Nữ hoàng và kẻ cướp - Chương 06 - Phần 3
Do lựa chọn một ngành nghề có đặc thù khá
tự do, nên thời gian anh ở nhà thường nhiều hơn thời gian đi ra ngoài, thói
quen của Bối Bối là phải được dắt đi dạo sáng và chiều, những loại chung cư như
thế này đa phần là người trẻ ở, quan hệ hàng xóm làng giềng nhạt nhẽo, nhưng vì
Bối Bối trông khá xinh xắn nên thu hút không ít những ánh mắt trầm trồ, anh
cũng quen rồi.
Người duy nhất anh có ấn tượng khá sâu sắc
chính là Diệp Tề Mi.
Lần đầu gặp cô ấy là lúc anh đang dắt chó
đi dạo, Bối Bối đang cuồng chân nên vừa ra khỏi thang máy đã bứt dây phóng đi.
Anh ngẩng đầu lên còn chưa kịp gọi thì đã
nhìn thấy cô mặc một bộ đồ công sở nghiêm nghị đang sải bước đi tới, Bối Bối
nhìn thấy cô cũng không chạy nữa, cứ đi vòng vòng quanh cô, sau đó chồm hai
chân trước lên người cô.
Không có tiếng hét nào vang lên như anh
tưởng, sau đó cô ngồi xuống. Anh chạy lại định xin lỗi, không ngờ lại nhìn thấy
nụ cười của cô như lan ra đến tận khóe mắt, cô đưa tay vui vẻ gãi gãi vào cằm
Bối Bối, giọng nói cũng hết sức mềm mại: “Bảo bối nhà ai thế này? Thích tao đến
thế sao?”.
Chẳng có lý do gì, anh chỉ là không thể
quên được cảnh tượng lúc đó, anh đã hơn ba mươi tuổi, trước đây đương nhiên
cũng đã từng yêu, nhưng cơ bản đều là người yêu anh anh không yêu, người anh
yêu không yêu anh. Lần này trái tim lại rung động, nên quyết định dù có thể nào
cũng nhất định phải nắm bắt lấy.
Từ đầu đã biết cô vẫn còn độc thân, nhưng
anh muốn sau khi hai người tự nhiên thân quen nhau mới chính thức đề cập tới
vấn đề theo đuổi, không ngờ vì vậy mà chậm một bước, trong cuộc sống của cô lại
xuất hiện một anh chàng tên Thành Chí Đông.
Không sao, anh quay người đi về phía quầy
tính tiền, anh chàng đó đúng là sẽ mang lại chút phiền phức, nhưng anh ta lại
có một nhược điểm chí mạng.
Thành Chí Đông, lúc cần anh thì anh lại
không có mặt, thứ quan hệ như vậy có thể kéo dài bao lâu?
Ánh nắng mặt trời quá rực rỡ, mặt đường bốc
hơi nóng hừng hực, không khí mát mẻ trong xe nhanh chóng bị trung hòa, nhưng cô
vẫn không muốn kéo cửa kính lên, đột nhiên rất nhớ anh, muốn chỉ cho anh xem em
bé kia thật đáng yêu.
Hoặc nên nói thế này, kẻ cướp, lần này thì
anh gây họa lớn rồi.
Bối Bối vươn đầu lên, cái mũi nhọn của nó
cọ cọ vào tai cô, khiến cô giật mình trở về thực tại, Diệp Tề Mi cười đưa tay
vuốt ve nó: “Bối Bối ngoan, giờ thì không thơm được”.
Diệp Tề Mi từ chối đề nghị đưa cô lên lầu
của Lận Hòa, cô chầm chậm bước vào văn phòng trước ánh mắt kinh ngạc của lễ
tân, vừa ngồi xuống việc đầu tiên cô làm là gọi trợ lý vào.
“Tiểu Mai, phiền cô giúp tôi một việc”.
“Việc gì vậy? Luật sư Diệp”.
