Duyên tới là anh - Chương 35 - 36
Chương 35: Khăn quàng cổ
Triệu Thừa Dư cúi đầu vỗ trán, không hiểu Lâm Chính thế nào
mà cũng tới góp vui.
“Anh họ, còn có tấm ảnh nào không? Em cũng muốn xem! Cũng
không thể chỉ cho mình anh cả xem? Chúng ta chính là họ hàng a!”
“Làm gì còn tấm hình nào đâu?” Triệu Thừa Dư vội vàng xua
tay, gương mặt ngượng ngùng và hối hận.
“Ừ, tấm ảnh đó xem ra là không được chủ nhân đồng ý, khoảng
cách hơi xa, gương mặt cũng có chút mơ hồ, hẳn là chụp trộm a.” Lâm Chính giống
ông cụ Lâm, bộ dạng vừa là một khuôn mặt chữ quốc đoan chính, thoạt nhìn dường như vô cùng chính trực, giống như
tên cậu. Đáng tiếc, đó chẳng qua là đối với người ngoài, còn đối với người thân
của mình, cậu cũng sẽ trêu chọc, cũng sẽ cười nhạo, cũng sẽ ói mửa.
“A! Anh họ, anh được lắm! Còn có thể rình coi theo dõi để
chụp ảnh a! Em bái phục anh!” Lâm Mẫn tiến đến trước mặt Triệu Thừa Dư, nháy
mắt cười đùa.
Triệu Thừa Dư đau khổ tiếp tục vỗ trán.
“Tốt lắm, nhóc con! Tấm ảnh thì thôi!” Triệu Thừa Dư mím môi
cười khổ, “Lần sau gặp người thật luôn đi.”
“Được, Là anh nói
nha! Giữ lời đó! Nhưng mà chậm nhất là khi nào?” Lâm Mẫn mở to mắt không nháy
nhìn chằm chằm Triệu Thừa Dư.
“Sang năm đi...” Triệu
Thừa Dư chần chờ cho một cái đáp án.
“Dựa vào! Kì hạn
nào! Mùng 1 tháng 1 cũng là sang năm, 31 tháng 12
cũng là sang năm! Không được, muộn nhất là Tết âm lịch!”
“Được rồi được
rồi! Đại tiểu thư, Anh sợ em đó! Anh sẽ thật cố gắng!” Triệu Thừa Dư giơ tay
đầu hàng, nhưng trong lòng cũng đang suy tư, Tết âm lịch, có thể lừa Cố Hàm
Ninh về nhà không?
Chuyện phát triển
đến tình cảnh lúng túng như thế này là Lỗ Cầm ngay từ đầu không có nghĩ tới,
ngoài bà ra, tuy rằng Triệu Thừa Dư không tính là nói nhiều, có thể thấy rõ là
một đứa trẻ rất lễ phép, hiểu đạo lí, nên dù còn chưa thích Lỗ Tĩnh Nhã, trong
lòng có chút không được tự nhiên, cũng sẽ không ở trước mặt mình tỏ ra khó
chịu, nhưng sự thật thì Triệu Thừa Dư căn bản không có nể mặt bà, cho nên bà
đưa Lỗ Tĩnh Nhã đi toilet, trong lòng càng thấy ấm ức.
“Cháu nói xem
chuyện gì đang xảy ra? Chuyện trong trường học đều cố ý gạt bác không nói, bây
giờ nhìn bác xấu mặt liền hài lòng a?” Vừa vào đến toilet, biểu cảm an ủi trên
mặt Lỗ Cầm liền trầm xuống, nhìn chằm chằm Lỗ Tĩnh Nhã không vui nói.
“Bác! Cháu đã đủ
đau lòng đủ khó chịu, bác còn phải ép hỏi cái gì?” Lỗ Tĩnh Nhã đỏ mặt, mặc kệ
sắc mặt.
“Cháu nói cái gì?
Nếu như cháu nói rõ ràng, bác nhất định sẽ thong thả một chút! Cháu cứ nói,
ngoài việc nó có bạn gái ra, cháu còn làm cái gì? Làm cho người ta xem cháu
không vừa mắt! Nói gần nói xa căn bản vốn không nghĩ tới giữ mặt mũi cho cháu!”
