Điều Bí Mật - Chương 36 - 37
Chương
36:
Tại
sao lại không tiếp tục đùa giỡn với anh nữa?
Cường cau mày. Linh vẫn không có biểu
hiện gì, nhưng hai bàn tay cô đã siết chặt lại và hơi run lên. Cô không ngốc tới
nỗi không nhận ra giọng điệu chua chát trong câu nói đầy giễu cợt ấy.
Cô làm Đại đau sao?
Nhưng bản thân anh có gì mà phải tổn
thương đâu? Tình yêu với anh chỉ giống như một trò chơi, và anh không bao giờ
là người thua cuộc cả.
- Sao? Anh nói sai gì à? - Đại vờ
như không hiểu, sửng sốt hỏi lại.
- Không có gì đâu. Cứ tạm gác lại mọi
chuyện đi, vui vẻ ăn một bữa này đã - Cường cười sau đó vỗ nhẹ lên vai cô - Coi
như lần đầu em ra mắt bạn thân của anh trên cương vị bạn gái anh đi.
Linh định giãy ra và nói gì đó
nhưng bàn tay đang ôm trên vai cô của Cường đã siết chặt lại nên cô đành im lặng.
Cô đưa mắt nhìn Đại, chỉ thấy anh vẫn bình thản. Anh đưa ly rượu về phía trước
mặt cô:
- Rất vui khi được gặp em.
Linh cũng đưa ly rượu vang lên,
nhìn vào vẻ mặt tươi cười của anh, cô chợt nhớ lại, cách đây không lâu, trước mặt
Đại, Cường cũng đã bắt tay và cười với cô như thế, nụ cười vừa hờn giận, ghen
tuông, vừa yêu thương vô tận.
Nụ cười trên mặt hai người đàn ông
lúc này khi họ nhìn nhau làm cô sợ. Cô có cảm giác, nếu không có mình ở đây, họ
đã nói chuyện với nhau bằng nắm đấm từ lâu rồi.
Đại nhìn Cường cười, việc giữa anh và Linh, dù lúc này anh rất muốn
nghiền nát cô trong tay mà hỏi cho rõ ràng mọi chuyện, nhưng việc gì anh phải
nói chuyện đó với cô trước mặt Cường chứ?
Thằng bạn anh đã muốn công khai, vậy
thì anh sẽ càng ám muội.
Dù là bạn thân, nhưng Cường đã một
lần chơi khăm anh, vậy thì cũng không thể trách anh được. Huống chi, Đại vẫn có
cảm giác, giữa Linh và Cường khá gượng gạo. Nếu họ thực sự yêu nhau như họ đang
cố tỏ ra thì tại sao Cường lại đồng ý để Linh vào làm ở nhà anh, ở gần thằng bạn
mà Cường hiểu rõ hơn ai hết? Nếu họ thực sự đang yêu nhau, tại sao cô lại có phản
ứng đồng tình khi anh hôn cô như thế?
Mọi chuyện, sẽ chỉ là chuyện của
riêng anh và Linh, dù Cường là ai thì cũng không có quyền xen vào.
Bữa tối diễn ra trong không khí vô
cùng quái dị, tới nỗi cô gái phục vụ đứng ở phía sau cũng luống cuống cả chân
tay. Trong lòng cô tự hỏi, cô gái ngồi ở đó cuối cùng là ai, tại sao khi cô ta
vừa xuất hiện thì hai người đàn ông đang từ bạn bè thân thiết lại biến thành kẻ
địch? Giám đốc của cô chưa khi nào có thái độ như thế trước nhân viên.
Suốt bữa ăn, Đại tuyệt nhiên không
hỏi tới những chuyện cũ, càng không hỏi tin tức của Nhật Lệ, chỉ chú tâm thưởng
thức các món ăn và không ngớt miệng khen ngon. Mặc dù những lời khen của anh nghe
vô cùng chân thật nhưng cả Cường và Linh đều nhận ra trong đó không ít ý tứ giễu
cợt. Thỉnh thoảng, Đại lại chèn vào mấy câu hỏi vu vơ về cuộc sống của hai người
ở bên Mỹ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.
