Minh nguyệt từng chiếu giang đông hàn - Chương 20

Chương 20: Tâm tư

Mùng một đầu năm mới,
ngày nắng, ánh sáng rực rỡ khắp nơi, chiếu lên tuyết trắng trên mặt đất long
lanh chói mắt.

Mẹ kéo ta ngồi vây
quanh bên bếp lửa sưởi ấm, cẩn thận chu đáo. Cha ngồi ở một bên uống trà.

“Phu nhân, tiểu thư
trong mấy tháng này đã làm không ít đại sự. Hiện tại giang hồ đều gọi nàng là “Công
vân tiên tử”!” Tiểu Lam ở một bên chớp lấy thời cơ nói.

Mẹ mỉm cười gật đầu:
“Dường như cao lên không ít, mặt cũng không tròn, đã thon hơn chút.”

Ta sờ sờ cằm: “Nữ nhi
mười tám thay đổi nha.”

“Hành tẩu giang hồ nhiều
ngày có gì tâm đắc?” Cha thình lình toát ra một câu.

Ta trầm tư khoảnh
khắc, nghiêm túc nói: “Không cần biết võ công cao cường bao nhiêu, hành tẩu
giang hồ, phải ghi nhớ hai chữ Cẩn thận;
khi cần phải ngụy trang, mừng giận không hiện ra mặt; không cậy mạnh, đánh
không lại phải chạy.”

Cha có chút trầm mặc,
nói: “Tiểu bá vương như ngươi bây giờ đã biết nhận thua, đúng là có chút tiến bộ.”

Kì thật cha à, những
điều này đến bây giờ con gái vẫn chưa làm được…

“Mồng năm, ta cùng
mẹ ngươi sẽ rời khỏi Quảng Châu.”

“Nhanh như thế?”

“Ta cùng mẹ ngươi
ra ngoài dạo chơi.” Cha hiếm khi từ ái nhìn ta, “Ngươi đã lớn, ở giang hồ cũng
có chút thành tựu. Ta có thể yên tâm dẫn Thiển Hồng ngao du tứ hải.”

“Cha mẹ muốn đi bao
lâu? Hoằng Nhi muốn gặp hai người thì phải làm thế nào?” Ta ngây ngốc nhìn hai
người đối diện trước mắt đang mỉm cười.

“Chúng ta sẽ tự tới
tìm ngươi.” Cha nói: “Hôm nay là năm mới, Hoằng Nhi muốn cái gì?”

Trong lòng trào lên
cảm xúc biệt li triền miên, phờ phạc ỉu xìu nói: “Vậy thì cho tiền đi.”

“Xuống núi mấy
tháng, đã học được tính tham tài!” Mẹ chọc chọc ngón tay ngọc vào trán ta: “Đây
là mẹ cho ngươi, nhìn xem.”

Một đôi ngọc bội xanh
nhạt sáng ngời, nằm trong lòng bàn tay mẹ. Hai khối ngọc giống nhau như đúc, đều
là hình tròn, trung tâm có lỗ vuông. Trên dưới đều tạo hình một vị Phật gia tôn
giả mở ra hai tay, ôm lấy lỗ vuông kia.

Ta nhận lấy, hình
dáng có chút xấu, nhưng chất ngọc thực không tệ, màu xanh phảng phất như muốn từ
trong ngọc tràn ra, nếu tiền tiêu hết sạch, ta đoán đem đến hiệu cầm đồ có thể có
giá trị không nhỏ…

Mẹ tiến đến bên tai
ta: “Hoằng Nhi, một đôi ngọc bội này con nếu có người trong lòng, liền đem một
miếng đưa cho hắn.”

Nhìn bộ dạng vui mừng
khi trong nhà có con gái mới trưởng thành của mẹ, ta cứng đờ, nói thẳng không
kiêng kị: “Mẹ, ngọc bội này xấu như vậy, ta như thế nào có thể tặng được?”

“Vớ vẩn!” Cha mắng.

Mẹ lại chọc chọc
trán ta: “Tiểu hài tử không biết đồ. Đây là thượng cổ thần ngọc. Ông ngoại con
cho ta, mang theo bên người xua đi bách độc, kéo dài tuổi thọ, gặp dữ hóa lành…”

Càng nói càng bất
thường!

