Thịt Thần Tiên (Tập 2) - Chương 09 - Phần 3
Hai người đi tới hang Vô Lượng, thu thập hết tất cả những
sách vở có liên quan đến thuật Mượn mệnh lại. Hà Bạng vẫn yên lặng nằm trên giường.
Thanh Huyền có đến thăm nàng vài lần, cung cấp nước đầy đủ cho nàng theo lời dặn
của Dung Trần Tử. Nàng có thể cảm nhận được sự tán loạn trong nguyên thần của mình,
tâm càng lúc càng hoảng, nhưng vẫn gắng chịu đựng không động đậy. Nguyên thần ngưng
do tĩnh, tán do động. Nàng nhất định phải kiên trì thêm chút nữa, có lẽ Dung Trần
Tử thật sự sẽ có cách. Thanh Vận cũng tới thăm, nhưng Dung Trần Tử có lệnh, không
ai dám quấy rầy nàng.
Ở gian ngoài Thanh Trinh nhỏ giọng nói: “Lần trước nàng ta
thiếu chút nữa ám hại sư phụ, sao lần này sư phụ vẫn còn ôm nàng ta trở về đây nhỉ?”.
Thanh Tố vừa thở dài vừa nói: “Ta nghĩ, nàng ta đã thật sự
nắm được trái tim của sư phụ chúng ta rồi”.
Giọng nói Thanh Vận ủ rũ: “Đệ không thể làm món thịt thần
tiên kho tàu cho nàng ấy được! Đó là hành động khi sư diệt tổ…”.
Cuối cùng Thanh Huyền nói: “Đừng có tụ tập ở đây nữa, mau
đi làm việc của mình đi!”.
Hà Bạng nằm yên trên giường, mái tóc dài đen như mực chảy
xuống bên gối. Sau khi nàng đi rồi, Dung Trần Tử lệnh cho Thanh Huyền vứt hết những
thứ có liên quan đến nàng ra khỏi phòng, duy nhất chỉ có căn mật thất này là hắn
vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì, cũng không biết nên dọn dẹp thế nào. Quân tử đường
hoàng thẳng thắn, hắn không phải là người có nhiều bí mật, thậm chí khi trên giường
cũng phải tuân theo đủ mọi quy củ ngặt nghèo, nên thực sự không thể tìm được chỗ
nào không có người. Căn mật thất này cũng là do Tử Tâm đạo trưởng để lại, nhưng
đối với hắn mà nói nó chẳng có công dụng gì lắm.
Đã rất lâu rồi Hà Bạng chưa được yên tĩnh để suy nghĩ về mọi
chuyện như thế này. Hiện giờ nàng yếu ớt như một đứa bé sơ sinh, bất cứ một đứa
trẻ nào cũng có thể khiến nàng mất mạng ở nơi này. Nhưng nàng lại không có cách
gì để cứu được bản thân mình, lồng ngực đau đớn như bị khoét rỗng, ngay cả sức lực
để nhấc cánh tay lên cũng không có. Một người đã sống suốt mấy ngàn năm, rất ít
khi giao tính mạng của mình vào tay của kẻ khác. Ngoại trừ Võ tu của bản thân ra,
bọn họ không tin bất cứ một ai. Nhưng hiện giờ, nàng nằm trong một đạo quan, đợi
một một đạo sĩ tới cứu, có lẽ tên đạo sĩ này còn phải tiêu tốn rất nhiều sức lực
đây.
Nàng ngây ngẩn nhìn lên đỉnh màn trướng, trong phòng không
dám đốt hương, hiện giờ thân thể của nàng cũng là tà ma yêu quái, khí mạch lại rất
yếu. Trong đạo quan thờ Tam thanh tứ ngự[3] và nhiều vị thần tiên khác, sợ rằng
linh khí của các bậc thần tiên ấy tổn hại đến nàng, nên Dung Trần Tử đã lệnh cho
Thanh Huyền dọn dẹp sạch sẽ tất cả các pháp khí trong phòng đi. Không lâu sau, Thanh
Huyền và Thanh Tố lại đi vào, nhẹ nhàng xếp rất nhiều những cây đèn hoa sen, giống
y như thật thành một trận pháp, nàng không dám cử động nhiều, nên không thể nhìn
rõ đó là trận pháp gì. Ánh sáng trong phòng dần dần trở nên rõ, luồng ánh sáng vàng
nhàn nhạt ánh lên lớp váy áo nàng đỏ thẫm của nàng, dung mạo của nàng càng đẹp một
cách dị thường.
