Linh hồn và quỷ dữ - Chương 02 - Phần 1

Chương 2: BỮA TIỆC GIÁNG SINH

Bằng
ánh sáng lập loè từ đống sáp đang thắp và vài con ong bị thiêu cháy đang bay
điên cuồng quanh phòng, mụ đọc cuốn Sách về Lịch sử Loài người và tự hỏi liệu
chúng (loài người, chứ không phải lũ ong) có được tạo nên hoàn toàn từ Lòng
kiêu hãnh và Nỗi sợ hãi hay không. Mụ sẽ nghiên cứu vấn đề này sâu hơn trong
thiên niên kỷ tới. Bóng tối trong căn phòng lẩn trốn mụ, run rẩy như những tù
nhân hoảng loạn. Mụ giở trang sách; mép giấy kêu lách cách như da chết. Các
Ceasar, các tướng lĩnh, các nữ hoàng, chiến lược gia, những chính trị gia, các
giáo hoàng, và những người nổi tiếng - mụ mỉm cười. Vài con ong bỏ cuộc và rơi
lộp bộp xuống sàn nhà. Lịch sử loài người chứa đầy những tên đàn ông, những đứa
đàn bà vĩ đại, những cá nhân với khao khát quyền lực - tất cả bọn chúng cùng
với những bảo mẫu giống như mụ. Những người hầu phòng, bà đỡ, người cho bú
thuê, người trông trẻ, mẹ kế, những gương mặt khác nhau ở những độ tuổi khác
nhau, che giấu sự tối tăm và vực thẳm kinh hoàng. Mụ chuyển đến trang cuối
cùng, cuốn sách rên lên. Một tổ ong đen sì bị đốt thành than rít lên ngay trên
đầu mụ, cảm giác như thể một thành phố bị huỷ diệt. Mụ cười vang khi nghĩ đến
lũ trẻ của mụ. Mụ sẽ hơn hẳn những kẻ khác, là kẻ trứ danh nhất trong những
thiên thần, bởi vì chưa ai trong số họ có đến năm đứa.

New
York Có thể tìm thấy những đứa trẻ mất tích ở đâu sau quá nhiều năm trôi qua
như thế? Trong ngôi nhà dân dã nho nhỏ giữa cánh rừng ư? Hay trên một con phố ở
Copenhagen? Hay một trại trẻ mồ côi ở Madrid? Hay một nơi khỉ ho cò gáy nào đó
trên thế giới? Từng đứa trẻ có lẽ đã tìm thấy con đường đi của mình trong một
ngóc ngách nào đó của xã hội, tồn tại bằng bất kỳ thủ đoạn hay mánh lới nào mà
chúng có thể phát huy. Victoria liệu có còn vẫn nổi xung lên? Bicé vẫn tiếp tục
học hành chứ? Hay Christian có trở thành một tên trộm không? Không ai biết cả,
và trong bất kỳ trường hợp nào, không ai tìm kiếm bọn trẻ; không ai từng rơi
một giọt nước mắt. Trong một tích tắc, giáo viên, bạn bè - kể cả cha mẹ chúng -
đều quên mất rằng bọn trẻ đã từng tồn tại. Họ thậm chí không bao giờ cảm thấy
thiếu vắng. Và thế là cuộc sống vẫn cứ tiếp tục diễn ra như vốn thế, mà không
một lời đề cập đến những vụ mất tích kỳ lạ và những vụ bắt cóc đêm khuya. Những
bà mẹ không hề ôm chặt đứa con của mình hơn trên đường phố. Những bảo mẫu không
hề phải trông nom những đứa trẻ của mình cẩn thận hơn. Dĩ nhiên trừ một người.

Nicola
Vileroy tự gọi mình là một bảo mẫu, mặc dù trông mụ có thể giống bất kỳ thứ gì
khác ngoài bảo mẫu.

