Chàng Trai Năm Ấy (Quyển Hạ) - Chương 04 - Phần 05
5
Cuối cùng, An Nhiên cũng chính thức
phát thiệp hồng. Tối hôm nay, cô ấy và Phó Chính đến tận nhà đưa thiếp mời cho
Bạc Hà và Tịch Duệ Nam, ngày kết hôn định vào đúng Quốc khánh, mùng Một tháng
Mười.
Bạc Hà mời An Nhiên và Phó Chính
vào nhà ngồi chơi. An Nhiên cười tủm tỉm lấy một tấm thiệp khác ra. “Tấm này là
cho Tịch Duệ Nam, có phải cậu ấy đang ở trong phòng làm Witkey không, mau gọi cậu
ấy ra.”
Cô ấy vừa dứt lời, trong phòng vệ
sinh truyền ra tiếng Tịch Duệ Nam gọi: “Bạc Hà, anh quên cầm quần áo, em lấy
giúp anh nhé.”
Tiếng gọi thân mật chẳng giống
người ngoài chút nào khiến An Nhiên và Phó Chính ngẩn ra, cả hai quay sang nhìn
Bạc Hà, mặt cô thoắt cái liền đỏ bừng đến tận mang tai. Cô vội đi lấy quần áo rồi
gõ cửa phòng vệ sinh, Tịch Duệ Nam hé cửa nhìn cô, cười xấu xa. “Có muốn cùng tắm
không?”
Mặt Bạc Hà càng đỏ như phát sốt,
vội nhét quần áo vào tay anh. “Anh nhỏ giọng chút, An Nhiên và Phó Chính đang ở
ngoài.”
An Nhiên và Phó Chính chắc chắn
đã nghe thấy lời Tịch Duệ Nam nói, lúc Bạc Hà quay lại phòng khách, An Nhiên
không cho giải thích, kéo cô vào phòng ngủ. “Bạc Hà, cậu đi theo mình, mình phải
thẩm vấn cậu. Phó Chính, anh đợi ở bên ngoài.”
Vừa vào phòng ngủ, An Nhiên lập tức
nhìn ra đây không còn là phòng riêng của một mình Bạc Hà nữa, trong phòng có đồ
dùng và mùi của đàn ông. An Nhiên hít vào một hơi, nửa ngày mới thốt ra lời: “Bạc
Hà, cậu với Tịch Duệ Nam... hai người sống chung rồi.”
Bạc Hà cúi gằm mặt xuống. “Ừm.”
“Trời ơi, hai người bắt đầu thế
nào? Vốn dĩ hai người là kẻ thù không đội trời chung, tại sao quan hệ lại chuyển
biến nhanh thế? Lẽ nào sống với nhau lâu ngày nên sinh tình? Tình này cũng sinh
ra quá nhanh rồi, tốc độ một ngày vạn dặm ấy chứ. Rốt cuộc là chuyện gì? Cậu
thành thật khai báo đi!”
Không ngăn được An Nhiên hỏi hết
câu này đến câu khác, Bạc Hà đành ngập ngừng kể hết mọi chuyện. An Nhiên chăm
chú lắng nghe rồi kêu ầm lên: “Mình thật không ngờ, hóa ra hồi lớp mười, cậu và
Tịch Duệ Nam đã lén lút quen nhau rồi. Cậu còn giấu mình lâu thế!”
“Xấu hổ quá, An Nhiên, mình cũng
không cố ý muốn giấu cậu, chỉ vì khi đó cậu rất thích Tịch Duệ Nam, mình không
tiện nói cho cậu biết anh ấy đang thích mình.”
“Thôi bỏ đi, cũng là chuyện quá
khứ rồi, bây giờ mình sắp lấy người khác, không thèm tính toán món nợ cũ này với
cậu nữa. Bây giờ cậu và Tịch Duệ Nam đã ở bên nhau, cảm thấy thế nào? Cậu không
mắng cậu ấy là lưu manh nữa chứ?”
Bạc Hà biết An Nhiên đang trêu
mình, mặt đỏ hồng, cúi đầu không trả lời.
“Nghĩ lại, khi đó Tịch Duệ Nam thật
oan uổng, chỉ vì không hiểu chuyện lỡ sờ ngực cậu mà bị cậu căm hận không thèm
để ý nữa, còn liệt cậu ấy vào hàng lưu manh. Chẳng trách sau này, cậu ấy lại đột
nhiên thay đổi tính tình, bỏ bê học hành, hết lần này đến lần khác sinh sự, gây
họa. Bạc Hà, hồi đó chính cậu là người mang đến ảnh hưởng tiêu cực cho cậu ấy.”
