Phi hồ ngoại truyện - Chương 37
37
Lên Động Đình Hồ kiếm Dược vương
Miêu
Nhân Phượng hỏi:
- Vạn
Hạc Thanh lão sư chết rồi ư?
Lưu
Hạc Châu đáp:
- Đúng
thế! Tại hạ thấy gã họ Trương này nói năng một cách thành khẩn mới kết nạp gã
không nghi hoặc gì cả. Bọn tại hạ kết bạn ngược Bắc. Dọc đường gã thấy Chung
thị tam hùng liền tỏ ra khiếp sợ. Tối hôm ấy tại hạ cũng gã ngủ trong khách
điếm thấy gã nằm mơ nói những gì trong phong bì này mà không đưa tới nơi thì
bao nhiêu nhân sĩ sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Tại hạ tưởng việc này mình không
thể tự chủ bàng quan liền hỏi dò thì gã nói “Lưu lão sư! Tại hạ thấy lão sư làm
khó dễ bọn thị vệ ở Thanh cung cùng vì anh hùng hào kiệt nên không giấu giếm
lão sư.”
Rồi
gã lấy một phong thơ ra nói là cần đưa đến tay Kim Diện Phật Miêu đại hiệp để
xin đại hiệp ra tay cứu giúp không thì mấy chục nghĩa sĩ sẽ bị Thanh đình giết
chết.
Lão
ngừng lại một chút rồi kể tiếp:
- Gã
còn nói: Chung thị tam hùng có thù với Miêu đại hiệp, nhất định sẽ tìm cách cản
trở mà gã không phải là đối thủ của Chung thị tam hùng nên xin tại hạ giúp cho
một tay. Tại hạ nhận thấy có nghĩa vụ phải giúp đỡ gã liền nhận lời ngay.
Nhưng
dọc đường cùng Chung thị tam hùng giao thủ, tại hạ không địch nổi. May sao đến
Tương Phi miếu lại gặp tiểu huynh đệ đây. Ngày ở Phong Diệp Trang tại hạ đã
được chàng giúp đỡ. Sau lại thấy chàng phô trương thân thủ, quả nhiên võ công
cao cường. Thế rồi vợ chồng tại hạ giả vờ bị thương, bố trí cơ quan nhờ chàng
cản trở Chung thị tam hùng. Ngờ đâu chàng mắc lừa tại hạ còn tại hạ mắc lừa
gian tặc.
Lão
nói rồi hai mắt trợn ngược, chòm râu rung động, tỏ ra phẫn nộ đến cực điểm.
Hồ
Phỉ nghĩ lại những điều đã qua, bụng bảo dạ:
- Những
lời lão này nói toàn là sự thực. Té ra những chuyện rắc rối giữa ta và Viên Tử
Y lão đã ngó phần lớn.
Chàng
nghĩ tới đây, trước ngực nóng bừng. Chợt ngó thấy ba món binh khí để trên bàn, chàng
hỏi:
- Lưu
lão sư lượm binh khí của Chung thị tam hùng đến đây làm chi?
Lưu
Hạc Chân đáp:
- Chung
thị tam hùng đến đây trả oán, chắc chắn Miêu đại hiệp đã biết, tại hạ muốn báo
tin cho đại hiệp trước để mà đề phòng. Còn như tại hạ nói là thơ này của anh em
Chung thị đưa tới cốt để cho huynh đệ nghe tiếng. Tại hạ biết tiểu huynh đệ vẫn
theo sau, sợ tiểu huynh đệ có hành động bất lợi cho tại hạ. Tại hạ nói vậy
khiến trong lòng tiểu huynh đệ đâm ra mê hoặc, sẽ không động thủ với tại hạ nữa,
còn Miêu đại hiệp coi thơ sẽ hiểu đầu đuôi. Ngờ đâu... ngờ đâu...
Lão
nói tới đây khí tức xông lên cổ không thốt ra lời được nữa.
