Trà trộn phòng con gái - Phần 10
“Ừ”. Linh Huyên khẽ gật đầu, dường
như cũng chìm đắm trong không khí cảm động lòng người này, hai mắt khẽ nhắm lại.
Tôi và Linh Huyên cùng lắng
nghe bản nhạc, thậm chí quên cả thái rau. Những nốt nhạc trữ tình, cùng lúc len
lỏi vào trái tim của tôi và Linh Huyên.
“Buộc tạp dề cho em, để em xào
rau cho”. Linh Huyên đang nghe nhạc, êm ái dựa vào lòng tôi, bỗng nhiên lên tiếng.
“Ờ…”. Tôi vừa tỉnh dậy sau cơn
say, cầm chiếc tạp dề treo trên tường cạnh đó.
Linh Huyên hơi giơ tay lên, ý bảo
tôi mặc vào cho cô ấy.
Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy,
vòng qua bờ eo không đến một vòng tay của cô ấy, buộc dây tạp dề, rồi kéo mái
tóc ra phía sau, để tránh rơi vào thức ăn trong nồi.
“Anh rất tỉ mỉ”. Linh Huyên
khen ngợi tôi.
“Nên làm thôi mà”. Tôi ôm bờ eo
mềm mại cô ấy, khẽ mỉm cười, nói.
“Haizz, sao những người đàn ông
tốt đều là gay hết”. Cô ấy lẩm bẩm, khẽ thở dài.
Tiếng piano vẫn du dương ngoài
phòng khách, căn bếp vốn không lấy gì làm lãng mạn bỗng chốc hóa thành căn
phòng nhỏ ấm cúng, khiến tôi nhớ lại cảnh tượng kinh điển hai nhân vật chính ôm
nhau cùng làm gốm trong The ghost.
“Linh Huyên, em chưa có bạn
trai hả?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Đã qua lại với mấy người, đều
không hài lòng. Dài nhất cũng chỉ một tuần”. Linh Huyên nói.
Tôi tiếp tục hỏi cô ấy: “Chắc
là em yêu cầu cao quá. Em vừa xinh đẹp, công việc lại ổn định, tính tình cũng dịu
dàng, đàn ông bình thường chắc không xứng với em”.
Linh Huyên cười, lộ vẻ kiêu kỳ
hiếm thấy, “Em đâu có tốt như anh nói. Có lẽ là không có duyên phận, không gặp
được người đàn ông làm trái tim em rung động”.
“Nhưng thế cũng tốt, mọi người
đều độc thân”. Cô ấy tự an ủi bản thân.
Cô ấy đặt các loại gia vị như
xì dầu, muối theo thứ tự ở bên tay trái, trong quá trình xào rau, lấy lần lượt
từng thứ lên cho vào nồi. Có thể thấy, cô ấy là người làm việc rất có quy củ.
“Không giống nhau, họ không muốn
tìm, còn em muốn tìm, nhưng mãi vẫn không tìm được ai phù hợp”. Tôi tiếp tục
nói.
“Ha ha, đúng thế, mọi người đều
bảo em muốn kết hôn đến điên cuồng, nói em lúc nào cũng muốn lấy chồng”. Linh
Huyên cười nói.
Khi cười cô ấy rất cuốn hút. Cô
ấy hoàn toàn không đề phòng tôi, để lộ vẻ mặt tự nhiên nhất của mình, thậm chí,
còn tình nguyện tâm sự những lời tận đáy lòng với tôi.
Sau khi đã thái rau xong, cô ấy
đổ vào nồi. Nước và dầu quyện lẫn vào nhau, một làn khói từ trong nồi bay lên.
“Anh Lương…”.
Trong lúc tôi đang được Linh
Huyên chỉ bảo tận tình, Tô Tô bất ngờ đột nhập vào bếp.
Tôi vui mừng nhìn cô bé, “Không
phải em đi hát với bạn hả, sao lại về?”.
Tô Tô nghịch ngợm bĩu bĩu môi,
“Hôm nay anh Lương nấu cơm, sao em có thể không về được! Bọn em đi hát từ chiều
rồi, chúng nó đi ăn ở ngoài, em về nhà trước”.
“Trời, mong chờ ăn cơm anh nấu
thế à, nếu không ngon đừng có hối hận đấy”. Tôi bắt chước giọng điệu cô bé,
nói.
