Đợi anh ở Toronto - Chương 03
Chương 3: Tai nạn
Vi đẩy mạnh cánh
cửa kính bước ra ngoài, cảm giác nóng bừng ở mặt vẫn chưa hề dịu lại. “Loại
trọc phú - Cô bực bội nghĩ thầm - Mình ngu thật, sao không ném mấy đồng tiền
này vào mặt hắn”. Không, tốt hơn hết là cô nên dán chúng vào giữa trán hắn mới
đúng kiểu. Cứ tưởng quăng mấy đồng tiền ra là mua được cả thiên hạ à? “Đúng là
loại óc ngắn, hợm hĩnh, thô bỉ” - Vi rủa thầm trong bụng, không tiếc lời gắn
cho anh ta những “mỹ từ bóng bẩy” một cách hào phóng. Cô chỉ tiếc nhất thời bị
vẻ mặt khôi ngô của anh ta làm cho lóa mắt nên đã không tặng thêm cho anh chàng
trọc phú đó một cái tát nảy lửa, “xứng tầm” với hành động khiếm nhã không thể
tha thứ này. Ngay đến cả nụ cười cũng còn bủn xỉn. Mà thôi, hơi đâu mà bận tâm
đến loại người đó, không có anh ta thì cô cũng đã có khối thứ phải bận tâm đến
rồi… Hay anh ta nghĩ cô đem trả ví là để mong nhận được tiền “hậu tạ”? Cô bỗng
nhiên giật mình. Ai chứ loại hợm tiền như anh ta thì dám lắm. Nhưng nếu thật
thế thì quả là đáng tiếc. Lòng tự trọng của cô dù có đem bán rẻ cũng phải đáng
giá hơn mấy đồng bạc lẻ này chứ. Vi dậm chân xuống đất, tiếc hùi hụi. Biết thế
cô đã đòi thêm để hành anh ta cho bõ ghét. “A, mình điên thật rồi” - Cô lắc
mạnh đầu như muốn xua đuổi những ý nghĩ về vụ “trả thù” tưởng tượng…
Cũng chẳng cần
phải bực mình đến vậy - Cô tự nhủ sau khi đã bình tĩnh lại, công bằng mà nói
thì đúng là cô tự mình chuốc lấy phiền phức: đêm hôm khuya khoắt mang trả đồ
cho một người lạ mặt, anh ta có thể nghĩ cô làm thế vì mong nhận được chút tiền
cảm ơn lắm chứ, chỉ có điều với mấy đồng tiền mà anh ta đưa cho cô thì chẳng
bõ. Cô chặc lưỡi: “Coi như xui xẻo gặp phải một anh chàng vừa keo kiệt lại vừa
thô lỗ”. Nhưng cũng không thể mong đợi gì hơn ở loại người đó. Cô bực bội cắn
vào môi mình một cái. Mà anh ta nghĩ gì về cô thì có gì là quan trọng? Cô đâu
có rỗi hơi băn khoăn về một người lạ mặt mới gặp lần đầu và sẽ chẳng bao giờ
gặp lại nữa. Vừa đi vừa lẩm bẩm, cho đến khi vấp phải một cái cột đèn đường, cô
mới chợt nhận ra mình đã đi quá bến xe buýt một đoạn mất rồi. Vi nhăn nhó, tự
lấy tay cốc lên trán mấy cái cho tỉnh táo, rồi lếch thếch cuốc bộ ngược trở lại
trạm chờ xe buýt.
Đường phố ban đêm
thật yên tĩnh. Bến xe buýt vắng tanh không một bóng người, chỉ thỉnh thoảng một
chiếc taxi đêm chạy vọt qua làm bắn lên những vệt tuyết mới rơi xốp mềm và
trắng muốt. Vi đứng tựa lưng vào lớp kính ở trạm chờ xe buýt, giết thời gian
bằng cách dẫm chân lên mặt tuyết xốp. Cái cảm giác là người đầu tiên dẫm chân
lên tuyết mới rơi thật là tuyệt vời, như thể đang đặt chân vào một tấm thảm dày
êm ái. Đế giày của Vi lún xuống, để lại trên mặt tuyết trắng tinh những vết lõm
xinh xinh.
