Điệu vũ bên lề - Chương 1 phần 3

Charlie

Ngày 15 tháng Mười, 1991

Bạn thân mến,

Hình như tôi quên nhắc trong
thư trước rằng người kể với tôi vụ thủ dâm là Patrick. Mà hình như tôi cũng
quên kể với bạn tần suất tôi làm điều đó hiện nay: rất nhiều. Tôi không thích
nhìn hình ảnh gì cả. Tôi chỉ nhắm mắt lại, mơ về một quý cô mà tôi không biết.
Và cố không để cảm thấy xấu hổ. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới Sam khi làm vậy. Chưa
bao giờ. Điều đó rất quan trọng, bởi tôi vui vô ngần khi cô ấy nói “kiểu
Charlie” nghe như một câu đùa riêng tư.

Đêm nọ, tôi cảm thấy tội lỗi
đến độ tôi hứa với Chúa rằng tôi sẽ không bao giờ làm vậy nữa. Cho nên tôi bắt
đầu dùng chăn, nhưng rồi bị đau, nên tôi bắt đầu dùng gối, nhưng cũng bị đau,
nên tôi trở lại cách bình thường. Tôi không được nuôi lớn trong niềm tin tôn
giáo sâu sắc mấy, dù ba mẹ tôi đi học ở trường dòng, nhưng tôi tin Chúa lắm.
Chỉ là tôi chưa từng nêu danh Chúa, nếu bạn hiểu ý tôi. Dẫu vậy, tôi hi vọng là
chưa từng khiến Người thất vọng.

Nhân tiện kể với bạn, ba tôi
có nói chuyện nghiêm túc với phụ huynh nhà kia. Mẹ của anh ta rất tức giận và
thét mắng con trai. Ba của anh ta chỉ im lặng. Và ba tôi không mắng nhiếc gì
nhà kia mấy. Ông không xài xể là họ dạy dỗ đứa con trai “không ra gì”, hay gì
khác.

Ba tôi chỉ quan tâm đến điều
quan trọng duy nhất là nhờ họ giúp giữ con trai của họ tránh xa con gái của
ông. Một khi đã chốt xong chuyện đó, ông rời đi để họ xử trí việc nhà họ, và
trở về nhà để xử việc nhà tôi. Ít nhất thì ba tôi kể vậy.

Tôi có hỏi ba là anh trai kia
rồi sẽ bị gì. Ba có từng nghĩ ba mẹ nhà kia đánh con trai của họ hay không. Ông
bảo tôi đừng có nhiều chuyện. Bởi vì ông không biết, không bao giờ hỏi tới và
cũng chẳng nghĩ chuyện đó quan trọng gì.

“Không phải ai cũng có hoàn
cảnh đáng thông cảm đâu, Charlie, và nếu người ta có chăng nữa thì cũng không
phải là lí do làm bậy.”

Ông chỉ nói ngắn gọn có vậy. Rồi hai cha con đi xem ti
vi.

Chị tôi vẫn còn giận tôi, nhưng ba tôi bảo tôi đã làm điều phải. Tôi hi
vọng là vậy, nhưng thi thoảng cũng khó mà biết chắc.

Thương mến,

Charlie

Ngày 28 tháng Mười, 1991

Bạn thân mến,

Tôi xin lỗi vì đã không viết cho bạn vài tuần rồi, nhưng tôi đã cố “tham
dự” như thầy Bill nói. Kể cũng lạ, có khi tôi đọc một cuốn sách và tôi hình
dung tôi là nhân vật ở trong cuốn sách đó. Cũng như khi viết thư, tôi dành cả
hai ngày tiếp theo để nghĩ về những thứ tôi dựng ra trong thư. Tôi không biết
thế này là tốt hay xấu. Dầu vậy, tôi đang nỗ lực để tham dự vào đời thực đây.

Nhân thể, cuốn sách thầy Bill đưa tôi lần này là Peter Pan của J. M.
Barrie. Tôi biết bạn đang nghĩ gì. Phim hoạt hình Peter Pan cùng các cậu bé đi
lạc. Nội dung truyện đọc hay hơn rất nhiều. Nó chỉ kể về cậu bé nọ không chịu
lớn lên, và khi nhân vậy Wendy dần trưởng thành, cậu bé cảm thấy bị phản bội.
Ít ra thì đó là những gì tôi hiểu. Tôi nghĩ thầy Bill đưa cuốn sách cho tôi để
dạy tôi một bài học gì đó.