“Hi hi, không đâu. Có chị Linh
Huyên, sẽ không dở ẹc đâu”. Cô bé nháy mắt với Linh Huyên, “Đúng không, chị
Linh Huyên?”.
“Em lúc nào cũng khôn lỏi”.
Linh Huyên mỉm cười, “Yên tâm, chị sẽ nhẫn nại dạy bảo anh ấy”.
Tô Tô lè lưỡi, tiến lên hai bước,
vỗ vỗ vai tôi, “Anh Lương, anh nhất định phải chú tâm học hành, nấu những món
ngon cho bọn em ăn”.
“Còn em thì sao?”. Tôi hỏi lại
Tô Tô.
“Hứ! Anh đừng có xem thường em!”.
Tô Tô hếch hếch chiếc mũi nhỏ, “Em là học sinh tốt nghiệp thủ khoa khóa nấu ăn
của chị Linh Huyên đấy!”.
“Tổng cộng có ba người, tự đắc
quá rồi em ạ!”. Linh Huyên giơ tay ra, búng mũi cô bé, rồi quay đầu nhìn tôi,
nói với giọng khen ngợi: “Nhưng mà Tô Tô rất có tài nấu ăn, không những thế con
bé còn hay sáng tạo ra các món mới. Đến thứ hai anh sẽ biết”.
“Hứ, em là sinh viên ngành thiết
kế mà lại”. Nghe Linh Huyên nói vậy, Tô Tô càng đắc ý hơn.
“Được rồi, được rồi, em lợi hại
nhất, mau ra ngoài đi, chị với anh Lương của em phải nấu ăn rồi”. Linh Huyên
nói.
“Anh Lương, tối nay em sẽ sang
phòng anh nói chuyện!” Tô Tô nhìn tôi, cuối cùng nói một câu, rồi mới vui vẻ rời
khỏi nhà bếp.
“Nha đầu này rất quấn anh”.
Linh Huyên quay đầu nhìn tôi nói.
Tôi cười, không biết trả lời ra
sao.
“Nhưng giữa người với người,
cũng chỉ là có duyên hay không có duyên. Bốn người bọn em, thực ra đều thấy anh
rất tốt”. Linh Huyên lại tiếp tục bùi ngùi tâm sự.
Tôi vẫn chỉ biết cười, không
nói gì. Chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên lau làn hơi nước mỏng trên mắt kính của Linh
Huyên.
Tô Tô đi rồi, căn bếp lại chỉ
còn lại tôi và Linh Huyên.
“Lương Mân, có một câu em luôn
muốn hỏi anh. Hy vọng anh không thấy phiền”. Linh Huyên vừa rửa dao thái rau, vừa
nói.
“Câu hỏi gì?”. Tôi cho những miếng
xương sườn đã chặt nhỏ vào nồi áp suất, hỏi.
Cô ấy quay đầu, nhìn tôi, “Bắt
đầu từ lúc nào anh không còn hứng thú với con gái nữa?”.
Câu hỏi này của cô ấy bất chợt
làm tôi cấm khẩu.
“Nếu anh nói với em, thực ra
anh lúc nào cũng thích phụ nữ, em có tin không?”. Tôi ngẫm nghĩ một lúc, rồi hỏi
lại cô ấy.
“Ha ha, không muốn nói thì
thôi. Sở thích của anh, sợ rằng cũng không phải loại đó”. Linh Huyên cười lắc đầu.
Hiển nhiên, cô ấy chắc chắn tôi
không “yêu” phụ nữ.
Tôi dù có trăm cái mồm cũng
không giải thích được, đành câm lặng.
Nhưng, tôi cũng không muốn giải
thích với cô ấy, nên chuyển sang chủ đề nấu ăn, hỏi lại cô ấy, “Nửa thìa đường,
hai thìa dầu ăn, một chút mì chính, một thìa dầu mè, thêm vài sợi ớt đỏ, thế đã
đủ chưa?”.
“Anh quả thực rất có tài nấu
ăn”. Nhìn cách nêm gia vị của tôi, Linh Huyên tán thưởng.
Tôi cười, điều chỉnh thời gian
của nồi áp suất về hai mươi phút, rồi hỏi cô ấy: “Còn việc gì phải làm nữa
không?”.
