Thịt Thần Tiên (Tập 1) - Chương 08 - Phần 2 (Hết tập 1)
Hà Bạng không có thời gian để an ủi Thuần Vu Lâm. Nàng
cũng chẳng hề lo lắng - Hai người đã ở cùng nhau suốt hơn ba trăm năm, mấy việc
vặt vãnh ấy có muốn an ủi cũng không cần vội. Việc cấp bách trước mắt vẫn là
tiêu diệt con rắn ba mắt.
Con rắn ba mắt trong hồ bị quất một trận nhừ tử, nó đã
cướp đi không ít mạng người, tất cả mọi người căm hận nó đã lâu, lúc xuống tay
cũng không hề nể tình. May mà da nó vừa mềm lại vừa dai, nên bao nhiêu cũng đều
chịu được hết. Trang Thiếu Khâm đúng là kẻ thiếu đạo đức, nói “Mang lửa lại
đây”. Hắn thản nhiên dặn dò. Ngay lập tức một toán quan binh bê một lò lửa tới,
hắn gắp than đỏ là lên trên người con rắn, con rắn tuy rằng vặn vẹo, nhưng dáng
vẻ thì không đau đớn lắm.
Ánh mắt Dung Trần Tử khẽ đông lại: “Có vẻ như nó không
sợ nước và lửa”.
Ánh mắt Hành Chỉ chân nhân vụt lóe lên một tia sáng,
Trang Thiếu Khâm lại lấy ra một ít hùng hoàng nhét vào miệng nó, nó tuy không
thích mùi vị này, nhưng cũng không có phản ứng sợ hãi nào đặc biệt. Trong lúc
mọi người còn đang bận rộn nghiên cứu, không ngờ con mắt thứ ba ở giữa trán của
nó đột nhiên mở ra. Một luồng ánh sáng màu đỏ vụt lóe ra, ngay cả tâm trí của
Trang Thiếu Khâm cũng bị chấn động mạnh. Công pháp của nó đã tiến bộ không ít
so với hồi đầu mới gặp.
Dung Trần Tử nhanh tay nhanh mắt, tóm chặt lấy Trang
Thiếu Khâm, Hà Bạng kịp thời dùng Minh tâm quyết thanh lọc thần thức cho hắn,
may mà những người khác đều không sao.
Con rắn ba mắt gầm lên: “Muốn chém muốn giết ngươi cứ
nhắm vào ta đây này!”.
“Ngươi tưởng rằng ta không làm gì được ngươi hả?”.
Giọng nói của Hà Bạng lạnh lùng đầy kiêu ngạo, ánh mắt âm u lạnh lẽo. Nàng bước
nhanh đến bên cạnh Thuần Vu Lâm, lấy vòng nhật nguyệt giắt ở thắt lưng của hắn
ra: “Ta sẽ khiến ngươi được mở rộng tầm mắt”.
Nàng sải bước đến trước mặt con rắn ba mắt, vòng nhật
trong tay chuyển động như đang bay, chậm rãi đánh lên mình con rắn ba mắt, nó
chỉ kịp thét lên một tiếng. Vòng nhật xoay vần không cần sức người, nhưng phần
rìa của nó lại rất sắc nhọn, vì được chế tạo từ hàn tinh ngàn năm dưới đáy
biển, nên vô cùng rắn chắc. Chiếc vòng vừa xuất hiện, đã khiến cho một người
thường xuyên được nhìn thấy pháp khí bảo vật như Trang Thiếu Khâm hai mắt cũng
phải sáng trưng.
Pháp bảo trên đời hiếm có như vậy chẳng qua cũng chỉ
cắt rách một ít da thịt của con rắn ba mắt mà thôi, nhưng đối với Hà Bạng, thế
là đã quá đủ rồi. Nàng cho ngón tay trỏ vào miệng vết thương của con rắn thăm
dò, trong mắt nó đột nhiên hiện lên vẻ hoang mang hoảng loạn. Hà Bạng đang
truyền nước vào dưới da nó - Đợi đến khi nước truyền tới một mức độ nhất định,
không cần tới bất cứ một pháp khí nào, da thịt của nó cũng sẽ tự rách tung.