Ta thành khẩn hỏi:
“Mẹ, người mang theo ngọc bội này bên người hữu dụng sao?”

Mẹ ngại ngùng cười
cười: “Ta cùng cha ngươi, không bị người hạ độc, cũng không gặp được tình cảnh
gì quá nguy hiểm, cho nên chưa thấy được công dụng.”

Cũng đúng, mẹ vốn
luôn ở trong sư môn, hai mươi năm trước cũng là thiên hạ đệ nhất môn phái. Mẹ vừa
bước chân vào giang hồ liền bị cha ấn định, đưa về Kinh Châu Chiến gia ta, tự nhiên
là không sóng không gió.

Cha ta cũng nâng
tay, một vật màu đen được ném tới: “Cầm.”

Thứ cha cho, tất
nhiên là vật hiếm thấy trân quý! Dáng vẻ chắc sẽ không giống ngọc bội nghe nói Gặp dữ hóa lành như của mẹ đi?

Ta vội tiếp lấy. Là
một đai lưng tơ tằm màu đen nạm vàng.

Có lẽ, là ám khí.

Cha nghiêm nghị nói:
“Trước đó vài ngày, ngươi thiếu chút nữa mất mạng. Đây là tiểu ám khí mà ta
cùng hai sư huynh ngươi trước kia cùng nhau làm ra, chỉ mong lần sau nếu gặp nạn,
có thể cứu tính mạng ngươi.”

Ta hít sâu một hơi,
đồ tốt a!

Bên trong thắt
lưng, che giấu một loạt tiểu châm tinh mịn, ẩn xanh.

“Cơ quan ở bên phải,
tự mình trở về từ từ suy nghĩ đi.”

***

Sư phụ tặng ta một
tập kiếm phổ, Lâm Phóng thì trực tiếp cho ta năm trăm đồng tiền lì xì, thế là
tình cảm ngưỡng mộ đối với minh chủ đại nhân của ta đột nhiên dâng lên.

Mấy vị sư huynh
cũng có chút quà nhỏ tặng ta.

Ôn Hựu tặng ta một đôi
dao găm cực kì khéo léo, cán trên còn khảm bảo thạch xanh. Ta yêu thích không
nỡ buông tay. Cắm vào trong giày, lại phát hiện chính mình toàn thân trên dưới
nhiều vũ khí như vậy, thực có chút nặng.

Ta nhìn mũi chân mình
hướng Ôn Hựu nói: “Ta cũng có thứ tặng ngươi.”

“Ồ?” Hắn duỗi tay về
phía ta.

“Mấy ngày nữa sẽ cho
ngươi. Một khối ngọc bội rất xấu.”

Qua vài ngày nữa, đợi
cha mẹ ta đi. Nếu khôngchúng ta đeo một khối ngọc bội ở trước mặt bọn họ lắc
lư, tiểu tử ngươi tất nhiên sẽ chết không toàn thây.

Khóe miệng hắn hiện
lên nét tươi cười, nói: “Tốt.”

Mùng một đầu năm ta
cuối cùng tìm một người là đồ đệ Hoắc Dương.

Hoắc Dương rất
khinh bỉ liếc nhìn ta, rất khinh bỉ, rất khinh bỉ.

Khinh bỉ khiến ta
không dám mở miệng hướng tên đồ đệ lạnh lùng mà táo bạo như dã thú này đòi tiền
lì xì.

Mồng năm, cha mẹ ta
rời đi.

Mồng sáu, ta đắm
chìm trong cảm xúc li biệt.

Mồng bảy, tất cả thành
Thương Ngô còn đắm chìm trong không khí tân niên vui mừng. Đêm nay, Lâm Phóng mở
tiệc chiêu đã tất cả quan viên Quảng Châu, võ lâm nhân sĩ. Bởi vì sớm ngày mai,
chúng ta sẽ rời khỏi Quảng Châu.

Sảnh trước, náo nhiệt
phi thường.

Ta xin nghỉ, một
mình ngồi ở phía sau vườn hoa nhỏ. Dặn dò Ôn Hựu lát nữa thấy đồ ăn ngon thì
mang tới đây cho ta.

Tay ta vân vê đôi
ngọc bội, đắn đo lựa chọn lời nói.

