Không thể thiếu em - Chương 09 - Phần 3
5
Cuối tuần cuối cùng trước đợt roadshow giới thiệu cổ phiếu của Thành Phương, Đổng Tri Vy bất ngờ gặp lại Trần Văn Văn, địa điểm là trước cửa nhà mẹ Viên Cảnh Thụy.
Đổng Tri Vy tới đây vì cô nhận được điện thoại của bà Viên, bà gọi thẳng tới di động của cô. Lúc đó cô đang nghe điện thoại của giám đốc thị trường gọi tới, giọng điệu trong điện thoại rất không khách khí, đại ý là phòng hành chính năm nay đã giảm dự toán tài chính mà phòng thị trường đưa ra, ông ấy không thể nào chấp nhận được.
Đổng Tri Vy dùng thái độ mềm mỏng, uyển chuyển nhất để thể hiện lập trường kiên định của mình, cô đã giữ chức giám đốc hành chính được gần hai tháng nay, từ không quen khi bắt đầu cho tới bình thản đối mặt như bây giờ, thậm chí còn học được cách cùng lúc sử dụng ân huệ và uy nghiêm ở một mức độ nào đó. Cô không thể không thừa nhận mặc dù mình không còn là thư ký của Viên Cảnh Thụy nữa nhưng cô đã học được rất nhiều từ anh, có một số thứ không cần phải dạy, bản thân cô đã học được rồi.
Còn Viên Cảnh Thụy trong những ngày qua vẫn giữ khoảng cách với cô, anh không ở riêng bên cô nữa trừ lần ở hoa viên trong đêm đông ấy, nhưng cảnh tượng ấy ngắn ngủi như bong bóng, thậm chí khiến cô hoài nghi liệu nó có thực sự xảy ra.
Khi cô nhìn thấy số điện thoại của bà Viên hiển thị trên màn hình phản ứng đầu tiên là vô cùng ngạc nhiên, cô tưởng bà đã quên sự tồn tại của cô từ lâu rồi. Dù sao Viên Cảnh Thụy cũng đã có đối tượng mới, hơn nữa người ấy lại là mối tình đầu của anh, cho dù cô có né tránh thế nào đi nữa thì vẫn có thể nghe thấy đủ loại tinđồn về đôi tình nhân đẹp như tiên này. Viên Cảnh Thụy và Trần Văn Văn cùng xuất hiện ở buổi tiệc nào đó, Viên Cảnh Thụy và Trần Văn Văn cùng xuất hiện ở quán bar Tân Thiên Địa, Viên Cảnh Thụy tới chung cư của Trần Văn Văn, sáng sớm mới ra về…
Đổng Tri Vy không biết, trong công ty lại có nhiều nhân tài paparazzi đến thế, cô nói ra còn bị Mai Lệ cười cho.
Lúc đó là buổi trưa hai người ngồi ăn mì trong một quán ăn nhỏ cạnh công ty, trước khi Đổng Tri Vy được thăng chức Mai Lệ đã được điều sang phòng bất động sản, cô cũng không trở thành cấp trên của bạn mình. Mai Lệ là kiểu con gái bẩm sinh đã vô tư, sau đó còn than thở: “Nếu sớm biết cậu sẽ được điều tới phòng hành chính thì tớ sẽ không nhận lời sang bên phòng bất động sản, có cậu tới làm cấp trên của tớ thì hay biết mấy? Thế có phải bây giờ ở phòng hành chính tớ cũng có chỗ dựa rồi không”.
Mai Lệ không chịu nghĩ xem trong công ty có bao nhiêu người trước là bạn bè sau trở thành cấp trên cấp dưới, có đôi nào không bi kịch đâu!
Có điều cũng may là như thế này, Đổng Tri Vy vẫn có thể duy trì được mối quan hệ cũ với Mai Lệ, thỉnh thoảng cùng nhau đi ăn trưa, để cô có cảm giác mình không phải luôn một mình.
