Quá Nhiều Hạnh Phúc - Chương 2
Chương II
Cô ngủ thiếp đi trước khi đèn được bật sáng trong xe lửa. Những
suy nghĩ cuối cùng của cô khi còn thức - suy nghĩ khó chịu - là về Victor Jaclard,
chồng người chị đã chết của cô, mà cô định ghé thăm ở Paris. Thực sự là cô mong
gặp đứa cháu trai, Urey, con của chị cô, nhưng cậu ta sống với cha. Cô luôn thấy
Urey trong tâm trí như cậu bé vào khoảng năm hoặc sáu tuổi, tóc vàng như một thiên
thần, tin tưởng và dễ thương một cách tự nhiên, nhưng không có tính khí giống mẹ,
Aniuta.
Cô thấy mình trong một giấc mơ lẫn lộn về Aniuta, nhưng về một
Aniuta từ lâu trước khi Urey và Jaclard có mặt trong bối cảnh. Aniuta chưa lập gia
đình, có mái tóc vàng, xinh đẹp và nóng tính, lúc ở trang trại gia đình Palibino,
nơi cô đang trang trí căn phòng ở tháp của mình với các biểu tượng Chánh Giáo và
phàn nàn rằng đây không phải là hiện vật tôn giáo thích hợp cho thời trung cổ Châu
Âu. Cô đã đọc một cuốn tiểu thuyết của Bulwer-Lytton và đã che mặt quấn vải vào
người, để đóng vai một cách đúng hơn Edith Cổ Thiên Nga, tình nhân của Harold of
Hastings. Cô dự định viết cuốn tiểu thuyết về Edith, và đã viết một vài trang mô
tả cảnh nhân vật nữ chính, phải nhận diện cơ thể người yêu bị chặt ra, qua vài dấu
vết mà chỉ một mình cô biết được.
Bằng cách nào đó Aniuta đã đến trên chuyến xe lửa và đọc các
trang này cho Sophia, mà cô không thể nào tìm được lời để giải thích với Aniuta
rằng các sự kiện đã thay đổi và những gì đã xảy ra kể từ ngày cô sống trong căn
phòng ở tháp.
Khi thức dậy Sophia nghĩ tất cả đều đúng sự thật - nỗi ám ảnh
của Aniuta với thời Trung cổ và đặc biệt là lịch sử Anh - và đến một ngày chuyện
đó biến mất thế nào, khăn che mặt và tất cả, như chẳng có gì đã từng xảy ra, và
thay vào đó một Aniuta nghiêm tốn và hiện đại đang viết về một cô gái, vì những
lời thúc giục của cha mẹ và những lý do thông thường từ chối một học giả trẻ và
anh chàng chết. Sau đó cô nhận ra cô yêu anh, vì vậy cô không có sự lựa chọn nào
khác ngoài tìm cái chết để theo chàng.
Cô bí mật gửi câu chuyện này cho một tạp chí mà Fyodor Dostoyevsky
làm biên tập, và nó đã được in.
Cha cô bị xúc phạm.
"Bây giờ con bán các câu chuyện của con, đến lúc nào thì
con sẽ bán mình?"
Trong tình trạng hỗn loạn này chính Fyodor xuất hiện trong bối
cảnh, hành xử xấu tại một bữa tiệc nhưng dịu dàng với mẹ của Aniuta bằng một cú
gọi điện riêng, và kết thúc bằng một lời câu hôn. Cha cô quá dứt khoát chống lại
hành vi của cô nên gần như đã thuyết phục Aniuta chấp nhận, để né tránh tai tiếng.
Nhưng dù sau cô cũng thích ánh đèn rạng rỡ của riêng mình, và có lẽ linh cảm thế
nào cô phải hy sinh điều này với Fyodor, nên cô đã từ chối anh. Anh đã cho cô vào
cuốn tiểu thuyết của anh tựa đề Kẻ Ngốc như Aglia (The Idiot as Aglia), và cưới
một người viết tốc ký trẻ.