“Hôm nay đến đây thôi, học hai
món trước, tham quá lại xôi hỏng bỏng không, học nhiều quá, anh cũng không nhớ
hết được. Còn lại để em làm nốt”. Linh Huyên nói đầy vẻ thông hiểu lòng người.
“Thế còn việc gì anh có thể
giúp em được?”.
“Không cần đâu, anh ra ngoài
chơi với mọi người đi. Ở đây cứ giao cho em là được rồi”. Linh Huyên vừa nói, vừa
nhẹ nhàng đẩy tôi về phía cửa. Bàn tay cô ấy mềm mại ấm áp, đè lên ngực tôi,
làm tôi có cảm giác thoải mái không cất lên lời.
Đẩy được tôi ra khỏi cửa, Linh
Huyên đóng cửa bếp lại, một mình chìm đắm trong thế giới nhà bếp.
Tiếng nhạc bên ngoài đã dừng từ
lúc nào, Hiểu Ngưng ngồi trên ghế sofa, đang nghe điện thoại. Tô Tô cầm một cuốn
truyện tranh ngồi bên cạnh Hiểu Ngưng, còn Trình Lộ, cầm chai nước hoa quả, cắm
đầu vào ti vi xem loại phim sướt mướt chỉ có đàn bà mới xem, nhưng âm lượng đã
được điều chỉnh rất nhỏ.
“Anh Lương, học thế nào rồi?”.
Thấy tôi từ nhà bếp đi ra, Tô Tô lập tức hoan hỉ hỏi tôi.
“Hà hà, cũng tàm tạm”. Tôi ngồi
trên ghế sofa, cầm mấy cuốn họa báo trên bàn lên đọc.
Tô Tô còn muốn hỏi gì đó, nhưng
Trình Lộ lấy tay ra hiệu “Suỵt” về phía Tô Tô, cô bé mới ý thức được là Hiểu
Ngưng đang nghe điện thoại, lập tức yên lặng.
Hiểu Ngưng cầm ống nghe, chỉ trả
lời “Vâng vâng”, hoàn toàn không có câu trả lời mang tính thực chất nào cả.
Cứ như vậy chờ mười mấy phút,
cuối cùng Hiểu Ngưng mới ngắt điện thoại.
“Lại là điện thoại từ nhà hả?
Nói gì thế?”. Trình Lộ hỏi cô ấy.
“Haizz, chẳng phải là chuyện đó
sao”. Vẻ mặt bình tĩnh thường ngày của Hiểu Ngưng hôm nay lại lộ vẻ buồn bã hiếm
thấy.
“Chuyện gì thế chị?”. Tô Tô mở
to mắt, tò mò hỏi.
Hiểu Ngưng cắn môi, nằm thừ ra
tựa vào thành ghế, “Giục chị tìm bạn trai”.
Trình Lộ như tìm thấy chủ đề
chung, lập tức tiếp lời: “Đừng nói là cậu, bố mẹ tớ cũng giục đến phát bực. Hơn
nữa, tuần sau họ còn muốn đến đây, tớ đang không biết đi đâu tìm bạn trai cho bố
mẹ xem mặt đây”.
“Cậu nói với hai bác cậu đã có
bạn trai rồi hả?”. Hiểu Ngưng ngạc nhiên hỏi cô ta.
“Nếu không còn biết thế nào,
như cậu cứ vài ba ngày lại nhận được điện thoại của bố mẹ?”. Trình Lộ nói.
Haizz…
Hai người phụ nữ cùng lúc thở
dài. Tô Tô nhìn họ với ánh mắt đồng cảm, nhưng dường như không thể hiểu hoàn cảnh
của họ.
Thật chậm, tôi cảm thấy bốn ánh
mắt đang chiếu vào mình.
Tôi hơi ngoái đầu lại, thấy
trong ánh mắt của Trình Lộ và Hiểu Ngưng đều tỏa ra ánh sáng khác thường, nhìn
tôi chằm chằm. Anh mắt này nếu ví là “ánh mắt lang sói” thì cũng không ngoa.
Tôi bị họ nhìn đến đau tim, hỏi
một câu theo bản năng: “Làm gì thế?”.
“Đúng rồi!”. Tô Tô đột nhiên
hét lên: “Các chị nhờ anh Lương làm bạn trai là xong mà!”.