Thực ra khi ở bên cạnh Viên Cảnh Thụy cô cũng sống những ngày như thế này, nhưng bây giờ nhớ lại cô vẫn thấy chưa bao giờ có cảm giác cô độc như vậy, có lẽ cảm giác tồn tại của Viên Cảnh Thụy quá mạnh mẽ, có anh ở bên mọi không gian đều được lấp đầy.
Mai Lệ vừa cầm đũa vừa nói: “Cậu không biết là sếp mình lên báo suốt à? Lên báo giải trí còn nhiều hơn báo tài chính nữa, à đúng rồi, còn có một fanclub chuyên môn update tiebar(*) cho sếp nữa, tin tức gì cũng có”.
(*) Tiebar: Một dạng forum trên trang baidu, Trung Quốc (ND).
Đổng Tri Vy hơi ngạc nhiên rồi cúi đầu: “Cũng không thể tin gì cũng biết được nhỉ?”.
Mai Lệ nghiến răng vì sự e dè của Đổng Tri Vy, cô dí tay lên đầu Đổng Tri Vy rồi nói: “Cậu sợ gì chứ? Cậu nên có gì gì đó với sếp để mọi người kích động một tí chứ, đừng lúc nào cũng nhường cái tốt đẹp cho người khác, phải phấn đấu vì người lao động nghèo khổ như chúng ta”.
Đổng Tri Vy dù tâm trạng nặng nề cũng bị Mai Lệ chọc cho phì cười, cô hỏi lại: “Lần trước cậu còn chất vấn tớ này kia, sao mới có vài hôm lại đổi giọng thế”.
Mai Lệ thở dài: “Lúc đó tớ rối quá, sau đó nghĩ lại thấy chẳng có gì không tốt cả. Hai người trai chưa vợ gái chưa chồng, nếu cậu thực sự ở bên cạnh sếp thì trong công ty có ai không phải nghến cổ lên nhìn cậu chứ? Tớ cũng được thơm lây”.
“Không thể nào”. Đổng Tri Vy trả lời dứt khoát: “Tớ và anh ấy không có kết quả đâu”.
“Không phải chứ? Bên cạnh loại đàn ông ấy ai có kết quả được? Đương nhiên là có gì hưởng thụ thì phải hưởng thụ, có thì tốt đẹp thì cứ giành lấy đã, thời buổi này ai còn nghĩ tới kết quả, không quan tâm tới lâu dài mà chỉ quan tâm tới đã từng có thôi”.
“Cậu nói không đúng”. Đổng Tri Vy cúi đầu kêu lên, hai má đỏ bừng.
Bàn bên cạnh đã có người chú ý nhìn sang, Mai Lệ thấy cô kích động như vậy cũng giật mình, vội vã lắc đầu: “Được rồi, được rồi, cho dù tớ nói sai thì Tri Vy này, tớ biết cậu, tớ hiểu cậu, cậu không thích ai đó thì chỉ là không thích, chứ không hề để ý xem anh ấy có nhiều tiền bạc thế nào, đúng không? Nhưng tớ cảm thấy sếp thích cậu lắm đấy, cậu đừng trách mọi người nói này kia sau lưng cậu, ngay cả tớ cũng nghĩ không thông, nếu sếp không thích cậu thì sao có thể đối tốt với cậu thế chứ? Nháy mắt đã đẩy cậu lên vị trí giám đốc?”.
“Tớ…”. Đổng Tri Vy không biết phải nói sao, một hồi lâu mới lên tiếng: “Tớ cũng cảm thấy bất ngờ, có thể do vị trí này thiếu người”.
“Tớ biết cậu mẫn cán, thay người khác chắc họ cũng không làm được. Có điều nói đi cũng phải nói lại cũng là sếp cho cậu làm, anh ấy đối với cậu thực sự rất tốt, tớ thấy khi đàn ông theo đuổi phụ nữ mới tốn nhiều tâm sức như thế”.
“Tớ đã nói rồi, điều này không thể nào đâu”. Đổng Tri Vy cố gắng dùng giọng điệu bình thường nói câu đó, không muốn kích động như ban nãy nhưng cô cúi gằm mặt xuống, cái cổ trắng ngần của cô gập lại khiến người khác cảm nhận được cô đã phải chịu quá nhiều gánh nặng.
