Anh dám cầu hôn em dám cưới - Chương 4 - Phần 1

Chương 4

Thiên sứ và con chó
hoang

Phương Đường gặp Phạm
Gia Ni khi đang ngồi ăn ở nhà ăn dành cho nhân viên, cô ấy đến đó ăn cơm cùng
với tổng giám đốc Đoàn.

- Gia Ni, tổng giám đốc
Đoàn…- Trùng hợp thật!

- Đúng thế, trùng hợp
thật!

Thái độ của tổng giám
đốc Đoàn rất thân thiện, chẳng có vẻ gì kênh kiệu: “Cô là Phương Đường phải
không?”

- Vâng ạ! - Phương Đường
có hơi ngạc nhiên - Cám ơn tổng giám đốc!

- Cám ơn vì cái gì?

- Rất cám ơn ông hồi đầu
đã bảo giám đốc Ngô phá lệ nhận tôi vào làm việc! - Cô rất tò mò muốn biết tổng
giám đốc Đoàn biết đến sự tồn tại của một “nhân vật nhỏ bé” như cô từ đâu.

- Cô không cần phải cám
ơn tôi, cám ơn Gia Ni là đủ rồi! Chính cô ấy đã bảo tôi sắp xếp cho cô vào làm
việc ở Erna đấy!

Phạm Gia Ni đứng bên
cạnh khiêm tốn nói: “Công ty là của chú Đoàn, cháu chỉ nhắc sơ qua mà chú đã
sắp xếp ổn thỏa rồi, đương nhiên phải cám ơn chú mới đúng!”

Hóa ra là Phạm Gia Ni đã
giúp Phương Đường, nhìn thái độ của Phạm Gia Ni với tổng giám đốc Đoàn có thể
thấy mối quan hệ giữa hai nhà cũng không phải bình thường: “Phải cám ơn cả hai
người luôn ạ!”

Tổng giám đốc Đoàn độ
lượng xua xua tay: “Cô cứ làm tốt chức trách của mình là được rồi. Tôi nghe
giám đốc Ngô nói qua, cô làm việc rất chăm chỉ!”

Ngưu tầm ngưu, mã tầm
mã, trong các mối quan hệ của Phạm Gia Ni, gần như đều là các doanh nhân thành
công, có một “thường dân” như Phương Đường đã là trường hợp đặc biệt lắm rồi.
Phương Đường thì ngược lại, trong các mối quan hệ của cô chỉ toàn là thường
dân, có một nhân vật tầm cỡ như Phạm Gia Ni cũng là một ngoại lệ đặc biệt.
Phương Đường đứng trước mặt Phạm Gia Ni cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, cô không
đến công ty đối phương làm việc nhưng cuối cùng lại nhận được công việc này là
nhờ vào mối quan hệ của Phạm Gia Ni.

Cảm giác tự hào bao ngày
nay lại bị phá vỡ bởi một tình tiết xen vào. Thế giới này chẳng có cái gì là
tuyệt đối công bằng. Con người thường cho rằng: cho tôi một cơ hội, tôi sẽ làm
rất tốt. Nhưng thực tế là, cơ hội này quá khó để có được, có biết bao nhiêu
người cạnh tranh, có bao nhiêu người chán nản cho rằng bản thân mình có tài
nhưng không gặp thời.

Tổng giám đốc Đoàn đi
rồi, Phạm Gia Ni liền mua một suất ăn thường, ngồi xuống bên cạnh Phương Đường:
“Thế nào? Có hài lòng với công việc này không?” - Công việc rất tốt, cám ơn
cậu!

- Trước đây tớ không
muốn nói với cậu là vì không muốn cậu cứ luôn miệng cám ơn tớ. Hồi đầu vì tớ
lấy được quyền đại lý cho Erna mà cậu bị mất việc, công việc này là phần tớ nợ
cậu!

- Tớ không ngờ quan hệ
của cậu và tổng giám đốc Đoàn lại thân thiết đến thế! - Trong đầu Phương Đường
lóe lên một ý nghĩ: “Người nói giá đại lý cho cậu thực ra chính là tổng giám
đốc Đoàn đúng không?”