Gần đây sắc mặt luật sư Diệp hình như không
được tốt, đặc biệt là hôm nay, lúc bước đi hình như rất khó khăn, đã quen với
hình ảnh nhanh nhẹn dứt khoát hàng ngày của cô, nên cô trợ lý rất không quen
khi nhìn thấy dáng vẻ chậm chạp vừa rồi của cô.
Tề Mi rút một tờ giấy ghi chú ra vừa viết
vừa nói: “Không có gì, sáng nay tôi không cẩn thận trượt chân ngã. Giúp tôi tới
cửa hàng điện tử gần nhất mua chiếc điện thoại series như thế này, tôi đang cần
dùng gấp, cảm ơn cô”.
“Điện thoại?”.
“Ừ, tôi làm rơi hỏng rồi”.
Lôi từ trong túi ra chiếc điện thoại xấu số
vứt lên bàn, Diệp Tề Mi cười khổ.
Ngã thế nào không biết mà đến điện thoại
cũng chịu số phận bi thảm thế, trợ lý rất kinh ngạc. Nhưng cô biết mình không
nên nhiều lời, đón lấy tờ giấy, dạ một tiếng rồi đi ra ngoài.
Trên bàn bầy la liệt những giấy tờ đang chờ
xử lý, Diệp Tề Mi đẩychúng sang một bên, chỉnh lại tư thế ngồi, bình tĩnh suy
nghĩ thật kĩ.
Cảm thấy mệt mỏi, cô dùng hai tay ôm đầu.
Cô lúc nào cũng tràn đầy tự tin với bản
thân mình, công việc cuộc sống tự mình sắp xếp rất ổn, mặc dù độc thân đã lâu
nhưng cảm thấy vô cùng thoải mái. Cô đã nhìn thấy quá nhiều ví dụ về những đôi
nam nữ từ yêu đương đến chia li đôi đường đến mức trơ lì rồi, chỉ tự nhắc mình
là đừng bao giờ đi vào vết xe đổ của họ.
Chưa bao giờ cô tin rằng tình yêu ngọt ngào
ân ái giữa nam và nữ có thể kéo dài mãi mãi, mỗi người đều là một cá thể độc
lập, những biến đổi huyền diệu về mặt hóa học trong cơ thể khiến hai người
trong lúc khao khát nhau đã ao ước được hòa tan làm một, nhưng khi đến giờ,
tiếng chuông đồng hồ mười hai giờ dành cho Lọ Lem sẽ điểm, hoàng tử sẽ nhận ra
rằng người đang đứng bên tay trái mình đây không phải là công chúa, còn đối với
công chúa mà nói, chuyện ếch biến thành hoàng tử mãi mãi chỉ là truyện cổ tích,
hiện thực chỉ có hoàng tử biến thành ếch mà thôi.
Chính vì vậy, cô tận hưởng từng phút từng
giây ở bên Thành Chí Đông. Hai người đều là những cá thể độc lập, cô không
cưỡng ép đối phương chỉ vì mối quan hệ này mà phải hi sinh cuộc sống, công
việc, tôn nghiêm và sự tự do của bản thân, đối phương cũng không yêu cầu cô làm
thế.
Cuộc sống của người đàn ông này chính là
không ngừng chinh phục những điều mới mẻ, cô thích nhìn thấy anh năng động sôi
nổi, nhìn thế giới bằng con mắt tự tin, chưa bao giờ cô nghĩ đến một ngày nào
đó, anh sẽ dừng bước bên cạnh mình, trở thành một người chồng bình thường không
chút hoài bão như bao người đàn ông khác.
Nhưng giờ thì khác, có con rồi thì khác.
Không có sự chuẩn bị trước, cô cũng chưa
bao giờ nghĩ tới việc phải xử lý thế nào, chắc anh cũng thế.
Diệp Tề Mi đưa tay ra, nhấc điện thoại bàn
lên định bấm số, bấm được vài số lại dừng lại, mình vẫn chưa suy nghĩ xong mà,
kẻ cướp, em phải nói với anh thế nào đây?
Không được, chuyện này không thể không nói,
bất luận thế nào thì cũng phải đối diện với anh một lần, huống hồ anh có quyền
được biết, những ngón tay tiếp tục ấn xuống, rất nhanh đã bấm xong dãy số quen
thuộc.