Mai Lệ im lặng, như thể cô không biết mình phải nói gì nữa, bỗng như nhớ ra điều gì, cô búng ngón tay: “Đúng rồi, Hà Vĩ Văn nghỉ việc rồi, cậu biết chưa?”.
“Tại sao?”. Chủ đề thay đổi quá nhanh khiến Tri Vy vội ngẩng đầu lên.
Mai Lệ lại thở dài: “Còn vì sao nữa, thành tích kém quá chứ sao, kì sát hạch bên phòng kinh doanh cũng không qua, cậu ấy cũng không ở lại được nên nghỉ việc”.
“Nhưng cậu ấy từ chức rồi thì có thể đi đâu?”.
“Về quê thôi, với tính cách của cậu ấy có ở lại Thượng Hải cũng không có tiền đồ, thà về quê tìm việc nào đó thực tế hơn, tìm cô gái kết hôn nữa là xong”. Mai Lệ xòe tay, nói: “Thực ra cậu ấy thực sự rất thích cậu, nhưng cậu biết đấy bây giờ cậu đã làm quản lý cao
cấp rồi, còn cậu ấy… đàn ông cũng phải giỏi giang một tí, nếu không mặt mũi đâu mà đứng cạnh đàn bà, nói gì tới việc theo đuổi cậu”.
Đổng Tri Vy lắc đầu: “Không phải thế, Hà Vĩ Văn là người tốt, tấm lòng của cậu ấy tớ hiểu, chỉ là tớ không thể đồng ý, không phải vấn đề của cậu ấy”.
Mai Lệ nháy mắt: “Nếu cậu ấy có điều kiện như sếp, cậu còn không đồng ý sao?”.
“Mai Lệ, con người chỉ ở bên người bình đẳng với mình mới có thể hạnh phúc, cho dù là một cô gái đi nữa nếu cô ấy không thể cùng một người đàn ông đứng trên cùng nấc thang thì cũng không có tư cách ở bên cạnh người ấy”.
Mai Lệ để lộ vẻ mặt rất kỳ lạ rồi thở dài, nói: “Vớ vẩn, phụ nữ quan trọng nhất là dựa dẫm vào người khác, đợi đàn ông của mình yêu thương, phụ nữ nếu lợi hại như đàn ông thì cần đàn ông để làm gì chứ?”.
Đổng Tri Vy cúi đầu động động đũa, trả lời: “Mau ăn đi, lát nữa còn về làm việc”.
Khi Đổng Tri Vy về tới văn phòng thì điện thoại trên bàn đang reo, bên kia đầu dây là tiếng của giám đốc thị trường, cô nói chuyện với ông ấy được một lúc thì điện thoại di động trên bàn cũng reo. Số điện thoại hiện lên trên màn hình khiến cô phải nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại bàn, cô vội ấn nút nghe di động rồi cẩn trọng lên tiếng:
“Thưa bác, bác gọi điện cho cháu ạ?”.
Giọng bà Viên ở đầu dây bên kia cũng khá e dè, dường như đang gặp phải chuyện gì đó khó xử.
Bà hỏi Đổng Tri Vy: “Tri Vy, sao gần đây cháu không tới thăm bác thế? Giận gì bác à?”.
Bà nói như thế khiến Tri Vy đỏ bừng mặt.
Từ nhỏ cô đã quen chăm sóc bố mẹ, không muốn nhìn thấy, nghe thấy người lớn buồn, huống hồ bà Viên đối xử rất tốt với cô, cô thích người phụ nữ thẳng tính này, những ngày được nghe bà kể chuyện vui ngày bé của Viên Cảnh Thụy là hồi hức vui tươi và bí mật của cô, cô cảm thấy mình khiến bà nói câu này qua điện thoại là một tội lỗi.
Cảm giác tội lỗi khiến Đổng Tri Vy lập tức lên tiếng, quên mất mình phải nói “Gần đây công ty rất bận” hoặc “Nhà cháu có chút việc bận nên cháu không đi được”, cô đã nói: “Không phải đâu ạ, cháu vẫn luôn nhớ bác, bác có muốn ăn canh không ạ, cháu hầm canh mang tới cho bác”.