Mụ
cao và xinh đẹp, với mái tóc vàng búi chặt gọn gàng, gương mặt toả sáng rạng
ngời như sao mai, và thân hình uyển chuyển thướt tha như một ly sâm-banh. Mụ là
người Pháp, với giọng nói trầm trầm quyến rũ cùng gương mặt và tính cách của
một người đàn bà năm mươi tuổi thường quen với những điều tốt đẹp. Nếu bạn tin
mụ là một bảo mẫu, bạn sẽ nghĩ rằng mụ kèm cặp cho một hoàng tử.

Vào
đêm Giáng sinh, Madame Vileroy đứng trong một phòng khiêu vũ xa hoa ở thành phố
New York, trông vô cùng thỏa mãn. Đây là khoảnh khắc mà mụ cùng với những đứa
trẻ của mình sẽ bước ra cái sân khấu của Upper East Side[4] và sẽ trở
thành trung tâm của nơi này. Lúc này những đứa trẻ của mụ đã được chuẩn bị sẵn
sàng sau những gì mụ dạy bảo. Cuối cùng mụ đã có thể trao cho chúng mọi thứ mà
mụ đã hứa - mọi thứ mà chúng đã mặc cả để có được - ở chính nơi đây trong thành
phố này, nơi mà cuộc sống đang diễn ra ở thì hiện tại, nơi mà những kẻ có vai
vế của ngày hôm nay không là gì cả vào ngày mai, và nơi mà không ai để ý đào
bới quá sâu vào quá khứ - một thành phố mà không ai đưa ra những câu hỏi.

[4] Upper East Side: Là một vùng dân cư giàu có trong khu Manhattan thuộc
thành phố New York, nằm giữa Central Park và East River.

Tại bữa tiệc mừng Giáng sinh hàng năm
của nhà Wirth, ba trăm khách tham dự ăn diện bảnh bao hoà lẫn trong một căn
phòng được trang hoàng bởi hoa tươi và cả rừng nến. Quanh căn
phòng là vài cây thông Noel treo đầy đồ trang trí và quà cáp chất đống.

Được
trang hoàng trong ánh xanh lục và vàng óng, được chiếu sáng bởi những chiếc bàn
lóng lánh bao phủ đầy hoa mùa đông, căn phòng khiêu vũ này là một trong những
căn phòng đẹp nhất ở New York. Ở một phía, cửa sổ kéo dài từ sàn đến trần, và
qua một lớp lụa dày, những khách tham dự có thể ngắm nhìn đường chân trời New
York - gần như mờ mịt bởi một lớp bụi tuyết mềm dày. Là người mới đến thành phố
nhưng đã có mặt trong tất cả các danh sách khách mời, Nicola Vileroy lướt qua
căn phòng, tưởng chừng như mụ có mặt ở tất cả mọi nơi cùng một lúc.

Mụ
đã đến bữa tiệc với trọn bộ năm đứa trẻ tuổi teen của mụ - tất cả đều nổi bật
và lạ lùng. Khi họ đứng ở lối vào, tất cả những cuộc đối thoại đều dừng lại,
thay vào đó là những cái cổ nghển lên và những lời xì xào kinh ngạc. Bà Wirth -
bà chủ bữa tiệc - và bà Spencer - bạn thân của bà chủ - trố mắt nhìn qua mấy
dãy bàn. Bà Spencer, người cao hơn và là người biết tất cả mọi thứ, tất cả mọi
người thuộc tầng lớp thượng lưu New York, phải cúi xuống để thì thào với bà bạn
của mình - một mệnh phụ khá đẫy đà với mái tóc vàng nhuộm. Mặc dù trẻ hơn vài
tuổi (và xinh đẹp hơn nhiều), nhưng bà Spencer đối xử với bà Wirth như với một
đứa bé. Khi nhìn về phía những người mới đến, bà chủ bữa tiệc nheo đôi mắt được
trang điểm đậm lại cho đến khi con ngươi biến mất sau một làn xanh lục. Bà
Spencer vén lọn tóc nâu óng ánh ra sau cái cổ thanh mảnh và nắm lấy cánh tay
mập ú của bà Wirth. Năm thiếu niên đứng quanh Madame Vileroy, đang quan sát căn
phòng.

