Nhật ký lấy chồng - Chương 02 - Phần 2
Thực ra trong lòng anh biết rất rõ, đến Trung Quốc không phải chỉ đơn giản là để thăng chức. Cục diện chưa rõ, con đường phía trước vẫn khó dự đoán, nhưng dù sao anh vẫn còn trẻ, bản tính lại thích đối mặt với những thử thách lớn, khát khao được thử sức trong bầu trời rộng hơn.
Không muốn ngủ, anh ngồi một mình trước cửa sổ vừa ngắm cảnh đêm nhộn nhịp của Tokyo vừa tiếp tục uống rượu, dần dần cảm thấy trước mắt mơ hồ, nhưng trong lòng đột nhiên lại vô cùng thoải mái, bất giác nâng cốc trước bầu trời đêm, còn vừa cười vừa lẩm bẩm một câu: “Tiền Đa Đa, em nhìn thấy chưa?”.
Nói xong câu đó, anh giật nảy mình. Lẽ nào anh say rồi ư? Nhưng chỉ có một cốc thôi mà, dù có say cũng không đến nỗi đột nhiên nhắc đến cô.
Mấy năm không gặp, bất ngờ lại có cuộc gặp gỡ dưới tàu điện ngầm, anh phát hiện ra cô không hề thay đổi, vẫn vô tâm vô tính như ngày trước. Cô coi anh như người đi đường xa lạ, quên sạch sành sanh.
Dưới sân khấu, vẻ kinh ngạc trong mắt cô vẫn còn đó, Hứa Phi mỉm cười, lúc ánh mắt rời sang chỗ khác, lòng vẫn nhủ thầm.
Được lắm, Tiền Đa Đa, quên cũng không sao cả. Từ nay trở đi, em sẽ có vô số cơ hội để nhớ đến tôi.
Tổng giám đốc vừa kết thúc lời giới thiệu, liền vỗ vào vai anh ra hiệu cho anh phát biểu. Anh trở về với hiện thực, mỉm cười với mọi người ở dưới, tạm thời từ bỏ những ký ức về Tiền Đa Đa, Hứa Phi đón lấy micro và bắt đầu phát biểu.
Lời phát biểu của Hứa Phi ngắn gọn nhưng rất hay, dưới sân khấu tiếng vỗ tay nổi lên như sấm, Tiền Đa Đa không nghe rõ chữ nào. Bên tai chỉ thấy ong ong, thất vọng là đương nhiên rồi, và còn rất nhiều tâm trạng lạ lẫm vừa ập đến khiến cô buộc phải nghiến răng mới không để mất thể diện.
Cổ họng vô cùng khó chịu, muốn hét lớn, bất đắc dĩ, Đa Đa đành phải nâng ly lên nuốt từng ngụm rượu một. Hai vị đồng nghiệp bên cạnh đã trở thành tâm điểm mới trên bàn tiệc, họ bận rộn trả lời câu hỏi của mọi người, cô có cảm giác cái tên được mọi người liên tục nhắc đến đó nghe quen quen, dường như gợi lại một ký ức rất xa xôi, nhưng lúc này cô thực sự không có tâm trạng nào để suy nghĩ kỹ hơn, cô kiên trì đến khi uống hết một ly liền từ tốn đứng dậy đi ra nhà vệ sinh.
Lúc đi qua mấy bàn đều có người lên tiếng chào cô, Đa Đa cố gắng mỉm cười đáp lại, mãi cho đến khi ra khỏi sảnh lớn cô vẫn cố gắng kìm chế bước chân, quyết không để mình chạy.
Khó khăn lắm mới đến được nơi cần đến, nhà vệ sinh nữ của khách sạn được trang hoàng rất sang trọng, cô bước vào đóng cửa lại, cuối cùng nôn thốc nôn tháo một hồi, lúc ngồi xuống khắp người cứng đờ, gần như nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Đầu óc rối bời, Đa Đa ngồi trên bồn cầu nghỉ ngơi một hồi lâu vẫn không ổn. Thất bại quá, giây phút này, mọi niềm vinh quang trong quá khứ đã biến thành những tiếng cười khẩy ập tới.