“Sao trách mình được chứ? Đổi lại
là cậu, khi còn nhỏ bị một tên con trai đáng ghét sờ mó, lớn lên lại bị tên đó
động tay động chân, cậu còn có thể bình tâm tiếp nhận được không? Đặc biệt là
biểu hiện sau đó của cậu ta còn càng lúc càng đáng ghét.”
An Nhiên không phủ nhận, nhưng cô
nói: “Bạc Hà, mình nghĩ chuyện trước đây, hai người các cậu thật sự đều không
có ai đúng ai sai cả, chỉ vì hai người đều còn quá trẻ, không hiểu chuyện nên dễ
bốc đồng hấp tấp.”
Bạc Hà cũng hiểu điều này, có lẽ
cô và anh, căn bản không có ai đúng ai sai, sai chỉ là thời gian, vì bọn họ gặp
nhau đúng vào độ tuổi bướng bỉnh nhất, cố chấp nhất, không hiểu phải biết nghĩ
cho đối phương, chỉ giữ khư khư sự ấm ức và bất mãn của mình, cho nên năm đó mới
khiến sự việc càng lúc càng căng thẳng, đến cuối cùng trở thành cục diện không
thể cứu vãn được.
“Đúng rồi, Bạc Hà, hai cậu cũng
đã sống chung rồi, có định kết hôn không?”
Kết hôn, nghĩ đến vấn đề này khiến
Bạc Hà ngại ngùng. “Nhanh như vậy đã nói đến chuyện kết hôn, bọn mình vừa mới bắt
đầu lại thôi mà. Mình chưa nghĩ đến, anh ấy cũng chưa nghĩ đến.”
“Nên cân nhắc đi là vừa, hai người
làm chuyện kia... có dùng biện pháp tránh thai không? Nếu có thai rồi phải làm
sao? Nếu định kết hôn thì không thành vấn đề, đứa bé được danh chính ngôn thuận
sinh ra. Nếu không định cưới, cậu phải đi phá thai sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe.”
An Nhiên đúng là người phụ nữ chỉn
chu, nói đến chuyện kết hôn mang thai rất có bài bản. Bạc Hà ngơ ngác, nhớ lại
những ngày vừa rồi ở bên Tịch Duệ Nam, cả hai đều không nghĩ đến biện pháp
tránh thai, ở phương diện này bọn họ đều thiếu kinh nghiệm. Nếu như thật sự có
thai thì phải làm sao?
“Bạc Hà, mình thấy cậu và Tịch Duệ
Nam phải lên kế hoạch cẩn thận cho tương lai của hai người đi.”
Đến đêm trước khi ngủ, Bạc Hà áp
mặt trên lồng ngực ấm áp để trần của Tịch Duệ Nam, vừa yên tĩnh lắng nghe tiếng
tim đập mạnh mẽ của anh vừa dùng ngón tay nhẹ nhàng vẽ vòng tròn quanh vết
thương đã khép miệng. “Còn đau không?”
“Hết đau rồi.”
“Buổi tối anh tắm gì mà lâu thế,
đến tận lúc bọn An Nhiên đi rồi còn chưa ra khỏi nhà vệ sinh, có phải là ngại
ra ngoài gặp người ta không?”
“Đúng vậy, bị An Nhiên vạch trần
quan hệ của chúng ta nên cảm thấy hơi lúng túng, hơn nữa cô ấy là người nói nhiều,
anh không muốn ra ngoài, cứ để em ứng phó với cô ấy là được rồi.”
Bạc Hà chọc ngón tay vào ngực
anh. “Được đó, anh biết mà còn tránh việc, hại em một mình chiến đấu, bị cô ấy
thẩm vấn cứ như thẩm vấn phạm nhân. Anh có biết cô ấy hỏi bao nhiêu câu không hả?”
“Ồ, cô ấy hỏi bao nhiêu câu?”
Bạc Hà chỉ đợi câu nói này của
anh, liền nói một mạch: “Cô ấy hỏi chúng ta sống chung bao lâu rồi, lại hỏi
chúng ta có dùng biện pháp tránh thai không, còn hỏi chúng ta chuẩn bị khi nào
kết hôn? Nếu không có dự định kết hôn, ngộ nhỡ mang thai rồi thì làm thế nào?”