Có tin tốt là tôi đọc cuốn sách, nhưng vì bản chất hoang đường của nó, tôi
không thể giả bộ là mình ở trong đó. Theo cách đó, tôi có thể đọc tiếp mà vẫn
tham dự vào đời thực.

Nói về cái sự tham dự của tôi, tôi đang cố đi dự các sự kiện xã hội được tổ
chức trong trường. Tham gia các câu lạc bộ hay gì đó tương tự thì quá muộn rồi,
nhưng tôi vẫn cố dự vào các hoạt động mà tôi có thể đi. Ví như đi xem trận đấu
bóng và tiệc khiêu vũ mừng cựu sinh viên, kể cả khi chẳng có ai đi cặp với tôi.

Tôi không thể tưởng tượng ra việc trở về trường tham gia trận đấu bóng mừng
cựu sinh viên sau khi rời khỏi đây, nhưng giả vờ thế cũng vui. Tôi thấy Patrick
với Sam ngồi ở chỗ thường lệ trên khán đài, và tôi bắt đầu cư xử như thể tôi đã
không gặp họ cả một năm ròng, trong khi tôi mới gặp họ lúc ăn cơm trưa, khi tôi
gặm trái cam của tôi, còn họ hút thuốc.

“Patrick, cậu đó hả? Sam nữa...
Lâu quá rồi. Đội nào đang thắng vậy? Chúa ơi, đại học thật là nghiệt ngã. Giáo
sư của tôi bắt tôi đọc những hai mươi quyển cuối tuần này, còn bạn gái thì cần
tôi sơn ba cái bảng để đi diễu hành phản đối gì đó hôm thứ ba. Phải cho bọn
quản lí đó biết tụi mình làm thiệt. Ba thì bận quất gậy golf, còn mẹ thì chơi
tennis mút mùa. Bọn tôi phải làm vụ này lần nữa mới được. Tôi sẽ ở lại, nhưng
tôi phải đón đứa em đang dự hội thảo về bồi đắp cảm xúc cái đã. Nó đang tiến bộ
thấy rõ. Rất vui gặp các cậu.

Rồi tôi rời bước. Tôi đi
xuống quầy hàng mua ba hộp bánh chiên với lon cô-ca ăn kiêng cho Sam. Lúc trở
lại, tôi ngồi xuống, đưa mấy hộp bánh cho Patrick và Sam, đưa lon cô-ca cho
Sam. Sam mỉm cười. Điều tuyệt vời ở Sam là cô ấy không nghĩ tôi bị khùng hay
giả vờ làm cái này cái kia. Patrick cũng không, vì anh ta quá mải xem bóng và
thét cổ động Brad, tay tiền vệ đội nhà.

Sam kể với tôi trong trận
bóng rằng bọn họ định tới nhà một người bạn để ăn tiệc. Rồi cô ấy hỏi tôi có
muốn đi chung không, tôi bảo có, bởi tôi chưa từng dự bữa tiệc nào trước giờ.
Dù là tôi từng nhìn thấy một bữa tiệc ở nhà tôi.

Ba mẹ tôi đi Ohio tiễn đưa
một người anh em họ xa về nơi an nghỉ hoặc chuyện hiếu hỉ gì đó, tôi chẳng nhớ
rõ nữa. Ba mẹ căn dặn anh tôi trông nom nhà cửa. Lúc đó anh tôi mười sáu. Anh
liền tận dụng cơ hội để tổ chức một bữa tiệc linh đình có bia và đủ các thứ.
Tôi bị bảo là phải ở trong phòng, thế cũng không đến nỗi nào vì đây là nơi mọi
người mắc áo khoác, và lục lọi trong túi áo họ khá vui. Cứ cách chừng mười
phút, một cô hoặc cậu say khướt nào đó sẽ lảo đảo vào phòng tôi xem có chỗ hôn
hít hay gì đó được chăng. Họ thấy tôi rồi bỏ đi. Cứ thế, ngoại trừ một cặp nọ.