Nó nhìn Hà Bạng, dựa vào tu vi của nó hiện giờ hoàn
toàn không có khả năng liều mạng đọ cao thấp với một Nội tu đã mấy ngàn năm
được, nên nó không dám sử dụng các loại pháp thuật như thuật Nhiếp hồn. Sau khi
thoát ra khỏi vách đá, nó đã chứng kiến rất nhiều đồng loại của mình chết thảm,
thậm chí cũng đã trải qua không ít phen nguy hiểm, nhưng đây là lần đầu tiên nó
được nếm thử mùi vị của việc chờ chết.
Từ lâu, Hà Bạng đã nghĩ ra cách làm sao để đối phó
được với nó. Nước đã truyền tới một mức nhất định, con rắn ba mắt đột nhiên mất
hết uy phong, nó mở miệng khàn giọng nói: “Ngươi muốn ta làm gì?”.
Hà Bạng không ngừng hạ thủ: “Ngươi muốn gì? Đi theo
chủ nhân của ngươi, ngươi sẽ được gì?”.
Con rắn ba mắt không ngờ Hà Bạng lại đột nhiên hỏi câu
này, im lặng hồi lâu mới trả lời: “Ta muốn làm người”. Nó ngẩng đầu lên nhìn Hà
Bạng, để Hà Bạng nhìn rõ ánh mắt mình: “Ta muốn được sống giữa chốn đất trời
này giống như một con người”.
Mỗi một con yêu quái khi tu hành, đều có vô vàn những
mục đích khác nhau. Dung Trần Tử và Trang Thiếu Khâm đưa mắt nhìn nhau. Hà Bạng
nói: “Ước nguyện quá đơn giản”. Nàng chỉ chỉ vào Thuần Vu Lâm: “Ngươi nhận ra
hắn chứ?”.
Nước truyền vào dưới da của con rắn càng lúc càng
nhiều, nó có chút lo lắng, liên tục gật đầu. Hà Bạng cũng không vội, dù sao số
nước đó cũng đâu có truyền xuống dưới da nàng: “Ngươi đoán xem năm nay hắn bao
nhiêu tuổi?”.
Con rắn lại đánh giá Thuần Vu Lâm tỉ mỉ thêm một lượt
nữa rồi nói: “Khoảng một ngàn năm”.
Hà Bạng lắc đầu: “Là ba trăm năm. Hắn không ăn hồn
phách của con người và động vật, cũng không thu âm gọi tà. Cũng có thể nói, nếu
ngươi chịu quy thuận đi theo ta, ta có thể khiến ngươi trong vòng năm mươi năm
có thể biến hóa huyền ảo thành người, lại không sai lệch khỏi Đạo trời, không
phải trải qua kiếp nạn thử thách của thiên địa. Nếu linh căn[91] của ngươi đủ
tốt, nói không chừng tương lai còn có thể trở thành tiên cũng nên ấy chứ”.
[91] Linh căn để chỉ cội rễ linh thiêng, thiên địa vạn
vật đồng nhất thể, con người do Trời sinh ra, là một linh căn tại thế. Ở thế
gian, linh căn bị che mờ bởi thất tình lục dục, nhờ tu hành linh căn sẽ được
hoàn nguyên, trở thành thần tiên hay chân nhân.
Con rắn ba mắt đảo tròn hai con ngươi, nó không tin:
“Bản thân ngươi cũng vẫn chưa thành tiên”.
Hà Bạng khẽ cười: “Ta vẫn còn lưu luyến chốn nhân
gian”.
Con rắn ba mắt nhớ đến bản lĩnh của nàng, cũng tin
tưởng thêm một chút - Khả năng sinh tồn của Nội tu rất yếu ớt, yêu quái chọn
con đường Nội tu gần như đồng nghĩa với việc giao sinh mạng bản thân vào tay Võ
tu. Nhưng nội đan của Nội tu lại có tác dụng tẩm bổ rất lớn, trên thế gian này
liệu có bao nhiêu Võ tu đáng để tin cậy hoàn toàn? Hiện giờ trong thế đạo,
những Nội tu chân chính đã gần như tuyệt tích rồi. Hà Bạng có thể sống được tận
bây giờ, tất phải có bản lĩnh bất phàm.
