Trà trộn phòng con gái - Phần 26

Tôi quay đầu nhìn lại chiếc giường
nước bề bộn, nghĩ ngợi một hồi rồi đi ra cửa.

Trình Tư Vy mặt hướng vào tủ quần
áo, chỉ chăm chú chọn quần áo bên trong chiếc tủ, dường như không hề để ý đến sự
ra đi của tôi.

Ngay trong khoảnh khắc tôi rời
khỏi căn phòng sang trọng ấy, từ khe cửa nhỏ đang nhanh chóng khép lại, vừa
đúng lúc tôi nhìn thấy Trình Tư Vy giơ tay lấy ra một chiếc váy dài, tấm thảm
trên người cô rơi xuống đất, để lộ cơ thể gợi cảm và quyến rũ.

Tôi lái xe trở về Lam Kiều Hoa
Uyển, khi đi qua phòng khách, tôi nhìn thấy Trình Lộ đang nằm trên sofa, đối diện
với chiếc ti vi màn hình rộng, vừa xem tiết mục “Làm thế nào để trở thành người
phụ nữ ngực nhỏ hoàn mỹ”, vừa cạp cạp snack khoai tây.

“Biết mình béo lại còn ăn!”.
Nghĩ đến những lời than thở của Trình Lộ trong phòng tắm tối qua, khi đi qua
sofa, tôi buông một câu.

Nghe thấy thế, Trình Lộ giống
như chú cún bị dẫm phải đuôi, lập tức quay lại trợn mắt với tôi, rồi to tiếng
quát lớn: “Cút! Ai cần anh quản!”.

Vốn chỉ có ý tốt khuyên cô ta đừng
để mất dáng, không ngờ cô ta mở miệng ra lại hung dữ như vậy.

Lòng tôi dâng lên một ngọn lửa
tức giận, nhưng không muốn cãi nhau với cô ta, cầm lấy cốc trà hoa cúc bên cạnh,
tôi uống ừng ực mấy ngụm liền.

“Không cần để ý đến cô ấy, cô ấy
đang trong kỳ kinh”. Hiểu Ngưng ngồi cạnh Trình Lộ, đột nhiên bình thản nói.

Phì!

Tôi phun ra nửa ngụm trà hoa
cúc.

“Đúng rồi, mấy hôm này là kỳ của
Lộ Lộ, Lương Mân anh phải biết chứ, khi phụ nữ ở kỳ kinh, tâm trạng rất không tốt.
Anh nhường cô ấy một chút đi”. Linh Huyên vừa lúc đó đi ngang qua phòng khách
liền nói.

Tô Tô tai thính chắc đã nghe thấy
chủ đề này, đột nhiên nhảy ra từ phòng cô bé: “Đúng vậy! Đúng vậy! Kỳ kinh nguyệt
của chị Lộ Lộ là mười lăm, mười sáu hàng tháng, chị Hiểu Ngưng là khoảng ngày
hai mươi, chị Linh Huyên là đầu của mỗi tháng, còn em vừa hết, khoảng mùng mười!
Anh Tiểu Mân, anh phải nhớ hết những cái này đấy!”.

Phì!

Nửa ngụm trà hoa cúc còn lại
trong miệng tôi cuối cùng cũng phun ra nốt.

Sắc mặt của Trình Lộ lúc thì
xanh lúc thì đỏ, giận đến mức ngứa răng ngứa lợi, nhưng lại không có cách nào
phản bác, lại càng không thể lên cơn điên ngay tại chỗ, tiện thể chứng minh cô
ta đang trong kỳ kinh thật.

Tôi thấy cô ta gần như sắp tức
điên lên, vội vàng chuyển chủ đề: “Trình Lộ, tôi hỏi cô điều này”.

“Không muốn chết thì đừng có mà
gây sự với tôi”. Trình Lộ nghiến răng ken két.

“Nếu như cho cô dịch tác phẩm của
Carl Sura, cô thấy mình có thể làm được không?”. Tôi nói.

Trình Lộ nhìn tôi chằm chằm:
“Sao tự dưng lại hỏi câu hỏi vô vị thế?”.

“Không có gì, chỉ là nói chuyện
phiếm thôi mà. Cô thấy trình độ của mình có thể dịch sách của Carl Sura không?
Phải đạt đến trình độ cao nhất của biên dịch, nhanh, chuẩn, ác”.