“Có thể có cái
gì? Chỉ là hiểu lầm mà thôi.” Lỗ Tĩnh Nhã vặn mở vòi nước, không có ý định tiếp
tục nói đề tài này làm cho lòng phiền loạn.
“Hiểu lầm?! Vậy
rốt cuộc cháu nói cho rõ ràng hiểu lầm cái gì? Nếu là hiểu lầm thì đợi lát nữa
đi ra ngoài tìm người ta giải thích rõ ràng! Để đến sau này một chút cơ hội đều
không có!” Lỗ Cầm giận nhìn chằm chằm Lỗ Tĩnh Nhã, gương mặt giận dữ không cho
phép từ chối.
Lỗ Tĩnh Nhã mím
môi, ra sức tạt nước lạnh lên trên mặt, trong lòng lại là tan nát cùng phẫn
hận.
Thái độ của cậu
đã rất rõ ràng, Triệu Thừa Dư tự nhiên không để ý tới Lỗ gia nữa, cho dù bọn họ
còn chưa từ bỏ ý định, đều không liên quan đến chuyện của cậu, nếu Như Lỗ Tĩnh
Nhã hoặc là bác gái hai tiếp tục làm chuyện dư thừa hoặc nói nhưng lời nói dư
thừa, như vậy cậu cũng không ngần ngại để cho người khác biết rõ, cậu đối Lỗ
Tĩnh Nhã là có bao nhiêu chán ghét, nếu như bọn họ thật không muốn sĩ diện, vậy
cậu sẽ dứt khoát trở mặt.
Bất kì người nào
hoặc chuyện gì gây trở ngại đối với tình cảm của cậu và Cố Hàm Ninh, đều là đối
tượng cậu phải diệt trừ! Hơn nữa, tuyệt không lưu lại đường sống!
Tình cảm không
được mập mờ, không rõ cũng không được có thái độ lạnh nhạt, do dự, hoặc lằng
nhằng, trái lại đó chỉ là thương hại, hơn nữa, di chứng để lại thực nặng nề!
Buổi chiều chủ
nhật, Triệu Thừa Dư một mình trở về trường học, không để ý đến Lỗ Cầm nói rằng
để cho Lỗ Kiệt đưa cậu và Lỗ Tĩnh Nhã cùng nhau trở về trường học.
Tàu hỏa còn chưa
tới ga thành phố H, Triệu Thừa Dư liền nhịn không được nhắn tin cho Cố Hàm
Ninh.
“Mình gần tới
rồi! Buổi tối cùng nhau ăn cơm nhé?”
Mặc dù chỉ mới
hai buổi tối không có gặp mặt, thậm chí nghiêm túc mà nói, vẫn chưa tới bốn
mươi tám giờ, thế nhưng Triệu Thừa Dư có một ngày không thấy cô thôi mà như
cách ba thu.
Ai, người xưa quả
thật không lừa ta...
“Thế à” Đợi một lúc lâu, Cố Hàm Ninh mới hồi âm lại một cái tin nhắn như vậy, thậm
chí ngay cả dấu chấm câu cũng không có, trong lòng Triệu Thừa Dư thất vọng một
lúc, dằn lòng, xóa từng chữ trong tin nhắn thứ hai Mình
rất nhớ cậu đi.
Ga mà đoàn tàu
dừng lần này là thành phố H, Triệu Thừa Dư theo dòng người chật chội xuống tàu,
ra khỏi cửa ga, cúi đầu, vừa đi vừa chuẩn bị lấy tiền lẻ ra, thì trên lưng liền
bị ai đó vỗ mạnh một cái.
Triệu Thừa Dư
nghi ngờ quay đầu lại, liền thấy Cố Hàm Ninh cười gian nhìn mình.
Trong nháy mắt,
toàn bộ mất mát và mỏi mệt đều ném đến sau đầu, Triệu Thừa Dư đột nhiên xoay
người, lôi kéo tay Cố Hàm Ninh, kéo cô vào trong lòng, cười, nói không ra lời,
đáy lòng ấm áp khiến cả người cậu nhẹ tựa lông hồng, khóe miệng cùng tâm tình
cùng nhau bay bổng.
Vẫn là Cố Hàm
Ninh cảm thấy có chút ngượng ngùng, lúc này mới đẩy lồng ngực Triệu Thừa Dư ra,
đỏ mặt, giả vờ giận dữ trừng cậu.