Chung
Triệu Anh nói:
- Anh
em tại hạ vô tình nghe được gian mưu của họ Trương, lại thấy Lưu lão sư cùng gã
úp úp mở mở, liền đoán là hai người đến ám toán Miêu đại hiệp nên bọn tại hạ
hết sức ngăn cản. Không ngờ, trung gian còn nhiều điều ngoắt ngoéo. Miêu đại
hiệp! Mắt đại hiệp bị thương ra làm sao?
Miêu
Nhân Phượng không trả lời, giơ bàn tay to tướng vẫy mấy cái rồi nói:
- Những
việc đã qua bất tất nhắc tới nữa.
Hồ
Phỉ đảo mắt nhìn quan muốn kiếm lá thơ mà Miêu Nhân Phượng đã xé ra thì thấy
hai mảnh giấy còn rớt trong góc nhà. Chàng sợ hai mảnh giấy có chất kịch độc, không
dám lại gần, phóng tầm mắt nhìn lại thấy trên giấy lèo tèo có ba hàng chữ, chữ
nào cũng lớn bằng hạt đào. Chàng đọc được:
“Nhân
Phượng lão huynh!
Lệnh
ái tư chất cao sang mà lão huynh là kẻ võ phu, ở với nhau thật không hợp.
Nay
sai ngưòi đến rước lệnh ái đưa về cho tiểu đệ nuôi nấng. Đệ là Điền Quy Nông
đốn thủ.”
Chàng
đoán là Miêu Nhân Phượng quý con gái hơn cả mạng mình. Vợ y đã tư bôn với Điền
Quy Nông, bây giờ lại muốn lấy con gái y đi nữa, khiến y tức giận không chịu
đựng nổi nên xé thơ ra. Nếu y không xé thơ thì chất độc giấu trong kẽ giáp giấy
hoa tiên thủy chung không bật ra được. Điền Quy Nông sợ có một ngày kia gặp
phải Miêu Nhân Phượng nên nghĩ mưu sâu kế độc này để làm hại y.
Con
người như hắn quả là ghê gớm.
Lưu
Hạc Chân càng nghĩ càng căm tức lớn tiếng quát:
- Họ
Trương kia! Ngươi vâng lệnh sứ mệnh ám toán Miêu đại hiệp thì sao không tự mình
đưa thơ lấy, lại còn dắt cả ta vào tròng?
Trương
Phi Hùng ấp úng đáp:
- Tiểu
nhân sợ... sợ Miêu đại hiệp nhận ra tiểu nhân là đệ tử ở Thiên Long Môn, tất
nhiên đề phòng... lại khiếp... thần oai của Miêu đại hiệp nữa...
Lưu
Hạc Chân hằn học nói:
- Ngươi
sợ vạn nhất mưu gian bại lộ, trốn chạy cũng không kịp. Hảo tiểu tử! Hảo tiểu
tử!
Lão
quay lại nhìn Miêu Nhân Phượng:
- Miêu
đại hiệp! Tại hạ xin đại hiệp giao thằng lỏi này cho tại hạ.
Miêu
Nhân Phượng chậm rãi đáp:
- Lưu
lão sư! Hạng tiểu nhân này tại hạ không chấp với chúng. Trương Phi Hùng! Trong
việc còn hai đồng bọn của ngươi bị thương khá nặng. Ngươi dẫn chúng về bảo sư
phụ sư mẫu ngươi...
Y
ngơ ngẩn xuất thần tìm câu nói. Sau một lúc y vẫn tay bảo gã:
- Ta
chẳng có gì đáng nói với ngươi. Thôi ngươi đi đi!
Trương
Phi Hùng đã tưởng mình làm đui mắt Miêu Nhân Phượng thì phen này tính mệnh khó
nỗi bảo toàn, không ngờ y khoan hồng đại lượng chẳng thèm truy cứu. Thật là một
điều ra ngoài sự tiên liệu của gã. Trong lòng cảm kích, gã đập đầu binh binh
lạy tạ.
