Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 12 - 13
Chương 12
Ngô Diệu ngoảnh đầu lại, thứ đập vào mắt
đầu tiên là bộ vest đen phẳng phiu. Cô sững ra một lát, cảm thấy giọng nói và
bộ quần áo này không hề ăn nhập với nhau, tới khi nhìn thấy miếng vải đen đang
đeo trên cánh tay và cánh tay bó bột có hơi lạc lõng, cô mới thốt lên một
tiếng, “A! Bộ vest đẹp thế này mà cắt thì tiếc quá!”.
Người đối diện im lặng giây lát, rồi
trấn tĩnh đáp, “Có cắt đâu, cuộn vào bên trong thôi”.
“Thật không?”. Ngô Diệu lại gần xem xét,
lật ống tay ra phát hiện đúng là được cuộn lên mới an tâm.
“Khụ khụ”.
Ngô Diệu ngẩng đầu lên, chỉ tay vào anh,
“Mắt đỏ kìa!”.
Lạc Tài Tần hiếm khi ăn mặc chỉnh tề,
nghe Ngô Diệu nói thế bèn ngẩng mặt lên trời có chút bất đắc dĩ.
“Em toàn chào hỏi thế mà”. Ngô Diệu vỗ
lên cánh tay Lạc Tài Tần, thấy tinh thần của anh vẫn tốt, bèn hỏi, “Mẹ em có
hầm canh đấy, anh có muốn tới ăn không?”.
“Không được”. Lạc Tài Tần lắc đầu, “Nhà
có tang trong ba ngày không thể tới nhà người khác. Hôm nay mẹ anh vừa dặn
thế”.
“Thế à? Lễ tang sao rồi?”.
“Người đến viếng nhiều lắm. Con chó vàng
cũng chết rồi”.
Tim cô thắt lại, “Tại sao?”.
“Nó không chịu để ai tháo giường của ông, cứ
nằm ở gầm giường suốt, rồi bị một miếng ván giường rơi trúng”.
“A!”. Cô che tai lại lắc đầu, “Em không
nghe, ghê quá đi!”.
Lạc Tài Tần cúi đầu nhìn, thấy Ngô Diệu
ứa nước mắt, bèn phì cười, “Ông anh mất mà em không khóc, con chó vàng chết thì
lại khóc à?”.
“Xấu xa”. Cô lau mắt, “Làm em khóc… Nó
chết thật sao?”.
“Ừ, sáng mai ông được hỏa táng, không an
táng ở nghĩa trang, ở quê có đất, con chó vàng được chôn bên cạnh ông”. Nói
xong, Lạc Tài Tần đi sát lại gần Ngô Diệu nói nhỏ, “Trước khi chết nó còn cắn
giày của ông nữa”.
Ngô Diệu đẩy Lạc Tài Tần, “Ðồ đáng
ghét!”.
Thấy mắt Ngô Diệu đỏ lên, Lạc Tài Tần
cười, “Huề nhé, hai con thỏ đi đâu ăn nào?”.
Ngô Diệu lườm anh, “Ăn cua Myanmar
nhé?”.
Lạc Tài Tần nhìn tay mình, “Ăn cua bằng
một tay? Khó đấy”.
“Ừ nhỉ”. Ngô Diệu gật đầu, “Thế đi ăn mì
vậy?”.
“Sao mà lên voi xuống chó thế hả trời”.
Lạc Tài Tần rút ra một tấm voucher, “Là em thì anh mới cho đấy”.
Thì ra là voucher của nhà hàng cao cấp.
“Ði không?”. Lạc Tài Tần cười, “Tối qua
đã làm phiền em, anh mời em ăn một bữa nhé?”.
“Ðược thôi!”. Ngô Diệu vui vẻ đồng ý.
Buổi tối, cửa hàng hai bên đường đèn đóm
sáng trưng, đèn sau ô tô kéo ra hàng dài ánh sáng trên đường. Lạc Tài Tần mặc
vest chỉnh tề, chỉ tiếc còn mang cánh tay bó bột, Ngô Diệu ăn mặc đơn giản, tay
xách túi bảo vệ môi trường, trên túi còn in hình chibi phiên bản cute của
Champagne.
Hai người đường hoàng tiến vào nhà hàng
cao cấp, vào thang máy lên tầng cao nhất của nhà hàng. Phục vụ nhà hàng mời hai
người vào đại sảnh, Lạc Tài Tần gọi hết mấy món ngon, Ngô Diệu nhìn giá mà lè
lưỡi, Lạc Tài Tần thủng túi rồi!
