Hậu cung Chân Hoàn truyện (Tập 5) - Chương 08 - Phần 2

Tĩnh
Ngạn quả nhiên rất vui mừng, lập tức mỉm cười cảm tạ rồi lại nói: “Bần ni còn
có một tâm nguyện, xin nương nương thành toàn cho.”

Tôi
liếc nhìn Tịnh Bạch vẫn đang run lẩy bẩy quỳ bên cạnh, trầm giọng nói: “Điều sư
thái muốn nói bản cung đã biết rồi. Bản cung sẽ tha cho bà ta một lần này, hy
vọng bà ta có thể sửa đổi lỗi lầm, một lòng hướng Phật.”

Tĩnh
Ngạn cúi đầu, nói: “Cảm ơn nương nương có lòng từ bi, Phật Tổ nhất định sẽ phù
hộ cho nương nương suốt đời bình an.” Tịnh Bạch cũng vội vàng khấu đầu tạ ơn
không ngớt.

Nhìn
bọn họ đã lùi đi xa, tôi trầm giọng nói với Cận Tịch: “Người này tội chết có
thể miễn, tội sống thì khó mà tha được. Năm xưa bà ta vu cho ta ăn trộm tổ yến,
hôm nay hãy thưởng cho bà ta một trận đòn coi như là trừng phạt.”

Cận
Tịch khẽ gật đầu: “Nô tỳ sẽ đi giải quyết ổn thỏa, nương nương yên tâm.”

Tôi
vẫy tay gọi Mạc Ngôn lại gần, mỉm cười, nói: “Ta sẽ đưa Hoa Nghi vào cung, còn
ở đây Tĩnh Ngạn sư thái tuy là trụ trì nhưng lòng dạ lại quá mềm yếu, từ nay về
sau bà hãy thay thế vị trí của Tịnh Bạch, cẩn thận quản giáo các ni cô trong
chùa, giúp bọn họ sửa đổi nếp sống cũ một chút.”

Mạc
Ngôn thoáng lộ vẻ buồn bã, tha thiết nói: “Nương nương hãy bảo trọng.”

Chẳng
bao lâu sau, Lý Trường đã dẫn theo đội nghi trượng cùng loại kiệu chuyên dùng
cho phi tử tới, tất cả mọi người nhất tề quỳ xuống, hô lên: “Cung nghênh nương
nương hồi cung.”

Tôi
chậm rãi đứng dậy, Huyền Thanh đỡ tay tôi chậm rãi bước đi trên tấm thảm đỏ
tươi. Đôi giày thêu của tôi đã lâu lắm rồi chưa được đi trên một nơi mềm mại
thế này, lớp vải gấm dày của tấm thảm khiến tôi nhất thời có chút không quen.
Tôi hơi cúi xuống, nhìn thấy chiếc bụng còn chưa nhô lên mấy của mình, nhìn
thấy người đang đứng bên cạnh đỡ tay tôi, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác
giá lạnh, không kìm được ngẩng lên nhìn vầng mặt trời rực rỡ trên cao.

Dưới
vầng mặt trời đó, vạn vật đều có vẻ nhỏ bé biết bao, tựa như vô số hạt bụi
chẳng đáng nhắc đến giữa hồng trần vạn trượng. Đứng tại nơi cao nhìn xuống thế
này, tôi bỗng nhớ lại tình cảnh trên ngọn Huy Sơn ngày đó, một dòng cảm xúc
lạnh băng bất giác trào dâng: Tôi phải đạp cả thiên hạ này xuống dưới chân, tôi
phải nắm lấy quyền lực chí cao trong thiên hạ vào tay mình, tôi phải bảo vệ đứa
bé trong bụng tôi, bảo vệ tất cả những người mà tôi muốn bảo vệ!

