Lãnh Thê - Chương 5

Chương 5.1: Hàn gắn

Ôn Triệt đuổi theo
ra đến ngoài quán, ngạc nhiên phát hiện một phụ nữ mặc váy đen đang ngồi một
mình trên cầu thang trước cửa quán, mà người đàn ông mới vừa rồi nắm tay cô kéo
đi đã không còn thấy bóng dáng.

Anh ta đã đi đâu? Đi lấy xe sao?

Ôn Triệt hoài nghi, cũng không thèm đoán xem người đàn ông đó đã đi hướng
nào, rón rén đến gần người phụ nữ, ngồi xuống cạnh cô.

Cô không nhận ra anh, vẫn ôm chặt đầu, hai hàng lông mày nhíu lại, dường
như đang cố nén cơn đau buốt óc.

Tim anh thắt lại. Rõ ràng là không biết uống rượu, vì sao phải uống nhiều
như vậy? Cô tại sao lại tới nơi này làm gì? Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ
đặt chân đến những nơi như thế này.

“Vũ Đồng.” Anh khàn giọng gọi cô.

Nghe thấy tiếng anh gọi, toàn thân cô cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi
mắt mơ mơ màng màng trong nháy mắt nhận ra anh, đau đớn ửng hồng.

“Có phải đầu rất đau không?” Anh đau lòng hỏi. “Haizz, em uống nhiều quá.”

Cô lắc đầu, đôi đồng tử lộ vẻ khó tin nhìn chằm chằm vào anh, thật lâu sau,
mới giống như người đang nằm mộng mở miệng nói: “Anh thật sự đã đến đây. Em
nghĩ Tuyền Tuyền chỉ muốn lừa em, không ngờ anh thật sự xuất hiện.”

“Tuyền Tuyền?” Ôn Triệt ngẩn người. “Em theo Tuyền Tuyền cùng đến sao? Con
bé đâu rồi?”

“Em ấy?” Vũ Đồng chớp mắt mấy cái, nhất thời như nghe không hiểu anh hỏi
cái gì, sau đó nhìn chung quanh, biểu hiện hoang mang. “Em ấy không thấy. Lúc
nãy em ấy vẫn còn cùng uống rượu với em.”

“Hai em cùng nhau uống rượu? Em nói con bé đã ở trong quán sao?” Ôn Triệt
nhíu mày, lo lắng em gái cũng bị người xấu quấn lấy, vội vàng đứng lên muốn vào
trong quán tìm người, nhưng lại lo lắng cho Vũ Đồng. “Bây giờ em cùng đi vào
với anh được không?” Anh đưa tay về phía cô. “Đợi chút nữa anh sẽ đưa cả hai em
về nhà.”

“Không cần.” Cô mờ mịt lắc đầu. “Có người sẽ đưa em về.”

“Có người sẽ đưa em về?” Ôn Triệt giật mình, trong lòng lập tức bốc hỏa.
“Em nói đến cái tên vừa mới đỡ em ra sao? Anh ta là ai vậy? Em quen anh ta
sao?”

“Anh ta là …” Vũ Đồng nhíu mi, thực cố gắng nhưng trong đầu lại trống rỗng.
“Em quên rồi, anh ta có nói tên của mình, nhưng em đã quên rồi.”

“Người đàn ông ngay cả tên cũng không biết, vậy mà em dám để cho người ta
đưa em về?!” Anh rất tức giận. “Em không sợ anh ta có ý đồ xấu với em
sao?"

“Em …” Cô nói không ra lời, hiển nhiên là do uống nhiều rượu nên đầu óc
hoạt động không còn được linh hoạt.

“Em a… Haizzz!” Ôn Triệt vừa tức vừa lo lắng, lại không có cách nào với cô,
đành phải lấy điện thoại cầm tay ra, bấm số của em gái. “A lô, Tuyền Tuyền hả?
Em đang ở đâu?”

“Em? Ha ha..." đầu điện thoại bên kia truyền đến tiếng cười giòn tan
của Ôn Tuyền. “Em đang ở bên cạnh Nhật Phi.”

“Cái gì?” Ôn Triệt ngẩn ra, chỉ lát sau, lập tức tỉnh ngộ. “Thì ra hôm nay
là do hai người các ngươi xếp đặt để chúng ta vô tình gặp gỡ?”