Nó suy nghĩ xong, cuối cùng hỏi: “Những lời ngươi nói
là thật chứ?”.
Hà Bạng cười khẽ: “Ngươi chỉ có thể đánh cược một lần
thôi. Dù sao tình hình hiện giờ đã quá rõ ràng, ngươi không đồng ý thì nhất
định sẽ phải chết, hơn thế ta đảm bảo ngươi sẽ nhận một cái chết mà đến chính
bản thân ngươi còn thấy hối hận vì đã đến thế gian này. Nhưng nếu đồng ý, ngươi
vẫn còn cơ hội để sống sót”.
Con rắn ba mắt này rất thông minh, nó đã đọc qua nhiều
sách, hiểu được đạo lí kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Huống hồ, Hà Bạng
vẫn không ngừng truyền nước vào da nó, nó sắp không chịu nổi nữa rồi, nên ngay
lập tức thè thè lưỡi nói: “Được, ta đồng ý với ngươi”.
Hà Bạng vẫn chưa dừng tay: “Vậy làm thế nào để ta có
thể tin được ngươi đây?”. Nàng khẽ búng ngón tay với những chiếc móng sáng bóng
đẹp đẽ: “Ngươi chạy quá nhanh, mà ta thì lại rất lười, không thể đuổi kịp
được”.
Con rắn nôn nóng: “Vậy ngươi muốn thế nào? Ngươi có gì
muốn nói thì dứt khoát nói xong trong một lần đi có được không?”.
Hà Bạng móc từ dải lụa ở eo lưng ra một viên trân châu
đỏ, tiếng cười như chuông bạc: “Viên trân châu này ta không thường xuyên sử
dụng, nên uy lực của nó có lẽ ngươi chưa từng được chứng kiến. Một khi nó phát
nổ thì chắc chắn ngươi biết rất rõ”. Con rắn ba mắt bị nước dâng lên trong
người khó chịu vô cùng, vội vàng gật đầu. Hà Bạng chậm rãi nghịch viên trân
châu đỏ, dáng vẻ xinh đẹp: “Ta đã thử dùng với đá ngầm dưới biển, nó có uy lực
gấp mười hai lần so với trân châu hồng, khi phát nổ có thể xuyên thủng da của
cả mười con rắn ba mắt đấy”.
Con rắn ba mắt đang ở bên trong cột nước trên hồ trầm
ngâm hồi lâu, cuối cùng khi da trương đến sắp nổ tung, nó đành ngậm viên trân
châu đỏ, nuốt ực xuống dưới bụng.
Cột nước vẫn đang giam cầm nó ngay lập tức tan ra,
“ùm” một tiếng nó rơi trở lại hồ.
Hà Bạng quay người lại đối diện với Dung Trần Tử, lại dịu
dàng yêu kiều như trước: “Hỏi rõ tập tính của rắn ba mắt, điều tra lai lịch chủ
nhân nó, chúng ta lập tức xông đến núi Trường Cương”.
Mọi người không một ai lên tiếng - Hà Bạng này, thật
quá giảo hoạt…
Việc không thể chậm trễ, chiều hôm đó, Dung Trần Tử,
Hành Chỉ chân nhân, Trang Thiếu Khâm, Diệp Điềm và những người khác bắt đầu
tiến thẳng đến núi Trường Cương. Về cái thứ đang bị trấn áp dưới chân núi, mọi
người vẫn chưa chắc chắn. Nhưng chuyện này đã kinh động đến Đạo tông, Giả
Nghiệp đại sư cũng gửi thư tới, quyết định sẽ đến giúp một tay, có ý muốn nhổ
tận gốc rễ con yêu xà đã tác oai tác quái này.