[3] Tam thanh là ba vị thần tiên tối cao trong Đạo giáo Trung
Quốc gồm: Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn và Thái
Thanh Đạo Đức Thiên Tôn. Tứ ngự là bốn vị thần tiên cao quý phò trợ cho “Tam thanh”
gồm: Tử Vi Bắc Cực Đại Đế, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, Câu Trần Thượng Cung Thiên
Hoàng Đại Đế và Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Đế Kỳ.
Đồ đệ của Dung Trần Tử cũng đều là những người chính trực,
Thanh Huyền, Thanh Tố chỉ liếc nhìn một cái, rồi vội vàng quay đầu đi, bước ra khỏi
mật thất.
Lúc Dung Trần Tử và Diệp Điềm đi vào, Hà Bạng vẫn bất động
như cũ. Diệp Điềm tiến lên trước cởi váy áo của nàng ra, nàng bĩu môi vẻ mặt không
vui chút vào, thấy vậy Diệp Điềm cũng bực mình: “Cô tưởng ta muốn nhìn của cô lắm
chắc! Cô có nhưng ta thì đang không có đây!”. Hà Bạng nghe xong, mắt khẽ rũ xuống
liếc sang bãi cỏ bằng phẳng của nàng ta, rồi lại cúi đầu nhìn đỉnh núi của mình,
Diệp Điềm tức đến độ thiếu chút nữa thì quăng luôn nàng xuống đất. Mặt Dung Trần
Tử khẽ ửng đỏ, hơi lúng túng. Hắn quay đầu buộc một sợi chỉ đỏ lên ngón tay giữa
của mình, rồi rạch một đường trên đầu ngón tay, để máu thấm đỏ sợi chỉ.
Diệp Điềm cởi toàn bộ váy áo của Hà Bạng ra, liền hừ lạnh
một tiếng, tuy rằng coi thường dáng vẻ lúc này của Hà Bạng, nhưng vẫn không kìm
được liếc nhìn nàng ta thêm vài cái nữa. Da dẻ Hà Bạng trắng như tuyết, xúc cảm
mềm mịn trơn bóng, quả thật xứng đáng với bốn chữ xinh đẹp nõn nà. Bình thường nàng
rất phàm ăn, nhưng eo lưng lại thon nhỏ, phần nhô ra phía trước chỉ dùng tay thì
tuyệt đối khó mà ôm trọn được. Diệp Điềm không dám nhìn tiếp nữa, nàng là người
rất ít khi nghĩ ngợi lung tung, nhưng không hiểu sao đột nhiên nhớ đến đêm Hà Bạng
và sư ca của mình quấn quýt triền miên. Đêm ấy sư ca đã cùng nàng hoan ái thế nào…
thân hình này… sư ca đã từng vuốt ve âu yếm rồi ư? Huynh ấy… nhất định là rất thích?
Khuôn mặt nàng bỗng nhiên giống như có lửa đốt khiến hai má
đỏ hồng tựa ráng chiều, ánh mắt di chuyển, không khỏi liếc nhìn đến vết thương trước
ngực Hà Bạng. Nhát dao của Lưu Tẩm Phương cũng thật là hiểm độc, nàng ta dốc toàn
lực muốn lấy mạng Hà Bạng.
Dung Trần Tử cũng vô cùng xấu hổ, hắn buộc sợi chỉ đỏ ở ngón
tay giữa của mình vào ngón giữa bàn tay phải của Hà Bạng, rồi lại lấy một cuộn chỉ
đỏ khác không biết được làm bằng chất liệu gì, mà sợi chỉ còn mỏng hơn cả sợi tóc,
lúc soi lên ánh đèn xem thử thì thấy thấp thoáng ánh sáng long lanh. Hắn ngồi xuống
trước giường, khi tấm màn trướng được vén lên cài vào chiếc móc bạc, ánh nến chiếu
rọi cảnh xuân trong phòng.
