Có cần lấy chồng không? - Chương 15 - 16
CHƯƠNG 15
EM GÁI HỌ
Ngày
cuối tuần ngắn ngủi đã kết thúc. Một tuần làm việc mới lại bắt đầu.
Ngồi
trong quầy bán hàng, Đỗ Lôi Ty ngáp vặt suốt.
Giai
Vô Song tiến đến: “Tiểu Đỗ, hôm qua là cuối tuần mà, sao trông em có vẻ còn mệt
hơn lúc đi làm vậy?”
Đỗ
Lôi Ty thở dài thườn thượt, lộ ra ánh mắt ai oán vô cùng, nói: “Chị Vô Song, có
vài chuyện chị không hiểu được đâu…”
Sao
cô lại buồn ngủ thế nhỉ?
Tối
qua, gần mười hai giờ rồi mà sếp tổng đại nhân gọi điện làm cô khiếp vía. Mười
hai giờ! Chẳng lẽ anh không biết Mỹ và Trung Quốc sai lệch thời gian hay sao?
Quá đáng nhất là sếp tổng gọi điện đến mà chỉ để hỏi lão phu nhân có khỏe hay
không.
Bà cụ
không khỏe mà được à? Bà cụ khỏe đến nỗi ngay cả vết bớt hình quả dâu trên mông
anh mà còn nhớ rõ mồn một nữa là…
Đỗ
Lôi Ty cũng đã giác ngộ, hóa ra thứ mà sếp tổng cho cô không phải là di động,
mà là tiếng chuông gọi hồn!
Vì
“tiếng chuông gọi hồn” bất ngờ ấy mà hại Đỗ Lôi Ty cả đêm ngủ không ngon giấc,
thực ra cô cũng không biết rốt cuộc mình không ngủ được là do tức tối, hay là
vì nghe thấy giọng nói khan khan vì mệt mỏi quá độ của ai kia…
“Ồ!
Chị biết rồi!” Giai Vô Song như sực tỉnh, tiếp đó kề sát tai cô vẻ bí ẩn: “Tiểu
Đỗ, giám đốc cho em bao nhiêu phần thưởng vật chất thế kia, khó dùng thử hết phải
không?” Ặc…
Đỗ
Lôi Ty suýt sặc.
Chị
Vô Song à, tư duy của chị đúng là còn nhanh nhạy hơn cả giám đốc nữa!
Thực
ra không chỉ có Giai Vô Song mà tư duy của đa số phái nữ đều vô cùng nhạy bén.
Lúc ăn trưa, các cô nàng của các quầy xúm vào với nhau, các con đường tư duy
ngày càng mở rộng, chủ đề liên tục phát triển.
Chủ đề
của phụ nữ có đến ngàn vạn, nhưng dù là gì thì cuối cùng vẫn dính đến đàn ông,
lần này mọi người đã bàn đến rùa vàng.
Chị
Mai quầy mỹ phẩm trang điểm lên tiếng đầu tiên: “Phụ nữ ấy mà, nhất định phải gả
cho người đàn ông tốt! Đừng giống chị đây, cưới một gã nghèo kiết xác, cả đời
cũng chỉ có thể làm một nhân viên bán hàng quèn trong cửa hàng thôi!”
“Đúng
thế đúng thế!” Tiểu Châu quầy vàng bạc cũng góp lời, “Các chị có để ý đến bà
Vương hay đến quầy bọn em mua trang sức không? Nghe nói chồng bà ấy là giám đốc
ngân hàng XX, đại gia đó! Trông dáng vẻ sang trọng quý phái của bà ấy, cao hơn
người khác hẳn một bậc!”
Mọi
người bàn tán, Đỗ Lôi Ty cứ cảm thấy kỳ lạ, “Câu được rùa vàng tốt đến thế à?”
Sao sau khi cô gả cho sếp tổng đại nhân, cuộc sống hình như càng bi thảm…
“Tất
nhiên!” Chị Mai tâm sự trùng trùng, “Các cô chưa kết hôn, không biết hiện thực
nghiệt ngã thế nào đâu, phụ nữ nếu lấy chồng nghèo thì càng mau già hơn người
khác!” Già nhanh? Đỗ Lôi Ty co giật khóe môi.
