Chàng Trai Năm Ấy (Quyển Hạ) - Chương 02 - Phần 01

CHƯƠNG
2

Cùng
sống một nhà

Bạc Hà cảm thấy mình thật ngu ngốc
mới đón Tịch Duệ Nam đến sống cùng, bây giờ thì hay rồi, mời thần dễ tiễn thần
khó, anh ta thực sự là ì ra ở đây với cô rồi.

1

Cuối cùng Bạc Hà đồng ý với An
Nhiên tạm thời đón Tịch Duệ Nam đến căn hộ của cô. Đáng lẽ cô nên cự tuyệt ý kiến
này của An Nhiên, nhưng không biết vì sao lại bị cô ấy thuyết phục.

Lúc đầu cô dùng lý do “cô nam quả
nữ không tiện sống chung một nhà” để từ chối, An Nhiên chế nhạo: “Đã là thế kỷ
21 rồi mà cậu vẫn còn nghĩ thế sao, người khác giới thuê chung nhà, nam nữ
không quen biết sống chung với nhau có sao đâu.”

Có lẽ An Nhiên nhớ lại chuyện xảy
ra hồi lớp mười, đoán Bạc Hà kiêng dè việc sống chung với Tịch Duệ Nam, liền nhấn
mạnh đi nhấn mạnh lại rằng Tịch Duệ Nam bây giờ tuyệt đối là chính nhân quân tử,
trong thời gian sống ở chỗ cô ấy, lời nói hành động, cử chỉ đều vô cùng cẩn thận,
thực sự có thể nói là phi lễ vật thị, phi lễ vật thính[15], cô không
cần lo lắng anh sẽ có hành vi vượt quá khuôn phép. An Nhiên còn nói với cô rằng:
“Tịch Duệ Nam đến giờ cũng chưa từng có bạn gái, nói là cảm thấy vô nghĩa. Cậu ấy
hình như thật sự không có hứng thú với con gái, mình và A Mạn là hai mỹ nữ cũng
không khiến cậu ấy động lòng được, huống hồ là người có bộ dạng nam tính như cậu,
cho nên cậu yên tâm một trăm hai mươi phần trăm là cậu ấy sẽ không làm phiền cậu
đâu.”

[15]
. Câu nói trong Khổng Tử ngữ lục, có
nghĩa là thứ không hợp lễ thì không nhìn, điều không hợp lễ thì không nghe.

Bạc Hà nghe thấy thế thì trong
lòng rúng động, rất lâu không đáp, An Nhiên chớp thời cơ, nói: “Không lên tiếng
mình coi như cậu đồng ý rồi đó.”

Mặt cứng như gỗ không chút biểu cảm,
Bạc Hà đưa Tịch Duệ Nam về căn hộ của mình, nghĩ đến việc ít nhất trong vòng một
tháng cô phải sớm chiều ở cùng anh, cảm giác trong lòng cũng không biết phải
hình dung như thế nào.

Tâm trạng của Tịch Duệ Nam chắc
cũng giống như cô, cả đoạn đường đều trầm mặc không nói. Sau khi vào phòng
khách, nhìn thấy di ảnh của Bạc Gia Khánh treo trên tường, anh mới ngạc nhiên
thốt lên: “Bố cô... cũng qua đời rồi?”

Chữ “cũng” kia khiến cô lập tức
có phản ứng, đáp lại bằng một câu hỏi giống hệt như vậy: “Mẹ anh... cũng qua đời
rồi?”

Anh im lặng một lát. “Mẹ tôi qua
đời rồi.” Giọng nói vô cùng đau khổ khiến bầu không khí tràn ngập sự bi thương.

Cô vô thức nhìn anh một cái,
khuôn mặt trắng xanh, biểu cảm bi thương, mắt hơi ươn ướt. Rõ ràng việc mẹ anh
qua đời khiến anh chịu một sự đả kích lớn, mang đến cho anh sự tổn thương và nỗi
đau sâu sắc.

