Phía đông vườn địa đàng - Chương 20

Chương XX

Cả chú Lee và Cal đều cố
khuyên ông Adam vào ngày lễ Tạ ơn đừng ra ga đón chuyến tàu đêm Lark từ San
Francisco đến Los Angeles. Ông Adam lí luận:

- Tôi muốn thấy mặt nó
lúc vừa xuống xe lửa. Chắc nó đã thay đổi nhiều. Tôi muốn xem nó thay đổi ra
sao.

- Cậu ấy chỉ mới xa nhà
có hai tháng mà. - Chú Lee nói:

- Nhưng chắc nó đã thay
đổi nhiều. Những kinh nghiệm mới đã làm nó thay đổi nhiều hơn ta tưởng.

Dưới sự thúc giục của ông
Adam, họ đã đến nhà ga Southern Pacific Depot sớm hơn giờ tàu đến ngót nửa
tiếng đồng hồ. Abra đã chờ sẵn ở đó.

- Chắc cháu sốt ruột lắm
nhỉ? - Chú Lee hỏi.

- Còn chú thì sao?

- Chú cũng vậy. Để ý nhìn
kĩ xem trụ đèn hiệu đã bật qua màu lục chưa.

Thời biểu của các chuyến
tàu hỏa là một lí do hãnh diện hay lo ngại của hầu hết mọi người. Chợt từ xa,
trụ đèn hiệu từ màu đỏ chuyển qua màu lục và mấy ngọn đèn ở đầu máy của đoàn
tàu xuất hiện ở chỗ quanh và rọi thẳng tới sân ga. Nhiều người nhìn vào đồng hồ
tay trầm trồ: “Đúng giờ.” Mấy tiếng đó vừa nói lên niềm hãnh diện vừa tỏ vẻ hài
lòng. Giây phút đó rất quan trọng đối với chúng tôi.

Chiếc tàu hỏa Lark chạy
xộc tới như không định dừng lại. Chỉ đầu máy và các toa hàng hóa đã qua khỏi,
còi mới ré lên và cần thắng mới siết chặt cho con tàu dừng lại.

Phải một hai phút sau cả
nhà mới nhìn thấy Aron đứng chỗ nào. Trông chàng có vẻ lớn hơn hai tháng trước
nhiều.

Chàng đội một chiếc mũ
hẹp vành bằng phẳng ở phía trên đầu rất lịch sự. Khi thấy những người thân ra
đón, chàng vừa chạy vừa giở mũ ra phất. Họ nhận thấy mái tóc ngời sáng của
chàng đã được cắt cao như những sợi bàn chải dựng ngược lên. Cặp mắt chàng sáng
rỡ khiến cả nhà cười lớn một cách thích thú khi nhìn thấy chàng, Aron đặt va li
hành lí xuống nhấc Abra lên khỏi mặt đất. Sau khi đặt nàng xuống, Aron mừng rỡ
bắt tay ông Adam và Cal rồi chàng choàng tay quanh vai chú Lee siết chặt làm
chú ê cả người.

Họ rảo bước dọc theo
đường phố chính Main Street rẽ qua góc Central, ngang qua lò bánh mì Reynand
với cả đống bánh mì loại Pháp, ở cửa sổ. Bà Reynaud với mái tóc đen vẫy bàn tay
dính bột chào họ khi họ bước vào nhà.

- Có cà phê chứ chú Lee?
- Ông Adam hỏi.

- Tôi đã pha sẵn trước
khi chúng ta rời khỏi nhà.

Chú cũng đã bày sẵn đĩa
tách. Cả nhà xum họp vui vẻ. Aron và Abra, ngồi trên chiếc ghế trường kỉ. Ông
Adam ngồi trong ghế dựa dưới ánh đèn, chú Lee rót cà phê cho từng người và Cal
thì đứng trước cửa. Ông Adam lên tiếng:

- Ba muốn nghe về công
việc học hành của con mấy tháng nay ra sao. Con vẫn đạt kết quả tốt chứ?