“Đúng vậy. Hắc hắc.” Ôn Tuyền cười rất đắc ý. “Yên tâm đi, anh, em ở cùng
với Nhật Phi, nên không có việc gì đâu. Chị dâu giao lại cho anh chiếu cố vậy!”

“Em… Haizzz, em a!” Ôn Triệt không biết nói sao với ý tốt của cô em gái
này. “Được rồi, em chơi đủ thì về nhà sớm một chút, đừng ngu ngốc để cho người
khác lợi dụng, biết không?”

“Làm ơn đi, anh, anh không tin tưởng Nhật Phi sao? Anh ấy không phải là
loại người như vậy!”

“Hừ.” Ôn Triệt hừ lạnh một tiếng. Em gái của anh xinh đẹp đáng yêu, ai mà
ngờ được tên kia có rắp tâm để ác ý trong mắt hay không? “Tóm lại em cẩn thận
một chút, đừng về quá muộn.”

“Em biết rồi!”

Sau khi cúp điện thoại, Ôn Triệt kéo tay Vũ Đồng, vòng tay ôm cô vào trong
ngực của mình. "Đi, anh đưa em về nhà.”

“Không cần phải vậy, có người … “

Một ánh mắt giận dữ buồn bực chặn đứng lời Vũ Đồng, không để cô kịp nói
xong. Đầu để mặc làn gió đêm thổi qua cô dường như cũng không say đến vậy,
nhưng ánh mắt kia không hiểu sao làm cô đau đớn thêm.

Cô từ lúc nào đã được Ôn Triệt dìu lên xe, thật cẩn thận giúp cô cài dây an
toàn, vững vàng chạy trên đường lộ.

“Muốn nôn thì nói cho anh biết một tiếng, anh sẽ lập tức dừng xe.” Anh khẽ
giọng dặn, cô gật đầu.

Không khí trong xe thật im ắng, thật lâu cũng không ai chịu mở miệng, cuối
cùng Ôn Triệt đành phải phá vỡ sự im lặng.

“Hôm nay, tại sao em lại uống nhiều rượu như vậy?”

“Đã uống… rất nhiều sao?”

Anh im lặng liếc cô một cái. “Sau này đừng đến những nơi như vậy, các cô
gái một mình đến Pub sẽ rất nguy hiểm.”

“Sẽ như vậy sao?”

“Những lúc chỉ có một mình ngàn vạn lần không nên đi, biết không?” Anh dặn
dò cô giống như đang căn dặn muội muội của mình. “Nếu không rất có thể sẽ giống
như đêm nay bị một tên đàn ông xa lạ quấn lấy.”

“Anh ta chỉ vì có lòng tốt muốn đưa em…”

“Em còn không hiểu sao? Anh ta là có ý đồ xấu với em!” Ôn Triệt nhịn không
được tăng cao âm điệu. “Anh ta không chỉ muốn đưa em về nhà, càng muốn nhảy
thẳng lên giường của em, em hiểu chưa?”

Cô không nói một tiếng, chỉ thấy trong mắt cô hiện lên một chút ương bướng.

Cô mất hứng. Ôn Triệt âm thầm phiền muộn, anh biết mình nói chuyện giọng
điệu có hơi thái quá, nhưng anh thật sự rất lo lắng.

“Vũ Đồng, em… A,
em rất đơn thuần.” Anh nhìn thẳng kính xe phía trước, đôi mắt chợt lóe tia âm
u. “Em không biết trên đời này có rất nhiều hạng người, chỉ nhìn bên ngoài có
lẽ không thể biết được đó có phải là người hiền lành hay không, có rất nhiều
người mặt ngoài lương thiện nhưng tâm lại rất độc ác, không thể không đề phòng
được.”

“Em cũng không
phải trẻ con.” Cô lạnh lùng cãi lại. “Em biết nơi đó là nơi như thế nào.”

Ở trong lòng của
anh, cô giống như một đứa trẻ mà anh thì không thể bỏ mặc được a.

“Vũ Đồng, anh chỉ
lo lắng cho em … “

“Nếu anh lo lắng
cho em, vì sao lại ly hôn với em?” Cô hỏi quá thẳng thắng.