Phi
tần vào cung từ xưa đến nay chỉ có thể đi qua cửa ngách Trinh Thuận Môn. Trong
Tử Áo Thành, con đường từ Trinh Thuận Môn tới nội cung quanh co khúc khuỷu,
Loan Nghi vệ và Vũ Lâm hộ quân canh gác nghiêm ngặt bên ngoài, phía bên trong,
các thái giám vận đồ đỏ sẫm và các cung nữ vận đồ xanh nhạt thõng tay hai bên
đứng lặng im như những bức tượng gỗ, dẫn kiệu loan đi thẳng một mạch tới Trọng
Hoa điện.

Tấm
thảm màu đỏ trải trên bậc thềm đá cẩm thạch kéo dài vào tận trong điện, mà nơi
tận cùng của tấm thảm đó chính là Huyền Lăng đang chờ đợi tôi. Tuy chỉ là đón
phi tử vào cung nhưng y vẫn mặc long bào để bày tỏ sự trịnh trọng, còn Hoàng
hậu xưa nay vẫn luôn chiều ý Huyền Lăng nên cũng mặc áo phượng màu tím thêu
hình mẫu đơn đứng kề bên, nhìn từ phía xa, hai con người ấy đều toát lên vẻ tột
cùng cao quý.

Lòng
tôi thầm cười lạnh, mấy năm không gặp, thoạt nhìn bề ngoài Hoàng thượng với
Hoàng hậu vẫn là một cặp vợ chồng hòa thuận, ân ái như xưa, thật khiến người ta
phải “ngưỡng mộ”.

Tôi
chỉnh sửa lại trang phục một chút, chuẩn bị bước xuống kiệu loan. Vì bộ đồ trên
người khá nặng nề nên tôi xuống kiệu hết sức khó khăn, nhưng không đợi thái
giám mang ghế tới cho tôi đặt chân, Huyền Thanh đã bước qua đưa tay đỡ lấy tay
tôi, dìu tôi xuống kiệu.

Mũi
bàn chân vừa mới chạm đất, tay tôi đã hơi dùng sức muốn rụt khỏi lòng bàn tay
y. Năm ngón tay của Huyền Thanh nắm chặt, tôi không thể giãy thoát ra được, bất
giác đỏ mặt tía tai, hết sức xấu hổ.

Y
thản nhiên nói: “Thanh phụng mệnh hoàng huynh đích thân đi đón nương nương về
cung, qua đó đủ thấy nương nương có địa vị thế nào trong lòng hoàng huynh, vậy
nên tất nhiên càng long trọng càng tốt. Xin hãy để Thanh được đỡ nương nương
lên điện.”

Chắc
đây là chút khoảnh khắc ấm áp cuối cùng giữa chúng tôi rồi. Hai mắt bất giác
cay cay, tôi cố kìm nén để không bật khóc, thấp giọng nói: “Đã làm phiền Vương
gia rồi!”

Y
tỏ ra nghiêm túc và trịnh trọng, đỡ tay trái tôi, dắt tôi bước về phía trước.
Trên ngón tay tôi có đeo một chiếc nhẫn vàng khảm ngọc, nó hệt như là sự ước
thúc của ông trời với vận mệnh của tôi, viên ngọc tì vào lòng bàn tay mang tới
cảm giác lành lạnh, cái lạnh còn dần truyền thẳng tới tận đáy lòng. Tôi bước đi
vững chãi trên thảm đỏ, chậm rãi tiến về phía Huyền Lăng. Càng tới gần, lòng
tôi càng thêm giá lạnh, mà lòng bàn tay Huyền Thanh cũng không còn ấm áp như
xưa, trở nên băng giá tột cùng. Ngón tay tôi hơi co lại, y cảm giác được, bàn
tay liền nắm càng chặt hơn. Lòng tôi xiết nỗi đau thương, còn trào ra một sự sợ
hãi khó mà dùng lời miêu tả, chỉ mong thời gian có thể dừng lại để chúng tôi
vĩnh viễn không phải đi hết con đường này.

