Hồ Đồ - Chương 01
Chương 1
Trước khi bước ra cửa, Trình Đoan Ngọ cẩn thận ngắm mình
trong gương, suy nghĩ một hồi rồi mới búi cao mái tóc dài tới tận lưng.
Một tuần, cô chỉ được nghỉ ngày thứ Năm, vì vậy cô sắp xếp
việc gặp mặt vào ngày hôm nay. Cũng may đối tượng hẹn gặp là ông chủ một doanh
nghiệp tư nhân. Nghe nói vợ anh ta đã qua đời hai năm rồi, một mình anh ta nuôi
cô con gái ba tuổi. Anh ta không thiếu tiền, chỉ thiếu một người phụ nữ để chăm
lo cho gia đình. Điều kiện của Trình Đoan Ngọ cũng chẳng xứng với người ta,
nhưng người giới thiệu lại là cô Vưu - giám sát quản lý của cô. Cô Vưu từ trước
tới giờ luôn đối xử rất tốt với cô. Trước đó, cô ấy nói, người đàn ông này cũng
có chút tiền của, chỉ có điều thân thế không được trong sạch, yêu cầu anh ta
đưa ra cũng đơn giản, lại không kén chọn gia cảnh, chỉ cần đối xử tốt với con
gái anh ta, biết làm việc là được. Trình Đoan Ngọ thấy mình rất phù hợp với yêu
cầu của anh ta.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ
cho người yêu sách.]
Nơi họ hẹn gặp là một quán ăn cách nhà cô không xa. Nghe nói
người này cũng không phải là người học cao, cho nên không giống những người
thời thượng, hay hẹn hò ở những quán cà phê lịch sự, tao nhã.
Cô Vưu không ngớt lời giới thiệu, còn Trình Đoan Ngọ thì cứ
nắm chặt tay, chẳng dám ngẩng lên. Lúc ấy, cô nghĩ mình giống như món hàng bị ế
từ lâu, giờ được người ta ra sức rao bán. “Đoan Ngọ tuy còn trẻ nhưng rất chăm
chỉ, giỏi giang, biết kính trên nhường dưới. Cô ấy có cậu con trai tên là Đông
Thiên, tôi cũng đã gặp vài lần. Cu cậu rất biết vâng lời, vừa hay có thể làm
bạn với con gái nhà anh đấy... Gia cảnh của cô ấy tuy bình thường nhưng tính
tình thật thà, mà chẳng phải cậu cũng nói không cần những cô gái mặt hoa da
phấn sao? Tôi thấy cô ấy rất hợp với cậu đấy!”
“...”
“Thôi chết, nhà tôi có chút việc bận, tôi về trước nhé, hai
người cứ ngồi nói chuyện với nhau đi! Tôi cũng chả thích để ý đến chuyện của
bọn trẻ đâu, nhưng tôi rất quý hai người nên mới muốn vun vén cho hai người
đấy!”
Cô Vưu dường như vẫn còn nhiều điều muốn nói, vừa đi vừa
ngoái đầu nhìn lại, cứ như sợ hai người họ sẽ biến mất ngay trong một tích tắc
vậy.
Đợi cô Vưu đi khỏi, người đàn ông ngồi đối diện Trình Đoan
Ngọ từ nãy tới giờ chẳng nói câu nào mới mở miệng. Anh khẽ thở dài, như thể họ
đã cách biệt lâu lắm rồi. “Đoan Ngọ, lâu rồi không gặp.”
Đoan Ngọ ngây người một lúc. Ngay từ lúc vừa nhìn thấy anh,
cô đã hiểu tại sao cô Vưu nói thân thế của anh không được trong sạch lắm. Từ
đầu đến cuối cô không nói một lời, chỉ biết nắm chặt hai bàn tay vì lúng túng,
trong lòng cứ thấy bất ổn.
Lúc anh lên tiếng, cô chỉ ngẩng đầu, khẽ nhếch khóe môi, cố
tỏ vẻ cười như không có chuyện gì. “Anh Du Đông, lâu rồi không gặp.”
Du Đông nhìn Trình Đoan Ngọ với ánh mắt phức tạp. Anh lặng
im một lúc rồi mới dè dặt hỏi: “Em có con trai?”