Cô có thể hiểu tâm trạng của anh.
Khi bố bị bệnh rồi rời bỏ thế gian, cảm giác đau đớn đó khiến cô khóc đến đứt từng
khúc ruột, hận đến mức thần Phật cùng phẫn. Vì sao bố của người khác có thể sống
thọ hết tuổi trời, còn bố cô lại phải rời nhân thế quá sớm như vậy? Cô chỉ làm
con gái của bố được hai mươi tư năm, bố còn từng nói, cho dù cô sống đến sáu
mươi tuổi thì trong mắt ông, cô vẫn là con gái nhỏ không trưởng thành. Nhưng cô
lại không có phúc được làm cô con gái nhỏ của bố nữa rồi. Người thương yêu cô
nhất trên thế giới này đã đi rồi, từ nay cô sống trên thế gian này không còn có
bố nữa.

Đồng bệnh tương liên, một cảm
giác bi thương từ đáy lòng Bạc Hà dâng lên. “Chuyện xảy ra khi nào?”

“Năm hai đại học, tai nạn xe.” Bảy
chữ đơn giản, chứa đựng sự chua cay và thương xót vô hạn.

Cô trầm mặc rất lâu. “Kìm nén đau
thương, chấp nhận biến cố.”

Lời an ủi bình thường nhất lại
giành được sự cảm kích từ tận đáy lòng anh, thể hiện rõ trong ngữ khí: “Cảm
ơn.”

Đây là lần đối thoại hòa bình nhất
giữa hai người bọn họ kể từ lúc trùng phùng cho đến nay.

Sau khi Tịch Duệ Nam vào sống
trong căn hộ của Bạc Hà, cô không hề có cảm giác bị làm phiền.

Anh rất yên tĩnh, có lúc yên tĩnh
đến mức như không tồn tại. Đa số thời gian, anh chỉ ở trong phòng ngủ dành cho
khách, ít khi ra khỏi phòng.

Còn Bạc Hà cũng chủ yếu ở trong
phòng ngủ của mình, đây cũng là phòng làm việc của cô, bàn máy tính đặt ngay
bên cạnh giường, trên tủ đầu giường có một bình nước lớn và mấy túi đồ ăn như
bánh ngọt, lương khô, lúc vẽ mệt có thể uống nước và ăn lót dạ. Bình thường
ngoài lúc đi nhà vệ sinh ra, cô có thể cả ngày không ra khỏi phòng một bước.

Bây giờ đương nhiên không thể giữ
nếp sinh hoạt như trước nữa, có một bệnh nhân đang dưỡng bệnh ở trong nhà, hằng
ngày cô phải ra ngoài mua đồ ăn, một ngày nấu cơm ba bữa. Chỉ những lúc ăn cơm,
hai người mới chạm mặt trong phòng ăn, còn thời gian khác thì ai ở phòng người
đó, hai bên không can thiệp vào cuộc sống của nhau.

Bạc Hà không biết Tịch Duệ Nam cả
ngày ở trong phòng làm gì, căn phòng dành cho khách đó không lớn, chỉ có một
chiếc giường, một tủ quần áo, thêm một bộ bàn ghế, anh ở bên trong cả ngày trời
chắc là rất buồn chán.

Có lần cửa phòng đó không đóng chặt,
Bạc Hà ra khỏi phòng đi vệ sinh, cửa phòng ngủ của cô đóng vào mở ra khiến cửa
phòng ngủ bên cạnh rung lên, mở hé ra một khe nhỏ, cô liếc mắt nhìn vào thấy Tịch
Duệ Nam đang nằm trên giường, hai tay gối sau đầu, đờ đẫn nhìn trần nhà, ánh mắt
thất thần, ngẩn ngơ nằm đó.

Ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cô
vẫn không gõ cửa, nhưng lúc ăn tối, cô như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, tiện
miệng nói: “Hằng ngày anh ở trong phòng rất buồn chán phải không? Nếu rảnh rỗi
thì có thể đến phòng khách xem ti vi.”

Sự quan tâm cô thể hiện rất bình
thản, rõ ràng khiến Tịch Duệ Nam thấy bất ngờ. Ngơ ngác một lát, anh mới khẽ giọng
nói: “Không cần đâu, tôi sợ ngồi trong phòng khách cô sẽ thấy bất tiện.”