Cuối cùng, trước khi ra về, Đại còn
không quên hỏi xin số điện thoại của cô nhân viên rót rượu với lời hứa chắc nịch
sẽ mời cô đi uống cà phê sau khi cô tan ca ngay trước mặt Cường và Linh.
* * *
Cường dừng bước trước cổng “Ẩm Thực
Đạo Quán”, dù bây giờ không còn sớm nhưng anh vẫn lưu luyến không muốn chia tay
Linh chút nào. Hôm nay, vì cách cư xử lạ lùng của Đại trong bữa ăn nên tâm trạng
Linh vẫn không được tốt, cô có vẻ lo lắng nhiều. Mặc dù anh đã cố gắng trấn an
cô, nhưng Linh vẫn không cảm thấy khá hơn. Là người quen với sự đấu đá từ trong
gia đình tới ngoài thương trường, Cường không đơn thuần như Linh. Anh là bạn
thân của Đại từ thời đi học nên anh rất hiểu tính nết con người này. Đại im lặng
nghĩa là trong lòng Đại đã có sắp xếp tâm lý vô cùng ổn thỏa. Đại im lặng không
có nghĩa cứ thế sẽ bỏ cuộc.
- Hôm nay vất vả cho em rồi. Không
cần suy nghĩ nữa, đi ngủ sớm đi nhé! Mai anh tới đón - Cường dừng lại, vuốt nhẹ
lên tóc Linh, âu yếm nhìn vào mắt cô.
Linh hơi lùi lại, thoát khỏi bàn
tay anh đang định ôm lấy mình. Cô cười lắc đầu:
- Anh không cần đón em đâu. Em sẽ tự
đi tới nhà hàng.
- Nếu em không thích tới đó, anh
không ép đâu.
- Em học để trở thành đầu bếp, bếp
chính là nơi làm em cảm thấy hạnh phúc nhất, làm gì có chuyện em sẽ ghét bỏ nó
chứ. Thôi, anh về đi nhé, em vào nhà đây!
Linh vẫy vẫy tay, quay đi.
Cánh tay Cường buông thõng xuống.
Linh đã cự tuyệt hành động thân mật của anh rất nhiều lần rồi, có lẽ anh cần phải
cho cô thêm thời gian để chấp nhận tình cảm của anh một lần nữa.
Linh đi vào trong. Cánh cổng khép lại,
Cường thở dài một hơi rồi lại quay trở ra xe.
Linh vẫn đứng sau cánh cổng cho tới
khi nghe thấy tiếng bước chân rời đi của Cường, lúc này cô mới quay đầu định đi
về phòng. Nhưng vừa quay đầu, cô đã va ngay phải một thân hình cao lớn không biết
đứng ở đó từ bao giờ.
Thấy cô định hét lên, người đó
nhanh tay bịt miệng cô lại, một tay vòng qua eo ôm chặt lấy cô khiến Linh không
tài nào giãy ra được. Linh đang hoang mang đã chợt nhận ra mùi nước hoa đàn ông
rất quen thuộc – Bleu De Chanel for Men – là loại nước hoa mà Đại ưa dùng nhất.
Nhưng tại sao lại là Đại? Làm sao
anh lại vào được đây?
Nhận ra Đại rồi nên Linh cũng không
cố gắng giãy giụa nữa. Cả hai người cứ thế đứng im lặng trong sân, cho tới khi
nghe thấy tiếng động cơ ô tô xa dần. Hơn một phút sau, bàn tay đang bịt trên miệng
Linh mới buông ra. Nhưng bàn tay còn lại vẫn đang giữ lấy eo cô, dường như
không hề có ý định buông. Linh nghe thấy bên tai một tiếng thở dài rất khẽ. Cô
vội đẩy anh ra và lùi lại, đúng là Đại rồi. Anh vẫn mặc y nguyên như hồi chiều,
mái tóc ướt đầm sương, dường như anh đã đợi cô ở đây rất lâu rồi. Cô nhíu mày
nhìn anh, không nhịn được hỏi:
- Sao anh lại vào đây được?