Tịch Duệ Nam bị cô hỏi liền một mạch
cũng ngớ người ra. “Đúng rồi, chúng ta vẫn không dùng biện pháp tránh thai, nếu
em mang thai rồi thì phải làm sao?”
Bạc Hà dở khóc dở cười, cô hỏi
anh trước mà, anh lại hỏi ngược lại cô, cô đành đá vấn đề đó lại cho anh. “Em
cũng không biết, anh nói xem nên làm thế nào?”
Anh ra chiều suy nghĩ, rất lâu
không nói gì, cô không kìm được, hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
“Anh đang nghĩ...” Giọng anh ngập
ngừng, mãi nửa ngày cũng nói không ra lời, cô hận không thể xông đến moi câu
nói đó ra khỏi cổ họng của anh. “Anh rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?”
“Anh đang nghĩ... em... liệu
có... đồng ý kết hôn với anh không?”
Kết hôn - anh chủ động đề cập
chuyện kết hôn, sự ngọt ngào và vui mừng bỗng chốc xâm chiếm trái tim cô.
“Anh... muốn kết hôn với em?”
“Anh nghĩ, nếu em không muốn thì
cứ coi như anh chưa nói gì cả. Bạc Hà, anh biết rất rõ, trước đây em vô cùng
căm hận anh, tuy bây giờ chúng ta đã bắt đầu lại rồi, cũng có quan hệ thân mật
như thế này, nhưng trong thời đại hiện nay, quan hệ này căn bản chẳng có ý
nghĩa gì, huống hồ, con người anh vừa xấu tính vừa nghèo rớt mùng tơi. Nếu như
em cảm thấy anh đáng ghét, bất cứ lúc nào cũng có thể đuổi anh đi, anh tuyệt đối
sẽ không bám dính lấy em giống như trước đây. Nhưng mà, anh hy vọng ngày đó có
thể đến chậm một chút, Bạc Hà, anh thật sự không nỡ đi, không nỡ rời xa em...”
Bạc Hà đỏ mặt cắt ngang lời anh:
“Được rồi, anh đừng nói nữa, em nói không đồng ý khi nào chứ.”
Hai cánh tay của Tịch Duệ Nam ôm
siết lấy cô, giọng nói hơi run rẩy: “Bạc Hà, em đồng ý lấy anh ư? Em thật sự đồng
ý lấy anh... Em yêu anh?”
Bạc Hà càng áp chặt má lên lồng
ngực của anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, ngửi mùi thơm dễ chịu trên cơ thể
anh, cảm giác ấm áp, khẽ giọng đáp: “Vâng, em đồng ý, em yêu anh.”
“Chuyện trước đây, em đều không
giữ trong lòng nữa sao? Em hoàn toàn tha thứ cho anh rồi sao?”
“Vâng, chuyện trước đây cũng
không thể trách anh tất cả được, em cũng có lỗi. Chúng ta sai ở chỗ còn quá trẻ,
quá mạnh mẽ. Bây giờ chúng ta trưởng thành rồi, quá khứ cứ để nó qua đi, sau
này chúng ta đừng nhắc đến chuyện trước kia nữa, có được không?”
Tịch Duệ Nam trả lời cô bằng một
nụ hôn rất sâu, như thể anh muốn lấy nụ hôn để niêm phong tất cả chuyện cũ
không vui vẻ.
Ngoài cửa sổ, sắc đêm thâm trầm,
bầu trời đêm xanh thẫm. Trong không trung, một vầng trăng tròn giống như gương
vàng bay trong biển xanh. Thế giới yên ắng, tháng năm tĩnh lặng, cô và anh thân
mật ôm siết lấy nhau như hợp thành nhất thể. Những giày vò, rạn nứt, khúc mắc từng
có, trong thời khắc này đều lặng lẽ tiêu tan...
Nhắc nhở của An Nhiên cùng lo lắng
của Bạc Hà đều không thành sự thực, ngày hôm sau cô phát hiện “người bạn cũ” hằng
tháng đúng hẹn lại đến. Lúc nhìn thấy vệt máu trên quần lót, trong lòng cô có
chút thất vọng, sau khi có dự định kết hôn, ý thức làm mẹ của cô cũng đột nhiên
trỗi dậy, rất muốn sớm có thể mang thai.
