Không yêu thì “biến” - Chương 43 - 44

Chương 43

Quà tặng cho Tần Mạch,
tôi cân nhắc rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định tự làm.

Tôi kết thúc công việc
sớm, tới cửa hàng bánh ngọt mà Phương Dĩnh làm thêm. Tôi biết Tần Mạch có bệnh dạ
dày, chắc chắn đã nhiều năm không được ăn bánh sinh nhật, hắn lại thích ăn thịt,
thế nên tôi tính làm tặng cho hắn một cái bánh ruốc không đường.

Tôi nghĩ theo hướng
tích cực, hắn nhất định sẽ mừng tới mức tay chân lúng túng cho mà xem, đương nhiên,
nếu hắn dám nói không thích, tôi sẽ đập mặt hắn vào trong cái bánh liền.

Cậu cửa hàng trưởng
đẹp trai đúng là người tốt, biết tôi muốn đích thân làm bánh sinh nhật cho bạn,
không những dành cho tôi một chỗ tung hoành ở trong bếp, mà còn vào chỉ bảo cho
tôi vài ba câu những khi vắng khách.

Trong cả quá trình làm
bánh, tôi vô cùng vui vẻ, khi bỏ bánh vào trong lò nướng, cậu cửa hàng trưởng và
Phương Dĩnh đứng ngay cửa liên tục cổ vũ khích lệ tôi. Tôi hãnh diện chống nạnh
cười lớn: “Cửa hàng trưởng Lý, sau này anh cứ thẳng tay thuê tôi vào làm đi, chuyện
làm ăn trong cửa hàng chắc chắn sẽ vô cùng phát đạt”.

Cửa hàng trưởng Lý mỉm
cười hiền lành: “Là có thiên phú, có thể bồi dưỡng, nhìn cánh tay của chị chuyển
động còn mạnh hơn máy trộn bột tới mấy phần, nhất định có thể tiết kiệm được điện
cho cửa hàng tôi”.

Phương Dĩnh che miệng
lén cười.

Tôi không để ý tới đả
kích của bọn họ, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào lò nướng, cửa hàng trưởng Lý cười
nói: “Mắt chị sắp nhảy ra rồi kìa, không nhanh như thế đâu, cứ ra ngoài ngồi một
lát trước đi”.

Lúc này khách trong
cửa hàng không đông, tôi và Phương Dĩnh bèn ngồi xuống chỗ gần cửa sổ nói chuyện
với nhau, cô bé nhìn tôi đầy vẻ mờ ám: “Chị cố gắng như thế này, người bạn mà chị
nói với em chắc hẳn không phải bạn bình thường chứ gì?”.

Tôi chỉ cười mà không
đáp.

Phương Dĩnh cười gian
nói: “Chắc chắn là cái anh phi dao bằng mắt rồi, em chỉ biết…”. Tiếng nói chuyện
của cô bé chợt dừng lại, hồ nghi nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng tôi thấy lạ sao
cô bé chỉ nói một nửa, thấy Phương Dĩnh chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi cũng
dõi theo ánh mắt của cô bé.

Vừa nhìn ra, tôi cũng
hiểu tại sao Phương Dĩnh lại ngẩn ra như thế.

Trong khu mua sắm ở
bên kia đường, một chiếc xe việt dã quen mắt khéo sao lại đậu ngay ven đường, một
nam một nữ bước ra khỏi xe khéo sao lại cùng là người tôi quen biết, Tần Mạch và
Dịch Tình.

Hình như họ đang nói
chuyện gì đó, Tần Mạch quay lưng về phía tôi, tôi không biết nét mặt của hắn thế
nào, nhưng dáng vẻ của Dịch Tình thì tôi thấy được vô cùng rõ ràng, cô ta hòa cùng
ánh dương ấm áp, tươi cười rạng rỡ, khiến tôi cảm thấy chói tới… lóa mắt.

Dịch Tình nhẹ nhàng
kéo tay Tần Mạch, chân mày tôi không kiềm chế được mà nhướn lên, rồi lập tức nheo
mắt lại.

Tần Mạch không hề gạt
hai tay Dịch Tình ra, sau đó cô ta chợt nhón chân lên, đưa mặt lại gần, tôi không
biết cô ta hôn vào chỗ nào, nhưng thấy động tác đột ngột lùi lại một bước của Tần
Mạch, tôi nghĩ chắc hẳn là giật mình, hoặc có thể nói là giật mình thích thú.