- Em tưởng ngoài thằng em của anh
ra, không ai biết trèo tường nữa sao? - Đại nhìn cô, trong con ngươi sâu, lạnh
của anh tràn ra một nét thất vọng khó nói, chỉ có thể âm thầm hiểu mà thôi.
- Anh không nên làm như thế. Nếu
anh muốn biết tin tức của chị Lệ, anh chỉ cần gọi hẹn gặp em là được - Linh thở
dài.
Đại đưa mắt nhìn Linh, sau đó anh
tiến lại gần cô thêm một chút, nhìn thẳng vào mắt cô, nói rành rọt:
- Anh không quan tâm Nhật Lệ thế
nào. Anh tới đây chỉ muốn hỏi em một câu, tại sao đã làm anh điên đảo tới mức
này rồi mà còn dừng lại? Tại sao lại không tiếp tục đùa giỡn với anh nữa?
Linh bị từng tiếng của câu nói này
làm cho ngây cả người. Cô cố vắt óc cũng nghĩ không ra tại sao Đại lại hỏi mình
một câu như thế? Chẳng lẽ anh đang say?
- Anh Đại... - Linh lắp bắp, không
biết phải trả lời thế nào.
- Trả lời anh đi - Đại nghiêm khắc
nhìn cô, lặng yên đợi câu trả lời.
- Nhưng...
- Khó trả lời đến thế sao? - Đại
cau mày hỏi lại.
- Nhưng anh hỏi tới hơn một câu rồi
- Linh cố hạ giọng nói thật nhỏ.
- Em... - Đại trợn mắt, níu cả lưỡi
với câu nói này của Linh.
- Anh nói chỉ hỏi một câu mà - Tính
ương bướng của Linh bắt đầu nổi lên, hay đúng hơn cô muốn thay đổi một chút cái
không khí đầy ngượng ngùng này.
- Anh đổi ý rồi, giờ anh hỏi câu gì
em phải trả lời câu đó.
- Vô lý...
- Vậy để anh thử hôn em xem có lý
không nhé? - Đại nở nụ cười gian xảo.
- Được rồi, anh nghiêm túc chút đi,
ở đây không phải chỗ để làm ồn đâu - Linh giật mình vội nói.
- Anh rất muốn nghiêm túc, mà em
thì lại không - Đại nhìn cô, ánh mắt cũng vụt nghiêm nghị trở lại - Em có biết
từ chiều tới giờ, anh đã muốn làm những gì hay không?
Linh không đáp, ánh mắt vẫn len lén
nhìn về phía dãy nhà nơi ông Cương đang nghỉ ngơi, chỉ sợ ông sẽ xuất hiện bất
cứ lúc nào.
- Anh rất muốn đấm chết thằng bạn của
anh vì đã chơi xỏ anh lâu như thế? Anh cũng rất muốn ôm em rồi nghiền nát em ra
trong tay anh vì em còn nói dối anh nhiều hơn?
- Và rồi anh xin số điện thoại cô
gái phục vụ để hẹn hò với cô ta xả giận phải không? Xả chưa hết nên về đây tìm
em xả tiếp chứ gì? - Linh bĩu môi hỏi.
-
Sao? Em quan tâm chuyện đó à? À ừ, thì anh có gọi điện cho cô ta, đưa cô ta đi
uống cà phê, rồi có uống thêm chút rượu, sau khi làm cô ấy mê mệt trong khách sạn,
anh quay về đây tìm em. Vậy đã được chưa?
Linh
cau mày không nói. Đại khe khẽ cười.
Hình
như anh thấy vui sướng khi cô đột nhiên quan tâm quá mức tới chuyện anh và cô
gái phục vụ kia.