“Tử Tô, mẹ cho ta một
đôi ngọc bội, rất khó nhìn, cho ngươi một khối.”

Không được, như vậy
hắn sẽ không trân quý không coi trọng!

“Tử Tô, mẹ ta nói,
đem ngọc bội này đưa cho người trong lòng, ngọc bội này là một đực một cái.”

Mẹ ơi, người giết
con đi!

“Tử Tô, cho ngươi
khối ngọc bội này, đây là để đáp lại dao găm ngươi tặng ta.”

Thỏa đáng, thỏa
đáng, nhưng thiếu ý tứ thì phải…

Đầu óc trong bỗng
nhiên vang lên giọng nói trầm thấp của hắn ngày đó đối với Hoắc Dương: Ngươi biết thì tốt.

Hắn rốt cuộc là muốn
nói cho Hoắc Dương “Ngươi biết nàng là người trong lòng ta thì tốt”? Hay muốn
nói “Ngươi biết ngươi là đồ đệ của nàng thì tốt”?

Ta thế mà không dám
hỏi hắn.

“Tiểu thư, cô dứt
khoát nói cho Ôn công tử, cô nhìn trúng hắn, không phải là được à?” Tiểu Lam ở một
bên bĩu môi.

Ta nổi giận nói:
“Ai nói ta nhìn trúng hắn!?”

“Chiến… Cô nương?”
Một giọng nói ôn hòa vang lên.

Ta quay đầu, Cầu An
một thân thanh bào, mỉm cười đứng trước mặt chúng ta, ánh mắt sáng ngời.

Sau lời cầu thân
đêm trừ tịch khi hắn say rượu, ta vẫn không biết đối mặt với hắn ra sao.

Thậm chí mồng một vốn
là muốn hướng hắn xin tiền lì xì, ta cũng phải nhẫn.

Bây giờ hắn thản
nhiên tươi cười đứng trước mặt ta, ta lại cảm thấy có chút thoải mái cùng vui mừng.

“Cầu An, ngươi sao
lại chạy đến phía sau này.” Ta dùng mũi chân đem một cái ghế dựa câu lại, ra hiệu
hắn ngồi xuống.

“Ta là đặc biệt tới
tìm ngươi.” Hắn tự nhiên mà nói.

“Đi Giang Châu ngàn
dặm xa xôi lần này, không biết khi nào mới có thể gặp lại.” Hắn từ trong tay áo
rút ra một vật, đưa tới trước mặt ta: “Vật này đem tặng, mong Chiến cô nương nhớ
có người bằng hữu là Cầu mỗ đây.”

Ta nhìn kim trâm lấp
lánh tỏa sáng trong tay hắn, hình thức đơn giản lại chất phác hào phóng, sợ là
giá trị xa xỉ.

“Đây là?”

“Đây là cây trâm mẫu
thân ta lưu lại, hi vọng ngươi có thể nhận lấy.”

Một bên Tiểu Lam
hít vào từng ngụm khí lạnh, điên cuồng hướng ta chớp mắt lắc đầu.

Thừa lời, ta đương nhiên
biết không thểbnhận! Truyện cổ tích truyền kì đều viết, kim trâm chính là tín
vật quyết định cả đời của công tử cùng tiểu thư!

Ta đắn đo chọn lời,
lại nghe Cầu An nói: “Tiểu Lam cô nương đâu cần gắng sức ra hiệu như vậy. Cây
trâm này chỉ là vật bằng hữu tặng, xin hãy yên tâm. Có điều là, những lời nói
trong đêm trừ tịch ấy là thật lòng, hi vọng Chiến cô nương hiểu được.”

Hiểu được? Hiểu được?
Ta làm sao hiểu được?

Lần đầu tiên trong
đời, có nam tử trực tiếp như thế, ta lúng túng khiến mặt nóng hừng hực, nhất thời
không biết nói cái gì, chỉ phải lẩm bẩm nói: “Nhưng… Không được…”

Cầu An đối diện hít
một hơi sâu, nói: “Chiến cô nương không cần nói, Cầu mỗ rõ ràng. Ngày ấy Chiến
cô nương bị Hoắc Dương đánh trọng thương, nhìn thấy Tử Tô cùng Chiến cô nương
ôm nhau, Cầu mỗ đã rõ ràng. Chiến cô nương như chim nhạn, chỉ có Tử Tô như phi ưng,
mới có thể xứng đôi.”