Anh trả lời không
được, bất đắc dĩ liếc cô một cái. Khuôn mặt thanh tú của cô đang chậm rãi nhạt
dần ửng đỏ, đôi mắt đỏ ngầu không thể che hết oán hận.

“Anh thật sự thích
má Tang kia sao?” Cô chất vấn anh.

Anh im lặng, thật
lâu sau, gật đầu.

Mặt cô biến sắc.
“Anh thật sự quyết định ly hôn với em vì cô ta?”

Anh im lặng, mười
ngón tay gắt gao nắm chặt vô–lăng.

“Em thật sự không
đủ tiêu chuẩn làm vợ anh đến vậy sao? Anh vì sao không quan tâm đến em?” Giọng
nói yếu ớt mơ hồ mang chút nghẹn ngào.

Anh kinh ngạc, bất
ngờ quay đầu lại nhìn cô, sắc mặt của cô chẳng biết từ lúc nào đã tái nhợt, ánh
mắt càng bình tĩnh cùng quật cường.

Là do anh nghe lầm
ư? Cô làm sao có thể khóc? Cô đã từ rất lâu rồi không còn để lộ ra một chút
tình cảm chân thật nào.

“Em tốt lắm, Vũ
Đồng, thật sự tốt lắm.” Anh thở dài một tiếng. "Chẳng qua không phải em có
ước mơ cần theo đuổi đó sao?”

“Em có ước mơ cần
theo đuổi? Anh nói rõ một chút có chuyện gì vậy?”

Anh ngẩn ra.

“Nếu anh ly dị em,
vì để em có thể theo đuổi ước mơ của mình, vậy anh hãy nói cho em biết rốt cuộc
ước mơ đó là gì?” Cô thoáng kích động ép hỏi anh.

Anh làm sao biết
được? Ôn Triệt cười khổ. Nếu anh có thể biết lý do làm cô không hạnh phúc, vậy
thì cũng tốt.

Anh không hề nói
gì nữa chỉ lẳng lặng lái xe. Ngoài cửa xe, mưa rơi xối xả, rào rào tạt tới tấp
lên cửa kính.

Vũ Đồng tựa vào
cửa kính xe, nhìn ra bên ngoài cửa sổ cơn mưa to đã nhanh chóng nhấn chìm mọi
thứ bên ngoài. Trên tấm thủy tinh từ từ lan rộng ra một lớp sương mù khiến cô
không còn nhìn thấy rõ.

Chương 5.2: Hàn gắn

Vài phút sau, xe
chạy vào bãi đỗ xe ngầm, Ôn Triệt dừng xe, mở cửa ôm lấy Vũ Đồng dìu cô lên
lầu.

Đến bên ngoài cửa,
anh lấy chìa khóa ra giúp cô mở cửa, rồi để cô tự vào nhà còn mình thì vẫn đứng
bên ngoài cửa.

“Trước tiên, em
vào tắm rửa một chút, nhớ sấy khô tóc trước khi đi ngủ, biết không?” Giọng anh
dặn dò trầm ấm.

“Anh không vào
sao?” Cô đưa lưng về phía anh, u oán hỏi.

“Anh không vào.”
Anh chua xót lắc đầu.

Nếu một khi đi
vào, anh có thể không có dũng khí đi ra nữa, mà sẽ ích kỷ giữ lấy cô trong cuộc
sống của mình.

“Anh thật sự…
quyết định đi Tokyo công tác sao?”

“Ừ, cuối tuần sau
sẽ chính thức đi.”

Điều này có nghĩa
là, cô sẽ không bao giờ còn được gặp lại anh nữa. Thân mình Vũ Đồng chếnh
choáng một chút, cô vội bám vào tường, giữ vững chính mình.

“Tạm biệt.” Ôn
Triệt thì thầm nói. “Em nhớ bảo trọng.”

“Vâng, anh cũng
vậy.”

“Vậy anh đi
trước.”

“Dạ.” Cô vẫn như
cũ đưa lưng về phía anh.

Ngực anh nhói đau,
quay đầu, sải bước rời đi.

Ầm ầm!

Ôn Triệt mới xuống
đến tầng một, còn chưa kịp bước ra khỏi thang máy xuống bãi đỗ xe, liền nghe
thấy tiếng sấm sét vang lên.

