Cô Gái Tháng Sáu - Chương 33

Thấy Kevin buồn như thế khi nhắc đến bố mẹ, Vương Quân vội chuyển sang chủ
đề khác, nói chuyện gì đó để anh vui hơn: “Chắc chắn cô bé đó xinh lắm nhỉ?”

“Ai?”

“Cô gái... khiến anh bất chấp tất cả
đó.”

Anh thần người một lát rồi nói: “Ừ, hoa
khôi khoa múa, dáng rất đẹp.”

Không hiểu tại sao, cô lại cảm thấy
ghen tị trong lòng, chưa bao giờ cô nghe thấy một người đàn ông khen một cô gái
khác xinh đẹp trước mặt cô, có thể chủ yếu là do cô chỉ nói chuyện với Vương
Thế Vĩ về người phụ nữ khác, và cái gọi là “người phụ nữ khác” mà họ nói đến
cũng chỉ có một mình Tông Gia Anh mà thôi.

Nói một cách công bằng là Vương Thế Vĩ
chưa bao giờ khen Tông Gia Anh xinh đẹp trước mặt cô, cũng chưa bao giờ khen
bất kỳ người phụ nữ nào xinh đẹp, chính vì thế trước đây cô chưa bao giờ có cảm
giác ghen tị như thế này.

Đến giờ nghe Kevin nói hoa khôi khoa
múa, “dáng rất đẹp”, cảm giác như đang nói Vương Quân cô dáng rất tệ vậy. Cô đã
ý thức ra mình thật hoang đường khi ghen vì chuyện này, vội gạt khỏi đầu suy
nghĩ ngớ ngẩn đó rồi quay về với chủ đề chính: “Hiện tại cô ấy... đang ở Mỹ à?”

“Ừ.”

Tự nhiên trong giây phút đó cô không
thể nhớ ra học phủ cao nhất hoặc đơn vị nổi tiếng nhất trong lĩnh vực vũ đạo
của Mỹ là gì, không biết có cơ quan như “Học viện múa ba lê trung ương Mỹ” hay
“Vũ đoàn ba lê trung ương Mỹ” không, muốn tỏ vẻ ta đây am hiểu cũng không được,
đành hỏi một câu rất ngờ nghệch: “Cô ấy múa... ở Mỹ à?” Kevin lắc đầu.

“Đổi nghề rồi sao?”

“Ừ.”

Cô liền than: “Hình như người Mỹ đều
thích nhạc rock, chẳng coi trọng múa ba lê gì cả, làm nghề này... e rằng rất
khó kiếm tiền ở Mỹ.”

“Ừ, làm nghề này ở Trung Quốc cũng rất
khó kiếm tiền.”

“Vậy à?”

“Ừ. Cô ấy tốt nghiệp mấy năm mà chẳng
tìm được công việc nào ưng ý.”

“Thế tại sao lại học ngành này?”

Kevin liền nhún vai. “Gia đình cô ấy
muốn cô ấy học. Họ nghe nói các cô gái làm nghề này đều lấy được chồng... là
con ông cháu cha, có tương lai.”

“Thế sao cô ấy không lấy được người là
con ông cháu cha?”

Kevin lại nhún vai. “Người là con ông
cháu cha có dễ lấy như vậy không?”

“Vì anh mà cô ấy không lấy con ông cháu
cha à?”

“Sao em lại nói như vậy?”

“Vì anh... cũng xứng đáng mà.”

Anh nhìn cô một lát rồi hỏi: “Em nghĩ
như vậy hả?”

Cô nhìn chiếc đĩa trước mặt, nói:
“Vâng. Anh đẹp trai như vậy, lại chơi đàn guitar, đứng trên sân khấu, tóc xõa
như thế này, guitar đánh như thế, không biết có bao cô gái phải phát cuồng vì
anh!”

Kevin liền cười. “Nghe em nói như thế,
cứ như em cũng có mặt tại hiện trường để phát cuồng vì anh vậy...”

“Nếu thời gian quay trở lại hai mươi
năm, chắc chắn... em cũng phát cuồng vì anh...”

“Thế thì anh phải đi học guitar ngay!”

“Anh không phải là người chơi guitar
à?”

“Anh làm gì có tài năng đó!”

“Anh đừng khiêm tốn nữa.”

“Không phải khiêm tốn, mà thực sự anh
không phải là người chơi guitar.”

Cô mỉm cười với vẻ ngại ngùng rồi hỏi:
“Thế cô ấy... đổi nghề rồi à?”