Hắn mỉm cười nhìn
ta: “Đáng tiếc Cầu mỗ trên lưng gánh vác rất nhiều, tất cả trọng trách xây dựng
lại võ lâm Quảng Châu đặt trên vai. Cầu mỗ không làm được phi ưng, chỉ hi vọng
khi Chiến cô nương rong ruổi thiên hạ, đừng quên có bằng hữu là Cầu mỗ tại Quảng
Châu, nhớ mong các ngươi, đời này kiếp này, sinh tử không rời bỏ nhau.”

Cầu An tiêu sái mà
bi thương rời đi.

Tay ta nắm chặt lấy
kim trâm lạnh buốt, trong lòng có chút buồn.

“Tiểu Lam, người
chính mình yêu thương lại không yêu thương mình, thực là chuyện bi thương.”

“Tiểu thư yên tâm,
cô xinh đẹp như vậy, võ công lại tốt, người cô yêu thương nhất định sẽ yêu
thương lại. Chỉ là, cô rốt cuộc là nhìn trúng ai? Là Ôn công tử?”

Ta trầm mặc không
nói.

“Chẳng lẽ là Lâm
công tử?”

Ta lúc lắc đầu.

“Hoắc… Dương?”

Ta trừng mắt nhìn
nàng: “Đó là tổn hại luân thường!”

“Vậy nhất định là
Ôn công tử.” Tiểu Lam cười nói, “Cô không hề phủ nhận.”

Ta rút ra hai thanh
tiểu dao găm: “Tiểu Lam, ta không hiểu được. Chỉ là, ta cảm thấy hắn dễ nhìn nhất,
so với Văn Tuyền, so với cha ta còn dễ nhìn hơn. Cùng hắn ở một chỗ, ta yêu
thích nhất, cũng tự tại nhất. Ta nghĩ có thể cùng hắn, vĩnh viễn lưu lạc trong
giang hồ. Đem tám châu võ lâm đều dẹp yên, sau đó, chúng ta có thể đi khắp đại
giang nam bắc: Thành quốc, Triệu quốc, Tây Vực, Bắc Liêu, Bồng Lai… Một người một
con ngựa, nơi nào đều có thể đi, đi nơi nào đều có thể.”

Tiểu Lam nhẹ nhàng
ôm lấy ta, thần sắc rung động: “Tiểu thư…”

Tai của ta cũng đồng
thời run lên.

Phía sau, có hơi thở
đột nhiên gia tăng.

Ta nhất thời tối mặt,
đẩy Tiểu Lam ra, xoay người giận giữ quát: “Là ai?!”

Mũi chân điểm nhẹ,
ta liền phát lực.

Lại thấy một cái
bóng màu đen anh tuấn, mạnh mẽ lướt xa.

Thân ảnh màu đen
quen thuộc bao nhiêu.

Chân ta lập tức mềm
nhũn, lực đạo rốt cuộc gượng lên không nổi.

Ta đi qua, thấy
trên đất rơi rụng mấy khối bánh ngọt.

Trái tim không theo
điều khiên đập thình thịch, quay đầu nhìn hướng Tiểu Lam: “Xong rồi, Tiểu Lam,
Tử Tô chạy.”

***

Mùng tám, ngày vừa
lên, chúng ta đã đạp trên nắng sớm, yên lặng rời khỏi Quảng Châu.

Quảng Châu đã yên ổn,
phía Nam Giao, hai phái võ lâm vốn đã suy yếu, chúng ta phái đi người dẹp yên
cũng là vô cùng thuận lợi, cùng với môn phái bản địa nhất trí. Hai châu hứa hẹn
nghe theo hiệu lệnh của minh chủ võ lâm.

Số còn lại, gai góc
nhất là Giang Châu.

Đang trên đường đi,
sư phụ thúc ngựa đến bên cạnh ta: “Hoằng Nhi, hôm nay thấy sắc mặt ngươi đỏ có
chút dị thường, có phải bị nhiễm phong hàn?”

Một sư huynh hiểu
biết y thuật cũng thúc ngựa tới đây: “Sư muội cần phải bắt mạch?”

“Không có chuyện
gì! Không có chuyện gì!” Ta khoát tay, “Ta nóng, ta nóng!”