Sophia ngủ gật một lần nữa, rơi vào một giấc mơ khác trong đó
cô và Aniuta đều còn trẻ nhưng không quá trẻ như khi ở Palibino, và họ đang ở tại
Paris, và Jaclard người yêu của Aniuta - chưa là chồng của cô ấy - đã thay thế Harold
of Hastings và tiểu thuyết gia Fyodor như người hùng của cô, và Jaclard là một anh
hùng chân chính, mặc dù có những thói xấu (anh tự hào với lý lịch nông dân của mình),
và từ lúc đầu, anh không chung thủy. Anh đang chiến đấu ở đâu đó bên ngoài Paris,
và Aniuta sợ anh sẽ bị giết, vì anh rất dũng cảm. Bây giờ trong giấc mơ của Sophia,
Aniuta đi tìm anh, nhưng các đường phố cô đi lang thang khóc lóc và gọi tên anh
nằm trong Petersburg, không phải Paris, và Sophia bị bỏ lại trong một bệnh viện
lớn ở Paris đầy những người lính chết và người dân máu me đầm đìa, và một trong
những người chết chính là chồng của cô, Vladimir. Cô chạy ra khỏi tất cả những thương
vong đó, cô tìm kiếm Maksim, người được an toàn khỏi cuộc chiến tại Khách Sạn Splendide.
Maksim sẽ mang cô ra khỏi nơi đây.
Cô thức dậy. Trời mưa bên ngoài và tối, và không phải có một
mình cô trong toa xe lửa. Một phụ nữ trẻ trông không gọn gàng ngồi cạnh cửa, tay
cầm một bìa giấy đựng bản vẽ. Sophia lo sợ cô có thể đã khóc trong giấc mơ, nhưng
có lẽ không, bởi vì cô gái đang ngủ yên.
Giả sử cô gái này thức và Sophia sẽ nói với cô, "Xin lỗi
cô, tôi đã mơ về năm 1871. Tôi có mặt ở đó, ở Paris, chị tôi yêu một người dân trong
Thị Xã. Anh ta bị bắt và anh có thể bị bắn hoặc gửi đi New Caledonia nhưng chúng
tôi đã mang được anh ta ra. Chồng tôi đã làm chuyện đó. Vladimir chồng tôi không
phải là một người dân trong Thị Xã gì cả nhưng anh chỉ muốn đến đó để xem các hóa
thạch trong Vườn Cây."
Cô gái sẽ bị nhàm chán. Cô có thể tỏ ra lịch sự nhưng vẫn cho
biết cảm nghĩ rằng tất cả điều nầy, theo ý cô, có lẽ đã xảy ra trước khi Adam và
Eva bị trục xuất. Cô ấy có thể cũng không phải là người Pháp. Cô gái Pháp nào có
đủ khả năng để đi du lịch hạng nhì thường xuyên không đi một mình. Hay cô là người
Mỹ?
Thật là đúng một cách kỳ lạ Vladimir đã dành một số ngày đó ở
trong Vườn Cây. Và không đúng sự thật là anh đã bị giết chết. Ở giữa cuộc khủng
hoảng anh đặt nền móng cho sự nghiệp thực sự duy nhất của anh, như một nhà cổ sinh
vật. Và cũng đúng khi Aniuta đi cùng với Sophia đến một bệnh viện mà tất cả các
y tá chuyên nghiệp đã bị sa thải. Họ được xem là phản cách mạng, và được thay thế
bằng những người vợ và các đồng chí của Thị Xã. Những người phụ nữ bình thường này
bực dọc phải thay thế bởi vì thậm chí họ không biết làm thế nào để băng bó, và những
người bị thương đã chết, nhưng hầu hết trong số họ cũng sẽ chết. Bệnh tật cũng như
những vết thương của cuộc chiến cần phải được giải quyết. Người dân bình thường
đã phải ăn thịt chó và chuột.
Jaclard và những người cách mạng của anh đã chiến đấu trong mười
tuần lễ. Sau khi thua trận anh bị giam giữ tại Versailles, trong một ngục tối dưới
hầm. Nhiều người đã bị bắn bởi vì họ bị nhầm lẫn là anh. Theo bản báo cáo.