“Chị
Mai à, chị nói thế không đúng! Nếu lấy một ông chồng giàu, chuyên gia nuôi bồ
nhí, có vợ bé, thì có bà vợ nào chịu nổi? Em cảm thấy phụ nữ nếu muốn giữ mãi
tuổi trẻ thì quan trọng nhất vẫn là nhờ dinh dưỡng của tình yêu.” Giai Vô Song
bỗng lên tiếng.
Nói
đúng lắm! Đỗ Lôi Ty thầm gật đầu.
“Chị
Vô Song, chị nói sai rồi.” Tiểu Châu cũng phản bác, “Tình yêu có ăn được không?
Nếu nói rằng hôn nhân là nấm mồ, thế thì hôn nhân chỉ có tình yêu cũng có nghĩa
là một nấm mồ nhỏ, ngủ cũng không thoải mái chứ đừng nói là lúc mưa gió bão
bùng thì còn bị dột nữa.” Nấm mồ? Đỗ Lôi Ty khiếp đảm.
“Tiểu
Châu, nói thế thì ghê quá!” Đại Châu nãy giờ ngồi im lặng cũng tham gia, “Tuy
là một nấm mồ nhỏ nhưng chí ít cũng có chỗ dung thân mà? Dù sao cũng tốt hơn là
để chồng mình nuôi vợ bé, để những ả đàn bà khác nằm trong nấm mồ hào hoa lộng
lẫy, còn mình thì phơi thây ngoài đồng hoang chứ?”
Nấm mồ
hào hoa… Kiểu so sánh gì thế này! ⊙﹏⊙b~
“Đại
Châu nói đúng, cô có biết gả cho một ông chồng vừa đẹp trai vừa lắm tiền thì sẽ
gặp bao nhiêu đối thủ không? Khoan hãy nói đến thư ký công ty anh ta, những vụ
tiếp khách làm ăn, ngay cả những cô em họ bé tí cũng phải đề phòng! Các cô
không thấy phim chiếu suốt à, chỉ cần đàn ông có tiền thì cô nào cũng bu quanh
như kiến hôi ấy, bên trái gọi anh họ ơi, bên phải gọi bảo bối ơi, kinh lắm!
Chưa biết chừng hôm nào đó cô về nhà đã phát hiện ra con trai riêng của chồng
mình biết rót xì dầu rồi cũng nên!”
Giai
Vô Song nói xong, mọi người đều gật gù, “Đàn ông giàu có không thiếu phụ nữ vây
quanh, áp lực cạnh tranh rất lớn, mà những người không biết tính toán như chúng
ta, lại không đẹp bằng mấy ả hồ ly tinh đó thì sớm muộn gì cũng thất nghiệp
thôi!”
“Thất
nghiệp còn đỡ, chí ít còn ít tiền! Nếu bị hồ ly tinh cướp mất chồng thì chưa biết
chừng bị đuổi ngay ra khỏi nhà ấy chứ!”
Đỗ
Lôi Ty mắt chữ O miệng chữ A, có chuyện này thật sao?
Trăm
nghe không bằng mắt thấy, đúng lúc Đỗ Lôi Ty nghi ngờ tính chân thực của những
lời ấy thì một “vụ án” thực tế đã nảy sinh.
Buổi
tối, lúc Đỗ Lôi Ty về đến nhà, vừa vào đến phòng khách thì thấy trên ghế sofa
là một cô bé khoảng bảy, tám tuổi, mặc một bộ đầm bằng voan màu hồng phấn, rất
đáng yêu.
Những
lời đồng nghiệp nói buổi trưa bỗng hiện ra.
Thư
ký bé nhỏ? Hình như tuổi hơi nhỏ.
Vợ
bé? Sếp tổng đại nhân chắc không có tật yêu Loli đâu.
Em họ?
Với tuổi của sếp tổng thì em gái họ chắc không nhỏ đến thế.