Ý kiến của Hà Bạng là không đợi Giả Nghiệp đại sư:
“Ông ta có tới cũng chưa chắc đã có thể giúp được gì, huống hồ ít ra chúng ta
có thể xuống vách núi trước thử quan sát, lại thêm con rắn ba mắt kia dẫn
đường, cho dù không giết được con rắn nào, thì ít nhất cũng có thể toàn thây
trở về”.
Mọi người đã tích tụ đầy một bụng oán hận với con rắn
này đã lâu, giờ cũng khó mà chờ đợi thêm được nữa. Dung Trần Tử liền cùng Trang
Thiếu Khâm chuẩn bị pháp khí. Tất cả xuất phát ngay trong ngày, thẳng tiến đến
núi Trường Cương.
Thuần Vu Lâm đương nhiên phải đi, Lưu Tẩm Phương cũng
kiên quyết đòi đi theo, nàng luôn miệng nói phải báo thù cho di nương của mình,
hơn nữa gần đây quả thực thuật pháp của nàng tiến bộ rất nhanh, nên mọi người
cũng không ai có ý kiến.
Hà Bạng gọi rất nhiều sinh vật biển ở hải vực Lăng Hà
tới, nhưng lại không để bọn chúng tham gia cùng, chỉ dặn dò chúng giúp nàng
tích nước. Thuật pháp mà nàng dùng thuộc mệnh thủy, nếu như nguồn nước luôn đầy
đủ, thì sẽ là một lợi thế rất lớn đối với nàng
Nước đã có đủ, Hà Bạng trực tiếp Độn thủy, đưa cả đoàn
người tới núi Trường Cương. Trong lòng tất cả đều thầm kinh ngạc, nhưng sắc mặt
ba sư đồ Dung Trần Tử vẫn bình tĩnh như thường - Căn cơ của Hà Bạng, Dung Trần
Tử ít nhiều cũng đã biết một chút rồi.
Con rắn ba mắt rất quen thuộc với phần vách núi, nó
trườn ở phía trước, Hà Bạng cũng không sợ nó giở trò lừa bịp. Từ chân núi đến
vách núi, có một hang động, vừa hay tránh được trận pháp cổ phía trên vách.
Mọi người đi men theo con đường hẹp trong hang, ít
nhiều đều có chút bất an - Cái nơi mà ngay cả eo lưng cũng không thể đứng thẳng
được, thì một khi con yêu rắn này giở trò, chỉ sợ tất cả đều có đi mà không có
về! Thân thể Hà Bạng mềm mại đi ở phía sau Dung Trần Tử chẳng hề thấy mệt mỏi
chút nào. Con rắn ba mắt trườn hồi lâu, cuối cùng không nhịn được quay đầu lại
nhìn Dung Trần Tử: “Ngươi không sợ sao?”.
Dung Trần Tử còn chưa kịp trả lời, Hà Bạng đã nở nụ
cười yêu kiều: “Sợ chứ! Sợ ngươi nổ máu sẽ bắn tung tóe lên người ta”.
Con rắn ba mắt liếc nhìn đoàn người đi sau lưng Dung
Trần Tử, hừ lạnh một tiếng, rồi lại ngóc đầu lên, tiếp tục trườn về phía trước.
Trong hang tối đen, lại phảng phất có gió thổi qua,
nhưng lại không có cách nào đốt được lửa, mọi người chỉ còn cách dò giẫm đi
từng bước. Vốn dĩ vào những lúc thế này Thuần Vu Lâm luôn theo sát Hà Bạng
không rời, nhưng từ sau sự việc lúc trước, hắn không nói với Hà Bạng lấy một
câu. Đường trong hang khó đi, Lưu Tẩm Phương lại tiểu thư khuê các với đôi chân
nhỏ nhắn, nên cả đoạn đường hắn chỉ có thể chăm sóc cho nàng ta.