“Ai
thế?” Bà Spencer hỏi, nhìn mụ bảo mẫu xinh đẹp.

“Ồ,
đó là Madame Vileroy,” Bà Wirth trả lời. “Chị gặp cô ta tuần trước. Cô ta là
người Pháp.” Bà Wirth bị ấn tượng với mọi thứ thuộc về nước Pháp.

“Còn
bọn trẻ?” Đặc biệt thú vị là cô bé cao ráo với mái tóc vàng rực rỡ, đứng cạnh
Vileroy, mặc một chiếc đầm đỏ lung linh đổi màu trước mọi thứ ánh sáng. Đó là
cô gái xinh đẹp nhất trong căn phòng, thậm chí so với cả những người lớn - và
cả những cô-vợ-làm-cảnh nửa người lớn của một vài chủ nhà băng nào đó.

“Chúng là con của cô ta.” Bà Wirth trả
lời. “Tất cả đều mười lăm tuổi. Chị nghĩ chúng là con nuôi.”

“Và chị mới gặp cô ta tuần trước?”

“Cô ta đi cùng với đứa con gái. Đứa cao
có mái tóc vàng ấy.” Bà Wirth nhấp một ngụm sâm-banh nữa.

Núp phía sau cô bé xinh xắn là một cô
bé khác, với mái tóc đen nhánh và một nốt ruồi ở môi trên. Cô bé này thấp hơn
nhiều, điều này có vẻ hợp lý, bởi vì dường như nó đang tìm kiếm nơi nào đó để
lẩn trốn. Nó kẹp tóc bằng chiếc kẹp nhỏ không hợp thời trang, nhưng lại trông
trẻ hơn những đứa còn lại. Điểm giống nhau duy nhất giữa hai đứa trẻ là sự
tương đồng của hai đôi mắt màu xanh. Bất chấp những đặc điểm ngoại hình khác nhau,
đôi mắt của chúng lại giống nhau như hai giọt nước.

“Nhưng chị đã chốt danh sách khách mời
nhiều tháng trước rồi mà.” Bà Spencer phản đối.

“À, đúng thế, đó là điều lạ lùng nhất.”
Bà Spencer nheo mắt nhìn bà bạn, “Chị không bao giờ đưa ra lời mời bổ sung. Năm
ngoái chị không chịu mời người phụ nữ đã quyên tặng cả một chái nhà cho
Marlowe.”

“Phải, chà, chị đã ra ngoài ăn trưa với
vài người bạn, và đại loại là bọn chị đã đụng phải cô ta, chị nghĩ thế. Chị cảm
thấy… bắt buộc phải mời cô ta.”

“Nhưng chị đã từ chối mời chị gái em
khi chị ấy đến chơi để điều trị ung thư.”

“Chị biết,” Bà Wirth mơ màng. “Chỉ là
chị thấy thích cô ta.”

“Và chị cũng không mời em dâu của chị.”

“Chị nghĩ là chị đã nói rõ rằng tự
nhiên chị thấy thích người đàn bà này.” Bà Spencer bật cười, và rồi bất ngờ im
bặt.

“Này, hẳn cô ta phải là vú em hay gì đó
của bọn trẻ. Không thể nào là nhận nuôi. Ai lại nhận nuôi năm đứa thiếu niên
chứ?”

“Hỏi thật nhé, chuyện đó có thực sự
quan trọng không?”

“Chị phải tò mò chứ. Giờ họ là bạn của
chị rồi.” Bà Spencer nói với vẻ mỉa mai. Bà Wirth quyết định phớt lờ bà bạn đố
kỵ của mình.

“Chị biết chắc một chuyện. Bọn trẻ sẽ
vào học ở Marlowe.”

“Cái gì?”