Tiếp theo ngoài
trời chợt lóe lên một lằn chớp trắng xanh thật hãi hùng, sau đó là hàng loạt
tiếng sấm nổ kinh người.

Tiếng sấm mùa xuân
từng đợt vang lên, theo mưa rền gió dữ không ngừng đổ xuống nơi này.

Không xong! Ôn
Triệt máu toàn thân đông cứng, một dự cảm bất an xoáy sâu trong lòng anh.

Vũ Đồng sợ nhất là
sấm sét. Bình thường chỉ cần đột nhiên sét đánh một cái, liền sợ tới mức khiến
cô hoảng sợ giật thót cả người, huống chi là hôm nay trên trời sét đánh mãi
không dứt như vậy.

Như vậy sẽ dọa cô
sợ ngây người đi?

Ôn Triệt rùng
mình, quay lại thang máy đi thẳng lên lầu.

Anh đi đến bên
ngoài cửa chính, ngạc nhiên phát hiện cửa vẫn chưa khóa lại chỉ được khép hờ.
Trong phòng tối đen đèn cũng chưa được bật lên.

“Vũ Đồng, Vũ
Đồng!” Anh xông vào trong phòng, lo lắng cất tiếng gọi: “Em có trong nhà không?
Em ở nơi nào?”

Không có tiếng trả
lời, sự tĩnh lặng bao trùm như bài sơn đảo hải đánh úp tới, đẩy anh rớt xuống
vực sâu.

“Vũ Đồng! Em lên
tiếng đi, em có trong nhà không?” Anh gấp đến độ tim đập gần như muốn nhảy ra
khỏi lồng ngực.

Anh ở bên trong
nhà tìm kiếm khắp nơi, mở hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, cuối cùng ở trong
phòng bếp phát hiện một bóng đen.

Cô lẳng lặng trốn
vào trong góc, ngồi dưới đất tựa vào tủ bát, cả người giống một bức tượng không
có nhúc nhích.

Anh thở phào một
hơi. “Vũ Đồng, em làm sao vậy? Em không sao chứ?”

Cô lặng yên.

“Làm sao không bật
đèn một mình trốn ở chỗ này? Em không sợ bóng tối sao?” Anh giả vờ thoải mái
hỏi, đồng thời tìm cách bật đèn lên.

Lúc này, một lằn
chớp lóe lên đột ngột từ ngoài cửa sổ, soi sáng khuôn mặt cô.

Anh bỗng chốc giật
mình.

Gương mặt tái nhợt
như pho tượng kia, đong đầy hai hàng nước mắt, từng giọt lệ trong suốt long lanh,
đang lặng lẽ lăn dài.

Anh như bị đóng
băng tại chỗ, không thể thở, thậm chí ngay cả đầu óc cũng không thể suy nghĩ
điều gì.

Đây là làm sao? Cô
ấy khóc sao? Cô ấy thật sự… đã khóc?

Đau, giống như
từng vòng dây thừng to đang trói anh, xé rách anh ra. Anh run rẩy đưa ngón trỏ
lên vài lần cũng không có cách nào bật được công tắc, thật chật vật, mới mở
được đèn lên.

“Vũ Đồng, em không
phải là…” Trời ơi! Giọng anh nói run run. “Em có phải rất sợ hay không? Đừng
sợ, chỉ là sét đánh thôi mà, không có gì phải sợ.”

Anh ngồi xuống,
nhẹ nhàng nắm chặt lấy bả vai cô, dịu dàng an ủi cô. “Đừng sợ, có anh ở đây.”

Cô nhìn anh, ánh
mắt đờ đẫn.

Cô sợ quá đến ngớ
ngẩn rồi sao?

Anh đau lòng không
thôi, vừa nhìn thấy ánh mắt cô như thế liền thất kinh, mất một lúc lâu mới lấy
lại được bình tĩnh, đóng vai trò người bảo vệ cô.

“Chỉ là sét đánh mà thôi.” Anh ngồi xuống bên cô, ôm cô ép sâu vào trong
ngực mình. “Sẽ nhanh trôi qua thôi, đừng sợ.”

“Anh đừng…” Những ngón tay thuôn dài nhỏ nhắn nắm lấy vạt áo anh, giọng nói
lí nhí của cô giống như tiếng con mèo nhỏ đang nức nở. “Đừng bỏ lại em, đừng để
em lại một mình.”