Bọn
chúng bốn người, định bụng thừa cơ Miêu Nhân Phượng đui mắt rồi giết y đi, cướp
lấy đứa nhỏ chạy về. Chẳng ngờ lại gặp Hồ Phỉ, một tay hảo thủ phi thường can
thiệp vào khiến độc kế của chúng mới thành công được một phần rồi một người bị
chàng hất té khắp mình thụ thương. Người đó đã nhân lúc nhốn nháo chạy trốn
rồi. Còn hai tên bị Miêu Nhân Phượng dùng cây Tam tiết côn và quyền đấu đả
thương rất nặng. Một tên đến giờ vẫn chưa hồi tỉnh và một tên rên rỉ không
ngớt.
Lưu
Hạc Chân nghĩ thầm:
- Đây
chắc là Miêu Nhân Phượng giả vờ tha cho ba người bọn chúng nhưng không hiểu y
dùng độc kế gì để hành hạ bọn này?
Lão
từng trải giang hồ thường gặp nhiều người bắt được địch nhân rồi không giết
ngay mà còn làm cho chúng đau khổ sống dở chết dở mới xong. Bỗng thấy Trương
Phi Hùng đỡ hai gã bị thương dậy cất bước chậm chạp ra ngoài cổng rồi dần dần
xa đi. Miêu Nhân Phượng thủy chung hút vào trong bóng tối, lão không nhịn được
lên tiếng:
- Miêu
đại hiệp! Gã họ Trương thủ cước rất linh hoạt, để gã đi xa e rằng gã chạy mất.
Miêu
Nhân Phượng đáp:
- Tại
hạ đã tha chúng rồi, còn bắt lại làm chi?
Y
dừng lại một chút rồi tiếp:
- Bọn
chúng vốn không quen biết tại hạ. Đây là người khác sai khiến chúng hành động.
Lưu
Hạc Chân vừa kinh ngạc vừa bẽn lẽn. Lão nói:
- Miêu
đại hiệp! Lưu Hạc Chân này chưa từng phụ ai mà bữa nay vì ngu xuẩn làm hại đại
hiệp.
Lão
đưa ngón tay trỏ bên trái lên đâm vào mắt nhìn.
Hồ
Phỉ đứng bên vội vươn tay ngăn cản nhưng đã chậm mất rồi. Lão tự hủy đôi mắt
một cách đột ngột.
Chung
thị huynh đệ cả kinh nhất tề đứng dậy.
Miêu
Nhân Phượng nói:
- Sao
Lưu lão sư lại tự hủy hoại mình như vậy? Tại hạ chẳng có ý gì phiền trách lão
sư cả.
Lưu
Hạc Chân cười khanh khách. Lão rung tay một cái rảo bước ra cửa ngoài.
Tiện
tay lão bẻ một cành cây làm gậy chống đường cất bước ra đi.
Năm
người trong nhà đều sinh lòng thê thảm, không ngờ Lưu Hạc Chân lại cương liệt
đến thế.
Miêu
Nhân Phượng chỉ sợ Hồ Phỉ cũng nẩy lòng hối hận liền nói:
- Tiểu
huynh đệ! Huynh đệ đã nhận lời chiếu cố cho con gái ta, vậy đừng bao giờ quên
hết.
Hồ
Phỉ hiểu tâm lý, hiên ngang đáp:
- Bậc
đại trượug phu đã lầm lỗi thì phải tìm cách bồi bổ đền đáp tri kỷ. Còn tự hủy
mình thì dù có yên dạ nhưng đó là cử động vô ích.
Chung
Triệu Anh thở dài nói:
- Đúng
thế! Nhưng Lưu lão sư cũng xứng đáng là một hảo hán cương liệt.
Năm
người ngồi đối diện nhau hồi lâu không nói gì. Sau Hồ Phỉ lên tiếng hỏi:
- Miêu
đại hiệp! Tròng mắt đại hiệp thế nào có nên lấy nước rửa nữa không?
Miêu
Nhân Phượng đáp:
- Không
rửa nữa. Tròng mắt đau đớn vô cùng.