- Tháng tới mới tới kì
thi ba ạ.

- Ồ, vậy à. Tốt. Ba tin
rằng con sẽ đạt một kết quả tốt.

Trên nét mặt của Aron
thoáng vẻ khó chịu.

- Chắc con đi đường xa
còn mệt, - ông Adam nói. - Để ngày mai chúng ta hãy nói chuyện nhiều.

Chú Lee góp ý:

- Theo tôi đoán thì chưa
hẳn Aron mệt, nhưng có lẽ cậu ấy không thích bận bịu.

Abra tìm cách giải quyết
vấn đề một cách tế nhị:

- Em không được phép vắng
nhà lâu. Anh Aron, đưa giùm em về nhà được không?

Ngoài đường, Aron khoác
vai đi sát vào Abra, chàng run vì lạnh và nói:

- Sắp có sương xuống nên
hơi lạnh.

- Về nhà anh thấy vui
chứ?

- Vâng. Anh vui lắm. Anh
có nhiều chuyện cần nói.

- Hôm nào anh lại đi?

- Trễ nhất là đến tối chủ
nhật.

- Chúng ta còn nhiều thì
giờ. Chiều mai khoảng năm giờ em sẽ đến. Tối nay, anh đừng vào nhà em nhé! Ba
em vừa mắng em một trận.

- Vì ông không thích anh
phải không?

- Phải.

Chàng bỗng thấy ngại
ngùng. Nàng cảm nghiệm được điều đó khi bàn tay của chàng nới lỏng ra trên cánh
tay mình, và trong thầm lặng nàng có thể thấy rõ điều đó trên nét mặt hơi ngước
lên của chàng.

- Em sẽ không nói với anh
về chuyện đó tối nay đâu.

- Em nên cho anh biết sự
thật. - Chàng ôn tồn nói. - Em vẫn còn muốn làm bạn đường với anh chứ?

- Dạ còn.

- Vậy là được rồi. Thôi
anh về. Mai chúng ta sẽ nói nhiều.

Chàng tạm biệt Abra ở
trước cổng nhà với một chiếc hôn phớt trên môi nàng.

Tối hôm ấy trong phòng
riêng, Aron ngồi khom người ở mép giường nhìn sửng xuống hai bàn tay đặt giữa
hai đầu gối. Chàng cảm thấy tuyệt vọng và bị phủ kín như một quả trứng bọc
trong chiếc khăn vải là tham vọng của cha mình. Mãi đến tối này, chàng mới nhận
ra mãnh lực đó. Chàng tự hỏi không biết mình có đủ nghị lực thoát ra khỏi mãnh
lực tuy êm ái nhưng bền bỉ đó không. Chàng đứng lên và nhẹ nhàng mở cửa phòng.
Dưới cửa phòng của Cal còn ánh đèn. Chàng gõ cửa rồi bước vào, không đợi trả
lời.

Cal đang ngồi bên một
chiếc bàn giấy mới và đang loay hoay với tờ giấy mỏng và một sợi ruy băng màu
đỏ. Khi Aron vào, Cal vội lấy một tờ giấy thấm lớn đậy lên vật gì trên bàn.

Aron mỉm cười hỏi: “Quà
tặng hả?”

- Vâng. - Cal trả lời
không để ý đến công việc đó nữa.

- Anh muốn nói chuyện một
chút được không?

- Được chứ! Anh cứ vào tự
nhiên. Nói nho nhỏ kẻo ba vào la. Ông không thích làm ồn.

Aron ngồi lên giường nói:

- Này Cal, anh không muốn
tiếp tục học ở đại học đó nữa.

Cal xoay đầu lại hỏi dồn:

- Anh không thích học ở
đó nữa à? Sao vậy?

- Anh chỉ thấy không
thích nữa, có vậy thôi.

- Anh chưa nói gì với ba
chứ? Ba muốn anh đi học nữa.

- Ba muốn không phải là
tao muốn.