Bạc Hà nhất thời không hiểu. “Anh
ở phòng khách xem ti vi, tôi ở trong phòng vẽ tranh, anh lại chẳng làm ảnh hưởng
được đến tôi, có gì bất tiện chứ?”

Anh do dự một chút rồi thấp giọng
nói ra lý do: “Lúc tôi sống ở nhà An Nhiên, có hôm A Mạn tăng ca đến sáng sớm,
ngày hôm sau ngủ bù đến hơn mười giờ sáng, mơ màng dậy đi vệ sinh, nhất thời
quên mất tôi đang sống nhờ ở đó, chỉ mặc chiếc váy ngủ hai dây ít vải đi ra
ngoài... đụng mặt ở phòng khách... hai bên đều rất lúng túng. Sau đó, tôi cố gắng
chỉ ở trong căn phòng nhỏ không ra ngoài nữa.”

Quả nhiên là phi lễ vật thị, Bạc
Hà vô thức nhìn anh bằng một ánh mắt sâu xa. Anh mẫn cảm phát giác ra ánh mắt
này của cô, nhanh chóng phản ứng, ánh mắt sáng lên khác thường, trong hai đồng
tử như có thêm ngọn lửa giận dữ. “Cô không tin lời tôi? Cô không tin là tôi sẽ
tránh đi? Cô nghĩ tôi háo sắc nhìn chằm chằm cô ấy mới là sự thật nhỉ? Trong mắt
cô tôi chính là một tên...”

Tịch Duệ Nam không nói tiếp nữa,
chỉ hít sâu một hơi, cứng ngắc kìm lại hai chữ đã dâng lên đến miệng. Hai chữ
đó là cây cột sỉ nhục Bạc Hà xây lên trong thời niên thiếu của anh, anh không
phục, anh không nhận, anh không có lúc nào là không căm hận nó.

“Tôi không có ý đó.” Bạc Hà phát
hiện sự mẫn cảm của Tịch Duệ Nam chỉ nhiều thêm chứ không hề ít hơn so với ngày
xưa, cô muốn giải thích nhưng không biết phải nói thế nào. “Tôi chỉ cảm thấy...
anh trước đây... dù sao tính tình dễ kích động... bây giờ rốt cuộc trưởng thành
rồi... có thay đổi là chuyện tốt.”

Đôi mắt Tịch Duệ Nam càng sáng đến
dọa người. “Cô là muốn khen tôi lãng tử quay đầu quý hơn vàng sao?”

Cô nhận ra anh càng tức giận hơn,
bởi trong lời nói ấp úng của cô lại rõ ràng biểu đạt ý tứ về sự “cải tà quy
chính” kia. Anh vẫn giống hệt chín năm trước, không chịu thừa nhận mình có lỗi,
kiên trì cho rằng tất cả sai lầm ngày trước đều là do vô tâm. Nhưng sai chính
là sai, bất luận cố tình hay vô ý, vì sao anh không chịu đối diện với điều này?

Tính cách của Bạc Hà cũng không
phải ôn hòa, đối mặt với sự hung hăng bức người của anh, cơn tức giận giống như
ngọn lửa từng chút, từng chút lan dần, lời lẽ bỗng chốc không còn khách khí nữa:
“Đúng là lãng tử quay đầu quý hơn vàng, năm đó trong một tháng anh đã hai lần
vào đồn công an, mà hai lần đều suýt phải vào trại quản giáo thanh thiếu niên,
so với biểu hiện của anh bây giờ, làm sao lại không coi là lãng tử quay đầu quý
hơn vàng chứ?”

Một chuỗi lời lẽ nồng nặc mùi thuốc
súng khiến Tịch Duệ Nam tức giận đến đờ ra, một hồi lâu anh không nói gì, chỉ
có đôi mắt giận dữ nhìn chằm chằm vào Bạc Hà, bàn tay nắm chặt đũa khiến khớp xương
trắng bệch. Đột nhiên “phập” một tiếng, đôi đũa gãy rời, bát cơm cũng bị xô rơi
xuống lăn nửa vòng, cơm văng ra ngoài hơn một nửa, rơi vãi khắp mặt bàn.