“Ác cái đầu anh ấy! Tiêu chuẩn
của biên dịch là tín, đạt, nhã”. Trình Lộ không thèm cảm nhận một tý nào sự hài
hước của tôi, cúi đầu nghĩ ngợi, “Nếu như thật sự phải dịch, chắc phải bỏ chút
thời gian, nhưng chắc là không có vấn đề gì. Mỗi cuốn tiểu thuyết của ông ấy,
tôi đều đọc trên năm lần. Sao, gần đây anh có vẻ rất có hứng thú với Carl Sura
thì phải?”.

“Không có gì, tiện miệng hỏi vậy
thôi”. Tôi đi qua họ, vào phòng mình, một kế hoạch rõ ràng đã hình thành trong
đầu tôi.

Mỗi thứ hai sau một kỳ nghỉ cuối
tuần đều làm cho người ta mệt mỏi, vì công việc bị dồn lại trong hai ngày không
làm việc, cần giải quyết hết vào thứ hai.

Tôi và Trình Lộ đến văn phòng,
với tốc độ nhanh nhất khởi động máy tính và pha cà phê, sau đó đồng thời xử lý
một đống văn bản. Tuy số lượng bản thảo của phòng bản quyền không nhiều bằng
phòng biên tập, nhưng các tài liệu bên phòng bản quyền đa số là sách tiếng nước
ngoài, thời gian và sức lực tiêu tốn vào đấy không hề nhỏ hơn phòng biên tập.

Cả một ngày bận rộn làm việc,
không biết giờ tan sở đã đến từ bao giờ. Công việc xuất bản, nói nhàn hạ thì
cũng nhàn hạ, nói bận thì cũng bận thật. Biển sách là vô bờ, mãi mãi vẫn không
thể xem hết sách, không bao giờ làm hết việc.

Ánh mặt trời buổi chiều chiếu
chênh chếch, trong văn phòng rộng lớn chỉ có tôi và Trình Lộ ngồi đối diện
nhau. Kỳ thực tôi đã làm xong việc của mình rồi, chỉ là tôi biết cô ta đang
trong cái thời kỳ thân thể yếu ớt, nên chủ động ở lại cùng cô ta tăng ca, tìm
vài việc để làm, chuẩn bị đưa cô ta về nhà.

“Đúng rồi, mấy hôm trước anh hỏi
tôi về Carl Sura, tôi đột nhiên nghĩ ra một việc này”. Trình Lộ nói.

“Việc gì?”. Tôi hỏi.

Trình Lộ nhìn tôi: “Anh biết
chuyện tác phẩm My World của ông ta được đề cử giải Nobel chưa?”.

“Biết, tôi đã từng xem qua, vài
tháng trước đã được đề cử rồi. Sao thế, không lẽ đã nhận được giải Nobel rồi
à?”.

“Làm gì mà nhanh thế? Nhưng,
quyển sách này hôm qua đã lọt vào vòng hai rồi”. Trình Lộ nói.

“Vòng hai tổng cộng có bao
nhiêu quyển?”. Tôi lại hỏi.

“Không nhiều, tổng cộng mười
lăm quyển”.

“Là những sách gì?”.

“Tác phẩm mới Chưa đặt tên của
Milan Kundera(*), Nhà của Ismail Kadare(**), Vinh quang vĩ đại của
Stanislaw(***) Lem, nhà thơ nữ người Đan Mạch Inger Christensen(****)…”. Trình
Lộ liệt kê không sót quyển nào.

(*) Milan Kundera sinh năm 1929
một nhà văn Pháp gốc Czech khá nổi tiếng.

(**) Ismail Kadare sinh năm
1936, là một nhà văn người Albani.

(***) Stanislaw Lem
(1921-2006), nhà văn người Ba Lan chuyên viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng,
triết học và trào phúng

(****) Inger Christensen
(1935-2009), nhà thơ, tiểu thuyết gia, nhà viết luận và biên tập viên người Đan
Mạch.

Cả bốn nhà văn, nhà thơ trên đều
đã từng được đề cử giải Nobel Văn học, tuy nhiên các tác phẩm của họ được đề cập
ở đây đều chỉ là hư cấu (BTV).

“Những quyển mà cô nói, tôi đều
đã đọc rồi”.