Bà Viên bên đầu máy bên kia mỉm cười: “Chỉ có cháu mới chu đáo thế, không cần mang gì tới đâu, tối nay tới nhà bác ăn cơm, bác nấu món ngon cho mà ăn”.
Đổng Tri Vy sững người rồi lặp lại câu nói trong vô thức: “Đến nhà bác ăn cơm?”.
Bà Viên khẳng định: “Đúng thế, đã nói rồi đấy, bác đi mua thức ăn đây”. Nói xong liền cúp máy, không để Đổng Tri Vy có thời gian từ chối.
Phản ứng đầu tiên của Đổng Tri Vy là lập tức gọi lại, nói tối nay cô không đi được.
Ngón tay đã đặt trên nút gọi lại nhưng cô không thể nào ấn xuống được.
Cô phải từ chối bác ấy sao? Cô vẫn còn nhớ câu đầu tiên khi bà Viên gọi điện: “Tri Vy, sao gần đây cháu không tới thăm bác thế? Giận gì bác à?”, rồi sau khi nghe được câu trả lời của cô đã vui sướng thế nào.
Cô thích mẹ Viên Cảnh Thụy và mong muốn bà vui vẻ, cô không muốn những hiểu nhầm không cần thiết khiến bà buồn.
Một mình Đổng Tri Vy ngồi ở văn phòng ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cô vẫn quyết định đi, Viên Cảnh Thụy không ở cùng mẹ, huống hồ cô biết tối nay anh có một buổi tiệc vô cùng quan trọng phải tham gia. Buổi tiệc này do một số công ty hợp tác muốn chúc anh roadshow giới thiệu cổ phiếu thành công nên bày ra, với kinh nghiệm của cô thì những buổi tiệc thế này thường kéo dài tới nửa đêm canh ba. Cô tan ca là tới chỗ bà Viên ngay, cho dù Viên Cảnh Thụy có nổi hứng tới thăm mẹ thì khi buổi tiệc kết thúc cô cũng đã ra về.
Sau khi tan ca Đổng Tri Vy ra về đúng giờ khiến tất cả mọi người trong phòng hành chính đều kinh ngạc.
Bà Viên vẫn ở trong khu phố cổ, không vì chuyện bị bắt trói lần trước mà thay đổi cách sống. Người già vốn rất cố chấp, có điều Viên Cảnh Thụy cũng có cách đối phó của mình. Sau khi xảy ra chuyện anh đã mời vệ sỹ đi theo bà, công khai thì bị bà từ chối, sau đó đã chuyển sang anh ngấm ngầm, chỉ khổ thân mấy vệ sĩ, rõ ràng là làm việc quang minh chính đáng nhưng vẫn phải nấp nấp trốn trốn, làm việc gì cũng không dễ dàng.
Để tiết kiệm thời gian cô đã gọi taxi đi, suốt dọc đường cố gắng nghĩ một số chuyện để phân tán sự chú ý của mình, lúc gần tới nơi thấy bên đường có hàng hoa quả cô liền xuống mua ít bưởi và anh đào mà người già thích ăn, sau đó xách hai túi to bước vào ngõ hẻm.
Cô hi vọng mình có thể làm cho bà vui, hơn nữa cô nghĩ đến lúc này rồi chuyện hiểu nhầm trước đây chắc sẽ tự biến mất. Mặc dù sâu thẳm trong lòng thỉnh thoảng vẫn cảm thấy lưu luyến.
Cô là người mâu thuẫn như thế đấy, rõ ràng biết thứ hấp dẫn nhất, quyến rũ nhất trên thế giới này đang bày ra trước mắt nhưng cô vẫn bịt mắt quay lưng bước đi, sau đó lại hối hận, hận mình không đủ dũng cảm. Có lúc tham lam cũng là một loại dũng cảm, bây giờ đã tới mức khi ở gần Viên Cảnh Thụy cô sẽ bị ảnh hưởng, thỉnh thoảng khi anh bước tới bên cô nhưng không nhìn cô, không nói chuyện với cô, đột nhiên cô nhớ lại những hồi ức cô muốn ép mình quên đi, những hồi ức ấy khiến tim cô tan vỡ.