Lẽ
nào là…
Trong
đầu Đỗ Lôi Ty bỗng hiện ra ba chữ lớn từ cổ chí kim bị vô số những phụ nữ có chồng
chê bai ghét bỏ, nó là bàn tay giết chết vô số cuộc hôn nhân – con gái riêng!
Cùng
lúc vẻ mặt cô thay đổi liên tục, cô bé ngồi trên sofa cũng chú ý thấy cô, cô bé
đưa tay ra, ngón tay nhỏ bé chỉ vào
Đỗ
Lôi Ty, nói bằng giọng ra lệnh: “Chị, đến đây!” “Chị?” Đỗ Lôi Ty sực tỉnh, lúng
túng tiến đến.
Lúc đến
gần, cô bé cau mặt hỏi: “Chị nhìn chằm chằm bổn công chúa này để làm gì?”
Khí
thế quá! Đỗ Lôi Ty sửng sốt, “Chị… chị thấy em đáng yêu quá…” Cô viện đại một
cái cớ.
Nghe
câu đó xong, cô bé có vẻ rất vui sướng, gương mặt cau có giãn ra, liếc nhìn Đỗ
Lôi Ty: “Chị là người hầu mà cũng biết nói năng ghê nhỉ! Mới đến à?” Người hầu?
Đỗ
Lôi Ty ú ớ, cô có điểm nào giống người hầu chứ? Chỉ là ăn mặc đơn giản tí thôi
mà, “Cô bạn nhỏ à, chị không phải…”
Cô bé
lập tức cắt ngang, hỏi: “Này, anh họ tôi ở đâu?”
Đỗ
Lôi Ty vẫn chưa hiểu ra: “Anh họ em là ai?”
“Chị
là người hầu mới đến mà sao ngốc thế nhỉ?” Cô bé ngạo mạo lườm cô một cái, “Báo
chị biết, anh họ tôi là chủ nhân ở đây, nên tôi cũng là chủ nhân của chị! Mau
nói tôi biết anh họ tôi đi đâu rồi?”
Thì
ra nhà giàu lúc nào cũng có thể xuất hiện một cô em họ, Đỗ Lôi Ty xem như cũng
tin rồi.
Lúc
đó, quản gia Dư bỗng xuất hiện, “Tiểu thư, thiếu gia đi Mỹ công tác rồi, mấy
hôm nữa mới về được.” Nói xong lại quay sang nói với Đỗ Lôi Ty, “Phu nhân, vị
này là em họ của thiếu gia, Hác công chúa.”
Hác
công chúa? (⊙o⊙)
Quả
nhiên là rất đúng phong cách công chúa! -_-|||
Đến
lượt sắc mặt cô nhóc thay đổi, tức tối hỏi: “Quản gia Dư, lúc nãy ông gọi chị
ta là gì?”
“Để
tôi giới thiệu với tiểu thư nhé, vị này là thiếu phu nhân.” Quản gia Dư nói.
“Ông
nói chị ta là vợ của anh Tuấn?” Cô nhóc nheo mắt liếc nhìn Đỗ Lôi Ty, rồi bỗng
hừ một tiếng quay ngoắt đi, “Tôi không tin! Mắt thẩm mỹ của anh Tuấn tôi không
kém thế đâu!”
Mặt Đỗ
Lôi Ty xị xuống, nói người ta thế thì thôi, ngay cả một con nhóc mới bảy tám tuổi
cũng chê cô, quá đáng! Thế là cô quỳ xuống, tỏ vẻ hiền lành: “Bạn nhỏ à, em
không thể nói vậy được, nhìn người ta không phải chỉ nhìn bề ngoài thôi, quan
trọng nhất là nhìn vẻ đẹp bên trong…”
“Đẹp
bên trong?” Cô bé bướng bỉnh liếc Đỗ Lôi Ty, “Chị có biết ‘đẹp bên trong’ tiếng
Anh nói thế nào không?”
Tiếng
Anh? Đỗ Lôi Ty choáng váng, chẳng lẽ là neizaimei?