“Điều đó có quan trọng không?” Bà Wirth
hỏi với vẻ mặt tỉnh bơ thường thấy làm Bà Spencer vô cùng bực bội. “Có chứ! Năm
đứa trẻ chuyển đến đây với mụ vú em vào giữa năm học, đột nhiên chiếm được chỗ
trong ngôi trường được tuyển lựa kỹ càng vào hàng bậc nhất của thành phố - bọn
họ chắc chắn phải đặc biệt, hay cực kỳ giàu có, hay là những kẻ phi thường. Bọn
họ là đối thủ cạnh tranh, Genevieve à. Em thề đấy, chị quá ngây thơ.”

“Em quá hoang tưởng thì có.”

“Chà, em sẽ tìm hiểu thêm nhiều thứ.”
Bà Spencer nói.

“Nicola! Hoan nghênh các vị”. Bà Wirth
nói rồi chìa tay cho Madame Vileroy, Vileroy gật đầu và tháo găng tay. Bà
Spencer tò mò liếc qua vai Madame Vileroy nhìn bọn trẻ nhưng e ngại không lên
tiếng bởi vì mụ bảo mẫu vẫn chưa thốt ra một âm thanh nào. Mặc dù đang mỉm cười
và ánh lên màu xanh thanh bình, con mắt chia tư của Vileroy vẫn làm hai mệnh
phụ co rúm lại và nheo mắt, rồi chồm đến gần hơn để nhìn, tự hỏi không biết đây
có phải là một mốt mới của kính sát tròng hay không.

“Hai vị có muốn gặp các con của tôi
không?” Madame Vileroy gợi ý. Hai quý bà gật đầu như cún con. Bà Spencer dợm
tiến về phía cô bé tóc vàng, nhưng điều gì đó giữ bà ta lại. Đó là một mùi ngòn
ngọt tanh tưởi, như chất gây nôn trộn với mật ong. Khi bà ta nhìn lên, Madame
Vileroy đang giới thiệu một thằng bé lực lưỡng với quai hàm dày và mái tóc đỏ.
Thằng bé trông e dè đứng cúi đầu. Nó mang một vẻ đần độn, u sầu trên gương mặt,
và đang đứng gần cô em lo lắng của mình - đứa con gái thấp hơn có nốt ruồi và
mái tóc đen nhánh - như thể thằng bé là người bảo vệ cho con bé còn con bé là
vật nuôi của cậu ta vậy.

“Đây là Christian.” Madame Vileroy nói,
vẫy thằng bé tóc đỏ lực lưỡng ra phía trước.

“Hân hạnh được làm quen với các vị.”
Thằng bé nói, không hề mỉm cười, và chìa tay ra.

“Christian Vileroy.” Bà Spencer nói khi
nắm lấy tay thằng bé sau Bà Wirth.

“Thực ra là Faust.” Không hề thực sự
nhìn vào mắt người đối diện, Christian nói với vẻ dứt khoát. “Christian Faust.”
Nó lặp lại cái tên mới của mình, cái tên mà Madame Vileroy đã đặt cho bọn trẻ.

Bà Wirth và Bà Spencer liếc nhìn nhau.
Vậy là vú em. Cô ta chắc hẳn là vú em.

Madame Vileroy nhìn sang đứa con gái
ngăm ngăm đen trông có vẻ nghiêm túc với mái tóc nâu xoăn gọn gàng và gương mặt
đầy tính toán. Con bé hồ hởi bước về phía trước. Nó mặc một chiếc váy đầm nhung
dài tay, đeo kính, và một sợi dây chuyền vàng có chữ V ở giữa. Bằng cách nào
đó, nó tạo nên ấn tượng là mình đang ganh đua để tạo được chỗ đứng gần Madame
Vileroy.

“Victoria Faust,” con bé vừa nói vừa
liếc nhìn tất cả mọi thứ và tất cả mọi người trước mắt. Bà Spencer đang định
nói gì đó thì một đứa trẻ khác bước tới. Thằng bé này gầy ốm, gò má cao, hàng
lông mi dài đen như mực và phủ lông như lông chim. Mái tóc vàng của nó cuộn
chặt lại ở hai bên, và cả hai má đều lún sâu lúm đồng tiền. Nó nở nụ cười vừa
ngọt ngào vừa thăm dò, nụ cười hẳn sẽ làm người ta luống cuống nếu nó lớn hơn,
hay xấu hơn một chút.