Lạc Tài Tần còn mở chai vang đỏ, tửu
lượng của Ngô Diệu bình thường, nhưng một hai ly thì vẫn có thể uống được, dù
sao đã có người mời, không lý do gì để tự bạc đãi mình cả, vừa nâng ly lên nhấp
một ngụm thì Lạc Tài Tần đột nhiên nói, “Trâu Thiếu Ðông”.
“Khụ khụ…”.
Ngô Diệu sặc rượu ho khù khụ. May mà nhà
hàng cao cấp này chỉ cao cấp ở giá thức ăn, chung quanh vẫn ồn ào náo nhiệt,
không mấy người chú ý tới.
Cô lau miệng, nhìn Lạc Tài Tần thắc mắc,
Lạc Tài Tần chỉ ra phía sau cô, cô ngoái đầu lại thì thấy hai người ở cửa đang
bước vào, là Trâu Thiếu Ðông và một cô gái trẻ xinh đẹp… Ngô Diệu nhớ ra, chính
là cô bạn gái tin đồn mình nhìn thấy trên tivi.
Vừa bước vào đã thấy Diệu Diệu và Lạc
Tài Tần, Trâu Thiếu Ðông thoáng sững sờ. Ngô Diệu im lặng, cầu cho hắn ta ngồi
ra xa một chút!
Nhưng Trâu Thiếu Ðông đi thẳng tới bên
Ngô Diệu, nói: “Khéo thế nhỉ?”.
Lạc Tài Tần gật đầu, Ngô Diệu vẫn giả
làm đà điểu nhìn thực đơn, Trâu Thiếu Ðông bất đắc dĩ gọi cô một tiếng, “Diệu
Diệu”.
Ngô Diệu ngẩng lên nhìn hắn ta cười
cười, “Hi”. Rồi cúi đầu tiếp tục nhìn thực đơn.
“Bạn à?”. Cô gái đi cùng Trâu Thiếu Ðông
cười hỏi, liếc mắt nhìn Ngô Diệu.
“Ðây là Lưu Di”. Trâu Thiếu Ðông giới
thiệu, rồi nói, “Ngô Diệu, Lạc Tài Tần”.
Lưu Di nghe tới tên Lạc Tài Tần thì trợn
tròn mắt, “A! Anh chính là Lạc Tài Tần hả?”.
Lạc Tài Tần lịch sự cười.
“Tay
anh sao thế? Không bị nặng chứ?”.
Tim
Ngô Diệu thắt lại vì áy náy.
Trâu
Thiếu Ðông lại chú ý tới mảnh vải đen trên tay Lạc Tài Tần, “Xin nén bi
thương”.
Lạc
Tài Tần gật đầu, “Cảm ơn”.
Lúc
này mấy món Ngô Diệu gọi đã được đưa lên, Lưu Di kéo Trâu Thiếu Ðông, “Chúng ta
cũng ăn đi, em đói lắm rồi”.
Trâu
Thiếu Ðông gật đầu, ngồi xuống chỗ không xa chỗ bọn Diệu Diệu cho lắm, rất gần…
Trước
khi ngồi xuống, Trâu Thiếu Ðông còn cố ý đưa mắt liếc nhìn Ngô Diệu một cái,
thấy cô rất vô lương tâm mà trút cả nỗi lòng vào thức ăn, bất đắc dĩ thở dài.
“Ðó chính là Lạc Tài Tần à?”. Lưu Di thì
thầm nói, “Ðẹp trai quá, hóa ra đúng là trẻ tuổi thật, bọn họ cứ nói anh ta mới
hai mươi mấy tuổi thôi, tôi còn nghĩ gạt người chứ, thiên tài!”.
Trâu Thiếu Ðông cười cười, không lên
tiếng.
“Ðó là bạn gái anh ta à?”. Lưu Di gọi
món xong thì hỏi, “Ðáng yêu lắm”.
Trâu Thiếu Ðông vẫn không ừ hữ gì.
“Từ nãy giờ anh cứ im im thế. Sao vậy?”.
Lưu Di hỏi.
“Không sao cả, là em quá phấn khích
thôi”.
“Gặp được thần tượng đương nhiên là phấn
khích rồi”. Lưu Di nâng ly rượu lên, “A… Thì ra đó là bạn gái của Lạc Tài Tần”.
“Sao nào?”. Trâu Thiếu Ðông cũng nhấp
một ngụm rượu, “Có vấn đề gì à?”.