Thấy
Đỗ Lôi Ty không trả lời được, cô bé càng đắc ý, “Còn dám nói chị có vẻ đẹp bên
trong à? Ngay cả innerbeauty còn không biết, tôi thấy loại people như you,
really not xứng với anh họ dear của tôi?”
Đỗ
Lôi Ty suýt ngã ngửa, loại ngôn ngữ vớ vẩn này rốt cuộc do ai dạy vậy?
Đang
co giật thì cô nhóc đã lên tiếng: “Chị nhìn chị xem, có chỗ nào xứng với anh họ
tôi? Tôi thấy chị cùng lắm chỉ xứng…” Đôi mắt to đảo đảo, nhìn thấy thùng rác ở
góc tường, “chị cùng lắm chỉ xứng với cái thứ đó!”
Đỗ
Lôi Ty cuối cùng đã suy sụp. Nhóc mới là thùng rác đấy, cả nhà nhóc đều là
thùng rác!
Bây
giờ dù sao cô cũng mang danh nghĩa là phu nhân sếp tổng, dựa vào đâu mà để một
cô nhóc quỷ quái hạ nhục mình? Đỗ Lôi Ty giận dữ, mặc kệ việc bảo vệ đóa hoa của
Tổ quốc, sa sầm mặt: “Nói nữa thử xem, cẩn thận chị đánh mông em!”
Không
ngờ cô nhóc đó lại không chịu được dọa dẫm, thấy Đỗ Lôi Ty giơ tay lên đã “òa”
một tiếng khóc toáng. Càng khóc càng hăng, nước mắt nước mũi ròng ròng, thê thảm
như một con cừu bị sói bắt nạt vậy.
“Đừng
khóc nữa mà!” Đỗ Lôi Ty cuống lên, mới chỉ làm bộ thôi mà đã khóc đến thế, nếu
đánh thật thì sao? “Chị chỉ đùa em thôi, đừng khóc nữa… ngoan…”
Cô
nhóc không thèm quan tâm, vẫn khóc.
Một
gương mặt búp bê, lại thêm những giọt nước mắt trên đó, dáng vẻ đó khỏi phải
nói là đáng thương nhường nào, đến nỗi Đỗ Lôi Ty không nhẫn tâm nữa, “Em đừng
khóc nữa, chuyện gì chị cũng nhận lời hết!”
“Thật
không?” Cô bé ngừng khóc, mắt rưng rưng, nhìn Đỗ Lôi Ty vẻ đáng thương.
Đỗ
Lôi Ty nghiến răng, quyết định làm liều: “Thật!”
“Vậy
tôi muốn chị ly hôn với anh tôi!”
“Chuyện
này…”
“Oa…
chị lừa gạt!” Lại khóc.
“Được
được được! Ly hôn thì ly hôn! Đừng khóc!” Đỗ Lôi Ty mồ hôi đầm đìa, cô nhóc
này, kiếp trước cô chắc mắc nợ cô nhóc quá.
Không
ngờ cô nhóc vẫn tiếp tục khóc, vừa khóc vừa gào:
“Tôi
không tin! Lỡ như chị lại gạt tôi thì sao?”
“Chị
không gạt!”
“Chị
thề đi?”
“… Thề
đấy!”
“Nếu
chị không ly hôn với anh tôi thì sẽ sinh con trai không có mông!”
“…”Đỗ
Lôi Ty khóe môi giật giật, thấy cô nhóc lại chuẩn bị khóc tiếp thì cuối cùng
cũng nhắm mắt làm liều: “Chị thề!”
“Chị
nói đấy nhé!” Cô nhóc bỗng ngừng khóc, lát sau lại cười hí hí, “Không được gạt
trẻ con nhé!” Sau đó nhảy tung tăng đi ăn cơm.
Bỏ lại
Đỗ Lôi Ty đứng đờ tại chỗ, khỉ thật! Hóa ra cả nhà sếp tổng đại nhân đều đen tối
như nhau!
