Cô Gái Tháng Sáu - Chương 30
Vương Quân nhất quyết đòi trả mũ cho Kevin. “Anh cầm đi, mũ của anh mà, cảm
ơn nhé!” “Hôm nay không quét sơn nữa à?”
“Ờ... không sơn nữa.”
Kevin liền đón lấy cái mũ. “Về nhà sớm
đi, đừng ở đây muộn quá!”
“Tại sao?”
Kevin liền cười: “Nhà rộng thế này, có
mỗi mình em mà không sợ à?”
“Sợ gì chứ? Tôi đóng chặt các cửa lại
là được.”
“Đóng chặt thì giải quyết được gì? Có
người nắm chìa khóa nhà em đấy!”
Ông chủ Thi đã hiểu được ẩn ý của câu
nói này, bèn kêu oan: “Ê, tôi là người tốt nhé! Cậu đừng có nói linh tinh không
June lại tưởng thật đấy...”
Cô vội nói: “Không đâu, tôi biết anh ấy
đang đùa mà.”
Kevin cười một lát rồi hỏi: “Sau khi
mua ngôi nhà này, em chưa thay khóa đúng không?”
“Đúng rồi.”
“Khóa tự động của ga ra cũng chưa chỉnh
lại đúng không?”
“Chưa.” Cô lê la ở các forum nhà cửa
lâu như thế, dĩ nhiên cũng biết sau khi mua nhà cần thay lại hệ thống khóa,
nhưng cô cũng biết những người đi làm như cô, khi làm nội thất không thể suốt
ngày có mặt ở đây để trông coi, vẫn phải giao một chìa khóa cho thợ để họ đến
làm cho tiện, bèn quyết định sau khi xong xuôi mọi việc mới thay khóa, nếu
không lại phải thay hai lần, cô liền thanh minh: “Tôi định sau khi xong công
trình mới thay.”
Kevin liền khen: “Em rành quá nhỉ,
nhưng em có thể điều chỉnh khóa tự động của ga ra trước.”
Cô thành thật nói: “Tôi cũng muốn
chỉnh, nhưng... chưa biết chỉnh, đợi hôm nào lên mạng tìm hiểu rồi tính sau,
trên đó có hết.”
“Wow, em tháo vát nhỉ, vừa biết sơn nhà,
vừa biết chỉnh khóa, đừng nói với anh là em biết cả lát sàn nữa nhé, nếu không
Jimmy của bọn anh sẽ thất nghiệp mất.”
Cô chưa từng nghĩ đến chuyện tự mình
lát sàn, trên forum không có nhiều người tự mình lát sàn lắm, nhưng cô sợ dùng
cưa, cũng sợ mình làm không ra gì lại phải thuê người làm lại, chữa lợn lành
thành lợn què, tốn kém gấp đôi.
Cô liền cười. “Hơ hơ, lát sàn đúng là
hơi khó thật, vẫn phải nhờ chuyên gia như các anh làm.”
Ông chủ Thi liền nói: “Sàn gỗ vẫn phải
giao cho anh lát thì ổn hơn. Một số người vì muốn tiết kiệm chi phí nên đã tự
lát, kết quả chỉ mấy ngày rìa bị cong, gỗ phồng, vẫn phải đi nhờ anh lát lại.
Nếu là loại sàn dùng keo để dán thì dỡ ra rất mất công, ba đô một feet vuông
anh cũng chẳng muốn dỡ...”
“Chính vì sợ phải làm lại nên em mới
không dám tự lát.” Kevin vẫn đứng ở đó cười, nghe đến đây liền xen vào: “Em
không sợ tự sơn tường sẽ phải làm lại à?”
“À, tường thì nếu sơn không chuẩn chỉ
có chỗ dày chỗ mỏng mà thôi, không nhìn kĩ cũng chẳng ai thấy. Kể cả phải làm
lại thì cũng là sơn thêm một lần nữa, đơn giản hơn nhiều.”