“Trước mọi người
ôm ôm ấp ấp, cậu không ngượng sao?”
“Chúng ta không
ăn trộm cũng không ăn cướp, quang minh chính đại, ngượng cái gì a?”
Triệu Thừa Dư
nhướng mày, nhìn Cố Hàm Ninh cười.
“Đi thôi!” Cố Hàm
Ninh cười liếc Triệu Thừa Dư một cái, lôi kéo tay cậu đi về phía trạm xe buýt, “Mình
muốn ăn bún thịt trong trường học, nếu trễ có thể không được ăn.”
Ngày hôm qua có
lẽ là có chuyện xảy ra, nhưng Cố Hàm Ninh không có tính toán hỏi, nếu Triệu
Thừa Dư đã nói, để cậu giải quyết, như vậy cô nên thử trao cho cậu một chút
lòng tin cùng kiên nhẫn.
Mặc dù, trong
kiếp trước lòng tin và kiên nhẫn của cô đối với tình yêu, toàn bộ mất đi hết,
thế nhưng, cô cuối cùng còn có cơ hội, một lần nữa tích luỹ, đây là sự quan tâm
của trời cao, đối với cô và Triệu Thừa Dư.
Về bữa tiệc mừng
thọ, Cố Hàm Ninh không hỏi, Triệu Thừa Dư cũng không muốn nói.
Nguyên nhân cùng
quá trình sự việc chẳng hề làm cho người ta vui vẻ nhưng ít ra kết quả có thể
làm cho hai người bọn họ vừa lòng, như vậy là đủ rồi.
Thân thích của
mình, ích kỉ, kì thật, cũng không phải là điều làm cho người khác vui vẻ. May
mắn, cũng chỉ là thân thích mà thôi.
Cũng không biết
có phải Lỗ Tĩnh Nhã có ý định trốn hai người bọn họ hay không, Cố Hàm Ninh phát
hiện, số lần đụng mặt Lỗ Tĩnh Nhã ít đi, cho dù có lúc ngẫu nhiên gặp trên
đường, cô ta cũng chỉ liếc một cái, sau đó liền cứ thế đi.
Như vậy càng tốt,
ít ra cô sẽ không phải phiền não nếu gặp thì nên dùng sắc mặt gì mới thích hợp.
Cuộc sống hài
lòng dường như trong một cái chớp mắt, đã đến đến tháng chạp, thời tiết lạnh
dần, Cố Hàm Ninh đi theo Thôi Hà Miêu học đan một cái khăn quàng cổ ba màu lam,
trắng, xám đan xen lẫn nhau, tặng cho Triệu Thừa Dư, coi như là quà năm mới Nô-en sớm.
Cô vốn là nghĩ
tới đan hai chiếc giống nhau như đúc, cô cùng Triệu Thừa Dư mỗi người một cái.
Đáng tiếc, lí
tưởng rất tốt đẹp nhưng hiện thực thấy rất khó a.
Một cái ở trong
tay Thôi Hà Miêu thì cùng lắm là một tuần liền nhẹ nhàng hoàn thành, hình dáng
thậm chí không kém so với khăn quàng của cửa hàng chuyên môn, đến tay cô, từ
tháng mười một liên tục kéo dài đến tận giữa tháng mười hai, trải qua mấy lần
tháo ra đan lại, cuối cùng cũng gọi là thành hình, nếu như nhìn không kĩ thì
quàng ở trên cổ cũng ra hình ra dáng.
Nhưng một cái
khăn quàng như thế đã khiến Cố Hàm Ninh tốn quá nhiều sức lực, đợi đến khi đan
xong, cô ngay lập tức thở ra, người cũng lười biếng đi.
Cái của mình, chờ
ngày nào đó rảnh rỗi muốn có, lại nói sau đi.
Thế là, rốt cuộc
chờ đến khi Triệu Thừa Dư có thể quàng lên, cũng chỉ còn một mình cậu quàng.
Cái Cố Hàm Ninh quàng là cái khăn màu dài màu phấn lam, đều có màu lam, miễn
cưỡng cũng có thể xem như khăn tình nhân đi.
Vào một buổi
chiều dường như rất bình thường, lúc Cố Hàm Ninh từ trong túi ngượng ngùng lấy
chiếc khăn tình yêu ra, Triệu Thừa Dư thực sự tràn đầy ngạc nhiên.