Trái tim Trình Đoan Ngọ bỗng đập thình thịch. Cô thầm nghĩ:
Du Đông cũng biết kinh doanh sao? Anh thực sự đã rời khỏi nơi đó rồi sao? Anh
thực sự đã ra khỏi cái thế giới chẳng biết ngày tháng đó rồi sao? Hay là...
người kia phái anh đến để thăm dò và gây chuyện?
Cô đắn đo mãi, cuối cùng cũng im lặng gật đầu.
Du Đông nuốt nước bọt, nhíu mày, hỏi: “Cậu bé đó bao nhiêu
tuổi rồi?”
Trình Đoan Ngọ càng lo lắng, hai tay nắm chặt, các đốt ngón
tay trở nên tím ngắt. Sự lo lắng và bối rối khiến cô không có cảm giác đau, cô
lúng túng trả lời: “Sáu tuổi.”
“Em...” Du Đông tỏ ra giận dữ, trừng mắt nhìn cô vẻ thất
vọng rồi khoanh tay, ngả người về phía sau, quay mặt ra phía cửa sổ, lạnh lùng
nói: “Em đi đi, coi như hôm nay anh không gặp em! Nhưng nếu có lần sau, nhất
định anh sẽ báo cho anh ta biết.”
Trình Đoan Ngọ thở phào nhẹ nhõm, toàn thân căng thẳng từ
nãy đến giờ lúc này mới được thả lỏng đôi chút.
Cô tự trách mình quá đa nghi, đa cảm. Hơn sáu năm không xuất
hiện, lại chẳng để ý đến cô, làm gì có chuyện tự dưng anh ta phí công phí sức
đến tìm cô, lãng phí thời gian quý báu để đi thăm dò cô cơ chứ? Cô bật cười tự
giễu rồi đứng dậy, cầm túi xách, cúi đầu chào và cảm ơn Du Đông một cách chân
thành: “Anh Du Đông, cảm ơn anh!”
Lần gặp bất ngờ đó khiến Trình Đoan Ngọ thấp thỏm, lo âu mất
mấy ngày. Cho đến khi tròn một tháng không có biến động gì, cô mới thực sự cảm
thấy yên tâm.
Trình Đoan Ngọ cầm đơn hàng, kiểm kê hàng hóa trong khu đông
lạnh. Cô kiểm đến ba lần. Doanh thu tháng này vẫn còn thiếu những một nghìn tệ,
mà đã là ngày cuối cùng của tháng rồi. Nếu không đạt được chỉ tiêu thì lương
cũng sẽ ít hơn tháng trước một trăm tệ.
Trình Đoan Ngọ cẩn thận tính toán lại mà thấy rất buồn. Dạo
này anh trai cô phát bệnh ngày càng nhiều, không mua thuốc thì không ổn. Đông
Thiên cũng cao lớn hơn rồi, quần áo từ mùa đông năm trước không còn vừa nữa,
những đứa trẻ cùng xóm chẳng có đứa nào cao như nó nên cũng không xin được quần
áo cũ của ai. Tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước rồi tiền học phí của Đông
Thiên... Nó đã sáu tuổi, không thể không cho nó đi học, học mẫu giáo thì có thể
ở nhà tự dạy, chứ học tiểu học thì làm sao như vậy được... Không phải cô không
biết Đông Thiên khao khát được đi học như thế nào. Mỗi lần nhìn thấy lũ bạn đeo
cặp sách đến trường, ánh mắt nó luôn toát lên vẻ ngưỡng mộ. Nó còn ít tuổi
nhưng lại rất hiểu biết, thường an ủi cô: “Mẹ, đợi sau này mẹ có tiền rồi cho
con đi học cũng được, dù sao ở nhà có bác dạy học thì cũng thế.”
Thấy con còn bé mà hiểu chuyện như vậy, Trình Đoan Ngọ thấy
xót xa đến rớt nước mắt.
Cô buông tiếng thở dài, buồn rầu vuốt vuốt tóc, chỉ vuốt nhẹ
thôi mà đã có vài sợi rụng rồi. Thường xuyên phải làm việc trong môi trường
lạnh, bất kể mùa nào cũng lạnh đến run người, chiếc tủ giữ lạnh lại rất lớn,
cái lạnh cóng người khiến tóc cô rụng rất nhiều. Nhưng vì cô chỉ có bằng cấp
ba, tìm tới tìm lui thì cũng chỉ có công việc bán hàng, việc thì nhiều mà lương
lại thấp, còn phải đứng cả ngày, cả đêm.