Vội ra sân bay, trên đường đi Thành Chí
Đông gọi điện thoại mấy lần, đầu bên kia liên tục báo về số điện thoại không
liên lạc được, lái xe nhìn gương chiếu hậu thấy anh nhăn trán nhíu mày liên
tục, vốn rất sùng bái ông chủ lớn này, anh ta lấy hết dũng khí dùng thứ tiếng
Anh bồi của mình nói với anh trước khi tới nơi: “Ở Philippines mọi chuyện rất
ổn, không sao cả”.
Anh nghe thấy vậy liền cười, “Tôi biết, tôi
gọi về Trung Quốc”.
“Trung Quốc? Trung Quốc cũng xảy ra chuyện
gì sao?”. Lái xe thắc mắc.
Cửa vào đường bay quốc tế đã hiện ra trước
mặt, anh xua tay, mở cửa xuống xe.
Cho tới tận khi máy bay cất cánh vẫn không
gọi được, cô tiếp viên hàng không bước tới mỉm cười cúi người chào, anh gật
đầu, đang ấn vào nút tắt nguồn thì chuông điện thoại đổ dồn, lập tức bắt máy,
đầu dây bên kia giọng rất nhẹ: “A lô?”.
“Tề Mi, sao vừa sáng sớm mà điện thoại của
em đã không gọi được thế?”.
Nín thở một lúc không biết nên thở ra hay
hít vào, Thành Chí Đông kìm lại trong phổi nói một hơi.
“Rơi hỏng rồi”. Cô giải thích đơn giản,
“Chí Đông, giờ anh nói chuyện có tiện không?”.
Cô tiếp viên đứng bên cạnh nụ cười dần trở
nên gượng gạo, anh liếc nhìn cô ta một cái rồi nói tiếp: “Nhà máy ở Philippines
xảy ra chuyện, giờ anh phải sang đó ngay, vừa lên máy bay”.
Đầu dây bên kia im lặng.
“Bảo Bảo?”.
“Thôi vậy, bao giờ tới nơi anh gọi cho em”.
Giọng cô lạnh nhạt.
“Đợi một chút”. Nụ cười trên môi cô tiếp
viên sắp biến mất, biết là không thể nói thêm, nhưng anh có cảm giác cuộc điện
thoại này không thể ngắt giữa chừng: “Có chuyện gì phải không? Đã xảy ra chuyện
gì phải không?”.
“Chí Đông…”. Lần đầu tiên cô ngập ngừng
trên điện thoại.
Tính cách cô không ưa dài dòng văn tự, hiếm
khi lại ngập ngừng thế này, trái tim Thành Chí Đông chợt trống rỗng, không biết
là thứ cảm giác gì, không kịp nghĩ ngợi, anh lập tức bước ra ngoài: “Bảo Bảo,
em mau nói đi”.
Người ngồi hạng ghế VIP không nhiều, tất cả
mọi người đều đang nhìn anh chờ đợi, cô tiếp viên hàng không đưa tay kéo anh
lại, đến cơ trưởng cũng biết chuyện:
“Mời anh ngồi nguyên ở vị trí, máy bay
chuẩn bị cất cánh rồi”.
“Anh đến nơi rồi nói tiếp”. Nghe thấy đầu
dây bên kia có vẻ ồn ào, Diệp Tề Mi cúp máy.
Cuối cùng thì máy bay cũng cất cánh thuận lợi,
tiếp viên hàng không mang đồ ăn ra. Không còn tâm trạng mà ăn uống nữa, Thành
Chí Đông mở rèm cửa sổ để ánh nắng chiếu vào.
Ánh nắng dát vàng lên biển mây trắng nõn,
anh đã rất quen với khung cảnh này tuy nhiên anh chưa bao giờ thấy nhàm chán,
đi khắp thế giới, anh đã quen những ngày sống trên mây, nhưng giờ nhìn ra ngoài
đó anh chỉ thấy một cảm giác chán ngán.
