Chàng Trai Năm Ấy (Quyển Hạ) - Chương 04 - Phần 01

CHƯƠNG
4

Lấy
nụ hôn để niêm phong

Ngoài cửa sổ, sắc đêm thâm trầm,
bầu trời đêm xanh thẫm. Trong không trung, một vầng trăng tròn giống như gương
vàng bay giữa biển xanh. Thế giới yên bình, tháng năm tĩnh lặng, cô và anh thân
mật quấn lấy nhau như thành nhất thể. Những giày vò, rạn nứt, khúc mắc từng có,
trong thời khắc này đều lặng lẽ tiêu tan...

1

An Nhiên hớn hở gọi điện bảo Bạc
Hà đưa Tịch Duệ Nam đến nhà cô ấy ăn tối, báo địa chỉ căn hộ mới khiến Bạc Hà
hơi bất ngờ. “Cậu thuê căn hộ khác rồi sao?”

“Là đến nhà mình ăn cơm, nghe rõ
chưa, là nhà mình, không phải là phòng thuê của mình đâu.”

Bạc Hà càng kinh ngạc hơn. “Cậu
mua nhà rồi? Chuyện từ khi nào thế?”

“Không phải mình mua nhà, là mình
và Phó Chính mua nhà. Chúng mình mua một căn hộ hai phòng ở phía đông thành phố
chuẩn bị kết hôn, hai ngày trước mới làm xong thủ tục giao nhà.”

Tiến triển thần tốc quá! Bạc Hà
liên tục nói chúc mừng, An Nhiên thì chỉ cười. “Có phải rất bất ngờ không? Vốn
dĩ mình đã chia tay với Phó Chính rồi, nhưng chỉ trong vòng hai tháng, chúng
mình lại xoay chuyển hoàn toàn, trù tính đến chuyện hôn sự. Mẹ mình từng nói
hôn nhân không thể kết hợp bừa, tất cả mọi chuyện là do Nguyệt Lão sớm định
trong sổ hôn nhân, là ai thì chính là người đó, xoay đi xoay lại cũng vẫn sẽ ở
cùng anh ấy. Lời này nghe cổ lỗ thật nhưng chẳng hiểu sao mình vẫn thích nghe.”

Căn hộ là do bố mẹ Phó Chính quyết
định mua. Lần này con trai xảy ra chuyện khiến hai ông bà cảm nhận sâu sắc nhân
sinh vô thường, sinh mệnh yếu ớt bất cứ khi nào cũng có thể biến mất, cho nên
con trai vừa tỉnh lại họ lập tức thúc đẩy hôn sự của anh và An Nhiên. Phó Chính
cũng không còn nhỏ nữa, An Nhiên lại là một cô gái tốt, nhất định phải nhanh
tay mới có thể giữ chặt được, tránh đêm dài lắm mộng.

Thế là hai ông bà nhờ đại đội cảnh
sát tuần tra giúp đỡ tìm được một căn hộ thích hợp trong thành phố, diện tích
không lớn, trang trí đơn giản, đồ dùng thiết yếu đều đầy đủ, chỉ cần mang quần
áo đến là có thể dọn vào ở. Giá nhà tuy không rẻ nhưng chỉ cần trả trước một
khoản tiền, phần còn lại có thể thông qua ngân hàng làm thủ tục trả góp. Có thể
coi đây là một căn hộ lý tưởng, bố mẹ Phó Chính lấy món tiền tích lũy cả đời để
giúp con trai thanh toán khoản tiền trả trước, sau đó hy vọng chủ nhà đồng ý dọn
ra sớm, bởi vì họ muốn để Phó Chính sau khi xuất viện sẽ đến nghỉ ngơi ở nhà mới
luôn, An Nhiên cũng chuyển đến để tiện chăm sóc anh.

Chủ căn hộ lúc đầu không đồng ý
giao nhà trước khi khoản tiền mua nhà được thanh toán hết. Nhưng sau khi biết
được chủ hộ mới chính là người cảnh sát anh dũng được đưa tin trên đài báo thời
gian vừa qua, ông ta liền đồng ý.

