Cái ghế trống - Phần III - Chương 31
CHƯƠNG
BA MƯƠI MỐT
Amelia Sachs hình dung lại
phòng thẩm vấn và phần làm việc của nhà tâm lý học.
Từ vị trí quan sát thuận lợi
của mình, Sachs đã quan sát kĩ lưỡng gã trai qua tấm gương một chiều. Cô nhớ
ông bác sĩ đã cố gắng như thế nào để ép gã tưởng tượng rằng Mary Beth đang ngồi
trên chiếc ghế đó nhưng, mặc dù Garrett không muốn nói gì với cô gái, gã rõ ràng
muốn nói chuyện với một người nào đấy. Cô đã nhìn thấy vẻ mặt gã, vẻ mặt
chờ đợi, thất vọng – và giận dữ nữa, cô đinh ninh như vậy – khi ông bác sĩ kéo
gã ra khỏi cái chỗ gã muốn đi tới.
Ôi, Rhyme, em hiểu rằng anh vốn
vẫn ưa những chứng cứ cứng rắn, lạnh lùng. Rằng chúng ta không thể phụ thuộc
vào những thứ “mềm yếu” ấy được – những lời lẽ, những vẻ mặt, những giọt nước
mắt, và ánh nhìn của một người khi ta ngồi đối diện họ, lắng nghe những câu
chuyện họ kể… Nhưng điều ấy không có nghĩa là những câu chuyện họ kể luôn
luôn giả dối. Em tin tưởng rằng chứng cứ chưa nói hết với chúng ta về
Garrett Hanlon đâu.
“Hãy nhìn chiếc ghế,” Sachs
bảo. “Cậu muốn tưởng tượng ai đang ngồi kia?”
Garrett lắc đầu. “Tôi không
biết.”
Sachs đẩy chiếc ghế lại gần
hơn. Cô mỉm cười khuyến khích gã. “Hãy nói cho tôi nghe nào. Có vấn đề gì đâu.
Một cô gái à? Hay một người nào đấy ở trường học?”
Garrett lại lắc đầu.
“Hãy nói cho tôi nghe nào.”
“Chà, tôi không biết. Có lẽ…”
Garrett ngừng một chút, rồi buột thốt ra: “Có lẽ là bố tôi.”
Sachs khó chịu nhớ tới ánh mắt
lạnh lẽo và cách cư xử thô lỗ của Hal Babbage. Cô cho rằng Garrett sẽ có nhiều
điều để nói với ông ta.
“Chỉ bố
cậu thôi à? Hay cả ông ấy và bà Babbage?”
“Không,
không, không phải ông ta. Ý tôi là bố đẻ của tôi cơ.”
“Bố đẻ của
cậu?”
Garrett
gật đầu. Gã bối rối, căng thẳng, Liên tục búng móng tay.
Râu của côn trùng bộc lộ tâm trạng chúng…
Nhìn bộ
mặt lo lắng của Garrett, Sachs băn khoăn nhận ra rằng cô không biết gì về việc
mình đang làm. Chắc chắn có vô số cách mà các nhà tâm lý học thực hiện để
khuyến khích bệnh nhân nói, để hướng dẫn họ, để bảo vệ họ, khi họ áp dụng bất
cứ liệu pháp nào. Liệu có nguy cơ cô sẽ khiến Garrett rơi vào tình trạng tồi tệ
hơn không? Đẩy cho gã vượt quá một ranh giới nào đấy và vì thế sẽ thực sự có hành
vi bạo lực, làm hại bản thân hoặc người khác? Dù sao, cô cũng vẫn thử. Biệt
hiệu của Sachs ở Sở Cảnh sát New York là “con gái cớm tuần tra”, con gái một
cảnh sát tuần tra khu vực, và cô rõ ràng mang những đặc điểm giống cha mình:
niềm say mê ô tô, tình yêu đối với nghề nghiệp, sự thiếu kiên nhẫn trước những
thứ vớ vẩn, và đặc biệt là năng khiếu tâm lý học đường phố. Lincoln Rhyme hay
gièm pha cô là một “cảnh sát nhân dân” và cảnh báo rằng điều đó sẽ đem đến cho
cô kết cục thảm hại. Anh ca tụng cô là nhà hình sự học tài ba và, tuy cô đúng
là nhà khoa học khám nghiệm có tài, về mặt tâm hồn, cô giống hệt cha. Đối với
Amelia Sachs, những chứng cứ hữu ích nhất là những chứng cứ tìm thấy trong trái
tim con người.