“Anh… không được!”. Tôi lưỡng lự
một lát, rồi lập tức từ chối. Tôi muốn giúp Hiểu Ngưng, nhưng luôn cảm thấy nhiệm
vụ này có chút gian khó.
“Lương Mân!”. Trình Lộ giận
đùng đùng nhìn tôi, “Uổng công Hiểu Ngưng đối xử tốt với anh, việc cỏn con như
vậy mà không chịu giúp sao?”.
“Giúp á? Bảo tôi phải giúp thế
nào?”. Tôi hỏi lại cô ta.
“Chẳng phải rất đơn giản sao, lần
sau bố mẹ cậu ấy gọi điện thoại đến, anh nói với họ mấy câu, giả làm bạn trai cậu
ấy”. Trình Lộ nói.
“Thế… nhỡ chẳng may bố mẹ cô ấy
đòi gặp mặt tôi”. Tôi lại hỏi cô ta. Trong lòng tôi nghĩ nếu chỉ có đơn giản
như vậy, có thể giúp được.
“Thì anh đi gặp họ một lần, dù
sao thì dáng người như anh cũng qua mặt được”. Trình Lộ hời hợt nói.
“Lương Mân, anh giúp em một lần
đi, em sắp bị họ làm phiền đến chết rồi. Bố mẹ em làm việc ở tỉnh xa, bình thường
không đến đây”. Cuối cùng Hiểu Ngưng cũng mở miệng nói.
Dù gì Hiểu Ngưng cũng đã mở lời,
tôi cũng không muốn từ chối, chỉ có thể gắng gượng mà làm, “Thôi được”.
“Thế còn tôi?”. Trình Lộ lập tức
truy hỏi.
“Cô thì sao?”. Tôi lườm cô ta một
cái, nói.
“Tuần sau bố mẹ tôi đến thăm,
anh hãy đóng giả làm bạn trai của tôi một lần nhé, dù sao anh cũng đồng ý với
Hiểu Ngưng rồi, có lần một thì sợ gì lần hai nữa”. Trình Lộ mặt dày nói.
“Giả làm bạn trai cô cũng được,
có điều…”. Tôi kéo dài giọng, “Mỗi lần mượn, giá một nghìn. Giá cả rõ ràng, tuyệt
đối không lừa đảo”.
“Anh!”. Trình Lộ tức giận trợn
mắt, “Đồ hám tiền! Uổng công Hiểu Ngưng đối xử tốt với anh!”.
“Cô đừng lôi Hiểu Ngưng vào,
tôi còn chưa nói hết”. Tôi chầm chậm nhìn cô ta một cái, “Hiểu Ngưng miễn phí,
cô gấp đôi!”.
“Anh…”. Trình Lộ chỉ vào tôi, lần
này thực sự tức quá không nói nên lời.
“Ha ha ha!”. Tô Tô ôm bụng cười
ngặt nghẽo. Đến Hiểu Ngưng bình thường lạnh như băng nghe thấy tôi nói vậy cũng
không nhịn được phá lên cười.
“Được!”. Không ngờ Trình Lộ nghiến
răng, “Hai nghìn thì hai nghìn, thứ hai, tôi mua anh!”.
Cô ta quay mạnh người, đi về
phòng, rồi lại hầm hầm đi ra, nhét một nắm tiền vào tay tôi, “Đếm kỹ đi, hai
nghìn, cấm hối hận!”.
“Hả?”. Tôi ngớ ra nhìn cô ta,
không ngờ cô ta làm thật.
“Hay quá, anh Lương phải đóng
giả bạn trai chị Lộ Lộ!”. Tô Tô sung sướng cười trên nỗi đau khổ của người
khác, hét lên.
“Lần sau bố mẹ em đến cũng nhờ
cả vào anh”. Hiểu Ngưng đi đến, vỗ vỗ vai tôi, nhẹ nhàng nói.
Tôi đã cưỡi hổ rồi thì khó xuống,
chỉ có thể ngượng nghịu gật đầu.
Chúng tôi ở phòng khách ồn áo
náo nhiệt, Linh Huyên trong nhà bếp tất bật. Chẳng bao lâu sau, Linh Huyên đã
bê những món ăn tối thịnh soạn lên.
Có thể vì là thứ sáu, cả bốn
người họ đều rất thoải mái, nói nói cười cười.