Tôi bình tĩnh quay đầu
đi, đón nhận ánh mắt có chút lo lắng của Phương Dĩnh, móc di động ra, ấn số gọi
cho Tần Mạch. Tôi thấy hắn cầm di động lưỡng lự rất lâu, cuối cùng Dịch Tình xua
xua tay, đi vào khu mua sắm một mình, Tần Mạch mới nhận cú điện thoại “cụt hứng”
này.

“Hà Tịch?”. Từ khi hắn
quay trở về, tôi chưa hề chủ động gọi điện cho hắn lần nào, lúc này hắn nhận điện
thoại đương nhiên giọng nói có chút ngập ngừng.

Tôi thản nhiên lên tiếng:
“Anh đang ở đâu đấy?”.

“Ở công ty”.

Tôi cười: “Tần Mạch,
không phải anh nói hôm nay muốn tôi đón sinh nhật với anh à?”.

“Em hết giờ làm rồi
à?”.

“Tôi đang chuẩn bị quà
cho anh, lát nữa sáu rưỡi anh tới cổng công ty đón tôi về”.

Bên kia ngừng lại một
chút, tôi nghe thấy được sự hân hoan không thể giấu giếm được trong giọng hắn: “Được”.
Ngắt điện thoại xong, hắn nắm chặt di động, đi qua đi lại mấy bước, tôi nhìn nét
mặt hắn như một đứa bé lấy được món đồ chơi mình thích nhất, toét miệng cười ngu
ngơ.

Đương nhiên tôi biết
tại sao hắn vui như thế, bởi hắn đang được hưởng cái phúc mỗi tay ôm một em của
con người. Là tôi, tôi cũng vui tới ngu người luôn.

Dõi mắt nhìn Tần Mạch
lái chiếc xe việt dã rời đi, tôi hỏi Phương Dĩnh: “Gần đây có chỗ nào bán ớt cay
không?”.

Phương Dĩnh quan sát
sắc mặt tôi, bất an lên tiếng: “Chị ơi… chị muốn làm gì?”.

Tôi vẫn mỉm cười dịu
dàng: “Chị muốn mua loại ớt cay nhất, cay nhất ấy”.

Tôi cắt ngang chiếc
bánh ra, khoét rỗng ở chính giữa, sau đó gọn ghẽ trút hết nửa cân bột ớt vào trong
phần rỗng, rồi đặt phần bánh gato kia lên phía trên, lấy bơ trát xung quanh, hoàn
toàn che đi dấu vết chiếc bánh gato đã từng bị cắt ra rồi bỏ thứ lạ vào, tôi lấy
siro hoa quả màu đỏ viết lên chiếc bánh gato trắng mịn hai chữ “Tần Mạch”.

Phương Dĩnh bất an tiễn
tôi, tôi chỉ nhìn cô bé rồi cười: “Chị biết đại khái điều em đang nghĩ tới là gì,
trong lòng chị cũng rõ, chuyện thế này đa phần là hiểu nhầm, nhưng làm thế nào được
đây”. Tôi siết chặt nắm tay, cơ mặt run run, “Chị ghen tới phát điên lên rồi”.

Phương Dĩnh không dám
khuyên tôi nữa, tôi gọi xe taxi, tới cổng công ty.

Tần Mạch đã đợi tôi
ở đó từ lâu, thấy tôi vừa xuống xe taxi, tay xách một hộp bánh gato, hắn nhếch môi
lên rồi đằng hắng một tiếng, không nhìn tôi: “Hà Tịch, chẳng lẽ em không biết tôi
không thích ăn đồ ngọt”.

Tôi biết, hắn có bệnh
dạ dày, căn bản là không thể ăn bánh ngọt, thế nên tôi mới hao hết tâm tư muốn tự
tay làm tặng hắn một chiếc bánh gato ruốc thịt không đường.

Tôi im lặng không lên
tiếng, Tần Mạch liếc mắt nhìn tôi, rồi tiếp tục nhìn về nơi xa, cứng miệng dối lòng
nói: “Nhưng em đã mua rồi thì tôi miễn cưỡng ăn một chút vậy”.