Ánh mắt
Garrett lang thang về phía cửa sổ, nơi những con bọ cứ va vào khung lưới han gỉ
ý như muốn tự sát.
“Bố cậu
tên gì?” Sachs hỏi.
“Stuart.
Stu.”
“Cậu đã
gọi ông ấy như thế nào?”
“Thường
thì là bố, đôi khi là cha.” Garrett mỉm cười buồn bã.
“Trong trường hợp tôi trót làm sai điều gì và nghĩ rằng mình nên, nói chung, cư
xử cho tốt.”
“Cậu và bố
cậu hòa thuận với nhau chứ?”
“Hòa thuận
hơn phần lớn bạn bè tôi và bố chúng. Thi thoảng chúng lại bị ăn đòn và bố chúng
lúc nào cũng quát tháo chúng. Cô biết đấy, đại loại như: “Tại sao mày không đạt
được mục tiêu đó?” “Tại sao phòng mày lộn xộn thế?”, “Tại sao mày quên làm bài
tập?”. Nhưng bố tôi thì luôn luôn nhẹ nhàng với tôi. Cho tới khi…” Giọng
Garrett nhỏ đi.
“Tiếp tục
nào.”
“Tôi không
biết.” Lại một cái nhún vai nữa.
Sachs kiên
trì. “Cho tới khi làm sao, Garrett?”
Im lặng.
“Hãy nói
ra nào.”
“Tôi không
muốn nói với cô. Thật là một việc ngớ ngẩn.”
“Chà,
không phải nói với tôi. Nói với ông ấy cơ, bố cậu.” Sachs hất
đầu chỉ chiếc ghế. “Bố cậu đang ở kia, trước mặt cậu. Hãy tưởng tượng như thế.”
Gã trai dịch người về phía trước, nhìn chằm chằm chiếc ghế, gần như là ghê sợ.
“Stu Hanlon đang ngồi kia. Hãy nói với ông ấy.”
Trong một
khoảnh khắc, ánh mắt gã trai xuất hiện vẻ chờ đợi khiến Sachs muốn phát khóc.
Cô biết họ đã đến gần điều gì đó quan trọng và cô lo sợ gã sẽ chùn lại. “Hãy kể
cho tôi nghe về ông ấy.” Cô nói, hơi thay đổi chiến thuật. “Hãy kể cho tôi nghe
xem ông ấy trông như thế nào. Ông ấy hay mặc quần áo ra sao.”
Sau một
chút im lặng, gã trai nói: “Bố tôi cao và hơi gầy. Tóc ông thẫm màu và ngay sau
khi cắt thì chúng cứ dựng đứng hết lên. Trong vòng vài ngày sau đó ông phải bôi
một thứ keo có mùi thơm thơm để tóc ẹp xuống. Ông bao giờ cũng ăn mặc khá tươm
tất. Ông thậm chí không mặc quần bò, tôi nghĩ là ông không mặc. Ông bao giờ
cũng mặc sơ mi, cô biết đấy, có cổ cồn. Và quần có gấu lơ-vê.” Sachs nhớ lại
rằng khi khám xét phòng gã cô đã chú ý tới việc gã không có quần bò mà chỉ có
quần vải gấu lơ-vê. Một nụ cười yếu ớt hiện trên gương mặt Garrett.” Ông hay
thả cho một đồng hai mươi nhăm xu rơi dọc theo ống quần và cố gắng dùng gấu
lơ-vê bắt lấy nó, nếu được thì ông sẽ cho em gái tôi và tôi. Nói chung, đó là
trò mà chúng tôi hay chơi. Vào dịp Giáng sinh, ông mang về nhà những đồng đô la
bạc và cứ thả chúng trượt dọc theo ống quần cho tới lúc anh em tôi bắt được.”
Những đồng
đô la bạc trong cái lọ đựng ông bắp cày, Sachs nhớ lại.
“Ông ấy có
sở thích gì không? Chơi thể thao chẳng hạn?”
“Bố tôi
thích đọc. Ông hay đưa chúng tôi tới hiệu sách và đọc cho chúng tôi nghe. Rất
nhiều sách về lịch sử và du lịch. Và sách về thiên nhiên. Ồ, ông còn hay đi câu
cá. Gần như cuối tuần nào cũng đi.”
“Chà, hãy
tưởng tượng rằng ông ấy đang ngồi trên chiếc ghế trống kia, mặc chiếc quần đẹp
cùng với chiếc sơ mi có cổ cồn. Và ông ấy đang đọc một cuốn sách. Được không?”
“Tôi nghĩ
là được.”