Đỗ
Lôi Ty được quản Dư thông báo rằng Hác công chúa vừa được nghỉ hè, cứ la hét
đòi đến thăm anh họ, phiền phức quá nên bố mẹ cô bé đã đưa đến đây, nghe nói
cũng phải ở một thời gian.
Sau
khi biết tin này, Đỗ Lôi Ty khổ sở vô cùng. Nếu để cô nhóc đó ở mấy ngày thì mạng
sống bé nhỏ của cô sẽ bị hành hạ chết đi sống lại!
Không
thế à, mới ăn cơm tối đã gào bắt cô đút ăn, đút được mấy miếng lại chạy ra
ngoài chơi, hại cô phải cầm bát cơm chạy theo sau y hệt bảo mẫu, ngay cả một bữa
tối ăn uống đàng hoàng cũng không xong.
Khó
khăn lắm mới kết thúc bữa tối, cô nhóc lại đòi chơi trò Tôn Ngộ Không ba lần
đánh Bạch Cốt Tinh, Đỗ Lôi Ty tất nhiên là Bạch Cốt Tinh đáng thương, vừa bị đuổi
vừa bị đánh, hành hạ đến cuối cùng muốn nổi điên cũng chẳng còn hơi sức nữa.
Bạch
Cốt Tinh ít nhất cũng có dáng người đẹp mà?
Đúng
là “thà đi làm mười ngày, hơn chăm sóc trẻ con”!
Đến
khi cô nhóc chơi chán rồi, chịu lên giường ngủ thì Đỗ Lôi Ty đã mệt đến mức
toàn thân bị chuột rút cả, rũ rượi nằm đờ đẫn trên giường.
Ngày
hôm nay đã qua, đúng là khiếp đảm!
Thế
nhưng điều khiếp đảm còn ở phía sau, khi cô mệt mỏi nhắm mắt chuẩn bị ngủ thì
“tiếng chuông gọi hồn” lại vang lên. Bấm nút nghe, giọng lạnh lùng của sếp tổng
đại nhân văng vẳng bên tai: “Mười giờ sáng mai đến sân bay đón anh.”
CHƯƠNG 16
ĐÓN SẾP TỔNG
Sếp tổng
đột nhiên lại gọi điện đến, sau đó lại thốt ra một câu chẳng đầu chẳng đuôi rồi
cúp máy. Đến khi Đỗ Lôi Ty hiểu ra đã xảy ra chuyện gì thì bên kia đầu dây chỉ
còn lại tiếng máy bận “tút tút”.
Đỗ
Lôi Ty rất băn khoăn.
Tuy
thân phận hiện nay của cô đúng là phu nhân sếp tổng, nhưng lúc cô nhận lời kết
hôn, sếp tổng không nói rằng cả chuyện đi đón cũng phải làm mà? Hơn nữa, sếp tổng
rõ ràng có rất nhiều xe xịn, tìm đại một tài xế lái đến đón chẳng phải là ổn
hay sao? Tại sao cứ phải là cô?
Điều
khiến cô tức tối nhất là, sếp tổng đại gia như vậy mà lại bắt một cô gái yếu đuối
như cô tự bỏ tiền ra đi đón anh! Quá đáng!
Ở cạnh
sếp tổng càng lâu, Đỗ Lôi Ty càng cảm thấy bản chất thật của nhà tư bản dần dần
bộc lộ.
Người
ta nói rằng trên có chính sách dưới có đối sách, để không trở thành đối tượng bị
tư bản bóc lột, Đỗ Lôi Ty quyết định sống chết gì cũng phải đến đón anh bằng xe
của anh!
***
Tục
ngữ cũng nói, lông cừu mọc trên người cừu! Tuy sếp tổng đại nhân là hổ nhưng
cũng là động vật lông dài, thỉnh thoảng vặt vài sợi cũng không sao.
Thế
là Đỗ Lôi Ty sáng sớm đã đến tìm lão Phương, chỉ có tài xế này là ở suốt trong
biệt thự để chờ lệnh.
Tìm
mãi cũng không thấy đâu, chỉ thấy cậu chàng Tiểu Phương đang rửa xe.