Ông chủ Thi liền nói: “June, mấy ngày
tới em phải tranh thủ thời gian sơn nhà đi nhé, nếu không anh không lát sàn
được đâu.”
“Vâng.”
Nói xong ông chủ Thi liền đi ra.
Kevin hỏi cô: “Em không cần mũ nữa thật
hả?”
“Không cần nữa, cảm ơn anh.”
“Vậy
anh không cho em nữa nhé!” Anh liền đội mũ lên đầu rồi đi ra ngoài với ông chủ
Thi.
Hai
người đàn ông ra ngoài rồi cáo từ, lên chiếc xe màu trắng, rẽ vào ngã rẽ rồi
nhanh chóng biến mất.
Cô
đóng cửa, lên tầng hai, lúc đầu còn định sơn thêm một lát nữa, nhưng nhìn
quanh, thấy cũng hơi sợ thật, phòng ốc trống trải, chỉ có một mình cô, trông
được tầng trên không trông được tầng dưới, nếu có ai đó lẻn vào thì đúng là rắc
rối thật.
Cô
quyết định hôm nay không sơn nữa, sáng mai sẽ đến sớm để sơn.
Cô
biết mình là hội viên cũ của “Hiệp hội coi trọng tướng mạo”, ngày trước cô si
mê Vương Thế Vĩ như vậy, một nguyên nhân quan trọng là do tướng mạo của anh ta.
Ngoài đợt tập quân sự đó, thực ra cô chẳng hiểu gì về anh ta, ngay cả chuyện
anh ta thích đá bóng cũng không biết, thế mà đem lòng yêu thầm người ta mấy năm
trời, đó không phải công lao của tướng mạo thì còn có thể là gì nữa?
Nhưng
đến giờ nghĩ lại, thấy hồi ấy tầm nhìn hạn hẹp thật! Chẳng biết được mấy Don
Juan, đám con trai cùng lớp gần như dáng dấp thấp bé, các nét phẳng lì, nghìn
người như một, gặp rồi chẳng để lại ấn tượng gì, nên Vương Thế Vĩ mới như chú
hạc đứng giữa đàn gà, thực ra cũng chỉ là các nét nổi bật hơn, dáng dấp cao ráo
hơn chút mà thôi.
Sau
này sang Mỹ, gặp nhiều người mũi cao, mắt sâu, lại thấy Vương Thế Vĩ đúng là
chẳng có gì nổi bật, túm một ông người nước ngoài bất kỳ làm cùng cơ quan thấy
đẹp trai gấp mười lần anh ta.
Nhưng
một điều lạ là cô hoàn toàn không có cảm giác gì với các Don Juan làm cùng cơ
quan, chưa bao giờ mơ tưởng về những người đó, công việc cần tiếp xúc thì tiếp
xúc một lúc, hết giờ làm việc, những người đó lại bị cô gạt ra khỏi đầu. Cô
chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống của họ sau giờ làm việc như thế nào, dường
như họ mãi mãi chỉ sống trong phòng thí nghiệm, không ăn không uống không làm
tình.
Nhưng
hôm nay anh chàng Don Juan này lại đem lại cho cô một cảm giác hoàn toàn khác.
Dường như không phải là lần đần tiên anh ta gặp cô, ánh mắt, nụ cười và động
tác của anh ta như đã quen cô từ lâu. Còn cô cũng có cảm giác đây không phải
lần đầu tiên cô gặp anh ta, tướng mạo đó, chắc chắn cô đã gặp ở đâu rồi.
Cô
không biết tại sao mình lại có cảm giác này, có lẽ là do trông anh ta hơi giống
với cậu thanh niên người Trung Mỹ mang bình ni-tơ lỏng chăng? Vậy thì cô giống
với người nào trong cuộc sống của anh ta? Chắc cũng giống với một người quen
nào đó của anh ta ư?
