Những năm ảo mộng - Chương 4 phần 2
Sau khi tan lớp, anh ra phòng khám bệnh, ở cánh bên kia của
tòa nhà. Trước phòng anh, một dãy dài bệnh nhân đang chờ, số đông là nghèo khổ,
được các bác sĩ từ khắp nơi trong vùng gửi đến. Danh tiếng vang lừng của viện
Wallace đã khuyến khích các bác sĩ gửi đến viện tất cả những trường hợp đặc biệt
hoặc đáng chú ý. Hiện nay, đối với Duncan, họ là những mắt xích góp phần làm
quay cái bánh xe tham vọng của anh hơn là những bệnh nhân.
Hôm nay, anh tỏ ra lạnh lùng hơn thường lệ, nhanh chóng xem
qua những phiếu nhập viện, chuyển một vài trường hợp sang các phụ tá.
Thình lình, một cảm giác bất ổn len vào anh. Anh ngừng
khám, ngẩng đầu lên một cách vô thức. Ngay khởi đầu, anh không thể tin vào mắt
mình. Ngồi ngay giữa hàng bệnh nhân, chờ đợi đến phiên mình, chính là mẹ
anh.
Anh khám những bệnh nhân trước bà như trong một giấc mộng.
Rồi cũng đến lúc bà đến trước mặt anh, bà mẹ ruột của anh, với vẻ mặt tái xanh
và mệt mỏi, nhưng vẫn thản nhiên, không có một dấu hiệu nào chứng tỏ là bà đã
nhận ra anh. Bà đưa cho anh bức thư của bác sĩ chữa bà.
Khi cầm lá thư, anh suýt đánh mất sự bình tĩnh của mình.
Chung quanh anh nhốn nháo những sinh viên nội trú và bệnh nhân. Cô thư kí của
anh đang bận rộn vào sổ những chỉ dẫn được ghi trên phiếu nhập viện. Martha
Stirling, tuổi: năm mươi chín. Anh vội giở bức thư ra xem.
Sau khi đọc xong, anh không dám nhìn thẳng bà. Giọng lạc
đi, anh nói:
- Mời mẹ sang thay áo ở phòng A. Chính con sẽ sang khám cho
mẹ.
Năm phút sau, anh gặp bà trong căn phòng tối thường dùng để
chụp phim và soi X quang.
- Mẹ!
Bà ngồi trên chiếc ghế sắt, dáng nhỏ bé đáng thương trong
tấm chăn của bệnh viện choàng trên vai trần, nhưng đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ
nghiêm khắc không có gì có thể kêu gọi sự tha thứ:
- Bác sĩ Logan, ở Levenford, đã gởi tôi đến đây. Nếu tôi
biết là anh, tôi đã không đến.
Anh thấy bà vẫn giữ nguyên tính ương ngạnh, chính nó đã
khiến bà từ chối mọi cách làm lành của anh, từ chối mọi món quà và tiền bạc mà
anh muốn giúp bà.
Anh vội nói:
- Mẹ để con xem có cái gì không ổn không, mẹ nhé? Bác sĩ
Logan có vẻ không được thạo lắm trong việc chẩn đoán bệnh.
- Ông ấy sợ tôi bị ung thư.
Như thường lệ, bà không bao giờ ngại nói thẳng.
Bà thong thả lật chăn ra và tim Duncan thắt lại khi anh
thấy một khối u nhỏ hằn sâu xuống lồng ngực. Như phát điên lên vì lo, anh
hỏi:
- Bắt đầu từ bao lâu rồi thế mẹ?
- Tôi đụng vào tủ trà cách đây sáu tuần. Ngay lúc đó tôi
không để ý, nhưng về sau…
Anh chăm chú nhìn khối u với nỗi lo sợ mỗi lúc một
tăng.
- Con phải xem một vài tế bào dưới kính hiển vi. Nó sẽ cho
phép con biết là nghiêm trọng hay không, mẹ hiểu chứ?
Bà can đảm gật đầu.
Anh vớ lấy một chai cồn chlore, ráng sức trấn áp giọng mình
cho khỏi run:
- Đây là thuốc tê. Nó giúp mẹ khỏi đau.