- Hey, baby. Are you lonely? Wanna go with me?(1)
Một giọng lè nhè, rõ ràng là của một kẻ say rượu vang lên
ngay phía sau Vi khiến cô giật bắn mình. Cô quay phắt lại và hoảng hồn trước
cái bóng cao to lù lù trước mặt. Gã say cười hềnh hệch, xiêu vẹo tiến lại gần
cô. Vi chỉ kịp nhìn thấy hàm răng trắng toát lấp lánh dưới ánh đèn đường và ánh
sáng phản chiếu hắt lên từ đám tuyết trên hè phố, trước khi gã vươn cánh tay
dài túm lấy tay áo khoác của cô. Vi gần như đông cứng lại trong nỗi sợ hãi.
Cuối cùng, bằng một nỗ lực phi thường, cô giật tay mình khỏi tay kẻ quấy rối và
quát to vào mặt hắn:
- Don’t touch me. Help, help...!(2)
Cô thầm cầu trời khấn phật cho có ai đó nghe thấy sẽ đến can
thiệp hoặc chiếc xe buýt chết tiệt kia sẽ tới kịp lúc. Nhưng chẳng có phép màu
nào xảy ra, gã say thì vẫn cười nhăn nhở, vừa lải nhải những câu cợt nhả, vừa
tiến lại gần hơn. Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đỗ xịch trước trạm chờ xe buýt.
Người lái xe mở cửa lao tới, không nói một câu, nắm tay cô lôi tuột vào trong
xe rồi phóng vọt đi, để lại phía sau một vệt khói mỏng và gã say đang ngã xoài
trên đám tuyết, miệng vẫn còn lải nhải:
- Hey, baby, where are you gonna go?(3)
(1) Tạm dịch: Này, cô em! Cô em đang cô đơn à? Có muốn đi với anh không?
(2) Tạm dịch:
Đừng động vào tôi! Cứu tôi với! Cứu tôi với!
(3) Tạm dịch:
Này, cô em, đi đâu thế?
Vi chưa kịp hoàn
hồn vì tai nạn bất ngờ với gã lang thang lại gặp ngay rủi ro bị một người lạ
mặt bắt cóc, đầu óc cô tê liệt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong những
giây phút hãi hùng ấy. Phản ứng duy nhất mà cô có thể làm lúc đó là nhắm chặt
mắt lại và hét ầm lên. Nhưng tiếng hét chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng cô thì đã
bị một bàn tay chặn lại. Vi mở choàng mắt, há hốc miệng nhìn vị cứu tinh của
mình (mà cô vừa nhận ra cũng chính là kẻ hợm hĩnh đã có hành động khiếm nhã với
cô chỉ mới vài chục phút trước đây), miệng ú ớ không thốt nổi thành lời. Bộ
dạng đó của cô khiến cho khuôn mặt đang căng thẳng của “ân nhân” hơi giãn ra
đôi chút, nhưng vẫn chưa đủ để có thể gọi đó là một nụ cười.
- Seat belt(4)
- Anh nhắc cô một cách cộc lốc.
(4)
Dây bảo hiểm (ý nhắc nhở Vi phải thắt dây bảo hiểm)
Vi vội ngậm miệng lại, bối rối. Một tay với lấy chiếc dây an
toàn, một tay cố xoa dịu trái tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực.
- Cô không sao chứ? - Anh hỏi trong lúc nhấn ga cho chiếc xe
lao vọt lên phía trước.
- Ơ… không sao. Cảm ơn anh!
Từ hoảng sợ, chuyển sang ngạc nhiên rồi bối rối, sự thay đổi
cảm xúc như chong chóng chỉ trong có mấy giây ngắn ngủi khiến cho đầu óc Vi rối
loạn, ấp a ấp úng mãi mới thốt ra được câu trả lời cụt lủn đó.
- Không có gì - Anh nhẹ nhàng đáp, mắt vẫn chăm chú nhìn
thẳng về phía trước, dường như không để ý đến thái độ lúng túng của cô.