Vào thời điểm đó, ông Đại Tướng, cha của Aniuta và Sophia, đã
đến từ Nga. Aniuta đã được đưa đến Heidelberg, nơi mà cô suy sụp xuống giường. Sophia
trở lại Berlin và nghiên cứu toán học, nhưng Vladimir ở lại, bỏ nhóm sinh hoạt ở
đại học để thông đồng với Đại Tướng tìm cách cứu Jaclard ra. Chuyện nầy được dàn
xếp bởi hối lộ và dám làm. Jaclard sẽ được chuyển giao dưới sự canh gác của một
người lính đến một nhà tù ở Paris, và đi qua một con đường nơi đó sẽ có đông người
vì một cuộc triển lãm. Vladimir sẽ cướp anh ta đi trong khi lính bảo vệ nhìn sang
phía khác, như ông đã được trả tiền để làm. Và vẫn dưới sự hướng dẫn của Vladimir
Jaclard sẽ được hối hả đưa ra khỏi đám đông đến một căn phòng, nơi đó anh sẽ thay
vào một bộ quần áo dân sự, sau đó đưa anh đến nhà ga xe lửa và với hộ chiếu của
Vladimir, anh có thể trốn thoát qua Thụy Sĩ.
Tất cả chuyện nầy đã được thực hiện.
Jaclard không bận tâm gửi lại hộ chiếu cho đến khi Aniuta qua
gặp anh, và sau đó cô trả nó lại. Tiền không bao giờ được hoàn lại.
Sophia gửi tin nhắn từ khách sạn của cô ở Paris đến Marie Mendelson
và Jules Poincaré. Người giúp việc của Marie trả lời rằng bà chủ đang ở Ba Lan.
Sophia gửi một tin nhắn nữa để nói rằng có thể cô sẽ cần sự giúp đỡ của người bạn,
khi mùa xuân đến, để "lựa chọn bất cứ bộ trang phục nào phù hợp với sự kiện
mà thế giới có thể xem như quan trọng nhất trong cuộc đời người phụ nữ". Trong
dấu ngoặc cô nói thêm rằng bản thân cô và thế giới thời trang "vẫn còn trong
những điều kiện khá lúng túng."
Poincaré đến đặc biệt thật sáng sớm, phàn nàn ngay tức khắc về
hành vi của nhà toán học Weierstrass, người cố vấn cũ của Sophia, và là một trong
những vị giám khảo cho giải thưởng toán học gần đây của nhà vua Thụy Điển. Poincaré
đã thực sự được trao tặng giải thưởng, nhưng Weierstrass đã quyết định thông báo
rằng có thể có một số lỗi - trong công việc của Poincaré - mà ông, Weierstrass,
đã không có đủ thời gian để điều tra. Ông đã gửi một bức thư trình bày các câu hỏi
có chú thích của mình cho vua Thụy Điển - như thể một nhân vật như vậy sẽ biết những
gì ông đang nói. Và ông đưa ra một vài nhận xét về Poincaré đã được đánh giá trong
tương lai nhiều hơn cho những khía cạnh tiêu cực hơn là tích cực trong công việc
của anh ta.
Sophia vỗ về anh, nói rằng cô đang trên đường đi đến gặp Weierstrass
và sẽ đưa vấn đề ra với ông. Cô giả vờ không có nghe bất cứ điều gì về chuyện này,
mặc dù cô đã thực sự viết một bức thư trêu chọc ông thầy cũ của mình.
"Tôi chắc chắn là giấc ngủ hoàng gia của nhà vua đã bị xáo
trộn rất nhiều từ lúc nhận được bức thư của ông. Ông chỉ cần nghĩ đến việc ông đã
làm đảo lộn như thế nào tâm trạng của hoàng gia vốn đến nay rất vui vẻ không biết
gì về toán học. Ông hãy cẩn thận đừng làm cho nhà vua hối hận về sự rộng lượng của
ngài..."
"Và dù sau," cô nói với Jules, "dù sau anh cũng
đã nhận được giải thưởng và nó sẽ vĩnh viễn là của anh."