- Chắc anh cũng biết là anh đã làm tôi đủ đau trước đây
rồi!
Bà bình thản nhìn anh lấy một mẩu mô đi thử và đặt nó vào
kính hiển vi.
Duncan cảm thấy tay mình run lên trong khi điều chỉnh kính
hiển vi. Trong khoảnh khắc, cái nhìn của anh bị mờ đi, rồi anh cũng bắt đầu
nhận ra một nhóm tế bào bình thường. Tim anh đập mạnh. Anh tiếp tục quan sát,
cố tìm nhưng không thấy một dấu hiệu đáng sợ nào của ung thư. Cuối cùng anh nhẹ
cả người khi tìm ra một cụm tụ cầu. Ổ loét không có tính cách ung thư, nó chỉ
là một ổ nhiễm trùng đơn thuần và có thể trị lành.
Anh xúc động đến mức không dám quay ngay lại. Một lúc lâu,
anh tiếp tục nghiêng mình xem, gắng gượng giấu cảm xúc của mình. Cuối cùng anh
mới có thể nói:
- Không sao cả! Không có sự dính cụm.
Vẻ mặt bà hầu như không đổi, nhưng bà nhẹ thở dài:
- Anh nói thật đấy chứ?
- Vâng, chỉ một tháng nữa là mẹ khỏi.
Trong giây lát, Duncan có cảm tưởng là sự cứng rắn của bà
mềm lại. Nhưng, nhanh chóng thẳng người lại, bà trở nên cứng rắn và bình thản
như thường lệ.
- Tất cả những gì đến với chúng ta đều do ý muốn của thượng
đế. Tôi cám ơn ngài đã tránh cho tôi cái gánh nặng mới này.
Duncan nôn nóng mong muốn phân trần, vội bỏ qua hàm ý chứa
trong lời nói của bà.
- Mẹ à, việc mẹ đến đây như thế này không hoàn toàn do tình
cờ đâu, hình như tạo hóa muốn tỏ ra là… (anh dừng lại) Chẳng lẽ cái việc con
vừa làm cho mẹ hôm nay không có ý nghĩa gì sao?
- Chẳng lẽ một người khác không làm được tốt như thế
à?
Anh do dự:
- Thế ra không bao giờ mẹ hiểu được con hay sao? Bây giờ,
bằng công sức của chính mình, con đã thành công trong viện y khoa nổi tiếng
nhất nước. Con càng ngày càng tiến trong sự nghiệp của mình. Vậy mà khi tình
cờ, mẹ con mình gặp nhau và khi con có thể tránh xa cho mẹ cái chết, mẹ… mẹ vẫn
tiếp tục dành cho con tất cả những giận hờn và thành kiến của mẹ.
Bà nhìn anh, mặt không đổi:
- Điều anh nói với tôi không làm tôi mảy may xúc động và cả
cái tôi nhìn thấy ở anh nữa. Anh có vẻ không được khỏe và không sung sướng gì.
Mặt anh xanh xao và căng thẳng. Trán anh có vết nhăn và tóc hai bên thái dương
bắt đầu bạc. Anh có vẻ lo âu như thể đang đi tìm một cái gì đó mà không tài nào
tìm được.
- Nhưng rồi con sẽ tìm được, - anh sôi nổi nói. - Con sắp
thành công, và khi lên tới đỉnh danh vọng con sẽ đưa tay ra nắm tay mẹ kéo lên.
Chắc chắn con sẽ đạt được cái điều con muốn.
Bà siết chặt khoăn choàng vào vai.
- Ba mươi shilling mỗi tuần hay ba mươi ngàn mỗi năm thì có
ý nghĩa gì? Mặc áo vải phin sang trọng hay mặc áo vải thô dệt thủ công thì có
sá gì? Điều quan trọng là mọi người phải dõi mắt nhìn theo anh mỗi khi anh đi
ngoài đường và thầm nghĩ rằng “đây là một người tốt”.
Anh định trả lời, nhưng màn che đã được vén lên và bác sĩ
Heddle hiện ra, cùng với một đám sinh viên theo gót anh ta.
- Có một trường hợp nghiêm trọng đang chờ anh.
Duncan không thể kéo dài cuộc nói chuyện lâu hơn nữa.
