33. Chán - Chuyến bay đêm
Chán
Chán rồi cây ạ nắng yêu mây
Còn mưa sao cứ đứng mãi chờ
Thôi thì ta biết khi mây ấm
Là lúc nắng lên mưa cúi đầu.
Chán rồi thu cuối gió kiêu sa
Vì mảnh tình xưa đẫm mặn mà
Ta vẽ tình yêu vào ký ức
Người ta vô ý giấu trên môi.
Chán rồi con phố bước lang
thang
Chờ mãi ngày qua vẫn một mình
Người ta có hứa về chốn cũ
Vậy mà ta cố nhói tin theo.
Chán rồi ta chán chán mình ta
Tình yêu ta giữ mãi làm gì
Chiều buông lách bước qua xóm chợ
Bán rẻ vài xu nửa câu tình.
Chuyến bay đêm
1. 00: 30AM
Tôi mệt nhoài buông mình xuống chiếc ghế ngồi ngay cạnh cửa sổ trên chuyến
bay từ Hà Lan về thành phố Hồ Chí Minh. Chí ít thì tôi cũng thích những chuyến
bay đêm yên tĩnh mà ngủ chẳng ai làm phiền, tính chất công việc cứ thường xuyên
bắt tôi phải quăng mình trên bầu trời như thế này.
Tôi thắt dây an toàn và tiếp viên bắt đầu hướng dẫn cách thoát hiểm trên
máy bay, tôi cam đoan rằng mình có thể đọc vanh vách không sai một chữ nào. Tôi
nhắm hờ mắt và nghĩ thầm chắc có lẽ tôi sẽ chìm vào giấc ngủ khi cô tiếp viên
khá xinh xắn trước mắt tôi đọc đến câu thứ tư.
Vâng, đến câu thứ ba thôi thì mắt tôi dường như vô thức nhắm, bỗng lờ mờ
tôi thấy một bó hoa tulip rất đẹp. Lại có người mang cả hoa tulip từ Hà Lan về
Sài Gòn cơ đấy.
Tôi quay sang bắt chuyện một người đồng hương.
2. Điều xuyên xúc cảm
“Anh mang cả hoa về à?” – Tôi hỏi.
“Vâng.” – Người đàn ông kiệm lời đáp ngắn gọn rồi gật đầu lịch sự.
“Hoa đẹp quá, chắc là ai đó phải rất thích hoa tulip nhỉ?” – Tôi cố bắt
chuyện.
“Cô ấy rất thích.” Lần này người đàn ông trả lời một câu dài hơn.
“Người yêu anh?”
“Người yêu cũ vì tôi đã có vợ và hai con.”
“Vậy mà anh còn mua hoa tặng người yêu cũ.”
“Cô ấy thích hoa tulip lắm.” – Người đàn ông cạnh tôi bỗng trầm ngâm nhìn
xuống bó hoa.
“Nhưng như thế vợ anh buồn lắm khi anh lại đi với người phụ nữ khác.” – Tôi
biết mình có hơi vô duyên khi bỗng dưng xen vào chuyện của người khác như thế
nhưng tôi không ngăn được điều hoài nghi bất giác vọt ra khỏi miệng mình.
“Hôm nay là sinh nhật cô ấy, cô ấy mất rồi.” – Người đàn ông bắt đầu mân mê
những cánh hoa, tôi thì như bị á khẩu chẳng thốt được lời nào.
“Năm nào vào ngày nào tôi cũng về lại đây, chỉ để đặt một bó hoa tulip lên
mộ cô ấy, đã bảy năm rồi đấy kể từ cái ngày cô ấy bỏ tôi mà đi mãi.” – Người
đàn ông tiếp lời.
3. Quá khứ có một quyền năng.
“Vậy anh yêu cô ấy hay yêu vợ anh?”
“Tôi yêu vợ và các con tôi, họ là cả thế giới đối với tôi nhưng anh biết
không, quá-khứ-có-một-quyền-năng.”
Nói rồi người đàn ông cười nhẹ rồi nhắm hờ mắt ôm sát bó tulip vào lòng.
… Chiếc máy bay vẫn lao vun vút trong đêm…