Cặp này rất nổi tiếng và đang
yêu nhau, ấy là tôi được nghe sau này. Họ lảo đảo vào phòng tôi rồi hỏi mượn
dùng phòng một lát. Tôi đáp anh chị tôi bắt tôi ở trong phòng này, thế là họ
bảo tôi cứ ở đây nhưng cho họ dùng phòng được hay không. Tôi đáp tại sao lại
không, nên họ đóng cửa rồi bắt đầu hôn nhau. Hôn cuồng nhiệt. Sau vài phút, bàn
tay anh chàng trở lên phía trên áo cô gái, cô gạt ra.

“Thôi mà, Dave.”

“Sao chứ?”

“Có thằng bé ở đây mà.”

“Được mà.”

Rồi anh chàng cứ kéo áo cô
lên từ từ, cô càng không chịu thì anh càng kéo lên. Sau vài phút, cô thôi phản
đối, và anh chàng cởi hẳn áo cô ra, cô mặc áo ngực trắng viền ren. Thực tình
tới lúc đó tôi không biết làm sao. Không lâu sau, anh chàng cởi áo ngực của cô
và bắt đầu hôn lên vú cô. Rồi thì anh ta đặt tay bên dưới đũng quần cô, rồi cô
bắt đầu rên rỉ. Tôi nghĩ cả hai đều đã say mèm. Anh chàng với tay cởi quần cô,
nhưng cô bắt đầu khóc rất dữ, nên anh chàng đưa tay sang quần mình. Anh chàng
kéo quần ngoài và quần lót xuống tới gối.

“Xin anh mà, Dave, đừng.”

Nhưng anh chàng chỉ nhẹ nhàng
nói với cô rằng cô đẹp cỡ nào và những thứ đại loại vậy, rồi cô sờ vào phần kín
của anh chàng. Ước gì tôi có thể mô tả chuyện này dễ nghe và tránh dùng những
từ thô tục, nhưng chuyện thực sự xảy ra là vậy.

Sau vài phút, anh chàng đẩy
đầu cô gái xuống. Cô vẫn đang khóc. Sau cùng, cô dừng khóc vì anh chàng bắt đầu
làm những chuyện khác. Tới đây tôi phải ngừng xem vì bắt đầu cảm thấy choáng, nhưng
chuyện đó cứ tiếp diễn, họ còn làm những thế khác nữa, và cô gái cứ bảo “đừng”.
Thậm chí lúc tôi bịt tai lại, tôi vẫn nghe cô thốt ra lời ấy.

Rốt cuộc, chị tôi vào để đưa
tôi một tô khoai tây chiên, rồi khi chị thấy chàng trai và cô gái, họ dừng lại.
Chị tôi cực kì ngượng, nhưng không ngượng bằng cô gái kia. Anh chàng trông có
vẻ tự mãn. Anh ta không nói gì mấy. Sau khi họ đi rồi, chị trở lại phòng tôi.

“Tụi đó có biết em ở đây
không?”

“Biết chứ. Họ hỏi em dùng căn
phòng được không.”

“Sao em không ngăn họ lại?”

“Em đâu biết họ tính làm gì?”

“Thằng biến thái,” là lời
cuối chị tôi nói trước khi ra khỏi phòng, tay vẫn cầm tô khoai tây chiên.

Tôi kể Sam với Patrick nghe
chuyện này, cả hai người đều rất trầm ngâm. Sam nói cô ấy từng đi chơi với Dave
một dạo, trước khi mê nhạc punk, và Patrick bảo anh từng nghe về bữa tiệc ấy.
Nghe anh nói vậy tôi không ngạc nhiên, bởi vì vụ đó gần như huyền thoại. Ít
nhất thì tôi nghe thế khi tôi kể vài đứa biết anh tôi là ai.

Khi cảnh sát tới, họ tìm thấy
anh tôi ngủ trên nóc nhà. Chẳng ai biết anh lên đó bằng cách nào. Chị tôi đang
hôn anh chàng cấp ba nào đó trong phòng giặt. Lúc đó chị là sinh viên năm nhất
rồi. Nhiều phụ huynh tới nhà để đón con về, nhiều cô khóc lóc và nôn mửa. Tới
lúc này, hầu hết các anh trai đã cao chạy xa bay. Anh tôi bị rắc rối to, và chị
tôi bị ba mẹ tôi cho một bài “nói chuyện nghiêm túc” về ảnh hưởng xấu. Chuyện
đến thế là thôi.