Trong lúc cô còn đang thất thần suy nghĩ thì Trương Kiều vỗ
vỗ vai cô. “Anh em đã khỏe hơn chưa?” Hôm trước anh cô phát bệnh, may mà có
Trương Kiều trực thay nên cô mới kịp về nhà chăm sóc anh trai.
Trình Đoan Ngọ ngẩn người một chút rồi cố gắng nhếch miệng
cười. “Hôm trước phải cảm ơn chị nhiều lắm, anh em đỡ nhiều rồi!”
Trương Kiều thở dài, giọng đầy thương xót: “Nghe mẹ chị nói,
ở Thành Đông có một bệnh viện chữa bệnh động kinh rất nổi tiếng, chi phí chữa
bệnh cũng không cao. Không thể để anh trai em như thế mãi được, chữa khỏi bệnh
rồi thì gia đình mới có thêm một người đi làm, gánh nặng của em cũng được giảm
bớt phần nào.”
Trình Đoan Ngọ lặng im, không phải cô chưa từng nghĩ đến
chuyện đưa anh trai đi chữa bệnh, nhưng với đồng lương ít ỏi, nếu chữa bệnh cho
anh thì không còn tiền nuôi con, và ngược lại, hơn nữa, bệnh của anh cô lại khó
chữa, chẳng khác nào cái động không đáy, đổ vào bao nhiêu tiền cũng không đủ.
Mỗi lần đi làm, cô rất mẫn cảm với tiếng chuông điện thoại, vì cô sợ khi nhấc
điện thoại lên sẽ lại nghe thấy tin anh trai cô phát bệnh. Hôm trước, cô vội vã
trở về nhà, đã thấy anh trai đang nằm co rúm người trong nhà vệ sinh, mắt trắng
dã, miệng sùi bọt. Đông Thiên không di chuyển nổi anh nên chỉ nhét một cái khăn
vào miệng để phòng anh cắn phải lưỡi. Cậu bé cứ đứng trông bên cạnh, không dám
rời một giây.
Trong sáu năm qua, cảnh tượng đó đã diễn ra hàng trăm lần.
Anh cô bị bệnh thần kinh nên chẳng có công ty nào muốn nhận anh vào làm việc.
Những nỗi uất ức tích tụ từ lâu đã khiến anh cô từ một người cao ngạo trong quá
khứ trở nên nản chí và trầm cảm. Trình Đoan Ngọ cũng vì bệnh tình của anh
thường xuyên tái phát mà nhiều khi đang trong giờ làm cũng phải bỏ về nhà, cô
đã bị đuổi việc hơn chục lần rồi.
Trình Đoan Ngọ thu lại đơn hàng, quay đầu, khẽ cắn môi, nói
với Trương Kiều: “Khai xuân xong em sẽ đưa anh ấy đi viện khám.”
Trương Kiều nhìn Trình Đoan Ngọ với vẻ mặt đồng tình, than
thở: “Thật không hiểu nổi em nghĩ thế nào mà lại sinh thằng bé đó, còn trẻ mà
đã nuôi con nhỏ thì sống thế nào được?”
Công việc ở siêu thị chia làm hai ca, ca sáng từ tám giờ
sáng đến ba giờ chiều, ca chiều từ ba giờ chiều đến mười rưỡi tối. Lúc Trình
Đoan Ngọ tan làm, trời cũng đã khuya, người, xe đi trên đường thưa thớt, xe
buýt cũng nghỉ gần hết. Tháng Ba, tiết lạnh mùa xuân, cứ đến tối là nhiệt độ
xuống rất thấp, gió lạnh thấu xương luồn qua cổ áo vào trong người khiến Trình
Đoan Ngọ run lên cầm cập. Cô kéo áo siết chặt lấy người mà tay chân vẫn lạnh
cóng, đành phải giậm chân liên tục, xoa xoa hai bàn tay vào nhau để tìm chút ấm
áp.
