Cậu Chủ Hồ Đồ - Chương 40 Phần 1

Chương 40:

Cậu chủ, cậu đang chơi trò
lãng mạn rẻ tiền đấy à?

Sáng sớm, tiếng đập cửa phòng Diêu Tiền Thụ vang lên vội vã.

Tổng quản bảo mẫu chắp tay chờ trước cửa, cửa phòng vừa mở hé ra, đã thấy
một đôi mắt đầy tơ máu.

“Ối! Tiểu Tiền, mắt cô sao thế! Tối qua làm kẻ trộm à?”.

“Con… tối qua… có hơi vất vả một chút… tổng quản bảo mẫu có chuyện gì
thế?”. Cô ngáp một cái, mặt đờ ra vì thiếu ngủ.

“Không thấy cậu chủ đâu!”.

“Không thấy cậu chủ? Không phải cậu ấy đang đá chăn… à… cậu ấy sao thế ạ?”.

“Cậu chủ cả đêm qua không về nhà, trước giờ cậu ấy có bận mấy cũng không
như thế!”.

“À… cậu ấy… cậu ấy…”.

“Cậu chủ cả đêm không về, bắt đầu đua đòi hư hỏng rồi! Cô nói xem có phải
cậu chủ bị ả vớ vẩn xấu xa khốn nạn hư hỏng nào lừa gạt, rồi hồ đồ mà dâng
trinh tiết của mình cho nó chơi đùa không hả?”.

“Ả vớ vẩn xấu xa khốn nạn hư hỏng à…”.

TT____TT Tổng quản bảo mẫu, ông ác khẩu quá…

“Nếu đêm qua ai dám cướp mất trinh tiết của cậu chủ, tôi bỏ tiền thuê người
đánh cho cô ả một trận!”.

=口= Tổng… tổng quản bảo mẫu, không cần xử lý
hình ảnh thành kiểu dã man như thế mà…

“Cô há hốc mồm ra đứng ở đây làm gì? Tôi có bảo bỏ tiền thuê người đánh cô
một trận đâu!”.