Những năm qua cô đã quen với cảnh ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng lần này ngậm làm sao đây?
Sống mũi hơi cay cay, Đa Đa hít thở thật sâu hết lần này đến lần khác, sau đó hai tay chống lên đầu gối cố gắng một lần nữa, đứng dậy đẩy cửa ra.
Kiểu gì cũng không thể sống trong nhà vệ sinh cả đời, rời chốn này trước rồi tính sau.
Vừa đẩy cửa ra cô liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc, Elizabeth, người hơi nghiêng xuống bồn rửa tay, đang trang điểm.
Đa Đa bước đến rửa tay, Elizabeth bỏ thỏi son ra nhìn cô, sau đó thở dài, “Trưởng phòng Tiền, chị cảm thấy thế nào?”.
Đang đợi để xem kịch hả? Tiền Đa Đa thầm cười khẩy, miệng vẫn trả lời như bình thường: “Có chuyện gì vậy?”.
“Giám đốc điều hành của khối thị trường là nhà quản trị viên tập sự đầu tiên được tổng công ty trực tiếp lựa chọn ở khu vực đại lục, là nhân vật xuất sắc trong bốn năm vượt qua được các cuộc sát hạch sát sao nhất, phá lệ để tuyển dụng, hai mươi bảy tuổi, là giám đốc điều hành khối thị trường trẻ nhất trong lịch sử”. Mở miệng ra là Elizabeth không thể dừng lại được, thỏi son vẫn đang cầm trong tay, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Tiền Đa Đa, nhiệt tình chờ sự phản ứng của cô.
Tiền Đa Đa tiếp tục rửa tay, để mặc cô ta nói thoải mái, sau đó tổng kết một câu trong tiếng kêu ro ro của máy sấy tay: “Elizabeth, sao cô không đi làm phóng viên nhỉ? Làm việc ở khối thị trường thực sự quá lãng phí tài năng”.
“Tiền Đa Đa!”. Bị mỉa mai như vậy, lại nhìn thấy Tiền Đa Đa thẳng tiến ra ngoài, Elizabeth hứ một tiếng, “Đừng tưởng chị là thiên tài, người ta mới là! Đừng tưởng chỉ có chị mới được phá lệ lên chức, so với người ta, chị chỉ là con tép riu mà thôi. Hiện giờ cảm thấy thế nào? Từ giờ chị còn đắc ý được nữa không?”.
Đã gần ra tới cửa rồi, nghe xong câu này, đột nhiên Tiền Đa Đa dừng bước, ngoái đầu lại, chạm đúng vào ánh mắt của Elizabeth.
“Nếu những điều này là do cô dùng mọi cách để moi được từ chỗ tổng giám đốc thì tôi xin chúc mừng cô, ít nhất là hôm nay cô có thể nói được một câu đắc ý trước sếp trực tiếp của cô, cuối cùng đã có một lần Elizabeth nhanh chân hơn Tiền Đa Đa, và tôi cam tâm chịu thua, thua một cách tâm phục khẩu phục. Thế nào? Thoải mái rồi chứ? Vui vẻ rồi chứ?”.
Không nói được gì, Elizabeth đứng trước gương, mặt tái đi. Không muốn nói thêm gì nữa, Tiền Đa Đa kéo cửa đi ra.
Vốn định quay vào hội trường để cáo từ, nhưng nghĩ lại, hà tất gì! Đã làm trò cười cho thiên hạ rồi, hà tất gì phải quay vào để chịu nhục nữa! Tiền Đa Đa quay người, đi ra khỏi khách sạn.
Mọi việc để đến ngày mai hãy tính! Hôm nay cô đã chịu đựng đủ rồi. Đằng nào thì cũng không lái xe, tiện tay cô vẫy một chiếc taxi, lên xe liền chỉ bừa một hướng, mặc cho lái xe đi đâu thì đi.
Tối thứ sáu, mùa đông dù lạnh đến đâu, thành phố này vẫn ồn ào náo nhiệt, đâu đâu cũng là nam thanh nữ tú với các bộ trang phục thời thượng lướt qua, đèn neon như thực như mơ.