“Anh sẽ không.”
Anh vỗ về trấn an cô. “Anh sẽ ở lại đây với em.”

“Đừng đi, anh đừng
đi.” Cô hoảng loạn cầu xin anh.

“Đúng, anh không
đi. Ở ngay đây, anh sẽ không đi.”

Nghe lời nói cam
đoan của anh, thân hình mảnh mai mềm mại của cô bắt đầu run rẩy. Anh cúi đầu,
hoảng sợ phát hiện cô thực sự đang khóc.

Níu lấy áo anh,
rúc sâu vào trong ngực anh, cô khóc giống như một đứa trẻ tìm không thấy người
thân, khóc đến mức tim anh như muốn vỡ tan thành từng mảnh.

“Sét đánh a, em
không muốn ở nhà một mình, mẹ không cần em, cha cũng không cần em, không có ai…
cần em.” Cô nghẹn ngào thương tâm.

Trong trí nhớ lúc
này đã lẫn lộn thời điểm, cô quên mất mình là một người phụ nữ đã kết hôn, còn
nghĩ mình chỉ mới chín tuổi. Năm đó cô là đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi.

“Vũ Đồng!” Ôn
Triệt kinh hãi, không ngờ người phụ nữ anh yêu, đang được anh ôm trong ngực,
thực ra vẫn luôn bị mắc kẹt ở trong mê cung như vậy.

“Triệt, Triệt…” Cô
bỗng nhiên ngước khuôn mặt đẫm lệ bi thương nhìn anh hoang mang. “Em có phải là
người không xứng đáng được yêu thương hay không? Vì sao mọi người đều không cần
em?”

“Không phải, không
phải như vậy, em hãy nghe anh nói, Vũ Đồng…” Anh cố gắng an ủi cô nhưng cô
dường như vẫn không để lọt vào tai, một mình đang giãy dụa trong hố sâu tuyệt
vọng.

“Cha nói, sẽ không
có một ai yêu em. Cho dù có người thích em, cũng chỉ vì muốn tiền của em. Ông
ấy nói rất đúng, bọn họ chỉ muốn tiền của em. Lúc em không có tiền, bọn họ ngay
lập tức sẽ bỏ mặc em.”

Cô đang nói đến Ân
Vĩ Hào đã phản bội tình cảm của cô sao?

Tim Ôn Triệt co
thắt đau đớn. Anh từ lâu đã nghe nói về Ân Vĩ Hào. Trước lúc nhà cô bị phá sản
đã bắt cá hai tay, đồng thời cùng lúc qua lại với cô và cô thiên kim tiểu thư
giàu có kia, đợi cho đến khi nghe nhà cô phá sản, liền hỏa tốc hướng vị thiên
kim kia cầu hôn, vứt bỏ cô không thèm để ý.

“Ngày đó em vẫn
luôn gọi điện thoại đến tìm anh ta, thế nhưng anh ta lại không chịu nhận điện
thoại của em. Sau này em nghe nói anh ta về quê ở Đài Trung, em đã đến tìm liền
bị anh ta đuổi đi. Anh ta nói anh ta muốn kết hôn với Nhã Tinh. Anh ta nói anh
ta không yêu em. Ha ha, ha ha, ha ha ha..."

Nói đến đây cô
đang khóc nức nở bi thương bỗng nhiên biến thành tràng cười trào phúng mỉa mai.
Cô cười không ngừng khiến toàn thân anh không lạnh mà rét run.

“Đừng như vậy!”
Anh khó chịu nâng mặt cô lên. “Đừng như vậy, Vũ Đồng.”

“Triệt, vì cái gì
ngay cả anh cũng không cần em?” Cô dừng cười, khàn giọng hỏi: “Tuyền Tuyền nói
anh yêu em. Cô ấy gạt người! Nếu anh thật sự yêu em, vì sao lại ly hôn với em?
Vì sao mặc kệ bỏ rơi em?”

“Anh…” Giọng nói
của anh như nghẽn lại, trái tim anh hoảng hốt.

Anh có phải đã làm
sai rồi hay không? Anh dường như… phạm phải tội ác tày trời.

