Hậu cung Chân Hoàn truyện (Tập 3) - Chương 13 - Phần 1
Chương 13
Sương lạnh phủ
nơi nơi
Rời khỏi Vũ Hoa các của Đoan Phi, trong tay tôi có thêm một
giỏ củ ấu đỏ mọng, mỗi củ đều chĩa ra hai cái sừng nhọn hoắt với phần thịt non
mềm, thơm ngậy. Lời của Đoan Phi vẫn văng vẳng bên tai: “Củ ấu tuy ngon nhưng
nhất định phải bẻ gãy hai cái sừng, lại lột đi phần vỏ cứng thì mới có thể nếm
phần thịt bên trong, bằng không sẽ dễ bị thương, được chẳng bằng mất.”
Tôi mỉm cười, con người chính là như vậy, muốn có được thứ gì
thì trước tiên phải né tránh chỗ lợi hại của nó đã.
Mặt trời đỏ rực lên cao, bầu trời lại trong xanh vạn dặm, sự
nóng nực bất giác càng tăng thêm mấy phần. Tôi sợ nhất cái nóng, trên người đã
bắt đầu rỉ mồ hôi, liền cùng Lưu Chu chọn một con đường râm mát bóng cây mà
quay về Nghi Phù quán.
Đi tới chỗ Ngọc Đái Đồng Âm, hai bên đường đều ngợp bóng ngô
đồng, phủ kín mặt đất, khiến người ta có cảm giác mát mẻ, dễ chịu. Nơi đây cảnh
sắc tươi đẹp, lại không nóng nực, tôi bèn dắt tay Lưu Chu vừa ngắm cảnh vừa
chậm rãi bước đi, lúc ngẩng lên thì chợt nhìn thấy Hoa Phi dẫn theo Tào Tiệp dư
và Kiều Thái nữ, phía sau còn một đám cung nữ và thái giám, đang rầm rộ bước
lại.
Hoa Phi vốn đang trò chuyện hăng say, nói cười giả lả, vừa
nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng.
Từ sau khi ả ta được khôi phục ngôi vị, tôi cố hết sức tránh
gặp mặt chính diện và phát sinh xung đột với ả ta. Tôi vì ả ta mà mất con, thất
sủng, ả ta vì tôi mà mất ngôi, thất sủng, nỗi thù hận dành cho nhau đều khắc
cốt ghi tâm, không thể phai nhòa.
Chỉ là lúc này đường hẹp gặp nhau, địa vị của tôi lại thấp
hơn ả ta một mức, không thể né tránh coi như không gặp, mà tôi lại từng đồng ý
với Huyền Lăng, vì đại cục sẽ tạm thời nhẫn nhịn.
Thế là cố kìm nén tâm trạng có chút rối loạn, tôi cung kính
nhún gối hành lễ. “Xin thỉnh an Hoa Phi nương nương!” Tào Tiệp dư và Kiều Thái
nữ bên cạnh ả ta cũng hơi khom người chào tôi.
Hoa Phi không bảo tôi đứng dậy ngay, trong ánh mắt thoáng vẻ
dò xét và lo nghĩ. Thời gian cứ chậm rãi trôi qua, bầu không khí xung quanh hết
sức tĩnh lặng, đến tiếng chim hót cũng chẳng thể nghe thấy. Tôi nhớ tới việc
phải quỳ lâu trong Mật Tú cung ngày xưa, trong lòng không kìm được căm hận, cắn
chặt môi cố gắng kiềm chế không để bản thân lộ ra vẻ hận thù, ngoài mặt vẫn giữ
nguyên bộ dạng điềm nhiên, hờ hững.
Hồi lâu sau, ả ta mới nói: “Đứng dậy đi!”
Ả ta chăm chú nhìn tôi, thần sắc trong ánh mắt vô cùng phức
tạp, có căm hận, có kiêng dè, có chán ghét, có coi khinh, có khiêu khích, tất
cả như hòa làm một. Ả ta cười tủm tỉm, nói: “Ngươi có từng nghĩ đến có ngày bản
cung được khôi phục ngôi vị như hôm nay không?”