Tiền Đa Đa không muốn về nhà, taxi chạy qua đoạn đường náo nhiệt trong thành phố, cô bảo lái xe dừng xe, sau đó nhanh chân bước vào quán bar gần nhất.
Quán bar được cải tạo từ tòa nhà kiểu cũ của Pháp, bên trong rất đông người, trên sân khấu có một nữ ca sĩ da đen đang hát nhạc Jazz. Nghe đến đoạn hay, khách khứa với đủ màu da vỗ tay cổ vũ, hoàn toàn là một thế giới khác.
Cô rất muốn uống một cốc, vừa ngồi xuống Tiền Đa Đa liền gọi rượu. Anh phục vụ đã gặp nhiều khách nữ đi một mình như thế này, lúc bê ly rượu thứ ba đến liền khẽ nhắc: “Em à, đừng uống quá chén nhé”.
Tiền Đa Đa khua tay, bài hát nhạc Jazz của nữ ca sĩ đang lên đến cao trào, phía dưới sân khấu mọi người nghe rất say sưa, nhưng bên tai cô lại là một âm thanh khác - Đa Đa, Đa Đa.
Xa xôi quá, cô vẫn tưởng rằng mình đã quên, nhưng hôm nay lại nhớ lại. Lẽ nào cô thực sự sai ư? Mọi thứ đều phải trả giá, tại sao cô bỏ công ra mà không được bù đắp?
Nghĩ lại hai hôm trước tại cuộc họp của công ty, cô nhìn giám đốc và tự nhủ rằng, không phải mọi sự nỗ lực đều có kết quả, không ngờ điều đó đã trở thành lời sấm, giờ đây đã báo ứng vào mình.
Thì cũng có sao đâu? Tiền Đa Đa uể oải chống hai tay xuống bàn. Thua cũng thua rồi, cuộc nội chiến này cuối cùng đã trở thành trò cười, hóa ra công ty đã có sự sắp đặt khác, còn cô là người cuối cùng biết kết quả.
Lại nhớ đến vị nữ trợ lý nọ của khối thị trường, làm việc ba năm, sau khi biết việc thăng chức không thành công liền cười khẩy một tiếng, ngày hôm sau liền đệ đơn từ chức.
Hỏi cô trợ lý tại sao, cô ấy trả lời rất dứt khoát: “Chồng em bảo rồi, ở đây không có tương lai, chẳng thà về nhà để chồng nuôi còn hơn”. Thật bất cần biết bao.
Nhưng đối với rất nhiều cô gái, vấp ngã trong sự nghiệp có đáng gì đâu? Cùng lắm là bỏ việc về nhà. Ở nhà có chỗ dựa, mái nhà chính là bến cảng trú ẩn an toàn, nếu muốn, có thể yên tâm ở đó suốt đời, suốt đời không cần phải ra ngoài chịu mưa chịu nắng.
Nhưng Tiền Đa Đa không thể làm như vậy, cô không có người đàn ông nào, cô không có chồng nuôi, cô phải dựa vào chính mình. Hơn nữa cô biết quay về đâu?
Ba mươi tuổi vẫn chưa lấy chồng đã đủ khiến mọi người phải chê trách, nếu ngay cả sự nghiệp cũng từ bỏ vì sự hồ đồ nhất thời thì khác gì cô đã sống công cốc trong mấy năm qua?
Không thể từ bỏ, thế thì chỉ còn một sự lựa chọn khác là tiếp tục. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái, cảm giác bất lực chán nản như khi vắt đi vắt lại chiếc khăn mặt ướt mà không vắt khô được, để cho cảm giác đó mất đi, Tiền Đa Đa tiếp tục uống rượu.