Phạm Gia Ni lắc đầu:
“Giá đại lý là bao nhiêu không phải là vấn đề. Vấn đề là ngay từ đầu tổng giám
đốc Đoàn đã muốn trao quyền đại lý cho tớ rồi, chẳng qua là chú ấy nói với các
doanh nghiệp khác rằng bên tớ ra giá cao hơn bên cậu mà thôi! Thực ra bản thân
tớ cũng không biết giá tiền tớ đưa ra có cao hơn bên các cậu không nữa!”

- Tại sao lại như thế?
Chẳng nhẽ tổng giám đốc Đoàn không muốn kiếm nhiều tiền hơn sao? - Cách làm này
của tổng giám đốc Đoàn là đi ngược lại với lý thuyết kinh doanh.

- Việc này chỉ là “lót
đường” mà thôi, mục đích chính của chú ấy là hợp nhất hai công ty, tạo thành
một tập đoàn doanh nghiệp lớn hơn.

- Ông ấy tìm người khác
cũng được mà, tại sao cứ phải là công ty các cậu? Gia Ni, không phải cậu và ông
ấy… - Phương Đường khó tránh khỏi nghĩ bậy.

Phạm Gia Ni giơ tay lên
gõ vào trán Phương Đường: “Suy nghĩ đơn giản một chút đi! Tớ với chú ấy chẳng
có chuyện gì hết. Những người làm việc lớn chân chính sẽ không để chuyện tình
cảm dính vào chuyện làm ăn đâu!”

- Tớ cứ thấy kỳ kỳ thế
nào ấy. Tớ nghe nói vợ của tổng giám đốc Đoàn đã qua đời nhiều năm nay, nhưng
ông ấy không hề tái hôn. Một người đàn ông giàu có như ông ấy chắc có không ít
người tình nguyện được gả cho ông ta!

- Có muốn gả cho chú ấy,
chú ấy cũng không muốn lấy. Người mà chú ấy muốn lấy lại không chịu lấy chú ấy.

Chỉ đơn giản vậy thôi!

Phương Đường ngửi thấy
một “tin hot”: “Ai thế? Ông ấy muốn cưới ai thế?”

- Là nhân viên thì đừng
có lắm chuyện thế! - Phạm Gia Ni không muốn trả lời.

- Nói đi mà, tớ đảm bảo
sẽ không nói cho ai biết đâu!

Phạm Gia Ni vẫn không
chịu nói.

- Không nói là tớ sẽ
nghĩ cậu với tổng giám đốc của bọn tớ có vấn đề thật đấy nhé!

- Ôi dào, hết chịu nổi
cậu! - Phạm Gia Ni bị ép, đành phải len lén nói cho cô biết - Cậu tuyệt đối
không được kể với người khác nhé. Tổng giám đốc Đoàn và cô đại minh tinh Trình
Trình từng có một thời gian qua lại!

- Thật ư?

- Chính tổng giám đốc
Đoàn năm đó đã bỏ tiền lăng xê cho Trình Trình nổi tiếng.

Hóa ra đại gia mà Trình
Trình nói đến chính là tổng giám đốc Đoàn. Thông tin này chẳng mang lại cho
Phương Đường chút hào hứng nào, ngược lại còn đẩy cô vào hoàn cảnh khó xử.
Trình Trình có thể trở thành đại diện của công ty Erna, phần lớn vẫn là bởi vì
cô ta và tổng giám đốc Đoàn có tư tình riêng. Nếu cô ta và tổng giám đốc Đoàn
vẫn còn quan hệ qua lại, vậy tại sao còn nhờ Phương Đường năn nỉ Đỗ Tư Phàm?
Phương Đường có cảm giác mình đang bị Trình Trình trêu đùa.

Về đến nhà, Phương Đường
nhìn thấy một mảnh giấy dán trên tủ lạnh, là của Đỗ Tư Phàm để lại: “Anh đi
công tác, vài hôm nữa về”, tám chữ cụt lủn, còn lạnh hơn cả thịt đông trong tủ
lạnh, vừa không nói đi công tác ở đâu, cũng không nói thời gian cụ thể quay về.