“Triệt, em vẫn cho
rằng, thế giới của em đã bị phá hủy vào hai năm trước. Em đã cho là em sẽ không
bao giờ… còn có thể bị cảm giác đau đớn như vậy được nữa. Nhưng mà em… vẫn đau
quá, đau quá, em thật sự khổ sở.” Cô rấm rứt khóc đến không thở nổi.

Chương 5.3: Hàn gắn

“Thực xin lỗi, Vũ
Đồng, là anh đã sai rồi. Anh hoàn toàn nhầm lẫn, là do anh không tốt, anh không
nên nói muốn ly hôn em. Anh thật sự không nên nói như vậy.” Anh hốt hoảng, vội
vàng nói lời xin lỗi.

Cô lại giống như
không hiểu anh đang nói cái gì, chỉ có hoang mang, hai mắt vô thần nhìn anh.
“Triệt, em có phải không xứng đáng được yêu hay không?”

Anh chợt sợ hãi.

Vũ Đồng đã khóc
một trận thật thỏa mãn.

Từ rất lâu rồi cô
chưa hề được khóc, lúc này đây trong đêm tối sấm sét giăng đầy trời, nước mắt
cô chảy ra giống như dòng thác lũ, càng lúc càng chảy ra không ngừng.

Ôn Triệt rất lo
lắng, nhưng cũng không kém vui mừng.

Bất kể như thế
nào, đây là lần đầu tiên cô thể hiện tình cảm chính mình, cho dù là khóc rống
cũng tốt. Ít nhất nếu khóc ra được thì những phiền muộn bức bối cũng theo ra
luôn không còn vương vấn ở trong lòng.

Anh chỉ ôm lấy cô,
ôn nhu an ủi cô, chờ đến khi cô khóc mệt rồi, dụ cô đi tắm rửa, thay áo ngủ rồi
ôm cô chìm vào giấc ngủ.

Cô rất nhanh liền
thiếp đi, hơi thở trầm ổn, lông mi dài xinh đẹp khép lại buông rũ.

Anh nhìn cô, hơi
chút mỉm cười, hơi chút ưu thương, nội tâm có trăm mối ngổn ngang.

Không biết qua bao
lâu, anh mới mơ màng thiếp ngủ, nhưng vừa mới chợp mắt một lúc, anh lại bị một
loạt tiếng động rất nhỏ làm cho bừng tỉnh.

Anh mở mắt ra,
giống như mọi lần trước đây vào nửa đêm chợt tỉnh giấc, dò dẫm bên cạnh giường.

Quả nhiên là trống không. Cô lại không ở bên cạnh anh.

Tim anh căng thẳng, quay đầu, lẳng lặng tìm kiếm thân ảnh của cô. Cô ngồi
dựa vào thành giường, ngước đôi con mắt trong suốt hốt hoảng đến xuất thần nhìn
anh.

“Làm sao vậy? Vũ Đồng.” Anh trầm giọng gọi cô. “Ngủ không được sao?”

Cô không trả lời, chỉ mải miết nhìn anh.

“Em không thích
anh ôm em ngủ sao?” Anh ngồi dậy, tránh ra một phần lớn giường, ngực mơ hồ âm ỉ
đau. “Nếu không thích, anh sẽ không ôm em, em lên đây đi.”

Cô vẫn không nói
lời nào tay run rẩy vươn lên.

Anh nhẹ nhàng cầm
lấy tay cô, lòng bàn tay cô rồi đến cả người cô lạnh ngắt mềm mại run rẩy từng
hồi

Lúc sau, cô mở to
mắt, đáy mắt đã tản đi lớp sương mù lóe ra tia sáng vui sướng. “Anh vẫn còn ở
đây, anh vẫn không bỏ đi.” Cô khàn giọng thầm thì: “Anh không có bỏ lại em.”

Anh bỗng nhiên
giật mình, tâm trí hoàn toàn tỉnh táo.

“Anh vẫn còn ở nơi
này, anh chưa đi mất.” Cô nói khẽ, đôi môi phấn hồng đã nhợt nhạt, gượng cười.

Tim anh đập như
trống trận, kéo cô lên giường, giữ lấy bả vai cô, chăm chú nhìn cô kinh ngạc.
“Vũ Đồng, trước đây em luôn nửa đêm thức giấc, là vì sợ anh bỗng nhiên biến mất
sao?”