Tôi giữ nguyên thần sắc khiêm nhường tránh qua một bên, điệu
bộ kính cẩn, nói với giọng bình tĩnh: “Nương nương hậu phúc vô biên, thần thiếp
há có thể đoán biết trước được.” Rồi tôi lại khom người hành lễ với ả ta lần
nữa, nói: “Còn chưa kịp chúc mừng nương nương được khôi phục ngôi vị, thần
thiếp xin có lời chúc tại đây.”
Ả ta lạnh lùng nói: “Thôi khỏi! Bản cung không dám nhận cái
lễ này của Hoàn Quý tần.” Ả ta đưa mắt liếc tôi, vẻ chán ghét lộ rõ qua từng
lời nói, sau đó chợt nhíu đôi mày dài. “Ngươi càng ngoan ngoãn, bản cung lại
càng cảm thấy ngươi đáng sợ.”
Tôi không hề tỏ vẻ không vui, chỉ cười nhạt, nói: “Hoa Phi
nương nương nói đùa rồi, lẽ nào nương nương thích tần thiếp bất kính với nương
nương, trực tiếp nói lời phạm thượng?” Tôi hơi cúi đầu, nói tiếp: “Thần thiếp
không dám tùy ý mạo phạm nương nương đâu.”
Vẻ khinh miệt của ả ta không hề che giấu, lộ rõ nơi đầu mày
cuối mắt. “Quý tần thực khách sáo quá, không dám mạo phạm thì cũng mạo phạm
rồi, bản cung tuyệt đối không quên việc ngày xưa đâu.”
Giọng nói của ả ta vô cùng sắc bén, mọi người xung quanh thấy
khí thế ấy thì đều câm bặt, không dám ho he.
Tôi vẫn giữ thái độ đúng mực, cất giọng cứng đờ: “Nương nương
dạy dỗ rất phải, tần thiếp xin được thường xuyên lắng nghe lời dạy bảo của
nương nương.”
Hoa Phi thấy tôi tỏ ra như vậy thì thực không có chỗ nào để
bắt bẻ, không kìm được giận dữ nói: “Ngươi muốn thường xuyên lắng nghe, nhưng
bản cung lại không muốn thường xuyên nhìn thấy khuôn mặt này của ngươi.”
Đương lúc Hoa Phi tức giận, bên cạnh ả ta chợt có một giọng
nữ vang lên: “Nương nương chớ nên tức giận, người là tấm thân ngàn vàng, tức
giận vì một cung phi nhỏ bé thực không đáng chút nào. Trên thế gian này sang
hèn phân rõ, sao có việc người tôn quý phải tức giận vì kẻ hèn mọn, như thế thì
thực là xem trọng kẻ hèn mọn ấy quá!”
Những lời này vô cùng cay nghiệt, hơn nữa, còn hiển nhiên có
ý nhằm vào tôi. Tôi thầm kinh ngạc, với lập trường của Tào Tiệp dư ắt hẳn sẽ
không nói ra những lời như thế, vậy thì... Khi ngẩng lên, tôi quả nhiên nhìn
thấy một nữ tử ăn mặc theo lối cung tần bước ra, chính là Kiều Thái nữ vừa được
tiến phong. Chỉ thấy cô ả thân hình nhỏ nhắn, dung nhan cũng khá yêu kiều, vì
có xuất thân là thị nữ hầu cận của Hoa Phi nên khá được Huyền Lăng sủng ái. Lúc
này, cô ả đang ra vẻ rất mực cung kính đỡ tay Hoa Phi, trên mặt là nụ cười nịnh
nọt, tựa như một người thị nữ rất biết nghe lời.
Lưu Chu cả giận, sắc mặt biến đổi hẳn, định thay tôi phản bác
lời của Kiều Thái nữ. Tôi vội vàng kéo nàng ta lại, nở một nụ cười hiền hòa,
nói: “Đây không phải là Kiều muội muội đang được Hoàng thượng sủng ái sao?