Việc mua nhà tiến hành thuận lợi,
từ lúc ưng ý đến khi đàm phán thỏa thuận, thanh toán khoản tiền trả trước,
trong một tuần lễ đã xong. Trước lúc chính thức quyết định, bố mẹ của Phó Chính
đưa An Nhiên đến xem căn nhà, hỏi cô có ý kiến gì không.

Lúc xem nhà, bà Phó cầm tay cô
nói những lời tự đáy lòng: “An Nhiên, cháu là một cô gái tốt. Sau khi Phó Chính
xảy ra chuyện, cháu không hề bỏ mặc mà ngày đêm túc trực bên thằng bé chăm sóc
nó, nó có thể tỉnh lại được, cháu có công lao rất lớn. Nếu như bác và bố nó có
năng lực thì sẽ chẳng chút do dự mà mua một biệt thự cho cháu sống, nhưng mà
chúng ta năng lực lại có hạn, chỉ có thể giúp đỡ hai đứa mua một căn nhà cũ,
sau này đến hạn thanh toán còn phải dựa vào bản thân hai đứa. Bác biết cháu phải
chịu ấm ức rồi, chỉ trách bác và bố nó không có bản lĩnh, chẳng giúp gì được
cho hai đứa. May mà Phó Chính còn trẻ, sau này nó nhất định sẽ chăm sóc tốt cho
cháu. Cháu ở cùng nó có lẽ không được hưởng cuộc sống đại phú đại quý, nhưng chỉ
cần hai đứa sống hết lòng với nhau, hòa mỹ bình an chính là đại phúc phận rồi.”

Những lời lẽ chân chất đó, bình lặng
như nước mát lành, từng giọt thấm vào trái tim An Nhiên. Cô nhìn bà Phó, mặt đỏ
hồng, mỉm cười.

Sau khi Phó Chính biết được An
Nhiên đã cùng bố mẹ anh đi xem nhà liền căng thẳng, e dè hỏi cô: “Thế nào?”

“Cái gì thế nào?”

Anh có chút sốt ruột, buột miệng
nói: “Chuyện kết hôn thế nào?”

An Nhiên cố làm ra vẻ kinh ngạc.
“Kết hôn? Kết hôn cái gì? Kết hôn với ai? Có người cầu hôn em sao?”

Khóe môi Phó Chính phút chốc nhếch
lên, cười hớn hở. Ngẫm nghĩ một chút, anh kéo ngăn tủ đầu giường, bới loạn một
hồi. Sau khi nhập viện, vật phẩm tùy thân của anh đều được y tá đặt trong ngăn
kéo tủ đầu giường. An Nhiên không biết anh muốn tìm gì. Đang định hỏi, lại thấy
anh mở ví tiền, rút hai chiếc thẻ ngân hàng ở bên trong ra, anh quay người lại
giơ chiếc thẻ lên nói với cô: “An Nhiên, em lấy anh nhé? Chiếc này là thẻ lương
của anh, chiếc này là thẻ tiết kiệm của anh, toàn bộ gia tài của anh đều ở
trong này, bây giờ tất cả giao cho em. Tuy anh không phải là người có tiền, tiền
trong thẻ cũng không nhiều nhưng anh nguyện đưa toàn bộ cho em tiêu. Em hãy lấy
anh nhé!”

Không có hoa hồng, không có nhẫn,
màn cầu hôn này dùng hai chiếc thẻ ngân hàng làm đạo cụ. Không phải là thẻ vàng
hạng VIP tiêu vô hạn, nó cũng không tượng trưng cho tiền bạc và tài phú, mà tượng
trưng cho toàn bộ những gì một người đàn ông bình thường có thể cho đi - dâng hết
tất cả cho tình yêu.

