Nhất Linh, cha tôi - Phần II - Chương 10 (Hết)

Dọc đường trở về
Hà Nội, trên xe buýt cô gái Úc có một lúc rời chiếc ghế ở hàng trên xuống ngồi
trên chiếc ghế ngay trước tôi. Khoảng thời gian cô ngồi nói chuyện với tôi, tôi
thấy đó cũng là lúc cô tỏ ra thanh thản nhất trong suốt chuyến đi chơi. Tôi được
biết cô ta ở thành phố Sydney bên Úc. Cô ta đã để ra ba tháng hè để đi du lịch
và đúng như tôi đoán cô ta du lịch một mình không có bạn đồng hành. Nghe cô gái
tả về hành trình đã qua của cô tôi ngạc nhiên về cái tinh thần phiêu lưu mạo hiểm
của cô và chắc cũng là của nhiều những cô gái tây phương trẻ trung của thế hệ mới
này. Chuyến đi bằng đường bộ của cô khởi đi từ thượng lưu sông Dương Tử bên
Trung Quốc trong vùng núi Tứ Xuyên. Bằng đường bộ trong một tháng trời cô đi
xuôi nam xuống biên giới Việt Hoa, qua ngã Lào Cay cô vào Việt Nam. Hai tuần lễ
ở Sapa, cô leo núi Fansipan và sống với người H’mông ở trên núi. Cô ở Hà Nội có
hai ngày. Ngày mai cô sẽ rời Hà Nội sớm đáp xe đi qua Lào, qua ngõ Điện Biên Phủ.
Chương trình của cô sau đó là băng qua Thái Lan bằng đường bộ và sẽ bay về Úc từ
Bangkok. Cô hỏi tôi là tôi đã đi Sapa chưa, tôi nói chưa, cô nói đấy là một nơi
rất đẹp của Việt Nam và là một chỗ phải đi. Tôi nói với cô gái Úc: “Thành phố
nơi chúng tôi sinh sống, Seattle của tiểu bang Washington, rất giống thành phố
Sydney nơi cô ở. Tôi biết như vậy là vì coi tivi chiếu thế vận hội mùa hè ở
Sydney, đoàn lực sĩ chạy đường trường trên những con đường của thành phố. Tôi
thấy Sydney cũng giống như Seattle có rất nhiều cây, rất nhiều nước vì cả hai
thành phố đều nằm sát vùng vịnh. Ở bên Úc chúng tôi cũng có nhiều người bạn và
họ hàng sinh sống, vì thế chúng tôi sẽ qua thăm đất nước của cô trong thời gian
gần đây.” Tôi còn nói vợ chồng tôi rất thích đi du lịch và đề nghị khi nào cô
có dịp ghé Seattle thì tôi sẽ làm hướng dẫn viên và cô cũng làm như thế khi
chúng tôi đến Sydney.

Cô gái Úc trở lại
chỗ ngồi sau khi chúng tôi trao đổi địa chỉ e-mail. Đọc cái địa chỉ mà cô ta
ghi cho tôi trên một mẩu giấy, tôi biết được tên cô ta. Bên ngoài xe trời mùa
thu miền Bắc chụp bóng tối xuống rất sớm. Về đến gần Hà Nội thì đèn trên xe đã
thấy bật sáng, hai bên đường ánh đèn điện vàng mờ trong những hàng quán. Ngoại
ô Hà Nội về đêm trông hoang vắng đìu hiu.

Xe vào trong thành phố. Tôi thấy cô gái Úc đứng dậy nhìn ra
ngoài. Cái vẻ nóng ruột hiện rõ trên nét mặt cô. Luôn tay nhìn đồng hồ, cô nhắc
lại đến hai bà lần với anh hướng dẫn là nhớ nói với chú tài xế ghé Hồ Gươm cho
cô ta xuống trước khi xe đến bãi đỗ. Tôi thấy anh hướng dẫn gật đầu lia lịa, có
vẻ chịu đựng như không còn buồn cà khịa với cô tây ba-lô nữa.

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com -
gác nhỏ cho người yêu sách.]

Tôi suy nghĩ. Tôi đã làm hỏng chuyến đi chơi này của cô gái
chỉ vì cái nhà thờ Phát Diệm. Tôi đoán trong lúc nói chuyện với tôi hồi nãy sở
dĩ trông cô thanh thản chắc là vì lúc ấy cô đinh ninh là sẽ không về kịp Hà Nội
nên cô bỏ cuộc thôi không nghĩ đến cái hẹn của mình nữa. Nhưng đến khi xe vào
thành phố, xem lại giờ thì chắc là cô nghĩ không đến nỗi nào và chính vì thế
nên cô mới lại nóng ruột. Cái hẹn nào mà quan trọng thế? Tôi tưởng tượng nếu
tôi ở vị trí cô ta và tôi cũng trẻ như cô ta. Với cái tuổi đó cái hẹn gì là
quan trọng nhất? Có lẽ bị ảnh hưởng bởi những dòng văn lãng mạn của Tự Lực Văn
Đoàn, tôi hình dung một câu chuyện tình. Sáng sớm mai cô ta phải rời Hà Nội.
Cái hẹn tối nay là cơ hội chót để cô gặp người ấy. Một anh tây ba-lô cũng đi du
lịch một mình như cô, người Úc, người Đức, người Mỹ; điều đó không quan trọng,
cái quan trọng là hai người đã gặp nhau và hợp nhau. Cô đã quên không lấy địa
chỉ của người đó. Nếu lỡ hẹn cô đã mất đi một cơ hội lớn nó có thể làm lệch hẳn
đời cô. Vì cô ta cứ nhất định muốn xuống xe ở Hồ Gươm, vậy thì chỗ hò hẹn phải
là cái nhà Thủy Tạ thơ mộng kia.

Khi chiếc xe buýt đến bờ hồ, cô gái bỏ chỗ đứng tiến đến chờ
sẵn ở sát cửa. Đến đường Đinh Tiên Hoàng, chỗ đối diện với đền Ngọc Sơn, cô gái
Úc ra hiệu xe ngừng. Chiếc buýt đỗ lại bên hè, thả cô gái xuống rồi chạy ngay.
Tôi rướn người nhìn qua khung kính. Trên vỉa hè đèn sáng trưng, cô gái Úc vừa
đi tất tả vừa lục trong ví sách tay lấy ra một cái gì như tấm vé, trình cho cô
gái đứng trước rạp và biến mất vào trong. Rạp hát vắng ngắt. Cảnh vật ban đêm ở
chỗ đó khác hẳn quang cảnh tôi đã thấy ban ngày. Tôi nghe mình nói thầm với
tôi. Bye bye Christina! Bye...Cái mái hiên vòm cong đó giờ đây không
còn nữa. Rạp Philharmonique nay trở thành rạp trình diễn
Múa rối nước
Thăng Long (Water Puppets Show). Những ông tây bà đầm ăn mặc lịch sự và
sang trọng kia, hơn nửa thế k
sau, được thay thế bằng những anh tây chị đầm ba-lô,
quần đùi áo ngắn, đi đứng nghêng ngang hí hửng với chiếc nón cối Việt cộng ở
trên đầu.

Seattle, mùa Giáng sinh, 2002.

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Chim Cụt –
Lam
Sa
- trangchic
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.