Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 18

Chương 18

Ðối
với nhân vật trong tin đồn thì có lẽ đó là cả một sự giày vò, nhưng với người
nghe tin đồn thì chỉ là chuyện vào tai trái ra tai phải mà thôi.

Trận
phong ba này của Lương Tiểu Mạn chớp mắt đã bình lặng, Trương Phi Phi lao đầu
vào công việc bận rộn, dạo này ngay cả thứ bảy chủ nhật cũng phải làm thêm giờ,
tối lại đi hẹn hò với Liêm Khải.

Cũng
may… Ngô Diệu không hề cô đơn, vì Lạc Tài Tần lúc nào cũng ở bên cô.

Thực
tế là Ngô Diệu chưa bao giờ yêu đương, hồi đó Trâu Thiếu Ðông và cô chỉ hẹn hò
có ba ngày. Ngày đầu tiên, cô băn khoăn chuyện này liệu có phải là thật không?
Ngày thứ hai, cô nghĩ, có lẽ là thật rồi! Ngày thứ ba, khi vừa chắc chắn là sự
thật, Trâu Thiếu Ðông bèn nói với cô mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Còn
lần này với Lạc Tài Tần, tâm trạng của Ngô Diệu lại đảo ngược hoàn toàn, ngày
đầu tiên, cô thấy chuyện này không phải thật chứ? Lạc Tài Tần nói là thật! Ngày
thứ hai, cô băn khoăn chẳng lẽ thật là thật hả? Lạc Tài Tần gật đầu, thật là
thật đấy! Ngày thứ ba, cô cảnh cáo bản thân, cẩn thận kẻo giả! Lạc Tài Tần còn
ra sức nói, là thật mà! Thật đó! Thật! Cuối cùng cô chẳng hỏi nữa, còn Lạc Tài
Tần thì ngày nào cũng chứng minh cho cô thấy, là thật… Thế nên cô được hưởng
thụ cảm giác có người theo đuổi, vô cùng sảng khoái. Nhưng ai có mắt cũng thấy
hiện giờ hai người là người yêu của nhau, Lạc Tài Tần đường đi nước bước rõ
ràng, còn Ngô Diệu thì bị dắt đi trong mơ hồ.

Bình
thường thứ ba khá vắng khách, thế nên thứ ba hàng tuần Ngô Diệu đều tính sổ
sách và kiểm hàng.

Sáng
sớm Lạc Tài Tần đưa Ngô Diệu đến cửa hàng xong thì chạy đi làm việc, nói tới
trưa sẽ đón cô đi ăn.

“Diệu
Diệu”.

Ngô
Diệu đang bận bịu tính toán thì nghe có người gọi, ngẩng đầu lên… Lương Tiểu
Mạn đang đứng ở cửa, mặc một bộ quần áo được cắt may rất đẹp, tay cầm chiếc ví
vô cùng đắt tiền. Ngô Diệu đã thấy hình các ngôi sao nữ dùng chiếc ví kia trên
rất nhiều tạp chí, dù cô thấy nó chẳng đẹp.

Lương
Tiểu Mạn thướt tha bước vào, mùi nước hoa cao cấp tỏa ra.

“Chị
đã khỏe chưa?”. Thấy sắc mặt của chị ta không tồi, Ngô Diệu bèn hỏi một câu.

“Khỏe”.
Lương Tiểu Mạn tựa vào ghế, nhìn Ngô Diệu đang đứng ngơ ra nhìn mình, bèn nói,
“Còn không rót trà”.

Suýt
nữa thì Ngô Diệu thốt lên “Nô tỳ tuân lệnh”. Xem cái dáng kia đi! Chậc chậc.

Thấy
Ngô Diệu cầm hai cái cốc giấy ra, Lương Tiểu Mạn có vẻ không vui, “Em cho chị
uống nước lọc à?”.

Ngô
Diệu chớp mắt, thò tay vào hộp đồ ăn vặt lục lục, không có gói trà nào, bèn pha
cho Tiểu Mạn cốc Ovaltine.