-
Em không cãi cọ với anh. Bây giờ có gì muốn hỏi thì anh hỏi đi, em mệt rồi,
ngày mai em còn phải đi làm sớm nữa - Linh ra vẻ không thèm chấp.
Đại
mỉm cười nhìn cô, nghiêm túc hỏi:
-
Em là em gái ruột của Nhật Lệ, đạt kỷ lục Master Chef nhỏ tuổi nhất trong những
người đang sở hữu danh hiệu này trên thế giới. Nhưng anh không hiểu, tại sao em
lại vào làm giúp việc trong gia đình anh? Mục đích của em là gì? Nhật Lệ đã đi
đâu?
Linh
nhìn Đại, cô nhẹ giọng nói, không muốn tiếp tục khiêu khích tính kiên nhẫn của
anh nữa:
-
Em vào làm trong gia đình anh là vì chị Nhật Lệ. Mục đích rất đơn giản, em muốn
biết chị Lệ đã đi đâu, tại sao lại bỏ đi. Như vậy đã đủ hay chưa?
-
Anh không tin. Em là em gái của cô ấy mà đi đâu cô ấy cũng không nói cho em biết?
- Đại lắc đầu.
-
Một năm trước, em không liên lạc được với chị Lệ nên đã gọi điện hỏi thăm mẹ
con anh Kiên, một người bà con xa ở Hà Nội thì được biết chị Lệ đã bỏ đi đâu
không rõ tung tích. Lúc ấy, chuyện tình cảm của em cũng không suôn sẻ nên em
quyết định về Việt Nam để tìm chị gái mình.
-
Một năm trước em đã trở về, vậy tại sao mấy tháng trước em mới tới nhà anh? Tại
sao lại nghĩ rằng việc cô ấy mất tích có liên quan tới anh? - Đại cau mày, tỏ vẻ
không tin tưởng.
-
Em không tìm tới nhà anh ngay vì em không biết lý do chị ấy bỏ đi. Mãi sau đó,
em về quê và tìm được một cuốn nhật ký do chị ấy để lại. Em đã đọc và biết được
rằng trước khi bỏ đi, chị ấy đã yêu thầm anh. Đó là một quãng thời gian dài đau
khổ, khi chị ấy yêu anh như thế, mà anh lại công khai có những người bạn gái
khác.
-
Khoan đã, chuyện này thật vớ vẩn. Làm gì có chuyện Nhật Lệ yêu anh chứ? Anh cầu
còn không được... - Đại kêu lên đầy oan uổng.
-
Nhưng đó là sự thật, chị ấy không nói yêu anh, chính vì bản thân anh quá đa
tình, không dám dứt bỏ những cô gái ở quanh mình ra. Làm gì có cô gái nào chấp
nhận được như thế. Chị em cũng vậy...
-
Đó là lý do cô ấy bỏ đi ư? - Đại lẩm bẩm, dường như những thông tin này anh
không thể hiểu ngay được.
-
Em không biết cũng không chắc nên em mới tìm cách bí mật tiếp cận anh để tìm hiểu
cho ra lẽ.
- Chỉ
vì chuyện đó mà em tốn công hóa trang mình thành một cô gái quê mùa sao? - Đại
nhìn Linh tò mò.
-
Hóa trang? Em đâu cần hóa trang? Bản thân em chính là một cô gái quê rồi mà -
Linh cười nhạt.
Đại
thấy cô cười như thế thì tim nhói lên, trong đầu anh lại xuất hiện ý nghĩ muốn
trừng phạt cô gái bướng bỉnh này. Anh túm lấy tay cô, cúi xuống thật sát mặt
cô:
-
Nói đi, vậy tại sao lại dừng lại? Em đùa với anh phải không? Em tưởng anh sẽ
tin những lời em nói sao?
-
Em rảnh lắm sao mà đi đùa với anh? - Linh giãy ra nhưng Đại vẫn giữ chặt lấy
cánh tay cô, kiên quyết không buông.