“Đây là bánh tôi tự
làm”. Tôi nói, “Không thích thì anh cứ vứt đi là được”. Nói xong bèn làm bộ định
vứt nó đi.

Tần Mạch giật lại chiếc
bánh, trừng mắt nhìn tôi, cẩn thận đặt nó vào băng ghế sau, tôi thấy hắn lén vuốt
vuốt lên hộp bánh như đang đối xử với thứ gì quý giá lắm. Mãi một lúc sau hắn mới
quay lại nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng: “Về nhà thôi, đã muộn rồi”.

Lúc đó, tôi gần như
nghĩ rằng mình đang lấp lánh tỏa sáng trong mắt hắn.

Suốt quãng đường tôi
không hề mở miệng nói một câu, Tần Mạch vốn là người ít nói, tâm trạng có lên cao
tới mức nào cũng sẽ không thể hiện ra ngoài, thế nên lái xe về tới tận nhà, hai
chúng tôi cũng chẳng lên tiếng. May mà âm nhạc vẫn vang lên dịu dàng, có lúc tôi
cũng ậm ừ theo vài câu điều chỉnh lại tâm trạng, bầu không khí cũng không quá ngượng
ngùng.

Về đến nhà, Tần Mạch
xách bánh vào trong nhà trước, thấy tôi mãi mà không vào, mới đứng trong gọi vọng
ra: “Em không vào à?”.

Tôi hít thật sâu, nặn
ra một nụ cười, theo hắn vào.

Vừa vào cửa tôi đã có
chút sững sờ, tôi vẫn còn nhớ, sáng nay lúc ra khỏi nhà, trong nhà có hơi bừa bộn,
mà giờ, sàn nhà được lau tới sáng bóng, bàn ghế chai lọ cũng đang đua nhau phát
sáng.

Tần Mạch thản nhiên
giải thích: “Hôm nay người quét dọn tới”.

Tôi gật đầu, Tần Mạch
vào nhà bếp, hắn lấy một ly rượu vang đỏ ra trước, tôi nói: “Ăn bánh trước đi đã”,
nói xong bèn mở hộp, lấy chiếc bánh gato xinh xắn ra.

Tần Mạch đưa mắt nhìn
chiếc bánh, nhướn mày: “Hà Tịch, em lập bia mộ cho tôi đấy à?”.

Trên bánh trống hoác,
chính giữa mặt bánh viết hai chữ “Tần Mạch” đỏ như máu. Tôi nói: “Không thể trông
mặt mà bắt hình dong, bánh cũng không thể nhìn bề ngoài, tôi cắt một miếng cho anh
nếm thử trước”.

Nói xong, tôi nhanh
nhẹn cắt một đường lên chiếc bánh, nhưng lúc này tôi vẫn mềm lòng, nhát dao kia
hạ xuống lui lại phân nửa, miếng bánh được cắt ra phần lớn là lớp bơ ở ngoài và
gato, bột ớt trong bánh chỉ có thể xem là dính được chút chút. Tôi không để Tần
Mạch nhìn rõ thứ gì ở trong bánh, thô lỗ nhét cả miếng vào miệng hắn.

Vẻ mặt Tần Mạch từ hoang
mang đến phát cáu vì động tác thô lỗ của tôi, cuối cùng là sắc mặt thay đổi hoàn
toàn, vội vàng lao vào trong phòng bếp uống nước, tiếng hắn ho sặc vang lên không
dứt.

Điều bất ngờ là, tôi
không hề cảm thấy vui sướng hay thích thú trước sự khó chịu của hắn, chỉ sầm mặt
xuống, đứng ở đó chờ hắn giận dữ trách móc.

Tiếng ho dần dần nhỏ
xuống, Tần Mạch uống nước, cay tới nỗi mặt mày đều đỏ bừng lên, hắn đi ra nhìn tôi:
“Hà Tịch, em ngốc quá”. Hắn nói, “Lại bỏ nhầm bột ớt vào trong bánh”.

Chẳng biết tại sao khi
nghe hắn nói mấy lời ấy, tôi lại có chút cảm động. Tần Mạch không tin tôi sẽ hại
hắn, hắn chưa từng nghĩ rằng tôi cố ý...

“Tôi cố ý đấy”. Tôi
nói.