Hắn đỏ mặt cách một khoảng không lấy trái tim của Hà Bạng
ra, thân thể của Hà Bạng hơi tê, rồi đột nhiên mất đi tri giác. Ánh mắt của nàng
đầy hoảng sợ, nhìn về phía Dung Trần Tử. Hắn dùng một chiếc hộp bằng đá có hình
dáng như một nghiên mực bên trong đựng nửa hộp đất sét màu đỏ. Đúng là hắn muốn
vá lại tim cho nàng thật. Nhưng khi cầm quả tim của nàng trong tay, đột nhiên hắn
cau mày - Trên trái tim của Hà Bạng ngoại trừ vết thương mới do dao gây ra, còn
có một vết tích cũ. Nhưng do vết thương cũ này vô cùng khéo léo tránh được các điểm
yếu hại, nên chưa làm tổn thương đến tâm thất. Thêm nữa vết sẹo cũng đã mờ đi rất
rất nhiều, nếu không phải hắn cần vá lại tim cho nàng, thì chắc chắn khó mà phát
hiện ra được.
Hắn dùng sợi chỉ đỏ để nối lại mạch, lại nhúng đầu ngón tay
vào thứ đất sét màu đỏ ấy, chăm chú vá lại tim. Huyết mạch có hạn, nên quả tim không
thể cách quá xa cơ thể được.
Diệp Điềm không ngừng lật giở quyển “Thuật Mượn mệnh”, xoay
tới xoay lui giữa những cây đèn hoa sen, lần lượt bày những pháp khí cần dùng tới
ra, chỉ sợ để sót thứ gì đó. Hà Bạng nằm ngửa không có việc gì để làm, chỉ có thể
quan sát khuôn mặt Dung Trần Tử đang được phóng to trước mặt. Lông mày của hắn rất
rậm, sống mũi cao và thẳng, đôi mắt không thuộc kiểu mắt đan phượng như Thuần Vu
Lâm, nhưng luôn mang theo thần thái uy nghiêm sắc bén. Cả khuôn mặt toát lên vẻ
cương nghị rất có nét, lúc nào hắn cũng mang dáng dấp của người gặp biến không hoảng,
thâm trầm đầy cao ngạo, dường như sớm đã thông tỏ chuyện nhân tình thế thái, hoàn
toàn không có chút sôi nổi phấn chấn, không biết tại sao lại càng lộ ra vẻ già dặn.
Nếu cùng đặt lên so, Hà Bạng cảm thấy mình và hắn đứng cạnh nhau sẽ có sự khác biệt
giữa hai thế hệ. Hà Bạng không thấy đau nữa, thậm chí nàng lại có chút vui sướng
- Con người già rất nhanh, không giống như mình, mãi mãi tuổi thanh xuân, yêu kiều
xinh đẹp đến vĩnh viễn.
Dung Trần Tử nín thở tập trung vá tim, khóe mắt không hề liếc
nhìn chỗ nào khác. Hà Bạng khẽ há miệng, lặng lẽ ngáp một cái - Nàng buồn ngủ rồi.
Dung Trần Tử ngay lập tức nhận ra, hắn nhanh chóng thít chặt
sợi chỉ đỏ ở ngón giữa tay trái của mình thêm chút nữa, miệng vết thương lại sâu
thêm, sắc đỏ trên sợi chỉ lại càng sáng rõ. Sau đó hắn mới nhìn Hà Bạng, thấp giọng
dặn: “Đừng ngủ”. Hà Bạng gật gật đầu, dùng sức chống hai mí mắt lên - Nàng muốn
sống, suốt mấy ngàn năm qua, trải qua vô số chuyện vui buồn hợp tan, nhưng nàng
vẫn sợ chết, nàng muốn sống thật tốt. Nàng vẫn muốn tiếp tục được nhìn thấy mặt
trời mọc trên biển, tiếp tục được nghe thấy tiếng hải âu hát, tiếp tục được đếm
thủy triều lúc sớm tối, tiếp tục được ăn những món ngon.