Cal nhìn sửng vào anh
mình, mái tóc màu nhạt của Aron giống mái tóc của bà Kate, cặp mắt mở lớn cũng
giống mắt bà. Đột nhiên Cal hiểu vì sao cha mình thương Aron hơn mình, không
còn nghi ngờ gì nữa. Cal nói nhanh:

- Tùy ý anh. Nhưng ít ra
anh cũng nên học xong khóa học. Bây giờ khoan có quyết định gì đã.

Aron đứng dậy bước về
phía cửa và hỏi:

- Quà tặng ai vậy?

- Quà để tặng cho ba.
Trưa mai, sau bữa ăn anh sẽ biết.

Khi Aron trở về phòng
riêng. Cal giở gói quà ra. Chàng đếm mười lăm tờ giấy một ngàn đô mới một lần
nữa. Chúng còn mới và rít lại với nhau nên gây những tiếng sột soạt khi đếm.
Ngân hàng Monterey County Bank phải gởi đến San Francisco mới đổi được những tờ
giấy bạc đó, và phải nhờ anh Will Hamilton xác nhận nhà ngân hàng mới tin rằng
số tiền đó đúng là của Cal.

Cal gói những tờ giấy bạc
đó trong một miếng vải lụa và buộc chặt bằng một sợi ruy băng đỏ cuối cùng kết
lại thành một cái gút trông như một cái nơ. Cậu ta giấu gói quà dưới mớ áo sơ
mi trong bàn làm việc của mình rồi đi ngủ. Cậu ta dợt trước những gì mình định
sẽ nói.

- Con có cái này cho ba.

- Cái gì vậy?

- Một món quà.

Cal không biết sau đó
việc gì sẽ xảy ra.

Sáng hôm sau khi chú Lee
rót cà phê cho mình và cho Cal, thì Aron bước vào, cặp mắt chàng còn ngái ngủ
và hỏi:

- Chú Lee định cho ăn tối
vào lúc mấy giờ?

- Ồ, tôi chưa biết. Có lẽ
vào khoảng ba giờ rưỡi hay bốn giờ gì đó.

- Để năm giờ chú hãy dọn
được không?

- Cũng được. Mà chi vậy
Aron?

- Tôi muốn đợi Abra hẹn
đến giờ đó mới có thể tới được. Tôi có một dự tính muốn trình bày với ba tôi và
muốn có mặt nàng vào lúc đó.

- Được rồi, tôi sẽ làm
theo lời đề nghị của Aron.

Cal vội đứng dậy trở về
phòng riêng của mình. Cậu ta ngồi vào bàn, bật ngọn đèn học lên, nghĩ ngợi một
cách tức tối. Tự nhiên Aron đã cướp mất ngày lễ Tạ ơn đầy ý nghĩa của mình và
biến thành ngày quan trọng riêng của Aron. Đột nhiên Cal cảm thấy hổ thẹn một
cách cay đắng. Cậu đưa hai bàn tay lên ôm mặt và thốt lên: “Đúng là do lòng
ganh tị. Mình đang ganh tị, thật không xứng đáng chút nào.” Cậu cao giọng lặp
lại mấy tiếng: “Ganh tị! Ganh tị! Ganh tị!” làm như cứ la lớn lên như vậy là có
thể diệt được tính xấu đó ngay.

Cal đã thấy bình tĩnh trở
lại. Cứ tặng món tiền một cách lặng lẽ. Đừng hi vọng điều gì cả. Đừng nghĩ đến
chuyện gì khác. Đem tặng xong rồi quên phứt đi. Chỉ biết đến việc đem tặng là
xong.

Cal có cảm tưởng ngày hôm
đó dài bất tận. Cậu ta muốn rời khỏi nhà nhưng không được. Lúc 11 giờ trưa, ông
Adam ra văn phòng động viên đang đóng cửa để xét qua mấy danh sách thanh niên
mới được chuyển tới.