Những lời vừa rồi của Kiều muội muội rất có lý, trên thế gian này sang hèn phân
rõ, muội muội đã nói năng hùng hồn như vậy, nhất định là xuất thân danh môn,
phải làm một Thái nữ hạng bét đúng là đáng tiếc, bản cung nhất định sẽ giúp
muội muội dâng lời với Hoàng thượng, người như muội muội ít nhất cũng phải ở
vào ngôi tần hoặc là quý nhân thì mới xứng với thân phận.”
Cô ả vốn xuất thân cung nữ, nghe tôi bề ngoài thì khen nhưng
thực ra là ngầm giễu cợt, không khỏi đỏ bừng mặt, hậm hực trừng mắt nhìn tôi.
Tôi cười lạnh một tiếng, quả đúng là tôi cần nhịn Hoa Phi
nhưng Hoa Phi cũng cần biết mà phải kiêng dè tôi mấy phần. Kiều Thái nữ một lòng
muốn nịnh nọt Hoa Phi cũng đành nhưng không ngờ lại không biết trời cao đất dày
mà dám cất lời bất kính với tôi như thế.
Tào Tiệp dư vốn chỉ khoanh tay đứng nhìn, thấy tình hình này
liền vội mỉm cười, bước lên, nói: “Hoàng thượng mời nương nương và tỷ muội
chúng ta tới Ngọc Kính Minh Cầm quán nghe kịch, nghe nói đã chọn vở Nương tử quan mà nương nương thích nhất,
chúng ta hà tất phải lãng phí thời gian dây dưa với người khác giữa trời nóng
nực thế này.”
Hoa Phi khẽ “hừ” một tiếng, dắt Kiều Thái nữ nghênh ngang rời
đi. Tôi khẽ nói: “Lưu Chu, chúng ta về thôi!”
Tôi vừa về đến nơi, Hoán Bích lập tức dẫn người ra đón, lại
thay cho tôi bộ đồ mặc trong nhà, rót một chén trà lạnh đưa tới, nói: “Nô tỳ
thấy bên ngoài nóng quá mà nương nương còn chưa về, đang định phái người đi xem
thử xem sao đấy!”
Tôi cười, bảo: “Chỉ ở trong hành cung thôi, có thể có việc gì
được?”
Lưu Chu hậm hực kể với Hoán Bích: “Cô không biết đấy thôi,
hôm nay đúng là tức chết, không ngờ lại gặp phải Hoa Phi và ả Kiều Thái nữ vừa
mới đắc sủng kia, khiến nương nương nhà chúng ta phải chịu ấm ức quá chừng!”
Hoán Bích ngạc nhiên hỏi: “Chuyện là thế nào vậy? Bây giờ
nương nương đang rất được lòng Hoàng thượng, bọn họ không biết kiêng dè chút
nào sao?”
Lưu Chu cười lạnh một tiếng, giận dữ nói: “Hoa Phi thì thôi
cũng đành, xưa nay luôn gây khó dễ cho nương nương, đây là việc mà ai cũng
biết. Nhưng nực cười thay cho ả Kiều Thái nữ kia, chỉ có xuất thân cung nữ mà
cũng dám nói lời giễu cợt với nương nương nhà chúng ta.” Nói rồi liền trề môi
phàn nàn với tôi: “Nương nương cũng dễ tính quá! Chúng ta không cần để ý tới
Hoa Phi, lẽ nào cứ để mặc cho ả Kiều thị đó nghênh ngang nói càn sao? Nếu mà là
nô tỳ, vừa rồi nhất định nô tỳ sẽ tát cho ả hai cái thật mạnh, rồi bẩm lên
Hoàng thượng, đưa ả vào Bạo thất một phen cho biết mặt.”
Tôi chỉ tay vào Lưu Chu mà quay sang nói với Hoán Bích:
“Ngươi xem đó, nha đầu này mồm miệng càng lúc càng lợi hại rồi, cứ thế này thì
về sau ai mà nói lại được.” Kế đó bèn ngừng cười, nghiêm túc nói với Lưu Chu:
“Tính ngươi cũng thật bộp chộp, nhưng cứ nóng nảy như vậy thì có thể làm được
việc sao? Ta đã dặn các ngươi là đừng cãi vã với Hoa Phi, bây giờ lại nhắc nhở
thêm một câu nữa, đó là đừng đấu khẩu với người bên cạnh ả ta, cứ ứng phó qua
loa là được... Thời gian sau này còn dài, vội vã làm gì chứ?”