- Bây giờ con phải đi. Mẹ không việc gì phải lo cả, - anh
nói với mẹ, giọng trấn an.
Lấy một mảnh giấy, anh vội ghi:
“Mẹ hãy lại gặp con tối nay, sáu giờ, ở nhà con. Số 24
đường Prince Gescent. Mẹ vẫn lầm về con. Con cần tình thương và lòng tin của
mẹ, con ao ước được chu cấp cho đời sống sắp tới của mẹ.”
Anh kí tên, theo thói quen hay vì cay cú: Bác sĩ Duncan
Stirling.
Tối hôm ấy, Duncan đã chờ rất lâu, nhưng bà không đến.
Trong thâm tâm, Duncan cũng biết là bà sẽ không đến nhưng sự bẽ bàng của anh
vẫn đầy chua xót. Ước muốn sôi sục để thoát khỏi những suy nghĩ của mình làm
anh chợt nhớ lại buổi tiếp tân ở nhà Margaret.
Mãi hơn chín giờ rưỡi anh mới bước qua cổng nhà Overton,
căn nhà ở một trong những khu phố sang trọng nhất Edimbourg. Phòng khách ở lầu
một, che đầy màn vải soie màu kem, tràn ngập khách. Margaret vội tiến nhanh lại
đón anh ngay khi cô ta nhận ra anh.
- Anh Duncan! - Cô ta nói, - tôi thật mừng khi gặp lại anh,
tôi cứ sợ là anh không đến.
Anh gượng vui:
- Tôi chắc chắn không làm cô cảm thấy thiếu vắng khi khách
của cô đông như thế này.
- Ồ có chứ! - Cô ta vội cải chính.
Anh nhận ra ở cô ta có một cái gì là lạ. Mắt cô ta rất sáng
với một quầng tím nhạt. Chưa bao giờ anh thấy cô ta có cái vẻ khát khao, khiêu
khích như lúc này. Nếu chịu bỏ công ra, chắc chắn cô ta có thể làm xiêu lòng
bất cứ người đàn ông nào.
- Anh quen hết mọi người ở đây đấy. - Cô bảo.
Anh lơ đãng nhìn quanh phòng, nhận ra trên khoảng ba chục
người: một nhóm bác sĩ trong đó Overton với ly rượu trên tay là trọng tâm, bà
Inglis, giáo sư Lee ở viện Wallace, Anna, rất nhiều bác sĩ ở viện và một vài
chính khách.
- Margaret, cứ mặc tôi, tôi tự xoay xở được.
Vào lúc đó, có hai người khách mới đến, Margaret nói nhỏ
với anh trước khi đi:
- Lát nữa chúng ta sẽ có dịp nói chuyện với nhau.
Anh đứng yên một lúc, uống ly Whisky-soda mà người quản gia
vừa mang lại trên một chiếc khay. Mặc dù ghét thậm tệ những buổi tiếp tân nhàm
chán và hợm hĩnh nhưng anh vẫn bắt mình phải tham dự. Chúng là một phần trong
cuộc sống mới của anh. Cả chúng, chúng cũng sẽ giúp anh đạt được thành
công.
Kế bên bà Inglis, anh nhận ra đại tá Scott, ông ra hiệu
chào anh một cách thân thiện. Dấu ấn của thời gian đã lưu lại khá rõ nơi đại
tá. Tóc ông bạc nhiều, người gầy đi và vẻ mặt căng thẳng hơn trước. Thấy rõ là
cái phần đóng góp vào nhà máy thủy điện ở Linton đã giáng một đòn nặng nề vào
sức lực và tài sản của ông. Bây giờ, khi công trình sắp hoàn tất, ông có vẻ nhẹ
gánh hơn và sự tiếp đón của ông trở nên vui vẻ.
- Chào anh Stirling! Nom anh khỏe đấy.
- Anh có hay gì về tin mới chứ? - Bà Inglis hỏi. - Giáo sư
Lee vừa báo là ông ấy sắp về hưu.
Trong giây lát, Duncan không kịp nắm tầm quan trọng của câu
nói đó. Rồi, anh chợt hiểu và nỗi buồn chán của anh tan mất.
- Đã chính thức chưa?