Dung Trần Tử không dám đỡ người nàng lên, vá tim là một công
việc đòi hỏi sự tinh tế cẩn thận, huyết mạch nhiều như vậy, nhất định không được
bỏ sót. Hai cánh tay hắn đã tê rần từ lâu, mồ hôi trên trán đã nhỏ giọt cả xuống
dưới. Hà Bạng vất vả nhấc tay phải lên, lông mày hắn liền cau lại: “Đừng cử động
lung tung”.
Hà Bạng nhếch nhếch miệng, bàn tay nhỏ nhắn của nàng nhẹ nhàng
lau mồ hôi trên trán giúp hắn. Chỉ là một động tác rất nhỏ thôi, vậy mà nàng phải
trầy chật lắm mới làm được. Dung Trần Tử cũng không ngăn nàng lại - Kiếm chuyện
để làm cũng tốt, nàng sẽ đỡ buồn ngủ hơn.
Ước chừng nửa canh giờ sau, Dung Trần Tử thả trái tim của
nàng về lại trong ngực. Hắn xử lí sạch sẽ những mảnh xương vụn trong ngực nàng,
rồi mới nhìn thẳng vào mắt Hà Bạng hỏi: “Cảm thấy thế nào?”.
Hà Bạng khẽ cau mày, quả thật nàng có phần nửa tin nửa ngờ
với loại huyền thuật này: “Cứ có cảm giác như không phải ngực của ta vậy”.
Mặt Dung Trần Tử khẽ ửng đỏ, hắn lấy khăn lụa của Hà Bạng
ra, cách một lớp vải năm ngón tay nhẹ nhàng ấn lên huyệt đạo của nàng, bắt đầu từ
ngực. Đầu ngón tay thô ráp của hắn thỉnh thoảng lại chạm đến hai đỉnh núi của Hà
Bạng, hắn lại càng xấu hổ. Hà Bạng bĩu bĩu môi: “Cũng đâu phải ngươi chưa từng được
sờ qua”.
Dung Trần Tử ho khan một tiếng, thấp giọng giáo huấn: “Đừng
nói linh tinh”.
Hắn khẽ dùng thêm sức, sự chú ý từ đầu đến cuối đều đặt lên
ngực Hà Bạng, quả tim bắt đầu từ từ đập, lúc đầu rất chậm, gần như không cảm thấy
gì. Hắn cách một lớp khăn đi thẳng xuống, đến lúc tới phần bụng dưới trái tim hắn
bắt đầu đập liên hồi, cổ họng cũng trở nên khô nóng. Hắn không phải là người dễ
nảy sinh tà niệm, lập tức trong lòng cảm thấy rất xấu hổ, liền đem “Thanh tĩnh kinh”
ra lầm bẩm đọc một lượt. Diệp Điềm vẫn đứng ở đằng sau, nhưng không thể nhờ nàng
giúp đỡ được - Tâm mạch của Hà Bạng bị tổn hại ở đâu hắn là người rõ nhất, biết
huyệt đạo ở những nơi nào cần đặc biệt cẩn thận. Hắn tỉ mỉ ấn men theo làn da mềm
mại sáng bóng như tơ lụa kia, nhịp tim Hà Bạng dần dần khôi phục lại, trong đôi
mắt to tròn của nàng long lanh đầy nước mắt: “Tri quan, đau!”.
Dung Trần Tử khẽ thở dài, nhưng bàn tay không hề dừng lại:
“Ráng chịu một lát”.
Bộ y phục trắng của hắn dính đầy bùn đất, chỉ có hai bàn tay
là hoàn toàn sạch sẽ. Diệp Điềm nhìn thấy Hà Bạng đã nói được liền bước đến, không
đành lòng nhìn Dung Trần Tử mệt mỏi như vậy, nàng bèn tháo giày rồi ngồi lên giường:
“Sư ca, huynh đi tắm rửa trước đi, muội sẽ lưu thông máu cho nàng ấy”. Dung Trần
Tử thoáng do dự, Diệp Điềm lại nói tiếp: “Mượn mệnh là một chuyện, nhưng huynh cũng
cần phải hồi phục lại nguyên khí đi mới được”.