Hắn ngẩn ra.

Tôi bước tới, nắm lấy
cằm hắn, hung dữ hỏi một câu: “Hôm nay cô ta hôn vào chỗ nào? Cắt miếng thịt đó
ra cho tôi”.

Tần Mạch đờ người, ánh
mắt hơi tối đi: “Hà Tịch, em đang ghen đấy à?”.

“Hay là tôi cũng đi
tìm một gã đàn ông để hôn một cái nhỉ?”.

Tôi nghĩ rằng Tần Mạch
sẽ tức giận, nhưng hắn chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, cong môi lên cười: “Em đang ghen”.

“Đúng đấy, tôi ghen
đấy, thế rồi sao, anh Tần, anh chưa ghen à?”. Tôi lạnh lùng cười, “Nhưng anh biết
thứ tôi ghen là cái gì không? Anh nói thích tôi, muốn dùng mọi cách theo đuổi tôi,
nhưng cuối cùng lại phản bội tôi, lằng nhằng, mập mập mờ mờ với những người phụ
nữ xinh đẹp khác sao? Anh Tần, sức quyến rũ của anh đúng là quá lớn, Hà Tịch tôi
không chơi được”.

Hắn cau mày: “Hà Tịch,
tôi với mấy cô xinh đẹp...”.

“Được rồi, xem như tôi
phóng đại sự thực đi, anh chỉ lằng nhằng, dây dưa không đứt với Dịch Tình thôi!”.
Hắn càng nhăn mày, nhưng không hề hé răng nói một câu nào phản bác. Nhìn đôi mắt
hắn tối sầm đi, lòng tôi tự dưng trống rỗng, im lặng hồi lâu, tôi cố nén run rẩy,
hỏi từng tiếng: “Tần Mạch... Anh đã từng có gì đó với Dịch Tình chưa?”.

Hắn không trả lời.

Tôi nghĩ mình đã hiểu
được ý của hắn, hắn đã im lặng thừa nhận rồi.

Tôi gật đầu: “Hai người
đã từng cặp”. Tôi cười, “Đã lên giường rồi”.

Chân mày hắn xoắn lại,
nặng nề phủ nhận: “Không có”.

Trong lòng tôi có chút
trống rỗng, trong đầu rối như tơ vò, đặt câu hỏi hoàn toàn theo bản năng: “Lúc nào?”.

“Ở Mỹ”.

Tôi nhìn hắn, không
nén được nụ cười mỉa mai trên môi: “Quen nhau được bao lâu?”.

Hắn im lặng, cuối cùng
đáp: “Nửa năm”.

“Rất lâu đấy”. Tôi lên
tiếng, “Còn dài hơn khoảng thời gian chúng ta yêu nhau”.

“Hà Tịch, em nghe tôi
nói đã, đó chỉ là…”.

“Cô đơn trống vắng lạnh
lẽo à?”. Tôi gật đầu cười: “Tôi hiểu mà”.

Chương 44

“Không phải như em nghĩ
đâu”. Hắn cố gắng kéo tay tôi, tôi bước sang bên cạnh một bước, tránh khỏi bàn tay
hắn.

“Bàn tay đã đụng vào
người khác thì đừng chạm vào tôi nữa, cái miệng đã từng hôn người khác thì đừng
nói chuyện với tôi, đôi mắt đã nhìn hình bóng của người khác thì đừng nhìn tôi như
thế nữa”. Tôi lạnh nhạt nói, “Tình cờ là, tôi có thể không quan tâm tới những chuyện
khác, nhưng với chuyện này thì tôi sợ bẩn”.

Tay hắn khựng lại, rồi
khẽ khàng thở dài: “Giữa tôi và cô ấy không hề có gì cả...”.

Tôi cười nhạt: “Hai
người ở bên nhau tới nửa năm, chuyện nắm tay yêu đương thuần khiết chỉ trong cổ
tích mới xảy ra, tôi sẽ tin sao?”. Lời nói cứ tuột ra khỏi miệng, nhưng đã khiến
lòng dạ tôi xoắn lại trước, giờ tôi mới nhớ ra khi Tần Mạch mới về nước, Dịch Tình
tới sân bay đón hắn, khi chạm mặt tôi thì sững sờ, thêm nữa là biểu hiện bình tĩnh
lạnh nhạt gật đầu chào tôi của Tần Mạch... Có lẽ là hắn ngại Dịch Tình cũng đang
có mặt ở đấy.

