Không yêu thì “biến” - Chương 28 - 29

Chương 28

Sau khi gần như cọ rơi
một lớp da thì màu dính trên mặt tôi cũng được tẩy sạch, nhưng nó vẫn dính lên quần
áo, sau này khỏi mặc nữa.

Quay trở lại chỗ Tần
Mạch, nhân viên khu trò chơi đang xin lỗi hắn, tôi bực bội bước tới nói với bên
quản lý: “Mấy chỗ như nhà ma này chỉ bảo người ta đùa một chút là được rồi, nhân
viên chỗ các ông làm như thế đúng là quá đáng lắm! Dù tôi bất cẩn đạp anh ta một
cái, nhưng cũng đừng báo thù như thế chứ, nhỡ dọa thành bệnh thì làm thế nào!”.

Thái độ của quản lý
rất tốt, tôi nói còn ông ta gật đầu nhận lỗi, nhưng nghe lời tôi nói xong thì ông
ta ngẩn người: “Trong nhà ma này của chúng tôi chưa bao giờ có nhân viên cả”.

“Vớ vẩn, thế thứ bắt
lấy chân tôi, vỗ lên vai tôi trong suốt quãng đường là thứ gì hả!”. Tôi cho rằng
ông ta đang phủi sạch trách nhiệm.

“Đúng là trong nhà ma
trước đây có người ở trong đóng vai, nhưng từ lúc chúng tôi tu sửa lại thì đều đổi
thành máy móc rồi, trong nhà ma không có ai hết. Mấy bàn tay bắt lấy chân khách
chỉ cần giãy nhẹ một cái là sẽ tự động thả ra thôi”.

Mặt tôi tái mét, chỉ
cảm giác trái tim trong lồng ngực mình lại bắt đầu nhảy lên: “Thế tôi tôi tôi tôi...”.

“Khụ khụ”. Tần Mạch
đằng hắng một tiếng, nhìn tôi có chút lo lắng, “Lúc đó, tôi nghĩ là em đang đùa
với tôi nên cứ để nó bắt lấy không động đậy”.

“Nhưng trọng điểm không
nằm ở chỗ đó!”. Tôi khua khoắng tay chân, phát hiện ra chẳng có từ ngữ nào có thể
thể hiện tâm trạng của mình, thế là lạnh mặt, nghiêm túc nói, “Tôi nhìn thấy có
gương mặt lướt qua ở phía dưới”.

Câu nói nặng âm khí
này vừa thốt ra, mọi người đều đồng loạt im lặng một hồi, sau đó phá lên cười không
chút nể mặt.

Quản lý nén cười: “Mặt...
mặt à? Mặt người?”.

Tôi phát cáu: “Sao tôi
biết có phải là người hay không...”.

Tần Mạch đặt tay lên
trán tôi: “Em sợ tới hồ đồ rồi hả?”. Tôi đập tay hắn ra, có hơi giận dữ: “Tôi nói
thật mà!”.

Nhân viên khu trò chơi
đứng bên nói: “Chị ơi, chị nhất định là hiểu nhầm rồi, nếu chị vẫn cảm thấy sợ thì
có thể tới hậu đài của bọn em xem thử, em tin là chị hẳn có thể sẽ nhìn thấy gương
mặt ấy lần nữa”.

Trong lòng tôi vừa thấy
tò mò lại sợ hãi, ngần ngừ không dám đi theo người ta, Tần Mạch kéo lấy tay tôi,
lôi tôi theo cùng.

“Không nhìn cho rõ ràng
cẩn thận, thì tối làm sao ngủ được”.

Hắn nói như thế...

Vào trong hậu đài làm
việc của người ta tôi mới phát hiện, hóa ra đoạn đường chúng tôi đi lòng vòng trong
bóng tối lâu như thế chỉ là một kết cấu hình tròn, bên trong là các loại đạo cụ
đan xen vào nhau, thi thoảng còn có thể nghe thấy tiếng thét của khách vừa mới vào.

Du khách vừa đi vừa
chạm vào các cơ quan liên tục, đạo cụ ở bên trong hậu đài không ngừng bay vọt ra
rồi thu về. Gương mặt mà tôi nhìn thấy thực ra chỉ là một bộ mặt của yêu quái mặc
đồ trắng, đường đi của nó rất đơn giản, áp sát mặt đất di chuyển từ trái sang phải,
sau đó nhảy ra từ một chỗ đã được thiết kế để dọa người. Khi tôi cúi người xuống
nhìn vào miệng lỗ tối om kia thì đúng lúc trông thấy nó đang bay qua, tôi sợ hãi
tới mất cả tâm trí, nửa đoạn đường sau cứ cúi gằm mặt mà đi, đương nhiên không thấy
cảnh nó nhảy ra từ chỗ đáng lý phải xuất hiện.