Họ toàn nói chuyện phụ nữ, hoàn
toàn không chú ý đến sự tồn tại của tôi. Tô Tô ra sức gắp thức ăn cho tôi, còn
Linh Huyên nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, hy vọng tôi sẽ ăn nhiều một chút.
Trình Lộ thỉnh thoảng lại nhìn
tôi, ý bảo “hãy đợi đấy”.
Ăn xong Hiểu Ngưng rửa bát, tôi
vốn muốn giúp cô ấy, nhưng Hiểu Ngưng nói không cần. Tôi quay về phòng, còn
chưa kịp đóng cửa thì Tô Tô đã nhảy đến như một chú thỏ.
“Vừa mới ăn cơm xong đã đến bám
anh rồi sao?”. Tôi hỏi cô bé.
“Hi hi, hôm nay em đi hát cùng
mấy chị khóa trên, đã hỏi một số chuyện về anh, thế nên em rất có hứng thú với
những chuyện thời đại học của anh”. Tô Tô cười tinh nghịch, nói.
“Thế thì em cũng phải để cho
anh nghỉ một lúc đã chứ. Vừa mới ăn cơm xong, làm gì còn sức mà tán dóc với em.
Hơn nữa, anh còn có một số việc phải làm”. Thấy cô bé tràn đầy hứng thú với
mình, tôi thực sự muốn tránh cũng không tránh nổi.
Tô Tô bĩu môi, “Dạ được, mấy giờ
hả anh?”.
Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ, “Mười
giờ”.
“Dạ!”. Tô Tô đáp, rồi vui vẻ đi
khỏi phòng, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Sau khi tiễn cô bé về phòng,
tôi lấy từ trong cặp ra bản danh sách các sách ngoại văn mà phòng bản quyền nhập
về trong một tháng trở lại đây, lần lượt tìm kiếm.
Một tháng bán được một trăm
nghìn cuốn, đúng như Trình Tư Vy nói, đừng nói là sách ngoại văn, ngay cả tác
gia nổi tiếng trong nước cũng khó mà đạt được con số này. Nhưng, Lương Mân tôi
muốn thử một lần, tạo ra một huyền thoại về tiêu thụ sách trong nước.
Cái này gọi là vực dậy từ chỗ
chết, hội thảo, kế hoạch đều biết nói dối, còn con số sách tiêu thụ không biết
nói dối, chỉ cần đạt được thành tích mà các công ty xuất bản khác nhìn mà thở
dài, nhất định sẽ nhận được hợp đồng hàng mấy chục triệu của Trình Tư Vy. Đây
không phải chỉ vì công ty mà còn để chứng minh bản thân mình. Tôi phải chứng
minh tôi không hề an phận khi ở lại Bình Hải, tôi không đi Bắc Kinh cũng vẫn có
thể thành công.
Tôi đã xem mấy chục trang danh
sách mà vẫn không tìm được cuốn nào thu hút mình. Tự nhiên cảm thấy bực dọc, vứt
tờ danh sách vào góc bàn, đi tắm, thay quần áo ngủ, nằm trên giường, cầm cuốn
tiểu thuyết đang đọc gần đây lên, giở xem lung tung.
Nếu không phải sếp Ngô trọng dụng
tài năng, tuyển tôi vào công ty, e rằng lần đó tôi đã đi Bắc Kinh rồi. Tôi cảm
kích tấm lòng tri ngộ của sếp Ngô, trong quan niệm của tôi, thành phố Bình Hải
chính là một thành phố lớn của miền nam, hoàn toàn không thua kém Bắc Kinh. Đôi
khi tôi nghĩ, nếu lúc đó tôi đi Bắc Kinh, thì bây giờ sẽ thế nào.
Những vấn đề này lởn vởn trong
lòng, khiến tôi đang đọc tiểu thuyết mà không biết mình đã đọc được những gì, cứ
giở đi giở lại hai trang này.
“Ten ten ten tèn! Em đến rồi
đây!”.
Đúng lúc tôi đang mơ mơ màng
màng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, đột nhiên Tô Tô chạy bổ vào phòng tôi, bụp một
cái đã nhảy lên giường.
Cô bé mặc áo cộc tay màu xanh,
trông rất nhẹ nhàng. Làn da nõn nà, chắc chắn là vừa ngâm nước nóng khi tắm.