Chất cồn gây ra ảo giác. Trước mắt cô hiện lên bao chuyện trong quá khứ, nụ hôn vụng về trước cầu thang tối om, lòng bàn tay ướt át, đôi môi nóng bỏng, lúc hôn dồn toàn bộ sức lực, đầu lưỡi chỉ muốn len vào trái tim của đối phương, tiếng lưỡi quyện vào nhau; hoa tươi đặt từng bó trên bàn, thơm biết bao, màu sắc tươi tắn, tàn thì vứt đi, rồi lại có hoa mới thay vào, nhìn như mãi mãi không bao giờ tàn; và còn cả đêm nhiệt đới ở Singapore, trong không khí là mùi hoa bốn mùa không bao giờ mất, chiều thường có một cơn mưa bất chợt, sau đó mây tan mặt trời lại ló ra, bầu trời trong xanh bao la, ánh nắng rực rỡ trải xuống mặt đường vẫn còn đọng nước mưa, người đàn ông đi trước giơ tay trái ra đợi cô còn đang ở phía sau, lúc nắm tay nhau hai người đều cười.
Rồi cũng có ra sao đâu? Tất cả đều đã trôi qua rồi. Tiền Đa Đa nằm sấp xuống bàn cười đau khổ, mặt úp vào cánh tay. Điện thoại đổ chuông, cô không ngẩng đầu lên, thò một tay vào túi tìm điện thoại, sau đó mở hòm thư ra xem, lại là tin nhắn của Diệp Minh Thân, hỏi thăm rất khách khí, nhưng giọng dường như lại là đang nói chuyện công việc, “Đa Đa, bữa tiệc tối nay có vui không em? Nếu tiện ngày mai mình cùng đi ăn tối nhé?”.
Tiền Đa Đa nhớ đến những lời mà người đàn ông này nói tối hôm qua, hy vọng chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ theo từng bước một, sau đó trên cơ sở tôn trọng những gì mà hai bên hiểu biết về nhau tiếp tục cuộc sống mà mình cần - Cắn môi, đột nhiên cô chỉ muốn ném chiếc điện thoại đi, nhưng vừa giơ tay lên lại kìm lại. Một lát sau cô lại mở điện thoại ra, chậm rãi nhắn lại mấy chữ: “Vâng, ngày mai nhé”.
Sau khi gửi tin đi, màn hình lại tối trở lại, Đa Đa gấp máy, nhét vào túi xách tiếp tục uống.
Bên cạnh có người ngồi xuống, một gương mặt người nước ngoài, nhưng nói tiếng phổ thông rất lưu loát: “Em đi một mình à? Mình uống với nhau nhé?”.
Bắt chuyện? Đa Đa hai tay chống đầu, liếc anh ta một cái, không nói lời nào.
Cô ăn mặc rất chỉnh tề, đây cũng không phải là quán bar mờ ám gì, mặc dù từ nãy đến giờ cô ngồi một mình uống rượu, nhưng không có ai đến nói gì.
Vẫn phát hiện ra sự khác biệt, lúc ngồi uống rượu, cô không ngó ngàng gì đến xung quanh, mà chỉ một mình lặng lẽ uống, khác với những thực khách có mục tiêu khác.
Người đàn ông đó bị từ chối thẳng thừng, dũng khí được tích tụ bao lâu cũng tiêu tan, quay đầu bước về chỗ ngồi của mình, đón chào anh ta là tiếng cười trêu chọc của bạn bè.
“Thế nào, thua rồi hả?”.
Anh ta lắc đầu, nhún vai, “Hoặc là cô nàng đến nhầm chỗ rồi”.
Sau lưng có tiếng cười rộ, Đa Đa biết mình không nên tiếp tục ở lại đây nữa. Cô không phải là người không biết uống, chỉ có điều hôm nay tâm trạng không vui, chất cồn rất dễ gây say. Cô muốn đứng dậy, nhưng thấy phía trước lờ mờ, cố gắng một lần vẫn không được.
Đưa tay gọi người đến thanh toán, nhân viên phục vụ rất nhiệt tình, “Có cần tôi gọi xe giúp không?”.
“Cảm ơn”. Giọng cô vẫn rất rõ ràng, xách túi lên liền đi ra ngoài.
Ngày hôm nay Hứa Phi tự mình lái xe rời khách sạn. Anh vừa đến Thượng Hải, giám đốc điều hành cũ vẫn còn đang ở đây, anh cũng không muốn gây phiền hà cho công ty tìm một lái xe tạm thời, nên đã tự lái xe.