Aron hoàn toàn trầm tĩnh.
Chàng ngồi trong phòng khách xem tranh hí họa trong các tập san cũ “The Review
Reviews”. Mùi gà tây rô-ti từ dưới nhà bếp tỏa lên thơm phức khắp nhà.

Cal vào phòng riêng của
mình lấy gói quà ra đặt lên bàn, lựa lời viết thử một tấm thiệp để gắn lên gói
quà: “Caleb gửi cho ba” – “Của Caleb Trask gửi cho Ô. Adam Trask”. Tự nhiên Cal
thấy hồi hộp muốn nghẹn thở lòng bàn tay rịn ướt và khớp sợ. Cậu sực nhớ lại
buổi sáng mà cha cậu đến lãnh cậu ra khỏi phòng giam. Cậu nhớ đến những tình
cảm ấm áp, gần gũi và lòng tin cậy của cha mình. Chính ông đã nói lên điều đó
mà: “Ba tin cậy ở con.”

Cal cảm thấy nhẹ nhõm dễ
chịu khi nhớ đến câu đó.

Khoảng ba giờ chiều, Cal
nghe tiếng chân ông Adam trở về và nghe có tiếng nói chuyện thì thầm ở phòng
khách. Cal bước ra góp mặt với cha và anh ở đó. Ông Adam lên tiếng:

- Thời thế đã thay đổi.
Một thanh niên phải trở thành một chuyên viên nếu không nó sẽ không có tương
lai gì cả. Chính vì vậy mà ba hài lòng khi thấy con theo học đại học.

- Con cũng thắc mắc về
điều đó. - Aron nói.

- Vậy thì con đừng thắc
mắc gì nữa.

Cal ngồi lặng lẽ. Ông
Adam không để ý gì đến cậu ta.

- Người cha nào cũng muốn
con mình thành công, đó là điều tự nhiên. - Ông Adam nói tiếp. - Có lẽ ba nhìn
xa hơn con.

Chú Lee ló đầu vào nói:

- Chắc phải sửa lại sách
nấu ăn quá. Món gà tây chín sớm hơn là trong sách nói.

- Tốt! Cứ giữ cho nóng
nhé.

Ông Adam dặn Lee như vậy
rồi nói tiếp:

- Cụ Sam Hamilton đã thấy
trước điều đó. Ông ấy nói không còn có những triết gia phổ thông nữa. Sự hiểu
biết rất cao quý và đáng cho con người chú tâm trau dồi.

- Đúng như vậy. - Chú Lee
từ ngưỡng cửa nhà bếp nói vào. - Nhưng có người lại than phiền vì nó.

- Thật vậy à? - Ông Adam
hỏi.

Lee bước lên phòng khách.
Chú đang cầm chiếc muỗng nấu ăn thật bự trong tay phải nên tay kia bợ một cái
tô hứng bên dưới sợ làm giọt mỡ gà xuống tấm thảm, nhưng rồi chú lơ đễnh vung
chiếc muỗng lên làm văng mấy giọt mỡ gà tây giữa nền nhà. Chú say sưa nói:

- Có lẽ sự hiểu biết thì
quá lớn lao trong khi con người càng trở nên nhỏ bé đi. Có lẽ càng vùi đầu chạy
theo nguyên tử, họ đang mặc lấy vóc dáng của nguyên tử trong linh hồn. Có thể
một chuyên viên chỉ là một kẻ hèn nhát, đang nhìn ra ngoài chiếc lồng nhỏ bé
của mình với nỗi lo sợ.

- Đừng chua chát quá như
vậy. Chú có chống đối gì đại học không? Đó là vấn đề mà cha con tôi đang bàn.

- Xin lỗi. Độ này sao tôi
hay hứng bất tử. Không! Nếu đại học là nơi mà người ta có thể đến để tìm được
sự liên hệ giữa mình với toàn thể thế giới mình đang sống thì tôi không có gì
chống đối cả.

Có tiếng nước sôi réo
dưới nhà bếp vọng lên, chú Lee vội nói:

- Mấy bộ lòng gà đang
sôi.