Dấu
ấn của thời gian thật rõ ràng biết mấy, trong khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo
của Huyền Lăng, lòng tôi bỗng dưng đau nhói, vội vàng nhắm chặt mắt lại theo
bản năng, khi mở mắt ra thì bên trong đã tràn đầy thần thái thiết tha và kỳ
vọng, dường như còn có một nỗi mừng vui khó giấu.

Tôi
quỳ xuống cung kính nói: “Thần thiếp đã về đây, kính chúc Hoàng thượng, Hoàng
hậu thánh thể an khang, phúc trạch hưởng mãi.”

Huyền
Lăng lập tức bước tới đỡ tôi đứng dậy, lại cầm lấy bàn tay tôi, cười tủm tỉm,
hỏi: “Đi đường có vất vả lắm không?”

Tôi
khẽ lắc đầu, khi bàn tay bị y nắm lấy bất giác có chút không thoải mái, nơi đáy
lòng còn trào dâng cảm giác ghê tởm.

Hoàng
hậu tươi cười rạng rỡ, đưa tay tới nắm lấy bàn tay tôi, ân cần nói: “Hoàng thượng
vừa nói với bản cung, bản cung lập tức vui mừng khôn xiết, mấy ngày qua lúc nào
cũng mong Hoàn Phi mau mau về cung, cảm thấy ngày dài như năm vậy.” Có lẽ vì
đứng nơi đầu gió quá lâu, bàn tay Hoàng hậu lạnh không kém gì tôi, thế nhưng nụ
cười đậu bên khóe miệng chưa từng giảm bớt. “Hoàn Phi gầy đi rồi, sau khi về
cung nhớ phải tĩnh dưỡng cẩn thận mới được.”

Sau
một hồi hỏi an ân cần, chu đáo khiến bất cứ ai cũng phải xúc động, tôi cúi đầu
lộ vẻ cảm kích khôn nguôi: “Hoàng hậu có lòng quan tâm như thế, thần thiếp làm
sao dám nhận.”

Huyền
Lăng nói: “Thanh Hà Vương đã là sứ giả sắc phong, vậy nhân lúc các phi tần
trong cung đều có mặt, hãy thay trẫm tuyên đọc chiếu chỉ sắc phong luôn đi.”


mắt bất giác nẩy lên một cái, nhưng mặt Huyền Thanh vẫn không đổi sắc, y đón
lấy thánh chỉ từ tay Cận Tịch và hờ hững tuyên đọc:

“Phụng
thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Chiêu nghi Chân thị hiền lương thục đức,
thành tâm hướng thiện, bỏ tôn vị mà vào nơi cửa Phật, một lòng cầu cho vận nước
hưng thịnh, cái tâm như thế thực xứng là tấm gương cho lục cung. Vâng theo lời
dạy của Hoàng thái hậu nhân từ, nay phong cho làm phi chính nhị phẩm, ban hiệu
là “Hoàn”. Mong ngươi sau này hãy ôm lòng kính cẩn, làm mọi việc theo đúng bổn
phận của mình. Khâm thử!”

Trong
giọng nói của y có một tia run rẩy khó mà phát giác, tựa như những lưỡi dao
mỏng manh sắc bén không ngừng cứa qua thân thể tôi, nhất thời thì không có máu
túa ra, chỉ cảm thấy đau, duy có bản thân tôi là biết rõ những vết thương ấy
đều sâu vô cùng.

Việc
gì còn phải bắt y chính miệng tuyên đọc thánh chỉ nữa chứ? Đối với tôi và y mà
nói, sự hậu ái trong mắt Huyền Lăng thật chẳng khác gì một hình phạt lăng trì
đau đớn nhất.

Sau
khi đọc xong, Huyền Thanh hơi khom người, nói: “Hoàn Phi đã về tới đây, thần đệ
cũng coi như công đức viên mãn rồi.”

Sau
nhiều năm nhẫn nhịn, Huyền Thanh sớm đã mất đi tất cả, cũng học được cách luôn
giữ cho mình vẻ bình tĩnh bên ngoài. Huyền Lăng gật đầu hài lòng, vui vẻ nói:
“Lục đệ bôn ba vất vả như vậy, trẫm thực nên cảm tạ lục đệ một phen mới phải.”