“Mở hàng ăn.”

Cô sửng sốt. “Trái hẳn ngành nhỉ?”

“Thì cũng chỉ vì mưu sinh thôi.”

Cô nhìn bốn phía xung quanh, định xem
mấy cô gái người Hoa trong nhà hàng có cô nào giống người xuất thân từ diễn
viên múa hay không, nhưng nhìn đi nhìn lại thấy đều không giống, tất cả đều gầy
nhẳng như chưa đến tuổi dậy thì.

Kevin liền nói nhỏ. “Đừng tìm nữa,
không ở đây đâu.”

Cô không tìm nữa. “Không phải nhà hàng
này à? Sao không đưa em đến nhà hàng mà cô ấy mở?”

Anh cười. “Sao phải đến nhà hàng cô ấy
mở?”

“Kéo
khách cho cô ấy mà.”

“Có
đáng là bao nhiêu đâu.”

“Anh
cũng có thể gặp cô ấy mà.”

“Gặp
cô ấy cũng không cần phải đến tận nhà hàng của cô ấy.”


liền nói thẳng: “Chủ yếu là em... muốn xem cô ấy trông thế nào.”

“Thì
cũng như mọi người thôi...”

“Em
biết là như mọi người, nhưng chắc chắn không phải như người bình thường, chắc
chắn là rất đẹp, nếu không sao anh có thể... vì cô ấy mà bất chấp tất cả.”

“Anh
chỉ vì tình yêu mà bất chấp tất cả.”

“Đúng
rồi, nhưng cô ấy là người mà anh yêu, dĩ nhiên phải vì cô ấy mà bất chấp tất
cả.”

Anh
không trả lời, chỉ nhìn cô mỉm cười.


cũng thấy ngại ngùng trước nụ cười của Kevin, bèn cúi đầu hỏi: “Tên nhà hàng
của cô ấy là gì? Hôm nào có thời gian em muốn đến đó ăn cơm.”

“Em
nhất định đòi đến ngó à?”

“Đúng
thế, anh làm trí tò mò của em nổi lên rồi. Người khiến anh bất chấp mọi sự, mạo
hiểm để vượt biên, bỏ rơi cả bố mẹ để ở lại Mỹ, chắc phải... nghiêng nước
nghiêng thành lắm nhỉ?”

“Nếu
em nghĩ như thế thì khi gặp chắc chắn em sẽ thất vọng lớn.”

“Anh
đã nói câu này rồi thì gặp chắc chắn em sẽ không thất vọng.”

Anh
liền cười. “Em ăn nói sắc sảo như vậy, mỗi lần cãi nhau với chồng chắc đều
thắng nhỉ?”

“Đâu
có, lần nào cãi nhau em cũng thua.”

“Thật
thế hả?”

Không
hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại nói: “Thật đấy, lần nào cãi nhau anh ấy
cũng thắng vì anh ấy là người em khó khăn lắm mới theo đuổi được, làm sao em
dám đắc tội.”

Kevin
không cười nữa. “Thật hả?”

“Vâng,
em cũng là người vì tình yêu có thể bất chấp tất cả mà.” Bằng giọng điệu tự
giễu, cô đã kể hết chuyện mình yêu thầm Vương Thế Vĩ như thế nào, đến huyện B
tìm anh ra sao, kiếm đề thi thạc sĩ thế nào cho Kevin nghe.

Vừa
kể cô vừa nghe thấy trong đầu có người đang hỏi: “Ngươi điên à? Tại sao lại kể
hết chuyện này cho anh ta nghe?”

Nhưng
trong đầu lại có một người khác trả lời: “Sợ gì chứ? Chẳng phải anh ấy đã kể
hết cho ngươi chuyện vượt biên còn gì?”

Anh
liền an ủi cô: “Theo đuổi vất vả không quan trọng, chỉ cần cuối cùng giành được
về mình, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc là tốt rồi.”

“Hiện
nay thế gian này làm gì còn có cái gọi là cuộc sống hôn nhân hạnh phúc nữa.”

Anh
nghĩ một lát rồi nói: “Ừ, đúng là rất khó, chủ yếu là do con người ta quá nông
nổi, có quá nhiều cám dỗ.”

“Chủ
yếu vẫn phải trách mình đã nhìn nhầm người.”