Lương
Tiểu Mạn bật cười, nhận lấy uống một ngụm, “Ngọt chết mất”.

Khóe
môi Ngô Diệu giật giật, bụng bảo dạ, rốt cuộc chị tới đây làm gì?!

“Nghe
nói em và Lạc Tài Tần đang hẹn hò với nhau?”. Lương Tiểu Mạn đặt cốc sang bên
cạnh, “Em được lắm, tới Trâu Thiếu Ðông mà cũng đá. Thực ra nếu chỉ đơn thuần làm
người yêu thôi thì Lạc Tài Tần đúng là khá hơn Trâu Thiếu Ðông”.

“Em
đã nói với chị rồi, hồi cấp ba Trâu Thiếu Ðông đã đá em”. Ngô Diệu bực bội,
nhắc tới chuyện cũ làm gì chứ, nhắc cái là bốc hỏa rồi!

Lương
Tiểu Mạn nheo mắt véo cô một cái, “Xem kiêu chưa kìa. Chị không hiểu em tốt chỗ
nào, ngu ngơ khù khờ. Thật là phụ nữ không ngốc, đàn ông không yêu sao?”.

“Làm
gì có”. Ngô Diệu xoa xoa cánh tay, thấy Lương Tiểu Mạn đeo một chiếc lắc tay
kim cương đẹp đẽ, nhưng cổ tay lại gầy tong teo, buột miệng hỏi, “Sao chị lại
gầy thế này? Có tiền mua quần áo, không có tiền ăn cơm sao”.

“Giờ
chị đang sản xuất phim và trang phục, cả ngày phải đối diện với toàn người mẫu
xinh đẹp”. Lương Tiểu Mạn nhún vai, “Chị không muốn bị người ta cười là bà cô
già! Ðúng rồi, em có muốn tới đó giúp chị không? Chị trả hậu hĩnh cho em”.

Ngô
Diệu vội lắc đầu.

“Em
chẳng có chí tiến thủ gì cả”. Lương Tiểu Mạn gí tay vào đầu cô.

Ngô
Diệu xoa đầu rầu rĩ, rốt cuộc Lương Tiểu Mạn tới đây làm gì chứ, có vẻ như
không phải muốn đến để khoe khoang gì.

“Ðúng
rồi”. Lương Tiểu Mạn giả vờ vô tình hỏi một câu, “Em có biết Trâu Thiếu Ðông đã
bắt tay với Tiền Lệ như thế nào không?”.

Ngô
Diệu đã hiểu ra vấn đề, hóa ra Lương Tiểu Mạn lo lắng tới mối quan hệ của Trâu
Thiếu Ðông và Tiền Lệ, nên muốn tới chỗ cô nghe ngóng.

“Em
không gặp anh ấy từ hôm ở bệnh viện tới giờ, Phi Phi nói gần đây anh ấy bận
lắm”.

“Ðương
nhiên là bận rồi, chỉ thoáng cái đã có thêm bao mối làm ăn như thế, giờ Trâu
Thiếu Ðông là kẻ thắng lớn, là nhân vật tiếng tăm”. Lương Tiểu Mạn cười nhạt,
“Anh ta còn là sát thủ tình trường nữa chứ, con gái vây xung quanh anh ta không
phải ít, thế mà lại bị một con bé ngốc như em dắt mũi vòng quanh”.

Ngô
Diệu im lặng, lại nữa rồi.

Ngồi
thêm một lát nữa, Lương Tiểu Mạn mới lo lắng hỏi, “Ðúng rồi, mấy hôm nay mẹ chị
sao rồi?”.

“Bác
ở với mẹ em suốt. Hai người cãi nhau ạ? Mấy hôm nay tâm trạng bác không tốt
lắm, cũng không chịu về nhà”.

“Mẹ
chẳng biết gì, nhát gan nên cả ngày cứ nghĩ ngợi lung tung”. Lương Tiểu Mạn bực
mình, “Mẹ ở nhà em chắc tốn nhiều hả? Ðể chị trả tiền”.