Một bên Tiểu Lam lại
vô cùng thông minh lôi ra cây quạt, vù vù quạt cho ta.

A… Khí thở ra đều
là màu trắng. Tiểu Lam, em là muốn bổn tiểu thư lạnh chết sao?

Ước chừng là thấy hai
người chủ tớ chúng ta nóng đến có chút quái dị, sư phụ cùng sư huynh liếc nhau,
thúc ngựa đi trước.

“Tiểu Lam! Lạnh chết!”
Ta vội vàng đánh rớt cây quạt trong tay nàng.

“Tiểu thư, ai bảo mặt
của cô đỏ như vậy!” Tiểu Lam ủy khuất nói.

Ta duỗi tay sờ sờ khuôn
mặt nóng hầm hập, nhịn không được giương mắt, nhìn người kia cưỡi ngựa đi đầu đội
ngũ.

Khăn cột tóc như lụa,
dáng người anh tuấn.

Lời nói hôm qua, đều
bị hắn nghe thấy.

Trời ơi, ta phải sống
như thế nào đây?

Trên mặt càng thêm
nóng hừng hực.

Được hơn nửa ngày,
chúng ta tiến vào một vùng sơn dã.

Lại có hơn mười người
nhảy ra cản đường ăn cướp.

Nhìn trước mặt hơn
mười người gánh vác đao thương thở hổn hển, chỉ là những hán tử biết sơ qua
chút ít võ công, chúng ta đều có chút trợn tròn mắt.

Cướp thế này, nếu
là uy hiếp dân chúng thương gia tầm thường, còn có chút công dụng.

Nhưng cư nhiên lại
đi cướp trên đầu chúng ta, bất kì ai trong chúng ta - trừ Lâm Phóng, đều có thể
đem toàn bộ bọn họ đánh ngã.

Bọn họ xuất hiện,
khiến cho chúng ta có chút dở khóc dở cười.

Nhìn bọn họ ngăn ở trước
ngựa chúng ta chửi bậy, uy hiếp, ngay cả Tiểu Lam cũng phải lắc lắc đầu.

Lâm Phóng hơi ngẩn
người, đại khái là trong thế giới của minh chủ đại nhân, rất ít khi xuất hiện
những vai diễn nhỏ kiểu này.

Lâm Phóng dứt khoát
cùng Hạ Hầu thì thầm với nhau dường như bàn bạc chuyện gì, rồi hướng về phía
chúng ta phất phất tay, ra hiệu giải quyết đi.

Hoắc Dương thì trực
tiếp ôm đao, ở trên ngựa ngủ gà ngủ gật.

“Không cần lấy tính
mạng bọn họ.” Ôn Hựu bỗng nhiên nói.

Dường như là thấy bọn
họ áo quần rách rưới, chắc đa phần là dân chúng quẫn bách làm liều.

Hai vị sư huynh
thúc ngựa đến, hai người, đã là dư dả.

Ta vừa nghe thấy giọng
nói của Ôn Hựu, hai tai không tự chủ được lại bắt đầu nóng lên.

Ta nghĩ nghĩ, cũng
nên đi qua giúp đỡ.

Xuống ngựa, lúc đi
lướt qua Ôn Hựu.

Bỗng có một bàn tay
ngang ngược duỗi ra, bắt lấy cánh tay ta, kéo sang một bên.

Ánh mắt của ta chuyển
dần từ cánh tay trắng nõn thon dài đến của bàn tay đến mặt của hắn.

Thực dễ nhìn…

Hắn không nhìn ta
mà nhìn thẳng phía trước: “Không cần chạy loạn.”

“Ừ.” Ta thấp giọng
nói.

Buông tay ta ra, hai
mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm trước mặt.

Ta cũng nhìn qua,
thấy hai vị sư huynh mới chỉ thi triển chút quyền cước đơn giản mà mấy tên thổ phỉ
kia đã chạy chối chết.

Một vị sư huynh hướng
về phía bọn họ lớn tiếng hô, dường như là nói cho bọn hắn không cần tiếp tục
làm nghề này, chỉ cần đến thành Quảng Châu tìm Cầu gia sẽ được ăn no mặc ấm,
nghiêm túc luyện võ, vân vân…

“Ngươi nói muốn tặng
ta ngọc bội đâu?” Ôn Hựu bỗng nhiên nói.