Đổng Tri Vy vừa đi vừa nghĩ, lúc ngẩng đầu lên đã tới cửa nhà bà Viên. Cô bấm chuông, cửa tự động mở, bà Viên thấy cô liền mỉm cười, gương mặt đầy nếp nhăn nở rộ như một đóa hoa.
“Mau vào đây, ngửi xem có thơm không? Bác đang làm món thịt kho”.
6
Bà Viên không chuyển khỏi đây, tới giờ vẫn sống trong căn nhà kiểu cổ này, Viên Cảnh Thụy không khuyên được mẹ chuyển đi nên đành mua lại nhà trên, nhà dưới và sửa sang lại để mẹ anh sống thoải mái hơn một chút.
Bà Viên sống một mình, có một cô giúp việc làm theo giờ, mỗi tuần ba lần tới đây giúp bà dọn dẹp nhà cửa, cũng chỉ là lau cửa sổ, người già thích sạch sẽ nên trong nhà không có lấy một hạt bụi, chỗ nào cũng sáng bóng.
Trong điện thoại bà Viên nói sẽ nấu món ngon, khi Đổng Tri Vy tới nơi các món ăn đã bày đầy bàn. Hai người ngồi ăn cơm bên chiếc bàn nhỏ trong bếp, món thịt kho thực sự rất ngon, Đổng Tri Vy ăn hết một bát cơm to với canh lúc nào không biết, bà Viên rất vui, không ngừng gắp thức ăn cho cô rồi nói chuyện với cô về cách làm món thịt kho.
Mẹ Đổng Tri Vy mắt vốn không tốt nên ngay từ nhỏ cô đã quen làm việc nhà. Hai người nói đến nấu ăn thì rất hào hứng, chỉ riêng nói chuyện nấu thịt kho thế nào cho ngon mà nói tới mười mấy phút, còn nói tới chuyện nướng tôm, bung lươn và xào cà tím, khu bếp nho nhỏ rộn rã tiếng cười.
Bà Viên vừa nói vừa thở dài: “Vẫn là có người nói chuyện cùng mới vui thế này, bình thường bác đều ăn cơm một mình, buồn chết đi được”.
Đổng Tri Vy an ủi: “Tổng giám đốc Viên bận quá thôi chứ thực ra anh ấy quan tâm tới bác lắm ạ”.
“Bác biết, nhưng nhà cửa lạnh lẽo quá, cháu nhìn đấy, trong nhà đến tối chỉ có mình bác ngủ, nếu có vài đứa trẻ con chạy đi chạy lại thì vui biết mấy”.
Đổng Tri Vy sững người, không hiểu câu chuyện chuyển sang chủ đề trẻ con từ bao giờ.
“Tri Vy à, bố mẹ cháu năm nay bao nhiêu rồi?”.
“Bố cháu sáu mươi, mẹ cháu kém bố cháu hai tuổi”. Thấy bà Viên không nhắc chuyện trẻ con nữa cô thở phào.
“Vậy bố mẹ cháu không vội à?”. Bà Viên vội hỏi.
“Dạ?...”. Đổng Tri Vy bị hỏi bất ngờ chỉ thốt lên được một tiếng.
“Cháu thấy đấy, Cảnh Thụy ngoài ba mươi rồi, cháu cũng đâu còn nhỏ, chuyện của hai đứa khi nào thì tính đây? Hai đứa không vội nhưng bác vội rồi, đợi vài năm nữa bác không trông nổi trẻ con đâu, bác không thích thuê bảo mẫu trông trẻ, làm gì có ai đáng tin cậy bằng người nhà, cháu nói đúng không?”.
Đổng Tri Vy hoảng hốt thật sự: “Thưa bác, sao bác lại nghĩ cháu với tổng giám đốc Viên…”.
“Sao cháu vẫn gọi nó xa cách thế?”. Bà Viên chau mày, sau đó cơm cũng không ăn nữa mà buông đũa xuống đưa hay tay nắm lấy tay cô: “Hai đứa cãi nhau à? Bác biết mà, chắc chắn là lỗi của nó rồi, cái thằng ấy từ bé đã không biết dỗ dành phụ nữ, cháu nói đi, có bức xúc gì bác giải quyết cho cháu”.