Ngô
Diệu vội xua tay, “Tự chị đưa cho bác đi, em không chuyển lời đâu”.

Lương
Tiểu Mạn nhéo cô, “Em đấy! Không chịu giúp chị chút gì hết!”.

Ngô
Diệu bị nhéo đau điếng, nghĩ thầm bà cô này sao cứ quen ra tay nhéo người thế?

Bỗng
có người bên ngoài hỏi thăm, “Xin lỗi?”.

Hai
chị em ngoảnh mặt lại, thấy một cậu thanh niên cao to đẹp trai, trông rất đặc
biệt, hình như là con lai, lịch sự hỏi, “Ðây là phòng tranh của Lạc Tài Tần
phải không ạ?”.

“Vâng”.
Ngô Diệu đáp, “Anh ấy không có đây. Nếu muốn mua tranh cậu có thể tới phòng
tranh của anh ấy trong thành phố”.

“Tôi
tới tìm Lạc Tài Tần”. Cậu thanh niên nói, “Tôi là Jamie, tìm thầy Tần bàn
chuyện hợp tác”. Nói xong bèn đi vào, lịch sự bắt tay Ngô Diệu và Lương Tiểu
Mạn.

Nụ
cười trên gương mặt Lương Tiểu Mạn bừng sáng, hình như chị ta có chút hứng thú
với Jamie. Jamie ngồi ở trước cửa nói chuyện với Lương Tiểu Mạn để chờ Lạc Tài
Tần, hai người càng nói càng hợp, cuối cùng họ còn trao đổi số điện thoại. Ngô
Diệu đứng sau nhìn hai người đó mà cảm khái… Ai da, chuyện yêu đương phải có
năng khiếu thật nha.

Ngô
Diệu có anh bạn cùng lớp cấp ba, năm nay đã ly hôn tới lần thứ ba, cô luôn cảm
khái, người này sao lợi hại thế nhỉ?! Cậu ta có thể ly hôn tới ba lần, mình thì
còn chưa được kết hôn đến một lần?! Quả nhiên EQ(*) và sự năng động
chủ quan là một vấn đề lớn.

Ngô Diệu giơ tay véo tai Champagne. Cũng
khéo, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới ngay! Xe của Trâu Thiếu Ðông dừng lại ở đầu
ngõ… hắn và Lạc Tài Tần cùng xuống xe đi vào, hai người không biết đã gặp nhau
ở đâu.

(*) EQ (Emotional Quotient): Chỉ số cảm xúc.

Champagne trông thấy Lạc Tài Tần từ xa,
bèn vẫy đuôi sủa nhặng lên.

Lạc Tài Tần vội chạy tới vuốt ve
Champagne.

“Thầy Lạc”. Jamie nhanh chóng đứng dậy
chào hỏi Lạc Tài Tần.

Ngoài dự đoán của Ngô Diệu, Lạc Tài Tần
không hề quen biết Jamie, hoặc là không nhớ ra đã từng gặp cậu ta ở đâu, bèn
hỏi, “À, cậu là ai nhỉ?”.

“Chào thầy, em đã gặp thầy hồi triển lãm
tranh ở Pháp, lúc ấy chúng ta nói chuyện cũng khá hợp”.

Lạc Tài Tần gật đầu cười, nói vài ba câu
tiếp chuyện cậu ta.

Nói chuyện với Trâu Thiếu Ðông, Lương
Tiểu Mạn thăm dò, còn anh ta thì trả lời cho có, hai người vòng vo lời ít ý
nhiều. Ngô Diệu chợt nghĩ bản thân mình mới là người trái đất bình thường, bọn
họ đều là người ngoài hành tinh!

“Em vừa tới đây đầu tư, tối nay sẽ tổ
chức một bữa tiệc từ thiện long trọng, làm quen với những người có tiếng ở
đây”. Jamie nói, đưa tấm thiệp mời cho Lạc Tài Tần, “Mời thầy Lạc và bạn gái
cùng tới tham dự”.