-
Vậy tại sao em dừng lại? Nếu anh nói muốn em quay về bên anh tiếp tục trò chơi của em thì sao?
-
Đừng coi đó là trò chơi! Trong khi em đau khổ suy nghĩ về chị gái mình thì anh
đơn giản chỉ nghĩ nó như một trò vui của anh thôi sao? - Linh giận dữ đáp.
-
Vậy nếu anh nói anh thật lòng muốn em quay về bên anh?
-
Không muốn - Linh không chần chừ đáp lại.
-
Vì sao? Em không yêu Cường mà, đúng không? - Đại nhìn thẳng vào mắt cô.
-
Chuyện đó không liên quan gì tới anh - Linh lắc đầu - Nếu anh thực sự trưởng
thành rồi thì xin hãy vì Như Ý mà suy nghĩ một chút, tìm cho nó một người mẹ thật
tốt. Đừng để có thêm người phụ nữ nào đau khổ vì anh như chị Lệ nữa.
-
Đối với chuyện của Nhật Lệ, anh hoàn toàn mơ hồ, gần như là bị động. Còn với mẹ
của Như Ý. Dù sao cô ta cũng không cần con... - Đại thấy Linh vẫn kiên quyết
giãy ra thì cũng buông tay.
-
Nếu anh đã rõ mọi chuyện rồi thì về sớm một chút đi - Linh quay người định đi
ra mở cổng.
Nhưng
Đại đã lại vươn tay ôm lấy cô từ phía sau một cách kiên quyết. Rồi anh cúi đầu
hôn lên cái gáy lạnh toát của Linh, gục đầu lên vai cô, thì thầm:
-
Hãy tin tưởng anh, mẹ của các con anh chỉ có thể là em.
Dưới
màn sương giăng giăng của đêm khuya, hai đôi môi lạnh dường như tình nguyện tìm
tới nhau.
Say
mê.
Đắm
chìm.
Dưới
ánh đèn mờ mờ hắt xuống ngõ nhỏ, một bóng người đổ dài trong yên tĩnh, rồi từng
bước chân cô đơn xa dần.
Lạc
lõng.
Chênh
vênh.
Chương 37:
Bảo mẫu
Cường
ngồi lặng yên sau bàn làm việc, hai tay đan vào nhau, đôi mắt sau chiếc kính cận
càng lúc càng lạnh lẽo. Đã không dưới mười lần trong ngày hôm nay anh muốn nổi
giận, nhưng sau đó đều kìm chế được. Anh muốn chạy đi tìm Linh, nhưng lại sợ cô
sẽ không vui nếu anh làm phiền lúc cô đang nấu bếp. Linh rất bực bội nếu bị xen
ngang như thế. Mặc dù cơn giận dữ này bắt nguồn từ cô, nhưng anh lại không thể
đi tìm cô mà trút giận.
-
Giám đốc, có người muốn gặp anh - Tiếng của cô thư ký báo qua điện thoại khiến
Cường như tỉnh mộng.
Anh
ngồi thẳng người lại, sau đó nói thư ký hãy để người kia vào.
Đó
là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, lùn, đầu cạo trọc lóc, mặc một bộ quần
áo bò, nhìn vô cùng ngông nghênh. Nhưng thái độ của anh ta khi thấy Cường lại
không ngạo mạn chút nào, chỉ tươi cười cúi chào rồi sau đó ngồi vào bàn uống nước
theo sự ra hiệu của Cường.
Cường
lên tiếng:
-
Tôi muốn gặp anh vì chuyện gì, chắc anh cũng biết rồi chứ?
-
Vâng, bạn của anh đã nói cho em biết rồi, hôm nay em đích thân mang giấy tờ tới
đây để anh xem.
Hắn
nói rồi rút từ trong túi áo ra mấy giấy tờ đã gấp làm tư, trong ấy còn thấy rõ
ràng có một cuốn sổ đỏ nữa.