Lưu Chu cắn chặt răng, hậm hực nói: “Kiều Thái nữ cất lời
giễu cợt nương nương ngay trước mặt mọi người như vậy, lẽ nào nương nương dễ
dàng buông tha cho ả thế sao?”
Tôi hái một bông sơn chi trắng muốt trong chậu lên mân mê
ngắm nghía, cất tiếng hỏi Hoán Bích: “Ngươi nghĩ sao?”
Hoán Bích thoáng im lặng rồi trả lời: “Chi bằng hãy nhẫn
nhịn, chờ ngày sau báo thù.”
Tôi hít một hơi thật sâu, khẽ nở nụ cười. “Lúc này thì quả
đúng là cần phải nhẫn nhịn, nếu ta lập tức trở mặt, ra tay với ả, người ngoài
ắt sẽ nói ta không có khí độ của một phi tần, mà trong thời gian này, ta chớ
nên trêu chọc Hoa Phi. Hơn nữa, ta cũng không thèm ra tay với hạng người như
Kiều thị, có điều nhịn Kiều thị không có nghĩa là không có hành động gì với
người khác.” Tôi vứt bông hoa trong tay xuống bàn, nói tiếp: “Sở dĩ Kiều Thái
nữ dám ngông cuồng như vậy là vì có Hoa Phi chống lưng, các ngươi nghĩ rằng chỉ
dựa vào ả mà dám cất lời như vậy sao? Ả chẳng qua chỉ là một kẻ tiểu tốt không
đáng nhắc tới mà thôi.”
Hoán Bích có chút ngập ngừng: “Ý của nương nương là...”
Tôi cài bông hoa lên vạt áo, ung dung hỏi: “Trong bài Tiền xuất tái thứ sáu, Đỗ Phủ đã nói thế
nào?”
Lưu Chu thoáng trầm ngâm, buột miệng nói: “Bắn người bắn ngựa trước tiên, bắt giặc bắt
tướng đương nhiên công thành!”
Tôi gỡ bông sơn chi xuống, “cạch” một tiếng, bẻ nó gãy làm
hai nửa, vứt vào trong chiếc bình hoa tráng men lớn đặt trên bàn, nở một nụ
cười lạnh lẽo.
Đương lúc chiều tối, làn gió mát từ mặt hồ thổi vào, mang
theo mùi thơm thanh tân của hoa sen và những làn hơi nước ẩm ướt. Bánh xe gió
chầm chậm xoay đều, những ống tay áo rộng viền mỏng thêu hoa lúc bay lên khi hạ
xuống. Vì tôi sợ ồn ào nên sớm đã có thái giám dùng sào trúc dán keo ở đầu bắt
sạch đám ve sầu cả ngày phát ra tiếng kêu khó chịu, trong Nghi Phù quán ngập
tràn mùi thơm của hoa huệ và hoa nhài, khung cảnh tĩnh lặng khiến lòng người
thư thái.
Tôi nằm trên chiếu trúc mà vẫn còn cảm thấy hơi nóng, liền
thay sang bộ đồ the mỏng tang, lại bỏ hết những thứ đồ trang sức nặng nề xuống.
Tinh Thanh và Bội Nhi đứng một bên phe phẩy quạt cho tôi, Hoán Bích thì đi
chuẩn bị hoa quả dầm băng, thỉnh thoảng lại trò chuyện với tôi đôi câu.
Đang tán gẫu, tôi ngẩng lên, nhìn thấy Huyền Lăng đi vào, vội
vàng đứng dậy hành lễ. “Hoàng thượng!”
Y dùng hai tay đỡ tôi dậy, nói: “Nàng quả là tiêu dao tự tại
thật.”