“Haizz, em đến thật à, anh buồn
ngủ quá”. Tôi nhìn cô bé, nói giọng không còn sức lực.
“Không được, không được, đã hứa
mười giờ nói chuyện với em rồi”. Tô Tô chồm lên ôm chặt lấy tôi, lăn lộn, uốn
éo trong lòng tôi, nói.
“Mười tám tuổi đầu rồi, sao còn
như trẻ con thế”. Tôi không còn cách nào khác, đành nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của
cô bé, nói.
“Em chính là trẻ con mà!”. Tô
Tô nhìn tôi, chớp chớp mắt, “Anh Lương, anh kể em nghe chuyện thời đại học đi”.
“Được rồi, em muốn nghe cái gì?
Chúng ta chỉ nói chuyện một tiếng thôi nhé, được không”. Tôi thở dài, hỏi cô
bé.
“Dạ dạ!”. Tô Tô gật đầu lia lịa,
kéo chăn của tôi ra, luồn vào trong.
“Sao em… haizz…”. Tôi không biết
phải nói cô bé thế nào.
“Anh Lương, không hiểu sao em rất
thích anh”. Tô Tô nắm lấy chăn, sát vào lòng tôi, “Nhưng em không biết chuyện
trước đây của anh, hôm nay đi hát với mấy chị khóa trên, mới biết hồi đại học
anh rất giỏi giang”.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé chỉ
cách mặt tôi vài centimet, đôi mắt trong sáng tràn đầy ngưỡng mộ.
“Ờ, bọn họ nói gì rồi?”. Tôi nhẹ
nhàng ôm vai cô bé, vừa để ngăn ngừa cô bé lăn lộn lung tung trong chăn, vừa để
“tự khống chế bản thân”.
“Các chị ấy nói trước đây anh
là nhân vật nổi tiếng trong trường, hồi đó từ năm nhất đến năm tư đều có không
ít nữ sinh thích anh!”.
“Thế em nói gì với họ rồi?”.
Tôi căng thẳng hỏi cô bé.
“Anh yên tâm, em chưa nói gì cả,
chưa nói với họ vì sao anh không thích con gái, cũng chưa nói với họ anh sống
trong nhà em”. Tô Tô quay về phía tôi, cười đắc ý.
Cuối cùng tôi cũng có thể yên
tâm. Tô Tô cũng không đến mức không hiểu chuyện, nói hết với bọn họ.
“Hi hi hi, em còn biết trước
đây biệt danh ở trường của anh là “anh Tiểu Mân”, con trai hay con gái đều gọi
anh như vậy”. Tô Tô nhìn tôi, nói.
“Ha ha ha, khóa ngay sau anh đều
đã tốt nghiệp rồi, không ngờ còn có người nhớ đến anh”. Tôi vô cùng cảm kích
nói. Nhưng đếm kỹ lại, ngày đó thực sự còn truyền lại không ít “chuyện phong
lưu”.
Nghĩ đến nếu chuyện tôi là gay
truyền ra ngoài, danh tiếng của tôi sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, bất giác thấy
căng thẳng trong lòng.
“Anh Tiểu Mân, cái tên nghe rất
hay, sau này em sẽ gọi anh bằng cái tên này”. Tô Tô nói như vừa phát hiện ra một
ý tưởng độc đáo.
Tôi nhìn cô bé, chỉ cười. Tô Tô
trong sáng, đáng yêu, thuần khiết như từ khi sinh ra đã như vậy.
“Những người hôm nay đi hát với
em có những ai, anh có quen biết không?”. Tôi hỏi cô bé.
“Một người là chị Na Na học năm
tư khoa Mỹ thuật. Một người học khoa Ngôn ngữ, ở câu lạc bộ Tuyên truyền, tên
là gì nhỉ, à chị Thu Bình, em cũng không thân lắm. Số còn lại chắc chắn anh đều
không biết, vì lúc anh tốt nghiệp họ còn chưa vào trường”.
“Na Na… hình như có chút ấn tượng”.
“Đúng rồi, chị ấy nói chị ấy
quen anh mà, ngày trước còn đi leo núi với anh nữa!”.
“Anh nhớ ra rồi, đúng là có một
lần, câu lạc bộ Lộ Hữu của trường tổ chức hoạt động, anh có tham gia, lần đấy
cũng có mấy em gái khóa dưới đi cùng, bọn anh đi Sơn Lí ở Giang Nam chơi, còn cắm
trại, đốt lửa trại nữa”.