Hoàng
hậu cũng khẽ cười. “Hoàng thượng định cảm tạ lục đệ thế nào đây?”

Huyền
Lăng thoáng trầm ngâm một chút rồi mới nói: “Lục đệ giờ đã hưởng bổng lộc thân
vương, không phải lo gì về tiền bạc, nay trẫm ban thêm cho đệ khu vực trăm dặm
xung quanh Thanh Lương Đài làm thực ấp, đệ có hài lòng chăng?”

Hoàng
hậu cười, nói: “Hoàng thượng ban thưởng rộng rãi quá, thật đúng là huynh đệ
tình thâm.”

Huyền
Thanh còn chưa mở miệng, một giọng nói trong trẻo giòn tan như châu ngọc đã bất
ngờ vang lên: “Hoàng thượng nghênh đón vị Hoàn Phi này về cung một cách long
trọng như vậy, chỉ ban tặng cho thực ấp thì hình như đánh giá thấp công lao của
lục biểu ca quá rồi!”

Lời
này rõ ràng mang ý ghen tị, tôi không cần ngẩng lên cũng biết là chỉ có Hồ
Chiêu nghi vốn xuất thân quý tộc mới dám như vậy. Tôi khẽ cười một tiếng, ung
dung nói: “Vương gia đích thân tới chùa Cam Lộ đón thần thiếp về, qua đó đủ
thấy dụng tâm của Hoàng thượng. Vị muội muội này rất hiểu lòng Hoàng thượng,
vậy xin Hoàng thượng hãy ban cho muội ấy một hộc ngọc làm phần thưởng đi.”

Huyền
Lăng cũng không muốn vì chuyện của tôi mà nổi phong ba, bèn nói: “Theo lời nàng
đi, ban cho Hồ Chiêu nghi một hộc ngọc.”, rồi lại hơi nhướng mày, cười nói:
“Chiêu nghi đã suy nghĩ chu đáo như vậy, trẫm cũng không thể không nghe, chi
bằng hãy tặng thêm cho lục đệ mấy bức tranh của Ngô Đạo Tử nữa vậy.”

Huyền
Thanh cung kính cất lời cảm tạ: “Hoàng huynh đã có nhã hứng này, thần đệ từ
chối thì thành ra bất kính rồi.”

Huyền
Lăng vẫy tay ra hiệu cho nữ tử xinh đẹp kia bước tới, cười nói với tôi: “Vị này
là Hồ Chiêu nghi, hài hước, đáng yêu vô cùng, bọn nàng còn chưa gặp nhau, bây
giờ vừa hay có thể làm quen với nhau một chút.”

Tôi
mỉm cười gật đầu, còn nàng ta sau khi nhìn rõ dung mạo của tôi thì thoáng ngẩn
ngơ, hơi khom người tỏ ý, nhưng không vấn an mà chỉ mỉm cười nhìn qua phía
Huyền Lăng. Nữ tử này thân hình yêu kiều nhỏ nhắn, tựa một áng mây màu, trên
người vận một chiếc áo dài đính đầy châu ngọc quý báu, qua đó đủ thấy nàng ta
hết sức đắc sủng. Tôi cẩn thận quan sát, thấy cùng là những mỹ nhân diễm lệ,
nhưng so với Hoa Phi thì Hồ Chiêu nghi có thêm mấy phần yêu kiều và kín đáo,
không hề giống một người không biết giữ mồm giữ miệng.

