09. Anh đã hết yêu em - Làm gì có kiếp sau

Anh đã hết yêu em

Tại sao vẫn là một ngày trời
xanh nắng anh bước giữa lòng thành phố nhỏ này mà nghe tim mình trống trải đến
đau khổ.

Anh nghĩ về những thói quen
của chúng ta một cách bình tĩnh.

Chẳng có gì thay đổi ngoại
trừ việc anh đã hết yêu em.

Trong một khoảnh khắc ngắn
ngủi nào đó, anh hiểu rõ lòng anh thật nhẫn tâm, anh thấy mọi suy nghĩ đều đắng
nghét, điêu tàn dưới những tượng đài do chính anh đã xây.

Tình yêu bỗng dưng phũ phàng
trôi tuột khỏi trái tim anh, để mọi thứ nhớ thương trở thành xa xỉ.

Anh chẳng yêu thương thêm một
ai khác, cũng chẳng phiền lòng hay trách hờn về tình yêu của em.

Chỉ là lạ lắm em ơi, một buổi
sáng thức dậy anh như bị ai đánh cắp tất cả hoài niệm về em, bỏ lại trong anh
một quãng đời trống trơn đến lạnh lùng.

Anh đã từng nghĩ mình thật
xấu xa khi không thể giải thích cho sự ra đi của chính mình.

Tại
sao tình yêu dừng lại? Tại sao?

Tình yêu – đến bao giờ anh
thấy được tường tận con đường nó sẽ đi, đến bao giờ xúc cảm được giữ lại mãi
mãi trong tim anh.

Đứng dưới bầu trời này, nước
mắt anh bỗng chốc lăn dài nghẹn đắng cổ họng vì anh biết điều tốt nhất anh có
thể làm cho người rất yêu anh là thẳng thắn nói với cô ấy rằng: anh đã hết yêu
em.

Và thế là có một người ra đi
đã khóc…

Làm gì có kiếp sau

Khi con người ta cảm thấy vô
vọng với thứ tình yêu đang có người ta mới hứa đến kiếp sau.

Em thật lòng chẳng cần những
điều vĩ đại được lưu truyền ngàn năm sau nữa.

Cũng chẳng cần xây tượng đài
cho những tháng năm chờ đợi mỏi mòn.

Chẳng cần đâu anh những điều
viễn tưởng, con đường tình yêu ở thiên đường xa lấp lối.

Hãy quay về với em nếu ngày
mai không bao giờ đến. Hãy yêu em thêm lần nữa vì em chẳng biết tìm anh ở đâu
vào kiếp sau.

Chỉ cần yêu anh, em sẽ thôi
không nghĩ suy.

Chỉ cần yêu anh, em sẽ sống
một đời trọn vẹn.

Việc bình yên nắm tay một người,
tự hào bước giữa cuộc đời nó ý nghĩ hơn nhiều những yêu thương bằng lời nói,
sớm muộn cũng trôi tuột giữa những ồn ào.

Thấy không anh, làm gì có
kiếp sau. Người ta còn phải trả biết bao nhiêu duyên số ở từng kiếp người, đừng
để ta nợ nhau thêm kiếp nữa.

Thấy không anh, làm gì có
kiếp sau. Làm gì có mãi mãi. Chỉ có một người cho một lần yêu duy nhất và một
đời là đủ.

Thấy không anh, làm gì có
kiếp sau.

Mà nếu có… chắc gì đã nhận ra
nhau!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.