Đây là món quà
đầu tiên mà Cố Hàm Ninh tặng cậu!
Ý nghĩa quan
trọng hơn vật thật!
Triệu Thừa Dư
cười quyết định quàng lên trong thư viện đang mở điều hòa, bị Cố Hàm Ninh ngăn
lại, gỡ xuống.
“Đừng! Để mình
quàng cho cậu.”
Triệu Thừa Dư
cười đem khăn quàng cổ đưa qua, Cố Hàm Ninh ló người ra, nửa vịn vào bàn, cẩn
thận quàng hai vòng quanh cổ Triệu Thừa Dư, lại lui về trên ghế mình, đánh giá
trên dưới, lúc này mới hài lòng gật gật đầu.
“Ừ, đẹp trai!”
Triệu Thừa Dư
nhướng mày bật cười.
“Ừ! Cảm ơn!”
Hai người nhìn
nhau cười một tiếng, mặt mày cong cong đều là tình cảm ấm áp.
Cố Hàm Ninh vốn
là muốn lấy ví tiền từ trong túi sách, không nghĩ tới mò mò, sờ đến một chiếc
điện thoại di động không phải của cô, cô nhíu mày suy nghĩ một hồi, cũng không
nhớ ra được, rốt cuộc là điện thoại di động Triệu Thừa Dư lúc nào thì ở trong
túi của mình.
Cố Hàm Ninh khẽ
thở dài, xem đồng hồ, còn có mười phút nữa cô sẽ phải
vào học.
Cố Hàm Ninh giở
sổ ghi chú của mình, trang thứ nhất là thời khóa biểu học kì này của cô, trang
thứ hai là thời khóa biểu, tên môn, thời gian địa điểm học kì này của Triệu
Thừa Dư đều mô tả rất tỉ mỉ, trang đầu tiên lịch học cô tự viết, trang tiếp
theo là Triệu Thừa Dư tự mình viết lên.
Khi đó cô còn cười
Triệu Thừa Dư nhàm chán, cô lại không điều tra, biết rõ lịch học tỉ mỉ của cậu
như vậy làm gì, thậm chí còn có tên các giảng viên phụ trách từng môn.
Không nghĩ tới,
thật sự có lúc cần sử dụng đến, cô cũng không biết có nên khen ngợi Triệu Thừa
Dư có dự kiến trước hay không.
Cố Hàm Ninh lật
đến tờ thứ hai, vừa nhìn, may mắn tiết sau của cô là VB, lúc này, Triệu Thừa Dư
đang có tiết ở cùng tòa nhà, chạy tới chạy lui cũng chỉ mất năm phút.
Cố Hàm Ninh khép
sổ lại, nắm chắc thời gian hướng đầu bậc thang chạy.
Tiết đầu tiên và
tiết tiếp theo của Triệu Thừa Dư đều ở phòng 210 tầng hai, Cố Hàm Ninh chạy đến
đầu bậc thang tầng hai, dừng lại thở một chút mới đi qua.
Mở cửa phòng học
210 ra, Cố Hàm Ninh ló đầu vào trong tìm, không thấy Triệu Thừa Dư.
“Bạn học, xin hỏi
bạn tìm ai?”
Phía sau một
thanh âm êm ái hỏi, Cố Hàm Ninh vừa quay đầu, liền thấy một nữ sinh nhỏ gầy cao
ngang cô, đang cười yếu ớt nhìn mình.
Cố Hàm Ninh không
nhịn được, lại quay đầu liếc nhìn phòng học 210, bên trong gần như toàn nam
sinh, huyên náo ầm ĩ, Cố Hàm Ninh rất cẩn thận mới phát hiện một nữ sinh tóc
ngắn ở bàn đầu tiên.
“Ừ, mình tìm Triệu
Thừa Dư.”
Cố Hàm Ninh nhìn
cô gái thanh tú đối diện nói chuyện ngọt ngào lại dịu dàng thoạt nhìn chẳng có
liên quan gì đến nam sinh lôi thôi khoa khoa học tự nhiên, trong lòng có chút
tò mò.