Mặc dù là bữa tiệc chúc mừng, nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp gỡ các đồng nghiệp trong công ty tại Trung Quốc, mọi người không biết nhau nhiều lắm, cũng không có ai đến chuốc rượu.
Tâm trạng rất thoải mái, cả buổi tối anh cũng chỉ uống có hai ly sâm banh, có chút hơi men là được.
Kể cả như vậy, lúc tan cuộc cũng đã hơn mười một giờ, đường sá vẫn ồn ào đông đúc, trên xe có hệ thống định vị GPS, theo bảng chỉ dẫn anh lái xe vào một con đường vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, trong lòng không kìm chế được có chút xao động.
Anh không phải là người Thượng Hải, chỉ ở đây bốn năm trong thời gian học đại học. Sau khi rời mảnh đất này năm năm lại quay về, chỉ cảm thấy thành phố này rất xa lạ.
Đèn đỏ, anh cho xe chầm chậm dừng lại sau xe đằng trước, nhìn đèn hậu của xe đằng trước một cách vô thức.
Đèn báo số giây bắt đầu nhảy, nhưng xe đằng trước vẫn không có động tĩnh gì, đèn nhấp nháy, vẫn không có phản ứng, bên phải chiếc xe có người thò tay ra, chỉ vào một góc bên vệ đường.
Anh nhìn theo hướng chỉ đó, có một người phụ nữ đang bám vào hàng cây bên vệ đường và nôn…
Cái này cũng đáng để xem ư? Anh quay đầu định bấm còi, nhưng lại quay. Mắt anh khá tốt, lúc này ánh mắt rất sáng, anh hạ cửa kính xuống, nhìn thẳng vào điểm đó.
Sau khi ra khỏi quán bar, một cơn gió lạnh ập tới, Tiền Đa Đa vốn đã hơi loạng choạng, gió vừa thổi đến thì cảm thấy buồn nôn, chưa kịp vẫy tay gọi xe, bám vào hàng cây bên đường nôn thốc nôn tháo.
Bên cạnh có người chỉ gì đó, biết mình đã say, nhưng thực sự không quan tâm được gì nữa. Nôn xong vừa mới đứng dậy, bên cạnh có người đưa khăn ướt cho cô.
Tầm nhìn vẫn rất mờ, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy một người nước ngoài, Đa Đa lắc đầu từ chối. Cô thò tay vào túi xách lấy khăn của mình, uống rượu vào động tác chậm hơn rất nhiều, lúc đầu ngay cả túi xách của mình cô cũng không thể mở ra được.
Bên tai vẫn có tiếng Tây xì xồ, tự nhiên cô cảm thấy bực bội, đây rốt cục có còn là đất của người Trung Quốc nữa không? Tại sao chỗ nào cũng thấy Tây? Cô đang định bước đi tiếp, cánh tay liền bị túm chặt.
Tiền Đa Đa bực lắm, định rút ra mà không được.
Có người đến giải vây cho cô, chính là nhân viên phục vụ trong quán bar ban nãy, có lẽ chạy hơi nhanh, nên thở hổn hển, “Em có cần anh giúp không?”.
Đa Đa vừa gật đầu vừa cố gắng rụt tay lại, người nước ngoài đó nhìn thấy có người đến liền thu tay về. Cô không đề phòng, người ngã ngửa ra đằng sau, đầu óc choáng váng. Tiền Đa Đa nhắm mắt lại chờ đợi cảnh mình ngã thê thảm.
Sau lưng được ai đó đỡ, một cảm giác quen thuộc khó tả. Thế giới lại quay cuồng, không thể mở mắt ra, cô lại muốn nôn…
Anh phục vụ đứng bên cạnh sững sờ, anh đã nhìn theo cô khi cô rời quán bar, thấy cô bước đi loạng choạng, liền đuổi theo định gọi taxi cho cô, không ngờ vừa ra khỏi quán đã gặp rắc rối.