Trình Lộ tò mò hỏi: “Xem lúc
nào thế? Tôi nhớ là anh không hay xem tiểu thuyết dịch của nước ngoài mà”.

“Hai ngày nay”. Tôi thản nhiên
đáp.

Cô ta nhìn tôi đầy ngạc nhiên:
“Tốc độ đọc sách của anh nhanh thật, bình thường chẳng mấy khi thấy anh đọc
sách”.

Tôi mỉm cười: “Tôi đã xem hết,
đều không bằng My World của Carl Sura”.

“Hả?”. Trình Lộ lại càng nhìn
tôi vẻ ngạc nhiên.

“Cô cứ nghĩ mà xem, nếu như con
mắt của mấy ông già trong ban giám khảo của giải Nobel không kém, Carl Sura lần
này sẽ đoạt được giải Nobel”. Tôi tiếp tục bình thản nói.

“Thật á?”. Trình Lộ mở to mắt
nhìn tôi. Dường như hôm nay, cô ta không còn đối đầu với tôi nữa, chỉ là không
tin lắm.

“Chuyện nói đến đây thôi, qua một
thời gian nữa là sẽ rõ chân tướng. Có thể cô còn có tin mừng khác nữa kia”. Tôi
nói.

Làm xong những việc gấp, tôi và
Trình Lộ nói chuyện về chủ đề Carl Sura, cùng đi xuống, vừa đến cửa, tôi bỗng
nhìn thấy chiếc xe Porsche 911 màu đen quen thuộc đậu ở ngoài bậc lên xuống ở cổng.

Trình Tư Vy?

Trong óc tôi nảy ra ba chữ ấy.

“Giờ mới tan sở à?”.

Đúng lúc tôi đang nghĩ như vậy,
từ phía sofa của sảnh lớn, Trình Tư Vy vừa lanh lảnh nói vừa chậm rãi tiến lại.

“Sao chị lại đến đây?”. Tôi vui
mừng xen lẫn ngạc nhiên nhìn cô ấy. Cô ấy mặc quần áo lộng lẫy, trong khung cảnh
của bầu trời ảm đạm thế này cô ấy như một chiếc cầu vồng đột nhiên xuất hiện,
làm sáng ngời cả đại sảnh.

Trình Tư Vy cười: “Hôm nay có
thời gian rỗi ăn cơm với tôi không? Tôi mời”.

Cô ấy vừa nói vừa liếc nhìn
Trình Lộ bên cạnh tôi.

Trình Lộ tươi cười với cô ấy,
nhưng lạnh nhạt hứ một tiếng. Đương nhiên, chỉ có tôi mới có thể nghe thấy. Vốn
tôi định đưa cô ta về nhà, nhưng lại nảy ra một “Trình Giảo Kim”, cô ta tuy biết
phục vụ khách hàng quan trọng hơn, nhưng vẫn có cảm giác không thoải mái.
Haizz, ban đầu người đẩy tôi vào lò lửa không phải cô ta thì còn ai?

Cô ta chỉ thấy tôi và Trình Tư
Vy nồng nhiệt với nhau, mà không thấy được trong lòng tôi đang sốt sắng chuyện
Carl Sura. Không nói chuyện tình cảm riêng tư, trên phương diện làm ăn, Trình
Tư Vy là tấm kim bài lớn nhất hiện có trong tay tôi.

“Lương Mân, anh cố gắng tiếp
đãi chị Tư Vy cho tốt, tôi về trước đây”. Trình Lộ bước từng bước dài, bình thản
nói, rồi đi ra cửa.

“Giám đốc Trình đi nhanh quá,
tôi còn muốn mời cô ấy cùng đi nữa mà”. Trình Tư Vy nhìn theo bóng của Trình Lộ,
cười ngại ngùng.

“Giám đốc Trình đã về rồi, thế
thì chúng ta không đi ăn vội, tôi muốn đi dạo hàng sách cũ. Ở miếu Thành Hoàng
trên phố cổ, tôi muốn đi từ rất lâu rồi, nhưng trước đây bận quá. Tôi muốn anh
đi cùng, sẽ thú vị hơn nhiều”. Trình Tư Vy nói tiếp.