Cô chỉ mỉm cười.

Anh cảm thấy hốt
hoảng. "Có phải như vậy hay không? Vũ Đồng, em nói cho anh biết đi, có
phải như vậy hay không?”

“Mọi người cũng
đều bỏ đi hết rồi.” Cô thì thào nói, si ngốc nhìn đáp lại ánh mắt hoảng sợ của
anh. “Mọi người đều sẽ bỏ rơi em. Em rất sợ anh cũng sẽ như vậy, em muốn tận
mắt nhìn thấy anh.”

Quả nhiên như vậy!

Ôn Triệt toàn thân
đông cứng, đầu óc nhất thời trống rỗng.

Đã hai năm qua, vô
số lần ban đêm, cô ngồi dưới đất không chịu ngủ, thì ra đều bởi vì sợ hãi anh
bỗng nhiên ra đi bỏ lại cô.

Còn anh đã thế,
còn hiểu lầm cô vì chán ghét phải ở lại bên cạnh anh, mà lầm tưởng rằng cô cự
tuyệt để anh ôm vào lòng.

Anh luôn tự cho là
mình đúng! Vì cái gì tới bây giờ anh vẫn không nghiêm túc nhìn thẳng vào trái
tim bị thương tổn của cô? Vì cái gì anh không chú ý thấy sự cô đơn tịch mịch
của cô đây?

Anh thật khoác lác
khi nói yêu cô!

“Cô nàng ngốc
nghếch, sao em lại ngốc như vậy?” Anh đau lòng ôm lấy cô, hốc mắt phiếm hồng.
“Anh hứa với em, anh sẽ không đi, vĩnh viễn sẽ không rời khỏi em.”

“Thật vậy không?”
Cô không dám tin.

“Thật sự.” Anh
thận trọng gật đầu, tình cảm trong lòng từng chút từng chút một tuôn trào, đối
với cô vô hạn nhu tình. “Chỉ cần em còn cần đến anh, chỉ cần em không chê anh
phiền nhiễu, anh vĩnh viễn sẽ ở cạnh em, vĩnh viễn ở cùng một chỗ với em.”

Dù cho cô có không
yêu anh thì đã sao?

Cô không cần phải
yêu anh, cũng không cần đền ơn anh.

Anh không quan
tâm, cô yêu cũng tốt, không yêu cũng tốt, biết được tình cảm sâu sắc của anh
hay không cũng được, anh đều không quan tâm.

Chỉ cần cô còn cần
đến anh, anh vĩnh viễn sẽ không rời bỏ cô.

“Anh chưa bao giờ
biết, thì ra em đã luôn lo lắng như vậy, thì ra trong lòng em luôn luôn sợ
hãi.” Anh ôm cô thật chặt, sợ rằng nếu không nhanh bảo bọc, cô sẽ bị tổn thương
thêm lần nữa. “Anh thật sự không xứng làm chồng em, thật không xứng nói lời yêu
em. Ngay cả việc em đang sợ hãi cái gì anh cũng không biết.”

“Triệt.” Cô nhẹ
giọng gọi anh.

Mà anh bị tiếng
gọi như vậy bất giác làm trái tim đau nhói.

Cô không yêu anh,
có lẽ là bởi vì cô đã mất đi dũng khí làm vợ. Cô lần lượt bị phản bội, lần lượt
bị vứt bỏ. Cô đã rất kinh hoảng, cô sợ lại thêm một lần nữa bị đau khổ.

Trước khi vết
thương của cô còn chưa hồi phục, anh không nên cố chấp đòi hỏi tình yêu của cô.
Việc anh nên làm là giúp cô chữa lành vết thương, giúp cô thoát khỏi mê cung
trùng điệp sương mù đã khóa chặt trái tim cô.

“Triệt, anh còn
muốn em sao?” Cô thật cẩn thận hỏi anh.

“Anh muốn! Anh
đương nhiên muốn, luôn luôn muốn.” Anh lo lắng trả lời, lo lắng nâng… gương mặt
cô lên, dừng ở đôi mắt mê hồn của cô.