Gặp rắc rối thì thôi cũng kệ, không ngờ cô lại có sức quyến rũ đến vậy, hết anh này đến anh khác bám đến gây chuyện. Anh chàng người nước ngoài vừa nãy thấy tình hình không ổn đã biến mất ngay lập tức, hiện tại người đàn ông đang đỡ cô này ăn mặc rất chỉnh tề, nổi bật, hoàn toàn không giống những kẻ lưu manh lang thang ngoài đường.
Mục tiêu của anh ta rất rõ ràng, bước đến là đỡ, dù là động tác hay nét mặt đều không hề tỏ ra ngần ngừ.
Dáng vẻ này giống như đang tóm bắt cô vợ bỏ trốn! Không chắc lắm, anh phục vụ quay sang hỏi: “Em có quen anh này không?”.
Hơi men khiến cô phản ứng chậm chạp, tốc độ ngẩng đầu lên của Tiền Đa Đa chậm hơn bình thường rất nhiều, đầu óc cô chuếnh choáng.
Đợi đến khi nhìn thấy gương mặt của người đàn ông đứng trước mặt, Tiền Đa Đa xác định mình đã say. Ông trời thật quá đáng với cô, đã mấy giờ rồi, mà còn đưa tên động vật họ mèo như cơn ác mộng đó đến trước mặt cô, khiến cô bức bối trong lòng.
Chớp mắt rồi lại chớp mắt, ảo ảnh đó vẫn không thể xóa đi được, cơn thịnh nộ bốc lên đỉnh đầu, chính người đàn ông này đã khiến nỗi vất vả của cô trong bao năm qua hóa thành con số không. Nhân có hơi men, Đa Đa đứng dậy đưa tay ra chỉ: “Đi đi, đừng làm phiền tôi”.
Tay bị túm chặt, Đa Đa cau mày giãy giụa, anh phục vụ đứng bên cạnh nhìn thấy, bước đến nói: “Anh…”.
Đương nhiên cảnh tượng mà Tiền Đa Đa nhìn thấy không phải là ảo ảnh, người xuất hiện sau lưng cô chính là Hứa Phi - nhân vật nổi bật trong bữa tiệc ngày hôm nay. Nhưng lúc này sắc mặt anh tệ hơn rất nhiều so với lúc xuất hiện trên sân khấu. Anh sầm mặt, sau khi hai tay đã túm chặt cô mới cất lời, bất chấp sự giãy giụa của cô, “Cô ấy quen tôi”.
Tiền Đa Đa vẫn đang giãy giụa, chỉ có điều động tác càng mạnh đầu càng choáng, tứ chi rã rời, sự giãy giụa đó giống như con vật nhỏ đang làm nũng, chân mềm nhũn lại bị anh kẹp chặt hơn, cảnh tượng này trông rất mờ ám.
“Tôi không quen anh, bỏ tôi ra”.
Say đến nước này vẫn còn cứng đầu cứng cổ, Hứa Phi là con người của hành động, đưa tay túm lấy túi xách của cô tìm danh thiếp, sau đó lại lấy danh thiếp của mình ra, dúi vào tay anh phục vụ,“Tôi là sếp của cô ấy, còn vấn đề gì nữa không?”.
Hai tấm danh thiếp trắng muốt, logo công ty rất đẹp chồng lên nhau, anh phục vụ liếc qua không nói gì nữa.
Tiền Đa Đa định giằng túi lại, nhưng không giằng được, sau đó lại phải chứng kiến cảnh anh ta đưa danh thiếp, vết thương chưa lành lại bị rắc thêm nắm muối, trong lòng như có ngọn núi lửa bùng phát, cô gào lên: “Tên họ Hứa kia, rốt cục nhà ngươi muốn gì?”.
Chút nghi ngờ cuối cùng của anh phục vụ đã được khẳng định, hai người này chắc chắn quen nhau, anh ta lùi một bước, để Hứa Phi kẹp Tiền Đa Đa trong trạng thái gần như mất tự do và đi ra xe.
Đương nhiên là Tiền Đa Đa vẫn giãy giụa, nhưng sức mạnh của hai người quá cách biệt, cô lại quá chén, hoàn toàn không làm được gì.