Phương Đường giật mảnh
giấy xuống, vò đi, khó chịu đến phát khóc. Cô cố nín nhịn, ngẩng đầu nhìn lên
trần nhà và hét to: “Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì? Tại sao anh lại đối xử
với tôi như thế?”, cô thậm chí còn nghi ngờ Đỗ Tư Phàm giả vờ đi công tác, mục
đích chủ yếu là tránh mặt cô.

Đã muộn lắm rồi nhưng cô
vẫn không có ý muốn ăn cơm. Một mình ở nhà, không có tâm trạng làm thức ăn, có
làm ngon đến mấy mà không có người thưởng thức với tán dương thì cũng chẳng còn
ý nghĩa gì. Cô bê một cốc nước nóng, hòng dùng nhiệt độ của nước để sưởi ấm tâm
hồn giá băng của mình.

Phương Đường đứng phắt
dậy, tò mò đẩy cửa bước vào phòng Đỗ Tư Phàm. Đây là một căn phòng tràn ngập
hơi thở của mẫu đàn ông điển hình, phong cách mạnh mẽ, cách bài trí và kết hợp
độc đáo càng tô đậm cá tính của chủ nhân. Trên đầu giường có đặt một chiếc đèn
pha lê màu xanh ngọc, toát lên sự tinh tế trong phong cách tự do.

Đây là phòng của Đỗ Tư
Phàm, nơi hàng đêm anh vẫn ngủ. Phương Đường đứng ở giữa phòng, nhìn tất cả đồ
đạc của anh, cảm giác dường như khoảng cách với anh được thu ngắn lại một chút,
trong lòng đã đỡ bực bội hơn. Cô lột sạch quần áo trên người mình, mặc một bộ
quần áo Đỗ Tư Phàm hàng ngày vẫn mặc ở nhà, nằm trên chiếc giường của anh, đắp
lên người chiếc chăn hàng ngày anh vẫn đắp, muốn dùng hơi thở của anh bao bọc
lấy mình, để thuyết phục bản thân rằng mình không phải bị anh bỏ rơi.

Anh chỉ đi công tác mà
thôi, chẳng mấy chốc sẽ về.

Thiên sứ, anh có biết,
con chó hoang này đang nhớ đến anh, nhớ đến cồn cào không?

Thiên sứ, tại sao anh
không vui? Tại sao anh không chịu nói tâm sự của mình với chó hoang? Là do
không tin tưởng, hay là đã chán người thích ôm rơm nặng bụng như cô?

Hoặc giả chẳng có chuyện
gì từng xảy ra, tất cả chỉ là do cô đa nghi mà thôi.

Phương Đường thiếp đi
trong suy nghĩ rối bời, cả đêm mộng mị, trong giấc mộng, cô đã tự hóa thân
thành một con chó hoang lang thang đầu đường xó chợ, không tìm được đường về
nhà, cô liên tục cầu khấn thiên sứ, nhưng thiên sứ không nghe thấy.

Sáng hôm sau Phương
Đường đi làm muộn, lúc làm việc, tinh thần lại uể oải, ngáp ngắn ngáp dài liên
tục, hai mắt đỏ ngầu.

Diệt Tuyệt Sư Thái gọi
cô đến văn phòng: “Cô làm sao thế? Mới trở thành nhân viên chính thức đã thế
này rồi à? Nếu tâm trạng không tốt hoặc tinh thần không ổn, cô cứ xin tôi cho ở
nhà nghỉ ngơi. Bộ dạng của cô bây giờ, bản thân cô không thấy gì, nhưng sẽ ảnh
hưởng đến sự tích cực của các nhân viên khác đấy!”

- Em xin lỗi giám đốc!

- Tôi cảnh cáo lần một,
cô sẽ bị trừ thưởng chuyên cần tháng này! - Diệt Tuyệt Sư Thái đúng là mặt sắt
vô tình.

- Em biết rồi ạ. Thế hôm
nay em có cần ở lại công ty làm việc tiếp không ạ? - Phương Đường dè dặt hỏi.