Tiền tuy là vật tầm thường nhưng
trên một góc độ nào đó nó vẫn có thể đo lường được tình cảm. Một người con trai
nếu như thật sự yêu một người con gái, anh ta sẽ nguyện ý tiêu tiền cho cô ta,
sẵn sàng mở ví tiền của mình vì cô ta. Bởi vì trong đầu anh ta mặc định cô tức
là anh, căn bản không có phân chia anh hay em. Ngược lại, nếu phân ra rõ ràng
rành mạch của anh, của em, như vậy là anh ta muốn để lại đường lùi, không định
sẽ kề vai sát cánh đi hết quãng đường đời còn lại với cô gái.

An Nhiên nhìn hai chiếc thẻ ngân
hàng, khóe môi không giấu được nụ cười ngọt ngào. Phó Chính nhân cơ hội nhét thẻ
vào tay cô. “Đó, em đã nhận rồi, không được hối hận đâu nhé!” “Được thôi, coi
như em bị tiền làm cho mờ mắt, mới nhìn thấy toàn bộ gia sản của anh đã động
lòng.”

An Nhiên ngọt ngào đồng ý lời cầu
hôn của Phó Chính, sau khi anh ra viện, cô liền cùng anh chuyển đến căn hộ mới.
Việc đầu tiên là cô mời Bạc Hà và Tịch Duệ Nam đến làm khách.

Trước khi đến nhà mới của An
Nhiên và Phó Chính làm khách, Bạc Hà thương lượng với Tịch Duệ Nam xem phải mua
gì làm quà. Lần đầu đến nhà mới của người ta làm khách chắc chắn không thể đi
tay không, huống hồ còn là nhà mới của một cặp đôi chuẩn bị kết hôn.

Bạc Hà không biết phải mua quà gì
mới thích hợp, Tịch Duệ Nam càng không biết, hai người thương lượng nửa ngày
cũng không có kết quả, cuối cùng cô nghĩ ra, gọi điện thoại hỏi mẹ Hà Uyển. Sau
khi nghe, Hà Uyển đưa ra ý kiến: “Bây giờ người ta đang thịnh hành trào lưu
xanh hóa môi trường, giữa bạn bè thân thiết có chuyện hỷ gì đều tặng chậu cảnh,
vừa lành mạnh lại hợp thời. Bạn con sắp kết hôn, hay là con tặng cô ấy một chậu
hoa bách hợp đi, lấy ngụ ý tốt là bách niên hảo hợp. Trong nông trường có trồng,
con cứ đi tìm Quý Phong lấy một chậu là được rồi.”

Bạc Hà cảm thấy chủ ý này không tồi,
dập điện thoại rồi nói với Tịch Duệ Nam, nhưng anh trầm mặc không nói gì.

“Sao vậy, anh cảm thấy tặng bách
hợp không được à?”

“Không, ngụ ý của bách hợp thực sự
rất tốt.”

“Vậy chúng ta lập tức đến nông
trường, tìm Quý Phong lấy một chậu hoa bách hợp.”

Bọn họ cùng nhau đến nông trường
của Quý gia ở ngoại thành, trước đó Hà Uyển đã gọi điện thông báo cho Quý Phong
biết, anh đã chọn xong hai chậu bách hợp trong vườn.

Vừa thấy Bạc Hà, anh cười tươi, hỏi:
“Người bạn nào của em sắp kết hôn vậy?”

“Anh quen đó, là An Nhiên.”

“An Nhiên sắp kết hôn rồi à, cho
anh gửi lời chúc mừng tới cô ấy nhé! Anh sẽ tặng cô ấy hai chậu quýt cảnh nữa,
quýt đồng âm với cát, quả màu vàng tươi, thực sự là biểu tượng của tài phú lại
tượng trưng cho cát lợi, đồng thời cũng có ngụ ý nhiều con nhiều cháu, bày
trong nhà là thích hợp nhất.”

“Vậy em thay cô ấy cảm ơn anh.
Nhưng mà một lần chuyển bốn chậu cây đi không dễ, hay là em lấy một chậu bách hợp,
một chậu quýt thôi.”

“Không được, đồ đạc trong nhà mới
nhất định phải bày thành đôi thành cặp, không thể bày đơn lẻ được.”