Tô Tô cười hi hi, chế nhạo tôi,
“Anh cũng quen nhiều bạn gái phết đấy chứ, đến bản thân cũng không nhớ nổi nữa
kìa”.
“Thời gian lâu quá rồi, những
chuyện thời đại học anh gần như quên sạch rồi”.
“Các chị ấy còn nói anh đã từng
yêu mấy chị, nhưng đều không lâu. Người lâu nhất cũng chỉ đến một tháng. Còn nói
lúc đó quan hệ của anh với một chị bí thư chi đoàn của khoa anh rất tốt, nhưng
chị đó không thích chuyện anh thay người yêu như thay áo, nên mãi vẫn không đồng
ý nhận lời yêu anh”. Tô Tô vừa nói, vừa dí mũi tôi, “Các chị ấy không nói, đúng
là em không biết anh lại có nhiều sự tích đến thế, hứ hứ, mau khai thật ra,
khai thật ra”.
“Đều là chuyện quá khứ rồi, có
gì hay mà kể đâu”. Tôi cười với vẻ mặt đau khổ nói.
“Anh Tiểu Mân, anh đã bao giờ
nghĩ đến chuyện quay lại thăm trường chưa?”. Đột nhiên Tô Tô hỏi tôi.
“Không muốn, tốt nghiệp bao
nhiêu lâu rồi”. Tôi lắc đầu.
“Nếu anh về thăm trường, các nữ
sinh năm ba năm tư mà nhìn thấy anh chắc chắn rất thích thú đấy!”. Tô Tô tự
chìm đắm trong quang cảnh tưởng tượng của mình, nói như mơ.
“Nói linh tinh, hồi anh tốt
nghiệp họ mới là sinh viên năm nhất, năm hai, được mấy người nhớ ra anh”. Tôi
đưa tay vuốt má cô bé, nói.
“Chưa chắc, nếu không anh về
trường với em thử xem thế nào được không?”. Tô Tô nháy nháy đôi mắt long lanh,
hỏi.
“Nha đầu thối, định lừa anh về
trường hả. Còn lâu anh mới mắc mưu nhé!”.
“Được, không về thì không về”.
Tô Tô hơi bất mãn, bĩu bĩu môi, rồi dang tay ôm tôi, “Nhưng bây giờ anh Tiểu
Mân là của em rồi, ha ha ha. Bọn họ đều không thể ngờ, bạch mã hoàng tử trong
lòng họ năm đó, giờ đang sống trong nhà em”.
“Này, anh cảnh cáo em, đừng có
đem chuyện của anh đi nói linh tinh với họ nghe chưa”.
“Anh yên tâm, em sẽ không nói
đâu. Chuyện anh Tiểu Mân không thích con gái, em mãi mãi sẽ không nói cho người
thứ năm biết”.
Tô Tô vừa thề vừa rúc vào lòng
tôi, “Nhưng với một điều kiện, anh phải kể cho em nghe những chuyện thời đại học.
Em thực sự rất muốn biết, chắc là có nhiều chuyện lắm nhỉ”.
“Thật không chịu nổi em”. Tôi
trách móc cô bé, nhưng lại không cưỡng lại lời khẩn cầu của cô bé được, ôm cô
bé vào lòng, đang định kể, thì đột nhiên lại hỏi: “Tô Tô, anh ôm em thế này,
không sao chứ?”.
“Không sao đâu, em thích được
anh Tiểu Mân ôm”. Tô Tô nói giọng nũng nịu.
“Vậy nếu thực ra anh Tiểu Mân
thích con gái, em vẫn để anh ôm chứ?”. Tôi hỏi thêm.
“Vâng!”. Tô Tô gật đầu mà không
cần suy nghĩ, như thể hoàn toàn không nghĩ gì đến vấn đề này.
“Vậy… bắt đầu kể từ chuyện anh
đi ăn trộm dưa hấu hồi sáu tuổi nhé…”. Tôi cố ý nói.
“Đáng ghét, em muốn nghe chuyện
thời đại học của anh cơ”. Tô Tô ngẩng đầu lên nhìn tôi, khẽ hừ một tiếng, kéo
tay tôi ra sau đầu cô bé, nhìn thẳng tôi.