Chân tướng rõ ràng,
tôi thở phào một hơi.

Vì quần áo bị dính cả
một mảng màu đỏ lớn trông như máu nên kế hoạch tới khu vui chơi quyến rũ đàn ông
của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng, cuối cùng đành kết thúc sớm.

Sau khi lên xe, Tần
Mạch nửa cảm khái, nửa tức cười, nói: “Hôm nay em tới đây để biểu diễn sự thê thảm
của câu thành ngữ ‘tiền mất tật mang’ cho tôi xem đấy hả?”. Tôi trợn mắt lên trừng
hắn một cái, hắn vừa quay xe vừa trêu chọc tôi, “Hay em muốn nói cho tôi biết, rốt
cuộc làm chơi ăn thật thì phải như thế nào?”.

“Mẹ kiếp, đây sẽ không
tin vào phim Hàn Quốc nữa, cái gì mà công viên trò chơi là nơi tạo ra hồi ức đẹp
đẽ chứ!”. Tôi bực bội quay đầu đi không nhìn hắn. Phong cảnh ngoài cửa sổ trôi qua
liên tục, tôi quét mắt nhìn hắn một lúc, nhỏ giọng hỏi: “Tần Mạch, rốt cuộc hôm
nay anh có bị quyến rũ không hả... chút xíu xíu thôi?”.

Hắn trầm ngâm một hồi,
như đang cân nhắc xem trả lời như thế nào: “Hà Tịch, làm một so sánh nhé, nếu so
sánh việc quyến rũ đàn ông với bắt cá, nếu em tung lưới, tôi sẽ lặng im ngoan ngoãn
phối hợp chui vào lưới. Nhưng mà...”.

“Nhưng mà?”.

Hắn thản nhiên liếc
nhìn tôi: “Em dựng một cỗ đại bác, dùng lưỡi mác săn cá voi để đâm tôi một nhát”.

“Thế thì sao?”.

“Giờ xác tôi tan nát
trôi trên mặt biển ấy, em xem xem”.

Trong xe yên tĩnh rất
lâu, tôi thở dài một hơi: “Anh Tần, chúng ta đi ăn đi, tôi muốn ăn sashimi”.

Lần đầu tiên quyến rũ
Tần Mạch thê thảm hạ màn trong cảnh tôi điên cuồng ăn sashimi. Nhưng đến tối hôm
đó, trong lúc chúng tôi đang “hành sự” thì xảy ra một chuyện nhỏ…

“Ưm...”. Tần Mạch rên
lên một tiếng, động tác càng lúc càng nhanh, trong bóng tối, tôi chợt nhớ tới chuyện
kỳ dị sáng nay, cả người chấn động, thẳng tay đẩy Tần Mạch ra.

Tôi thở hổn hển liên
tục, hắn bừng bừng lửa giận: “Hà Tịch!”.

“Tôi… tôi nhớ ra rồi.
Nếu trong căn nhà ma đó toàn là máy móc, thế bàn tay tôi giẫm lên là thứ gì!”.

“Em quan tâm làm gì?”.

“Không được, không biết
rõ ràng thì không làm gì hết!”.

“Cuộc đời luôn có những
chuyện không hiểu rõ được”.

Như lời Tần Mạch đã
nói, cuộc đời luôn có những chuyện không hiểu rõ được, giống như việc tới tận bây
giờ tôi vẫn không biết thứ mình giẫm phải trong nhà ma là gì, cũng không biết tại
sao chúng tôi bắt đầu giản đơn, và... kết thúc cũng giản đơn.

Hết kỳ nghỉ Tết, đương
nhiên lại sắp bắt đầu công việc bận rộn. Tôi bận, Tần Mạch còn bận hơn tôi, vừa
nhãng ra một cái, đến khi tôi nhớ ra thì hai người chúng tôi đã chẳng gọi cho nhau
một cú điện thoại cả ba ngày nay rồi, với người mới bắt đầu yêu đương mà nói thì
chuyện này quả thực không hề bình thường.

Thế nhưng tôi cũng chẳng
có lòng dạ mà so đo những thứ ấy, đầu năm tôi nhận một hợp đồng, khách hàng là một
cặp vợ chồng mới cưới, nhà là một căn hộ loại nhỏ, yêu cầu thiết kế ấm áp mà có
cá tính. Hai vợ chồng đó và tôi sàn sàn tuổi nhau, người cùng tuổi luôn dễ nói chuyện,
chẳng bao lâu sau, tôi và bọn họ đã làm quen được với nhau. Ngày đầu tiên gặp mặt
tôi dựa theo cảm giác mà bọn họ nói để phác họa đơn giản mấy phương án thiết kế
cho họ xem, sau đó để hai người chọn vài cái hợp ý, về tôi sẽ vẽ chi tiết sau.