Dung Trần Tử không thể không gật đầu: “Cũng được”. Hắn nhìn
xuống sợi chỉ đỏ trên ngón giữa tay trái, lại có một thoáng chần chừ: “Hay là đợi
thêm chút nữa đi”. Hắn giơ tay lên xoa nhẹ lên trán Hà Bạng, động tác rất dịu dàng:
“Vẫn muốn ngủ à?”. Hà Bạng nhìn ra vẻ mệt nhọc không thể che giấu được trong mắt
hắn, nên nàng khẽ lắc đầu: “Không buồn ngủ nữa”.
Lúc ấy Dung Trần Tử mới yên tâm, bấm niệm khẩu quyết, gập
đầu ngón tay lại cắt đứt sợi chỉ hồng buộc ngón tay của hai người đi.
Hắn vừa ra khỏi mật thất, Thanh Huyền liền vội vã mang nước
nóng đến cho hắn tắm rửa. Thỉnh thoảng đám tiểu đạo sĩ lại chạy tới xem sư phụ có
gì dặn dò không. Nhìn thấy sư phụ trước nay tinh lực vẫn luôn dồi dào sung sức giờ
đây đầy mệt mỏi, ai nấy đều hoảng sợ - Kìa, kìa, kìa, con trai tinh kia đúng là
kẻ chuyên đi hút tinh lực khí huyết của người khác! Đã được bao lâu đâu, vậy mà
đã ép sư phụ chúng ta thành thế này rồi…
Diệp Điềm ấn tay lên mọi vị trí trên da thịt nàng, Hà Bạng
nhắm mắt lại, nàng có thể cảm nhận được kinh lạc[4] của mình đã từ từ được thông
suốt. Diệp Điềm nhẹ nhàng đóng những đại huyệt lại, chỉ sợ trái tim nàng trong thời
gian đầu không chịu nổi huyết áp này. Cứ ấn như vậy nửa ngày trời, Diệp Điềm lưng
đau, eo mỏi, chân tay tê hết cả. Hà Bạng nhìn thấy nàng ta ấn đi ấn lại trên người
mình, con ngươi liền tản ra tia sáng xanh lam sâu thẳm, trong suốt sáng rõ như bảo
thạch. Diệp Điềm không chịu được vẻ quyến rũ ấy của nàng, lập tức nổi điên: “Sư
ca ta cũng không có ở đây, cô bày cái vẻ mê hoặc đó ra cho ai xem!”.
[4] Kinh lạc là đường khí huyết vận hành trong cơ thể, đường
chính của nó gọi là kinh, nhánh của nó gọi là lạc, kinh với lạc liên kết đan xen
ngang dọc, liên thông trên dưới trong ngoài, là mạng lưới khí huyết của cơ thể.
Dung Trần Tử không có ở đây, Hà Bạng lại là người rất biết
thời thế, giờ không phải lúc chọc giận nàng ta, bèn dứt khoát nhắm mắt lại nghỉ
ngơi. Diệp Điềm không còn đối thủ, đành cúi đầu tiếp tục khống chế các đại huyệt
trên người nàng lại.
Một lát sau, Dung Trần Tử trở lại. Sau khi tắm rửa xong, tinh
thần hắn tốt lên rất nhiều. Thanh Huyền bưng một ít cháo trắng và mấy món rau dưa
từ ngoài vào. Dung Trần Tử tiến lại thay phiên cho Diệp Điềm. Diệp Điềm đứng dậy,
sợ Hà Bạng lạnh, nên lúc khống chế các đại huyệt đã đắp một tấm chăn mỏng lên cho
nàng. Nàng ta đi giày rồi xuống giường, Dung Trần Tử ngồi xuống bên giường, lại
xắn ống tay áo lên. Lúc đưa mắt xuống vừa hay chạm phải cái nhìn của Hà Bạng, hắn
ho khẽ một tiếng lảng tránh ánh mắt nàng rồi hỏi: “Hít thở có thông không?”.
Hà Bạng vừa mở to miệng chuẩn bị hít một một hơi thật sâu,
thì Dung Trần Tử vội vàng đè lên ngực nàng: “Đừng! Chầm chậm thôi”.