“Ông ấy
đặt cuốn sách xuống…”
“Không,
đầu tiên thì ông, nói chung, sẽ đánh dấu đoạn đang đọc. Ông có vô số các cái
đánh dấu sách. Ông gần như sưu tầm chúng. Em gái tôi và tôi đã tặng ông một cái
vào dịp Giáng sinh trước khi xảy ra tai nạn.”
“Được rồi.
Ông ấy đánh dấu đoạn đang đọc và đặt cuốn sách xuống. Ông ấy nhìn cậu. Bây giờ,
cậu có cơ hội để nói một điều gì đó với ông ấy. Cậu sẽ nói gì?”
Garrett
nhún vai, lắc đầu. Nhìn xung quanh căn nhà lưu động tối lờ mờ, vẻ căng thẳng.
Nhưng Sachs sẽ không mặc kệ.
Cuộc đấu tay đôi…
Cô nói: “Hãy nghĩ về một điều
cụ thể mà cậu muốn nói với ông ấy. Một tai nạn chẳng hạn. Chuyện gì đó khiến
cậu buồn bã. Có chuyện gì như thế không?”
Nhưng bố tôi luôn luôn nhẹ
nhàng với tôi. Cho tới khi…
Gã trai nắm chặt hai bàn tay
vào nhau, tay nọ xát vào tay kia, móng tay búng tanh tách.
“Hãy nói với ông ấy đi,
Garrett.”
“Được rồi. Tôi nghĩ là có một
chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ờ, buổi tối đó… buổi tối bố mẹ
và đứa em gái tôi qua đời.”
Sachs thoáng rùng mình. Cô biết
rằng với chuyện này họ có lẽ sẽ trải qua những khoảnh khắc đầy khó khăn. Trong
giây lát, cô nghĩ tới việc rút lui. Nhưng rút lui vốn không phải bản chất của
Amelia Sachs và bây giờ cô cũng không muốn hành động như vậy. “Buổi tối ấy làm
sao? Cậu muốn nói với bố cậu về việc gì đó đã xảy ra à?”
Garrett gật đầu. “Đấy, bố mẹ và
đứa em gái tôi chuẩn bị lái xe đi ăn tối. Đó là một ngày thứ Tư. Thứ Tư hàng
tuần chúng tôi lại tới quán Bennigan. Tôi thích món gà tẩm bột rán. Tôi luôn
luôn gọi món gà tẩm bột rán kèm khoai tây chiên và một lon Coke. Còn Kaye, em
gái tôi thì gọi hành thái khoanh tẩm bột rán, rồi anh em tôi chia nhau chỗ hành
và khoai tây. Đôi khi, chúng tôi bóp chai xốt cà chua ra vẽ lên một cái đĩa đã
hết thức ăn.”
Bỗng mặt Garrett tái nhợt và
phiền muộn. Biết bao nhiêu đau khổ hiển hiện trong ánh mắt gã, Sachs nghĩ. Cô
đấu tranh dằn những tình cảm riêng xuống. “Cậu nhớ gì về buổi tối ấy?”
“Lúc đó là ở bên ngoài trời.
Trên lối vào nhà. Họ đã ở trong xe, bố, mẹ và em gái. Họ chuẩn bị đi ăn. Và,”
Garrett nuốt nước bọt, “vấn đề là họ chuẩn bị đi mà không có tôi.”
“Thế ư?”
Gã gật đầu. “Tôi về nhà muộn.
Trước đó, tôi vào rừng ở Bến tàu kênh Nước đen. Tôi hầu như quên khuấy mất thời
gian. Tôi đã phải chạy, nói chung, mất nửa dặm, hoặc đại loại vậy. Nhưng bố tôi
không cho tôi lên. Ông hẳn rất tức giận vì tôi về nhà muộn. Tôi muốn lên xe
biết bao. Trời rất lạnh. Tôi nhớ là tất cả chúng tôi đều run cầm cập. Tôi nhớ
là có sương giá bám trên các cửa sổ xe. Nhưng ba người dứt khoát không cho tôi
lên.”
“Biết đâu bố cậu không trông thấy
cậu. Vì cửa sổ xe bị sương giá bám.”
“Không, ông trông thấy tôi mà.
Tôi ở ngay phía ông ngồi. Tôi đập ầm ầm vào kính cửa sổ và ông trông thấy tôi
nhưng không mở cửa. Ông chỉ cau màu và quát tôi mãi. Trong khi tôi cứ bám riết
lấy ý nghĩ: Bố điên tiết với mình, còn mình thì lạnh và mình sẽ chẳng được ăn
món gà tẩm bột rán kèm khoai tây chiên. Mình sẽ chẳng được ăn tối cùng gia đình.”