“Cháu là Valentin. Cảm ơn vì đã mời bọn
cháu.” Thằng bé nói, nở nụ cười quyến rũ lộ ra hai lúm đồng tiền.

Bà Wirth đột nhiên cảm thấy có tội vì
đã buôn chuyện về bọn trẻ. Thế rồi, khi nụ cười của Valentin thay đổi, trở nên
dữ dội hơn và ít giống trẻ con hơn, bà ta cảm thấy mình hơi bị phơi bày. Thằng
bé liếc xuống chiếc váy của bà, với vẻ tự tin của một người đàn ông hoàn toàn
trưởng thành, và đột nhiên bà Wirth cảm thấy mình trở nên hơi trần trụi.

“Rất hoan nghênh cậu, cậu bé… và… um…
em gái cậu?” Bà Wirth cho rằng đây là một giả định an toàn. Valentin nắm lấy
tay cô em tóc đen lúc này vẫn đang trốn sau Christian, rồi nói, “Đây là Bicé.”
Khi thấy mắt cô em dường như đờ đẫn ra, Valentin liền thúc nhẹ vào hông cô bé.
Bicé thốt lên một tiếng cười bối rối sợ sệt và chìa tay ra.

“Và tất nhiên, Belle đáng yêu.” Bà
Wirth nói, mắt nhìn cô bé cao ráo mà mình đã gặp ở nhà hàng.

Belle bước về trước, gật đầu với Bà
Wirth, rồi bắt tay bà Spencer. Đột nhiên cảm thấy ngũ tạng lục phủ của mình lộn
lên trên cổ họng, Bà Spencer vội nuốt xuống thật mạnh.

“Ch…-chào,” Bà ta vừa nói vừa nở nụ
cười gượng gạo trước khi lùi lại một bước dài loạng choạng. Cảm thấy phần nào
chuếnh choáng và ghê tởm, bà ta liếc nhìn Belle lần nữa, cô bé lúc này đang
nhìn chằm chằm xuống sàn nhà và cũng đã lùi lại. Có phải cái mùi đó phát ra từ
con bé? Bà Spencer thấy tò mò, nhưng không đủ tò mò để bước lại gần hơn. Đó là
một thứ mùi kỳ lạ nhất, như một thứ gì đó bẩn thỉu tắm trong chất làm thơm
hương cam. Trong khi đó, Bà Wirth dường như không nhận thấy gì cả. Bà ta đang
tán gẫu với Madame Vileroy và cố gắng moi nhiều thông tin hơn về gia đình họ.
Khi họ di chuyển sâu hơn vào trong và đưa áo choàng cho một anh chàng giữ cửa,
Bà Spencer lấy lại bình tĩnh và đưa ra chủ đề về trường học.

“Tôi biết là bọn trẻ sẽ bắt đầu học ở
Marlowe sau kỳ nghỉ.”

“Phải.”
Madame Vileroy trả lời.

“Tôi
chưa bao giờ nghe có ai đó được chấp nhận vào giữa năm…”

“Những
đứa trẻ này khá đặc biệt.”

“Thật
sao? Chà, chắc là bà biết rằng hầu hết những học sinh ở Marlowe đều đặc biệt.”

“Tôi
biết chứ.” Madame Vileroy nói.

“Thế
những đứa trẻ của bà khác biệt thế nào?”

“Thứ
nhất, Bicé nói được hai mươi ba thứ tiếng.”

“Cái
gì?”

“Bà
có muốn dẫn chứng không?” Bicé xuất hiện từ hư không và định mở miệng lên tiếng
thì Bà Wirth, lúc này đã thoát khỏi sự im lặng choáng váng, xen vào.