Anh chàng tên Dave giờ là
sinh viên năm cuối. Anh ta chơi trong đội bóng bầu dục. Anh ta là tiền đạo. Tôi
có xem khúc cuối trận đấu khi Dave bắt một cú ghi điểm từ Brad. Thế là trường
tôi thắng trận. Người ta phát rồ trên khán đài vì đội tôi thắng. Nhưng trong
đầu tôi chỉ toàn hình ảnh buổi tiệc ấy. Tôi yên lặng nghĩ một lúc, rồi xoay qua
Sam.

“Hắn cưỡng hiếp cô gái, phải không?”

Cô ấy gật đầu. Tôi không rõ
là cô buồn hay chỉ đơn giản là biết nhiều chuyện hơn tôi.

“Ta phải báo ai đó chứ nhỉ?”

Lần này, Sam lắc đầu. Rồi cô
giải thích về mọi rắc rối mà ta phải trải qua để chứng minh chuyện đó, đặc biệt
là ở trường trung học, khi chàng trai và cô gái kia vẫn khá nổi và còn yêu
nhau.

Ngày hôm sau là buổi khiêu vũ
mừng cựu học sinh, tôi thấy hai người họ nhảy bên nhau. Dave và cô bạn gái. Rồi
tôi nổi giận bừng bừng. Đến mức tôi đâm sợ. Tôi nghĩ tới chuyện bước lại chỗ
Dave và nện hắn giống như tôi từng phải nện thằng Sean ra trò. Chắc chuyện đó
đã xảy ra thật, nhưng Sam thấy tôi và choàng tay ôm vai tôi như cô ấy vẫn làm.
Cô khiến tôi bình tĩnh lại, hẳn là tôi mừng vì cô làm thế, bởi tôi nghĩ tôi sẽ
còn giận hơn nữa nếu nện tên Dave mà bạn gái hắn cản lại bởi cô ta yêu hắn. Tôi
nghĩ chuyện đó sẽ khiến tôi điên gấp đôi.

Cho nên tôi quyết định chọn
giải pháp tốt thứ nhì là xì hơi bánh xe của Dave. Sam biết xe của hắn.

Sau trận đấu mừng cựu học
sinh đêm thứ sáu, tôi có một cảm giác khó mà giải thích được, chỉ thấy trong
lòng ấm áp. Đêm đó Sam với Patrick chở tôi tới dự tiệc, tôi ngồi giữa chiếc xe
bán tải của Sam. Sam thích chiếc bán tải, theo tôi bởi nó gợi nhớ đến ba cô ấy.
Cảm giác ấy trỗi dậy khi Sam bảo Patrick dò đài radio. Mà cậu ấy cứ dò phải
những đài đang phát quảng cáo. Rồi lại quảng cáo. Rồi một bài hát thật dở về
yêu đương dùng chữ “bé cưng” trong đó. Rồi lại quảng cáo nữa. Rốt cuộc, cậu dò
được một bài thật hay về cậu trai kia, và cả ba đứa đều im lặng.

Sam nhịp tay lên bánh lái.
Patrick chìa tay ra ngoài xe đưa lên đưa xuống theo nhạc. Còn tôi chỉ ngồi yên
giữa họ. Bài hát kết thúc, tôi thốt lên.

“Tôi thấy như vô tận.”

Sam với Patrick nhìn tôi như
thể tôi vừa thốt ra điều vĩ đại nhất họ từng nghe. Bởi bài hát tuyệt đến thế,
và bởi chúng tôi thực sự lắng nghe nó. Năm phút của cuộc đời trôi qua trọn vẹn,
chúng tôi cảm thấy trẻ ra, theo nghĩa tích cực. Sau lần ấy, tôi mua bản thu âm
bài hát, tôi sẽ cho bạn cả tựa bài hát, nhưng thực sự thì bài hát đó sẽ không
bao giờ giống như thế nữa, trừ khi bạn nghe nó khi đang đi xe tới dự buổi tiệc
đàng hoàng đầu tiên trong đời, và bạn ngồi ghế giữa trên chiếc bán tải với hai
người tử tế khi trời bắt đầu mưa.

Bọn tôi tới căn nhà tổ chức
bữa tiệc, và Patrick gõ lên cửa theo ám hiệu như thế này. Không dùng âm thanh,
khó diễn tả kiểu gõ ấy cho bạn quá. Cửa mở hé, rồi một anh chàng tóc quăn tít
nhìn bọn tôi.