Hồ
Chiêu nghi chăm chú nhìn tôi chẳng chút kiêng dè, rồi bèn cất tiếng cười giòn
tan. “Quả nhiên là đẹp như tiên nữ, chẳng khác gì Lung Nguyệt Công chúa cả.”
Tôi đưa mắt nhìn về phía mấy phi tần đã có con cái, thấy phía bên trái của bọn
họ là các nhũ mẫu và công chúa đứng với nhau, bên cạnh Kính Phi chính là Lung
Nguyệt đã gần năm tuổi của tôi. Lòng tôi bất giác ấm lên, vội bước về phía
trước, khẽ gọi một tiếng “Lung Nguyệt”. Nhưng tôi vừa đưa tay ra định bế, con
bé đã nép vào lòng nhũ mẫu, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Tôi
thấy Lung Nguyệt như vậy, nhất thời có chút lúng túng, Kính Phi bèn cười, nói
với tôi: “Công chúa hơi sợ người lạ.” Tôi thoáng thư thái hơn một chút, mỉm
cười hờ hững, nói: “Chiêu nghi đã sinh được Hòa Mục Công chúa, phúc khí hơn
người, ngay đến dung mạo cũng khiến người ta điên đảo.”

Hồ
Chiêu nghi lập tức bật cười khúc khích. “Chẳng trách mọi người trong cung đều
nói Hoàn Phi thông minh hơn người, thì ra ở một nơi thanh tịnh như chùa Cam Lộ
mà Hoàn Phi cũng có thể biết được nhiều chuyện trong chốn cung đình như vậy.”


ta tuy tươi cười rạng rỡ, thế nhưng cái ý khiêu khích trong lời nói thì đã rõ
ràng. Tôi hơi cụp mắt xuống, cô ta càng khiêu khích tôi lại càng nhún nhường,
chẳng việc gì phải tranh hơn thua vào lúc này. Hơn nữa, lúc này e là mọi người
trong cung đều muốn nói ra vài lời giễu cợt giống như cô ta.

Huyền
Lăng bước lên trước một bước, nắm lấy bàn tay tôi, đi tới giữa Trọng Hoa điện.
Trong Trọng Hoa điện bây giờ có mấy trăm phi tần, dựa theo địa vị cao thấp mà
chia ra ngồi ở hai bên, đưa mắt nhìn đi chỉ thấy ai cũng ăn vận sặc sỡ, trang
điểm kĩ càng, nhìn như những bông hoa đang đua sắc ở Thượng Lâm uyển.

Thế
nhưng giữa chốn cung đình này, không chỉ riêng các nữ nhân, mỗi bông hoa cũng
đều vô cùng cô độc.

Huyền
Lăng cất giọng sang sảng nói: “Năm xưa, vì muốn cầu cho vận nước hưng thịnh,
Chân Chiêu nghi không tiếc thân mình xin xuất cung tu hành, bây giờ kỳ hạn năm
năm đã đủ, trẫm hết sức cảm động, do đó mới đặc biệt sắc phong cho nàng ấy làm
Hoàn Phi và đón về cung.”

Mấy
lời đơn giản này so ra còn hơn hẳn bất cứ sự giải thích nào của tôi. Tôi nhoẻn
miệng cười tươi, nhìn y chăm chú. Chợt nghe một tiếng hô yêu kiều vang lên, chỉ
thấy An Lăng Dung như một cánh bướm chạy tới giữ chặt lấy mép váy của tôi, vừa
buồn vừa vui, nghẹn ngào nói: “Tỷ tỷ rốt cuộc đã về rồi, xa cách mấy năm, muội
muội cứ ngỡ đời này kiếp này sẽ không thể gặp lại tỷ tỷ nữa, không ngờ còn có
hôm nay, thật đúng là...” Lời còn chưa dứt, hai hàng lệ nóng đã lã chã tuôn
rơi. An Lăng Dung đã được sắc phong làm quý tần từ lâu, nhưng vẫn chỉ có chữ
“An” làm hiệu, lúc này nàng ta ăn vận không hề hoa lệ, chỉ mặc một chiếc váy
dài màu xanh, bên trên thêu hình những bông thủy tiên mỏng manh tha thướt, lại
càng làm tôn lên vẻ yếu đuối, đáng thương.