Giọng nói điềm tĩnh của anh khiến cô cảm thấy dễ thở hơn đôi
chút, nhịp tim cô thôi đánh trống trong lồng ngực và bắt đầu trở lại trạng thái
bình thường. Hít một hơi thật sâu, sự minh mẫn cũng đã trở lại cùng với luồng
không khí tươi mới đang căng đầy hai lá phổi. Chỉ có bàn tay đang đặt trên ngực
cô là vẫn còn run rẩy.
- Khăn giấy ở kia - Vi bỗng nghe thấy tiếng anh nói nhỏ.
Thoạt đầu cô không dám chắc là có phải anh nói với cô hay
không vì anh không nhìn cô, mắt vẫn tập trung nhìn thẳng về phía trước. Chỉ đến
khi anh lặp lại câu nói đó với một cái liếc mắt sang phía cô và một cái hất đầu
về phía hộp khăn giấy trước mặt Vi, thì cô mới chắc chắn là câu nói của anh
dành cho cô chứ không phải ai khác. Còn chưa kịp phản ứng gì thì anh đã quay
đầu nhìn cô, khẽ nhắc:
- Mắt cô kìa.
Đến lúc này Vi mới chợt nhận thấy nước mắt đang nhòe nhoẹt
trên khuôn mặt mình, thậm chí còn rơi ướt cả tay cô mà cô không biết. Vi bối
rối với tay ra lấy một tờ khăn giấy. Hóa ra cô không được can đảm như cô vẫn tự
cho là thế. Thật đúng là một ngày hết sức đen đủi. Nhưng trong cái rủi vẫn có
cái may, ít nhất thì cô cũng được an toàn trở về, Vi tự an ủi trong lúc đưa tay
thấm những giọt nước mắt trên má. Một cảm giác mệt mỏi và buồn rầu trào lên
trong cô. Vi cảm thấy tâm trạng mình giống hệt như một khu vườn sau cơn giông
bão, bình yên nhưng xơ xác, mỏi mệt và trống trải đến thê lương. Ngay cả các cơ
bắp và mọi giác quan cũng như đang nhất loạt đình công, khiến cho cô chỉ muốn
buông lỏng người, tựa đầu vào ghế và nhắm mắt lại. Đúng lúc đó, một hơi thở nhẹ
và ấm áp chợt lướt qua má cô. Vi giật mình mở choàng mắt ra, khuôn mặt anh đang
ở rất gần cô, cả người anh đang nghiêng về phía cô, gần đến mức cô có thể cảm
nhận được mùi nước cạo râu trên làn da anh. Một cách đầy bản năng, cô hét lên
thất thanh:
- Buông tôi ra!
- Cô chưa cài seat belt - Anh nói thay cho lời giải thích
trong lúc túm lấy chiếc đai an toàn mà cô vẫn đang nắm trong tay, ấn nó vào ổ
khóa bằng một động tác gọn gàng. Một tiếng “click” khô khốc vang lên.
Vi cắn môi bực tức. Trong lúc bối rối cô đã quên bẵng mất
cái dây an toàn chết tiệt đó. Cô cảm thấy khuôn mặt mình đột nhiên nóng bừng
lên như đang phát sốt. Một cảm giác ngượng ngùng thoáng lướt qua khiến cô vội
đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
Trong lúc Vi còn đang bối rối chưa nói được tiếng nào thì
một chai nước chìa ra trước mặt cô.
- Cầm lấy đi - Anh nói khi thấy cô không có phản ứng gì.
Vi ngập ngừng đón chai nước từ tay anh, miệng khẽ lúng búng
một câu cảm ơn đầy gượng gạo.
- Nhà cô ở đâu? - Anh hỏi như vừa chợt nhớ ra.
- Số 3214... North York.
Vi vừa dứt lời thì chiếc xe đột ngột chuyển hướng.
- Xin lỗi, vội quá không kịp hỏi địa chỉ nhà cô nên đi ngược
đường rồi - Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, nói với giọng lịch sự, nhẹ nhàng
nhưng không chút biểu cảm vốn có.
Vi thở dài, ngửa đầu dựa vào lưng ghế, kêu lên một cách chán
nản:
- Hôm nay đúng là bị sao quả tạ rơi trúng đầu, xui hết chỗ
nói.