Buổi tối tôi đang ở
phòng làm việc vẽ thiết kế thì Trình Thần gọi điện tới.

Nhắc tới Trình Thần,
từ sau lần chị và Thẩm Hy Nhiên làm chuyện đó ở ngay cửa nhà tôi, tôi không gặp
lại chị nữa, đêm đó tôi tới nhà Tần Mạch, cũng làm vài việc không thể để người khác
nhìn thấy, chị không hỏi tôi đêm đó đã đi đâu, tôi cũng biết xấu hổ mà lảng tránh
chủ đề này. Thế nên hai chúng tôi đều ăn ý bỏ qua những chuyện ngày hôm đó.

Hôm nay chị lại gọi
cho tôi…

“Tịch Tịch, Thẩm Hy
Nhiên cầu hôn chị”.

Tôi sững ra: “Thế thì
tốt quá rồi… sao chị khóc?”.

“Chị, chị không biết,
chỉ không thể kìm được nước mắt... chị sợ, lại có... có chút cảm giác không biết
nói sao nữa”.

Tôi lau mồ hôi lạnh,
an ủi chị: “Vui quá nên khóc đó mà, hơn nữa tuổi của chị cũng kha khá rồi, chạy
trên con đường tình yêu với Thẩm Hy Nhiên lâu như thế cũng nên có kết quả rồi. Hai
người định khi nào tổ chức?”.

“Tháng ba này”.

Tôi gật đầu: “Được,
đến lúc đó em tặng chị một phong bì dày cui nhé”.

Trình Thần ở đầu dây
bên kia lại nói linh tinh thêm một hồi, tôi tỏ vẻ thông cảm, nghe hết đống từ ngữ
vô tổ chức của chị, tôi mới biết, hóa ra cô gái tôi nhìn thấy đang đi cùng với Thẩm
Hy Nhiên ở siêu thị là người thiết kế đám cưới mà anh ta mời tới, bắt đầu từ lúc
đó, Thẩm Hy Nhiên đã chuẩn bị một hôn lễ cực kỳ long trọng cho Trình Thần rồi, từ
cầu hôn tới kết hôn, từng bước đều được chuẩn bị kỹ càng. Anh ta muốn hoàn toàn
trói chặt người phụ nữ này, để trong thế giới của chị không chứa thêm được người
đàn ông nào khác nữa.

Tôi cảm thấy sau này
Trình Thần nhất định sẽ có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.

Trình Thần kể lể chuyện
của mình với Thẩm Hy Nhiên tới hơn hai mươi phút, đến lúc tôi nghĩ rằng cuối cùng
Trình Thần cũng bình tĩnh lại định ngắt máy thì chị đột ngột lên tiếng: “Đúng rồi,
còn chưa nói tới chuyện chính”.

Tôi bĩu môi: “Hả...
chị nghĩ là em rảnh lắm sao?”.

“Biết em bận chị mới
gọi cú điện thoại này cho em chứ”. Trình Thần đầu dây bên kia khụt khịt hít nước
mũi, “Em và Tần Mạch đang cặp với nhau à?”.

Tôi nhớ tới chuyện chị
tư thông với địch phản quốc, lạnh lùng cười một tiếng: “Nhờ phúc của chị”.

“Tịch Tịch, có thể nói
ra chuyện này là chị lắm mồm, nhưng chị cảm thấy, cô gái xem đối tượng yêu đương
là đối tượng để kết hôn như em thì nên tìm hiểu tình trạng kinh tế của đối phương
cẩn thận một chút”.

Tôi vừa xem xét bản
phác thảo mới vẽ ra, vừa trả lời: “Ờ, tình hình kinh tế của anh ta rất tốt, có nuôi
Hà Tịch như lợn thì cũng dư sức”.

“Chị biết hiện giờ Tần
Mạch tiêu tiền chắc chắn không thành vấn đề, cái chị nói là Tần Thị”.

Giọng Trình Thần có
chút nặng nề, tôi không thể không nghiêm túc nghe chuyện: “Tần Thị làm sao ạ?”.