“Tiểu
Phương, lão Phương đâu?” Đỗ Lôi Ty hỏi.
“Lão
Phương xin nghỉ phép về quê đi xem mắt rồi.”
Không
phải chứ… Chẵng lẽ bắt cô tự đi thật à? Không được, đi taxi cũng phải mấy chục
tệ, Đỗ Lôi Ty đảo đảo tròng mắt, liếc nhìn Tiểu Phương đang rửa xe.
“Tiểu
Phương à…” Nụ cười của cô rất gian xảo, “Cậu có bằng lái không?”
Tiểu
Phương khiếp hãi ánh mắt ấy, “Phu… phu nhân… cô muốn làm gì?” Dáng vẻ ấy hệt
như con gái nhà lành bị cường hào ác bá bắt nạt vậy.
Vẻ mặt
bị ngược đãi ấy đã kích thích gene nữ hoàng của
Đỗ
Lôi Ty: “Bớt lắm lời! Nói mau, có bằng lái không?”
“Hình
như… có…”
“Hình
như có tức là có rồi!” Đỗ Lôi Ty nói xong, không nói năng gì mà kéo ngay Tiểu
Phương lên xe.
“Đi!
Chúng ta đến sân bay!”
“Phu
nhân… lâu lắm rồi tôi không lái xe… chắc chắn lái không vững…” Tiểu Phương khó
xử vô cùng.
“Lâu
không lái xe thì đây là dịp tốt cho cậu luyện tập để khỏi phải quên! Hơn nữa cậu
và lão Phương cùng họ, nhìn là biết dân tay lái lụa! Không sai!”
“…”
Và thế
là, Tiểu Phương là người rửa xe đáng thương đã bị Đỗ Lôi Ty đe dọa uy hiếp, trở
thành tài xế một lần.
Ngồi
trên xe, Đỗ Lôi Ty đắc ý vô cùng! Cũng may cô biết lợi dụng, kéo Tiểu Phương
làm tài xế, nếu không hôm nay thiệt hại to! Xem ra lông hổ của sếp tổng cũng vặt
khá thuận lợi.
Trong
suy nghĩ sung sướng đó, thời gian trôi qua từng giây từng phút một…
Hai
tiếng đồng hồ sau.
“Tiểu
Phương, đây là đâu?” Đỗ Lôi Ty nhìn đồng ruộng bao la bên ngoài, gió thoảng
qua, các loại nông sản đang đung đưa theo chiều gió.
Mẹ
ơi, nơi quỷ quái gì thế này?
Tiểu
Phương ngồi ở ghế lái rụt đầu rụt cổ: “Phu nhân… cái đó… tôi cũng không biết…”
Không
sai! Tiểu Phương lần đầu làm tài xế đã nhầm đường!
“Cậu
thật là…” Đỗ Lôi Ty cuống lên, nhìn đồng hồ đã gần mười giờ, làm sao đây? “Mau!
Mau lái về đường cũ!”
Ánh mắt
Tiểu Phương ai oán: “Báo… báo cáo phu nhân… hết xăng rồi…”
“Cậu!”
Đỗ Lôi Ty hoàn toàn suy sụp, “Sao cậu làm tài xế được thế hả?”
“Báo
cáo phu nhân… tôi chỉ là một người rửa xe…”
“…”
Sự thực
chứng minh, lông trên người hổ quả nhiên không thể vặt bừa bãi, sẽ xảy ra chuyện
lớn! Bây giờ Đỗ Lôi Ty chỉ có thể ở cạnh một chiếc xe hết xăng, nhìn cảnh đồng
ruộng bao la mà đờ đẫn.
Lúc ấy,
vừa hay có một ông cụ nông dân quảy gánh đi ngang, hai bên đầu quang gánh là một
ít rau và một con vịt.
Đỗ
Lôi Ty vội vàng xuống xe, tiến lên hỏi: “Ông ơi, ông có biết sân bay ở đâu
không?”
Ông cụ
dừng bước, hét lên: “Cô nói là máy may ở đâu à?”