Vừa rồi chỉ kịp nói với cô ấy vài lời qua
quýt, nhưng con người đúng là rất kì lạ, đối với người mà mình quan tâm, chỉ
một thay đổi nhỏ trong giọng nói cũng có thể nhận ra, cho dù không được mặt đối
mặt, cho dù cách nhau một khoảng cách rất xa.
Tề Mi, đã xảy ra chuyện gì? Em muốn nói
điều gì?
Tâm trạng anh bồn chồn không yên, chỉ vài
giờ bay ngắn ngủi mà anh nhìn đồng hồ không biết bao nhiêu lần, cứ như kim giờ
trên mặt đồng hồ bị dính keo vậy, sao mãi không thấy di chuyển.
Tiếp viên hàng không đi qua đi lại len lén
quan sát anh, nét mặt còn lo lắng hơn anh, cuối cùng khi máy bay hạ cánh, mọi
người ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Máy bay vừa dừng lại anh đã chụp lấy điện
thoại gọi cho cô, lần này thì đã gọi được di động, nhưng tín hiệu báo máy bận.
Càng thêm bất an, anh đợi thêm một chút nữa
rồi gọi lại.
Lòng càng lo lắng bước đi càng vội vàng,
anh vừa gọi vừa bước ra cửa, người của công ty cử ra đón đã đứng đợi ở cửa ra
của sân bay, nhìn thấy anh nét mặt người nào người nấy đều trở nên căng thẳng.
Anh không để ý tới bọn họ, cuối cùng điện
thoại cũng thông, chỉ mới có vài giờ đồng hồ trôi qua, nhưng nghe thấy hơi thở
của cô tim Thành Chí Đông đập rất nhanh, anh ho nhẹ một tiếng rồi mới nói: “Bảo
Bảo, anh vừa xuống máy bay, giờ có thể nói chuyện được rồi”.
Đầu dây bên kia rất ồn ào, nghe như có
tiếng đàn ông đang nói: “Bảo Bảo! Có phải là anh ta không? Để ba nghe”.
Bảo Bảo?Ai đang gọi cô ấy là Bảo Bảo? Thành
Chí Đông không hiểu.
Lại có giọng nữ cất lên, “Mình à, mình đừng
nói nữa”.
“Bảo Bảo, em đang ở đâu?”. Anh hỏi dò một
câu, cuối cùng cũng nghe thấy Diệp Tề Mi trả lời, “Chí Đông, em đang ở nhà”.
“Ở nhà?”.
“Ừ, ba mẹ em đang ở đây”.
Hơi bất ngờ, nhưng anh vội hỏi vào việc
chính, “Em muốn nói gì với anh thế? Mau nói đi”.
Cầm điện thoại đi ra ngoài ban công, Diệp
Tề Mi ra hiệu cho ba mẹ, ngăn họ đi theo, rồi đưa tay đóng cửa ra ban công lại,
cô chống khuỷu tay lên lan can ban công, trước khi nói cô hít nhẹ một hơi.
“Bảo Bảo? Sao em không nói gì?”.
Ban công trồng rất nhiều hoa và cây cảnh,
những bông hoa nhỏ rung rinh dưới ánh nắng mặt trời, hương thơm thoang thoảng,
ánh mặt trời chiếu thẳng vào mặt khiến cô nhớ lại khi mình còn nhỏ, nghỉ hè
mang ghế ra đây ngồi làm bài tập, bên cạnh đặt nửa quả dưa hấu, chiếc thìa bạc
cắm ở giữa, vừa viết vừa múc dưa ăn.
Nghĩ tới đó, cô mỉm cười, “Chí Đông, anh
tìm chỗ nào ngồi xuống đi”.
“Hả?”. Câu nói này nghe lạ quá, anh không
hiểu.
“Hoặc dựa vào tường cũng được, xong chưa?”.
“Tề Mi, lẽ nào cảm nắng cũng để lại di
chứng sao?”.
Không muốn nói như vậy, nhưng đúng là anh
không hiểu đang xảy ra chuyện gì, Thành Chí Đông chân thành, nghiêm túc đặt câu
hỏi.