Jules đồng ý, nói thêm rằng tên của anh sẽ tỏa sáng khi Weierstrass
sẽ bị lãng quên.
Mỗi người chúng ta đều sẽ bị lãng quên, Sophia nghĩ nhưng không
nói ra, vì sự quá nhạy cảm của người đàn ông - đặc biệt của một người đàn ông trẻ
- trên điểm nầy.
Cô chia tay với anh vào giữa trưa và đi gặp Jaclard và Urey.
Họ sống trong một khu nghèo của thành phố. Cô phải băng qua một khoảng sân phơi
quần áo - mưa đã ngừng nhưng trời vẫn còn tối - và bước lên một cầu thang dài bên
ngoài hơi trơn. Jaclard gọi ra cho biết cánh cửa đã mở khóa, và cô bước vào để tìm
thấy anh ta ngồi trên một cái thùng lật ngược, đang đánh đen một đôi giày ống. Anh
không đứng lên để chào đón cô, và khi cô bắt đầu cởi áo choàng ra, anh nói, "Không
nên. Tôi không đốt lò đến tối." Anh ra hiệu chỉ cho cô chiếc ghế bành duy nhất,
rách rưới và dầu mỡ. Thật là tồi tệ hơn cô mong đợi. Urey không có ở đây, cậu ta
đã không chờ để gặp cô.
Có hai điều cô muốn tìm hiểu về Urey. Cậu ấy có giống Aniuta
và phía gia đình Nga của nó nhiều hơn không? Và nó có cao hơn không? Mười lăm tuổi,
năm ngoái ở Odessa, trông cậu không khác gì hơn mười hai tuổi.
Cô sớm phát hiện ra nhiều điều đã biến chuyển làm cho những mối
quan tâm đó không quan trọng nữa.
"Urey?", cô hỏi.
"Nó đi ra ngoài."
"Nó đi học?"
"Có thể. Tôi biết rất ít về nó. Và tôi càng biết, tôi càng
quan tâm ít hơn."
Cô nghĩ để làm dịu anh ta cô sẽ trở lại vấn đề nầy một lát nữa.
Cô hỏi về anh - sức khỏe của Jaclard, và anh cho biết phổi của anh rất xấu. Anh
nói anh đã không bao giờ hồi phục lại từ mùa đông năm 71, nạn đói và những đêm ngủ
ngoài trời. Sophia không nhớ là những người chiến đấu đã bị đói khổ - đó là nhiệm
vụ của họ phải ăn, để họ có thể chiến đấu, nhưng cô nói một cách dễ chịu là cô vừa
nghĩ đến những thời điểm đó, trên xe lửa. Cô nói cô đã nghĩ đến Vladimir và sự giải
cứu đó giống như một đoạn trong vở kịch hài.
Không phải hài, anh nói, và không phải kịch. Nhưng anh trở nên
linh hoạt, khi đề cập tới. Anh nói về những người đàn ông bị bắn bởi vì họ đã bị
tưởng lầm là anh, và về trận chiến tuyệt vọng giữa ngày hai mươi và ba mươi tháng
năm. Khi cuối cùng anh bị bắt, thời điểm hành quyết đã qua, nhưng anh vẫn dự đoán
sẽ chết sau màn xét xử lố bịch của họ. Làm thế nào anh đã tìm cách để trốn thoát
chỉ có Chúa mới biết. Không phải anh tin vào Chúa, như mỗi lần anh đều nói thêm
sau đó.
Mỗi lần. Và mỗi lần anh kể câu chuyện, phần về Vladimir - và
phần tiền của ông Đại Tướng thu ngắn hơn. Anh cũng không đề cập đến hộ chiếu. Chỉ
có sự dũng cảm riêng của Jaclard, sự lanh lẹ của chính anh, là đáng kể. Nhưng anh
có vẻ tự nhiên hơn với khán giả khi anh nói chuyện.
Người ta vẫn còn nhớ tên anh. Người ta vẫn còn kể câu chuyện
của anh.