“Ồ,
đừng thảo luận các vấn đề về trường học lúc này, các quý cô. Chúng ta nên tận
hưởng bữa tiệc thì hơn.” Bà ta nhấc lấy một ly sâm-banh từ gã bồi bàn và đưa
cho Madame Vileroy.

“Merci,”
Madame Vileroy nở nụ cười thoả mãn.

Sau
khi bà Wirth và bà Spencer đã rời đi để chào những khách mời khác, Madame
Vileroy kéo bọn trẻ lại gần. Bọn chúng tập trung xung quanh khi mụ nhìn tất cả
với vẻ tự hào. “Những đứa con quý giá của ta,” mụ nói, “ta muốn tối nay các con
phải được vui vẻ. Ta có một điều ngạc nhiên cho các con khi chúng ta về nhà.”
Mụ trao cho mỗi đứa trẻ một nụ cười ngọt lịm đáng sợ. Ngang qua căn phòng,
trông mụ rất giống với hình ảnh của một người mẹ đáng yêu, ngây thơ. Trên thực
tế, Madame Vileroy không quá khác những người mẹ khác. Cũng giống như họ, mụ có
những kế hoạch lớn cho đám con của mình. Mụ muốn trao cho chúng những gì mà
chúng ao ước. Mụ muốn chúng thành công và để tâm đến những bài học mà mụ đã dạy
chúng. Nhưng mụ muốn nhiều điều hơn nữa từ năm đứa trẻ này. Mụ đã chọn chúng vì
tiềm năng của chúng, vì sự sẵn lòng, và trên tất cả, vì sự yếu đuối của chúng.
Về điều này, mụ rất khác hầu hết các bà mẹ, những người yêu thương con cái của
họ bất chấp những thiếu sót, những nhược điểm của chúng. Madame Vileroy chỉ ưa
thích sự yếu đuối mà thôi. Mụ yêu lòng căm ghét của Belle với chính bản thân
con bé. Mụ yêu sự thèm khát mù quáng của Victoria trước quyền lực và sự săn
lùng tầm quan trọng của Valentin. Mụ thậm chí còn yêu bản chất hai mặt của
Christian, với những khát khao tranh đấu vĩnh viễn làm thằng bé luôn phải vật
lộn với chính bản thân mình. Và Bicé, chà… có lẽ với thời gian, mụ bảo mẫu sẽ
khám phá ra điểm yếu của con bé để mà yêu. Suy cho cùng, Madame Vileroy là một
bảo mẫu cực kỳ tài năng, và mụ chuyên về những nhược điểm vô cùng yếu ớt này.

Bọn
trẻ quay đi và phân tán vào bữa tiệc. Christian và Valentin lon ton chạy đến
một bàn thức ăn, kể cho nhau nghe những câu chuyện tiếu lâm. Belle - lúc này đã
có được vài người ngưỡng mộ đang ngây ra ngắm từ những góc khác nhau trong căn
phòng - thì thơ thẩn đi về phía quầy bar. Victoria liếc nhìn những vòng người
trẻ tuổi, tự hỏi ai sẽ là kẻ hữu dụng nhất. Khi bọn chúng tản ra, mắt Bicé dõi
theo những đứa còn lại nhưng chân thì không hề nhúc nhích. Nó đứng một mình trên
lối vào. Một Bicé đầy tự tin ở Rome đã biến mất, thậm chí cả một Bicé hạnh phúc
trong căn nhà gỗ cũng không còn. Cô bé Bicé này chỉ có sợ hãi - và tức giận với
Belle vì đã để nó lại đó. Nó hơi cựa quậy, cắn móng tay và nhìn xuống chân. Hơn
bất kỳ điều gì, cô bé Bicé này sợ hãi những người mới - nó quá khác biệt với
chính con người nó năm năm về trước. Khi càng lúc càng nhiều hơn các nhóm nhận
thấy sự có mặt của nó, Bicé liền chắp hai tay phía trước, vai rũ xuống, và nó
bắt đầu lắc qua lắc lại, như thể đang cố tạo đủ lực đẩy để chạy ra khỏi nơi
này.