Cô cười, biết anh không nhìn thấy mình
nhưng Diệp Tề Mi vẫn trừng mắt đáp, “Kẻ cướp, em đang mang thai con anh”.
Sân bay chỗ nào cũng ồn ào nhưng đầu dây
bên kia thì hoàn toàn ngược lại, cô đang ở một nơi rất yên tĩnh, một mình,
không có ai làm phiền, vì thế giọng nghe rất rõ, hình như còn nghe thấy cả
tiếng cười nhỏ, trong giọng nói có chút trách móc, anh nghe mà như có cảm giác
cô đang làm nũng.
Anh nghe rất rõ, nhưng trong đầu lại hiện
ra một hình ảnh chẳng ăn nhằm gì với chuyện cô vừa thông báo. Mái tóc đen nhánh
của cô trong ánh nắng sớm, khuôn mặt trắng bóc vùi vào chăn, khi lật người đưa
tay ra níu chặt cánh tay anh, khi ngủ bàn tay nắm tròn đặt trong lòng bàn tay
anh, nếu tỉnh dậy giữa đêm, vừa vào giường sẽ rúc ngay vào lòng anh rúc lấy rúc
để tìm hơi ấm, ôm anh rất chặt, sau khi cơ thể đã ấm lên mới thở ra thỏa mãn.
Và cả hình ảnh cô nghiêng người tránh trái né phải, rõ ràng không phải đối thủ
của anh, nhưng vẫn không ngần ngại túm chặt lấy tay anh, nhảy khắp giường để
tránh, vừa nhảy vừa không ngừng kêu la xin tha: “Chí Đông, Chí Đông”.
Trong cuộc đời anh, lần đầu tiên anh sợ có
người sẽ không thể ở bên mình mãi mãi, sợ cô bị thương, sợ cô ốm, sợ cô buồn,
sợ cô không vui, không hạnh phúc, sợ cô cuối cùng sẽ giống như những người phụ
nữ khác, không thể chịu đựng được khi anh luôn không ở bên cạnh.
Không phải sợ cô không yêu mình, mà là sợ
cô yêu mình, sau đó vì yêu, nên mới ra đi.
Nhưng giờ thì đã khác, cô đã mang trong
mình đứa con của anh, có con, mọi việc sẽ khác.
Túm chặt điện thoại, Thành Chí Đông thở rất
khó khăn. Hơi thở trong ngực cứ lơ lửng, nóng hổi, nhưng không tìm thấy lối ra,
toàn bộ cơ thể cứng đờ, mọi thứ bên cạnh trở nên trống rỗng, những người trong
công ty tới sân bay đón anh đã đi tới, gọi nhỏ vài câu, thấy anh không có phản
ứng gì, quay sang nhìn nhau, cuối cùng cũng có người lấy hết can đảm bước lại
gần anh lớn tiếng gọi: “Tổng giám đốc Thành, anh sao vậy?”.
Đầu dây bên kia rất lâu không thấy có phản
ứng gì, Diệp Tề Mi nhìn điện thoại lạ lẫm, hình như bên đó có ai đang dùng
tiếng Anh để nói gì đó, Diệp Tề Mi cũng gọi: “Chí Đông, có người tìm anh”.
Thành Chí Đông bừng tỉnh, nhìn người vừa
gọi bằng ánh mắt bực bội, anh cầm điện thoại tiếp tục đi về phía trước.
Một đoàn người cun cút theo sau, chàng trai
trẻ vừa rồi lúc này “ớ” một tiếng, đi cuối hàng cúi đầu oán trách bản thân,
xong rồi, bị ghét rồi, sau này làm sao nhìn mặt ông chủ đây?
“Chí Đông, anh nghe thấy không? Về em bé,
có chút vấn đề…”.
Có chút vấn đề? Cô ấy muốn làm gì? Hiểu rất
rõ tính cách của cô, không biết tiếp theo cô sẽ làm gì, Thành Chí Đông lo lắng,
cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói của mình, anh nói lớn bằng tiếng Trung:
“Dù có vấn đề gì cũng đợi anh về rồi nói, giờ anh xuống nhà máy một chút, sẽ
quay lại Thượng Hải ngay, em ở nhà đợi anh, không được đi đâu, không được lái
xe, không được làm bừa, em có nghe thấy không hả?”.