Và nhiều câu chuyện được kể tiếp, cũng quen thuộc. Anh đứng dậy
và lấy ra một tủ sắt từ dưới gầm giường. Đây là tờ giấy quý, tờ giấy đã ra lệnh
cho anh rời khỏi Nga, khi anh ở Petersburg với Aniuta một thời gian sau những ngày
ở Thị Xã. Anh phải đọc hết nó.
"Kính thưa ông Konstantin Petrovich, tôi vội vã kêu gọi
sự chú ý của ông là người Pháp Jaclard, một thành viên của Thị Xã trước đây, khi
sống ở Paris đã thường xuyên liên lạc với đại diện của Đảng Vô Sản Cách Mạng Ba
Lan, người Do Thái Karl Mendelson, và nhờ sự kết nối Nga thông qua vợ của ông đã
tham gia vào việc chuyển giao thư từ của Mendelson đến Warsaw. Ông là một người
bạn của nhiều người Pháp đảng cấp tiến đáng để ý. Từ Petersburg Jaclard gửi hầu
hết tin tức sai và có hại vào Paris về vấn đề chính trị của Nga và sau ngày một
tháng ba và nỗ lực chống lại hoàng đế Nga thông tin này vượt qua tất cả các giới
hạn của sự kiên nhẫn. Đó là lý do tại sao thể theo lời yêu cầu của tôi, ông Bộ trưởng
quyết định đưa ông ấy ra khỏi biên giới đế quốc của chúng ta."
Niềm vui đã trở lại với anh khi anh đọc, và Sophia nhớ cách anh
hay trêu chọc và nhảy nhót, và cách cô, và thậm chí cả Vladimir, cảm thấy vinh
dự thế nào đó được anh để ý, cho dù họ chỉ là khán giả.
"À, tiếc quá",
anh nói. "Tiếc quá thông tin không đầy đủ. Ông ta không bao giờ đề cập là tôi
đã được Chủ Nghĩa Marx Quốc Tế ở Lyon lựa chọn để đại diện cho họ tại Paris."
Lúc nầy Urey bước
vào. Cha của cậu vẫn tiếp tục nói chuyện.
"Tất nhiên đó
là bí mật. Họ chính thức đưa tôi vào Uỷ Ban Chấp Hành về An Toàn Công Cộng của thành
phố Lyon." Bây giờ ông đi đi lại lại, một cách nghiêm túc vui vẻ điên cuồng.
"Cũng tại Lyon chúng tôi được tin Napoleon le Neveu bị bắt. Mô tả như một
con điếm."
Urey gật đầu chào
dì của cậu, cởi áo khoác ra - hiển nhiên cậu ta không cảm thấy cái lạnh - và ngồi
xuống trên cái thùng để tiếp tục công việc cha cậu đang đánh bóng đôi giày ống.
Cậu có giống Aniuta. Nhưng đó là Aniuta của những ngày về sau mà cậu mang một nét
tương tự. Nét uể oải ủ rũ mệt mỏi ở mí mắt, đôi môi đầy đặn cong lên vẻ hoài
nghi khinh thường trong cậu ta. Không có một dấu hiệu của cô gái tóc vàng với những
bùng nổ công kích tự nhiên như cơn đói cho nguy hiểm, cho vinh quang chính đáng.
Urey không có ký ức nào về người đó, mà chỉ về một phụ nữ bệnh hoạn, không hình
thù, ho suyễn, bị ung thư, tuyên bố mình sẵn sàng cho cái chết.