“Hôm qua Thẩm Hy Nhiên
gọi điện cho người ta, chị vô ý nghe được mấy câu, hình như bảo vốn lưu động trong
nội bộ Tần Thị xảy ra vấn đề gì đó, ngay cả chủ tịch Tần ở Mỹ cũng quay về đích
thân cầm trịch. Chuyện cụ thể thế nào chị cũng không biết. Nhưng Tịch Tịch này,
gia đình như Tần Mạch, một khi xảy ra chuyện thì nhất định sẽ nghiêng trời lật đất,
đến lúc đó em...”.

“Đến lúc đó rồi hẵng
nói đi”. Tôi nghĩ sản nghiệp Tần Thị lớn như thế, sẽ không vì một chút vốn lưu động
mà bảo sụp là sụp được. Vả lại, dù Tần Thị thật sự xảy ra vấn đề gì đó, thì có quan
hệ gì với tôi và Tần Mạch chứ?

Tôi và hắn chỉ có quan
hệ tình cảm mà thôi.

Ngắt cuộc gọi của Trình
Thần, tôi cầm bút mà kiểu gì cũng không thể vẽ được nét nào lên giấy.

Không trấn tĩnh được
nổi, tôi dứt khoát ném bút đi, xách túi về nhà.

Đi qua con đường mỗi
ngày đều phải đi, rẽ qua khúc quanh, tôi trông thấy một chiếc xe việt dã quen thuộc
đang đậu ở dưới nhà, Tần Mạch dựa lên nắp capo trước của xe, đốm sáng màu da cam
lóe lên trên đầu ngón tay hắn.

Tôi gần như chưa bao
giờ nhìn thấy Tần Mạch hút thuốc, dù sau khi tôi và hắn qua tình một đêm thì “điếu
thuốc lá sau khi làm xong” nổi tiếng cũng chưa bao giờ xuất hiện trên tay hắn.

Tôi nhìn hắn, không
khỏi khe khẽ thở dài.

Hắn quay đầu lại trông
thấy tôi, lập tức đứng thẳng người, nhìn đồng hồ rồi cau mày hỏi: “Muộn thế này
à?”.

Tôi cong môi lên, bước
tới: “Anh có nói là sẽ tới đâu, chẳng lẽ ngày nào tôi cũng phải canh ở nhà chờ anh
đến chắc?”.

Hắn nhìn tôi một cách
cao ngạo: “Em không nên làm vậy sao?”. Vừa dứt câu này, bụng hắn chợt phát ra tiếng
“rồn rột”.

Tôi chớp chớp mắt, nhìn
gương mặt dưới ánh đèn đường vàng vọt hơi đỏ lên mà cười xấu xa. Thấy hắn sắp thẹn
quá hóa giận, tôi lập tức kéo tay hắn lôi lên nhà: “Nên, tôi nên chứ, thiếp chuẩn
bị thức ăn cho ngài ngay đây”.

Tôi và Tần Mạch rúc
lên chiếc sofa nhỏ vừa xem tivi vừa xì xụp ăn mỳ gói, Tần Mạch vừa ăn vừa lèm bèm:
“Hà Tịch, tôi nghĩ kiểu gì cũng không ra, sao tôi lại chạy tới chỗ em chứ”.

“Giờ anh nghĩ thông
rồi, đi đi”. Tôi vung vẩy đôi đũa về phía cửa nhà, làm bộ đuổi người.

Tần Mạch lạnh nhạt quét
mắt nhìn tôi một cái, “Giờ tôi vẫn chưa nghĩ thông”.

“Tần Mạch, anh đúng
là ấu trĩ”.

Hắn lạnh lùng hừ một
tiếng: “Thế thì đừng so đo với tôi nữa”. Nói xong bèn cướp mỳ của tôi để ăn.

Tôi vốn không đói lắm,
bèn đặt đũa xuống chống đầu quan sát hắn, Tần Mạch ung dung ăn hết mỳ trong ánh
mắt nóng rực của tôi, vừa lau miệng vừa hỏi: “Cô Hà này, cô lại đang nghĩ cách quyến
rũ tôi à?”.

“Đúng đấy, quyến rũ
được chưa?”.

“Còn cần cố gắng”.

“Ừ, nhưng tôi lại cảm
thấy mình thành công rồi”. Tôi ngang ngược nâng cằm Tần Mạch, nhẹ nhàng hôn lên
môi hắn, cười nói, “Ít ra giờ chỉ có tôi là dám làm thế này thôi”.

Hắn ngước mắt lên nhìn
tôi, cặp mắt dần dần trở nên sâu hun hút, ánh đèn phía trên rọi xuống, khiến tôi
nhìn thấy rất rõ ràng tơ máu vằn lên trong mắt hắn vì mệt mỏi quá độ.