Hắn nhìn tôi chằm chằm:
“Đây là sự thực, em phải tin”.

“Anh Tần”. Tôi cúi gằm
mặt nhìn đầu ngón chân, “Tôi không thể chơi đùa với những thứ như tình cảm được,
tôi không theo nổi anh”.

Tôi quay người bỏ đi,
hắn vẫn cố chấp kéo tôi lại: “Tôi chưa bao giờ chơi đùa với em”. Hắn nói rất nghiêm
túc chân thành, ngón tay siết lại rất chặt, như thể sợ rằng chỉ hơi thả lỏng ra
thì tôi sẽ hóa thành làn khói rồi biến mất.

“Thế là anh chơi đùa
với cô giám đốc xinh đẹp của anh à?”. Tôi nhẹ nhàng chọc ngoáy, “Anh Tần, tôi còn
nhớ anh từng mượn lời của cụ Mao để nhắc nhở tôi, yêu đương mà không lấy kết hôn
làm mục đích thì đều là đùa giỡn lưu manh, anh là quý ông, sẽ không đùa giỡn lưu
manh…”. Hồi đó nghe hắn nói như thế, dù ngoài mặt tôi ra vẻ hết cách rồi, nhưng
trong lòng thì cảm thấy ngọt ngào vô kể, vậy mà giờ nhớ lại, tiếng nào cũng thấy
chối tai, từ nào cũng thấy như đang đục khoét vào tim mình. Tôi cười hỏi, “Anh Tần,
anh đang đùa giỡn lưu manh với cô giám đốc xinh đẹp của anh sao?”.

Hắn im lặng, mãi sau
mới lên tiếng: “Tôi và cô ấy đã chia tay rồi”.

Đã chia tay, nhưng đã
từng yêu nhau, cùng ở bên nhau và lấy kết hôn làm mục đích…

Tần Mạch vẫn kiêu ngạo,
kiêu ngạo tới một câu nói dối cũng không chịu nói cho tôi nghe. Sự thật cứ bày ra
rành rành ngay trước mắt tôi, hóa ra khi hắn và Dịch Tình thành đôi với nhau hắn
đã thật sự muốn kết hôn với cô ta.

Mà giờ đây, tôi lại
càng muốn nghe hắn nói rằng: “Đúng thế, tôi cô đơn trống vắng lạnh lẽo, tôi cặp
với cô ta chỉ là muốn chơi bời” hơn là những lời như thế.

Mong chờ sao mà ti tiện
quá.

Tôi thừa nhận, hắn đối
xử chân thành với người phụ nữ khác mới là đòn trí mạng nhất đối với tôi.

Cổ họng tôi nghèn nghẹn,
khí lạnh bốc lên từ trong dạ dày, tay chân lạnh lẽo cứng đờ, không khỏi run rẩy.
Tôi chỉ cảm giác mình lúc này đây chẳng khác gì một tên hề phá nát vở diễn, nực
cười mà bối rối: “Tôi vốn còn nghĩ, phạt anh ăn hết cái bánh này là tha thứ cho
anh. Rốt cuộc là tôi tự mình đa tình cho rằng mình hiểu nhầm hai người...”.

Tôi gỡ từng ngón, từng
ngón tay đang nắm chặt lấy cổ tay mình ra.

Tần Mạch cứ giằng co
với tôi không chịu buông, khớp ngón tay ra sức tới trắng bệch khiến tôi phát đau,
dù tôi có gỡ ngón tay hắn như thế nào, hắn vẫn luôn có cách để tới gần tôi lần nữa.
Tôi dốc hết sức, móc tay cào rách da hắn, máu từ từ chảy ra.

Hắn cố chấp như một
tên vô lại, mà điều đáng xấu hổ là lại khiến tôi không thể hạ quyết tâm ra tay tàn
độc thêm nữa.

Cuối cùng tôi đã không
thể giữ nổi được nụ cười, lạnh lùng nói: “Bỏ tay ra”.

“Hà Tịch...”. Hắn hạ
giọng kêu tên tôi một tiếng rồi không nói gì nữa, giống như không thể tìm được lời
giải thích. Tôi nghĩ cũng phải, chuyện như thế này còn có gì mà giải thích nữa chứ.