Tôi với y dắt tay nhau ngồi xuống, đoạn cười hì hì, nói:
“Thần thiếp cũng chẳng có việc gì làm, tranh thủ nghỉ ngơi một chút thôi!” Tôi
cầm một miếng dưa hấu đã cắt sẵn lên đưa tới bên môi y, nói: “Bây giờ thời tiết
mát mẻ hơn rồi, Hoàng thượng vừa từ Thủy Lục Nam Huân điện tới đây sao?”
Y hơi nhếch khóe môi, nở nụ cười hờ hững, cắn miếng dưa hấu,
nói: “Ta vừa từ Phi Vũ quán tới đây.”
Ngọc Nhuận đường lúc trước vốn là nơi ở của My Trang nhưng
bây giờ Lăng Dung đã ở đó. Lần này, My Trang và mấy vị phi tần khác cùng tới,
Hoàng hậu liền an bài cho nàng ta tới Phi Vũ quán.
Tôi thấy Huyền Lăng có vẻ khá hờ hững, sắc mặt còn thoáng nét
không vui, bèn dè dặt mỉm cười, cất tiếng hỏi dò: “Bánh hoa quế bột củ sen ở
chỗ My tỷ tỷ là tuyệt nhất, ăn vào mùa này cũng rất hợp, Hoàng thượng đã nếm
thử chưa?”
Y nhìn tôi, cười, nói: “Bánh hoa quế bột củ sen đúng là rất
ngọt, đáng tiếc người đã không còn ngọt nữa. Mỗi lần trẫm đến, cứ ba lần thì có
hai lần nàng ấy thoái thác không muốn gần gũi với trẫm.” Y khẽ lắc đầu, nói
tiếp: “Chẳng lẽ nàng ấy vẫn còn canh cánh trong lòng việc năm xưa trẫm trách
nhầm nàng ấy sao?”
Tôi nghe ra ý trách móc trong lời của y, vội vàng trịnh trọng
quỳ xuống, khấu đầu thưa: “Xin Hoàng thượng ngàn vạn lần chớ nên trách My tỷ
tỷ, đều tại thần thiếp không tốt.”
Huyền Lăng hỏi với giọng khó hiểu: “Trẫm đâu trách gì nàng
ấy, sao nàng lại đi nhận lỗi trước thế này?”
Tôi nói: “My tỷ tỷ sao có thể vì chuyện năm xưa mà oán trách
Hoàng thượng được.” Tôi thầm suy xét xem nên dùng lời lẽ thế nào, sau đó mới
mỉm cười, nói tiếp: “Kỳ thực đều tại lúc trước thần thiếp nói nhiều lời không
đúng. My tỷ tỷ từ nhỏ đã giao hảo với thần thiếp, lại cùng nhau vào cung nên cả
hai đều hy vọng có thể mãi mãi bầu bạn bên Hoàng thượng. My tỷ tỷ xưa nay luôn
lo lắng cho thân thể của Hoàng thượng, vì nếu sủng phi nhiều rồi, ít nhiều gì
cũng gây ảnh hưởng cho long thể, do đó khi trò chuyện riêng với thần thiếp, tỷ
ấy tỏ ra khá lo lắng. Hoàng thượng gần đây dường như thương yêu thần thiếp và
An muội muội nhiều hơn một chút, do đó, My tỷ tỷ quyết định học theo Hiền Phi
thời cổ, chỉ cầu Hoàng thượng long thể an khang chứ không tranh giành ơn mưa
móc, thế nên mới có hành động như vậy.”
Huyền Lăng cười, nói: “Vậy ra Thẩm Tiệp dư rất quan tâm tới
trẫm!”
Tôi gật đầu, thưa: “Dạ, việc này thì thần thiếp không bằng
được My tỷ tỷ.”
Y hơi nhướng mày, ra vẻ hứng thú hỏi: “Sao lại nói vậy?”
Tôi thấy y một tay đỡ má nằm nghiêng người trên chiếu trúc,
dưới ánh trăng dìu dịu trông phi phàm xuất chúng vô cùng, không khỏi đỏ bừng
hai má, thấp giọng thưa: “Vì thần thiếp không làm được như Hiền Phi, thần thiếp
muốn ở bên Hoàng thượng nhiều một chút.”