Diệt Tuyệt Sư Thái lớn
tiếng quát nạt: “Cô có muốn ở lại làm việc tiếp hay không tự bản thân cô hiểu
rõ, còn phải hỏi tôi à? Nếu cô cảm thấy có thể điều chỉnh được trạng thái làm
việc thì tiếp tục làm, nếu không thì về nhà!”

Phương Đường trầm ngâm
hồi lâu rồi nói: “Thôi chị cho em về nhà nghỉ ạ!”

- Thế thì cô về đi! -
Phương Đường đang định đi thì Diệt Tuyệt Sư Thái lại gọi cô lại - Cô gặp phải
chuyện gì thế?

- Em không biết có xảy
ra chuyện gì không nữa! - Phương Đường không thể hiểu nổi tình trạng của cô và
Đỗ Tư Phàm hiện giờ.

- Bị đàn ông đá ư?

- Em không biết có phải
không nữa?

-
Cô rất yêu anh ta?

- Em có hơi thích thích.
Giữa em với anh ấy không hẳn là tình yêu, em cũng không biết nữa!

Diệt Tuyệt Sư Thái có vẻ
bực mình: “Thế có chuyện gì mà cô biết không hả? Sao cô suốt ngày cứ ù ù cạc
cạc thế? Người ta cho cô cái gì thì cô nhận cái đó? Người ta muốn lấy của cô
cái gì cô cũng buông tay cho người ta lấy. Cô sống có lập trường một chút có
được không hả? Cố mà phấn đấu vì ý muốn của mình đi chứ!” - Ý muốn của mình ư?

- Trạng thái làm việc
của con người có hai dạng: một dạng là cấp trên giao cho cô cái gì, cô nỗ lực
làm cái đó; một dạng khác là cấp trên chưa bảo cô làm gì, cô đã chuẩn bị sẵn
sàng trước rồi, thậm chí còn giải quyết ổn thỏa trước người khác một bước. Dạng
đầu tiên sẽ trở thanh một nhân viên tốt, nhưng chỉ là một nhân viên quèn mà
thôi, trọng trách của công ty không thể giao cho những người này, vì họ chỉ biết
“chỉ đâu đánh đó”. Dạng thứ hai có ý thức đi trước và khả năng phán đoán chính
xác sự phát triển của sự việc. Phương Đường, cô là dạng đầu tiên, cô có thể trở
thành một nhân viên tốt, còn về vấn đề có thể trở thành một quản lý hay không,
tôi tin chắc ngay chính bản thân cô cũng chưa từng nghĩ đến!

Phương Đường ái ngại gật
đầu: “Đúng thế ạ!”

- Về phương diện tình
yêu, con người cũng có hai trạng thái: Một trạng thái là coi tình yêu là tất
cả, tình yêu đến, anh ta sẽ nắm bắt nó, hân hoan vui mừng; tình yêu đi, ngoài
việc ngồi một chỗ khóc lóc nuối tiếc, anh ta chẳng biết làm gì, cảm thấy ngày
tàn của thế giới đã đến, nào thì công việc hay tiền bạc hay lý tưởng sống, tất
cả đều không còn quan trọng. Một trạng thái khác là khi tình yêu đến, anh ta
trân trọng nó, hơn nữa dùng trí tuệ của mình để bảo vệ nó, không cho nó mất đi;
cho dù một ngày nào đó tình yêu vẫn ra đi, cuộc sống của anh ta vẫn rất trình
tự, tình yêu chỉ là một bộ phận chứ không phải là toàn bộ cuộc sống của anh ta.
Phương Đường, cô là dạng đầu tiên, mẫu người này mặc dù rất lương thiện nhưng
cũng rất ngốc nghếch!

- Em xin lỗi! - Giọng
nói của Phương Đường trở nên nghèn nghẹn.