Nước mắt chảy dài trên má Garrett.
Sachs muốn quàng tay ôm lấy vai
gã trai, tuy nhiên cô vẫn ngồi nguyên tại chỗ. “Tiếp tục nào.” Cô hất đầu chỉ
chiếc ghế. “Hãy trò chuyện với bố cậu. Cậu muốn nói gì với ông ấy?”
Garrett nhìn Sachs, nhưng cô
chỉ chiếc ghế. Cuối cùng, Garrett cũng quay về phía nó. “Trời lạnh lắm,” gã hổn
hển. “Trời lạnh và tôi muốn lên xe. Tại sao bố tôi chẳng cho tôi lên xe chứ?”
“Không, hãy nói với ông
ấy. Hãy tưởng tượng rằng ông ấy đang ở kia.”
Sachs nghĩ: Đây chính là cái
cách Rhyme vốn vẫn thúc ép cô tưởng tượng rằng mình là đối tượng tại hiện
trường vụ án. Thực hiện điều ấy thật khổ sở vô cùng và bây giờ cô cảm nhận được
hết sức rõ ràng nỗi hãi sợ của gã trai. Tuy nhiên, cô không ngừng lại. “Hãy nói
với ông ấy – hãy nói với bố cậu.”
Garrett lo lắng nhìn chiếc ghế
dựa cũ kỹ. Gã vươn người ra phía trước. “Con…”
Sachs thì thầm: “Nói đi,
Garrett. Không sao đâu. Tôi sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với cậu đâu.
Hãy nói với ông ấy đi nào.”
“Con chỉ muốn đến quán Bennigan
cùng bố mẹ và Kaye!” Garrett nức nở nói “Có thế thôi. Nói chung, chỉ để ăn tối,
cả nhà mình. Con chỉ muốn đi cùng bố mẹ và Kaye. Tại sao bố không cho con lên
xe? Bố trông thấy con chạy tới và bố khóa cửa xe lại. Con có về muộn đến thế
đâu!” Rồi Garrett trở nên giận dữ. “Bố khóa con bên ngoài! Bố điên tiết với con
và như thế là không công bằng. Việc con đã làm, về nhà muộn… nó không tồi
tệ tới mức ấy. Con hẳn đã làm việc gì đó khác khiến bố điên tiết.
Việc gì? Tại sao bố không muốn con đi cùng? Hãy nói xem con đã làm việc gì?” Gã
nghẹn giọng. “Hãy trở lại và nói cho con biết đi. Hãy trở lại! Con muốn biết!
Con đã làm gì? Hãy nói cho con biết, nói cho con biết, nói cho con biết!”
Nức nở, Garrett nhảy lên đá
mạnh vào chiếc ghế trống. Nó văng ngang qua căn phòng và đổ nghiêng. Gã túm lấy
chiếc ghế, vừa thét lên trong cơn cuồng nộ vừa quật nó xuống sàn. Sachs lùi
lại, chớp mắt bàng hoàng trước nỗi tức tối mà cô vừa giải phóng ra. Gã quật
chiếc ghế cả chục lần cho tới lúc nó vỡ tan tành thành từng mảnh. Rốt cuộc,
Garrett đổ sụp xuống sàn, vòng hai tay ôm lấy mình. Sachs đứng lên và ôm lấy gã
trong khi gã vừa nức nở vừa lắc đầu.
Năm phút sau, gã thôi khóc,
đứng lên, lấy ống tay áo lau mặt.
“Garrett,” Sachs thì thầm.
Nhưng gã lắc đầu. “Tôi ra ngoài
đây,” gã nói, rồi đứng lên đẩy cánh cửa.
Sachs ngồi một lát, băn khoăn
không biết phải làm gì. Cô hoàn toàn kiệt sức, tuy nhiên cô không nằm xuống tấm
nệm mà Garrett để cho cô, không cố gắng ngủ. Cô thổi tắt ngọn đèn lồng và kéo
mấy mảnh vải khỏi cửa sổ, rồi buông mình vào chiếc ghế bành mốc meo. Cô vươn
người về phía trước, ngửi mùi hăng hăng của cây sả, và quan sát cái bóng ngồi
lom khom của gã trai bên ngoài trời, bên một gốc sồi, chăm chú nhìn những bầy
đom đóm bay lập lòe khắp khu rừng vây xung quanh gã.