“Vậy sao? Em không biết. Quý
Phong, sao anh hiểu biết nhiều như vậy?”

“Khách hàng lựa chọn cây cảnh để
trang trí trong nhà rất cầu kỳ, anh đã đọc và tìm hiểu rất nhiều mấy thứ này.”

Lúc Bạc Hà và Quý Phong nói chuyện,
Tịch Duệ Nam yên lặng không nói lời nào, chỉ đứng ở cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Cửa
sổ phòng làm việc đối diện với vườn hoa hồng, nhìn ra giống như sóng biển đỏ thẫm.

Quý Phong gọi điện thông báo cho
nhân viên chuyển thêm hai chậu quýt cảnh đến phòng làm việc. Vì phải đợi thêm mấy
phút, Bạc Hà nhân lúc này vào nhà vệ sinh.

Sau khi cô đi, Quý Phong chú ý đến
Tịch Duệ Nam đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, sau đó đi đến, mỉm cười, hỏi: “Có hứng
thú đi tham quan một vòng không?”

Tịch Duệ Nam bình thản đáp:
“Không cần đâu, tôi không có hứng thú với hoa cỏ.”

“Gần đây sống ở chỗ Bạc Hà thế
nào, vẫn tốt chứ?” Quý Phong nhớ lại chuyện ở nhà hàng lần trước, khéo léo hỏi
thăm, muốn biết Tịch Duệ Nam có phải vẫn đang giận Bạc Hà không.

Tịch Duệ Nam quay đầu lại, nghênh
đón ánh mắt của Quý Phong, trong mắt anh có một sự lạnh nhạt và đối địch không
hề che giấu. “Vì sao anh hỏi như vậy? Điều anh thật sự muốn nói là gì?”

Quý Phong ngơ ngác. “Tôi không có
ý khác, bởi vì hôm đó ở nhà hàng nhìn thấy cậu và bố cậu...”

“Quý Phong, tôi nghĩ chuyện của
tôi và bố tôi không liên quan đến anh, chuyện của tôi và Bạc Hà cũng không liên
quan đến anh.”

Quý Phong bị anh châm biếm không
chút khách khí, nghẹn mất nửa ngày không nói nên lời. Trong lúc sững sờ, anh
nghe thấy Tịch Duệ Nam chậm rãi nói từng chữ rõ ràng: “Nhưng tôi có thể nói cho
anh biết, tôi và Bạc Hà rất tốt. Chúng tôi đã bắt đầu lại từ đầu rồi.”

Lúc Bạc Hà từ nhà vệ sinh quay lại,
hai người làm cũng vừa khéo mang hai chậu quýt cảnh cao đến nửa người vào
phòng, giữa cành lá xanh mướt, vô số trái quýt màu xanh bích mới nhú ra, nhìn cực
kỳ đáng yêu khiến cô xuýt xoa khen mãi. Một người làm nói cho cô biết bây giờ
quả vẫn chưa lớn, chưa chín, đợi đến lúc những trái quýt nhỏ này tròn căng,
vàng ươm đậu trên cây sẽ trông càng đẹp hơn.

Hai chậu bách hợp cộng thêm hai
chậu quýt, Bạc Hà nghĩ cô và Tịch Duệ Nam chẳng có cách nào mang đi, nên hỏi
Quý Phong: “Bốn chậu cây cảnh này, hai người bọn em mang không nổi, anh có rảnh
đưa bọn em quay lại thành phố không? Sau đó đến nhà An Nhiên ăn cơm luôn, anh
thấy thế nào ạ?”

Quý Phong lại đột nhiên khách
sáo. “Không cần đâu, anh cũng không thân với An Nhiên lắm, bọn em cứ tụ tập đi.
Anh không rảnh tiễn em, nông trường gần đây chuẩn bị mở rộng quy mô, anh có rất
nhiều việc phải làm, nhưng nông trường có bộ phận giao hàng, anh sẽ bảo lái xe
chở hàng đưa bọn em đi.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.