Cường
cầm lấy đống giấy tờ nhà đất này, giở ra xem kỹ một lượt, gật gù nói:
-
Được, tức là đồng ý bán cho tôi với giá thỏa thuận rồi đúng không?
-
Vâng, anh là chỗ quen biết nên em cũng để lại cho anh đúng bằng giá gốc, chỉ
xin anh thêm mấy đồng gọi là cho anh em bồi dưỡng thôi.
-
Yên tâm, tôi làm ăn sòng phẳng, không để cho anh thiệt đâu. Anh muốn lấy tiền mặt
hay chuyển khoản?
-
Anh cứ chuyển khoản cho em là được. Cầm nhiều tiền một lúc như thế em cũng thấy
run run tay.
-
Đợi chút.
Cường
gật đầu và gọi một cuộc điện thoại yêu cầu giao dịch...
Một
lúc sau, gã đàn ông nọ tươi cười hớn hở rời khỏi văn phòng của Cường, hiển
nhiên là số giấy tờ nhà đất đã được gửi lại chỗ Cường với một giá rất hời. Cường
cũng không bận tâm tới điều đó, quan trọng là anh đã có được thứ anh muốn có,
thứ mà anh đã mong muốn sở hữu từ rất lâu rồi.
*
* *
Linh
về tới Ẩm Thực Đạo Quán thì cũng đã gần mười giờ đêm, không ngờ vẫn thấy ông
Cương đang ngồi độc ẩm bên ấm trà nghi ngút khói trong Vấn Tâm Đình. Cô bước
lên chào ông một tiếng, dạo này Linh hay đi sớm về muộn nên rất ít khi hai thầy
trò gặp mặt nhau.
-
Con có mệt lắm không? Công việc thế nào?
-
Công việc thì không vấn đề thì thầy ạ! -
Linh cười nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ
mỏi mệt không thể che giấu.
-
Vậy còn chuyện tình cảm thì sao?
-
Chuyện tình cảm ấy ạ? - Linh ngạc nhiên nhìn ông tỏ vẻ không hiểu ý.
-
Cái cậu tối hôm trước tới đây ấy, cậu ta yêu con mà, đúng không?
-
Tối hôm trước?
Linh
ngẩn ra, trong đầu cô lập tức nghĩ tới Đại, chẳng lẽ tối hôm ấy ông Cương cũng
biết sao?
-
Anh chàng tới tìm con từ sớm, đợi con tới tận khuya cũng không chịu về. Cậu ta
còn ngồi nói chuyện với thầy suốt buổi tối. Thầy thấy anh chàng này chín chắn,
tính tình lại trầm tĩnh, khá đấy - Ông Cương không để ý tới nét mặt của Linh, vẫn
tiếp tục nói.
Lúc
này mặt Linh cũng đã đỏ ửng. Hôm ấy Đại tới đây đợi cô từ sớm, vậy mà cô lại
cho rằng anh đi hẹn hò lăng nhăng với cô gái khác. Đã vậy, Đại không phủ nhận
mà còn bịa chuyện để trêu tức cô.
-
À, chắc ngày mai con chuyển về sống ở căn hộ cũ của chị con thầy ạ! - Cô vội đổi
chủ đề.
-
Sao tự nhiên lại về đó? Ở đây bất tiện gì sao? - Ông Cương ngạc nhiên hỏi lại.
-
Không ạ! Nhưng ngôi nhà đó giờ cũng không ai ở, con chuyển về đó cho có chút
hơi người thôi. Dù sao đó cũng là nhà của chị Lệ con mà.
-
Lần trước con bé Lệ chuyển về đó rồi cũng chẳng mấy khi quay về thăm thầy nữa...
- Ông Cương thở dài một hơi.
-
Thầy đừng buồn, con hứa sẽ về Đạo Quán thăm thầy mà - Linh rót trà cho ông Cương
rồi cũng tự tay rót cho mình một chén trà nữa.