Cô ấy nói rất tự nhiên, và cũng
rất có lý. Cô ấy không có bạn bè ở thành phố Bình Hải, tôi đi cùng cô ấy cũng
là việc nên làm. Nhìn cách ăn nói thản nhiên này, thì dường như cô ấy đã hoàn
toàn quên việc xảy ra hôm đó.

Miếu Thành Hoàng ở phía đông của
thành phố Bình Hải, thuộc khu phố cổ. Cũng có thể vì khu phố này vẫn chưa được
khai thác, nên vẫn còn lưu giữ được phong vị vốn có của thành phố từ mấy chục
năm trước.

Chiếc xe Porsche của Trình Tư
Vy xuyên qua những con phố nhỏ hẹp, theo sự chỉ dẫn của tôi, tìm đến phố sách
cũ ở miếu Thành Hoàng.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, các
sạp sách đều đã được bày ra, người đi kẻ đến, buôn bán rất phát đạt. Chúng tôi
đỗ xe trong một cái ngõ nhỏ, rồi cùng nhau đi bộ vào.

Hai bên con đường lát đá màu
xanh vốn đã nhỏ hẹp lại bầy kín những sạp sách đủ màu sắc, con đường càng trở
nên chật chội hơn. Tôi và Trình Tư Vy đi lại một cách cẩn thận, Trình Tư Vy sợ
ngã, nắm chặt tay tôi.

Bàn tay cô ấy tinh tế như một
viên ngọc nằm trong tay tôi. Những bước đi nhẹ nhàng của cô để tránh những tập
sách bầy trên đất càng làm cô toát lên vẻ tinh nghịch đáng yêu.

Ở đây, những người bán sách
không bao giờ gào thét, để cho gió cứ tùy ý thổi tung những trang sách đã ngả
vàng. Người mua sách cũng không tranh luận ồn ào, dừng chân bên sạp sách mà
mình thích để lựa chọn. Giữa các sạp sách, thỉnh thoảng lại xen kẽ một vài hàng
bán đồ cổ, khó phân thật giả. Những người hiểu biết, những người không hiểu biết,
đều lặng lẽ cầm những đồ cổ ấy mà ngắm nghía thưởng thức.

Không như những ngôi chợ bình
thường khác, nơi đây giống một chốn xa lánh thế tục.

Ánh chiều tà chiếu nghiêng lên
những tòa nhà cao tầng phía xa, phản chiếu ánh sáng loang lổ đầy hư ảo xuống
nơi này.

Tôi và Trình Tư Vy nắm chặt tay
nhau, vừa tránh dòng người đi ngược lại vừa bước trên con đường lát đá vững chắc,
thưởng thức con người nơi đây, thưởng thức bầu không khí nơi đây. Cảm giác này
cực kỳ tuyệt vời.

“Đây là vùng đất yên bình duy
nhất còn lại của thành phố”. Trình Tư Vy không ngừng quay ngang để ngắm nhìn những
sạp sách cũ tuy sập sệ nhưng đầy thi vị ở hai bên đường, thốt lên một câu.

“Cảm giác đi dạo hiệu sách mới
và những sạp sách ở đây hoàn toàn khác nhau, nhưng nơi đây cũng sẽ nhanh chóng
bị giải tỏa thôi”. Tôi ngẩng đầu nhìn mạng lưới dây điện kiểu cũ chằng chịt
chăng ngang dọc trên đầu, nói.

Trình Tư Vy cười bất lực, đi gần
tôi thêm mấy bước, vừa đi vừa dựa vào vai tôi.

Con phố cũ vừa ngổn ngang vừa
có màu sắc cổ kính này đem lại cho đám người trong thành phố đầy bận rộn một cảm
giác mộc mạc và yên lành.

Đột nhiên, mắt tôi bất giác chú
ý vào một hàng truyện tranh, ngay lập tức nắm tay Trình Tư Vy tiến lại đó.

“Thật hoài niệm…”. Tôi quỳ xuống,
nhặt đại hai quyển giở ra đọc. Ông lão bán sách nhìn tôi cười ha ha, cũng không
nói gì.

Lại lần nữa nhìn thấy loại truyện
tranh vừa cũ vừa nát này, cũng có thể chỉ có những người sinh ra ở những năm 80
mới có cảm giác ấy.