- Hoàn toàn chính thức. Chỉ ba tháng nữa là viện Wallace có
ông sếp mới. Với cương vị là vợ khoa trưởng trường Đại học Y, tôi thấy mình
không cần phải bí mật khi tiên đoán ai là sếp mới.
Ngay lập tức Duncan hiểu ra điều mà bà Inglis muốn nói. Sự
thiên vị mà bà dành cho Overton đã được biết tiếng. Từ khi anh ta lấy cháu gái
bà, anh ta đã công khai thành người được bà bảo trợ. Bà mỉm cười đắc thắng khi
nhìn nét mặt Duncan sầm xuống.
- Tôi nghĩ là tin mới ấy sẽ làm cho anh thích thú.
Bà đi theo đại tá đang bỏ đi. Ở đầu kia, Duncan thấy Anna
đang quan sát mình. Đó có phải là lý do mà chị đã ngầm lưu ý anh trưa nay? Anh
phải biết rõ hơn, ngay tức khắc. Anh vội nhập vào nhóm người vây quanh
Overton.
Hắn ta có vẻ rất phấn chấn và hơn thế nữa, gần như say, bộ
mặt đỏ gay và đã bệu ra chứng tỏ những cuộc trác táng quá độ của hai năm sau
này.
- Thế nào, Stirling? Đã nghe thấy bản công bố đặc biệt của
những tin tức cuối cùng chưa?
- Rồi.
- Điều đó sẽ tuyệt vời cho ai đó. - Heddle thở dài.
- Sẽ có sự tranh giành để đạt được chức đó đấy, - một người
khác nói.
- Thường thì sự tranh đua chỉ giới hạn. - Overton hách dịch
tuyên bố. - Trước tiên chỗ đó phải được dành cho một người trẻ.
- Ai đó cỡ anh, chẳng hạn. - Anna gợi ý qua vai
Duncan.
Một vài tiếng cười nổi lên. Overton nuốt một ngụm whisky,
vênh váo:
- Tại sao không? Tôi cũng có quyền có được chức ấy như bất
cứ ai. Hội đồng muốn có một người năng nổ. Vậy thì việc một bác sĩ của viện
được ưa chuộng hơn cũng là điều hợp lí thôi. Tôi đã ở đây quá lâu rồi và những
chỗ dựa của tôi lại là số một.
Một thoáng im lặng đón nhận lời tuyên bố này. Anna nhận xét
với một giọng khác thường:
- Theo cái lối anh vừa trình bày, hình như thật sự có khá
nhiều phần may thuộc về phía anh.
- Biết đâu chừng.
Overton ra vẻ thận trọng ghìm lại. Hắn quay sang Duncan,
mỉm cười với anh:
- Cậu nghĩ sao, Stirling?
- Tối nay tôi là khách của anh nên tôi không muốn có ý
kiến.
Overton đỏ mặt:
- Cậu sợ cho ý kiến à?
Duncan không thể kìm mình hơn nữa. Anh lơ đãng nói:
- Tôi không nghĩ là anh thật sự là người xứng đáng đâu,
Overton. Chỗ đó phải được dành cho một bác sĩ giỏi số một.
- Rất đúng vậy, - Overton đốp lại, - và tớ cá là tớ sẽ có
dịp tốt ấy.
- Nếu một cuộc đánh cá thì tôi, tôi nhận cá, - đến lượt
mình Duncan cũng đốp chát lại.
Các thực khách của Overton nhìn Duncan ngạc nhiên. Anh cảm
thấy rằng anh sẽ làm mất cảm tình mọi người với cuộc cãi vã vụng về này. Sau
khi làu bàu một câu không rõ, anh đi ra phía tủ trà.
oOo
Duncan xuống hẳn tinh thần. Một bàn tay bất chợt đặt lên
tay áo anh. Quay lại, anh thấy Margaret đứng cạnh mình.
- Tôi đang tự hỏi chừng nào anh mới để ý đến sự có mặt của
tôi (cô ta mỉm cười). Đi uống gì đi.
Anh để mặc cô ta dẫn mình đến bên tủ trà đang vắng khách. Cô rót đầy hai ly champagne.
- Duncan thân mến,
nom anh sao không vui thế? Trông anh đến là tức cười.