“Cháu
hỏi là: sân – bay - ở - đâu…” Đỗ Lôi Ty cũng hét lên giống ông cụ.
“Ồ!
Cô nói là sân nuôi gà à?” Ông lão như hiểu ra, khoát tay gào lớn, “Chúng tôi ở
đây không nuôi gà, chỉ - nuôi - vịt…” Nói xong, sợ Đỗ Lôi Ty không hiểu, ông
còn đưa tay chỉ vào con vịt trong quang gánh.
Con vịt
nghển cổ ra, mắt vịt và mắt người của Đỗ Lôi Ty nhìn nhau mấy giây, rồi bỗng
dưng kêu lên quàng quạc.
…
Lần
này Đỗ Lôi Ty choáng váng triệt để.
Lúc ấy
di động trong túi bỗng reo vang. Bấm nút nghe, giọng nói có vẻ không vui của
Liêm Tuấn vẳng đến: “Sao vẫn chưa đến?”
“Em…”
Đỗ Lôi Ty cúi đầu nhìn con vịt, yếu ớt đáp: “Em… em tìm nhầm đường rồi…”
“Giờ
đang ở đâu?”
“Cái
đó… em… em cũng không biết…”
Bên
kia im lặng vài giây, sau đó Liêm Tuấn lạnh lùng nói: “Hôm nay em nhất định phải
đến sân bay, nếu không đến được thì tự liệu đi.” Nói xong lại cúp máy.
Sếp tổng
đại nhân, anh ác quá!
>_<
Thu
di động lại, Đỗ Lôi Ty cố gượng nở nụ cười, ngoác miệng ra hỏi ông cụ quảy
gánh: “Ông ơi, ông có biết từ đây đến trung tâm thành phố đi bằng cách nào
không?”
“Cái…
gì…”
“Trung
tâm thành phố! Cháu muốn đến trung – tâm – thành - phố…”
“Ồ!”
Ông cụ chỉ bên cạnh, hét: “Cái… đó…”
Đỗ
Lôi Ty nhìn theo hướng tay ông chỉ, khóe môi bất giác co giật.
Quả
nhiên rất quê mùa! Rất thôn quê!
“Ọ…”
Trong
tiếng lọc cọc vui vẻ của xe bò, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã ra khỏi cái làng chỉ
nuôi vịt không nuôi gà đó, sau đó lại tốn năm mươi tệ ngồi taxi đến sân bay,
lúc xuống xe thì trời đã sập tối, lại nhìn đồng hồ thấy đã gần bảy giờ.
Toát
mồ hôi! Hại sếp tổng đại nhân chờ lâu như thế, lát nữa chắc hẳn anh sẽ rất tức
giận chăng? Nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty thấy hơi hối lỗi và cả sợ hãi.
Thế
nhưng, sự hối lỗi và sợ hãi trong lòng khi nhìn thấy sếp tổng đã bị lửa giận
ngùn ngụt xóa tan.
Quá
đáng thật!
Cô mất
tiền lương một ngày, vừa đi xe bò vừa đi taxi, khó khăn lắm mới tìm ra anh, thế
mà anh lại đang thảnh thơi ngồi trong xe có máy lạnh.
Lúc ấy,
Liêm Tuấn cũng nhìn thấy Đỗ Lôi Ty, giơ tay vẫy cô, nói: “Lại đây.”
Lại
còn dám ra lệnh cho cô! Mệt mỏi, uất ức và phẫn nộ khiến vũ trụ nhỏ trong lòng
Đỗ Lôi Ty bùng nổ.
Cô giật
mạnh cửa xe ra, lao vào trong, đang định mở miệng mắng anh.
Liêm
Tuấn bỗng giang hai tay, ôm cô thật chặt.
Ầm ầm
ầm…
Chỉ cảm
thấy trên đầu như có sấm chớp, Đỗ Lôi Ty ngồi đơ tại chỗ, có cảm giác như sắp vỡ
tan ra.