***
Do mấy chương trước, ta beta ko kĩ, có bạn chưa
rõ về quan hệ thân thích giữa Triệu Thừa
Dư và Lỗ
Tĩnh Nhã, như thế này nhé:
Ông bà ngoại của Triệu Thừa
Dư có ba
con trai, một con gái. Mẹ của Triệu
Thừa Dư
là con thứ ba, trên có bác cả, bác hai. Vợ của bác thứ hai là Lỗ Cầm. Lỗ Cầm có
một em trai là
Lỗ Kiệt, Lâm Tĩnh Nhã
là con gái của Lỗ Kiệt hay cháu gái bên ngoại của Lỗ Cầm. Như vậy, Triệu
Thừa Dư
và Lỗ Tĩnh Nhã
thực ra không có quan hệ huyết thống nhé!
Chương 36: Yên
tâm
“Triệu Thừa Dư?”
Nữ sinh đối diện hơi sũng sờ, ánh mắt nhìn về phía Cố Hàm Ninh cũng tò mò,
ngoài tò mò lại phảng phất pha chút lãnh đạm, lộ ra nụ cười mềm mại uyển chuyển
rất khách khí, “Bạn tìm cậu ấy có chuyện gì sao? Bây giờ cậu ấy không có ở đây!”
“Nha!” Cố Hàm
Ninh cúi đầu nhìn điện thoại di động trong tay một chút, “Đây là điện thoại đi
động của cậu ấy...”
“A? Là bạn đến
đưa điện thoại di động cho cậu ấy sao?” Xa Hà Văn nhớ tới vừa nãy đúng là Triệu
Thừa Dư đang tìm di động, một có bạn học hỏi cậu, cậu nói có thể là vứt ở đâu
rồi.
Xa Hà Văn trong
lòng thót lên, trong nụ cười pha chút kích động cùng chân thành.
“Bạn giao cho mình đi. Cám ơn bạn, có lòng đưa tới!”
Xa Hà Văn cười vươn tay, ý nói Cố Hàm Ninh giao điện thoại cho
cô.
Đuôi lông mày Cố Hàm Ninh chau lên, nhìn cô gái đối diện,
ngược lại buông tay xuống.
“A? Cố Hàm Ninh, bạn đến tìm Triệu Thừa Dư sao? Cậu ấy bị
chủ nhiệm lớp gọi đi rồi!”
Cố Hàm Ninh xoay đầu, thấy Mạnh Khởi Đức từ trong phòng học
đi đến, hiển nhiên là vừa mới thấy mình.
“Điện thoại di dộng của cậu ấy rơi vào trong túi mình, vốn
định tới đưa cho cậu ấy, ừ, mình cũng sắp lên lớp rồi, vậy nhờ cậu nói cho cậu
ấy một tiếng, có điện thoại trước mình nhận giúp cậu ấy, chờ lúc tan lớp, gặp
lại ở chỗ cũ trong thư viện.”
Cố Hàm Ninh cười nói tạm biệt với Mạnh Khởi Đức, liền vội
vàng chạy về phòng học, không hề thấy có người vẫn trừng mắt nhìn cô rời khỏi.
“Mạnh Khởi Đức?”
Xa Hà Văn quay đầu lại, trong mắt mang theo thấp thỏm, chần
chừ hỏi.
“Người vừa nãy là
ai?”
“À, cậu ấy là bạn
gái Triệu Thừa Dư a.” Mạnh Khởi Đức không để ý, thuận miệng đáp, xong liền quay
về chỗ ngồi.
Chỉ để lại cô gái
quá mức sợ hãi cơ hồ nâng không nổi trái tim vì không có chuẩn bị mà bị đả kích
nghiêm trọng, giật mình một chút, trong lòng chỉ còn lại mất mát.
“Triệu Thừa Dư có
bạn gái rồi?...”
Một câu khẽ lẩm
bẩm, đương nhiên không có người đáp, Xa Hà Văn cắn môi dưới, nhìn đến hành lang
không một ai, hơi đau lòng...
Cố Hàm Ninh cùng Triệu
Thừa Dư luôn luôn không phô trương, bình thường hẹn hò cũng sẽ thiên về phương
thức an tĩnh, trừ bạn cùng phòng biết chuyện của hai người, còn lại các bạn học
khác xác thực không mấy người biết chuyện, nhất là bên phía Triệu Thừa Dư, bản
thân cậu sẽ không tóm lấy người khác thuận tiện nói rằng mình đã yêu rồi, Cao
Thần tự nhiên không có lòng nào giúp cậu truyền bá thất bại của mình, Trần Minh
cùng Mạnh Khởi Đức cũng không nhiều lời, cứ thế bạn học cùng lớp biết đến cũng
không nhiều.