Trình Tư Vy đứng cạnh tôi, thấy
tôi thích tập truyện tranh cũ nát này đến nỗi không muốn rời ra, có hơi chút
điên cuồng, không kìm được cũng bật cười.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có ai
đó đang cố tình tiếp cận Trình Tư Vy. Quay người lại, tôi nhìn thấy một người
đàn ông tóc xoăn màu nâu lướt qua Trình Tư Vy.

Tôi nhanh chóng xoay người, tóm
chặt lấy cổ tay của người đàn ông ấy.

Trong tay anh ta, đang cầm chiếc
ví da mà Trình Tư Vy để trong túi xách.

Tên trộm đen đúa này, chắc là
thấy Trình Tư Vy có mái tóc màu vàng kim và ăn mặc đẹp đẽ, tưởng cô ấy là du
khách nước ngoài giàu có nên mới ra tay.

Lúc này bị tôi tóm tại trận, hắn
vô cùng hoảng loạn, đột nhiên hắn rút từ trong túi áo ra một con dao nhỏ, đâm về
phía tôi!

May mà tôi chân tay lanh lẹ, sớm
đã có đề phòng, nghiêng đầu tránh mũi dao của hắn, đá một cái thật mạnh vào bụng
hắn. Bụng bị đau, hắn lăn lộn trên đất, rồi thuận đà chạy trốn, len vào giữa
đám đông.

Mọi người đều sợ con dao trong
tay hắn ta, không dám cản hắn lại. Tôi đang định đuổi theo, Trình Tư Vy lại đưa
tay kéo tôi lại: “Thôi bỏ đi, chó cùng dứt giậu”.

Tôi quay đầu nhìn đám người
kinh ngạc đứng vây quanh, gật đầu đồng ý với cô ấy. Trình Tư Vy lo lắng cho
tôi, cũng không hy vọng hôm nay lại xảy ra thêm bất cứ việc gì nữa.

Sạp sách cũ vòng quanh bốn phía
miếu Thành Hoàng, chạy dài mấy trăm mét, trông khá hoành tráng. Trình Tư Vy
nhìn từng sạp ở hai bên, thỉnh thoảng cũng lấy vài cuốn sách cũ không còn xuất
bản nữa ra xem, hoặc mua một vài cuốn tạp chí cũ bây giờ xem thì có vẻ hơi ngốc
nghếch nhưng lại có thể ghi lại được trạng thái xã hội lúc bấy giờ với hy vọng
tìm được thứ gì hay ho.

“Tác phẩm Mù lòa của Elias
Canetti(*), không ngờ từ năm 1982 ở Trung Quốc đã có bản dịch rồi. Đây là một
trong những cuốn tiểu thuyết mà hồi nhỏ tôi thích đọc nhất, đoạt giải Nobel văn
học năm 1981”. Trình Tư Vy vuốt ve cuốn sách cũ mà cô lấy ra, nói vẻ ca tụng.

(*) Elias Caretti (1905-1994)
là nhà văn Áo đoạt giải Nobel Văn học năm 1981.

“Cuốn sách Văn học hiện đại năm
1983, trong đó sưu tập đủ tác phẩm của các nhà văn lớn như Quách Mạt Nhược, Mao
Thuẫn, Hồ Thích và Lương Thực Thu rất quý giá. Chắc chị không biết, đầu thập
niên 80 có thể tập hợp xuất bản những tác phẩm của Hồ Thích và Lương Thực Thu
thực sự rất khó khăn”. Tôi cầm một quyển sách cũ khác mà mình lấy được, bùi
ngùi nói.

“Bởi vì bọn họ là “nhà văn tư sản”
chứ gì?”. Trình Tư Vy nói.

Tôi rất ngạc nhiên Trình Tư Vy
còn biết cả những việc này nữa. Hai chúng tôi đều có thể tìm thấy những thứ
mình yêu thích ở đây, đàm đạo về “bảo bối” của mình, xem qua xem lại, đột nhiên
nhìn nhau rồi cười, dường như có cảm giác gặp được tri kỷ.

“Bố tôi dạy tôi rất nhiều điều”.
Trình Tư Vy bỗng nhiên nói.

Tôi nhìn cô ấy: “Tôi nhớ bố chị
là người Trung Quốc”.

“Ừ, một thư sinh”. Trình Tư Vy
nhìn chiếc cầu gần đó, đột ngột kéo tay tôi, chạy về phía đó.

Tôi không hiểu cô ấy muốn làm
gì, chỉ có thể nắm tay cô, cùng chạy về phía ấy.