Hà Bạng nhìn hắn, cẩn thận dè dặt hít thở vài hơi, thấy vậy
Dung Trần Tử mới cảm thấy yên tâm hơn: “Được rồi, mấy ngày tới không được cử động”.
Hà Bạng gật gật đầu, sau đó liếc xuống dưới tay hắn, lúc ấy Dung Trần Tử mới phát
hiện ra lòng bàn tay mình vẫn đang phủ lên nơi tròn trịa mềm mại ấm áp của nàng.
Hắn từ từ thu tay lại, mở miệng giấu đi sự xấu hổ: “Có muốn uống nước không?”.
Hà Bạng khẽ gật đầu, hắn liền đứng dậy rót cho nàng một chén
nước. Thanh Huyền là người làm việc cực kì cẩn thận, bên cạnh bình nước còn để thêm
hai gói đường cát. Dung Trần Tử hòa thêm một thìa đường vào trong nước, Hà Bạng
uống thử một ngụm, đôi mắt tựa ngọc trai tỏa sáng lấp lánh, cánh môi kiều diễm giống
như một bông hoa đào: “Tri quan, ta có thể uống thêm một thìa đường nữa được không?”.
Dung Trần Tử thở dài, nhưng rốt cuộc cũng vẫn cho thêm một
thìa đường nữa.
Hà Bạng đã mệt mỏi không chịu nổi nữa rồi, đương nhiên Dung
Trần Tử cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Sau khi ăn xong, Diệp Điềm đã quay về phòng
mình. Dung Trần Tử bắt mạch cho Hà Bạng thêm lần nữa, rồi đắp lại chăn cho nàng:
“Ta ở bên ngoài, có chuyện gì thì gọi ta, đừng lớn tiếng quá, càng không được cử
động lung tung”.
Năm ngón tay của Hà Bạng kéo góc áo hắn, ánh mắt long lanh:
“Ngươi không thể ngủ ở đây được sao?”.
Dung Trần Tử phất áo đứng dậy: “Nam nữ thụ thụ bất thân”.
Hà Bạng khẽ chun cái mũi nhỏ tinh tế: “Trước kia ngươi cũng
đâu…”.
Dung Trần Tử lạnh lùng dứt khoát: “Đó là chuyện đã qua. Tình
nghĩa giữa người và ta đã kết thúc từ lâu. Giờ bần đạo cứu người chẳng qua cũng
vì bần đạo đã có lời mời người đến đây trước. Người mau nghỉ ngơi đi”. Thấy Hà Bạng
nằm bất động trên giường, giọng hắn cũng hòa nhã hơn: “Nhưng ta sẽ chăm sóc cho
đến khi thương thế của người khỏi hẳn, người không cần phải lo lắng. Đợi khi vết
thương khỏi rồi, người muốn đi đâu, bần đạo sẽ không gây khó dễ”.
Hà Bạng buông góc áo của hắn ra, nhắm mắt lại, hàng lông mi
dài khép chặt, nàng giống một con búp bê bằng thủy tinh tinh tế vô cùng: “Vậy được
rồi”.
Dung Trần Tử cố gắng rời ánh mắt đi nơi khác, hắn cảm thấy
tu vi của bản thân thật sự vẫn chưa đủ, suốt bao năm học đạo, nhưng vẫn tham luyến
thanh sắc xác thịt, phấn hồng phù phiếm.
Trong mật thất không còn phát ra âm thanh nào nữa, Dung Trần
Tử nằm trên chiếc giường La Hán to rộng, thân thể đã vô cùng mệt mỏi, hắn nhắm mắt
lại, tuy rằng vẫn lưu tâm đến động tĩnh của Hà Bạng ở trong mật thất, nhưng cuối
cùng vẫn không cưỡng lại được nặng nề đi vào cõi mộng. Không khí trong mật thất
không được lưu thông, đèn không thể cháy được lâu, nên Dung Trần Tử chỉ để lại một
ngọn đèn nho nhỏ.