Hà Bạng đi theo sau Dung Trần Tử, trong không khí
phảng phất tản ra hương thơm của máu thịt thần tiên, Hà Bạng hít một hơi thật
sâu, hồi ức về hương vị của hắn, khiến tính tham ăn không kìm được xông thẳng
lên não. Tập tính của những loại động vật như nàng, cả đời cũng chỉ vì kiếm
thức ăn, giờ không kìm được hít ngửi mùi trên người Dung Trần Tử. Cánh tay
trắng trẻo mịn màng của nàng quấn lấy vòng eo rắn chắc của hắn, hơi thở của
Dung Trần Tử trở nên căng thẳng, hắn lại không muốn mọi người nghe ra điều gì
khác thường, liền thò tay tóm lấy tay Hà Bạng.
Hà Bạng ôm hắn rất chặt, hít sâu mùi thơm vừa giống vị
thuốc lại phảng phất như hương hoa đang tỏa ra trong không khí. Con đường quanh
co này quá hẹp, phải ngồi xổm xuống mới đi được. Hà Bạng da mặt dày nằm bò luôn
lên lưng hắn, đầu lưỡi nhỏ xinh liếm từng chút từng chút một lên cổ hắn. Phần
ngực mềm mại dính chặt vào lưng hắn, khiến trái tim Dung Trần Tử đập nhanh dữ
dội. Hắn giơ tay muốn đẩy nàng ra, nhưng trong bóng tối lại chạm phải vùng da
mềm mại trơn mịn, vừa thon lại vừa dài, là chân của nàng.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác
nhỏ cho người yêu sách.]
Hà Bạng cũng không né tránh, ngược lại càng liếm hăng
say hơn. Cả đời Dung Trần Tử tuân theo đủ mọi quy củ ngặt nghèo, tuy đã trải
qua một quãng thời gian hoang đường cùng với Hà Bạng, nhưng từ khi nào lại làm
ra những chuyện bừa bãi trước mặt người khác như vậy?
Hắn đang lúc thanh niên trai tráng, lại từng nếm thử
mùi vị của việc hồn siêu phách lạc rất nhiều lần, nhất thời trái tim có chút
xao động đập lạc nhịp. Cũng may hắn tu đạo đã nhiều năm, định lực rất tốt, chỉ
trong chớp mắt đã định thần lại được ngay, liền kéo Hà Bạng xuống, trầm giọng
nói: “Thanh Huyền, theo sát ta!”.
Thanh Huyền từ đằng sau lập tức nắm chắc tinh thần
giải sầu diệt khó cho sư phụ liền bò lên trước, chen vào giữa Hà Bạng và Dung
Trần Tử, Hà Bạng rất bực mình, cuối cùng vẫn là Thanh Tố thông minh - Cô nàng
này chắc lại động tay động chân với sư phụ rồi?
Đoán chừng bò trong sơn đạo được một canh giờ, cuối
cùng phía trước bắt đầu hiện ra ánh sáng. Miệng hang nằm ở giữa vách núi cao
cách chân vách hơn bảy thước. Dung Trần Tử là người nhảy xuống đầu tiên, trong
lòng hắn chấn động - Cả vách núi toàn là trứng rắn mênh mông trắng xóa.
Trứng rắn to nhỏ đều có cả, quả to thì tầm bằng nắm
tay người lớn, quả nhỏ thì bằng cỡ quả trứng gà.
Mọi người phía sau cũng đều kinh hãi, trứng rắn nhiều
như vậy một khi nở ra, hậu quả thật không dám tưởng tượng!
Hà Bạng vừa nhảy xuống, nhìn thấy cảnh đó thì vui chết
đi được - Một con rắn ba lạng thịt…
Dung Trần Tử vừa nhìn thấy ánh mắt nàng là biết ngay
nàng đang nghĩ gì, hắn phất tay áo: “Trứng rắn không tính!”.
Trứng rắn ở trên vách núi dính chi chít lại với nhau,
sắc mặt Hành Chỉ chân nhân khẽ động, Diệp Điềm cũng không kìm được cảm khái:
“Con… Con rắn này không làm gì cả, chỉ lo đẻ trứng thôi thì phải!”. Cảm khái
xong, nàng đột nhiên sực tỉnh, sắc mặt ửng đỏ.
HẾT TẬP 1
Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách
Sienna - Mint
(Duyệt – Đăng)