Sếp tổng
sao có thể ôm cô chứ? Sếp tổng đại nhân sao lại nhiệt tình đến thế? Sếp tổng đại
nhân sao có thể bất thường như vậy? Mà ghê gớm hơn cả là, cô cảm thấy trái tim
mình lúc nào cũng có thể nhảy ra khỏi lồng ngực!
Vòng
ôm này kéo dài mấy giây, sau khi Liêm Tuấn thả cô ra, vẻ mặt đã trở lại như
bình thường: “Em có biết em đến trễ mấy tiếng không?”
“…”Đỗ
Lôi Ty vẫn trong trạng thái mộng du.
Liêm
Tuấn nhăn mặt: “Người em có mùi gì thế?”
“Hả?”
Đỗ Lôi Ty giật mình, ngửi ngửi rồi ngượng ngùng đáp, “Hình… như là phân bò…”
…
Một
cái ôm kinh hoàng bất ngờ ấy khiến không khí trong xe trở nên ngượng ngập, sếp
tổng đại nhân vì cô đến muộn nên dường như không được vui, cứ im lặng không nói
gì. Còn Đỗ Lôi Ty lại lần nữa rơi vào trạng thái mộng du, trong đầu không ngừng
hiện lên cái ôm ban nãy.
Đến
khi tài xế nói: “Đến rồi.”, không khí tĩnh lặng mới bị phá vỡ.
“Đây…
đây là đâu?” Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, kinh ngạc nhìn xung quanh, tại sao sếp tổng xuống
máy bay không về nhà mà lại đến đây?
“Khách
sạn.” Liêm Tuấn trả lời ngắn gọn.
“Khách
sạn?” Đỗ Lôi Ty chưa hiểu, ấp úng hỏi: “Tại sao không về nhà vậy?”
Nghi
vấn trong lòng nhanh chóng được Liêm Tuấn giải đáp bằng ba chữ ngắn gọn của:
“Phải cách ly.” Cách ly?!
Phải,
Đỗ Lôi Ty không nghe nhầm, trong chuyến bay của sếp tổng từ Mỹ về, một hành
khách Hoa kiều đi cùng bị phát hiện là có thân nhiệt khác thường, sau khi được
nhân viên y tế ở sân bay kiểm tra nhiều lần, ông ta được chẩn đoán mắc bệnh
pN1 rồi được đưa ngay vào bệnh viện chữa trị. Và mười vị khách đi cùng chuyến,
bao gồm cả sếp tổng, cũng vì trở thành người tiếp xúc gần với kẻ mắc bệnh nên bắt
buộc phải cách ly theo dõi bảy ngày ở các địa điểm được chỉ định.
Biết
chuyện, Đỗ Lôi Ty nghi ngại, “Chẳng phải chính phủ đã cho phép những người tiếp
xúc với người bệnh được cách ly tại nhà hay sao?” Tại sao còn phải đến khách sạn
để cách ly?
“Em
muốn anh hại lão Dư và mọi người à?”
Nghe
thế, Đỗ Lôi Ty không kìm được lại làu bàu: “Vậy anh đi cách ly đi, gọi em làm
gì…”
“Không
được.” Ánh mắt Liêm Tuấn thoáng một nụ cười thâm ý, thong thả nói: “Em cũng phải
cách ly.”
“Em?”
Đỗ Lôi Ty ngẩn ngơ, tại sao cô phải cách ly? Chẳng… chẳng lẽ là vì…
Một dự
cảm không lành xuất hiện trong đầu, cô sực nhớ lại cái ôm lúc nãy, sếp tổng đại
nhân ôm rất chặt, mà còn ôm rất lâu…
Không
sai, chính vì cái ôm nhiệt tình đó mà một quần chúng vô tội không liên quan đến
bệnh tật là Đỗ Lôi Ty bỗng chốc trở thành một trong những người tiếp xúc gần
gũi với người bệnh, phải tiến hành cách ly quan sát trong bảy ngày cùng sếp tổng.
Khoảnh
khắc đó Đỗ Lôi Ty mới tỉnh ngộ, sếp tổng sở dĩ trở nên nhiệt tình như thế,
nguyên nhân chỉ có một – kéo cô xuống nước!