Anh
lặng lẽ nhìn cô một lát rồi nói: “Ta về thôi, em còn phải sơn tường nữa mà.”


như người chợt tỉnh giấc mộng, vội rút ví ra khỏi túi xách, định dùng thẻ tín
dụng thanh toán, nhưng ví lại bị kẹt trong khóa kéo, gỡ mãi không ra, cô bắt
đầu cuống, chỉ sợ anh tưởng cô kéo dài thời gian để đỡ phải trả tiền.

Kevin
đã lấy ra tiền mặt kẹp vào cuốn sổ đen đựng hóa đơn thanh toán của nhà hàng rồi
đứng dậy nói: “Về đi em.”

Cuối
cùng cô đã gỡ được ví tiền ra, vừa cầm thẻ tín dụng vừa nói: “Không được, em đã
nói là em mời anh cơ mà, sao lại để anh thanh toán chứ?”

Anh
liền ngăn tay cô lại. “Lần sau để em mời, chẳng phải em cũng muốn đến nhà hàng
đó để gặp... của anh còn gì? Lần sau mình đến đó ăn, nhất định anh sẽ để em trả
tiền.”


bị anh đè tay, tim đập thình thịch, lí nhí nói: “Ok, lần sau... nhất định anh
phải để em trả tiền đó nhé!”

“Nhất
định.”

Hai
người rời nhà hàng, bước về phía xe Kevin đỗ, trời đã tối hẳn, cô cảm thấy gió
đêm phả vào mặt rất mát mẻ, biết mặt mình đang nóng bừng.

Trên
đường về nhà mới, xe vẫn bật bài hát do Kenny G và Lưu Đức Hoa biểu diễn. Cô
đoán chắc chắn giữa anh và cô gái trong mộng của anh có sự hiểu lầm nào đó, có
thể anh cũng như lời bài hát: “Chỉ tại hôm đó anh bị ma xui quỷ khiến,
nghiền nát trái tim em”
, và thế là hai người chia tay nhau, nhưng bao nhiêu
năm đã trôi qua, hai người vẫn một mình lẻ bóng, vẫn mỏi mòn chờ đợi.


nghe thấy “em đến cõi vĩnh hằng, bên em mỗi dịp sinh nhật, và được ôm em vào
lòng, trao em nụ hôn da diết”
, bất giác liên tưởng đến hình ảnh anh ôm một
cô gái kiều diễm, cúi xuống đặt nụ hôn nóng bỏng lên đôi môi cô, như thơ như
họa, thật là ngưỡng mộ!

Dường
như chỉ trong tích tắc xe đã về đến cổng nhà mới của cô, anh dừng xe và bảo:
“Để anh mở cửa cho em.” “Không cần đâu anh, em biết cách mở cửa rồi.”


mở cửa xe, chủ nghĩa kinh nghiệm khiến cô tưởng rằng xe này cũng giống như xe
nhỏ của cô, đưa chân ra là có thể chạm đất, kết quả hẫng chân, suýt ngã nhào
xuống.

Anh
liền đỡ cô, nói: “Thấy chưa, anh bảo đợi anh mở cho em mà.”

“Đây
không phải lỗi tại mở cửa.”

“Hơ
hơ, thế thì đáng lẽ anh phải nói “để anh đỡ em xuống” mới đúng.”

“Thế
thì ngại chết đi được, cứ như em là bà già bảy, tám mươi tuổi rồi.”

Giữa
bóng tối, cô đi về phía cổng nhà, Kevin đứng sau dặn: “Cẩn thận đấy, trước mặt
có bậc tam cấp.”

Đúng
là cô vẫn chưa quen với địa hình trước cổng nhà mình, vì cô toàn vào nhà từ
phía ga ra, ngoài mấy lần đến xem nhà, về cơ bản chưa bao giờ cô đi vào từ cổng
này, bây giờ đành phải cúi đầu mò mẫm từng bước một.

Kevin
liền lao lên trước, lấy chìa khóa của mình mở cửa rồi bật hai bóng đèn ngoài
cửa. “Sorry, đáng lẽ trước khi đi anh nên bật đèn phía ngoài mới phải.”

“Sao
việc này anh lại là người phải xin lỗi nhỉ?”

“Thế ai phải là người xin lỗi?”

“Em chứ ai, em là chủ nhân của ngôi
nhà...”

“Nhưng anh là người khóa cửa.”

Cô bước vào nhà, nhìn công tắc trên
tường một lúc rồi nói: “Nếu anh không ở đây thì em lần cả buổi cũng chẳng mò ra
công tắc này, chưa bao giờ em để ý đến nó cả.”