Huyền Lăng vui mừng ra mặt, ôm lấy tôi vào lòng. “Hiền Phi
tuy tốt nhưng có nhiều rồi thì thành ra mất đi cái lạc thú chốn phòng the.
Không được như nàng...”
Tôi khẽ đẩy y, thẹn thùng nói: “Hoàng thượng thật không biết
thẹn, thần thiếp mắc cỡ lắm!”
Huyền Lăng hôn lên má tôi, nói: “Chúng ta cứ nói chuyện của
chúng ta thôi, để ý tới người khác làm gì.”
Tôi thấy y có tâm trạng vui vẻ, không còn giống như lúc đến,
bèn cầm bát hoa quả dầm băng cùng ăn với y, đồng thời dịu dàng khuyên nhủ: “My
tỷ tỷ tính tình thẳng thắn, khi nói năng hay làm việc khó tránh khỏi đắc tội
với kẻ tiểu nhân, nếu ngày sau có người nào nói xấu tỷ tỷ trước mặt Hoàng
thượng, xin Hoàng thượng hãy soi xét tinh tường, chớ nên vội trách tội.”
Huyền Lăng đưa tay xoa nhẹ bờ vai tôi, dải tua dài, mảnh trên
chiếc bông tai bằng bạc khảm trân châu của tôi chạm vào cánh tay y, mang tới
cảm giác lành lạnh. Y quấn một lọn tóc của tôi vào ngón tay, khẽ nói: “Nàng sợ
người khác nói xấu Thẩm Tiệp dư trước mặt trẫm, nhưng lại không biết rằng hôm
nay đã có người nói xấu nàng với trẫm trước rồi.”
Tôi thầm cảm thấy lạnh nhưng bình tĩnh lại ngay, mỉm cười
hỏi: “Là Hoa Phi nương nương sao?”
Y nhìn tôi vẻ thương yêu, khẽ xoa bờ má tôi, nói: “Trẫm biết
nàng đã phải cố sức nín nhịn thế nào!”
Tôi cố gắng gật đầu thật mạnh, vành mắt hơi ươn ướt. “Hoàng
thượng sẽ không tin đâu, đúng không?”
Y nắm chặt bàn tay tôi, đáp: “Đúng vậy!”
Tôi tựa người vào ngực y, trong lòng bất chợt trào dâng cảm
giác ấm áp lạ thường. Huyền Lăng ôm chặt lấy tôi. “Nhưng Hoa Phi tính tình hống
hách, không đạt được mục đích quyết không chịu ngơi tay. Hôm nay nàng ta tới
chỗ trẫm tố cáo nàng bất kính với nàng ta, còn cùng Kiều Thái nữ khóc lóc không
ngừng. Nàng ta nhất định sẽ chĩa mũi nhọn vào nàng đến cùng đấy.”
Tôi khẽ “ồ” một tiếng, chỉ hỏi: “Vậy Hoàng thượng định thế
nào?”
Trong mắt y lóe lên tia sáng, rất nhanh đã biến mất giữa màn
đêm âm u vô tận, khẽ ghé tai tôi thì thầm vài câu.
Tôi im lặng một lát, chợt buồn bã nói: “Thần thiếp vào cung
đã được ba năm, mùa thu tới lại là đợt tuyển chọn tú nữ, Hoàng thượng có người
mới như hoa bên cạnh, nhất định sẽ nhanh chóng quên thần thiếp thôi.”
Y cất giọng vô cùng trịnh trọng: “Dù chốn hậu cung có muôn
ngàn giai lệ, trong lòng Tứ lang vẫn chỉ có duy nhất một Hoàn Hoàn thôi, không
ai có thể thay thế được.” Y nói với vẻ rất nghiêm túc, tôi nghe mà thầm chấn
động, tựa đầu vào ngực y, ngước đầu ngắm trời sao, chỉ thấy dải ngân hà bao la,
rực rỡ nhưng lại xa biết bao nhiêu, duy có y là ở gần bên.
Tôi khẽ thở dài buồn bã. “Chỉ là huynh trưởng của thần thiếp
càng lúc càng đi lại, gần gũi với phe phái Nhữ Nam Vương hơn rồi.”