“Anh ấy không… không, không, là cháu không có…”. Đổng Tri Vy luống cuống.
“Con trai bác bác biết chứ, Tri Vy à, Cảnh Thụy thích cháu, cho dù nó chưa nói ra nhưng bác nhìn là bác biết”.
Chỉ một câu nói nhưng cũng khiến hai má cô đỏ bừng, đúng lúc này chuông cửa vang lên.
Hai người cùng nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, bà Viên lẩm bẩm: “Chắc chắn là bà Triệu lại tới tìm bác buôn chuyện đây mà, đã bảo bà ấy là tối nay bận rồi, cái bà này thật là, không nhớ gì cả”. Nói xong bà đứng dậy ra mở cửa.
Đổng Tri Vy xem giờ rồi thở phào, chưa tới tám giờ, lúc này chắc Viên Cảnh Thụy vẫn đang ở bữa tiệc, anh là khách mời chính cho dù có về sớm cũng không thể nào về giờ này được.
Chỉ cần không phải Viên Cảnh Thụy thì ai đến đây làm khách cũng tốt, như thế cô có thể xin phép về sớm, không cần phải trả lời những câu hỏi khiến cô há hốc miệng ra nữa.
Đổng Tri Vy đẩy ghế đứng dậy: “Để cháu mở cửa cho ạ, chúng ta cũng ăn xong rồi, lát nữa cháu dọn dẹp cho bác rồi xin phép về ạ”. Nói xong cô liền ra ngoài mở cửa và đối diện với người đang đứng bên ngoài.
Cả hai cùng sững lại.
Người đang đứng bên ngoài là Trần Văn Văn, Đổng Tri Vy hoàn toàn không ngờ mình sẽ gặp Trần Văn Văn ở đây, Trần Văn Văn cũng vậy, hai người đều tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
“Tri Vy à, ai thế?”. Trong nhà vọng ra tiếng nói và tiếng bước chân của bà Viên, khi ra tới cửa bà chợt dừng lại, thấy Trần Văn Văn đang xách một túi hoa quả, hoa tươi và quà đứng ngoài, bà chỉ tay về phía cô ấy, vẻ mặt ngập ngừng không đáng dám tin.
Trần Văn Văn nhận ra bà Viên ngay, cô lập tức rời ánh mắt khỏi Đổng Tri Vy và mỉm cười nói: “Cháu chào bác, cháu là Trần Văn Văn, bạn học cùng đại học với Cảnh Thụy”.
Mấy giây sau bà Viên mới từ từ à một tiếng và nói: “Là cô à”.
Đổng Tri Vy hơi ngại: “Thưa bác, cháu xin phép về trước, bác và chị Trần cứ từ từ nói chuyện”.
Bà Viên không nhiệt tình lắm với vị khách đột ngột xuất hiện này, bà kéo tay Tri Vy không cho cô về: “Cháu vội gì chứ, không phải đã nói tối nay đến chơi với bác sao, không có việc gì đâu”. Nói xong bà quay sang Trần Văn Văn: “Cô tới tìm Cảnh Thụy à? Nó không ở đây, cũng không biết khi nào về đâu”.
Thái độ rất lạnh nhạt.
Trần Văn Văn vẫn mỉm cười rất lịch sự còn đưa hai tay cầm giỏ quà lên: “Bác gái, hôm nay cháu tới thăm bác ạ, Cảnh Thụy có biết”. Sau đó quay sang nói với Tri Vy: “Tri Vy, gặp cô ở đây thật trùng hợp”.
“Hai người biết nhau?”. Bà Viên ngạc nhiên.
“Chị Trần và sếp Viên cùng tới công ty rồi ạ”. Đổng Tri Vy giải thích.
“Thế à?”. Bà Viên tỏ rõ sắc mặt không vui.