Hà Bạng nghiêng đầu mở to mắt nhìn ngọn đèn leo lét ở vách
tường, trong cơn mông lung, một con sóng hỗn loạn đục ngầu hiện lên, rất nhiều người
đang chạy trốn, nàng ngã sõng soài trên đất, đầu gối bị những cạnh đá sắc nhọn cào
cho rách toạc, máu hòa tan rất nhanh vào trong những cơn sóng. Có người kéo nàng
dậy, nàng vẫn có thể cảm nhận được cơn đau như khoan vào trong tim ấy, có người
liều mạng dắt nàng chạy: “Phán nhi, chạy mau! Đừng khóc, khóc nữa thì sẽ bị ăn thịt
đấy!”.
Cảnh một con sông xanh trong dần dần thay thế, có người ra
sức nắm chặt góc áo nàng: “Sư tỉ, đừng bỏ muội, đại sư huynh! Cầu xin mọi người
đừng vứt bỏ muội!”. Vô số những con yêu quái với cặp mắt đỏ ngầu, và rồi khuôn mặt
tinh tế trong trí nhớ bị chúng cắn xé nát thảm thương, máu tràn ra lênh láng trên
mặt nước. Bàn tay nhỏ bé mềm mại xinh xắn ấy vẫn cứ nắm chặt góc áo nàng, ngay cả
tiếng khóc bên tai cũng không còn nghe thấy nữa, chỉ có bàn tay nhỏ bé bị cắn đứt,
năm ngón tay thanh mảnh đẹp đẽ vẫn cứ nắm chặt góc áo nàng, chỗ xương bị đứt lộ
ra trắng như tuyết.
Lúc ấy sư huynh vẫn còn, ba tiểu Thủy tộc bọn nàng lăn lộn
kiếm miếng ăn, nhưng cũng vì miếng ăn mà nảy sinh xung đột với một nhóm Thủy tộc
khác. Chương Đình và Hà Phán đều bị thương, những Thủy tộc khác đói khát ngửi thấy
mùi vị thơm ngon của máu tươi. Trong hai sư muội, huynh ấy chỉ có thể bảo vệ được
một, nên đã chọn Hà Phán, bỏ lại tiểu muội Chương Đình.
Hà Phán cuộn tròn lại thật chặt, nhìn thấy Thủy tộc nhất loạt
xông lên, Chương Đình nhỏ nhắn yêu kiều rất nhanh đã chỉ còn là một vũng máu tươi
loang lổ. Trong lúc mơ nàng được người ta kéo đi, cứ chạy mãi, đống máu thịt ấy
dường như đã tan vào thật sâu trong nước, hòa vào trong chính sinh mạng của nàng.
Từ đó trở đi, nàng thích cúi đầu nhẹ phủi góc áo mình, trong
lúc mơ màng dường như còn có thể nhìn thấy bàn tay nhỏ nhắn đẹp đẽ, và cả đoạn xương
trắng bị gãy đứt nham nhở ấy.
Dung Trần Tử mang máng nghe thấy tiếng nàng khóc, từ trong
mộng hắn chợt bừng tỉnh, nghiêng tai lắng nghe thật kĩ, quả nhiên là có một tiếng
động cực kì nhỏ. Hắn vội vàng bật dậy, trong ánh đèn leo lét của gian mật thất,
Hà Bạng dường như bị bóng đè, hô hấp càng lúc càng khó khăn. Hắn vội vàng đè chặt
hai bả vai nàng xuống để nàng không giãy giụa, lồng ngực nàng phập phồng dữ dội.
Hắn vuốt ngực cho nàng, nhẹ giọng gọi. Nàng dựa vào vai hắn, nước mắt tuôn ra như
mưa: “Tại sao lại muốn giết ta? Ta chưa bao giờ ngăn cản ngươi và nàng ấy ở bên
nhau, ta cũng chưa bao giờ bắt nạt nàng ấy”. Tiếng khóc của nàng mỗi lúc một to,
hai tay nàng nắm chặt lấy cổ tay Dung Trần Tử: “Thuần Vu Lâm, ta rất đau, rất đau!”.