Thế nhưng điều nằm ngoài
dự kiến của tôi là hắn lại đột ngột đập vỡ chai rượu vang đỏ để trên bàn, tôi kinh
ngạc nhìn hành động của hắn, lập tức dùng tay kia làm tư thế phòng bị, cao giọng
nói: “Tần Mạch! Giờ là anh có lỗi trước nên tôi mới đá anh, có giết người vì tình
cũng phải là tôi giết anh mới đúng”.

Tần Mạch không để tâm
tới tôi, vẫn dùng một tay kéo tôi, tay kia lần tìm trong đống thủy tinh vỡ trên
sàn nhà đầy rượu, tôi nhìn bàn tay vốn đã bị tôi cào cấu thảm thương lại thêm không
ít vết thương nữa, tới cuối cùng, thứ hắn tìm ra được lại càng khiến tôi ngạc nhiên
đến nỗi quên cả cử động.

Hòa cùng ánh đèn trần
dịu dàng, mang theo màu đỏ của rượu vang, chiếc nhẫn kim cương hắn đang cầm trong
tay lấp lánh ánh sáng quyến rũ lòng người.

Sực tỉnh táo lại, tôi
cười nhạt: “Anh có ý gì?”.

“Vốn dĩ… hôm nay tôi
muốn dùng cách tốt hơn để tặng em...”.

Tôi đánh một cái lên
tay hắn, hắn hoàn toàn không hề đề phòng, tay buông lỏng, chiếc nhẫn chẳng biết
đã rơi vào chỗ nào trong căn phòng.

Tôi nhìn Tần Mạch chằm
chằm, thấy sắc mặt của hắn chợt khó coi tới trắng bệch.

“Tôi đã từng nói, tôi
chê bẩn”. Tôi nói, “Dù là tay, miệng, mắt, hay là trái tim đã từng mất đi, tôi đều
chê bẩn”.

Hắn dán mắt nhìn tôi
một lúc, yết hầu cử động, dường như đang liều mạng kiềm chế lại thứ tâm trạng nào
đó, cuối cùng nhẫn nại lên tiếng: “Nếu đánh giá theo tiêu chuẩn của em, nó mới là
thứ sạch sẽ nhất đối với em”. Hắn kéo mạnh tay tôi, ấn lên vị trí trái tim mình,
“Nhưng Hà Tịch à, em chưa bao giờ chịu tin tưởng tôi”.

Tôi cụp mắt cười lạnh
nhạt: “Tần Mạch, đừng làm ra vẻ thâm tình như thế nữa đi, tôi phát hoảng rồi”. Lần
này, tôi dễ dàng rút ra khỏi vòng kiềm tỏa của hắn.

“Tôi và Dịch Tình đã
chẳng còn quan hệ gì nữa, đã là quá khứ hết rồi”. Hắn rũ mắt, siết chặt nắm tay,
“Hà Tịch, tôi không bẩn”.

Có tia sáng yếu ớt lộ
ra trong đôi mắt đen đang cố hết sức giả vờ bình thản lạnh nhạt của hắn, khiến tôi
gần như mềm lòng, nhưng cuối cùng tôi vẫn cứng rắn. Có lẽ tôi chỉ như chiếc bánh
mình đã làm kia, bề ngoài trông thì thuần khiết vô hại, nếm vào chẳng mùi chẳng
vị, nhưng ở nơi sâu nhất lại ẩn giấu toàn sự cay độc.

“Anh Tần”. Tôi nói,
“Anh đã quên rồi, chúng ta cũng không còn quan hệ gì nữa. Những điều anh nhớ cũng
đều là quá khứ rồi”.

Vẻ mặt của hắn vẫn trấn
tĩnh, nhưng sắc mặt đã tái nhợt đi, yếu ớt như một đứa trẻ chẳng ai chìa tay giúp
đỡ.

Tôi xách túi lên, lặng
lẽ đi về phía cửa nhà.

Khi tôi mở cửa rời đi,
tiếng hắn hòa vào gió đêm có chút lạnh lẽo bên ngoài, thổi vào tai tôi: “Hà Tịch,
nếu tôi cứ mãi không trở về, em sẽ cưới người khác sao?”.