Đổng Tri Vy rất ngại, bà Viên là người miệng nói tay làm, miệng nói chuyện nhưng tay vẫn túm chặt tay cô không buông, Tri Vy bất lực, ba người đứng ngoài cửa nói vài câu, Trần Văn Văn cũng không đòi vào nhà, hỏi thăm mấy câu rồi tự động xin phép về.
“Hôm nay cháu mạo muội tới thăm bác, chưa báo trước đã tới rồi, bác với Tri Vy đang ăn tối ạ? Cháu không làm phiền nữa, lần khác cháu tới”.
Bà Viên gật đầu, không giữ lại, Đổng Tri Vy cũng không biết nói gì đành nhìn Trần Văn Văn ra về.
“Kệ cô ta, chúng ta nói tiếp chuyện”. Nói xong bà kéo Tri Vy vào nhà rồi đóng cửa: “Sao cô ta lại quay về chứ? Còn tới tận đây tìm Cảnh Thụy? Việc này sao cháu không nói với bác, lẽ nào hai đứa cãi nhau vì chuyện này…”.
“Bác đừng hiểu nhầm, cháu chỉ là nhân viên của Thành Phương, chị Trần mới là bạn học cũ của sếp Viên, hai người đã quen nhau lâu lắm rồi”.
“Ừ, giá mà không quen cô ta có phải tốt không, chỉ cần nhớ tới cô ta là nhớ lại bao chuyện bực mình”. Bà Viên bực bội nói.
Đổng Tri Vy đã từng nghe chuyện ngày trẻ của Viên Cảnh Thụy và Trần Văn Văn, cũng đủ thấu hiểu phản ứng của bà Viên, nhưng mấy lời sau đó của bà Viên khiến cô không chống đỡ nổi.
“Tri Vy, chuyện này là do con trai bác không tốt, bây giờ bác gọi điện cho nó bảo nó về chuộc tội với cháu”.
“Đừng, đừng, bác…”. Đổng Tri Vy cuống lên: “Sao bác không nghe cháu nói chứ, cháu và sếp Viên không có mối quan hệ như bác nghĩ đâu, cháu… anh ấy… cháu…”.
Đổng Tri Vy nói tới đây thì chuông điện thoại reo, vừa reo vừa rung, cô cúi đầu nhìn, màn hình nhấp nháy mấy chữ rất bắt mắt, ngay cả bà Viên cũng nhìn thấy và bảo: “Đúng lúc quá, Cảnh Thụy gọi điện tới kìa”.
Đổng Tri Vy nghe điện thoại, đầu bên kia vang lên giọng Viên Cảnh Thụy, câu đầu tiên là: “Em đang ở đâu?”.
Cô mở miệng nhưng không biết phải trả lời thế nào, tim đập liên hồi, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi, như đang vụng trộm làm chuyện mờ ám bị người ta bắt được.
Bà Viên đứng bên đã trả lời thay cô: “Tri Vy đang ở nhà mình”.
Đổng Tri Vy bịt chặt điện thoại nhưng không kịp, Viên Cảnh Thụy hỏi lại đầy ngạc nhiên: “Em đang ở nhà tôi?”.
Trong lòng Đổng Tri Vy khẽ kêu trời, không thể không đáp: “Vâng, chuyện là thế này…”.
Anh ngắt lời cô: “Tối nay có một cuộc họp gấp cần em tham gia, tôi bảo bác Trần tới đón em, mẹ tôi… em nói với bà lát tôi sẽ gọi cho bà sau”. Nói xong anh cúp máy.
“Sao rồi, sao rồi?”. Bà Viên đứng bên vội vã hỏi.
Đổng Tri Vy cúp máy rồi mỉm cười nói: “Không sao ạ, sếp Viên bảo cháu tối nay tăng ca, có một cuộc họp quan trọng cần cháu tham gia”.
Bà Viên hứ một tiếng, nói: “Cái thằng này, làm cái gì không biết”. Nói xong liền mỉm cười với cô: “Được rồi, đi tăng ca đi, tối nhớ cùng nhau về đây, bác nấu bữa khuya cho hai đứa ăn, tiện thể dạy dỗ nó một trận”.
Đổng Tri Vy nghe xong không còn sức trả lời nữa.