Đây là chiếc cầu đá dẫn vào miếu
Thành Hoàng, nghe nói xây từ thời Tống, qua biết bao tháng năm mưa gió dập vùi,
vẫn hiên ngang đứng đó không hề nghiêng ngả. Những chữ khắc trên bia đá bên cạnh
đã không còn nhìn rõ, mặt cầu và bậc lên xuống đã bị những người đến miếu Thành
Hoàng cầu phúc từ xưa đến nay giẫm đến nỗi bóng sáng lạ thường.

Trình Tư Vy lặng người nhìn chiếc
cầu đá này, dường như đang nghĩ tâm sự gì.

“Cái cầu này xây từ thời nhà Tống
đấy, đến nay đã có hơn một nghìn năm lịch sử rồi”. Tôi ghé sát vào tai cô ấy,
nhẹ nhàng nói.

“Tôi có ấn tượng”. Trình Tư Vy
lẩm bẩm.

“Ồ, chị đã từng đến đây?”. Tôi
hỏi.

“Ừ”. Trình Tư Vy gật đầu, kéo
tay tôi đi thêm vài bước về phía tây, rồi đột nhiên dừng chân dưới một gốc cây
liễu lớn.

Trên cây liễu, treo đầy những sợi
dây màu đỏ để cầu phúc. Cây liễu già phải ba người ôm mới xuể này không biết tuổi
thọ là bao nhiêu. Phần cành cây phía thân dưới của nó đã bị những người đến đây
sờ cho nhẵn bóng như đá cẩm thạch, ở phần đỉnh lại ngoan cường mọc ra những
cành mới, rủ xuống xanh mơn mởn.

“Chính là chỗ này…”. Hai mắt
Trình Tư Vy sáng lên, mặt hướng về cây liễu và con sông hộ thành, đứng đúng vị
trí, rồi quay ngược lại một trăm tám mươi độ.

“Sao vậy?”. Tôi cảm thấy rất kỳ
lạ liền hỏi cô ấy.

“Nhìn thấy căn nhà mái ngói có
giếng trời ở phía bên kia không?”. Trình Tư Vy chỉ về phía đó, hỏi tôi.

“Thấy rồi”. Xuyên qua những nóc
nhà mái ngói san sát nhau, tôi nhìn thấy chỉ có một nóc nhà là có giếng trời đối
diện thẳng với chúng tôi.

“Tôi sinh ra ở đây”. Trình Tư Vy
nhìn tôi, nói.

Nghe thấy câu này, tôi hơn có
chút kinh ngạc nhìn cô ấy.

Trình Tư Vy quay lại vỗ vỗ vào
thân cây liễu già, lại cúi đầu nhìn dòng nước lững lờ chảy dưới chiếc cầu đá,
thở dài một cái, nhẹ nhàng thì thầm: “Tôi lại trở về đây”.

Khóe mắt cô dần dần ướt đẫm.
Tôi thật không ngờ, tuổi thơ của Trình Tư Vy lại trải qua ở chính nơi đây. Càng
không thể ngờ về thăm chốn cũ, Trình Tư Vy lại trở nên đa sầu đa cảm như vậy.

Cô ấy lau khóe mắt: “Khoảng năm
tôi sáu hay bảy tuổi thì gia đình tôi chuyển sang châu Âu, trong ấn tượng của
tôi chỉ có cây cầu đá và cây liễu già này mà thôi. Bố mẹ tôi quen nhau chính ở
bên những sạp sách cũ này. Lúc đó, đây là một trong những chợ sách nổi tiếng nhất
của Trung Quốc, mẹ tôi đến đây khảo sát, sau đó gặp được bố tôi lúc đó đang
kinh doanh một tiệm sách nhỏ”.

“Sau đó là câu chuyện của công
chúa và ếch xanh”. Tôi cười hỏi cô ấy.

“Cũng gần như thế, bố tôi là một
thư sinh nghèo, nhưng rất có tài, rất có tầm nhìn. Cụ thể tôi cũng không rõ,
tóm lại mẹ tôi đã ở lại, rồi sinh ra tôi”.

Tôi cười vẻ ngạc nhiên: “Thời
đó, lấy một phụ nữ nước ngoài, cần phải có dũng khí lớn lắm nhỉ?”.