Hả? Cô cầm điện thoại để xa tai một chút,
Diệp Tề Mi trừng mắt nhìn nó, bắt đầu nổi giận, nói gì vậy? Phản ứng của người
đàn ông này đúng là mang tác phong của kẻ cướp.
Vốn ý của cô cũng là đợi anh về mới giải
thích rõ ràng, nhưng nghe khẩu khí của anh cứ như là tất cả mọi chuyện tiếp
theo đều do anh quyết định không bằng.
Diệp Tề Mi thật sự tức giận, anh không hiểu
cô như vậy sao.
Thấy cô im lặng, Thành Chí Đông lập tức
tỉnh ra. Hỏng rồi, giận quá quên mất cô là người ưa mềm không ưa cứng. Việc xảy
ra đột ngột, nhưng anh biết chưa bao giờ cô có ý nghĩ mình sẽ sinh một đứa con,
cô là người của chủ nghĩa độc thân, công việc bận rộn, hơn nữa cô quá độc lập,
cô không có nghĩa vụ phải sinh con cho anh…
Đầu óc Thành Chí Đông rối loạn, lòng bàn
tay bắt đầu rịn mồ hôi, điện thoại trơn tuột như sắp không giữ nổi.
Chỉ muốn lập tức được gặp cô, nhưng giờ hai
người cách xa ngàn dặm, nếu cô dùng tác phong và tốc độ giải quyết sự việc
nhanh như gió của mình để hành sự thì cho dù anh có mọc thêm đôi cánh cũng
không về kịp, sợ cô cúp máy, giọng anh gấp gáp: “Bảo Bảo, anh xin lỗi. Thái độ
vừa rồi của anh không tốt. Anh muốn, anh muốn em sinh con, nếu em không có thời
gian anh sẽ nuôi. Dù có chuyện gì em cũng đừng quyết định một mình, đợi anh
quay về có được không?”.
Nói linh tình gì vậy? Vừa rồi còn muốn cúp
máy, nhưng nghe xong những gì anh nói, cô không nhịn được cười, vội vàng nén
lại, nói: “Anh đâu có phải là hải mã, định nuôi thế nào?”.
“Hải mã?”. Nghe không hiểu từ này có nghĩa
gì, Thành Chí Đông đột ngột dừng bước, đoàn người phía sau đang theo đà đi tới,
cũng nhốn nháo dừng lại.
Haizz, nghe không hiểu tổng giám đốc Thành
đang nói gì, nhưng biểu hiện kích động như thế, chắc chắn là vì việc của công
ty mà đau đầu đây.
Tổng giám đốc Thành vội vàng bay sang, vừa
xuống máy bay đã nói chuyện điện thoại không ngớt, cảm động quá, bọn họ nhất
định phải học tập tổng giám đốc Thành, làm việc tận tụy hết sức mình vì công
ty.
“Được rồi, em hiểu ý anh, đợi anh về rồi
mình nói chuyện”. Nghĩ chắc giờ này tâm trạng của anh không khác gì bị sét đánh
ngang tai, không thích hợp để thảo luận vấn đề quan trọng đó, Diệp Tề Mi cười
muốn cúp máy.
“Bảo Bảo”. Anh lập tức gọi giật lại.
“Về rồi nói, không phải vội”.
“Em hãy hứa với anh, trước khi anh quay về
đừng, đừng…”. Nửa câu sau anh không thể nói tiếp, quá thảm.
Cô cười thành tiếng rồi thở dài, “Em hiểu
rồi, đợi anh về sẽ nói chuyện tiếp”.
Cuối cùng cũng kết thúc cuộc gọi, Diệp Tề
Mi quay người đi vào phòng khách.
Mẹ đang bận rộn trong bếp, ba chỉ làm chân
phụ giúp nhưng chạy tới chạy lui bận rộn như ông mới là đầu bếp chính.
“Bà xã, tôi đã cắt đậu rồi”.