“Có phải người tới là
Patrick, còn gọi là Patty, hay còn gọi là Không Gì Cả?”

“Bob.”

Cửa mở hẳn, hai anh bạn cũ ôm
mừng nhau. Rồi đến Sam và Bob ôm nhau. Rồi Sam nói.

“Đây là bạn tụi tôi,
Charlie.”

Bạn không tin được đâu, Bob
cũng ôm tôi! Lúc bọn tôi treo áo khoác, Sam nói với tôi là Bob “xỉn mẹ nó rồi”.
Tôi thực sự phải trích nguyên câu này, mặc dù nó có từ đệm không hay ho lắm.

Tiệc diễn ra ở tầng hầm căn
nhà. Phòng mờ mịt khói thuốc, mấy người trong đó lớn tuổi hơn tôi nhiều. Có hai
cô đang khoe nhau hình xăm với khuyên rốn. Chắc là học sinh lớp trên.

Anh chàng tên Fritz gì đó
đang ăn vô độ bánh kem Twinkie. Bạn gái của Fritz thì đang huyên thiên các vấn
đề nữ quyền, anh chàng cứ ậm ừ giữ nhịp, “Anh biết mà, cưng.”

Sam và Patrick bắt đầu hút
thuốc. Bob đang ở đằng bếp thì nghe tiếng chuông cửa. Lúc trở lại, hắn mang
theo một can bia Milwaukee thượng hạng cho mọi người, cùng với hai khách dự tiệc
nữa. Một người là Maggie, cô này muốn vào nhà vệ sinh cái đã. Người kia là
Brad, chàng tiền vệ của đội bóng bầu dục trường. Thật đấy!

Tôi chẳng biết tại sao chuyện
đó lại làm tôi phấn khích, chắc là vì khi thấy nhân vật nào đó ở sảnh trường
học, trên sân thi đấu hay gì khác, thật hay khi biết họ cũng là người thật như
tôi.

Mọi người đều rất thân thiện
với tôi, hỏi tôi nhiều câu. Tôi đoán có lẽ tôi nhỏ tuổi nhất, và họ không muốn
tôi bị lạc lõng, đặc biệt là sau khi tôi từ chối uống bia. Tôi từng uống bia
với anh trai hồi tôi mười hai, chẳng thấy ngon lành gì. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Họ hỏi tôi mấy câu đại loại
tôi học lớp mấy, và sau này muốn làm gì.

“Tôi mới vào đầu cấp, nên
chưa biết nữa.”

Tôi nhìn quanh, thấy Sam với
Patrick đã rời đi cùng Brad. Đó là lúc Bob bắt đầu chuyền thức ăn.

“Ăn bánh hạnh nhân không
nhóc?”

“Ừa. Cảm ơn nhé.”

Tôi rất đói vì mọi khi hễ xem
đấu bóng xong là Sam và Patrick lại đưa tôi tới quán Big Boy, chắc dạ dày tôi
quen vậy rồi. Tôi ăn cái bánh, nó có vị kì kì, nhưng vẫn là bánh hạnh nhân, nên
tôi vẫn thấy thích. Nhưng nó không phải bánh hạnh nhân thường. Vì bạn lớn tuổi
hơn tôi, tôi nghĩ bạn biết nó là loại bánh hạnh nhân gì.

Sau ba mươi phút, căn phòng
bắt đầu tuột khỏi tôi. Tôi đang nói chuyện với một trong hai cô gái có khuyên
rốn, và cô ta trông cứ như đang ở trong một bộ phim. Tôi bắt đầu chớp mắt
nhiều, nhìn loanh quanh, và tiếng nhạc nghe nặng như nước vậy.

Sam xuống phòng và khi thấy
tôi, cô ấy quay hỏi Bob.

“Cậu làm cái quái gì vậy?”

“Thôi mà Sam. Nhóc thích lắm,
hỏi nó thử đi.”

“Cậu thấy sao trong người,
Charlie?”

“Nhẹ bẫng.”

“Thấy chưa?” Bob trông có hơi
lo lắng, sau mới biết anh này mắc chứng lo lắng quá mức.

Sam ngồi xuống bên cạnh, nắm
bàn tay lạnh ngắt của tôi.