Ai, cho nên trong
lúc vô ý liền hại lòng thiếu thữ, thật sự chỉ là hại lầm a!
Mặc dù khi ấy, Cố
Hàm Ninh cũng hơi suy nghĩ, nhưng cô nhanh chóng vào học, sau đó liền lập tức
quên sau ót rồi, cho đến buổi chiều gặp lại ở thư viện.
Sau khi hết giờ,
Cố Hàm Ninh trực tiếp đi đến vị trí gần cửa sổ bọn họ hay ngồi trong thư viện,
mượn một quyển sách Tuyển chọn luận văn
Phương Tây thật dày, cúi đầu bắt đầu xem. Bất tri bất giác xem đến nhập
thần, cho đến khi cảm giác được có cái gì đang xoa xoa đầu mình, vừa ngẩng đầu
lên, liền thấy Triệu Thừa Dư đang cười nhìn mình.
Cố Hàm Ninh cũng
cười lại một tiếng, móc ra di động đưa qua.
“Này, di động của
cậu. Lúc vừa mới hết giờ còn có một cuộc gọi đến, là điện thoại của nhà cậu,
mình không nghe.” Cố Hàm Ninh nhỏ giọng nói rõ, nhìn bộ dáng Triệu Thừa Dư khẽ
nhướng mày, ngược lại lại có chút ngượng ngùng, “Ngộ nhỡ, cha hoặc mẹ cậu hỏi
mình là ai, vậy giải thích thế nào?”
“Cậu cứ nói cậu
là Cố Hàm Ninh, bọn họ sẽ biết!”
Cố Hàm Ninh trợn
trắng mắt: “Tin nhắn mình không xem, điện thoại của cậu thì tự mình xem đi!”
“Sách cậu còn
chưa trả sao?” Triệu Thừa Dư nhìn sang một chồng sách để trên bàn.
“Còn chưa, vừa
nãy quá nhiều người. Cậu giúp mình đi trả đi. Còn có vài quyển này, giúp mình mượn, thẻ mình hết rồi!” Cố Hàm Ninh đẩy hai chồng sách
sang, cười nhìn Triệu Thừa Dư.
“Được, đều mượn
đủ chứ?”
“Đủ rồi đủ rồi!”
“Triệu Thừa Dư,
thật là đúng lúc!”
Triệu Thừa Dư bê
sách lên, đang chuẩn bị đi trước trả sách, liền nghe tiếng nói bên cạnh, quay
đầu lại, khẽ nhíu mày.
Cố Hàm Ninh ngồi
bất động, khóe môi mỉm cười, nhìn nữ sinh mới thấy lúc chiều, kéo theo một cô
gái trẻ tuổi xa lạ, đang mím môi cười nhìn Triệu Thừa Dư
Cố Hàm Ninh cười
chân mày nhíu lại.
Nụ cười của cô
gái kia, so với lúc chiều nói chuyện với mình, lại thêm chút căng thẳng, cùng
mong đợi?
“Thật là đúng
lúc. Đây là lần đầu tiên chạm mặt cậu ở thư viện, thỉnh thoảng cậu mới đến thư
viện sao?” Đối phương cười nói liên tiếp, vội vàng khẽ nghiêng đầu, dường như
lúc này mới thấy Cố Hàm Ninh, “Ô, vị này là?”
Triệu Thừa Dư khẽ
nhíu mày, nhìn cô gái như đang đợi cậu giới thiệu, lên tiếng nói:
“Hàm Ninh, đây là
bí thư chi bộ lớp bọn anh, đây là bạn gái mình, Cố Hàm Ninh.” Giới thiệu rất
đơn giản, cô gái đang khẩn trương chỉ là không quên ra vẻ mỉm cười đối với Cố
Hàm Ninh, cố gắng khiến mình thong dong bình tĩnh chào hỏi.
“Xin chào, buổi
chiều chúng ta đã từng gặp.”