Bạc Hà thất kinh, lập tức nặng nề
đặt bát đũa xuống bàn, lông mày dựng lên, giọng nói đầy vẻ khó chịu: “Tịch Duệ
Nam, anh có ý gì chứ? Tôi không tính hiềm khích trước kia, có lòng tốt cho anh ở
nhờ, vậy mà anh còn tỏ thái độ với tôi nữa? Chẳng phải chỉ là nói mấy câu đúng
sự thực mà anh không thích nghe thôi sao? Nếu anh không thích nghe, vậy anh có
thể đi bất cứ lúc nào.”

Nghe cô nói vậy, sắc mặt của Tịch
Duệ Nam càng khó coi hơn, mặt mày cũng bị cơn phẫn nộ co kéo trông vô cùng lạnh
lùng, dữ tợn. Cặp mắt gườm gườm nhìn Bạc Hà như hai trái hỏa tiễn, nếu như có
thực, nhất định có thể tạo thành hai cái động lớn trên mặt cô.

“Đi thì đi.”

Anh đột ngột đứng dậy, đi thẳng
vào phòng ngủ dành cho khách, vì đi quá nhanh làm ảnh hưởng đến vết thương, bước
chân anh bỗng ngừng lại, hơi khom người xuống ôm lấy vết mổ trước ngực, hít sâu
một hơi rồi mới đi tiếp. Sau khi vào phòng, anh nặng nề hất mạnh cánh cửa,
trong phòng truyền ra âm thanh lật hòm giở tủ, anh đang thu dọn hành lý.

Bạc Hà ngồi một mình trong phòng
ăn, nhìn bàn ăn với hai món ăn một món canh gần như còn chưa được đụng đũa, ánh
mắt đầy vẻ buồn bã. Vốn dĩ là nói chuyện có ý tốt, vì sao cuối cùng lại thành
ra thế này. Vừa tức giận là cô liền chẳng nghĩ ngợi gì lên tiếng đuổi anh đi,
anh lập tức thu dọn đồ đạc định rời đi, giờ cô bình tĩnh lại rồi. Mới đón anh đến
ở được mấy ngày đã làm người ta tức giận bỏ đi, cô đang làm cái gì vậy? Chi bằng
ngay từ đầu dứt khoát mặc kệ anh sống chết ra sao thì ra, bây giờ mười phần đã
quản đến chín, một phần cuối cùng lại làm hỏng mất tất cả công lao trước đó, thật
không đáng! Hơn nữa, bây giờ anh là một bệnh nhân, người bệnh bình thường đều
vì thân thể đau đớn dẫn đến việc dễ nổi nóng, tâm lý buồn bực, hà tất phải so
đo với anh chứ?

Bạc Hà hối hận vì nhất thời không
kiềm chế được tính tình, làm cho cục diện trở thành không thể giải quyết được
như thế này, bây giờ phải làm sao đây? Người ta bị cô đuổi đến mức thu dọn đồ đạc
muốn đi rồi, cho dù giờ cô xuống nước níu giữ thì với tính khí của Tịch Duệ Nam
cũng chưa chắc sẽ chấp nhận.

Đang không biết nên làm thế nào
thì cửa phòng ngủ cho khách lại mở, Tịch Duệ Nam bước ra, vẻ mặt bình tĩnh, hai
tay trống không. Anh không nhìn Bạc Hà, chỉ chầm chậm đi đến trước bàn ăn rồi
ngồi xuống, lại bưng nửa bát cơm còn lại lên cúi đầu ăn, như thể chuyện vừa rồi
chưa hề xảy ra, anh vẫn yên tĩnh ăn cơm của anh.

Bạc Hà mất nửa ngày mới phản ứng
lại được, ngơ ngác ngồi bên cạnh nhìn anh.

Chầm chậm nuốt miếng cơm trong miệng,
Tịch Duệ Nam chằm chằm nhìn bát cơm trong tay, cất tiếng, giống như đang nói
cho nó nghe vậy, khẩu khí vô cùng ngoan cố: “Tôi chẳng đi đâu cả, tôi cứ ở lại
đây. Tôi bị thương là do cô, cô đã nói sẽ có trách nhiệm với hành vi của mình,
vậy trước khi tôi hoàn toàn bình phục, cô không thể đuổi tôi đi.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.