Một tiếng cười khẽ làm Vi phải nhỏm người khỏi lưng ghế bọc
da êm ái. Câu cảm thán ai oán của cô đúng là đã khiến cho anh bật cười. Vi ngỡ
ngàng mất mấy giây. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi gặp anh, cô thấy anh mỉm
cười. Nụ cười làm thay đổi hoàn toàn diện mạo của anh. Những đường nét trên
khuôn mặt anh dường như bừng sáng lên. Vẻ mặt lạnh lùng được xóa mờ đi bởi nụ cười
ấm áp. Trong phút chốc, Vi bỗng có cảm giác hố sâu ngăn cách giữa cô và anh vụt
tan biến đi, những khoảnh khắc gượng gạo như chưa bao giờ tồn tại, chỉ còn lại
trước mặt cô một nụ cười thân thiện và dễ mến. Vi bất giác buột miệng:
- Tôi còn nghĩ là anh không biết cười cơ đấy.
Anh quay sang nhìn cô, nhận xét bất ngờ này khiến anh nhất
thời chưa biết đáp lại cô như thế nào, đành chỉ cố… nặn ra một nụ cười trừ thay
cho câu trả lời. Cô gái này đúng là không vừa, đáo để lắm đây. Nhìn khuôn mặt
non choẹt thế kia thì chỉ ít cũng phải kém anh đến cả chục tuổi, thế mà cứ anh
anh, tôi tôi như bằng vai phải lứa. Nhưng chính cái kiểu bộc lộ cảm xúc một
cách hết sức tự nhiên, vừa ngây thơ, vừa già dặn của cô khiến anh thích thú.
Anh cắn môi, than thầm trong bụng, không biết khả năng hoạt ngôn thường ngày
của mình bỗng dưng biến đi đâu mất. Cái lưỡi phản chủ đáng lẽ phải nói ra một
câu đùa duyên dáng thì lại cứ nhè đúng lúc này mà nằm trơ ra, không thèm đếm
xỉa gì đến sự bối rối của chủ nhân.
- Bây giờ còn “tưởng” nữa không? - Cuối cùng anh cũng lên
tiếng, quay hẳn sang phía cô, cố ý để cho cô thấy nụ cười nửa miệng.
Vi bắt gặp ánh mắt tinh nghịch pha chút bối rối của anh, cô
bỗng nhiên cảm thấy thoải mái như một chú chim vừa được trở lại với bầu trời
xanh tự do của mình. Cô nghiêng đầu nhìn “bằng chứng” biết cười của anh:
- Anh nên cười thường xuyên hơn. Khi cười trông anh trẻ ra
cả chục tuổi đấy - Cô nghiêm nghị nhận xét.
- Hết sợ rồi phải không? - Anh cười - Lúc nãy trông cô mặt
cắt không còn giọt máu.
A, hóa ra anh cũng quan sát cô rất kỹ. Thế mà cô còn tưởng
anh không thèm để ý đến trạng thái tinh thần của cô như thế nào.
- Hết rồi - Cô thú nhận - Cảm ơn anh nhiều - Cô nói thêm một
cách chân thành.
Câu trả lời của cô khiến cho anh như vừa trút đi được một
gánh nặng.
- Không có gì. Cô làm tôi áy náy quá, tôi còn chưa kịp cảm
ơn cô về chuyện chiếc ví…
Nụ cười còn đọng trên môi Vi bỗng nhiên vụt tắt. A, chính là
anh đã nhắc cô đấy nhé. Suýt nữa thì cô quên rằng cô đã đánh giá anh là một kẻ
hợm hĩnh và thô lỗ. Cô hít một hơi thật sâu, mắt nhìn thẳng về phía trước, môi
hơi cong lên:
- Anh đã cảm ơn bằng cái này rồi - Cô móc túi áo lấy ra hai
tờ tiền của anh.
“Thôi xong! Giờ thì không biết là ai đang bị sao quả tạ
chiếu mạng”, anh nhăn nhó nghĩ thầm.
- À… - Anh đưa một tay lên gãi đầu, vẻ lúng túng.
Vi ngó sang anh một lúc vẫn không thấy anh nói tiếp, cô sốt
ruột lên tiếng:
- À… sao?
- Tôi đang suy nghĩ - Anh trả lời.