Y
quay về phía Chung thị huynh đệ nói:
- Ba
vị lặn lội đường xa đến đây, Miêu mỗ chẳng có gì đãi khách, thật là khiếm
khuyết. Tại hạ cần đi nằm một lúc. Xin ba vị miễn trách cho.
Chung
Triệu Anh đáp:
- Miêu
đại hiệp cứ tùy tiện, bất tất phải khách sáo.
Ba
người đánh tay ra hiệu, chia nhau đi canh giữ cửa trước cửa sau vì sợ Điền Quy
Nông chưa chịu bỏ qua hoặc giả phái người khác đến tập kích.
Hồ
Phỉ tay cầm đèn nên đi theo Miêu Nhân Phượng vào sương phòng. Y nằm xuống
giường rồi, chàng lấy chăn đắp cho y.
Con
nhỏ vẫn ngủ say. Một đêm trong nhà huyên náo đến long trời lở đất nó cũng không
biết.
Miêu
Nhân Phượng nói:
- Tiểu
huynh đệ! Trên rường nhà có cái hộp sắt. Tiểu huynh đệ lấy xuống cho ta.
Hồ
Phỉ vâng lời tung mình nhảy lên. Tay trái vịn nào xà nhà. Tay mặt sờ soạng một
lúc, quả thấy một cái hộp sắt liền lấy xuống đặt chăn trước ngực Miêu Nhân
Phượng.
Miêu
Nhân Phượng toan nói, chợt nghe tiếng bước chân vang lên. Có người đang chạy
tới.
Chung
Triệu Anh quát:
- Tên
tiểu tử kia! Ngươi trở lại làm chi?
Choang
một tiếng! Binh khí đụng nhau.
Trương Phi Hùng la lên:
- Tiển nhân có điều muốn nói với Miêu đại hiệp, thực
tình chẳng có ý gì đen tối.
Chung
Triệu Anh khẽ nói:
- Miêu
đại hiệp ngủ rồi. Có chuyện gì hãy để đến sáng mai.
Trương
Phi Hùng nói:
- Hay
lắm! Vậy tiểu nhân nói với các hạ cũng được. Miêu đại hiệp đại nhân đại nghĩa
tha mạng cho tiểu tử, câu này chẳng thể không nói ra. Miêu đại hiệp trúng phải
chất độc Đoạn Trường Thảo mà gia sư lấy cắp được ở nơi Độc Thủ Dược Vương. Tiểu
nhân nghĩ rằng nếu cầu Độc Thủ Dược Vương điều trị may ra khỏi được. Tiểu nhân
muốn tự ý đi kiếm nhưng nghĩ mình vô danh tiểu tốt không thể làm nổi.
Chung
Triệu Năng “ủa” lên một tiếng. Tiếng bước chân lại vang lên. Trương Phi Hùng
trở gót đi ngay.
Hồ
Phỉ nghe nói cả mừng, từ trong phòng chạy ra lớn tiếng hỏi:
- Vị
Độc Thủ Dược Vương đó ở đâu?
Chung
Triệu Anh đáp:
- Lão
ẩn cư ở bờ hồ Động Đình nhưng... nhưng...
Hồ
Phỉ hỏi:
- Nhưng
làm sao?
Chung
Triệu Anh khẽ đáp:
- Cầu
lão quái nhân đó trị bệnh e không phải chuyện dễ dàng.
Hồ
Phỉ nói:
- Hay
dở gì cũng phải mời lão. Lão đòi cái gì mình đưa cái đó.
Chung
Triệu Anh lắc đầu đáp:
- Khó
là ở chỗ lão chẳng đòi gì hết.
Hồ
Phỉ nói:
- Dùng
nhu không được thì phải dùng cương.
Chung
Triệu Anh trầm ngâm không đáp.
Hồ
Phỉ nói:
- Việc
này không thể chậm trễ được. Tiểu đệ lên đường ngay. Ba vị ở lại đây để bảo vệ
cho Miêu đại hiệp phòng ngừa địch nhân lại đến.