Ta quay đầu, phát
hiện hắn như cũ mắt nhìn phía trước.

Lòng ta đột nhiên
nhảy dựng, hiện tại nhiều người như vậy, làm sao ta có thể không biết ngượng mà
đưa cho hắn? Ta đành phải nói: “Ở trong bao đồ.”

Lại hỏi thêm câu:
“Ngươi nhận?”

Hắn không đáp, ánh
mắt chuyển tới đây, nhìn xuống ngọc bội xanh ngọc có gắn dây đeo ở bên hông ta:
“Đây là cái ngọc bội gì? Trước đó vài ngày sao không thấy ngươi đeo.”

Hắn rút kiếm, mũi
kiếm dứt khoát, đem ngọc bội của ta câu đến lòng bàn tay.

“Ách, đây là khối của
ta. Của ngươi cùng khối này giống nhau…” Lời nói vừa ra khỏi miệng, ta lại sửng
sốt.

Hắn liếc nhìn ta thật
sâu, vẻ tươi cười trên khóe miệng càng ngày càng lớn: “Không, ta muốn khối này.
Muốn khối này trên người ngươi.”

Trên mặt ta lại
nóng ran lên, gian nan mở miệng: “Vì sao?”

“Bởi vì…” Hắn nhẹ nhàng
kéo, đem dây đeo trên ngọc bội kéo xuống: “Khẳng định là ngươi đem thứ tốt nhất
giữ lại cho chính mình!”

“Ta không có!” Ta cả
giận nói, tên tiểu tử này, đúng là lấy tâm tiểu nhân đo lòng quân tử, rõ ràng đều
giống nhau!

Hắn cao giọng cười,
nơi không xa, Lâm Phóng cùng sư phụ đều nghiêng đầu nhìn qua.

“Đùa ngươi thôi,
nha đầu.” Hắn đem ngọc bội để vào trong ngực: “Làm cho ta một cái tua treo ngọc
này, không được mua từ chợ cũng không được cho Tiểu Lam làm.”

“Tử Tô thối, ngươi
cho là đôi tay để luyện kiếm phổ bảo tàng này của ta lại đi làm tua treo ngọc
cho ngươi?” Ta căm giận nói: “Rất đại tài tiểu dụng*! Thuật nghiệp phải có
chuyên công, hiểu không?!”

* Đại tài tiểu dụng:
tài năng lớn mà dùng vào việc nhỏ; thuật nghiệp phải có chuyên công: đại loại
là khả năng lớn phải dùng cho công việc thích hợp.

Hắn trừng ta, hai
con ngươi đen sinh động: “Ngươi không làm tua đeo cho ta, ta cũng không cùng
ngươi đi Thành quốc, Triệu quốc, Tây Vực, Bắc Liêu, Bồng Lai…”

Ta ngơ ngẩn nhìn hắn.

Khuôn mặt như bạch
ngọc vậy mà dần dần đỏ, đôi con ngươi luôn luôn trấn định cũng có chút mơ hồ.

“Kia…” Ta phát giác
thanh âm chính mình đang run rẩy.

“Cái kia… Sao?” Giọng
nói hắn cũng run run, so với ta cũng không tốt hơn bao nhiêu.

“Ta làm cho ngươi
hai cái tua, ngươi về sau việc gì đều nghe ta, sao nào?” Ta mong đợi nhìn hắn.

“Nha đầu, còn phải
cố gắng nhiều!” Hắn khinh bỉ liếc nhìn ta: “Đợi ngày ngươi so kiếm hơn ta hãy
nói tiếp!”

Ta tức giận trừng mắt
nhìn hắn, hắn lại giật mình.

Nửa buổi, mới nói:
“Cầu An nói đúng.”

“Cái gì?” Ta nghi
ngờ nhìn hắn.

“Thực… dễ nhìn.” Hắn
quay đầu đi, chỉ chừa lại lỗ tai cùng cổ đỏ bừng.

Là nói ta? Không phải
nói ngọc bội?!

“Đi thôi!” Sư phụ đằng
xa hô to.

“Đi thôi.” Hắn vỗ vỗ
đầu ta, rất nhẹ nhàng.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3