Tôi không biết hắn hỏi
vậy vào lúc này là có ý gì, nhưng cũng thành thật đáp lại: “Sẽ chứ. Dù giờ anh đã
quay về”.

Hắn không lên tiếng
nữa, tôi quả quyết đóng cánh cửa lại.

Đêm ấy, tôi cứ men theo
con đường dài như không có điểm cuối mà đi, đi từ vùng ngoại thành vào trong thành
phố, đi từ đêm khuya tới sáng sớm, sương sớm trên đường gần như đóng băng trên mi
mắt tôi, tôi gần như là tự ngược đãi bản thân cứ thế đi bộ về nhà.

Công nhân quét đường
đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.

Nhưng chỉ mình tôi biết,
mình đi bộ ven đường suốt một đêm, đầu bù tóc rối chẳng khác gì kẻ điên, chẳng qua
chỉ muốn xem thử xem người ở phía sau mình liệu có đuổi theo không, thấy dáng vẻ
này của tôi liệu có áy náy đau lòng hay không, liệu có vừa thành khẩn nhận lỗi,
vừa nghĩ hết cách để lấy lòng tôi không.

Tần Mạch mãi mãi sẽ
không biết, tôi mềm lòng với hắn tới mức nào.

Thế nên, chỉ có mình
tôi đi hết con đường này mà thôi.

Và rồi tôi hoàn toàn
tỉnh táo.

Tôi về nhà rồi chỉ tắm
rửa sửa soạn qua loa, chẳng buồn trang điểm, cứ vác nguyên bộ mặt xanh mét đó tới
công ty.

Đồng nghiệp thấy sắc
mặt của tôi đều rất lo lắng, ân cần hỏi han tôi một hồi, sau đó tôi đi gặp Tạ Bất
Đình với cái bản mặt như mắc bệnh nan y này. Đúng lúc ông ta cũng mới đến không
lâu, vừa treo áo khoác lên mắc áo, quay đầu lại thì trông thấy mặt tôi, cái bụng
phát phì của ông ta rung lên, nhìn tôi rồi nhỏ nhẹ hỏi: “Có phải cô không khỏe ở
chỗ nào không? Dù công việc quan trọng nhưng cũng không thể phá hoại sức khỏe được,
người trẻ tuổi...”.

“Tổng giám đốc Tạ”.
Tôi nói, “Venus nói cho tôi biết, nếu hai hôm nay mà tôi không xin nghỉ phép thì
tháng sau sẽ biến mất một cách thần bí”.

Lần này Tạ Bất Đình
không mắng chửi, nhìn tôi một hồi rồi nói: “Ừ, hôm nay cô bàn giao công việc đi,
tôi thấy mấy thực tập sinh cô đang dẫn dắt làm ăn cũng không đến nỗi tồi đâu, lần
này cô cứ yên tâm về nhà nghỉ dưỡng nhé, giao công việc cho bọn họ cũng xem như
là rèn luyện”.

Tôi nói cảm ơn, quay
người ra khỏi văn phòng, nhưng Tạ Bất Đình đột ngột gọi tôi lại: “Tiểu Hà này, lần
này cô... Lại thất tình à?”.

Tôi khựng lại: “Người
đàn ông tôi muốn kết hôn... anh ta đã chết rồi”.

Tạ Bất Đình sợ hết hồn,
cứ ú ớ mãi mà chẳng nói ra được lời nào khác nữa. Thế là tôi đẩy cửa ra khỏi phòng
ông ta.

Bàn giao công việc xong
xuôi, tôi về nhà tìm sổ tiết kiệm của mình trước, nhìn số dư trong sổ, tôi cười
ngu ngơ một hồi, cuối cùng quyết định, lần nghỉ phép này mình phải đi du lịch, đích
đến là Tam Á có nước biển xanh thẳm và ánh dương rực rỡ.

Tôi mua vé máy bay mà
gần như chẳng thèm suy nghĩ, không hề chuẩn bị gì đã bay tới Tam Á. Tôi nghĩ cuộc
đời của mỗi cô gái đều phải điên cuồng vài lần, đặc biệt là khi thất bại trong tình
yêu.