Chàng
chạy vào sương phòng nhìn Miêu Nhân Phượng nói:
- Miêu
đại hiệp! Tại hạ đi thỉnh y sinh để chữa mắt cho đại hiệp.
Miêu
Nhân Phượng lắc đầu đáp:
- Mời
Độc Thủ Dược Vương ư? Đừng đi cho mất công.
Hồ
Phỉ nói:
- Sao
lại không đi? Thế gian chẳng có việc gì khó.
Dứt
lời chàng xoay mình ra khỏi phòng hỏi:
- Chung
đại gia! Vị Độc Thủ Dược Vương đó tên là gì? Chỗ lão ở làm sao mà kiếm được?
Chung
Triệu Văn đáp:
- Hay
lắm! Tại hạ cùng đi với huynh đệ. Câu chuyện của lão, thủng thẳng Chung mỗ sẽ
nói cho huynh đệ nghe.
Vì
việc khẩn cấp, hai người không nói nữa, thi triển khinh công chạy về hướng bắc.
Trời
sáng rồi, hai người vào thị trấn mua ngựa. Lên ngựa chạy thật nhanh, hai người
đi được mười mấy dặm thì đến chỗ ngã ba đường. Chung Triệu Văn đảo mắt nhìn
quanh thấy một lão nông đang làm cỏ vườn cây liền lại gần hỏi:
- Thưa
lão gia! Muốn lên Đào Nguyên phải đi đường nào?
Chung
Triệu Văn và Hồ Phỉ hỏi rõ đường lối đi đến bờ hồ Động Đình rồi đi ngay, dọc
đường không dám chần chờ chút nào, cứ gia roi cho ngựa chạy.
Hai
người đều biết Miêu Nhân Phượng trúng độc rất nặng. Chỉ ba chữ Đoạn Trường Thảo
cũng đủ biết chất độc lợi hại đến thế nào. Tròng mắt lại là cơ quan rất nhu
nhuyễn trong người. Dù mời được danh y mà thời gian quá chậm cũng không chữa
được.
Hai
người ngoài những lúc cho ngựa ăn cỏ uống nước là lại đi ngay. Hai người mua
sẵn một ít bánh bao để ngồi trên lưng ngựa cũng ăn được cho đỡ đói.
Hai
người đi liền một mạch hơn sáu chục dặm. Dù đã hai ngày đêm không ngủ nhưng nhờ
võ công tinh thâm, vẫn còn chống chọi được. Có điều hai con ngựa chân bước
loạng choạng không đi nổi nữa.
Chung
Triệu Văn nói:
- Chúng
ta đành cho ngựa nghỉ một lúc.
Hồ
Phỉ gật đầu. Chàng nghĩ bụng:
- Nếu
lúc này mình cưỡi con ngựa bạch của Viên cô nương thì có thể đến bờ hồ Động
Đình rồi.
Nghĩ
tới Viên Tử Y, bất giác chàng thò tay vào bọc sờ tấm ngọc phụng mà nàng đã tặng
cho. Lòng chàng cảm thấy ấm áp.
Hai
người xuống ngựa ngồi dưới gốc liễu bên đường, thả ngựa cho ăn cỏ và nghỉ ngơi.
Chung
Triệu Văn chẳng nói năng gì, ngồi ngơ ngẩn xuất thần. Cặp lông mày nhăn tít lại
tựa hồ đang gặp vấn đế rất nan giải.
Hồ
Phỉ biết chuyến đi này chẳng nắm chắc phần nào, liền hỏi:
- Chung
nhị gia! Độc Thủ Dược Vương là nhân vật thế nào?
Chung
Triệu Văn không đáp, dường như chưa nghe thấy câu chàng hỏi.
Sau
một lúc hắn chợt tỉnh táo, hỏi lại:
- Ủa!
Tiểu huynh đệ vừa nói gì?