Nhưng khi có hy vọng mang thai
thì lại không được, hơn nữa còn vì “người bạn cũ” đến mà trong đêm cô và Tịch
Duệ Nam không thể thân mật nữa. Điều này đối với một chàng trai trẻ mới được nếm
trái cấm và đêm đêm vẫn mê đắm thật sự là một sự tra tấn khó chịu. Tịch Duệ Nam
nằm ở bên cạnh cô giống như chiếc bánh kếp cứ lật qua lật lại, cuối cùng anh dứt
khoát chạy đến phòng bên cạnh ngủ. Cùng giường cùng chiếu với cô lại buộc phải
có chừng mực quy củ, chẳng khác gì một người đói khát nhìn thấy thịt nướng vàng
ươm lại không thể ăn, thà rằng mắt không thấy tâm thanh tịnh là tốt nhất.
Lúc điện thoại báo có cuộc gọi, Bạc
Hà vẫn đang ngủ say, mơ mơ màng màng nhận điện. “A lô, ai vậy?”
Trong điện thoại là giọng nói hoảng
loạn, lo lắng của một phụ nữ. “Cháu là Bạc Hà phải không? Nhờ cháu chuyển lời đến
Tịch Duệ Nam, bố cậu ấy vừa mới vào bệnh viện trung tâm thành phố, xin cậu ấy lập
tức đến ngay.”
Cơn buồn ngủ tan biến, Bạc Hà lập
tức tỉnh táo. “Đã xảy ra chuyện gì thế ạ?”
“Sáng hôm nay, chúng tôi vốn dĩ sẽ
lên máy bay rời đi, nhưng khi đến sân bay, Văn Khiêm lại cảm thấy trong người
khó chịu, nhân viên của sân bay lập tức gọi xe cấp cứu đưa ông ấy đến bệnh viện
trung tâm, xin cháu báo Tịch Duệ Nam mau đến đây.”
Bạc Hà dập điện thoại, vội vàng
chạy sang phòng bên đập cửa, nói cho Tịch Duệ Nam tin tức này. Rõ ràng anh cả
đêm không ngủ ngon, hai mắt thâm quầng. Nghe nói bố phải vào bệnh viện, anh giật
mình. “Sao bố anh lại vào viện? Đã xảy ra chuyện gì? Ai báo cho em biết tin
này?”
“Người phụ nữ gọi điện thoại đến
chắc chắn là Phạm Na. Tịch Duệ Nam, anh đừng hỏi nhiều nữa, nhanh đến bệnh viện
đi.”
Khi Bạc Hà cùng Tịch Duệ Nam đến
nơi, Phạm Na đang ngóng chờ họ. Nhìn thấy Tịch Duệ Nam, cô ta cẩn trọng nói với
anh: “Cuối cùng cậu cũng đến rồi, bố cậu đợi cậu rất lâu rồi.”
Tịch Duệ Nam lo lắng hỏi: “Bố tôi
sao rồi?”
Bạc Hà để ý thấy, anh không còn
luôn miệng gọi bố mình là Tịch Văn Khiêm nữa mà nóng lòng thốt ra chữ “bố” này,
bỗng chốc cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy quan hệ giữa hai bố con họ có hy vọng hòa
hoãn.
Phạm Na cũng nhận thấy điều này,
một nụ cười mừng rỡ hiện lên trên mặt cô ta. “Bố cậu ở trong phòng bệnh, cậu
vào trong thăm ông ấy đi.”
Tịch Duệ Nam vào phòng bệnh, còn
Bạc Hà và Phạm Na đợi ở bên ngoài, cô không kìm được hỏi: “Bác Tịch rốt cuộc xảy
ra chuyện gì?”
“Bác sĩ nói là ngộ độc thực phẩm,
chắc do nấm trong bát canh gà anh ấy ăn sáng nay không tươi, sau khi đến sân
bay liền miệng nôn trôn tháo. Nhưng bây giờ không sao rồi, tôi làm to chuyện
lên là để gọi Tịch Duệ Nam đến, muốn nhân cơ hội này để bố con họ giảng hòa với
nhau.”
Hóa ra là vậy, Phạm Na còn rất biết
lợi dụng thời cơ, nhọc lòng tạo cơ hội hòa giải cho cặp bố con đã vì cô ta mà
trở mặt. Bạc Hà mỉm cười nhớ lại dáng vẻ sốt ruột hoảng hốt của Tịch Duệ Nam, rốt
cuộc cũng là bố con, một giọt máu đào hơn ao nước lã, làm sao có thể nói không
có quan hệ là không có quan hệ ngay được.