Chú Lee bước nhanh theo
lối cửa thông xuống nhà bếp.

Ông Adam nhìn theo chú
với vẻ trìu mến nói:

- Chú ấy thật đáng mến.
Một người bạn tốt ít có! Con biết, gần đây ba cảm thấy hài lòng, ừ, có thể cho
là mãn nguyện nữa.

Ông mỉm cười với Aron:

- Mãi đến lúc con đi xa
ba mới có dịp nghĩ nhiều về con.

- Con nhớ nhà. - Aron thú
nhận. - Những ngày đầu xa nhà con tưởng có thể chết đi được.

Abra từ ngoài bước nhanh
vào, hai gò má ửng hồng. Nàng nói:

- Có ai thấy tuyết trên
núi Toro chưa?

- Có, bác có thấy. - Ông
Adam nói. - Người ta cho rằng đó là điềm tốt cho năm tới. Chúng ta nên mừng đi
là vừa.

- Cháu phải ráng ngồi ăn
cho xong bữa ở nhà trong khi cháu sốt ruột trông tới đây hết sức.

Chú Lee luôn miệng xin
lỗi về bữa ăn tối. Chú than phiền về cái bếp ga, than phiền về loại gà tây
không được ngon thịt như những con khác. Nhưng chú đã phải cười xòa khi cha con
ông Adam bảo rằng chú dài dòng như một mụ đàn bà lắm mồm để mong được những lời
khen nịnh.

Khai vị bằng món bánh
pudding trộn mận, ông Adam khui xâm banh và họ uống rượu một cách trịnh trọng.
Mọi người nâng li chúc cho sức khỏe nhau. Khi đã ăn hết phần bánh pudding, ông
Adam nói:

- Tôi thấy chúng ta chưa
bao giờ ăn một lễ Tạ ơn nào tuyệt như vậy.

Cal thò tay vào túi áo
bờ-lu-dông lấy ra gói quà cột ruy băng đỏ đẩy tới trước mặt cha.

- Cái gì vậy? - Ông Adam
hỏi.

- Dạ đó là một món quà
cho ba.

Ông Adam tỏ vẻ hài lòng
nói:

- Chưa đến lễ Giáng Sinh
mà đã có quà rồi. Không biết cái gì trong này đây.

- Chắc là một cái khăn
tay. - Abra đoán.

Ông Adam tháo gút cái nơ
và mở lớp giấy gói mỏng. Ông trố mắt nhìn xuống xấp giấy bạc.

Abra đứng dậy nhìn cho rõ
hỏi:

- Cái gì vậy?

Chú Lee đứng ở ngưỡng cửa
nhà bếp, chú để ý quan sát nét mặt của ông với vẻ lo lắng. Chú liếc nhanh về
phía Cal và thấy trong ánh mắt cậu ta ngời lên niềm hân hoan đắc thắng.

Ông Adam từ từ đẩy mớ
giấy bạc vàng ánh ra. Giọng thật xa xăm:

- Cái gì vậy? Cái gì…

Cal nuốt nước bọt giải
thích:

- Đó… là số tiền con đã
làm ra được… để tặng ba… để bù vào số tiền đã mất vì vụ rau diếp.

Ông Adam từ từ ngẩng mặt
lên hỏi:

- Con đã làm ra số tiền
đó hả? Bằng cách nào vậy?

- Con hùn với chú Will
Hamilton… buôn đậu. - Nó nói nhanh. - Con và chú ấy đặt mua trước với giá năm
xu một cân và chờ đến lúc giá đậu tăng vọt mới đem bán. Mười lăm ngàn đồng này
là tiền lời kiếm được. Con tặng cho ba.

Ông Adam sắp các tờ giấy
bạc mới lại cho ngay ngắn rồi gói lại cẩn thận. Ông thất vọng nhìn chú Lee… Cal
có cảm giác như một tai biến vừa xảy ra, một sụp đổ vừa ập tới khi nghe cha
mình nói:

- Mày phải đem số tiền
phi nghĩa này trả lại cho những người dân mà mày đã lấy của họ.