“Nếu anh không ở đây thì em chẳng cần
vào bằng cổng này.”

“Cũng phải, bình thường em toàn vào
bằng cổng ga ra. Cửa ga ra vừa kéo lên, đèn cũng bật sáng luôn...”

“Thế nên anh mới bảo lỗi tại anh mà.”

Kevin bước đến cuộn miếng thảm lên rồi
giải thích: “Anh thấy thảm cũ của em có chỗ vẫn sạch lắm, nên cắt để lại mấy
miếng, đợt tới chuyển nhà em mang ra mà đặt trên sàn gỗ, để thợ không đi lại
làm hỏng sàn.”

“Cảm ơn anh nhiều lắm, anh chu đáo thật
đấy.”

Kevin cuộn miếng thảm lên đặt cạnh đống
sàn gỗ đó, phủi tay rồi hỏi: “Em bảo là em phải sơn tường đúng không?”

“Vâng, em chuẩn bị sơn đây, nhưng... em
phải thay quần áo đã.”

“Thế
em đi thay đi.”

“Anh...”

“Để
anh kiểm tra xem tay nghề quét sơn của em thế nào.”

“Tay
nghề có ra gì đâu, em quét đại thôi...”

“Tay
nghề không đến nỗi, chỉ có điều không tháo các nắp ổ cắm trên tường ra, để sơn
dây hết vào đó...”

“Sao
anh biết?”

“Lúc
lên tầng gỡ thảm anh nhìn thấy.”


ngại ngùng nói: “Em biết trước khi sơn phải tháo những nắp đó ra, sơn xong lại
lắp vào, nhưng hôm đó em không mang dụng cụ...”

Kevin
liền an ủi: “Thực ra cũng không sao, đến khi em chuyển nhà, rất nhiều ổ cắm bị
đồ đạc che, không ai nhìn thấy đâu...”

Cuối
cùng cô đã tìm được chỗ vớt vát. “Em cũng nghĩ như thế!”

Kevin
liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ. “Nhưng khi bán nhà, người mua nhìn thấy
sẽ ảnh hưởng đến việc bán.”


như quả bóng xì hơi. “Đến lúc đó em sẽ phải tìm cách lau đi cho sạch nhỉ?”

Anh
liền cười. “Cũng may là em không nổi cáu với anh, nói em vừa mua nhà mà anh đã
bàn đến chuyện bán nhà rồi.”

“Sao
em nổi cáu được? Lúc mua nhà cũng phải tính đến chuyện bán nhà, căn nhà mà khó
bán thì tuyệt đối không nên mua. Em quyết định lát sàn cũng là vì sàn làm tăng
giá trị cho nhà khi bán lại.”

“Chà,
em rành quá nhỉ.”

“Những
cái này em học hỏi trên các forum mà.” Rồi cô hứa: “Đợi anh làm xong sàn cho
em, em sẽ lên đó quảng cáo thay anh, để mọi người nhờ anh làm sàn.”

“Anh
đã làm đâu mà em biết chất lượng anh làm thế nào.”

“Chắc
chắn là tốt.”

“Em
đánh giá anh cao vậy hả?”

“Vâng.”

“Thế
thì anh phải làm cẩn thận cho em, nếu không sẽ khó ăn nói lắm.”


bèn nửa đùa nửa thật: “Anh làm không cẩn thận cũng không sao, chỉ cần em nói
anh là Don Juan, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến nhờ anh làm.”

Kevin
liền trêu: “Thật hả? Thế có phải em thấy Jimmy đẹp trai nên mới quyết định thuê
anh ta không?”

“Đâu
có, là do em thấy giá của anh ấy rẻ thôi.”

“Đấy,
vừa nãy còn nói với anh là thuê người phải xem người ta đẹp trai hay không
mà...”

“Dĩ
nhiên phải xem đẹp trai hay không chứ! Nếu anh là người trực tiếp đứng ra
thương lượng giá cả với em chứ không phải là ông chủ Thi thì kể cả giá anh đưa
ra có đắt, em cũng vẫn thuê anh!”

Kevin
cười một lát rồi nói: “Nếu em lên các forum quảng cáo thì cũng không được quảng
cáo tên anh, mà phải quảng cáo tên Jimmy.”

“Tại
sao?”

“Anh
ấy là chủ thầu mà.”

“Sao
anh không làm chủ thầu?”