Lòng
tôi thầm chán ghét, nhưng lại không muốn lộ ra vẻ khác thường, chỉ hờ hững nói:
“Đã lâu rồi không gặp muội muội, muội muội tất thảy vẫn như xưa, chẳng hề thay
đổi.”

Tôi
để ý quan sát sắc mặt những người xung quanh, thấy đa số các phi tần đều lộ vẻ
hết sức phức tạp, còn mười mấy người vừa mới vào cung thì có lẽ chỉ tỏ ra ngơ
ngẩn vì dung mạo của tôi khá giống với Phó Như Kim, có mấy người lớn gan còn
không kìm được đưa mắt nhìn nhau, rì rầm trò chuyện. Huyền Lăng cho đón tôi về
cung với thanh thế lớn thế này, mọi người đều không dám xem nhẹ, nhưng thấy An
Lăng Dung chủ động tỏ ra gần gũi với tôi, có mấy phi tần đã không kìm được lộ vẻ
khinh thường.

An
Lăng Dung làm như không thấy, còn kéo tay tôi mà hỏi han ríu rít không thôi.
Tôi tuy rất khó chịu nhưng vì kiêng dè việc nàng ta là sủng phi của Huyền Lăng,
nhất thời không thể phát tác, thành ra hết sức lúng túng. Đoan Phi lặng im quan
sát một lúc rồi bèn chậm rãi nói với tôi: “Hoàn Phi khí sắc không tốt lắm, chắc
đã mệt rồi, càng không tiện nói chuyện ở nơi có gió, nên đi nghỉ ngơi thôi.”
Tôi thầm cảm kích vì nàng ta giải vây giúp mình, chợt nghe thấy tiếng cọ tay áo
sột soạt, liền đưa mắt nhìn khắp xung quanh, quả nhiên nhìn thấy My Trang hai
mắt rớm lệ, đang lén đưa tay áo lên lau.

Kính
Phi khẽ kéo tay áo My Trang, cười, nói: “Huệ Quý tần vui mừng quá mức đây mà,
Hoàn Phi phải nghỉ ngơi, chi bằng hãy cùng Hoàng thượng tới Vị Ương cung trước
đi”, sau đó lại nở một nụ cười thân mật. “Hoàng thượng vì muốn đón muội muội về
nên đã cho xây mới Vị Ương cung, để muội muội làm chủ vị của Nhu Nghi điện
đấy.”

An
Lăng Dung mỉm cười dịu dàng, thẹn thùng nói: “Vì Vị Ương cung này của tỷ tỷ mà
Hoàng thượng đã phải tốn rất nhiều tâm tư đấy, bao nhiêu thứ đồ vật quý giá
trong kho đều được mang hết vào, nghe nói nơi đó giống như là Bồng Lai tiên đảo
vậy nhưng người lại không cho bọn muội tới xem, nói phải đợi tỷ tỷ về mới
được.” Ả nói năng yêu kiều, khiến người ta không đành lòng cự tuyệt: “Chi bằng
tỷ tỷ hãy dẫn bọn muội qua đó mở rộng tầm mắt đi.”

An
Lăng Dung cất giọng như oanh vàng réo rắt, sắc mặt các phi tần biến hóa mấy
lần, nhưng rốt cuộc đều kìm nén không nói gì cả.

Huyền
Lăng cười, nói: “Sau này ắt sẽ có cơ hội, việc gì phải nôn nóng nhất thời,
trước tiên hãy để Hoàn Phi làm quen với nơi ở mới đã.”

An
Lăng Dung vội vàng cúi đầu, nói: “Hoàng thượng nói rất phải, là thần thiếp đã
nôn nóng quá rồi, cứ muốn được ở bên tỷ tỷ nhiều thêm một chút.”

Tôi
chỉ cười chứ không nói gì, ánh mắt lần lượt liếc qua mọi người xung quanh, cảm
thấy các nữ tử trong cung bây giờ thật có quá nhiều người xinh đẹp, khiến người
ta nhìn mà hoa mắt, nhất thời không phân biệt được ai với ai.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.