Cố Hàm Ninh dùng
ánh mắt cổ quái liếc xéo Triệu Thừa Dư đang dựa nửa người vào bàn một cái, mới
cười nói: “Xin chào!”
“Kia...” Cô gái
nhìn Triệu Thừa Dư, rõ ràng còn muốn nói điều gì, có lẽ là ý định lại tán gẫu
vài câu.
Triệu Thừa Dư thì
đã sớm chuyển ánh mắt qua, cười nói với Cố Hàm Ninh nói: “Mình đi trả sách.”
Sau đó quay đầu nói với bạn học của mình: “Tạm biệt.” Sau đó bình tĩnh đi về
phía bàn phục vụ.
Xa Hà Văn vẻ mặt
mất mát, chậm chạp nhẹ nói một câu: “Tạm biệt...” Sau đó nhìn Triệu Thừa Dư
cũng không quay đầu mà đi luôn. Xa Hà Văn khẽ giật mình sững sờ, đáy lòng đầy
mất mát, quay đầu lại, Cố Hàm Ninh đã sớm cúi đầu, một lần nữa chuyển lực chú
ý đến tay mình, căn bản không có tiếp nhận ánh mắt phức tạp của Xa Hà Văn.
Trong lòng Xa Hà
Văn vô cùng ủ rũ, không biết làm sao mà bước đi, từng bước một theo bạn cùng
phòng quay đầu mà đi.
Đợi đến lúc Triệu
Thừa Dư quay trở lại, một lần nữa ngồi xuống, Cố Hàm Ninh trái lại đọc sách
không vào, vài lần ngẩng đầu đánh giá vẻ mặt Triệu Thừa Dư, cuối cùng đáy lòng
nhịn không được rất hiếu kì.
Ừ, xác thực là tò
mò mà thôi, không liên quan đến những cảm xúc khác.
Cố Hàm Ninh đáy
lòng lẩm bẩm, cúi đầu giả vờ không để ý hỏi:
“Hai người vừa
nãy đều là bạn học của cậu?”
“Hả? À. Không
phải. Quen một người, là bí thư chi bộ lớp mình, người kia thì không nhận ra.” Triệu
Thừa Dư cúi đầu tùy ý đáp.
“Thế à...” Cố Hàm
Ninh ngẩng đầu lên chống cằm, cười liếc Triệu Thừa Dư.
“Bí thư chi bộ
lớp cậu tên là gì?”
Triệu Thừa Dư rõ
ràng là ngừng một chút, cuối cùng ngẩng đầu lên, nhíu mày suy nghĩ một lúc.
“Thì, họ Hà đi.
Hử... Cũng có thể là họ Thôi đi!”
Đáp án mà Triệu
Thừa Dư khai cũng tính là đáp án sao?
Cố Hàm Ninh bật
cười lắc lắc đầu, người này, thật là không có nhớ tên họ người ta nha!
“Sao mà ngay cả
tên bạn trong lớp cậu cũng không biết a?!” Cố Hàm Ninh khẽ khiển trách.
“Lớp bọn mình chỉ
có hai nữ sinh, bình thường căn bản là không tiếp xúc, mọi người chỉ báo tên
lúc mới khai giảng, giảng viên bộ môn của bọn mình cũng không thích điểm danh,
mình sao nhớ được a!” Triệu Thừa Dư lí sự đương nhiên nói.
Được rồi, đối với
bạn học Triệu mà nói, người hoặc chuyện không quan trọng, xác thực không cần
chiếm giữ tế bào não.
Cố Hàm Ninh không
rõ nên ăn mừng hay vẫn là tiếc nuối,
Dường như cô đã
thành tình địch trong mắt người ta rồi, nhưng ngay cả đối phương tên họ gì thậm
chí cô còn không rõ.
Được rồi, Cố Hàm
Ninh nghĩ, cô không nên ăn cái gì dấm chua, mà nên chia buồn với vị bí thư chi
bộ có thể là họ Hà cũng có thể là họ Thôi kia, chia buồn cô ấy yêu thầm bởi vì
ngượng ngùng rụt rè mà có thể cả đời không cách nào nói ra được, có lẽ từ nay
trở đi không thấy ánh sáng...