- Trả cho hãng buôn Anh
quốc British Purchasing Agency à? Họ không thể nhận lại số tiền đó. Họ đang
lùng mua khắp nước với giá mười một xu một cân đậu mà ba.

- Vậy thì mày hãy đem trả
thêm cho những nông dân mà mày đã cướp công của họ.

- Sao ba lại bảo là cướp
công được? - Cal gào lên. - Tụi con đã mua cho họ cao hơn giá thị trường đến
một xu rưỡi mỗi cân. Tụi con không cướp giật của ai hết.

Cal có cảm giác như mình
bị treo lơ lửng giữa khoảng không và thời gian như chậm hẳn lại.

Một lát sau ông Adam mới
bắt đầu trả lời. Ông nói thật chậm rãi rõ ràng:

- Ba đã đưa các thanh
niên ra mặt trận. Chính ba đã kí giấy cho họ ra đi. Một số sẽ tử trận và một số
bị thương tích, cụt tay cụt chân. Con thử nghĩ ba làm sao có thể nhẫn tâm hưởng
lợi vì cuộc chiến này được?

- Con đã bỏ công làm việc
chỉ vì nghĩ đến ba. - Cal nói. - Con muốn ba có số tiền đó để bù vào chỗ lỗ lả.

- Này Cal, ba không cần
tiền. Về vụ rau diếp ba không nghĩ rằng ba đứng ra làm vì lợi. Đó chỉ là một
loại tiêu khiển và ba đã không may mắn. Ba không cần tiền.

Cal nhìn sững trước mặt
và cảm thấy những cặp mắt của chú Lee, của Aron và của Abra chĩa thẳng vào mặt
mình. Cậu ta vẫn không rời mắt khỏi đôi môi của cha mình.

- Ba chấp nhận tinh thần
của món quà. - Ông Adam nói tiếp. - Ba cám ơn con về hảo ý đó…

- Con sẽ đem cất số tiền
này. Con sẽ giữ cho ba. - Cal nói nhanh.

- Không, ba sẽ không bao
giờ động tới món tiền này. Ba sẽ lấy làm sung sướng nếu con cũng tặng cho ba
món quà như anh con đã làm. Ba hãnh diện vì những gì nó đang làm.

Cặp mắt ông mở lớn hơn
một chút nữa và ông nói tiếp:

- Ba đã làm cho con bất
hạnh phải không? Đừng giận ba. Nếu con muốn tặng ba một món quà, thì con chỉ
cần cho ba một đời sống lương thiện của con. Đối với ba, đó là món quà giá trị
nhất rồi.

Cal cảm thấy nghẹn trong
cổ họng. Trán cậu toát mồ hôi xuống ròng ròng thấm vào môi mặn đắng. Bỗng cậu
đứng bật lên làm ngã chiếc ghế ra đằng sau. Cậu nín thở chạy ra khỏi phòng.

Ông Adam gọi với theo:

- Đừng giận nghe con!

Họ cứ để mặc cho Cal. Cậu
về phòng riêng, chống cùi chỏ lên bàn ôm cằm ngồi ủ rũ. Cậu muốn khóc nhưng
không sao khóc được. Chàng cố sao cho nước mắt ứa ra nhưng đầu chàng như một
khối sắt nóng nên nước mắt không thể thoát ra được

Một lát sau Cal đã thấy
hơi thở điều hòa, và đầu óc đã bớt nặng nề. Cậu cố gạt bỏ những ý tưởng hờn
giận, thù ghét ra khỏi tâm trí. Cậu cố gắng một cách mệt mỏi vì uất hận đã thấm
sâu vào khắp cơ thể mình, làm nhiễm độc từng mạch máu. Cậu cảm thấy không thể
chế ngự nổi mình.