Lạc Tài Tần nhận tấm thiệp mời, nhìn Ngô
Diệu.

Ngô Diệu còn chưa trả lời, Trâu Thiếu
Ðông đột nhiên hỏi Jamie, “Cậu là cậu chủ trẻ của gia tộc Will phải không?”.

“Ðúng vậy”. Jamie hiển nhiên cũng quen
Trâu Thiếu Ðông, “Chào anh Trâu”.

Hai người bắt tay nhau rồi bắt đầu hàn
huyên. Hóa ra gia tộc Will kinh doanh siêu thị và khách sạn, lần này tới thành
phố đầu tư cũng có nhiều mối hợp tác với công ty của Trâu Thiếu Ðông. Lương
Tiểu Mạn vốn là đối thủ cạnh tranh của Trâu Thiếu Ðông, giờ lại thành nửa đồng
nghiệp, lập tức nhạy cảm đánh hơi ra được chỗ có thể kiếm lời, bèn tham gia
cuộc nói chuyện, để Trâu Thiếu Ðông giới thiệu đôi bên với nhau.

Ngô Diệu hiếu kì đứng nhìn, Lạc Tài Tần
đi tới một tay khoác lên vai cô, tay kia mở chiếc túi đặt trên bàn. Trong túi
có một bộ cốc thủy tinh, trên mỗi chiếc đều in hình một con mèo nhỏ đặc biệt,
trông rất sống động.

“Anh nhìn thấy ở quán ven đường đấy”.

“Xinh quá!”. Ngô Diệu cầm cốc lên soi
dưới ánh mặt trời, “Làm cũng được, nhưng bán ở quán ven đường thì tiếc quá”.

“Anh hỏi giúp em rồi, gia đình bác bán
quán này trước kia mở xưởng thủy tinh, chỗ bác ấy còn rất nhiều đồ làm bằng
thủy tinh mới lạ nữa, lát nữa ăn xong đi xem nhé?”.

“Ðược”. Ngô Diệu nhanh nhạy thấy đây là
một cơ hội làm ăn.

Lúc này Trâu Thiếu Ðông, Jamie và Lương
Tiểu Mạn đã hẹn nhau ăn cơm, hỏi Ngô Diệu và Lạc Tài Tần có đi cùng không, Lạc
Tài Tần lắc đầu.

“Cặp tình nhân bọn họ phải chàng chàng
thiếp thiếp cơ, mấy người cô đơn chúng ta bàn chuyện làm ăn, đừng quấy rầy
chuyện vui của người ta”. Lương Tiểu Mạn lạnh lùng nói.

Trâu Thiếu Ðông đưa mắt liếc nhìn bàn
tay đang đặt bên eo Ngô Diệu của Lạc Tài Tần, rồi nhìn đi chỗ khác, ho một
tiếng, nói với Jamie, “Chúng ta đi thôi”.

Jamie rất nhiệt tình nói muốn mời cơm,
còn dặn Ngô Diệu và Lạc Tài Tần nhớ tối nay nhất định phải tham dự bữa tiệc của
cậu ta. Trước khi đi, hình như Trâu Thiếu Ðông còn muốn nói gì đó với Ngô Diệu,
nhưng cuối cùng chỉ vẫy tay nói tạm biệt.

Ngô Diệu không nén nổi mà nhíu mày, nhìn
anh ta thêm một lúc nữa, chợt cảm giác má nóng lên.

“Á!”. Ngô Diệu vung tay đánh một cái,
Lạc Tài Tần vội giữ tay cô lại, “Hôn một cái cũng phải chịu đòn hả”. Cô lau
mặt, nghe thím mì xào ở bên cạnh phá ra cười liền thấy ngượng ngùng, đạp Lạc
Tài Tần một cái, “Ðáng ghét”.

“Lúc nãy em nhìn Trâu Thiếu Ðông làm anh
ghen”. Lạc Tài Tần tựa vào bàn cười nói, “Anh ghen thì em chịu trách nhiệm sao
đây”.