- Cô có lỗi với chính
bản thân mình chứ không phải với tôi, nên không cần phải xin lỗi tôi làm gì. Cô
về nhà và suy ngẫm đi, kể từ nay về sau, rốt cuộc cô muốn trở thành loại người
nào. Phương Đường, đời người rất dài, chỉ vì chút chuyện vụn vặt với đàn ông mà
khiến cho mình mất phương hướng là vô cùng không đáng. Con người, quan trọng
nhất là không được đánh mất bản thân, nếu ngay cả bản thân cũng đánh mất, cô
còn cái gì để mà đem ra yêu người khác?

Phương Đường ủ rũ trở về
nhà, ngâm mình ở trong bồn tắm, cố gắng tưởng tượng ra mình là một con cá nhưng
chẳng bao lâu sau, vì nghẹt thở nên phải trồi lên khỏi mặt nước, miệng há hốc
ra để hít thở. Khoảnh khắc nhớ đến không khí, cô bỗng thấy tâm trạng nhẹ nhõm
hơn hẳn: sự yêu chiều của đàn ông rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn là đàn
bà phải tự biết yêu thương bản thân. Nếu một người phụ nữ ngay cả bản thân mình
cũng không biết trân trọng, ai có thể yêu thương cô ta đây? Kể từ nay về sau,
cô phải yêu thương bản thân mình mới được.

Cho dù đàn ông trên cả
thế giới này đều không yêu cô, ít nhất bản thân mình vẫn yêu thương chính mình.

Ngày hôm sau, Phương
Đường phấn chấn đi làm, xử lý không sai sót chút nào mọi công việc của mình. Cô
hay tin một đoàn ca kịch nổi tiếng đến thành phố mình biểu diễn, thế nên đã bớt
chút thời gian lên mạng đặt vé, hết giờ làm, cô kéo Yên Lạc cùng đi xem, kết
quả hai người gần như ngủ gật ở trong rạp hát, khó khăn lắm mới cố được đến khi
buổi diễn kết thúc.

Yên Lạc luôn mồm ca
thán: “Xem một buổi ca kịch mà mệt hơn cả em chơi nhạc một tối. Chị nghe có
hiểu họ đang hát cái gì không? Chị hiểu được tiếng Italia thật à?”

- Bởi vì chị không hiểu
nên mới gọi em đi cùng. Dù gì em cũng là DJ, cũng coi như là người trong giới
âm nhạc còn gì.

- Dạ thưa chị, tiểu nữ
tài hèn sức mọn, chỉ hiểu được loại nhạc thịnh hành tầm thường thôi, không hiểu
được thứ nhạc cao quý bằng tiếng Italia đấy đâu ạ. Nói trắng ra, em chính là
một người phàm, chị bảo em giả làm “thượng lưu”, em chịu. Haizzz, nếu không
phải bỏ dở giữa chừng là một hành vi bất lịch sự, người ta sẽ vì thế mà cười
nhạo mình thì em đã đi về từ lâu rồi!

- Chị đang xót tiền của
chị đây, năm trăm tệ một vé đấy, thế là toi mất một ngàn tệ rồi! - Phương Đường
ôm ngực thở hắt ra.

- Hôm nay rốt cuộc chị
bị làm sao mà tiêu hoang thế hả? Đây đâu phải tính cách của chị?

- Chị đang học cách
hưởng thụ cuộc sống, yêu chiều bản thân! - Phương Đường đáp.

Yên Lạc nghe rồi cười phá
lên: “Hưởng thụ cuộc sống có nghĩa là làm những việc mà mình thích chứ không
phải là hành hạ bản thân. Em thật oan uổng, phải ngồi chịu đựng đau khổ suốt
hai tiếng đồng hồ với chị!”

- Chị cứ tưởng là chị sẽ
thích cơ. Hóa ra chi nhiều tiền chưa chắc đã là hưởng thụ. Càng nghĩ chị càng
thấy xót tiền rồi! - Phương Đường vốn tưởng cứ tiêu tiền là tìm được niềm vui,
nào ngờ giờ lại thấy chán hơn.