Dung Trần Tử bấm niệm chú trấn định linh hồn nàng lại, đợi
nàng yên tĩnh rồi mới với lấy chiếc khăn lụa phủ lên trên cánh môi, cách một lớp
khăn mỏng hô hấp cho nàng. Ước chừng khoảng hơn mười lần như vậy, cuối cùng Hà Bạng
cũng mở mắt ra, nhìn thấy Dung Trần Tử, nàng thấy khó hiểu: “Sao ngươi lại vào đây
hôn trộm ta?”.
Mặt Dung Trần Tử thoáng đỏ ửng, hắn đặt chiếc khăn lụa xuống
bên gối, rồi đứng lên, nhẹ nhàng nói: “Vừa nãy người khóc”.
Hà Bạng nhướng lông mày lên nói: “Đâu có!”. Nàng trầy trật
nâng tay lên sờ vào hai bên má mình, rồi vừa ngạc nhiên vừa tức giận kêu to: “Dung
Trần Tử, ngươi thật là quá đáng! Chẳng qua người ta chỉ ngủ có một lát, ngươi hôn
trộm người ta còn chưa tính, lại còn vẩy nước lên mặt người ta nữa này!”.
Dung Trần Tử không tranh luận, mà dém lại góc chăn cho nàng.
Hà Bạng bán tín bán nghi: “Lão đạo sĩ, thật sự ta đã khóc sao?”.
Dung Trần Tử mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, trả lời gọn lỏn:
“Ừ”.
Hà Bạng khẽ thở dài, sau đó xoa xoa bụng, vẻ mặt đầy cảm khái:
“Nhất định là do ta đang cực kì, cực kì đói bụng”.
Năm tháng quá dài, bất tri bất giác đã quen với việc lấy thức
ăn để chữa lành vết thương. Sau khi gác đũa, sẽ quên hết mọi bi thương trong lòng.
Lúc Dung Trần Tử tỉnh giấc, trời cũng đã nhá nhem tối, hoàng
hôn ngày đông đã bao phủ khắp nơi từ rất lâu rồi. Hắn mở mắt, Hà Bạng vẫn đang ngủ
rất say. Trong vô thức tay nàng đang ôm lấy ngực, lông mày nhíu chặt, dường như
trong mơ cũng có thể cảm nhận được nỗi đau đớn xuyên tim ấy. Dung Trần Tử sợ tay
nàng đè lên tim, nên nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ nhắn dọc theo người, thấy đôi môi
nàng khô đóng cả vẩy, hắn liền hóa ra một lá bùa Thanh trọc, nhúng lá bùa vào nước,
ngay lập tức lá bùa tan ra không nhìn thấy chút dấu vết nào nữa, mà nước lại càng
thêm trong vắt. Dung Trần Tử lấy một cái thìa gỗ nhỏ múc nước thấm lên hai cánh
môi nàng.
Tầm một khắc sau, Diệp Điềm bước vào, nàng cũng không quá
khách khí với hắn: “Sư ca, để muội trông nàng ấy cho, huynh đi dùng cơm trước đi”.
Dung Trần Tử gật gật đầu, lại dặn thêm: “Nếu như nàng ấy bị
bóng đè hoặc ngủ không được yên, thì trấn định linh hồn lại, rồi dùng nước có hòa
bùa Thanh trọc bón cho nàng ấy uống nhé”.
Diệp Điềm gật đầu, đón lấy cái chén sứ. Vì chuyện con rắn
ba mắt đáng ghét, mà gần đây mọi người đều hao tổn tinh thần quá mức, Dung Trần
Tử lại càng gầy yếu đi ghê gớm hơn. Trong giọng nói của nàng chứa đầy vẻ đau lòng:
“Sư huynh, chuyện Mượn mệnh hay là… hoãn lại thêm vài ngày được không? Huynh đã
gầy yếu đến như vậy rồi…”.
Dung Trần Tử lắc đầu: “Phải tranh thủ hành động lúc địa phủ
chưa phát hiện ra, nàng ấy là đại yêu nghìn năm, dưới địa phủ sẽ có kẻ đảm trách
nhiệm vụ đến câu hồn, tuy rằng núi Lăng Hà có đặt đại trận hộ sơn, nhưng chỉ sợ
không thể ngăn cản được lâu”.