“Không có, họ đẹp đôi mà”. Lưu Di chống
một tay dưới cằm, “Ngô Diệu khiến người ta cảm giác rất thoải mái”.
Trâu Thiếu Ðông đặt ly rượu xuống, “Gọi
món đi”.
“Anh vừa mất hồn hả?”. Lưu Di không nhịn
nổi, cười phá lên, “Ðã gọi xong từ lâu rồi”.
Ngô Diệu thì chẳng suy nghĩ gì nhiều, đồ
ăn ngập tràn đã đẩy Trâu Thiếu Ðông ra khỏi đầu cô rồi. Với tinh thần chuyên
nghiệp ăn sạch uống tiệt và chủ nghĩa nhân đạo săn sóc cho người cử động bất
tiện lại vừa trải qua lễ tang, Ngô Diệu vừa ăn vừa gắp cho Lạc Tài Tần, rất
nhiều món bị vương ra ngoài khiến cô luống cuống tay chân.
Lưu Di ngồi bên cạnh nhìn sang cười
cười, thấy có món Ngô Diệu không biết cách ăn thì ra hiệu chỉ cho cô. Còn Trâu
Thiếu Ðông ít động đũa, chỉ uống rượu.
“Ăn ngon chứ?”. Lạc Tài Tần hỏi Ngô
Diệu.
“Ngon!”. Cô gật đầu, “Ðáng đồng tiền
lắm”.
Ăn được nửa bữa, Lạc Tài Tần ra hiệu Ngô
Diệu nhìn ra phía sau, “Lại có người quen kìa”.
Ngô Diệu rầu rĩ, mọc đâu ra lắm người
quen thế? Vừa ngoảnh lại, được lắm! Lương Tiểu Mạn và một người đàn ông. Lương
Tiểu Mạn mặc bộ váy dài màu đen gợi cảm, quyến rũ tỏa sáng có hơi chói mắt, có
lẽ vì trông quá xinh đẹp nên không ít thực khách đều ghé tai thì thầm có lẽ là
ngôi sao nào đó. Người đàn ông đi bên chị ta cũng không tồi, khoảng trên dưới
ba mươi tuổi, đeo kính trông rất trí thức. Ngô Diệu nhìn từ xa thấy thấy gã ta
có chút xảo quyệt, loại người này tâm cơ rất nặng, cảm giác là kiểu đàn ông
biết lợi dụng phụ nữ. Cô cũng không biết mình đang nghĩ lung tung cái gì, bèn
lắc đầu tiếp tục ăn.
Lương Tiểu Mạn và người kia bắt tay với
Trâu Thiếu Ðông trước, đôi bên nói chuyện, Ngô Diệu nghe được tên người đàn ông
kia là Hầu Khải. Nhớ ra chuyện hồi chiều, cô không kìm nổi mà nhíu mày, hạ
giọng xuống căng thẳng dặn dò Lạc Tài Tần, “Lúc nãy Lương Tiểu Mạn gọi điện tới
nói muốn tìm anh”.
“Có gọi tới đâu”. Lạc Tài Tần nhìn di
động.
“Em không nói cho chị ấy biết số của
anh!”.
Lạc Tài Tần nhìn chằm chằm cô hồi lâu,
bật cười vui vẻ.
“Cười cái gì! Em còn mắng cho chị ấy một
trận…”.
Lạc Tài Tần cười càng to hơn, Ngô Diệu
cáu tiết đạp cho anh một cú, “Anh còn cười!”.
“Không cười không cười”. Lạc Tài Tần đưa
thực đơn cho cô, “Voucher còn chưa dùng hết mà, chọn thêm mấy món mang về đi”.
Cô cười tủm tỉm nhận lấy gọi món, “Trưa
mai ăn nhé? Bỏ vào lò vi sóng hâm nóng, mang cho thím mì xào một ít nữa”.
Hai người đang nói chuyện thì Lương Tiểu
Mạn đã sớm chú ý tới Ngô Diệu, dẫn Hầu Khải đi tới, “Diệu Diệu, Tài Tần!”.
Nghe tiếng “Tài Tần” kia của chị ta Ngô
Diệu bèn không nén nổi mà rùng mình, thầm nghĩ tôi thân thiết thế mà còn chẳng
gọi ra được hai tiếng Tài Tần, chị giỏi thật đấy.
“Cậu Lạc, rất vui khi gặp cậu”. Hầu Khải
lập tức giơ tay ra bắt tay với Lạc Tài Tần, “Ðã nghe tiếng cậu từ lâu”.