“Ai bảo ông cắt đậu, cái đó tôi định dùng
để nấu với khoai sọ, đúng là chỉ gây thêm rắc rối, ông mau ra ngoài, ra ngoài
đi”.
“Vậy tôi đánh trứng”.
“Đánh gì mà đánh? Chút nữa lại lẫn đầy vỏ
trứng trong đó, mau đi ra đọc báo đi, con gái đã gọi điện thoại xong chưa? Ông
ra gọi con vào ăn cơm”.
Ba cô là kiến trúc sư cầu đường đã nghỉ
hưu, cả đời chỉ quen đi hết nơi này tới nơi khác, khi về già mới cảm nhận được
thú vui an nhàn ở nhà, đến mỗi bữa cơm đều thích chạy lăng xăng quanh vợ để
được sai vặt.
Nhưng đời này ông chỉ biết thiết kế các cây
cầu, không có chút khả năng cơm nước nào, bị đuổi ra ngoài không biết bao lần
nhưng ông vẫn kiên trì, dường như ông tìm được niềm vui trong những lúc như
thế.
Cô giáo Tiền cũng đã nghỉ hưu, cả đời dạy
học, đã từng dẫn dắt không ít hiền tài quốc gia, nhưng cuối cùng, bà đau đầu
khi phát hiện ra về nhà còn phải đối đầu với hai học sinh đã quá tuổi đi học
lại không dễ dạy. Một người thì không khác gì Lão Ngoan Đồng, còn người kia thì
tệ hơn, đã từng ấy tuổi đầu rồi việc chồng con vẫn chẳng ra đâu vào đâu.
Cháu các đồng nghiệp của bà đã lớn tướng
rồi, khi bị hỏi tới chuyện chồng con của con gái bà không dám ngẩng mặt lên,
tuy nhiên hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng tây, vừa về tới nhà đã tuyên bố với
ba mẹ là đã có bạn trai. Vừa làm thức ăn bà vừa âm ỉ vui mừng, cuối cùng cũng
có người biết nhìn ngọc, tâm trạng bà lúc này rất vui.
“Về ăn cơm cũng không nói trước gì cả, để
mẹ mua thêm vài món”.
Khi bà bưng đồ ăn lên, mọi người trong nhà
đều đã ngồi quây quần quanh bàn ăn, bà Tiền mở lời trước, “Bảo Bảo, con nói
tiếp đi”.
“Đúng đúng, anh chàng đó xem ra cũng là
người may mắn, sao hôm nay không đưa về nhà cho ba mẹ gặp?”. Ông Diệp nhìn con
gái với ánh mặt tự hào, gắp thức ăn vào bát cô, cười tít cả mắt.
“Anh ấy đang ở nước ngoài”. Cô mỉm cười rồi
cúi đầu tiếp tục ăn.
“Ba con nói đúng đấy, đợi cậu ấy về thì mời
tới nhà mình ăn cơm”.
“Ăn cơm? Sao phải mời anh ấy tới nhà mình
ăn cơm?”.
Con bé này thật là? Bà Tiền lại bắt đầu cảm thấy đau đầu, “Dù sao cũng phải
gặp chứ, nếu chưa gặp làm sao dám giao con vào tay cậu ta?”.
“Giao con cho anh ấy?”. Cô càng thấy kì lạ
hơn, “Sao phải giao con cho anh ấy, bọn con chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn”.
Cạch! Tiếng đũa rơi xuống bàn ăn, bà Tiền
đứng dậy, cơn thịnh nộ khiến người khác phải kinh hãi: “Ông Diệp, ông có nghe
thấy con nó nói gì không?”.
Cúi đầu và cơm, ông Diệp như muốn giấu đầu
mình vào trong bát, chỉ thấy tiếng đũa và cơm vang lên liên tục: “Hôm nay cơm
nấu thơm quá, ai dô, hạt nào hạt nấy sao mà ngon thế chứ”.
Ông già này thật là! Bà Tiền trừng mắt nhìn: “Đừng giả ngốc nữa, đều do ông
chiều quá sinh hư rồi, còn ngồi đó mà ăn nữa”.