Uống
xong chén trà, lại như nhớ ra điều gì đó, cô ngẩng đầu hỏi:
-
À, thầy có biết bây giờ ai là chủ sở hữu ngôi nhà của gia đình con khi trước
không?
-
Thầy không rõ lắm, nhưng thầy có thể hỏi thăm giúp con. Con định làm gì, mua lại
căn nhà đó sao? - Ông Cương tò mò nhìn cô.
-
Vâng, con sẽ tìm cách mua lại ngôi nhà đó, đó là tâm nguyện lớn nhất cuộc đời
này của con mà.
-
Nếu cần thầy giúp gì thì cứ tới tìm thầy. Thầy cũng có một ít...
Linh
gật đầu mỉm cười lặng thinh nhìn ra màn đêm phủ sương tĩnh mịch.
*
* *
Linh
chuyển về căn hộ cũ của Nhật Lệ cũng đã được hai ngày. Cô mất hơn một ngày mới
sắp xếp và lau chùi được hết đống đồ đạc đã phủi đầy bụi và mạng nhện, Cường
tình nguyện bỏ ra nửa ngày để đưa cô đi mua sắm đồ đạc mới. Cuối cùng căn nhà
cũng như có sinh khí hơn.
Một
buổi tối, Linh vừa trở về nhà thì ngạc nhiên khi nhận ra có ánh điện sáng hắt
ra từ căn hộ đối diện, lẫn trong tiếng khóc của trẻ con là tiếng của một người
đàn ông dịu dàng dỗ dành. Đó là căn hộ của Đại. Linh đứng tần ngần mãi ở cửa,
không biết có nên đi vào hỏi thăm tình hình hay không. Trong lúc cô còn do dự
thì Tuyết đã cạy được cánh cửa, chạy xộc tới cạnh cô vẫy đuôi mừng rối rít. Sau
đó nó đi vào trong nhà, và dường như muốn cô đi theo nó.
-
Cô ấy về rồi sao anh bạn?
Có
tiếng Đại vang ra, Linh chưa kịp quay đi thì cánh cửa đã mở hẳn ra, Đại đang bế
ẵm ngửa Như Ý, một tay cầm bình sữa, áo sơ mi xắn vội, giày cũng chưa kịp tháo
bỏ. Thấy cô, Đại như vớ được vàng:
-
Em xem, mãi con bé chẳng chịu ngủ, thỉnh thoảng lại khóc ầm lên, anh dỗ thế nào
cũng không được.
Linh
tiến vào trong nhà, thấy căn nhà vẫn sạch sẽ tinh tươm, không hề phủi bụi thì
cũng lấy làm ngạc nhiên lắm. Nhưng cô không hỏi thêm nữa mà đón lấy Như Ý từ
tay Đại:
-
Con bé đang gắt ngủ, chắc do lạ nhà thôi. Từ tối giờ đã uống chút sữa nào chưa?
-
Có uống hai bình rồi - Đại ngây ngô cười.
-
Hai bình? - Linh kinh ngạc nhìn bình sữa trên tay Đại - Vậy mà anh còn định cho
nó uống nữa? Thật là...
-
Con bé khóc quá nên anh tưởng nó đói... - Đại phân trần.
-
Cho ăn vô tội vạ thế vừa không tốt cho sức khỏe, vừa tạo cho trẻ con thói quen
xấu đó - Linh trừng mắt cầm lấy bình sữa trong tay anh – Sao sữa nguội vậy? Anh
không pha nước ấm à?
-
Đây là sữa tươi đóng hộp mà, anh mua thế cho tiện, với lại nhà làm gì có nước
nóng.
-
Anh đúng là vô tội vạ, không chăm được con thì mang nó về đây làm gì? Đại định
kể nhưng rồi lại thôi. Anh cũng không thể nói với Linh rằng anh đã cãi nhau với
bố nên ông giận đuổi anh ra khỏi nhà, anh cũng giận mà bế luôn con đi. Anh cũng
không thể nói với cô nguyên nhân khiến anh và ông Phương cãi nhau là do ông
Phương bắt anh phải cưới vợ ngay, còn anh thì thẳng thắn nói là chưa muốn. Anh
bế con về nhà cũ, lại không chuẩn bị từ trước nên đành mua sữa hộp cho con uống
tạm, không ngờ bị Linh mắng té tát như thế.