Hồ
Phỉ thấy hắn tâm thần bất định biết là hắn đang lo nghĩ về bệnh trạng của Miêu
Nhân Phượng, chàng nghĩ thầm:
- Người
này tuy tướng mạo xấu xa nhưng nghĩa khí thâm trọng. Hắn đã có thù oán với Miêu
Nhân Phượng mà lúc này chẳng quản gian lao, hết sức tìm thấy chạy thuốc cho y.
Chàng
nghĩ tới đây bất giác buộc miệng nói:
- Chung
nhị ca! Hôm qua tiểu đệ có điều đắc tội với các vị trong lòng lấy làm hổ thẹn.
Nếu tại hạ biết ba vị đây đầy lòng hiệp nghĩa thì dù lớn mật to gan đến đâu
cũng không dám mạo phạm.
Chung
Triệu Văn cười ha hả đáp:
- Cái
đó có làm gì? Miêu đại hiệp là một hán tử lừng danh thiên hạ. Nếu ba anh em
Chung mỗ thấy y gặp bước nguy nan mà không cứu trợ thì còn làm người thế nào
được? Tiểu huynh đệ cũng thế chứ gì? Chúng ta chẳng có mối giao tình với Miêu
đại hiệp nhưng đã có duyên gặp mặt một lần. Còn tiểu huynh đệ chắc chưa gặp y
bao giờ?
Thực
ra mấy năm trước Hồ Phỉ gặp Miêu Nhân Phượng ở Thương Gia Bảo nhưng khi đó
chàng còn là một đứa nhỏ xanh xao vàng vọt. Miêu Nhân Phượng chẳng để ý gì đến
chàng. Sớm hơn nữa, trước đây mười tám năm, Hồ Phỉ sinh ra ở Thương Châu tỉnh
Hà Bắc. Hôm ấy, Miêu Nhân Phượng cũng có mặt nhưng Hồ Phỉ dĩ nhiên chưa hiểu rõ
gì cả.
Miêu
Nhân Phượng có biết đâu đứa nhỏ sơ sinh mười tám năm trước ngày nay đã thành
trang niên thiếu anh hùng.
Chung
Triệu Văn hỏi:
- Vừa
rồi tiểu huynh đệ hỏi gì ta?
Hồ
Phỉ đáp:
- Tại
hạ hỏi Độc Thủ Dược Vương là nhân vật thế nào?
Chung
Triệu Văn lắc đầu nói:
- Ta
cũng không biết.
Hồ
Phỉ lấy làm kì hỏi:
- Nhị
gia cũng không biết ư?
Chung
Triệu Văn đáp:
- Bạn
hữu giang hồ của ta rất nhiều mà chưa một ai hay Độc Thủ Dược Vương là nhân vật
thế nào.
Hồ
Phỉ buồn rầu nghĩ bụng:
- Tưởng
hắn hiểu rõ gốc gác Độc Thủ Dược Vương nếu không thì đã hỏi Trương Phi Hùng còn
có thể biết rõ hơn.
Chung
Triệu Văn dường như hiểu tâm ý chàng liền nói tiếp:
- Cả
Trương Phi Hùng cũng chưa chắc đã biết lão. Nhất định gã không biết rồi.
Hồ
Phỉ “ủa” một tiếng không nói nữa.
Chung
Triệu Văn nói:
- Người
ta chỉ biết Độc Thủ Dược Vương ở Bạch Mã tự trên bờ hồ Động Đình.
Hồ
Phỉ hỏi:
- Chùa
Bạch Mã ư? Sao
y lại ở chùa?
Chung Triệu Văn đáp:
- Không phải Bạch Mã Tự là tên một thị trấn.
Hồ Phỉ nói:
- Tưởng lão ở nơi thâm sơn cùng cốc không người
qua lại nên chẳng ai biết mặt lão. Chẳng ngờ...
Chung Triệu Văn lắc đầu ngắt lời:
- Không phải. Nhiều người gặp lão rồi. Chính vì
nhiều người gặp mà không ai hiểu lão là nhân vật thế nào. Lão mập hay lão gầy, lão
đẹp hay lão xấu, lão họ Trương hay họ Lý cũng chẳng ai hay.