Nghe
giọng ông chủ Thi thì có vẻ như Kevin chỉ chuyển giúp vật liệu đến thôi, những
thùng giấy đó đều rất nặng, người thấp bé như ông chủ Thi chắc chắn không bê
được, đành phải nhờ người giúp.
Nhưng
ngoài gỗ lát ra, những cái khác chắc đều không nặng, như thế ông chủ Thi sẽ
không cần nhờ Kevin giúp nữa.
Nghĩ
đến đây, tự nhiên trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.
Hơn
chín giờ tối, chị cả gọi điện thoại cho cô: “Lão ấy thừa nhận rồi! Lão già khốn
kiếp đó thừa nhận rồi!”
Cô
đoán là chuyện của ông Mục và Mật Doãn Lệ. “Sao ngươi bảo là tạm thời chưa hỏi
ông ấy?”
“Lúc
đầu ta cũng không nghĩ là hỏi sớm như vậy, nhưng tự nhiên nói đến chuyện đó, ta
không kìm được nữa nên đã chất vấn lão ấy.”
“Tự
nhiên nói đến chuyện nào?”
“Một
truyện đọc trên mạng, nói có một lão cặp bồ, đòi ly hôn với vợ, vợ lão không
chịu, lão liền thông đồng với bồ giết chết vợ.”
“Wow,
tàn nhẫn vậy hả?”
“Ừ,
ta liền nói một câu: Nếu là em, em đã giết chết thằng cha cặp bồ đó từ lâu rồi,
còn đợi lão ấy giết mình nữa hả?”
“Thế là lão ấy khai thật à?”
“Làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Ta
lừa lão, nói nếu anh mà có bồ thì nên thành thật thú tội sớm, em sẽ nương tay
nếu biết hối cải, còn nếu giấu giếm thì chắc chắn em sẽ xử mạnh đấy. Nếu anh
khai thật, có thể em còn tha thứ cho anh, nhưng nếu để em điều tra ra thì anh
cứ đợi xem em xử lý anh thế nào!”
“Rồi ông ấy khai hả?”
Chị cả liền kể tiếp: “Lão ấy mới nửa
đùa nửa thật là: “Thế anh khai thật với em nhé, em nói lời phải giữ lấy lời,
nương tay với anh đấy.” Ta liền bảo: “Ok, chỉ cần anh khai hết”, thế là lão ấy
liền phun ra hết.”
“Hình như mọi chuyện đơn giản quá nên
ngươi cũng cảm thấy không đã lắm nhỉ?”
“Đã cái con khỉ, ta điên đến mức chỉ
còn thiếu nước nổ phổi nữa thôi!”
“Chẳng phải ngươi đã biết từ lâu rồi
còn gì?”
“Đúng là ta biết từ lâu rồi, nhưng ta
vẫn hy vọng đó là sự hiểu lầm, ví dụ anh S không phải là lão ấy, hoặc con Mật
Doãn Lệ kia làm thế để trả thù lão ấy gì đó. Giờ nghe đích thân lão ấy thừa
nhận, khác gì cho ta một cú bạt tai trời giáng?”
Thấy giọng chị cả càng nói càng to,
càng bốp chát hơn, cô vội khuyên: “Như thế cũng tốt, làm rõ mọi chuyện sớm thì
đỡ phải đoán già đoán non, mệt đầu chết đi được.”
“Đành phải tự an ủi mình vậy thôi.
Ngươi bảo có phải ta bị trời phạt không? Năm xưa mình là người phá hoại hạnh
phúc gia đình người khác, giờ lại bị người khác phá hoại hạnh phúc gia đình
mình!”
“Đừng nghĩ như thế. Năm xưa ngươi phá
hoại hay không phá hoại thì hiện tại ngươi vẫn biến thành kẻ bị người khác phá
hoại. Năm xưa ta không bị coi là kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác đúng
không? Nhưng đến giờ thì sao, vẫn bị phá hoại hết.”