“Chào anh”. Lạc Tài Tần lịch sự bắt tay,
Tiểu Mạn vội vàng giới thiệu Hầu Khải với Lạc Tài Tần, cũng nhắc tới việc muốn
mua tranh của anh. Lạc Tài Tần chỉ vào tay mình, “Gần đây tôi bị thương không
vẽ được, thế nên chắc phải qua một thời gian nữa…”.
“Không sao, tôi chờ được mà”. Hầu Khải
gật đầu, lại nhìn sang Ngô Diệu rồi hỏi Lạc Tài Tần, “Người yêu cậu?”.
“Là em họ em”. Lương Tiểu Mạn không để
Ngô Diệu kịp phủ nhận đã cướp lời, giới thiệu với Hầu Khải, “Ngô Diệu”.
Ngô Diệu hết cách, đành bắt tay với Hầu
Khải, trong lòng có chút không vui, Lương Tiểu Mạn hết thuốc chữa thật rồi! Lưu
Di ngồi bên cầm ly rượu chống cằm xem kịch hay, Trâu Thiếu Ðông thản nhiên ngồi
ăn.
“Diệu Diệu này”. Lương Tiểu Mạn vỗ lên
vai Ngô Diệu, “Sao tới nhà hàng cao cấp mà ăn mặc thế này? Trông có khác nào
mấy bà nhà quê không”.
Ngô Diệu ngước lên nhìn chị ta, đáp, “Ở
cửa không treo biển cấm nhà quê và chó vào, nên em vào thôi”.
“Khụ khụ…”. Lưu Di sặc rượu, vội vàng
lấy khăn che miệng, người run lên nén cười.
Lạc Tài Tần cũng muốn cười, thấy chắc là
hai ly vang đỏ lúc nãy đã có tác dụng rồi, Ngô Diệu nhanh nhảu hơn bình thường
nhiều. Trâu Thiếu Ðông đưa nước cho Lưu Di, lắc đầu… Hầu Khải cũng đưa mắt nhìn
Ngô Diệu có chút bất ngờ, tủm tỉm cười nhìn Lương Tiểu Mạn, có vẻ thích thú
trước màn kịch hay này.
“Ha ha…”. Lương Tiểu Mạn ngầm nhéo Ngô
Diệu một cái, “Con bé chết tiệt này càng lúc càng khó ưa”.
Ngô Diệu xoa xoa cánh tay bị nhéo, bất
mãn nhìn Lương Tiểu Mạn.
“Tổng giám đốc Hầu, chúng ta không làm
phiền họ nữa, sang bên kia ngồi nhé?”. Lương Tiểu Mạn kéo Hầu Khải tới bàn bên,
gọi món. Dù sao Hầu Khải đã gặp Lạc Tài Tần rồi, mục đích hôm nay đã đạt được,
Lương Tiểu Mạn hài lòng, không ngờ lại chạm mặt Ngô Diệu và Lạc Tài Tần ở đây,
đúng là ý trời.
Nói tóm lại là, trừ các yếu tố bên
ngoài, bữa cơm này Ngô Diệu vẫn thấy rất vui vẻ. Ăn no xong thì cầm thức ăn đã đóng
gói, cùng Lạc Tài Tần ra về, trước khi đi Lưu Di cười cười vẫy tay với Ngô
Diệu, có lẽ nghĩ cô còn nhỏ tuổi.
Ngô Diệu có ấn tượng rất tốt với Lưu Di,
hẳn nhiên cũng vẫy tay lại… Lưu Di là cô gái khiến người ta có cảm tình, cảm
giác cô ấy cũng là người thông minh tài giỏi, lại rất tự lập như Phi Phi, không
biết Trâu Thiếu Ðông chỉ yêu chơi hay thật lòng nữa.
Trâu Thiếu Ðông mất hứng, niềm vui ngày
đầu tiên phòng tranh khai trương cũng nhạt đi nhiều.
Lưu Di là người thông minh, có lẽ đã
nhận ra được điều gì, bèn hỏi, “Cô bé kia quen anh hả?”.
“Cô ấy cùng tuổi với em đấy”. Trâu Thiếu
Ðông tiếp tục uống rượu.
“Hả?”. Lưu Di ngưỡng mộ, “Trông cô ấy
trẻ hơn em nhiều quá, có lẽ là vấn đề tâm thái nhỉ. Sao nào? Không tranh nổi
với Lạc Tài Tần à?”.
“Ðừng nói lung tung”. Trâu Thiếu Ðông hờ
hững đáp.