Lúc đầu, Jaclard đã
yêu cô ấy nhiều, có lẽ, như anh có thể yêu bất cứ ai. Anh ghi nhận tình yêu của
cô cho anh. Trong lá thư ngây thơ hoặc có thể chỉ đơn giản khoác lác anh gửi đến
cha của cô, anh giải thích quyết định để kết hôn với cô ấy, anh đã viết là nó có
vẻ không công bằng để rời bỏ một người phụ nữ đã có rất nhiều gắn bó với anh. Anh
chưa bao giờ từ bỏ người phụ nữ nào khác, ngay cả lúc khởi đầu mối liên lạc khi
Aniuta say mê với sự phát hiện về anh. Và chắc chắn là không phải như vậy trong
suốt cuộc hôn nhân. Sophia cho rằng anh vẫn còn có thể hấp dẫn phụ nữ, mặc dù bộ
râu của anh không gọn gàng và bạc màu và khi anh nói, đôi khi anh rất phấn khởi
đến độ lời nói của anh lắp bắp. Một anh hùng kiệt sức bởi cuộc đấu tranh, một người
đã hy sinh tuổi trẻ của mình đó là cách anh có thể tự giới thiệu anh, không phải
không có hiệu lực. Và một cách nào đó, thật như vậy. Thể xác của anh dũng cảm, anh
đã có những lý tưởng, anh được sinh ra như một người nông dân và biết thế nào là
bị khinh khi.
Và ngay bây giờ, cô
cũng vậy, đã khinh khi anh.
Căn phòng tồi tàn,
nhưng khi nhìn kỹ vào nó cũng đã được dọn sạch như họ có thể làm. Một vài cái nồi
treo trên những cây đinh đóng trên tường. Lò bếp lạnh lẽo đã được đánh bóng, và
đáy nồi cũng vậy. Cô nghĩ có thể một người phụ nữ ở với anh, ngay cả bây giờ.
Anh đề cập đến Clemenceau,
nói rằng họ có quan hệ tốt. Bây giờ anh sẵn sàng để khoe khoang về một tình bạn
với một người đàn ông cô đã có dự kiến anh sẽ buộc tội là làm việc cho Bộ Ngoại
giao Anh (mặc dù bản thân cô không tin là có thật).
Cô chuyển hướng anh
bằng cách khen ngợi sự ngăn nắp của căn hộ.
Anh nhìn quanh, ngạc
nhiên về sự thay đổi chủ đề, sau đó từ từ mỉm cười, và với một vẻ thù hận mới.
"Tôi kết hôn
với một người, cô ấy chăm sóc sự an vui của tôi. Tôi vui mừng để nói đó là một
phụ nữ Pháp, cô không quá ba hoa và lười biếng như người Nga. Cô là một người có
học, là một gia sư nhưng bị sa thải vì những cảm tình chính trị. Tôi sợ tôi không
thể giới thiệu dì với cô ấy. Cô nghèo nhưng tốt và cô vẫn coi trọng tiếng tăm của
cô."
"À," Sophia
vừa nói, vừa đứng dậy. "Tôi có ý định nói cho anh biết là tôi cũng sẽ kết hôn
một lần nữa. Một người đàn ông Nga lịch thiệp."
"Tôi có nghe
nói dì đi với Maksim Maksimovich. Tôi không nghe gì hết về một cuộc hôn nhân."
Sophia run lên vì
ngồi quá lâu trong cái lạnh. Cô nói với Urey, cố gắng thật vui vẻ.
"Cháu có đi với
bà dì già đến trạm xe lửa không? Dì chưa có một cơ hội để nói chuyện với cháu."
"Tôi hy vọng
tôi đã không xúc phạm đến dì," Jaclard nói một cách khá độc hại. "Tôi
luôn tin ở nói sự thật."
"Không có gì
cả."
Urey mặc áo khoác
vào, mà bây giờ cô mới nhận thấy là nó quá lớn cho cậu. Có thể nó được mua trong
một tiệm bán đồ rẻ tiền. Cậu ta đã lớn, nhưng không cao hơn Sophia. Có thể nó không
có những thức ăn đúng cho thời điểm quan trọng của cuộc đời nó. Mẹ cậu cao, và Jaclard
cũng cao.
Mặc dù cậu không có
vẻ háo hức để đi cùng với dì, Urey bắt đầu nói chuyện trước khi họ đạt đến chân
cầu thang. Và cậu đã nhặt lấy túi xách của dì ngay lập tức, mà không đợi hỏi.
"Ông ấy quá keo
kiệt thậm chí để đốt lửa cho dì. Có củi trong thùng, cô ấy có mang một số đến sáng
nay. Cô ta xấu xí như một con chuột cống, đó là lý do tại sao ông không muốn dì
gặp cô ấy."