- Suy nghĩ gì? - Cô bỗng nhiên nổi máu tò mò.
- Xem nên làm gì để cô quên chuyện đó.
- Vậy anh đã nghĩ xong chưa? - Cô hỏi anh bằng giọng hờ hững
của một người đã biết trước câu trả lời.
- Chưa - Anh cười - Cô gợi ý cho tôi xem nên làm thế nào?
- Ơn đền, oán trả - Cô thản nhiên buông một câu xanh rờn.
Lần này thì anh bật cười thành tiếng. Anh nheo mắt nhìn cô
vẻ giễu cợt:
- Cô muốn ơn đền, oán trả thế nào? Để tôi nhắc cho cô nhớ
rằng tôi cũng vừa giúp cô đấy nhé!
Vi thở dài, đúng là há miệng mắc quai, cô dường như đã quên
bẵng mất là mình đang phải mang ơn cứu mạng của anh. Vi rất muốn hỏi anh tại
sao khi đó anh lại có mặt đúng lúc để giúp cô, nhưng không hiểu sao cô lại chỉ
có thể thốt ra được một câu với vẻ mặt đầy cam chịu:
- Tôi chưa quên đâu. Cảm ơn anh! Phiền anh đưa tôi về nhà
nữa nhé!
- My pleasure(5)
- Anh đáp lại bằng một giọng trịnh trọng. Nhưng cô có cảm giác hình như anh
đang cố nén một nụ cười.
(5)
Tạm dịch: rất hân hạnh
Sự phấn khích ngấm ngầm khiến cho khuôn mặt anh bừng sáng
lên, các đường nét rắn rỏi trên toàn bộ khuôn mặt đều toát lên một vẻ thu hút
kỳ lạ. Trong lúc đó, Vi ngồi trên chiếc ghế bọc da êm ái mà như đang ngồi trên
tấm thảm đinh. Trên khuôn mặt không biết che giấu cảm xúc của cô, sự căng
thẳng, xáo trộn lần lượt lướt qua trong cặp mắt long lanh, trong cái bặm môi
như một đứa trẻ đang giận dỗi, trong cái cau mày đang phủ một bóng mây lên vầng
trán thanh tao và ngay cả trên đôi má nóng bừng của cô nữa. “Không hiểu cái
quái gì khiến đầu óc mình lộn xộn thế này” - Cô băn khoăn, ngọ nguậy không yên
trên chiếc ghế như để tìm một tư thế ngồi thoải mái nhất và cũng là để che giấu
sự bối rối, khó chịu trong lòng. Cái con người kỳ lạ mà cô đã gặp gỡ một cách
tình cờ này đang gây ra trong cô một cơn bão táp của những cảm xúc trái chiều:
Cô không bằng lòng hành động thô lỗ của anh khi cô có lòng tốt đem trả chiếc
ví, cô ghét cay ghét đắng lối nói chuyện nửa như thành thật, nửa như giễu cợt
của anh, cô ấm ức vì mình phải “chịu ơn” anh một cách bất đắc dĩ trong lúc anh
tự cho mình cái quyền được phớt lờ những cảm xúc của cô... Nhưng rốt cuộc cô
cũng chẳng thể trách cứ gì anh được. Dẫu sao thì không có anh đến đúng lúc, giờ
này không biết đã có chuyện gì xảy ra với cô rồi. Nhưng cũng chính là vì anh cô
mới gặp phải tai nạn đó, bởi nếu cô không đến trả ví cho anh thì cô đã an toàn
trong căn phòng ấm cúng của mình từ lâu rồi.