“Hà Tịch”. Hắn nghiêm
túc gọi tên tôi, “Nếu cho em ra nước ngoài sống cùng với tôi, em có đi không?”.

“Đi bao lâu?”.

“Cả đời”.

Tôi im lặng: “Không
đi”. Tôi nhìn thẳng vào cặp mắt của Tần Mạch, nói, “Nói thế này dù có hơi quá đáng,
nhưng tôi sẽ không nhân nhượng trong chuyện tình cảm. Tần Mạch, tôi vẫn chưa thích
anh tới mức bỏ mặc tất cả”.

Hắn nhìn tôi rất lâu,
cuối cùng nhìn đi nơi khác: “Thế cũng tốt”.

Câu nói này của Tần
Mạch đã kết thúc cuộc nói chuyện giữa chúng tôi ngày hôm nay, lúc mười giờ tối,
Tần Mạch rời khỏi nhà tôi. Tôi đứng trước cửa sổ nhìn ánh đèn xe hắn đi càng lúc
càng xa, tôi nghĩ thầm, hóa ra giữa tôi và Tần Mạch ngoài tình cảm ra thì còn có
hiện thực khiến người ta khó chịu nhưng không thể không đối mặt.

Tôi không thích hắn
đến như thế, mà hắn cũng không phải không thể thiếu tôi.

Chương 29

Dù cuộc sống có trôi
qua như thế nào, trái đất vẫn quay tròn như một lẽ tất nhiên, mặt trời mọc rồi lại
lặn, thời gian chẳng chậm lại bước chân vì ai.

Chớp mắt đã tới đầu
tháng ba.

Sắp tới lễ kết hôn của
Trình Thần, chị cả ngày cứ lo lắng liên tục, ngày nào cũng liều mạng mua đồ, thề
phải tiêu hết sạch tiền lương tiết kiệm bao năm qua của mình, theo lời chị nói thì
là: “Tiền này sau khi gả vào nhà Thẩm Hy Nhiên thì không còn chỉ thuộc về mình chị
nữa, chị đổi hết thành quần áo, túi xách, mỹ phẩm, để Thẩm Hy Nhiên muốn dùng cũng
không dùng được”.

Đương nhiên, Thẩm Hy
Nhiên không thèm để ý tới món tiền còm cõi ấy. Có lúc Trình Thần còn phát cáu lên
với tôi, sao tiền trong thẻ chị ấy càng dùng càng nhiều thế. Tôi chẳng cần dùng
não cũng biết, ngoài cái tên vung tiền như rác Thẩm Hy Nhiên thì còn ai dỗ dành
cô vợ ngố này như thế chứ.

Mối quan hệ giữa tôi
và Tần Mạch cứ đều đều tiến bước... tôi nghĩ là như thế, nhưng theo lời Trình Thần
thì phải là: “Hai người đang yêu nhau đấy hả? Chị còn nghĩ hai người đã cưới nhau
được năm mươi năm rồi ấy chứ!”.

Tôi và Tần Mạch đang
nằm trong trạng thái “đám cưới vàng” - bên nhau hòa thuận, bởi chúng tôi đều ai
bận việc người ấy, thi thoảng gọi một cú điện thoại, nói chuyện thì phần lớn là
hẹn cùng ăn cơm, mà phần lớn ăn cơm cùng nhau là vì cùng lên giường...

Chuyện thế này bắt đầu
từ lúc nào, tôi cũng chẳng nói rõ được, tôi biết vấn đề Tần Thị gặp phải lần này
không hề nhỏ, áp lực và sự bận rộn của hắn có thể thấy rõ mồn một, mà tôi đang nhận
làm hai hợp đồng, ngoài ra còn phải mang theo nhân viên thực tập mới, cũng bận tối
tăm mặt mũi.

Đến tận cuối tháng hai,
tôi và Tần Mạch gần như mất liên lạc phải tới chục ngày, nếu không phải Trình Thần
đang mắc chứng lo lắng tiền hôn nhân, ngày nào cũng quấn lấy tôi, thực sự không
thể chịu đựng được mà nhắc nhở thì ngay cả bản thân tôi cũng sắp quên bẵng đi mất,
tôi là cô gái đã có bạn trai.

Tôi gọi điện cho Tần
Mạch hẹn thời gian gặp nhau, nhưng lần nào cũng vì “bận” mà phá sản.

Giận? Có lẽ có, nhưng
trước một đống bản vẽ dồn lại trước mặt, tôi nhanh chóng lờ đi thứ tâm trạng ấy.

Rất bận, đúng thế, đây
cũng thế. Thậm chí tôi còn chẳng có thời gian ngừng lại để thử nghĩ xem, tôi và
Tần Mạch có thật sự hợp nhau không? Thật sự có thể nắm tay nhau đi đến hết nửa đời
còn lại không?