Lưu Di gật đầu, “Ðúng rồi… Dự án sắp tới
anh chuẩn bị để em hay Trương Phi Phi phụ trách hả?”.
Trâu Thiếu Ðông cau mày, “Không phải bọn
em đều đang hợp tác sao?”.
“Cô ấy giỏi quá, nếu hợp tác lỡ mà bất
đồng ý kiến thì chắc chắn bọn em cãi nhau to, nên cứ phân rõ chủ thứ thì tốt
hơn. Bên phòng tranh em khá rành, bên quảng cáo cô ấy giỏi, anh cứ xem tình
hình mà phân công”.
“Có phải phụ nữ bọn em cứ phải ganh đua
tới cùng mới chịu thôi không?”. Trâu Thiếu Ðông thoáng uể oải.
“Ðàn ông cũng thế thôi”. Lưu Di nâng ly
lên mời Trâu Thiếu Ðông, “Trên thế giới này không ai thích bị thua”.
…
Chương 13
Rất khuya Ngô Diệu mới về tới nhà. Ông
bà Ngô vẫn chưa đi ngủ, đang ngồi nói chuyện với Phi Phi.
“Bố mẹ”. Cô đóng cửa, ôm Champagne vuốt
ve, “Bố mẹ vẫn chưa ngủ ạ?”.
“Diệu Diệu!”. Ông Ngô vẫy tay gọi Ngô
Diệu, “Xem này, báo hôm nay đều giới thiệu tranh của Tài Tần”.
“Thế ạ?”. Ngô Diệu đọc báo, hóa ra bức
tranh Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng Lạc Tài Tần vẽ đạt giải thưởng
rất lớn.
“Giỏi thế thật ạ?”. Ngô Diệu không kìm
được mà khen ngợi.
“Thằng nhóc này đúng là tẩm ngẩm tầm
ngầm mà rất có tương lai”. Ông bà Ngô nhìn thế nào cũng thấy hài lòng, Ngô Diệu
có dự cảm tiếp theo đây sẽ là màn đại hội tập thể khuyên kết hôn nên vội vã kéo
Phi Phi lên tầng.
“Ðúng rồi”.
Tắm rửa xong hai người đi ngủ, Ngô Diệu
đột nhiên nhớ ra, “Hôm nay lúc ăn cơm, đầu tiên là gặp Lưu Di và Trâu Thiếu
Ðông, sau lại đụng phải Lương Tiểu Mạn và Hầu Khải”.
“Hả?”. Phi Phi ngạc nhiên, “Mày ăn cơm
với ai thế?”.
“Lạc… Lạc Tài Tần”. Ngô Diệu lắp bắp,
“Anh ấy có voucher, mời tao đi ăn”.
“Ăn ở nhà hàng nào?”.
“Nhà hàng Quốc Tế”.
“Oa…”. Phi Phi nhỏm dậy, “Ý mày là,
Lương Tiểu Mạn đã thăng cấp tới mức một mình đi ăn với Hầu Khải rồi à? Bọn họ
có biết bọn mày ăn ở đó không? Sao mà trùng hợp thế?”.
“Trùng hợp thôi”. Ngô Diệu nhún vai,
“Tao và Lạc Tài Tần tình cờ gặp nhau mà”.
“À… Nếu biết Trâu Thiếu Ðông mời đi ăn ở
nhà hàng Quốc Tế, tao cũng đi rồi”.
“Anh ta cũng mời mày à?”.
“Mời chứ. Tao và Lưu Di phụ trách việc
mở phòng tranh lần này mà, làm việc hiệu quả nên hắn ta mới mời bọn tao ăn
cơm”.
Phi Phi chợt cười hì hì, “Nhưng ghẹ do
chính tay quý ngài No.1 làm cũng không tồi”.
Mấy hôm nay Ngô Diệu không chú tâm buôn
bán, thế nên sáng ra đã đưa Champagne tới cửa hàng, mở cửa làm ăn. Phòng tranh
vẫn chưa mở, chắc chắn Lạc Tài Tần đang tiễn ông đi đoạn đường cuối cùng.
Hơn mười giờ, Ngô Diệu đang học may theo
sách hướng dẫn thì thấy có một cậu thanh niên lén lút nhìn phòng tranh của Lạc
Tài Tần. Có thể cậu ta là phóng viên, nhưng cậu ta không mang theo máy ảnh mà
trông giống sinh viên hơn.
“Cậu tìm ai à?”.