“Anh
không có giấy tờ, làm sao là chủ thầu được? Chủ thầu phải có công ty riêng, có
giấy phép kinh doanh mới được.”


hơi hối hận vì sự ba hoa bẻm mép của mình ban nãy. “Sorry anh, em không nghĩ ra
điều này.”

“Không
sao, hiện tại Jimmy rất cần người quảng bá cho anh ấy, em quảng cáo cho anh ấy
trên forum, chắc chắn anh ấy sẽ rất mừng. Anh ấy nhận được việc, anh cũng có
việc làm, như thế chẳng phải cũng là quảng cáo cho anh còn gì.”

Nói
xong, Kevin liền quay ra cửa. “Để anh ra xe lấy cho em tuốc-nơ-vít mở nắp ổ
cắm, em thay quần áo thì thay nhanh lên.”


lấy cái áo trùm mông vẫn mặc để quét sơn từ trong tủ ra, nghĩ thế nào lại cất
vào, áo ngắn quá, có Kevin ở đây, làm sao cô dám mặc?

Lấy
tuốc-nơ-vít xong, anh đi vào nhà, thấy cô vẫn đang mặc bộ quần áo ban nãy, bèn
tò mò hỏi: “Sao vậy? Tối nay em không sơn tường à?”

“Ờ...
Anh về rồi em sơn sau.”

“Tại
sao? Sợ anh đánh cắp bí quyết sơn tường à?”

“Không,
vì... áo em ngắn quá!”

Kevin
liền cười ha ha. “Em sợ cái gì? Làm sao anh bò dưới đất nhìn trộm em được...”


tưởng tượng ra cảnh một đấng mày râu cao to nằm dưới nền nhà nhìn trộm bên
trong áo váy của cô cũng thấy buồn cười. “Thôi em mặc bộ này sơn cũng được, bẩn
thì về giặt sau.”

“Tùy
em, ha ha, con gái các em sơn tường cũng phải để tâm đến nhiều thứ thật, lại
còn có váy áo chuyên để quét sơn nữa, chậc chậc...”

Thấy
anh gọi mình là “con gái bọn em”, cô cũng vui vui. “Còn anh thì sao? Chẳng lẽ
đi làm hay ở nhà đều mặc bộ này à?”

“Không
mặc bộ này thì mặc cái gì?”

“Hẹn
hò cũng mặc bộ này ư?”

“Vừa
nãy anh chẳng mặc bộ này là gì?”

Ngày
hôm sau, khi hết giờ làm việc, Vương Quân lại đến nhà mới sơn tường, cô lấy hộp
cơm trong tủ lạnh hôm qua chưa ăn ra, hâm nóng trong lò vi sóng rồi ăn hết, sau
đó thay sang chiếc áo váy và bắt đầu sơn phòng ngủ chính trên tầng hai.

Phòng
này dành cho con trai, cô sơn rất cẩn thận, đầu tiên luyện tay nghề ở hai phòng
ngủ phụ, luyện cứng tay rồi mới sơn sang phòng này.


đang miệt mài sơn thì đột nhiên có tiếng người bấm chuông, tiếng chuông cửa nhà
cô rất lớn, không phải “kính coong” hai tiếng mà là một tiếng nhạc dài, đột
nhiên cất lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, khiến cô giật bắn người, vội ra cửa sổ
ngó thì thấy một chiếc xe màu trắng đang đỗ trước nhà.

Tối
nay đáng lẽ không có ai đến chứ nhỉ, Kevin đã dỡ thảm rồi, sàn gỗ phải đợi cô
sơn xong tường mới lát, không biết là ai nhỉ?


xuống tầng một, mở cửa ngó thì hóa ra là Kevin, cô vừa mừng vừa ngạc nhiên. “Là
anh hả?”

Anh
nhìn cô, mím môi cười. “Em đang sơn tường à?”

“Vâng.
Em không nghĩ anh lại đến, ăn mặc... luộm thuộm quá, để em đi thay quần áo đã.”

Nói
rồi cô chạy lên tầng, anh đứng sau nói với theo: “Có sao đâu, thay làm gì?”


không đáp mà tiếp tục chạy lên tầng.

Anh
liền nói lớn: “Không phải thay thật mà, anh mang mũi bậc cầu thang đến cho em
rồi đi ngay. Nếu sợ anh nhìn thấy thì em cứ trốn trong phòng đi, đợi anh đi rồi
ra.”

Nghe
thấy Kevin nói như vậy, cô cười hi hi rồi trốn lên phòng tầng trên.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.