“Cậu có đang thấy gì không,
Charlie?”

“Ánh sáng.”

“Có dễ chịu không?”

“À ha.”

“Cậu khát không?”

“À ha.”

“Cậu muốn uống gì nào?”

“Sữa lắc.”

Thế là mọi người trong phòng ngoại trừ Sam đều phá ra cười ầm ĩ.

“Nhóc này ngáo thuốc rồi.”

“Cậu có đói không, Charlie?”

“À ha.”

“Cậu muốn ăn gì?”

“Sữa lắc.”

Tôi nghĩ họ khó mà cười tợn hơn dù câu trả lời sau của tôi có buồn cười đi
nữa. Sam nắm tay tôi, dìu tôi đứng lên trên sàn nhà quay mòng mòng.

“Đi nào. Bọn tôi sẽ kiếm cho cậu li sữa lắc.”

Khi bọn tôi bước đi, Sam quay sang mắng Bob.

“Tôi vẫn nghĩ cậu là một gã trời đánh như hồi trước.”

Bob chỉ phá lên cười. Rồi Sam cũng
bật cười. Và tôi mừng là mọi người đều trông vui vẻ.

Sam và tôi lên bếp, rồi cô ấy
bật đèn. Ôi chao! Sáng quá đỗi, thật là khó tin. Cảm giác giống như lúc bạn xem
phim trong rạp lúc ban ngày, rồi khi rời rạp, bạn không tin nổi là bên ngoài
trời vẫn đang sáng bạch. Sam lấy ít nước đá, sữa và một máy xay. Tôi hỏi cô ấy
nhà vệ sinh ở đâu, cô ấy chỉ ngay tắp lự cứ như nhà của chính cô ấy. Tôi nghĩ
cô và Patrick đến chơi nhà này rất nhiều hồi Bob còn học trung học.

Khi tôi ra khỏi nhà vệ sinh,
tôi nghe tiếng động trong căn phòng bọn tôi để áo khoác. Tôi mở cửa, và thấy
Patrick đang hôn Brad. Một kiểu hôn trộm. Họ nghe tiếng tôi vào, nên quay lại.
Patrick cất tiếng trước.

“Charlie đó à?”

“Sam đang làm cho tôi li sữa
lắc.”

“Thằng nhóc này là ai?” Brad căng thẳng thấy rõ, không phải cái kiểu lo
lắng của Bob.

“Nó là bạn tôi. Cứ bình tĩnh.”

Rồi Patrick đưa tôi ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Cậu ấy đặt cả hai tay lên
vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Brad không muốn người ta biết chuyện.”

“Sao vậy?”

“Bởi cậu ấy sợ.”

“Sao lại sợ?”

“Bởi vì cậu ấy... ủa, cậu phê thuốc à?”

“Bọn nó bảo vậy, lúc dưới lầu. Sam đang làm cho tôi một li sữa lắc.”

Patrick cố nín cười.

“Nghe này, Charlie. Brad
không muốn người ta biết chuyện. Tôi cần cậu hứa rằng cậu sẽ không kể với ai.
Đây là bí mật giữa hai ta. Được chứ?”

“Được.”

“Cảm ơn cậu.”

Xong rồi Patrick quay lại,
trở vào căn phòng. Tôi nghe tiếng dấm dẳng, Brad có vẻ bực, nhưng tôi nghĩ đó
không phải chuyện của tôi, thế nên tôi trở lại bếp.

Tôi phải nói rằng đó là li sữa
lắc tuyệt nhất mà tôi từng uống. Ngon quá chừng, ngon tới đáng sợ.

Trước khi rời bữa tiệc, Sam
mở cho tôi nghe vài bản nhạc cô ấy ưa thích. Một bài có tựa là “Blackbird”. Bài
nữa là “MLK”. Cả hai bài đều rất đẹp. Tôi kể tựa hai bài này vì lúc tôi tỉnh
táo nghe lại vẫn thấy hay y vậy.

Một chuyện thú vị nữa xảy ra
trong bữa tiệc trước khi bọn tôi rời đi. Patrick xuống lầu. Tôi đoán là Brad đã
về trước. Rồi Patrick mỉm cười. Rồi Bob bắt đầu trêu ghẹo cậu ấy mê mẩn anh
chàng tiền vệ. Patrick được thể càng cười. Tôi nghĩ chưa từng thấy Patrick cười
nhiều vậy. Rồi Patrick chỉ tôi, nói với Bob.