Cậu ta ngước mắt lên nhìn Ngô Diệu. Ánh
mắt ấy khiến cô giật mình, không phải cậu ta cố ý dọa dẫm gì, nhưng… cảm giác
hơi là lạ. Cô cũng không biết tại sao mình lại nghĩ tới mấy tên biến thái trong
phim Hồng Kông. Lúc này, A Lực đạp xe tới, cậu thanh niên kia bèn quay người
chạy mất. Ngô Diệu thò đầu ra thấy cậu ta đã chạy ra khỏi ngõ, bèn thở phào nhẹ
nhõm.
“Ai thế? Hình như em đã gặp người đó
rồi… Không phải, hình như mấy hôm rồi anh ta đều đến tìm anh Lạc”.
“Hả?”. Ngô Diệu nghi hoặc.
“Chị Diệu Diệu”. A Lực thả xe đạp ra
chạy tới, cười giả lả.
“Sao đấy?”. Diệu Diệu lườm A Lực, bình
thường cậu không thèm để ý vai vế mà cứ gọi cô là Diệu Diệu, hoặc to gan hơn là
Tiểu Diệu Diệu, gọi chị Diệu Diệu chắc chắn có chuyện muốn nhờ vả.
“Nói đi, định nhờ chị chuyện gì?”.
“Chị có chị em gì không?”. A Lực nịnh
nọt hỏi thăm, “Không phải kiểu như Lương Tiểu Mạn đâu nhé, như chị Phi Phi ấy”.
Ngô Diệu vui vẻ hỏi, “Cậu hỏi làm gì?”.
“Tìm
đối tượng cho em đi”. A Lực thành thật đáp.
“Cậu…
thích mẫu người như Phi Phi à?”. Ngô Diệu nhắc nhở, “Phi Phi có cá tính mạnh
đó”.
“Em
biết mà!”. A Lực cười, “Em thích! Em muốn tìm một người nghiêm túc”.
“Ha,
ranh con. Nhưng cậu chưa có sự nghiệp, ít tuổi, mà còn chưa tốt nghiệp nữa. Cậu
cũng biết, kiểu phụ nữ ấy yêu cầu cao lắm đó”.
“Cũng
đúng. Nếu em được như anh Lạc thì hay rồi”.
Hai
người đang nói chuyện thì có người gọi, “Diệu Diệu”, giọng điệu chẳng khác gì
gọi mèo.
Ngô
Diệu sững sờ, mỹ nhân mặc đồ công sở đang đứng ngoài cửa là Lưu Di!
“A,
Lưu Di?”. Ngô Diệu vội xua tay với A Lực, ý bảo – Phắn đi!
A
Lực thì trợn tròn mắt nhìn Lưu Di, thấy cô vào cửa hàng liền vội vàng bưng ra
một cái ghế, lại nháy mắt với Ngô Diệu ý nói – Thế này cũng tuyệt này.
Ngô
Diệu cũng đến bó tay luôn, bụng bảo dạ, đây là bạn gái của Trâu Thiếu Ðông mà.
“Sao
cô lại tới đây, muốn mua gì à?”. Ngô Diệu rót trà mời Lưu Di.
“À,
không phải, tôi tới tìm cô chơi chút thôi”. Lưu Di cười ha ha, quan sát cửa
hàng. Champagne thấy có người đẹp đến bèn nhanh nhảu chạy tới cọ cọ. Lưu Di lại
là người thích chó, ôm nó vuốt ve, cứ luôn miệng nựng sư tử con, sư tử bé.
Thấy
A Lực nhìn tới sắp mất cả hồn cả vía, Ngô Diệu bèn nhanh chóng xua tay với cậu
chàng, ý nói: Cô này không được! A Lực gãi đầu ra ý: Lát nữa nói chuyện kĩ nhé!
Rồi chạy ra ngoài giúp mẹ dọn hàng.
Ngô
Diệu bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xuống tiếp chuyện Lưu Di.
“Diệu
Diệu, Thiếu Ðông nói cô có tài lắm, sao lại ở đây mở cửa hàng? Hay là tới giúp
một tay đi”
“Anh
ta nói tôi tài năng hả?”. Khóe miệng Ngô Diệu giật giật, “Có phải anh ta uống
say không?”.
Lưu
Di che miệng cười, “Tối qua anh ấy uống hơi nhiều, câu nào cũng nhắc tới cô”.
Ngô
Diệu chợt tỉnh ngộ, chắc là Lưu Di tới thăm dò, bèn lắc đầu, “Tôi chẳng có gì
với anh ta cả, giờ không, mà sau này cũng không”.