Mới
phải tự chăm con có mấy tiếng thôi mà Đại đã toát hết cả mồ hôi, không ngờ việc
đó lại vất vả như thế. Anh còn không kịp thay đồ, không kịp cởi giày, hết cho
con ăn lại thay bỉm cho con, rồi dỗ nó ngủ. Anh lại không biết hát ru nên chỉ
biết dùng cái giọng ê a không ra giai điệu gì dỗ con. Con bé lạ nhà nên chẳng
ngủ ngay cho, nếu không phải Linh về đúng lúc chắc anh phải bế con tới cầu cứu
chị gái rồi.
Có
Linh dỗ, Như Ý lại ngủ ngoan, Đại mới có thời gian thay đồ.
Lúc
Đại tắm gội xong, quay về phòng ngủ thì thấy Linh đang nằm trên giường với Như
Ý, con bé đã ngủ say, mà cô cũng ngủ quên mất. Đại mỉm cười tiến lên nhìn hai
người sau đó kéo chăn đắp cho cả hai, không ngờ lại làm Linh giật mình tỉnh dậy.
-
Em cứ ngủ luôn đi. Anh ngủ ở ngoài salon.
-
Thôi, em cũng phải về tắm rửa thay đồ - Linh vùng dậy.
-
Cảm ơn em nhiều nhé! - Đại gật đầu sau đó theo chân cô ra ngoài phòng khách.
-
Hai bố con anh định sống thế này ở đây sao? Rồi ai trông Như Ý cho anh đi làm?
- Linh cau mày hỏi.
-
Tạm thời thế đi. Mấy hôm tới anh sẽ ở nhà vậy, công việc mang về nhà làm cũng
không sao. Đợi tới khi anh tìm được bảo mẫu cho Như Ý thì đi làm trở lại cũng
được.
-
Không định mang con về nhờ ông bà chăm giúp sao? Ông bà chăm vẫn là tốt nhất
mà.
-
Mấy hôm nay không hiểu sao mẹ anh ốm thêm, chẳng dậy được nữa. Anh mang con bé
về đây để cô Năm có thời gian chăm sóc cho mẹ anh... - Đại giải thích mà không
nói ra nguyên nhân thật sự.
-
Thôi đành vậy. Em cũng chỉ đi làm nửa ngày, nửa ngày em sẽ giúp anh chăm sóc
Như Ý.
-
Vậy thì tốt quá! - Đại mừng rỡ nói - Hay là em nghỉ việc luôn đi, về đây giúp
anh, tiền lương anh trả không thua kém gì bên ấy.
“Bên
ấy” mà Đại cố tình nói tránh đi chính là nhà hàng Winter của Cường, nơi Linh
đang làm bếp trưởng.
-
Chuyện đó thì tuyệt đối không được - Linh lắc đầu - Nửa ngày dành cho Như Ý đã
là nhiều nhất rồi.
-
Anh biết, anh cũng chỉ cầu có thế thôi mà - Đại gãi đầu - Thôi về ngủ sớm đi
nhé, cảm ơn em nhiều.
-
Anh cũng ngủ sớm đi.
Đại
mỉm cười khi cánh cửa đã khép lại sau bước chân Linh. Một nụ cười vô cùng tự
tin. Nếu không phải biết tin Linh đã chuyển về đây sống thì tối nay anh cũng sẽ
chẳng quay về đây. Cường có biện pháp ở gần cô, chẳng lẽ anh không có ư? Anh có
Tuyết, có Như Ý, có căn nhà ngay sát vách với căn hộ cô đang ở, so ra, anh còn
có lợi thế hơn Cường.