Hai người đi ngang qua
một cửa hàng, bên trong có bày một loại sô cô la mới được đưa ra thị trường,
hộp bên ngoài có màu đen, những miếng sô cô la hình vuông được bọc ở trong giấy
thiếc màu vàng phát ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh đèn, trên tấm bảng giới thiệu
sản phẩm bên cạnh có viết: 55% thành phần là ca cao nguyên chất.

Đỗ Tư Phàm từng nói loại
sô cô la đen này mới thực sự là ngon.

Nhân viên bán hàng đến
gần và nói: “Loại sô cô la này là sản phẩm mới ra của chúng tôi, bán rất chạy.
Nghe nói ăn loại sô cô la này có thể khiến cho người ta cảm thấy hạnh phúc. Vài
ngày nữa là đến Valentine rồi, mua về tặng cho người yêu đi chị!”

Phương Đường ngơ ngác:
“Giờ đang là mùa hè, Valentine gì chứ?”

Nhân viên bán hàng cười
tươi giải thích: “Ngày lễ Thất Tịch, ngày Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau là ngày
lễ tình nhân truyền thống của Trung Quốc mà chị!”

Yên Lạc thở dài: “Bây
giờ lắm ngày lễ tình nhân thật đấy, nào thì ngày lễ tình nhân của phương Tây,
nào thì ngày lễ tình nhân truyền thống của Trung Quốc”, cô ngoảnh đầu sang nhìn
Phương Đường đang ngơ ngẩn trước quầy bán sô cô la, hào phóng nói: “Để cám ơn
chị đã mời em đi xem một buổi ca kịch chán hết chỗ chê, em sẽ tặng chị một hộp
sô cô la mang lại hạnh phúc coi như là quà đáp lễ nhé!”

Phương Đường định thần
lại, một mực kéo Yên Lạc rời khỏi cửa hàng đó.

- Sao thế? Rõ ràng chị
rất muốn ăn mà! - Yên Lạc ngơ ngác.

- Nếu đã là sô cô la có
thể mang lại hạnh phúc cho người ăn, đương nhiên không thể là do em tặng chị
được.

Một lát sau, Yên Lạc đến
vũ trường làm việc, Phương Đường một mình dạo phố, lặng lẽ quay trở lại cửa
hàng đó, mua một hộp sô cô la mang về nhà.

Cô nằm trên ghế sô pha,
bóc lớp giấy thiếc ra, đặt cả miếng sô cô la vuông vức lên đầu lưỡi cho nó từ
từ tan ra, một vị đắng lan tỏa trong miệng, vị rất thật, khiến cho người ta cảm
thấy thích thú vô cùng. Cứ như vậy, cô đã ăn hết sạch cả hộp sô cô la từ lúc
nào không hay.

Sắp đến lễ Thất tịch
rồi, Ngưu Lang và Chức Nữ ở trên trời sắp gặp lại được nhau rồi, Đỗ Tư Phàm,
anh có về nhà không?

Phương Đường đưa ra một
thời hạn ở trong lòng, nếu đến ngày lễ Thất Tịch mà cô và Đỗ Tư Phàm vẫn cứ
chiến tranh lạnh với nhau như thế này, cô sẽ chuyển ra khỏi nhà.

Cô không thể chịu đựng
được cảm giác cô đơn này nữa.

Ở một mình cảm thấy cô
đơn là điều đương nhiên. Nhưng đằng này rõ ràng là có hai người, thế mà vẫn cảm
thấy cô đơn, sự cô đơn đó mới thật sự đáng sợ. Cô không muốn một ngày nào đó mình
sẽ bị đuổi ra khỏi căn nhà này, cho dù có phải rời đi, cô cũng muốn mình là
người mở miệng trước, lần này cô phải ra đi trong thể diện.

Nghĩ đến đây, Phương
Đường liền xắn tay áo, buộc cao tóc lên, bắt đầu dọn dẹp căn nhà. Có thể đây là
lần cuối cùng cô dọn dẹp căn nhà này, dù gì cô cũng ở đây một thời gian rồi,
cũng có tình cảm nhất định đối với tất cả mọi thứ ở đây, cô sẽ lau chùi sạch sẽ
mọi thứ ở đây một lần, coi như để cám ơn chúng đã ở bên cô trong suốt thời gian
tươi đẹp vừa qua.