Tình cảnh như thế còn
tiếp tục tới tận ngày kết hôn của Trình Thần.

Tháng ba, hoa xuân dần
dần nở rộ, các thứ bệnh tật cũng kéo nhau trỗi dậy. Tôi vinh quang bị cảm giữa lúc
công việc ngổn ngang, vì thế cũng đùn đẩy được việc làm phù dâu cho Trình Thần.

Vì gia đình nhà họ Thẩm
có các mối quan hệ phức tạp, lễ kết hôn được chia làm hai nơi, một thì tổ chức trên
bãi cỏ ở khách sạn theo kiểu châu Âu, một thì tổ chức trong cả căn phòng được thuê
trong khách sạn theo kiểu truyền thống Trung Quốc. Mà tôi thì đương nhiên được Trình
Thần mời tới dự bữa tiệc theo kiểu châu Âu kia, Tần Mạch lại được mời đến dự bữa
tiệc theo kiểu truyền thống. Thế nên đến khi tiệc đã sắp tàn, tôi và hắn cũng chẳng
chạm mặt nhau lấy một lần.

Dù là hôm nay, nhưng
việc của tôi cũng chẳng ít đi, nhân viên mới cứ gọi điện cho tôi hết cuộc này tới
cuộc khác, trái một câu hỏi chị Hà, phải một câu hỏi chị Hà, điện thoại từ bên nhận
thầu cũng không kém, tôi vừa sổ mũi, vừa trốn vào một góc gọi điện, vừa ngắt cuộc
này lại có tiếng chuông vang lên.

Tôi chóng mặt tới mức
định đập di động chạy lấy người, nhưng sau khi nhìn thấy cái tên nhấp nháy trên
màn hình điện thoại, tôi đành nhắm mắt xuôi dòng nhận cuộc gọi.

“Đại tiểu thư Trình
ơi, không phải chị đang kết hôn à? Sao còn có thời gian gọi điện cho em hả?”.

“Tần Mạch nhà em xảy
ra chuyện rồi, mau lên đây mà xem này”.

Tôi bị chấn động, vội
vã lắc lắc cái đầu đang choáng váng, xốc lại tinh thần cuống cuồng đi thang máy
lên tầng.

Cửa thang máy vừa mở
ra, Vương Đại Miêu đã lâu không gặp đang đứng ngay cửa thang máy, chào hỏi xong,
gã nhỏ giọng nói: “Trình Thần bảo anh ra ngoài này đón em, ở chỗ tít trong đó đều
là mấy nhân vật quan trọng trong giới, em vào nói đơn giản vài câu, uống đỡ mấy
ly rượu rồi đưa Tần Mạch đi là được rồi. Phần tiếp theo bọn anh sẽ giải quyết giúp
em”.

Tôi vừa đi vừa hỏi:
“Rốt cuộc là chuyện thế nào?”.

“Em biết gần đây tài
chính của Tần Thị gặp vấn đề không?”.

Tôi cau mày lên tiếng
đáp.

Đại Miêu bất đắc dĩ
nói: “Cái xã hội này, chỉ có dệt hoa trên gấm thôi, không có đưa than trong ngày
tuyết đâu, mà hòn đá tệ nhất rơi xuống đập trúng Tần Mạch”.

Chẳng có thời gian hỏi
tới cái khác, tiếp tân đã đẩy cánh cửa phòng tiệc ra giúp tôi, Vương Đại Miêu xuất
hiện cùng lúc với tôi thì không thích hợp, thế nên gã tránh ở một bên cửa ra hiệu
cho tôi vào trong. Tôi hít sâu vào một hơi, thầm nhủ, mẹ kiếp, Tần Mạch, đây đã
đi đến nước này vì anh rồi, nếu sau này anh dám có lỗi với đây, đây sẽ bôi thuốc
rụng lông lên lông mày nhà anh!

Trong phòng tiệc kiểu
Trung Quốc hiển nhiên quy củ chính tông hơn bữa tiệc kiểu Âu ở dưới kia rất nhiều,
tôi vừa vào đã trông thấy vợ chồng Thẩm Hy Nhiên và Trình Thần đang ở phía đông
phòng tiệc mời rượu khách khứa, mà bóng dáng thân quen kia lại đang đứng phía sau
một bàn tiệc ở phía tây, có một người đứng đối diện với Tần Mạch, hình như đang
nói chuyện gì với hắn, sau đó hai người nâng chén rượu trắng lên uống cạn.