“Mẹ tôi không phải là người
châu Âu cao lớn như anh tưởng tượng đâu, bà rất nhỏ nhắn, thân hình như người
phương Đông. Ngược lại thân hình bố tôi khá là cao lớn”. Trình Tư Vy giải
thích.

“Ồ, thế sau đó thì sao?”.

“Bố tôi không muốn đi châu Âu,
vì ông phải chăm sóc mẹ mình cũng là bà nội của tôi, sau đó bà tôi mất, lúc đó
tôi khoảng sáu, bảy tuổi, cục diện trong nước không được ổn định, nên quyết định
chuyển đến châu Âu”. Trình Tư Vy kể.

“Lần này chị đến Bình Hải, một
phần là vì cái dự án kia, phần khác, là muốn muốn đến đây tìm lại nhà cũ đúng
không?”. Tôi hỏi cô ấy.

“Cũng có thể”. Trình Tư Vy thở
dài, “Tôi cảm thấy rất thân thiết với nơi này”.

Tôi hưng phấn kéo tay cô ấy:
“Chúng ta đi đi, xem xem nhà cũ của chị như thế nào?”.

“Không cần đâu”. Trình Tư Vy lắc
đầu, “Nhà đã bị bán lâu rồi, đừng làm phiền người ta nữa”.

Cô ấy quay đầu nhìn miếu Thành
Hoàng hương khói nghi ngút: “Chúng ta vào trong miếu xem đi”.

Tôi gật đầu đồng ý, dắt cô đi
qua chiếc cầu đá có cả nghìn năm lịch sử, đi vào trong miếu.

Ngôi miếu này không biết bao
nhiêu năm rồi không được sửa sang lại cẩn thận, tối om om, cửa miếu và các cột
đều bị khói hun thành màu vàng tối.

Nhưng, cho dù như vậy, người địa
phương đến đây thắp hương bái đức Thành Hoàng vẫn rất nhiều. Nghe nói ngôi miếu
Thành Hoàng của thành phố Bình Hải đối với người dân nơi đây rất linh thiêng.

Trình Tư Vy xem xét từng bức
tranh trên xà nhà trong miếu, bước qua bậc cửa cao, vào đại điện. Tôi mua hai
nén hương, đi theo ngay phía sau, đưa cho cô một nén.

Thắp hương cho Đức Thành Hoàng
xong, tôi và Trình Tư Vy lần lượt quỳ xuống cầu khấn. Lòng tôi hấp tấp cầu cho
bản quyền sách của Carl Sura thuận lợi đến được tay tôi, bụng thì nghĩ không biết
Đức Thành Hoàng này có quản lý được người nước ngoài như ông Carl Sura không.

Tôi mở mắt, quay đầu nhìn sang
bên cạnh. Chỉ thấy Trình Tư Vy nhắm mắt, chắp hai tay trước ngực, miệng lẩm nhẩm
cái gì đó, rất thành tâm khấn cầu.

Trong đại điện trang nghiêm
này, từ góc nghiêng nhìn sang, mặt Trình Tư Vy cũng rất đẹp. Đặc biệt là dáng
cô nhắm mắt thành tâm cầu khấn không khỏi làm trái tim tôi xao động.

Cuối cùng, cô ấy cũng mở mắt
ra. Cô ấy phát hiện ra tôi đang ngắm nhìn, chỉ cười cười, sau đó đứng dậy.

Ánh chiều tà bên ngoài dường
như trong giây lát đã biến mất hoàn toàn, trời đã tối hơn, điều này không khỏi
làm tôi nghi ngờ, tôi và Trình Tư Vy ở trong cái miếu này, rốt cuộc đã bao lâu
rồi.

“Đi thôi”. Trình Tư Vy nói.

Thần sắc cô ấy nhẹ nhàng, dường
như ở trước Đức Thành Hoàng cô đã trút bỏ được hết mọi gánh nặng.

Lúc này mặt trời xuống núi, những
tiệm sách ở quanh miếu Thành Hoàng đã dọn hàng, những tia nắng còn sót lại trên
bầu trời chiếu lên mặt đường, tạo cho con người ta một cảm giác râm mát.

“Anh không thấy, sự gặp gỡ của
chúng ta cũng là một sự lặp lại của lịch sử sao?”. Trình Tư Vy đi được một đoạn
đột nhiên nói.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.