Chuyến xe buýt cuối cùng thường phải đợi rất lâu, chẳng bao
giờ đến đúng giờ. Trình Đoan Ngọ cũng đã mua hai chiếc xe đạp cũ nhưng đều bị
trộm mất. Trước cửa siêu thị chỉ có chỗ trông giữ xe đạp điện, nhưng giá một
chiếc xe đạp điện bằng cả một tháng lương, cô chẳng có tiền mà mua.
Vất vả lắm mới đợi được xe buýt đến, nhưng trên xe lại chật
cứng người, Trình Đoan Ngọ buồn ngủ đến rũ mắt, ôm lấy tay vịn để chợp mắt một
lát.
Sau khi xuống xe, cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đoạn đường
không một bóng người. Cô bước nhanh vào ngõ nhỏ tối đen như mực, cứ có cảm giác
sau lưng mình có tiếng gì đó, sợ đến lạnh buốt cả sống lưng. Cô rảo bước thật
nhanh, gần đến cổng nhà, cô bỗng thấy một luồng ánh sáng chiếu vào mặt mình,
rồi cô lại nghe thấy có tiếng gọi: “Đoan Ngọ?”
Lúc này Trình Đoan Ngọ mới thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh về
phía có ánh sáng đèn pin. “Anh, sao anh lại ra đây?”
“Đang đi ra bến xe buýt đón em.”
“Anh và Đông Thiên ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi, đồ ăn trưa còn thừa, tối chỉ hâm lại một chút, vẫn
để phần cho em đấy, anh để trong hộp cho em rồi.”
“Vâng!”
“...”
Họ về đến nhà, trong phòng đã yên ắng, chẳng còn chút tiếng
động. Trình Đoan Ngọ rón rén đi đến bên giường, Đông Thiên đã ngủ say, không
biết đang mơ gì mà tủm tỉm cười, vẻ mặt rất mãn nguyện. Trời lạnh quá nên hai
má cậu bé đỏ ửng, càng tôn lên làn da trắng nõn. Trình Đoan Ngọ xót xa hôn lên
gò má mềm mại của con.
Ăn cơm xong, Trình Đoan Ngọ liền đi đánh răng, rửa mặt rồi
kéo rèm. Vì không có đủ tiền nên cô chỉ có thể thuê một phòng đơn rộng hơn hai
mươi mét vuông. Trong phòng kê hai chiếc giường, ở giữa có tấm rèm ngăn cách,
góc phòng còn chất một ít hộp giấy mà cô thu nhặt được ở siêu thị chỗ cô làm,
khi nào được nhiều thì đem đi bán, lấy tiền mua táo cho Đông Thiên.
Công việc của cô là bán sữa chua nên mỗi tháng cũng được
chia một ít sữa thừa. Thức ăn ở nhà cũng chẳng đủ chất nên chỗ sữa đó là nguồn
cung cấp dinh dưỡng thêm cho Đông Thiên.
Cô bôi một chút kem chống nẻ rồi nhẹ nhàng bôi cho Đông
Thiên. Kem chống nẻ lành lạnh khiến cậu bé đang ngủ mơ liền vùi sâu vào chăn.
Lúc lên giường, cô nghe thấy tiếng trở mình của anh trai ở giường bên cạnh,
chiếc giường cũ kĩ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.
“Anh, tháng sau em lĩnh lương xong, anh em mình đi khám bệnh
nhé, Trương Kiều nói có thể chữa được...”
Cô chưa kịp nói hết câu thì anh cô đã từ chối ngay: “Không
cần, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, bệnh của anh chữa thế nào được! Đừng phí
tiền làm gì, anh chẳng đi đâu cả, sẽ chẳng có vấn đề gì đâu.”
Cô thấy lòng xót xa, nước mắt bỗng dâng trào. Cô không dám
nói gì nữa, cô sợ anh trai nghe thấy tiếng nấc nghẹn của mình. Cô vùi mình
trong chăn, đặt túi sưởi vào trong áo rồi ôm chặt Đông Thiên. Cậu bé cảm nhận
được hơi ấm liền nằm sát vào, cuộn người lại, trông như chú cún con đang run
rẩy.
Trình Đoan Ngọ đau lòng ôm thằng bé chặt hơn. Rõ ràng dinh
dưỡng không đủ nhưng lại rất giống dáng người đó, thằng bé cao lớn rất nhanh.