Tôi chỉ cảm giác ruột
gan mình đau tới nỗi co giật, tôi cố vẽ ra một nụ cười rồi đi tới đó.

Cả bàn tiệc toàn là
đàn ông, trên mặt ai nấy đều là nụ cười khách sáo mà lịch sự, tôi không quen biết
ai, nhưng đều mỉm cười gật đầu, cuối cùng mới ôm lấy cánh tay của người đàn ông
đang ở bên cạnh mình: “A Mạch”. Tôi nhỏ giọng oán thán, “Không phải đã bảo anh tới
bệnh viện với em à?”.

Vừa lúc tôi đang bị
cảm, âm mũi đủ nặng, diễn kịch cũng không khiến người ta cảm thấy nghi ngờ.

Tôi ngước lên nhìn Tần
Mạch một cái, thần trí của hắn còn minh mẫn, đáp lại tôi một tiếng bằng giọng rất
rõ ràng: “Ừ, anh quên khuấy đi mất”. Miệng thì nói vậy, nhưng cơ thể thì không tự
chủ được mà nghiêng về phía tôi, tôi vội vàng giả bộ thân mật dán sát vào người
hắn.

Tôi đã từng chứng kiến
cảnh Tần Mạch chống đỡ khi uống say, hắn lúc nào cũng bảo vệ thể diện tốt như thế,
chẳng ai có thể nhận ra hắn còn có thể uống được bao nhiêu, nhưng tôi nghĩ dạ dày
của hắn đã liều mạng kêu gào rồi.

Tôi biết càng ở lại
đây thêm một phút thì Tần Mạch càng khó chịu. Không chờ nổi nữa, tôi dứt khoát chủ
động xuất chiêu, dù phải thiệt đôi chút...

Chịu thì chịu thôi...

“Thật ngại quá. Tôi
tên là Hà Tịch, là bạn gái của A Mạch”. Tôi mỉm cười nói với cả bàn tiệc toàn đàn
ông kia, “Vì tôi cũng là bạn thân của cô dâu nên cứ phải lo liệu bữa tiệc ở dưới
kia giúp chị ấy, thế nên bận đến giờ mới có thời gian lên đây được”.

“Cô Hà khách sáo rồi”.
Một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi cười to, đáp lời.

Một tay tôi vòng qua
eo Tần Mạch, tay kia thì tự rót cho mình ly rượu, nâng lên, nói: “Ly rượu này xem
như tạ lỗi với các vị vì Hà Tịch tới muộn, tôi xin được cạn trước”. Nói xong, bèn
ngửa đầu dốc sạch ly rượu.

Mọi người đồng loạt
nhướn mày nhìn tôi, nhất thời không ai lên tiếng đáp lời.

Tôi đành ngoan ngoãn
diễn vở kịch solo này, lại rót cho mình ly nữa: “Ly rượu này lại kính các vị, cảm
ơn các vị hôm nay đã quan tâm nhiều tới A Mạch”. Ngửa cổ uống ly thứ hai, tôi lại
nhanh chóng rót đầy ly thứ ba, “Ly thứ ba để xin lỗi mọi người, thật sự là vì hôm
nay tôi bị cảm...”.

“Cô Hà rất phóng khoáng”.
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi bảo tôi dừng lại, trông ông ta tai to mặt
béo, không biết bình thường ăn bao nhiêu dầu mỡ rồi, “Tôi thấy các vị đang ngồi
đây đều cảm thấy khâm phục tửu lượng của cô Hà...”.

Nhưng tôi không để ông
ta nói hết lời, về chuyện ăn nói tôi không đấu lại được với mấy lão cáo già này,
đành ra đòn phủ đầu trước: “Không dám, tôi nghe ngài nói chuyện, có cảm giác ngài
rất có tinh thần, nhất định cũng là người có tửu lượng cao, Hà Tịch xin được mời
ngài một ly để bày tỏ lòng kính phục”.

Chén rượu thứ ba dốc
cạn thấy đáy, tôi lập tức lại rót một ly, “Thực ra ngài không biết, trước đây tôi
đã từng đọc được tin tức về ngài trên mặt báo, vô cùng ngưỡng mộ, hôm nay được tận
mắt nhìn thấy ngài quả là vinh hạnh, ly rượu này, tôi lại xin kính ngài”.

Ly rượu này trong tay
tôi, một ly chắc khoảng bảy mươi lăm mililit, tôi liên tiếp uống bốn ly nghĩa là
trong bụng đã có gần ba trăm mililit rượu, ánh mắt mọi người nhìn tôi dần dần có
chút thay đổi.