- Chắc chắn tôi sẽ
như thế nếu tôi uống hết chỗ champagne này. Margaret này, tôi thật không quen
uống rượu mạnh pha lẫn với nhau thế này đâu.
Nhưng cô ta nhất
định không chịu:
- Chúng ta hãy uống
mừng tương lai và cả chúng ta nữa.
- Đúng ra tôi uống
cho quá khứ, Margaret ạ, tương lai có thể lụi bại đấy.
Cô lắc đầu:
- Không đâu, không
đâu, anh Duncan! Sẽ còn nhiều điều tốt đẹp dành cho hai chúng ta.
Cô ta mở cửa dẫn đến
một bao lơn nhỏ:
- Ngay bây giờ,
chúng ta bắt đầu bằng cách ngắm trăng đi. Anh xem kìa, nó gần như tròn và quá
đẹp.
Anh nối gót cô ta
và, ngượng ngùng, nhìn cô đóng cửa lại phía sau lưng, tách họ ra, cô lập họ tại
bao lơn nhỏ bé này, đứng ngay trên thành phố đang ngủ yên. Trăng thật đẹp, một
cái đĩa to trắng bạc như thách thức họ, lơ lửng trên tòa lâu đài, như một đèn
pha được điều khiển khéo léo soi rõ những cụm bóng mờ của những khu vườn kế cận
đường Công Chúa.
Cô ta thở dài:
- Chúng ta chưa bao
giờ có dịp ngắm trăng chung với nhau, phải không anh Duncan?
- Chưa, - anh khô khan
đáp.
- Nếu chúng ta đã có
dịp làm như thế thì mọi việc có lẽ đã xảy ra khác hẳn.
- Tôi cũng tự hỏi
điều ấy, Margaret ạ.
- Ôi, Duncan, em đã
lầm một cách tai hại.
- Tôi rất tiếc,
Margaret ạ! (Anh cảm thấy ngượng và tránh không nhìn cô ta) Có lẽ lâu dần mọi
việc sẽ ổn thỏa. Đôi khi ngay lúc khởi đầu cuộc hôn nhân gặp khó khăn, nhưng
khi người chồng lẫn người vợ đã tập được tính nhường nhịn nhau thì thường họ sẽ
xích lại gần nhau hơn.
- Em van anh, đừng
có nhắc lại rập khuôn như thế. Em đã nghe nó ở dì em quá đủ rồi. Tại sao không
dám công khai thú nhận điều đó? Em đã lầm, lầm thật sự! (Cô ta đặt tay lên tay
áo Duncan và mỉm cười, nụ cười vừa xót xa vừa chân thật) Lý ra em phải chọn anh
mới đúng. Đấy là sự thật! Nhưng em chỉ hiểu nó khi đã quá muộn.
Cô ta vội nói
tiếp:
- Chồng em không
phải là một người xấu. Anh ấy có thể dễ thương khi nào anh ấy muốn. Có lẽ vì
thế mà em đã nhận lấy anh ấy. Nhưng anh ấy quá ích kỉ, quá hời hợt! Anh ấy làm
em chán đến chết đi được với những lời lẽ huênh hoang bất tận của mình. Khi nào
uống quá nhiều, anh ấy trở thành đần độn. Hơn nữa, anh ấy không biết để cho đàn
bà được yên. Đương nhiên… là những phụ nữ khác. Em đã khám phá ra hai mối tình
của anh ấy. Và đã xảy ra một chuyện thật sự nghiêm trọng, em vẫn chưa biết rõ là
như thế nào, với một cô y tá đúng vào lúc em làm đám cưới.
Cô nín lặng một
lúc:
- Em cần một người
có nghị lực, một người mà em có thể trông cậy (Giọng cô chợt nghẹn ngào). Thật
ra, em vẫn luôn luôn cần có người như thế.
- Lúc nãy cô đã
chẳng bảo là đã quá muộn là gì?
- Có thật là muộn
không, Duncan? Ồ, em đâu muốn nói là em muốn phá bỏ hết và sống công khai. Vì
cha em, em sẽ tiếp tục màn hài kịch này. Nhưng đời sống quá ngắn ngủi, thật
đáng tiếc nếu để uổng phí thì giờ!