Lưu
Di cười phá lên, “Cô thú vị phết. Tôi không tới thăm dò gì đâu mà thật sự tới
chơi với cô. Tôi vừa về nước, lại không phải người ở đây nên chưa có bạn bè gì.
Người quen biết không phải đồng nghiệp công ty thì cũng là khách hàng đối thủ
cạnh tranh, không thể thân thiết được”.
“Ừm”.
Ngô Diệu gật đầu, Lưu Di quả nhiên rất giống Phi Phi.
Lưu
Di ngồi vắt chân ăn quýt, “Bên cạnh là phòng tranh của Lạc Tài Tần hả? Anh ấy
không ở đây, tiếc thật đấy, tôi muốn tham quan một chút”.
“Chắc
chiều anh ấy về đấy”. Ngô Diệu đang nói thì thấy có bóng người lướt qua đầu
ngõ… Anh chàng kì cục lúc nãy vẫn chưa đi, Ngô Diệu cau mày.
“Sao thế?”. Lưu Di nhìn ra ngoài.
Ngô
Diệu lắc đầu, “À, không sao… Cô nghỉ hả? Hôm nay Phi Phi đi làm mà”.
“Ừ,
chúng tôi phân công làm việc theo sở trường, Phi Phi phụ trách làm quảng cáo,
tôi phụ trách bên phòng tranh”.
Cả
buổi sáng Lưu Di cứ ở lỳ cửa hàng nói chuyện với Ngô Diệu, dù hai người không
thân quen lắm, nhưng Lưu Di là cô gái dễ khiến người ta yêu mến, nên Ngô Diệu
không hề khó chịu, nói chuyện rất vui vẻ. Buổi trưa hai người cùng ăn mì xào,
còn buôn chuyện một hồi với thím bán mì, ngay cả khi A Lực mời Lưu Di tham dự
buổi lễ khiêu vũ của trường, cô cũng lập tức đồng ý.
Cả
ngày trời Ngô Diệu đều thấp thỏm nhìn ra đầu ngõ, vì tên kia cứ đứng đó suốt.
Tên này bị bệnh gì thế trời, đứng cả buổi sáng rồi, chẳng lẽ là đợi Lạc Tài
Tần? Không nén nổi tò mò, cô nhắn tin cho Lạc Tài Tần, “Có một tên quái dị
quanh quẩn ở gần đây, hình như đang đợi anh”.
Chẳng
bao lâu sau, tin nhắn trả lời “Ðeo kính, trông giống biến thái hả?”.
Ngô
Diệu kinh ngạc ”Anh quen hả?”.
“Không
quen, chỉ là một kẻ thích theo dõi thôi”.
Ngô
Diệu hít sâu, căng thẳng nhìn ra ngoài. Thích theo dõi? Liệu có mục đích gì
không? Muốn bắt cóc hay làm gì nhỉ?
“Này”.
Thấy Ngô Diệu có vẻ căng thẳng hồi hộp, Lưu Di bèn hỏi, “Cô đang làm gì thế?”.
“Không
có gì…”. Ngô Diệu cất di động đi, vẫn lo lắng.
Lát
sau Lạc Tài Tần về, việc đầu tiên là xông tới gặp Champagne, “Nhớ mày chết mất!”.
Champagne
cũng điên cuồng dụi dụi vào anh, cảnh tượng rất “cảm động lòng người”. Tên
thích theo dõi kia lại xuất hiện ở đầu ngõ.
“Tên kia là ai thế nhỉ?”. Lần này Lưu Di
cũng phát hiện ra cậu ta, hét lên, “Này, cậu làm gì thế? Lén la lén lút”.
Tên kia quay người chạy biến đi.
“Bị điên à?”. Lưu Di nhíu mày.
“Cậu ta theo tôi mấy ngày rồi”. Lạc Tài
Tần không hề bận tâm, “Nhưng lần nào tôi hỏi cậu ta muốn làm gì, cậu ta cũng
chạy mất, cứ không chú ý cái là lại xuất hiện, cứ như hồn ma đeo bám vậy”.
“Biến thái thế”. Ngô Diệu và Lưu Di đều
thốt lên.
“Ðừng quan tâm tới cậu ta”. Mở cửa phòng
tranh ra, Lạc Tài Tần lại nhíu mày, thở dài, “Lại thiếu mất mấy bức!”.
“Bị trộm à?”. Ngô Diệu nhìn anh.
Lạc Tài Tần gật đầu, “Gần đây bị trộm
tranh, hơn nữa tranh bị trộm đều là tranh vẽ dở, không biết bọn trộm muốn làm
gì…”.