Cô tìm thấy một tấm bưu
thiếp ở dưới tủ đầu giường, trên đó còn có bút tích của Đỗ Tư Phàm: “Chó hoang,
ngày mai là sinh nhật hai chín tuổi của anh, tính theo tuổi mụ anh đã là đàn
ông ba mươi tuổi rồi. Người xưa có câu ‘tam thập nhi lập’, anh rất vui mừng vì
mình đã lập gia đình ở cái tuổi này. Những ngày qua, có em làm bạn, anh cảm
thấy cuộc sống rất bình yên. Đừng đẩy anh cho người phụ nữ khác, bởi vì trong
lòng anh, em đã là người phụ nữ sẽ đồng hành trọn đời với anh. Em thì sao, em
có sẵn sàng coi anh là người đàn ông sẽ đồng hành với em suốt phần đời còn lại
không? Nếu em đồng ý, ngày mai chúng ta sẽ cùng đón sinh nhật nhé! Thiên sứ một
lòng một dạ với con chó hoang của mình. ”

Tấm thiệp này chắc là Đỗ
Tư Phàm đã viết cho Phương Đường, nhưng sao lại rơi ở một góc không ai hay
biết? Phương Đường nhìn vào ngày tháng, là trước hôm cô đi gặp Chu Lệ Văn một
ngày, điều đó có nghĩa là ngày cô và Chu Lệ Văn cùng đi ăn ở nhà hàng Pháp
chính là sinh nhật của Đỗ Tư Phàm. Trời đất ơi, cô đã làm gì thế này? Thiên sứ
của cô đang chờ đợi cô cùng chúc mừng sinh nhật, đồng thời nhân dịp này để
chuyển sang một trang mới trong cuộc sống của hai người, thế mà cô lại mặc
chiếc váy anh tặng, nhờ anh trang điểm hộ để đi gặp lại tình cũ.

Chẳng trách mà kể từ hôm
đó thái độ của Đỗ Tư Phàm cứ là lạ, chẳng nóng chẳng lạnh với cô. Chắc chắn anh
đã nghĩ cô từ chối lời đề nghị của anh.

Chính cô đã phá hỏng
ngày sinh nhật của anh. Cũng chính cô đã phá hỏng mối quan hệ tốt đẹp của hai
người trước đó.

Phương Đường nắm chặt
tấm bưu thiếp trong tay, trong lòng hối hận không kể xiết. Ngày hôm đấy, chính
cô đã hùng hồn nói với Chu Lệ Văn rằng hãy trân trọng hạnh phúc anh ta đang có,
nào ngờ chính bản thân cô đã đánh rơi hạnh phúc trong tay mình. Cô đau khổ và
căm hận những gì mình đã làm, không nên vì sự không cam tâm trong lòng mà đến
gặp Chu Lệ Văn, tham lam một vài lời tán dương của người tình cũ. Ít nhất ngày
hôm đó, trước khi đi gặp Chu Lệ Văn, cô cũng nên hỏi ý kiến của Đỗ Tư Phàm
trước mới phải.

Phương Đường liên tục
gọi vào máy của Đỗ Tư Phàm nhưng không liên lạc được. Cô để lại lời nhắn của
mình vào hòm thư thoại của anh, giải thích rằng cô đã không nhìn thấy tấm bưu
thiếp anh để lại cho cô. Cô liên tục cầu trời khấn phật, mong sao mọi thứ có
thể cứu vãn được.

Một ngày trôi qua, hai
ngày trôi qua… Ngày lễ Thất Tịch đã đến, Đỗ Tư Phàm, tại sao anh vẫn không trở
về? Anh thật sự vì quá tổn thương mà không để ý đến con chó lang thang của anh
nữa ư?

Phương Đường đến “Phòng
tạo hình Cô bé Lọ Lem” một chuyến nhưng không gặp được Đỗ Tư Phàm. Ricky và
Viviene lịch sự tiếp đón cô.

- Rất tiếc, anh cả không
có ở đây ạ!