Bất chợt mối tình cũ
bỗng sống lại trong trí nhớ Duncan. Và bây giờ, anh mới thấy con người thật của
cô ta: một cô bé làm dáng và được quá nuông chiều. Anh hiểu tại sao, ngày xưa,
cô đã khuyến khích anh yêu cô trong khi không một giây phút nào cô nghĩ đến
chuyện lấy anh. Vì vậy, anh bực mình đến mức anh chợt ghì lấy cô. Cô ngửa đầu
ra sau và hôn lên môi anh.
Bỗng nhiên, không
thể giải thích nổi, nhưng nụ hôn đã làm anh bất mãn. Anh sỗ sàng đẩy Margaret
ra:
- Margaret, cô không
ý thức được là chúng ta đang làm gì.
- Nhưng có ai biết đâu,
- cô ta vội đáp.
- Margaret, tôi
không có thì giờ phí phạm với những chuyện lẩm cẩm này. Đàn bà không còn nghĩa
gì với tôi nữa. Không có chỗ dành cho họ trong cuộc sống của tôi.
Cô mỉm cười, tự ái
vì sự cưỡng lại của anh, vững tin vào quyền năng của mình đối với anh, cô
nói:
- Chắc chắn vẫn còn
một chỗ nhỏ dành cho em. Ôi, anh Duncan, em cảm thấy như tất cả cuộc sống của
em đã hồi sinh.
- Margaret, tôi
không thể làm thế bởi vì ngày xưa tôi đã từng yêu cô.
Giọng Margaret cất cao lên, sửng sốt:
- Anh muốn nói là anh không còn yêu em nữa?
Anh đứng im, cúi đầu:
- Tôi rất tiếc, Margaret ạ.
Lòng kiêu hãnh của người thiếu phụ chưa bao giờ bị tổn
thương đến thế. Nét mặt căng ra, giọng khàn hẳn đi vì tức giận, Margaret
nói:
- Chúng ta vào đi! Tôi lạnh.
oOo
Duncan kiếu từ ra về ngay lập tức. Anh bực mình khi phải
chạm trán với Anna ở ngay thềm nhà Overton.
- Tôi có thể chở anh về chứ? - Chị hỏi.
- Tôi về bộ thôi.
- Vậy, tôi cũng đi bộ.
- Anna, lần này tôi muốn đi một mình.
- Thật ư? Nhưng… anh vẫn phải chịu sự đi cùng của tôi
đấy.
Sự bướng bỉnh của chị làm anh bực điên lên nhưng thật khó
làm chị lay chuyển, mặc dù anh đi rất nhanh chị vẫn theo kịp. Chỉ lát sau, chị
không ngăn được câu nhận xét đầy châm biếm:
- Một đêm trăng tuyệt đẹp, phải không anh bạn? Tuyệt đẹp
cho một cuộc tình tự trên bao lơn.
Anh giả vờ không nghe thấy.
Vẫn không chịu buông tha, chị nói tiếp:
- Nhưng rõ ra là Romeo đã không đóng đạt vai kịch của mình.
Anh thật ngốc.
Anh không trả lời.
- Tôi vẫn thường cho rằng, - chị nói thành lời suy nghĩ của
mình, - trong những tình cảnh như thế, anh đàn ông phải, tôi phải nói thế nào
nhỉ, à, anh ta phải ăn, dù sau này có bị bội thực về mặt đạo đức đi nữa… Đương
nhiên nếu anh ta đói.
Thật quá lắm! Cả một ngày, với những thất vọng, một tối với
những dự báo chua cay đã để lại cho Duncan một cảm giác nghi ngại và bực tức
với tất cả mọi người!
- Trời ơi! Chị có im đi không? - Anh cau có bảo chị.
- Bác sĩ thân mến! Tôi chỉ đang bàn về siêu hình, hay nếu
anh muốn nói, về sinh học. Tôi đã quan sát anh suốt mấy tháng gần đây. Tình cảm
cao thượng này sẽ làm anh rắc rối đấy. Chưa kể là nó sẽ ngăn cản không cho anh
làm việc. Tại sao anh không thử say một lần? Đúng vào lúc này, tôi muốn anh xử
sự như một người bình thường chứ không như một khối thuốc nổ sắp bột
phát.