Chị cả sửng sốt hỏi: “Ngươi cũng bị đứa
nào phá hoại hả?”
Cô liền kể lại vắn tắt phần sau câu chuyện
của “Thế Gian Phương Tông” cho chị cả nghe.
Chị cả cao hứng nói: “Hoàn cảnh của
ngươi còn tệ hơn cả ta! Ta thì chồng ngủ với bồ vài lần, tình cảm vẫn chưa mặn
nồng, cũng chưa có con cái gì. Còn ngươi thì chả ra cái gì cả!
Haizz, thật không thể ngờ Vương Đẹp
Trai tẩm ngẩm tầm ngầm như vậy mà đấm chết voi. Cũng tại ngươi quá chủ quan cơ.
Bao nhiêu năm như vậy mà ngươi không phát hiện ra chuyện gì à?”
Cô hậm hực nói: “Ta phát hiện ra cái
gì? Bọn chúng về quê làm cái trò mèo đó, ta cách hàng nghìn cây số, ở thành phố
làm sao biết được?”
“Đáng lẽ hồi ấy lần nào ngươi cũng phải
theo hắn về quê!”
Cô buột miệng nói: “Ngươi cũng biết
thành ngài Đáng Lẽ rồi đấy!”
Chị cả không nói gì nữa, cô biết mình
đã nặng lời, bèn vội xoa dịu: “Ngươi nói đúng, đáng lẽ hồi ấy ta phải theo lão
ấy về quê, như thế chuyện đó sẽ chẳng xảy ra được.”
“Haizz, đàn ông mà đã muốn cặp bồ thì
kể cả ngươi có theo sát hắn, hắn cũng vẫn cặp được, thôi bọn mình đừng đổ trách
nhiệm cho bản thân nữa. Kẻ bị phá hoại hạnh phúc đã thiệt thòi rồi, giờ lại còn
phải gánh tội cho hai kẻ tiện nhân đó nữa thì còn gì khốn khổ bằng? Ngươi...
định giải quyết thế nào đây?”
“Ta? Ta còn chưa đối chất với lão ấy.
Ta định đợi hết hè, đón Tiểu Long sang đây rồi nói sau.”
“Wow, ta thật bái phục sự bình tĩnh,
sáng suốt của ngươi, nếu ta mà gặp chuyện này, chắc chắn sẽ phải cãi nhau ngay
lập tức.”
“Ờ, ngươi vẫn chưa kể, sau khi ngươi
cãi nhau với lão Mục thì chuyện thế nào?”
“Lão ấy bảo lão ấy chỉ phạm một sai lầm
mà tất cả đàn ông đều phạm, xin ta tha thứ thôi.”
“Ngươi có tha thứ không?”
“Dĩ nhiên là còn lâu ta mới tha thứ!
Nhưng hiện tại ta cũng chưa tính đến chuyện ly hôn, một là có việc ta vẫn chưa
giải quyết ổn thỏa, hai là ta và lão ấy cùng khoa, ra chạm vào chạm, nếu ta ly
hôn với lão ấy, sau này làm việc tự nhiên lại ngại. Ở trường D lão ấy phát
triển không tệ, chắc chắn sẽ không chuyển đi chỗ khác. Còn ta thì cũng bốn mươi
mấy tuổi đầu rồi, giờ còn trường nào muốn nhận ta nữa? Đành phải ở lại trường D
thôi.”
Cô đã nghe ra ý chị cả quyết định không
ly hôn, ít nhất hiện tại sẽ không, gọi điện thoại cho cô chỉ là muốn nhận được
sự ủng hộ của cô, vì một người phụ nữ muốn tha thứ cho ông chồng đã từng say
nắng vẫn rất cần sự đồng thuận của người khác.
Cô lập tức thể hiện sự ủng hộ: “Đúng là
như vậy, thôi vì con mà tha thứ cho ông ấy một lần đi.”