"Cháu không nên
nói như vậy về phụ nữ."
"Tại sao không,
nếu họ muốn được bình đẳng?"
"Dì nghĩ dì nên
nói 'về con người’. Nhưng dì không muốn nói về cô ấy hoặc cha của cháu. Dì muốn
nói về cháu. Cháu học hành như thế nào?"
"Cháu ghét học."
"Cháu không thể
ghét tất cả bộ môn."
"Tại sao cháu không thể? Thật không khó chút nào để ghét
tất cả các môn học."
"Cháu có thể nói tiếng Nga với dì không?"
"Đó là một ngôn ngữ chưa khai hóa. Tại sao dì không thể
nói tiếng Pháp khá hơn? Ông nói giọng của dì chưa khai hóa. Ông nói giọng của mẹ
cũng chưa khai hóa. Người Nga chưa khai hóa."
"Ông ta cũng nói như vậy sao?"
"Cháu tự quyết định được."
Họ đi một lúc trong im lặng.
"Trời lúc này hơi ảm đạm ở Paris," Sophia nói. "Cháu
có nhớ mình đã có một thời gian thật vui mùa hè đó ở Sèvres không? Chúng ta nói
về tất cả mọi thứ. Fufu vẫn nhớ đến cháu và nói về cháu. Cô bé nhớ là cháu rất muốn
đến sống với dì và bé."
"Đó là trẻ con. Lúc đó cháu không nghĩ một cách thực tế."
"Vậy, bây giờ cháu nghĩ thế nào? Cháu có nghĩ đến một việc
làm cho suốt đời mình chưa?"
"Có."
Vì trong giọng nói của cậu có một sự hài lòng châm chọc, cô không
hỏi đó là cái gì. Cậu cũng nói ra.
"Cháu sẽ là một cậu bé đi theo xe ô tô buýt và gọi tên các
trạm. Cháu có được công việc đó khi cháu bỏ đi vào dịp lễ Giáng Sinh, nhưng ông
ấy đến và mang cháu về. Khi cháu thêm một tuổi, ông sẽ không thể làm điều đó."
"Có thể cháu sẽ không được vui luôn để gọi tên các trạm."
"Tại sao không? Nó rất hữu ích. Nó luôn luôn cần thiết.
Là một nhà toán học là không cần thiết, như cháu nhìn thấy."
Cô giữ im lặng.
"Cháu không thể tôn trọng cháu," cậu nói. "Nếu
cháu là một giáo sư toán học."
Họ đã bước lên sân ga.
"Chỉ cần nhận được giải thưởng và rất nhiều tiền cho những
thứ không ai hiểu hay quan tâm đến và không ai sử dụng được."
"Cảm ơn cháu đã mang túi xách dùm dì."
Cô đưa cho cậu một số tiền, mặc dù không quá nhiều như cô đã
dự định. Cậu nhận lấy với một nụ cười khó chịu, như muốn nói, Dì nghĩ rằng cháu
sẽ quá tự hào, phải không? Sau đó, cậu cảm ơn cô, một cách vội vã, như thể đó là
ngoài ý muốn của cậu.
Cô nhìn cậu ta đi và nghĩ rằng rất có thể cô sẽ không bao giờ
gặp lại cậu ấy nữa. Con của Aniuta. Và dù sau cậu cũng thật giống Aniuta. Aniuta
đã phá vỡ hầu hết các bữa ăn gia đình tại Palibino với những tràng ngạo mạn của
cô. Aniuta đã từng bước ngang dọc trong vườn, đầy khinh miệt đối với cuộc sống hiện
tại của cô và niềm tin vào số phận của mình sẽ đưa cô vào một thế giới hoàn toàn
mới lạ và công bằng và tàn nhẫn.
Urey có thể thay đổi hướng đi của cậu; không ai biết được. Cậu
cũng có thể đến để bày tỏ một vài thương mến cho dì Sophia, mặc dù có thể sẽ không
xảy ra cho đến khi cậu lớn tuổi như cô bây giờ, và lúc đó cô đã chết từ lâu.