Nuốt nỗi hậm hực vào lòng, cô nhủ thầm: thôi thì coi như
hòa, cô và anh không ai nợ ai. Đợi đến khi anh đưa cô về, rồi đường ai nấy đi,
cô sẽ không bị làm phiền bởi sự xuất hiện của anh nữa. “Phiền”, phải rồi, anh
đúng là một sự phiền phức không nên có, cô gật gù. Cho nên tốt hơn hết là cô
phải tránh xa. Nghĩ đến đây, cô bất giác liếc mắt nhìn anh. Thật không may, mối
phiền phức của cô lại có một vẻ ngoài hoàn hảo đến vậy. Vầng trán cao, đôi lông
mày rậm và đôi mắt sâu làm nổi bật chiếc mũi thẳng băng trên khuôn mặt trông
nghiêng của anh, khóe miệng anh hơi nhếch lên phảng phất một nụ cười. Cô thở
dài, dù không muốn cô vẫn phải thừa nhận rằng anh tuy phiền phức nhưng không
đáng ghét. Ở anh toát ra một cái gì đó khiến cô cảm thấy an tâm, có chút bình
dị, gần gũi và… thú vị. Cứ như thể anh là món bún ốc vừa nóng vừa cay, ăn vào
nhất định chảy nước mắt nhưng không vì thế mà kém phần hấp dẫn. Trái lại đó mới
chính là hương vị làm nên đặc trưng của món ăn. Hình ảnh so sánh ngẫu hứng bất
chợt hiện lên trong đầu khiến cô phải bật cười. Những liên tưởng thi vị của cô
sao cứ luôn mang nặng tính ẩm thực thế nhỉ?
Anh quay sang nhìn cô, trong lòng ngổn ngang nỗi niềm. Khuôn
mặt trẻ thơ, bờ môi cong nũng nịu, cộng với một tính cách nóng nảy, thông minh,
nhưng hồn nhiên, cô đã hoàn toàn thu hút được sự chú ý của anh. Lần đầu tiên có
một cô gái đã làm cho anh bối rối, lần đầu tiên anh cảm thấy hối hận vì cách xử
sự của mình và cũng là lần đầu tiên, anh có một quyết định sai lầm trong việc
sử dụng đồng tiền. Cảm giác thú vị khi trò chuyện với cô như vẫn còn quanh quất
trong bầu không khí chật hẹp quanh anh. Cô đã mở ra trước mắt anh một cánh cửa
đầy hấp dẫn, đầy mời gọi, mà chắc hẳn phải giàu nghị lực lắm mới có thể không
bị hút vào đó. Nhưng đối với anh bây giờ, sau mọi cánh cửa có lẽ đều chỉ là
khoảng trống… Anh khẽ thở dài, tự hỏi không biết tất cả những giá trị về đạo
đức ở trên đời này liệu có đủ sức mạnh giúp anh chống lại được sự hấp dẫn đó
không?
Nhìn sang bên cạnh, anh thấy cô đang nhắm mắt. Vẻ mệt mỏi
hiện rõ trên hai quầng thâm dưới mắt cô. Nhưng đôi lông mày hơi cau lại và hàng
mi rợp bóng khiến cho cô đáng yêu một cách kỳ lạ. Anh đưa tay nhấn vào nút CD
trên bảng điều khiển xe, tiếng dương cầm ngọt ngào và êm ái bỗng chốc lấp đầy
không gian tĩnh lặng. Anh điều chỉnh volume xuống một chút để khỏi làm cho cô
thức giấc. Anh cứ thế đắm chìm trong tiếng nhạc dịu dàng và trong những suy tư
của chính mình, cho đến tận khi chiếc xe đỗ xịch trước cổng ngôi nhà xinh xắn
của gia đình bà Dora - nơi cô ở trọ.
Anh khẽ đánh thức cô dậy, rồi bước sang phía bên kia mở cửa
xe cho cô. Cô lặng lẽ bước ra, lặng lẽ rút hai tờ đô la trong túi áo đặt vào
tay anh:
- Tiền típ của anh đây.
Rồi quay lưng lại phía anh, cô bước thẳng tới cánh cửa sơn
trắng mà không chào tạm biệt.
- Cảm ơn! Nếu có duyên chắc là chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.
Good night! - Anh vừa cười, vừa vẫy vẫy mấy tờ tiền trong tay, nói với theo cô.
Chẳng cần quay lại, cô cũng có thể tưởng tượng thấy nụ cười
quyến rũ trên khuôn mặt của anh… Đứng sau lớp cửa kính nhìn theo xe anh đi, Vi
bỗng thấy một sự hẫng hụt mơ hồ. Chắc cô sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh lần nữa.
Bất giác cô tự hỏi, không biết anh có còn nhớ tên của cô không nhỉ?