Cố Hàm Ninh cười
liếc Triệu Thừa Dư đã lại cúi đầu xuống, rõ ràng, có lẽ cô gái kia, trong mắt
cậu, chỉ như con gió nhẹ thoảng qua, thậm chí cả một tia lăn tăn cũng không
cách nào tạo thành.
Được rồi, bạn học
Triệu rất ưu tú, không ít cô gái thầm mến hay công khai như vậy, nhưng chỉ cần
tim cậu vĩnh viễn đơn giản như thế, người không quan trọng, liền không có cách
nào chiếm cứ cho dù là một chút một ít khe hở, vậy cô còn có cái gì mà không
yên lòng?!
Có một số nam
sinh, sẽ có bệnh chung đa tình, coi như đối phương không thích, cũng cố ý muốn
làm cái gì bạn bè, hoặc gần hoặc xa mà dính dáng đến đối phương, dùng cái này
để thể hiện mị lực của bản thân.
Được rồi, không chỉ
là nam sinh, nữ sinh cũng giống vậy, chẳng qua là nam sinh dễ dàng thương hương
tiếc ngọc, càng sợ làm đau lòng nữ
sinh nhu nhược.
Nhưng là, ít
nhất, Cố Hàm Ninh xác định bạn học Triệu không phải, vậy thì đủ rồi!
Đến thứ sáu lúc
vô tình gặp lại vị bí thư chi bộ kia ở lầu Nguyệt Nha, Cố Hàm Ninh đã có thể vô
cùng thật lòng gật đầu mỉm cười chào hỏi một cách tự nhiên.
Đúng như trong
trí nhớ của cô, dưới sự nỗ lực của hội học sinh, cuối cùng có sự hợp tác giữa
đại học Z và rạp chiếu phim của thành phố H, mỗi tối thứ sáu, thứ bảy, tại lầu
Nguyệt Nha sẽ chiếu hai bộ phim điện ảnh, đương nhiên không thể là mới nhất,
đều là phim đã chiếu, nhưng mà giá vé rất rẻ, một lần chiếu năm tệ.
Lần chiếu đầu
tiên chính là một bộ phim đã chiếu cách đây nửa năm, Cố Hàm Ninh nghe tin, lập
tức nhắn tin cho Triệu Thừa Dư.
Vé xem phim là
mười hai giờ rưỡi trưa thứ sáu bắt đầu bán ra, giống như lễ ra mắt bộ phim lớn,
lần ra mắt của lầu Nguyệt Nha, từ mười hai giờ đã xếp một hàng dài, sau khi Triệu
Thừa Dư ở đội xếp hàng hơn một giờ mới mua được hai vé vị trí ưu tiên.
Ăn cơm chiều ở
căn tin xong, Triệu Thừa Dư kéo Cố Hàm Ninh đi, ở cửa lớn lầu Nguyệt Nha lại
chạm mặt Xa Hà Văn.
Cố Hàm Ninh vừa
cười gật gật đầu, liền bị Triệu Thừa Dư lôi đi. Triệu Thừa Dư cúi đầu tập trung
nhìn vé xem phim trong tay, kéo Cố Hàm Ninh đi về phía hàng lẻ, căn bản không
hề chú ý tới luồng ánh mắt nhẹ nhàng u uất kia.
Được rồi, có vài
người, trong cả đời, có lẽ gặp được một người sai lầm, sau đó dưới đáy lòng mặc
niệm cả đời, có lúc là không đúng thời điểm, có lúc lại là không đúng người.
Tựa như, Triệu
Thừa Dư kiếp trước, Lỗ Tĩnh Nhã kiếp này, có lẽ càng nhiều là, xuất hiện sai
thời gian, bọn họ không có người chú ý tới, trở thành tiếc nuối thời thanh
xuân.
Cho nên, bạn học,
nén bi thương thuận theo tự nhiên đi!
Trên màn ảnh
chiếu chính là một bộ phim võ hiệp của một nhà đạo diễn lớn nổi danh, nhìn đao
quang kiếm ảnh bên trong, lực chú ý của Cố Hàm Ninh lại không đặt ở đó, ngược
lại có chút thất thần.
Triệu Thừa Dư
quay đầu đã thấy ánh mắt Cố Hàm Ninh chăm chú ở phía trước, rõ ràng thất thần
rồi, liền đưa tay cầm lấy tay Cố Hàm Ninh.
“Sao thế? Không
hấp dẫn sao?”