Một
nhóm những cô cậu ăn mặc hợp thời trang chừng khoảng mười sáu tuổi đứng gần đó,
thì thầm và liếc qua vai nhau. Thi thoảng, ai đó nói gì đó làm bọn chúng cười
phá lên. Bicé co rúm lại. Lối vào có cảm giác như một sân vận động, một không
gian mở đồ sộ và không có đồ bảo hộ nào trong tầm mắt. Nó quay người rời đi và
đâm thẳng vào một người giữ áo khoác, người này đánh rơi một chồng áo khoác
cùng với móc áo xuống đất. Bọn thiếu niên kia cười rũ rượi khi Bicé cố gắng xin
lỗi và giúp anh bạn trẻ trong khi anh này xua nó đi. Nó đứng đó, nước mắt rưng
rưng. Một đứa con gái ngăm ngăm đen trông có vẻ tự tin suỵt đám bạn, tách khỏi
đám đông, rồi bước ra, cố gắng kìm tiếng cười.

“Đây,
cầm cái này.” Đứa con gái đưa cho Bicé một ly sâm-banh chứa đầy món rượu táo
sóng sánh. Bicé xoay người lại vừa đúng lúc để túm lấy ly rượu.

“Tôi
là Lucy Spencer,” đứa con gái vừa nói vừa liếc nhìn về phía đám bạn.

“Chào
Lucy,” Bicé đáp lời, hoang mang và đầy biết ơn. Mắt nó đảo về phía đám thiếu
niên, sợ rằng đây là một trò chơi khăm nào đó. Trong lúc đó Lucy đã bước đến
giữa phòng, gần như chờ đợi Bicé sẽ đi theo.

“Bicé,
đúng không? Có muốn thử quầy sushi không? Từ Nobu đấy.” Bicé gật đầu hỏi, “Nobu
là gì?” và Lucy nghĩ con bé tội nghiệp này đúng là ngây thơ và lạc hậu biết
mấy, trong khi Bicé cố định vị Nobu trong hàng tá thành phố ở Nhật Bản mà nó đã
từng được tham quan. Chắc là nó gần Hakone, Bicé nghĩ.

“Tôi
sẽ giới thiệu cậu với bạn thân nhất của tôi, Charlotte.” Lucy nói gần như lơ
đãng, rồi nó đi thẳng vào vấn đề chính: moi thông tin, “Các cậu sẽ vào Marlowe
à?” Bicé lại gật đầu. Nó không nhớ rõ lắm.

“Cậu
có đến xem vở kịch của trường không?” Bicé
nhún vai, “Tôi đoán là có…”

“Thế thì có lẽ cậu sẽ gặp nó,” Lucy
nói. “Nó viết vở kịch ấy mà, cậu biết đấy.” Ngay lúc đó, Victoria thình lình
đâm bổ về phía hai đứa nó, mắt gắn chặt vào Lucy. Mặt Bicé trắng bệch, khả năng
Victoria nói điều gì đó đáng hổ thẹn lúc nào cũng có thể xảy ra.

“Vậy cậu là đứa đứng đầu lớp trong suốt
ba năm?” Victoria
nói, hai tay khoanh trước ngực. Khi mặt Lucy hiện lên vẻ thắc mắc, Victoria
thêm vào, “Có một danh sách trên Internet.” Bicé thở dài.

“Ừ,
thì sao?” Giọng Lucy gần như tự vệ. Bicé đứng cạnh, thử món sushi và không nói
lời nào. Không như Victoria, Bicé ghét xung đột, và không phải vì nó muốn có
bạn mới nhiều đến thế. Nó chỉ muốn cho xong bữa tiệc mà thôi.

“Thế
phải có gì? Để trở thành người xuất sắc nhất ở Marlowe ấy,” Victoria hỏi.

“Tôi
đoán là chỉ cần GPA[5] tốt nhất. Giống như mọi nơi khác thôi.” Lucy nói.
“GPA của cậu là bao nhiêu?”