“Cu cậu này cũng được quá,
hả?”

Bob gật đầu. Rồi Patrick nói
một điều mà tôi nghĩ là sẽ không bao giờ quên.

“Cậu ấy là thanh gươm trên
tường.”

Rồi Bob gật đầu hẳn hoi. Và
cả phòng gật đầu. Rồi tôi bắt đầu thấy hồi hộp theo kiểu của Bob, nhưng Patrick
không để tôi bị hồi hộp quá. Cậu ấy ngồi xuống bên tôi.

“Cậu chứng kiến nhiều chuyện.
Cậu im lặng, không nói những chuyện ấy ra. Và cậu hiểu hết.”

Tôi không biết là những người
khác cũng nghĩ về tôi thế này thế khác. Tôi không biết là họ nhìn. Tôi còn
không biết là họ có để ý tới tôi. Tôi ngồi trên sàn tầng hầm, nơi diễn ra bữa
tiệc đầu tiên trong đời tôi, giữa Sam với Patrick, và tôi nhớ rằng Sam giới
thiệu với Bob tôi là bạn của cô ấy. Patrick cũng nói vậy với Brad. Rồi tôi bắt
đầu khóc. Không ai nhìn tôi như kẻ lập dị khi tôi làm thế. Thế là tôi bắt đầu
khóc ra trò.

Bob nâng li và hô mọi người
cũng nâng li.

“Mừng Charlie.”

Rồi cả nhóm nói, “Mừng Charlie”.

Tôi không biết tại sao họ làm
vậy, nhưng đối với tôi cử chỉ ấy rất đặc biệt. Nhất là với Sam. Đặc biệt là cô
ấy.

Tôi định kể thêm với bạn về
buổi khiêu vũ mừng cựu học sinh, nhưng nghĩ tới đó tôi lại nhớ ra vụ xì xẹp lốp
xe của gã Dave là đã nhất. Tôi cố gắng khiêu vũ như thầy Bill bảo, nhưng tôi
thường thích những bài ta không nhảy theo được, nên không động chân mấy. Sam
mặc chiếc đầm trông rất đẹp, nhưng tôi cố tảng lờ, bởi tôi cố đang không tơ
tưởng đến cô ấy theo hướng đó.

Tôi để ý thấy Brad và Patrick
không nói chuyện lần nào suốt cả buổi khiêu vũ, vì Brad tách ra, nhảy với một
trưởng nhóm cổ động tên là Nancy, bạn gái của hắn. Rồi tôi để ý thấy chị của
tôi đang nhảy cùng anh chàng mà chị không được phép quen, mặc dù lúc rời nhà,
người đưa chị đi là một anh khác.

Sau buổi vũ hội, bọn tôi về
bằng chiếc bán tải của Sam. Lần này thì Patrick lái. Lúc bọn tôi đang tới gần
hầm Fort Pitt, Sam bảo Patrick tấp vào lề đường. Tôi không biết có chuyện gì.
Rồi Sam trèo lên thùng chiếc bán tải, trên người chỉ mặc bộ đầm khiêu vũ. Cô ấy
bảo Patrick lái đi, và Patrick mỉm cười thế này. Tôi đoán là hai người từng
liều như vậy rồi.

Dù sao thì Patrick bắt đầu
lái thật nhanh, và ngay trước khi bọn tôi vào đường hầm, Sam đứng lên, gió thổi
bộ váy áo của cô ấy dập dềnh như sóng lượn. Khi bọn tôi vào đường hầm, mọi âm
thanh bị hút vào khoảng chân không, được thay thế bằng một bài hát phát từ máy
chơi băng. Một bài hát đẹp đẽ tựa là “Landslide”. Khi bọn tôi ra khỏi đường
hầm, Sam thét lên một tiếng thật nhộn, và cảnh vật hiện ra. Khu trung tâm. Hằng
hà ánh đèn trên những tòa nhà và mọi thứ khiến ta ngẩn ngơ. Sam ngồi xuống và
phá lên cười. Patrick phá lên cười. Tôi cũng phá lên cười.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi
xin thề bọn tôi là vô tận.

Thân ái,

Charlie

Báo cáo nội dung xấu