Đôi lúc cô nghĩ, giá như con giống mình một chút thì cô sẽ không cảm thấy lòng
đau xót mỗi khi ôm nó như thế này.
Nhưng chuyện đời lại không như mong muốn. Từ lông mày, đôi
mắt đến cái mũi, chẳng có chỗ nào là không giống người đó, giống y như lột vậy.
Tất cả đều gợi cho cô nhớ đến người đó.
Cô mới hai mươi tư tuổi mà đã có một cậu con trai lên sáu.
Nhiều người có ý định giới thiệu đối tượng cho cô nhưng khi nghe đến gia cảnh
của cô, họ đều mất hứng. Cô vẫn trẻ, trông cũng xinh xắn, lại có thể chịu khổ
nên người ta mới muốn giới thiệu đối tượng cho cô, nhưng lại đèo bòng thêm đứa
con nữa thì còn ai muốn lấy?
Cả ngày làm việc mệt mỏi nhưng đêm đến, nghe tiếng thở đều
đều của Đông Thiên, cô lại chẳng thể ngủ nổi.
Cô hận người đó sao? Có lẽ vậy. Nhưng cũng đành chấp nhận số
phận. Có lẽ trong xã hội này, có rất nhiều phụ nữ mạnh mẽ và đầy bản lĩnh nhưng
Trình Đoan Ngọ không nằm trong số đó. Cô chỉ là một người phụ nữ rất đỗi bình
thường, không đủ mạnh mẽ, không đủ thông minh, thậm chí, ngay cả sự yếu đuối
cũng chẳng đủ. Người đó không yêu cô cũng là chuyện bình thường. Nghĩ lại mình
bảy năm về trước, ngay đến cô cũng cảm thấy ghét chính mình thì làm sao có thể
yêu cầu người ấy yêu cô chứ?
Ký ức cuối cùng về người ấy chính là vẻ mặt lạnh lùng khi
ngồi ở vị trí mà bố cô đã từng ngồi, cách cô một chiếc bàn làm việc vừa dài vừa
rộng, cất lời châm chọc một cách đáng sợ: “Mang thai? Giống của tôi khỏe đến
vậy cơ à? Một lần đã dính rồi? Vả lại, cũng là do cô tự dâng hiến, thế nên có
chuyện gì thì cô tự đi mà giải quyết. Trình Đoan Ngọ, cho đến bây giờ cô vẫn
chưa thấy rõ vị trí của mình sao? Cho dù có thai đi chăng nữa thì cô nghĩ tôi
sẽ vì đứa bé mà giữ cô lại sao?”
Trình Đoan Ngọ siết chặt bàn tay, cảm giác như toàn bộ máu
trong cơ thể đều dồn hết lên đầu. Từ trước tới giờ, cô chưa phải cầu khẩn ai
một cách hèn mọn như thế, vậy mà cô phải cúi đầu trước anh ta, nhưng anh ta lại
nhẫn tâm giẫm nát lòng tự tôn của cô. Cuối cùng, cô buông lỏng bàn tay đang
siết chặt, chua xót mỉm cười với anh ta. Cô cười mà nước mắt cứ muốn trào ra,
toàn thân run rẩy. “Quả nhiên là không thể lừa nổi anh, tôi cứ nghĩ rằng khi
tôi nói mình mang thai thì anh sẽ mềm lòng cơ đấy!”
...
Hồi ức đó cứ giày vò một người vốn không mạnh mẽ như cô. Nửa
đêm tỉnh giấc, cô không thể phân biệt nổi rốt cuộc mình đang mơ hay đang tỉnh
nữa. Chỉ đến lúc Đông Thiên ngủ mơ nắm lấy áo cô, cô mới thực sự tỉnh lại, nước
mắt lại lặng lẽ rơi.
Phải nói rằng cậu bé quả thật mệnh lớn, trải qua bao gian
nan như vậy mà vẫn được sinh ra và lớn lên khỏe mạnh, trở thành động lực để cô
tiếp tục sống.
Cho dù cha nó có khinh thường, miệt thị thế nào thì cô vẫn
cam tâm chấp nhận khó khăn, vất vả. Sáu năm qua, người đó chỉ dạy cho cô năm
chữ: Đối diện với hiện thực.