Cô không biết, anh
đã sớm bị đôi mắt này chinh phục. Từ lần đầu nhìn thấy cô, bắt đầu từ hôm đó,
anh đã hoàn toàn thần phục dưới ánh mắt mơ màng xuất trần này rồi.

Khi đó cô dùng đôi
mắt xa xôi hờ hững nhìn anh. Anh cảm giác trước mặt mình đúng là nữ thần nơi
trần thế mà ngẫu nhiên anh có cơ hội nhìn thấy được.

Mà đêm nay, cô
dùng ánh mắt mông lung lạc đường này nhìn anh khiến anh đau lòng không thôi,
thế nên quyết tâm dù bất luận sẽ trả bất cứ giá nào cũng phải đem cô quay về.

“Còn Má Tang phải
làm sao bây giờ? Anh không phải từng nói, ôm cô ấy cảm giác thật ấm áp sao?” Cô
tủi thân uất ức hỏi anh, đôi mắt nhàn nhạt phiếm hồng, như lại muốn khóc.

“Anh là đồ đần, là
anh nói hươu nói vượn.” Ôn Triệt tự giễu, giờ khắc này hận không thể tự tát vào
mặt mình một bạt tai. “Cô ấy thật ra là bạn thân của Jerry. Anh nhờ cô ấy tới
giúp anh diễn trò, anh chỉ muốn làm cho em nghĩ rằng anh đã yêu người phụ nữ
khác.”

“Vì sao?” Cô không
hiểu.

“Bởi vì anh nghĩ
rằng chỉ duy nhất cách đó mới làm cho em có thể an tâm rời khỏi anh.” Anh chán
nản nói. “Anh không nghĩ rằng mình đã hiểu lầm, mọi chuyện hoàn toàn không phải
như anh đã nghĩ.”

Cô chần chờ nhìn
anh, như là để tiêu hóa hết lời anh nói, trong đó có vài phần là thật, vài phần
là dỗ cô.

“Người anh yêu là em.” Anh sâu lắng tỏ tình. “Luôn luôn cũng chỉ có mình
em.”

Cô ngơ ngác nước mắt chảy dài.

“Em lại khóc nữa rồi.” Anh giúp cô lau nước mắt, sâu lắng thở dài. “Đêm
nay, em đã khóc quá nhiều rồi.”

“Em rất hạnh phúc.” Cô yếu ớt nói, đáy mắt còn long lanh nước mắt, đôi môi
nở nụ cười tươi. “Tối nay, em đã rất hạnh phúc.”

Anh động tâm chăm chú nhìn nụ cười chân thành của cô, suýt nữa không kiềm
chế được xúc động muốn hôn lên đôi môi anh đào mềm mại kia.

Không ngờ cô đã chủ động tiếp nhận anh, nhẹ nhàng hôn lên hai má anh.

“Triệt.” Cô mềm mại nói nhỏ vào bên tai anh: “Cám ơn anh vẫn còn cần em.”

Anh kinh sợ, trái tim như vỡ thành mảnh nhỏ.

“Em từ bỏ! Loại cảm giác này thật là khủng khiếp, em từ bỏ. Cho dù em làm
vậy thì có được ích lợi gì? Vẫn sẽ không có ai cần em, vẫn sẽ không có người
nào yêu em, không một ai… “

Cho nên, cô sở dĩ kiên trì ở trước mặt anh sắm vai một người vợ đáng yêu
hoàn mỹ, đều là bởi vì sợ anh sẽ không cần cô nữa sao?

Ôn Triệt kinh hoảng, không thể tin được trừng mắt nhìn vào khuôn mặt trắng
nhợt thống khổ của cô.

Cô bất kể sống giả tạo, yêu cầu hết thảy mọi việc đều phải thập toàn thập
mỹ, không có chút sai sót, không phải vì báo ân, không phải vì cảm kích anh đã
bảo bọc và giúp đỡ cô, mà vì sợ anh vào một ngày nào đó sẽ giống như những
người khác vứt bỏ cô.

Người phụ nữ này thật đáng thương cũng thật sự ngu ngốc a! Anh rốt cuộc đã
làm gì với cô thế này? Anh thậm chí đối lại cảm giác bất an của cô là đòi ly
hôn?

Anh đã làm tổn thương sâu sắc đến trái tim mỏng manh yếu ớt của cô!

Báo cáo nội dung xấu