[5] GPA (Grade Point Average): Điểm tổng kết trung bình.

“Sao
cơ?” Lucy gần như sặc.

“Victoria!
Đừng bắt đầu như thế, OK?” Bicé nài nỉ. Nó khó nhớ được lần gần đây nhất có ai
khác ngoài gia đình tỏ ra hứng thú với nó - và giờ thì Vic đang phá hỏng chuyện
này.

“OK
thôi. Cậu không cần phải cho tôi biết. Tôi chỉ muốn biết mọi việc xảy ra như
thế nào.” Victoria nói.

“Ồ,
à, nó chỉ là hệ thống năm điểm chuẩn thôi. Cậu có thể đạt tới năm điểm với các
lớp nâng cao và bốn điểm với các lớp thông thường.”

“Phải
rồi… OK, vậy thì… chúng ta đã biết nó diễn ra thế nào.” Bicé nói, trong lòng hi
vọng Victoria sẽ bỏ đi.

“Vậy
tôi cá là có nhiều người đạt được năm điểm tròn,” Victoria nói.

Lucy
nhấp một ngụm đồ uống nữa. “Ồ, không. Không thể nào đạt được điểm trung bình là
năm đâu. Thậm chí cả những người đã đạt được Giải thưởng Marlowe cũng chưa bao
giờ được cao đến mức đó. Tất cả mọi người đều phải tham gia lớp chăm sóc sức
khoẻ và giáo dục thể chất, và cả hai lớp này điểm cao nhất chỉ là bốn.”

“Bi
kịch…” Bicé lầm bầm.

“Hừ,”
Victoria giả vờ như kiểu nó thấy tất cả mọi chuyện đều dưới tầm của mình.
“Trường đại học thì sao?”

“Trường
đại học thì sao?” Rõ ràng Lucy đã bắt đầu cảm thấy bực bội với tất cả những câu
hỏi.

“Ở
trường gần đây nhất của tôi,” Victoria nói, “hầu hết bọn học sinh đều vào
Harvard, trừ những đứa ra nước ngoài.”

“Marlowe
là trường xịn nhất toàn quốc,” Lucy nói. “Học sinh đi bất cứ nơi đâu mình
thích.”

“Thấy
chưa, Vic? Mọi người đi bất cứ nơi đâu…” Bicé xen vào. “Lucy, tôi chắc là Vic rất
cảm kích vì cậu đã giúp đỡ. Giờ, chuyển sang…”

“Im
nào, Bicé.” Victoria thậm chí còn không buồn nhìn Bicé khi nói. Nó trao cho
Lucy một ánh mắt thách thức. “Tôi cá là tôi có thể đạt được điểm năm tròn.”

“Vậy
thì tôi hi vọng cậu mắc bệnh lupus[6], bởi vì nếu không thì cậu sẽ không
thể tránh được lớp thể chất,” Lucy nói. “Và thậm chí cả Michael Jordan cũng
không thể kiếm được hơn bốn điểm ở môn thể chất.”

[6] Lupus: Hay còn gọi là bệnh lupus ban đỏ hệ thống, là một bệnh tự miễn
của mô liên kết, có thể ảnh hưởng đến mọi bộ phận của cơ thể, gây nguy hiểm
nhiều nhất cho tim, các khớp, da, phổi, các mạch máu, gan, thận và hệ thần
kinh.

“Ở trường tôi vừa mới học,” Victoria
nói, “có một tư vấn viên hướng dẫn cậu những cách có được bất kỳ cơ hội nào ở
những trường đại học tốt nhất.”

“Ở
đây không giống thế,” Lucy có vẻ trở nên thù địch hơn một chút. “Ai cũng có một
giáo viên cố vấn giỏi. Họ được chỉ định. Nghe này, nếu cậu miễn cho tôi…”

“Miễn
cho cậu? Tôi chả quan tâm cậu đi đâu. Tôi chỉ nói chuyện.” Victoria nói, tay
vẫn khoanh trước ngực.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.