Rồi đến một mức độ mà cả
sự chế ngự lẫn lo sợ đều biến mất trong đầu, nhường chỗ cho nỗi đắc thắng đau
đớn. Cal cầm cây bút chì lên vẽ những đường vòng hình trôn ốc trên tờ giấy
thấm. Khoảng một tiếng đồng hồ sau khi chú Lee bước vào thì Cal đã vẽ được hàng
trăm cái hình vòng trôn ốc và những hình ấy càng lúc càng nhỏ dần. Cậu không
nhìn lên.

Chú Lee nhẹ nhàng khép
cửa lại và nói:

- Tôi đem vào cho cậu một
tách cà phê đây.

- Tôi chẳng thiết uống gì
cả. À, thôi được. Cảm ơn chú Lee nhé. Chú tử tế với tôi lắm.

- Cậu hãy ngừng lại đi.
Tôi van cậu. - Chú Lee nói.

- Ngừng cái gì? Chú muốn
tôi ngừng cái gì mới được chứ?

Chú Lee lúng túng nói:

- Đã có lần tôi nói với
cậu rằng tất cả đều tùy ở cậu. Tôi nói với cậu rằng, cậu có thể chế ngự được
nếu cậu muốn.

- Chế ngự cái gì? Tôi
không hiểu chú đang nói cái gì?

- Này Cal, cậu không hiểu
tôi đang nói gì sao? Ông ấy không thể nghĩ khác hơn. Ông ấy không chọn lựa được
một điều gì. Nhưng cậu thì khác. Cậu có nghe tôi nói gì không? Cậu biết chọn
lựa điều gì nên làm, điều gì không nên.

Những vòng trôn ốc mỗi
lúc càng nhỏ đến nỗi những đường bút chì xoắn lại thành một chấm đen sáng bóng.
Cal lặng lẽ nói:

- Có gì đâu mà chú làm ra
vẻ quan trọng quá vậy? Chú làm như tôi sắp giết người nào không bằng!

Cả hai đều im lặng. Một
lát sau khi Cal quay mặt lại thì không thấy chú Lee trong phòng nữa. Tách cà
phê đang bốc hơi trên bàn. Cal bưng uống dù vẫn còn nóng bỏng, rồi trở ra phòng
khách.

Ông Adam nhìn lên với vẻ
ân hận.

Cal nói:

- Xin lỗi ba. Con không
biết trước được ý ba về món tiền này…

Cậu cầm gói tiền lên nhét
vào túi trong của chiếc áo blouson rồi bất ngờ nói:

- Để con nghĩ xem sẽ làm
gì món tiền này. Mọi người đi đâu rồi ba?

- Ồ, Abra phải về nhà.
Aron đi theo đưa nàng ra. Còn chú Lee thì đi có việc.

- Con cần đi dạo một lát.
- Cal nói.

Đêm tháng mười một đã
buông hẳn xuống. Cal lách ra khỏi cửa nhà bếp, ngang qua khoảng sân nhà bếp,
bước ra ngoài.

Đầu óc Cal gần như tê
liệt. Cậu thấy bóng Aron dưới ánh đèn đường cách đó khoảng ba dãy phố, đang đi
về phía mình. Chỉ cần nhìn lối bước chân khá dài và dáng dấp Cal cũng đủ biết
ngay là anh nó.

Cal bước chậm lại và khi
Aron đến sát bên mình, cậu liền lên tiếng:

- Hì, tôi đang tìm anh
đây.

- Anh rất buồn về chuyện
xảy ra hồi chiều. - Aron nói.

- Anh có can thiệp gì
được đâu. Thôi quên vụ đó đi.

Rồi cậu quay ngược lại
cùng sánh bước bên cạnh Aron và nói:

- Tôi muốn chỉ cho anh
thấy cái này lạ lắm.

- Cái gì vậy?

- Ồ, cái này lạ và hay
lắm. Anh sẽ ngạc nhiên vô cùng.

- Được rồi, nhưng có lâu
lắm không?

- Không. Không lâu lắm.
Mau lắm.

Hai anh em đi ngang Đại
Lộ Central Avenue rẽ qua đường Castroville Street.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.