Tối hôm sau, mẹ gọi
điện tới, nói cho tôi biết thứ bảy tuần sau lại có một người đàn ông muốn xem mặt
tôi, bảo tôi sắp xếp thời gian đi gặp người ta. Lúc này tôi đang ngồi trong phòng
khách sạn, ăn hoa quả nhiệt đới mua ở chợ hồi sáng, qua loa đồng ý với bà, mẹ lại
càm ràm bảo tôi phải thể hiện cho tốt, bảo người này tốt lắm tốt cực, tìm được anh
ta vất vả biết bao. Khó khăn lắm tôi mới ngắt được điện thoại của mẹ thì Trình Thần
lại gọi điện tới.

Tôi nhủ thầm, mấy người
này thật kỳ lạ, người nào cũng phải canh đúng lúc tôi đi chơi bời du lịch thì gọi
tới. Nóng nảy bắt máy, tôi mới biết hôm nay Trình Thần đi bệnh viện kiểm tra, chị
đã mang thai rồi.

Trình Thần và Thẩm Hy
Nhiên đã kết hôn được hai năm, vẫn luôn mong có một đứa con nhưng mãi chẳng thấy
tín hiệu gì, dù hai người không nói ra, nhưng trong lòng thì vô cùng nôn nóng. Giờ
cuối cùng họ đã có em bé rồi, cũng xem như được thỏa tâm nguyện.

Tôi nói chúc mừng, lại
nói chuyện với Trình Thần thêm vài câu, tới lúc sắp ngắt máy, chị chợt nói với tôi
một câu: “Tịch Tịch, hôm nay chị gặp Tần Mạch ở bệnh viện”.

Tim tôi chùng xuống,
nhưng ngoài miệng chỉ thản nhiên đáp ừ một tiếng.

“Hình như anh ta bị
bệnh, rất nghiêm trọng đấy”.

“Ừ, rồi thì sao?”.

“À... Không có gì, chị
chỉ nói thế thôi”.

Kết thúc cuộc điện thoại,
tôi nhìn quả măng cụt mới ăn được một nửa, đột nhiên mất hứng.

Mấy ngày sau đó, tôi
đi xem hai hòn đá gần sát với nhau nhưng lại có tên là Chân Trời - Góc Biển, tôi
tới vịnh Á Long trứ danh, phơi nắng trên bờ cát, ngắm các mỹ nữ mỹ nam vóc dáng
tuyệt vời, tôi trèo lên Ngũ Chỉ Sơn, thăm thú phong tục tập quán của các dân tộc
thiểu số, cuối cùng tôi đến vườn văn hóa Nam Sơn, đứng trước tượng quan âm Nam Hải
cao một trăm linh tám mét, chẳng nén nổi ý nghĩ muốn về nhà.

Lần du lịch này vốn
là hứng lên thì đi, thế nên thủ tục khi về cũng làm khá thuận lợi, tôi ở khách sạn
thu dọn vài thứ đặc sản mua trong mấy ngày nay, sau đó xách tới quầy tiếp tân trả
phòng. Chẳng ngờ đến chỗ này tôi lại chạm mặt một người mà mình không ngờ tới.

“Cô Hà”.

Tôi quay đầu qua, toàn
thân chợt đờ đẫn, Dịch Tình buông tay người đàn ông ngoại quốc đang ở bên cạnh ra,
tươi cười đi về phía tôi.

Tôi chớp chớp mắt, nhìn
Dịch Tình hồi lâu, lại nhìn sang người đàn ông ngoại quốc phía sau cô ta một lúc,
Dịch Tình mỉm cười chào hỏi: “Chào cô, lâu rồi không gặp, tôi là Dịch Tình, đây
là vị hôn phu của tôi. Cô còn nhớ tôi không?”.

Mấy hôm trước mới gặp
cô mà…

Tôi lịch sự nở nụ cười:
“Chào cô, đương nhiên là tôi nhớ rồi”.

“Cảnh tượng chia tay
ở sân bay hai năm trước đến giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng, sau này khi ở Mỹ còn
không ít lần nghe Eric nhắc tới cô, không ngờ đến đây lại gặp được cô”.

Tôi cứng nhắc cười cười:
“Tôi cũng không ngờ”.

Cô ta quan sát sắc mặt
của tôi rồi nói: “Cô Hà, chúng ta có thể nói chuyện chút được không?”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.