Hồ Phỉ càng nghe càng đi vào chỗ hồ đồ. Chàng tự
hỏi:
- Đã có nhiều người gặp sao lại không biết tầm vóc
tướng mạo và tên họ của lão?
Chung Triệu Văn nói tiếp:
- Có người bảo Độc Thủ Dược Vương là người thanh
nhã như một thư sinh, thân hình cao mà gầy. Lại có người nói Độc Thủ Dược Vương
mập ú mà lùn tịt, mặt đầy thớ thịt coi chẳng khác gì tên đồ tể. Người thì bảo
Độc Thủ Dược Vương là một lão hòa thượng gần đến trăm tuổi.
Hắn dừng lại một chút rồi tiếp:
- Còn có người nói Dược Vương là một mụ đàn bà
chân què, lưng gù.
Hồ Phỉ bâng khuâng muốn cười mà không cười ra
tiếng.
Chung Triệu Văn lại hỏi:
- Ngoại hiệu đã là Dược Vương thì sao lại là đàn
bà? Nhưng vì lão nổi danh trên chốn giang hồ nên ai nói thế nào cũng tin như
vậy. Và những người bảo lão là thư sinh, là đồ tể, là nhà sư đều không phải họ
bịa mà là lời nói của những người đáng tin cậy mới thật là kì.
Hồ Phỉ khi dời khỏi Miêu gia trong lòng đầy tin tưởng,
cho là ở đời chẳng có việc gì khó, chỉ cần kiếm thấy lão rồi bất cứ bằng cách
nào cũng mời cho bằng được đưa về điều trị Miêu Nhân Phượng hay ít ra cũng xin
được thuốc giải. Bây giờ chàng nghe Chung Triệu Văn nói vậy, bất giác trái tim
chìm xuống. Con người đã chẳng ai biết rõ mặt thì kiếm làm sao được?
Chàng xoay chuyển ý nghĩ, miệng lẩm bẩm:
- Phải rồi! Nhất định lão này chuyên nghề dịch
dung, khi giả trai, khi giả gái, lúc xấu lúc đẹp, khiến không ai nhận được chân
diện mục.
Chung Triệu Văn nói:
- Theo lời đồn đại trên chốn giang hồ, chắc vì lão
là tay dùng độc thiên hạ vô song, hại người đã lắm, gây oán càng nhiều. Vì thế
lão phải giấu mặt để không ai tìm ra được mà báo thù. Nhưng lạ ở chỗ trấn Bạch
Mã Tự trên bờ hồ Động Đình không phải là nơi hẻo lánh thì việc đến nhà lão
chẳng khó khăn gì.
Hồ Phỉ hỏi:
- Lão đã dùng độc làm hại chết nhiều người rồi
phải không?
Chung Triệu Văn bâng khuâng đáp:
- Cái đó không biết đâu mà tính được. Có điều
những người chết về tay lão phần lớn là đáng lắm, chẳng phải phi tặc đại đạo
thì cũng là thổ hào ác bá ỷ thế làm càn. Ta chưa từng nghe ai nói một người
nghĩa hiệp chết vì tay lão bao giờ. Vì thế mà thanh danh lão càng lừng lẫy. Có
người trúng độc mà chết lại mong chất độc thật là ác liệt để chết lẹ cho xong.
Thực ra nhiều chết chưa chắc đã phải về tay lão. Vì nhiều trường hợp hai người
ở cách nhau hàng ngàn dặm mà đồng thời bị chất độc phát tác cùng chết một ngày.
Như vậy lão chẳng thể đầu độc người ở Vân Nam rồi chạy đến Liêu Đông trong nột
ngày. Trong một thời gian không ai nhắc tới Độc Thủ Dược Vương, nào ngờ vụ Miêu
đại hiệp bữa nay lại có liên quan đến chất độc của lão. E rằng... e rằng...