Bàn tay đang đặt bên
eo tôi của Tần Mạch siết chặt, như lo lắng, tức giận, lại như cố gắng kiềm chế.
Tôi không để tâm tới hắn, rót tiếp cho mình ly rượu thứ năm, tiếp tục nói với người
đàn ông năm mươi tuổi kia: “Lúc nãy nghe ngài nói nể tửu lượng của tôi, Hà Tịch
thật sự cảm thấy vô cùng sợ hãi, tôi tin rằng chút trò vặt này của mình không đem
ra trước mặt trưởng bối như ngài được, nhưng vì ngài coi trọng điểm này của tôi,
xin để tôi lại kính ngài một ly, cảm tạ ơn tri ngộ của ngài”.

Đặt ly rượu đã trống
không lên mặt bàn, tôi lại chậm rãi rót đầy cho mình, lần này tôi cầm ly rượu lên
nhưng không vội vàng cất tiếng, mà đảo mắt quanh một vòng, nhìn xem còn có ai dám
bới lông tìm vết nữa không.

Quả nhiên, trên bàn
rượu chỉ sợ người liều mạng, lần này mọi người đều im lặng phối hợp với tôi.

Tôi cười cười, nói:
“Thật là ngại quá, mấy hôm trước sơ ý để bị cảm, hôm nay có hẹn với bác sĩ đến khám
bệnh, thế nên tiếp theo đây có lẽ không thể tiếp các vị được nữa, xin cho phép tôi
lấy ly rượu cuối cùng này để tạ lỗi với các vị”.

Một bình rượu trắng
bị tôi nhanh chóng uống cạn thấy đáy. Tôi khoác tay Tần Mạch, đưa hắn rời khỏi đại
sảnh bữa tiệc mà không hề mất chút lễ tiết nào.

Sau này nghe Trình Thần
nói, tôi đã trở thành một cái tên vang dội trong giới chính trị - kinh doanh ở thành
phố C rất lâu vì một bữa rượu này.

Đương nhiên những chuyện
đó không liên quan đến tôi.

Bên ngoài đại sảnh,
Vương Đại Miêu vừa lắc đầu vừa giơ ngón cái lên với tôi, nói: “Tịch ca, dù thời
gian có trôi qua thì ngài cũng ngày một dũng mãnh, tiểu nhân bái phục”.

Tôi chỉ lạnh nhạt quét
mắt nhìn gã một cái, giả vờ ngầu nói: “Gọi xe giùm tôi”.

Chỉ có tôi biết, giờ
tôi đã có phần không thể khống chế được cơ thể tê dại này rồi, tôi đứng vững người
lại, ôm chặt lấy Tần Mạch ở bên cạnh, mắt hắn đã nửa khép nửa mở, sắp nhắm lại tới
nơi rồi. Đại Miêu nửa dìu nửa lôi, đưa hai chúng tôi vào trong thang máy.

Vương Đại Miêu nhất
thời vẫn chưa thể rời khỏi bữa tiệc, chỉ có thể đưa tôi và Tần Mạch vào tận trong
xe taxi, dúi thêm một trăm tệ vào tận tay tài xế, dặn dò anh ta phải chăm sóc hai
chúng tôi cẩn thận. Gã xác nhận tình trạng của tôi và Tần Mạch vài bận, rồi mới
lên trên khách sạn.

Lên taxi, còn chưa ngồi
được ấm chỗ mà tôi đã cảm thấy dạ dày mình lạnh buốt, mở cửa sổ ra bắt đầu nôn ọe.
Tài xế ở phía trước luôn miệng kêu khổ, tôi quay đầu lại xem, không phải Tần Mạch
cũng đang úp sấp ở cửa sổ bên kia nôn thốc nôn tháo sao…

“Ha... Ọe!”.

Thật là một buổi tối
xui xẻo, trong xe nồng nặc mùi của bãi nôn, tôi vừa bò ra bậu cửa sổ khó chịu nôn
ra, vừa run rẩy buồn cười.

Tần Mạch, anh xem dáng
vẻ thê thảm vì cuộc sống của chúng ta đi...

Nhờ sự trợ giúp của
tài xế taxi, cuối cùng tôi và Tần Mạch đã về được đến nhà - nhà hắn.

Tôi hoa cả mắt, lần
mò trên người hắn rất lâu mới tìm được chìa khóa, vào nhà, lên trên tầng, vứt Tần
Mạch lên giường, sau đó tôi chỉ cảm thấy một trận hoa mắt váng đầu, trước mắt chợt
tối sầm, cơ thể mềm nhũn ra ngã trên mặt đất...

Bất tỉnh nhân sự.

Báo cáo nội dung xấu