- Chị muốn nói cái quái gì qua chữ “đúng vào lúc đặc biệt
này”?
- Chỉ đơn giản thế này thôi: tôi muốn anh đưa đơn xin ứng
cử vào chức vụ viện trưởng.
Anh cười nhạt:
- Nó gần như chắc chắn về tay bác sĩ Overton rồi.
- Nó chắc chắn thuộc về anh ta nếu anh không nộp đơn! Nghe
này, Duncan (chị tiếp tục thuyết phục) anh còn trẻ, hơi non nữa là khác, nhưng
anh là người duy nhất có thực tài trong viện này. Giáo sư Lee biết rõ điều ấy.
Vả lại, không một ai muốn Overton đạt được chức vụ ấy. Hắn ta sẽ làm cho viện
lụn bại thôi.
- Thế tại sao chính chị, chị không ứng cử?
- Anh biết thừa là người ta không bao giờ chịu dành chức vụ
ấy cho phụ nữ (chị đã gạt bỏ mọi cảm giác giận hờn trong giọng mình) vì thế tôi
cần đến anh.
- Thế chị mong hưởng lợi gì trong chuyện này? - Anh hỏi
thẳng.
- Chỗ dựa mà quan hệ tốt giữa tôi và ông viện trưởng cho
phép. Một phòng mổ mới, hai phụ tá cho những cuộc thí nghiệm của tôi và thêm
một khoa nữa dành cho những phương pháp mới của tôi trong lĩnh vực thần kinh cơ.
- Chỉ có vậy thôi à?
Chị đối lại ngay:
- Hay anh định kì kèo trả giá với tôi
về những giúp đỡ chuyên môn mà tôi đã dành sẵn cho anh?
- Chị có định luôn luôn đập vào mặt
tôi những nhắc nhở ấy không đấy?
Anh ngừng một lát rồi nóng nảy nói
tiếp:
- Tôi không có một mảy may hi vọng
nào. Nhưng dù sao, tôi cũng quyết định rồi. Tôi sẽ nộp đơn tranh cử. Tôi muốn
lấy chỗ đó vì mọi lý do trên đời. Đó sẽ là dịp may lớn trong đời tôi, cơ hội để
tôi đánh bại Overton cùng những mưu lợi riêng tư của hắn ta. Từ mười năm nay,
tôi chỉ mơ ước điều đó. Bây giờ thật đúng lúc.
Giọng anh trở nên gay gắt và chua
cay:
- Rốt cuộc, cuộc sống là gì, nếu không
phải là một trò chơi ngộ nghĩnh? Thành đạt! Chỉ cần đạp thật mạnh thằng bên
cạnh, rồi giày xéo lên nó. Được lắm! Tôi sẽ chứng tỏ cho mọi người rõ tôi cũng
biết chơi trò ấy như thế nào.
- Tại sao lại không? - Chị thốt lên
đầy kiêu hãnh. - Anh có biết điều ấy có nghĩa là gì không? Là anh sẽ trở thành
một nhà chuyên khoa sớm hơn anh tưởng.
Họ đã tới nhà Duncan, một căn nhà chật
chội và cao vót gần đường Công Chúa. Anh lấy chìa khóa ra:
- Lòng tin của chị vào tôi là một
trong những gì cảm động nhất, Anna ạ. Chỉ cần nói thêm một tiếng nữa thôi là
tôi òa khóc đấy. Chúc chị ngủ ngon.
- Thế anh sẽ nộp đơn tranh cử vào tuần
tới chứ? Càng sớm càng tốt đấy!
- Quỷ tha ma bắt chị đi! - Anh thô lỗ
trả lời. - Tôi đã bảo chị là tôi sẽ ngập đầu vào vụ này mà. Thôi, giờ thì chị
hãy về trước khi tôi đóng sập cánh cửa này vào bộ mặt quân sư đầy toan tính của
chị.
Trong bóng tối, anh không thể nhìn
thấy lóe lên tia nhìn trìu mến trong đôi mắt chị và vẻ mặt dịu đi của chị.
Trước khi chị kịp nói tiếp, anh đã bước vào nhà và nhẹ khép cửa lại.
*