Tai Ngô Diệu hơi nóng lên, lần nào Lạc
Tài Tần cũng nói thẳng toẹt ra, “Ghen cái gì, nhìn một cái mà không được chắc”.

“Không được. Rõ ràng Trâu Thiếu Ðông còn
chưa dứt tình với em mà. Anh mặt dày cướp em từ tay cậu ta, thế nên bất cứ lúc
nào cũng phải cảnh giác!”.

“Anh đừng nói vớ vẩn. Em chẳng có quan
hệ gì với anh ta cả”.

Lạc Tài Tần đứng dậy, ôm eo cô mà cười,
“Thế tối nay em mặc cái gì xinh xinh đi dự tiệc nhé? Anh mua một bộ đầm dạ hội
đẹp cho em, là kiểu phải hở ngực hở lưng hở đùi ấy”.

Ngô Diệu nhéo mạnh một cái, những ánh
mắt hâm mộ của người đi đường dõi theo không ít. Ngô Diệu chợt nghĩ… Câu nói
ghen tuông lúc nãy của Lạc Tài Tần còn chân thực hơn sự ngưỡng mộ kia gấp nhiều
lần.

“Ðúng rồi”. Lạc Tài Tần thấy ba người
kia đã đi rồi, đột nhiên nghiêm túc chuyển đề tài, “Diệu Diệu, Jamie tới đây
lần đầu tiên hả?”.

“Vâng”. Ngô Diệu cầm cây lăn, phủi hết
số lông Champagne dính trên người Lạc Tài Tần đi, “Chắc anh không nhớ người ta
thôi, thế mà người ta lại nhớ anh đấy, họa sĩ lớn ạ”.

“Không thể”. Lạc Tài Tần nghiêm túc lắc
đầu, “Anh chắc chắn chưa bao giờ gặp cậu ta”.

Ngô Diệu sững sờ, “Nhưng cậu ta nói…”.

“Em thấy anh đã quên chuyện gì chưa?”.

Ngô Diệu không hề nghi ngờ năng lực ghi
nhớ hình ảnh của người được xem là thiên tài như Lạc Tài Tần, chẳng khác gì máy
ảnh kĩ thuật số cao cấp, chỉ cần anh đã gặp qua ai đó là có thể vẽ ra. Có khi
chỉ cần người đi đường từ đối diện lướt qua, anh cũng có thể vẽ được dung mạo.

“Thế cậu ta… tới là thừa nước đục thả
câu sao?”. Ngô Diệu cầm tấm thiệp mời lên nhìn, căng thẳng, “Liệu cậu ta có
phải là kẻ xấu không?”.

“Bữa tiệc này đúng là có thật. Lúc nãy
Trâu Thiếu Ðông cũng nói với anh rồi, tối nay các nhân vật trong giới kinh
doanh đều quy tụ. Gia tộc Will cũng không phải là giả”. Lạc Tài Tần nắn tai Ngô
Diệu nghĩ ngợi.

“Sáng cậu ta nay cũng đã tới một lần
rồi”.

Lúc này thím mì xào đột nhiên lên tiếng.

“Sáng nay ạ?”. Ngô Diệu và Lạc Tài Tần
đều bất ngờ.

“Ðúng đấy”. Thím mì xào gật đầu, “Sáng
nay lúc hai đứa mở cửa hàng, cô đã thấy nó rồi”.

“Lúc đó anh còn ở đây mà! Sao cậu ta
không tới gặp anh?”. Ngô Diệu cũng thấy kì lạ.

“Ừm…”. Lạc Tài Tần nghĩ một lát, bèn
nhún vai, “Có lẽ cậu ta không đến để tiếp cận chúng ta”.

“Thế để tiếp cận Trâu Thiếu Ðông sao?”.
Ngô Diệu lo lắng hỏi, Lạc Tài Tần lập tức ôm lấy cô, dụi dụi, “Ai da, anh lại
ghen rồi”.

Ngô Diệu hết nói nổi.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3