Con cái là lý do tốt nhất để người mẹ
không ly hôn, chị cả liền vớ lấy cái phao này và nói với giọng đầy nghĩa khí:
“Ta cũng nghĩ như thế, tất cả đều vì con thôi. Với con gái, lão ấy vẫn rất tốt,
kèm con học, cho con tiền tiêu vặt, con bé cũng rất bám bố. Nếu bọn ta ly hôn,
con bé sẽ là người đầu tiên phản đối.”
“Thôi thế đừng ly hôn nữa, ở nhà theo
dõi ông ấy một thời gian. Nếu phát hiện ra ông ấy không cải tà quy chính thì ly
hôn cũng chưa muộn.”
“Ta cũng nghĩ như thế. May có ngươi
nhắc ta để ý trên mạng, nếu không ta không biết bị lão ấy lòe đến ngày nào
nữa.” Rồi chị cả hứa: “Có thời gian ta sẽ sang nhà Tông Gia Anh một lần xem nó
có cái túi mới Balenciaga nào không.”
Cô không kìm được cười. “Hai bọn mình
kết thành liên minh vợ cả rồi, ngươi giám sát chồng ta, ta giám sát chồng
ngươi...” “Biết làm thế nào được? Đàn ông thời nay quá xảo quyệt, đàn bà bọn
mình không bắt tay với nhau để đối phó thì không thể nắm được hành tung của bọn
họ.”
Ngày hôm sau, cô lại sang nhà mới để
sơn tường, cô muốn tranh thủ sơn hết mấy phòng ngủ trước khi ông chủ Thi đến
lát sàn.
Lần này cô đã mua một cái mũ du lịch
mới, lúc sơn liền đội trên đầu cho khỏi bẩn tóc. Nhưng cô nhanh chóng phát hiện
ra rằng, phần lưỡi trai che mất tầm nhìn nên đành phải đội ngược lại, thầm nghĩ
nếu Kevin nhìn thấy mình đội mũ ngược, chắc chắn lại bảo mình là “ăn mặc thời
trang” đây.
Hơn ba giờ chiều, chuông cửa lại đổ,
tim cô lập tức đập thình thịch, cô lén nhìn qua rèm cửa xếp, vẫn chiếc xe tải
màu trắng đó! Cô vội chạy xuống tầng một mở cửa.
Hóa ra là ông chủ Thi.
Cô hơi thất vọng. “Ông chủ Thi à? Anh
cũng có chìa khóa cơ mà.”
“Xe em đỗ ở ngoài, chắc chắn em đang ở
trong nhà, làm sao anh dám mang chìa khóa ra mở cửa nhà em chứ?”
“Ồ, hóa ra là như vậy, anh khách sáo
quá!”
Ông chủ Thi liền nói: “Anh mua
baseboard (ván ghép chân tường) về rồi.”
Cô tưởng ông ta sẽ làm như hôm qua,
quay ra phía xe ô tô và gọi: “Kevin, chuyển hết baseboard vào đây!” Nhưng ông
ta không làm thế mà tự đi ra xe, lấy từ thùng xe ra mấy đoạn nhựa mảnh rất dài
rồi vác vào nhà.
Cô hỏi: “Đây là... baseboard hả?”
“Đúng vậy.”
“Sao nhỏ thế nhỉ?”
“Thì phải nhỏ thế mà! Để anh ghép thử
cho em xem.” Ông chủ Thi liền cầm một thanh màu trắng lên, đặt dưới chân tường
rồi giải thích: “Giữa sàn nhà và tường phải để một khe hở, nóng nở ra, lạnh co
lại, sàn mới không bị biến dạng, baseboard được đặt ở men tường, đè lên sàn nhà
để che khe hở đó.”
Cô biết tác dụng của ván ghép chân
tường, cũng biết nó sẽ không quá lớn, nhưng lúc này đây cô chỉ mong ván ghép
chân tường rất dài, rất nặng, nặng đến mức ông chủ Thi không thể bê nổi.