“A, lần này không phải em làm đâu”. A Lực vội vàng giải thích. Lạc Tài Tần chỉ
cười cười, gọi điện cho cảnh sát.
Mấy
viên cảnh sát khu vực và Lạc Tài Tần đã thân nhau từ lâu. Khi tới ghi biên bản
mấy viên cảnh sát đó bèn trêu chọc, “Cả khu này, có chỗ cậu là nhiều thị phi
nhất”.
Buổi
chiều cứ thế ồn ã trôi qua. Lưu Di tham quan phòng tranh của Lạc Tài Tần xong
thì mãn nguyện ra về. Trước khi đóng cửa hàng Ngô Diệu nhận được tin nhắn của
Trâu Thiếu Ðông, mời cô đi ăn.
Ngô
Diệu nhắn trả lời, “NO!”, rồi dắt Champagne đủng đỉnh về nhà.
Rẽ
qua góc phố, mua cốc trà sữa định vừa đi vừa uống, bất chợt cô trông thấy loáng
thoáng bóng người quen quen. Cô giật nảy mình, tên kia sao lại đi theo mình
chứ! Nếu đi khỏi khu phố sầm uất, thì sẽ rẽ vào một con ngõ nhỏ khá vắng vẻ,
nên Ngô Diệu không dám đi, cứ đứng nguyên tại chỗ chần chừ. Phát hiện cô đang
đợi mình, người kia bèn chạy mất. Ngô Diệu thở phào, dắt Champagne vào trong
ngõ. Chưa đi được mấy bước đã nghe phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập,
ngoảnh lại thì thấy tên kia đuổi theo mình.
“A!”.
Diệu Diệu thấy cậu ta đang chạy về phía mình thì sợ hãi hét toáng lên, kéo
Champagne bỏ chạy. Champagne chẳng hiểu gì, còn ngoảnh lại nhìn người kia, ngu
ngơ không chạy nhanh nổi.
Chỉ
chạy được vài bước Ngô Diệu đã bị đuổi kịp. Khi tên kia định đưa tay ra kéo cô
lại, cô bèn ném cốc trà sữa, rồi cầm túi xách đánh trả, “Ðồ biến thái! Cứu tôi
với!”.
Cậu
ta liền giơ ngón tay ra hiệu với cô, “Suỵt, suỵt!”.
Ngô
Diệu chưa bao giờ sợ như thế, cô đang nghĩ phải nâng âm lượng hét mấy tiếng nữa
thì cậu kia hạ giọng thì thào, “Chị đừng kêu nữa, tôi có chuyện muốn nói với
chị”.
Cô lo lắng, ôm Champagne trừng mắt nhìn
cậu ta.
“Tôi…”. Cậu chàng xua xua tay, “Tôi
không biến thái. Tôi có chuyện muốn nói với chị mà”.
“Nói”. Giọng Ngô Diệu run run, trong ngõ
không có người, chỉ có cô, Champagne và một kẻ trông như biến thái.
“Chị có biết có người muốn hại Lạc Tài
Tần không?”.
Câu hỏi của cậu ta khiến Ngô Diệu sững
sờ. Cô thả Champagne ra, “Cái gì?”.
Cậu chàng gãi đầu, “Tôi nghe nói, có
người trộm tranh của Lạc Tài Tần, định vu cáo anh ấy tìm người vẽ hộ”.
“Thật à?!”. Ngô Diệu sợ hãi, “Ai da,
chẳng trách gần đây lại bị trộm tranh. Sao cậu không nói chuyện này với Lạc Tài
Tần?”.
“Anh ấy… Anh ấy là thần tượng của tôi,
tôi không dám nói chuyện với anh ấy. Tôi… hồi hộp”.
“Xì!”. Thế giới to lớn này đúng là nhiều
chuyện kì thú, Ngô Diệu cũng không sợ cậu ta nữa, hỏi, “Ai làm chuyện này?”.
“Mấy sinh viên không đứng đắn trong học
viện mỹ thuật”. Nói rồi, cầu ta liền nói cho cô nghe tên và kế hoạch sơ lược
của những người đó, rồi nhanh chân chạy mất.
Ngô Diệu thấy đây không phải chuyện đùa,
bèn nhanh chóng gọi điện nói chuyện với Lạc Tài Tần.
Ðêm ấy, cảnh sát mai phục gần con ngõ đã
tóm được bọn trộm tranh cùng tang chứng vật chứng…