- Anh ấy đi đâu rồi? -
Phương Đường hy vọng có thể biết Đỗ Tư Phàm hiện đang ở đâu, như thế ít nhất
mỗi khi nhớ Đỗ Tư Phàm, cô cũng biết được phương hướng cụ thể chứ không phải
người ở đằng đông mà cô lại gửi nhớ nhung về đằng tây. Cô luôn tin rằng nỗi nhớ
có thể gửi đi, chỉ cần bạn luôn cố gắng hướng về người mà bạn đang nhung nhớ,
người ấy chắc chắn có thể cảm nhận được.

Cô đã sai, cô không muốn
nỗi nhớ của mình cũng gửi sai phương hướng.

- Lần này anh cả đi mà
không nói sẽ đi đâu! - Ricky nói.

Nỗi nhớ của cô cũng mất
đi phương hướng, không thể gửi đi được.

- Thế anh ấy cũng không
nói khi nào thì về à?

- Anh ấy chỉ nói sẽ cố
gắng về sớm, nhưng không nói thời gian cụ thể.

- Anh có thể liên lạc
với anh ấy giúp tôi không?

Viviene mỉm cười nói:
“Chị Phương, chị là vợ của anh cả, chị còn không liên lạc được với anh ấy thì
bọn em làm sao liên lạc được?”

- Thế chuyện công việc
thì sao? Ngay cả công việc anh ấy cũng bỏ mặc à?

Ricky nói: “Anh ấy đã
viết ra giấy tất cả những công việc cần xử lý cho bọn em rồi. Mấy hôm trước anh
ấy có gọi điện về nhưng không nói cho bọn em biết anh ấy đang ở đâu!”

Phương Đường vô cùng
thất vọng: “Nếu lần sau anh ấy có gọi điện về, phiền mọi người chuyển lời đến
anh ấy, bảo anh ấy gọi điện về nhà, tôi có chuyện cần nói với anh ấy nhé!”

- Ok! - Ricky đáp.

Lúc Phương Đường chuẩn
bị đi, cô đột nhiên phát hiện mấy miếng sô cô la đặt ở trên bàn, chính là loại
sô cô la có hàm lượng ca cao chiếm 55% mà cô đã mua, Viviene đã nhìn thấy ánh
mắt của Phương Đường, cô lại gần, cầm một miếng sô cô la, bóc lớp giấy thiếc ra
và bỏ vào miệng: “Đây là sô cô la em mới mua, mùi vị cũng không tồi, chị có
muốn thử một miếng không?”

Phương Đường lắc đầu:
“Cám ơn. Tôi muốn vào gian phòng nhỏ bên trong một lát có được không?”

- Anh cả không có ở
trong đó đâu! - Viviene tốt bụng nhắc nhở, hàm ý rằng yêu cầu của cô rất vô lý.

- Tôi biết, tôi chỉ muốn
vào trong đó ngồi một lát, hồi tưởng lại dư âm của lần từ cô gái Lọ Lem biến
thành công chúa.

Căn phòng vẫn được bài
trí như trước đây, Phương Đường ngồi xuống trước gương. Trước tấm gương lớn có
đặt một cốc trà rất đẹp, nước trà bên trong vẫn còn nóng, bên cạnh cốc trà còn
đặt một hộp sô cô la. Hình như ban nãy còn có một người ngồi ở đây, vừa uống
trà vừa ăn sô cô la.

Phương Đường nhìn quanh
gian phòng nhỏ một lượt nhưng không thể tìm được nơi nào có thể trốn được, có
thể là do cô quá đa nghi. Sô cô la thật sự là của Viviene. Nhân viên bán hàng
từng nói loại sô cô la này bán rất chạy, cô chẳng có lý do nào để nghi ngờ Đỗ
Tư Phàm có mặt ở đây khi nhìn thấy những viên sô cô la này.

Phương Đường viết một
mảnh giấy dán lên tấm gương: “Thiên sứ, anh đi rồi, chó hoang rất đau lòng,
không biết cảm nhận như thế này có phải là tình yêu không?”

Báo cáo nội dung xấu