=_=|||| Ông sẽ không thể hiểu được cảm xúc phức tạp của con đâu…

“Tiểu Tiền này, lần sau cứ mở rộng cửa ra, đừng có lén lút như thế, không
ta còn tưởng cô giấu đàn ông trong phòng đấy”.

~~~~>__<~~~~ Chính là có đàn ông trong phòng đó… người đó còn đang
nằm sấp ngủ trên giường cô để lộ ra tấm lưng trần gợi cảm và dáng ngủ quyến rũ
đó, chê giường cô nhỏ quá không lăn lộn được, cứ mím môi cau mày kìa!

Cô đóng cửa, quay người lại, ngồi xuống cuối giường ngẩng mặt lên thở dốc,
cột huyết áp tăng vọt đã sắp trở về vị trí cũ, nhưng một bàn tay to đã mò tới
bên hông, kéo cô ngã ngồi lên đùi mình, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đen sâu
thẳm.

Cậu chủ đã tỉnh, lười biếng ngồi vò tóc trên giường, mở to mắt nhìn cô…

Cô vội vàng ngẩng đầu nhìn trần nhà…

“Sao em không nhìn tôi?”. Cậu chủ cau mày bất mãn.

“Cậu chủ… cậu còn chưa mặc đồ…”. Nửa người trên để trần, bụng dưới chỉ phủ
một lớp chăn mỏng, cậu đang muốn cô nhìn thấy chỗ nào đó hả?

“Nhưng hôm qua em thích nhìn lắm mà”.

>////< Hôm qua không bật đèn, đương nhiên có thể không ngại ngần gì
mà nhìn rồi! Nhưng giờ là giữa ban ngày ban mặt…

“Còn rất thích sờ nữa!”.

“…”. Dù sao cũng chẳng nhìn thấy, sờ soạng có một tí thôi! Phòng tối mò mò
mà, chạm vào một chút cũng là vì không cẩn thận á!

“Còn…”.

Được rồi… cô không viện cớ nữa… cô rất dê, rất xấu xa, rất nghiện cơ thể
cậu ấy đã được chưa? Cậu chủ… chứng minh cô nhiệt tình nóng bỏng, yêu chết cơ
thể của cậu ấy thì có gì tốt chứ, đúng là!

Cô gái đang tự kiểm điểm chứng háo sắc của bản thân, nhưng chàng trai lại
chẳng thèm che giấu cái sự háo sắc đó của mình tẹo nào, thậm chí còn vô cùng
kiêu ngạo...

Bàn tay to mang theo dòng điện lần mò từ đầu gối rờ rẫm đi lên, thấy nó sắp
chui vào trong váy ngủ của mình, cô lấy hai tay ghìm lại, ngăn cái tay rờ rẫm
nhột nhột của cậu chủ tiến lên nữa.

Cậu cũng chẳng thấy phiền, thuận thế chộp lấy tay cô cho lên miệng khẽ cắn. Đôi mắt ngập vẻ quyến rũ mở to
nhìn thẳng vào cô, khẽ hỏi.

“Có đau không?”. Tối qua cậu không khống chế được mà có chút phóng túng… cô
túm chăn cắn gối cậu thấy cả…

Mặt đỏ bừng, trong đầu nổ bùm một tiếng.

“Có đau không?”. Cậu buông tay cô ra, khẽ cắn lên tai cô.

“... Chút… chút thôi…”. Cô không kịp viện cớ.

“Thế... có thoải mái không?”. Biểu hiện tối qua của cậu có tệ không? Kĩ
thuật có tồi không? Có khiến cô thoải mái không?

“... Em... em không nhớ”.

Không nhớ rõ thành quả lần đầu tiên của cậu à? Đáp án đàng hoàng nữ tính
này hiển nhiên không làm cậu chủ thỏa mãn. Cậu nhướn mày lên, chẳng thèm nói
năng gì đè cô xuống giường, không nhớ à, thế thì nhớ lại lần nữa đi.

Xốc chăn lên, đá gối rơi xuống đất, lần này không cho cô cái gì nữa, để cô
chỉ có thể ôm lấy cậu, níu lấy cậu!

Đột nhiên, một vệt máu đỏ chói mắt hiện lên trên tấm ga trải giường trắng
như tuyết...

“… Đây là cái gì…”.

“Cậu chủ… máu…”.

“… Nói vớ vẩn! Sao lại có máu? Không phải em…”.

“… Cậu chủ… em không háo sắc tới mức chảy máu mũi đâu, cậu phải tin em
đó…”.

Tiếng hít mạnh vào…

“Cậu chủ… cậu nhìn em như thế làm gì? Ánh mắt này, em thấy chỉ có lúc cậu
phát hiện cổ phiếu của khách sạn tăng giá mới có… cậu trúng thưởng năm trăm vạn
tệ sao?”.

“… Là năm mươi tỉ…”.

Hả? Sao nhiều thế?

“Bảng Anh”.

Lại còn bảng Anh? @__@

“Cậu chủ… trúng thưởng thì tốt rồi, nhưng
sao cậu đột nhiên lại cởi quần áo của em ra...”.

“Trúng thưởng rồi. Ăn mừng với tôi”.

=口= Có cần phải ăn mừng theo kiểu khác
người thế này không!

“Cậu chủ… em cũng vui với cậu chủ lắm,
nhưng mà… cậu đừng đè lên em nữa được không? Em sắp phải đi làm rồi… nếu không
đi, tổng quản bảo mẫu sẽ đánh em mất…”.

“Bảo với ông ta, em đã đi làm rồi”.

“… Hả? Em đang làm cái gì?”. Làm việc ở
trên giường?

“Phục vụ tôi”.

“…”. Phục vụ tới giường à? Không viện cớ
này được!

“Cậu chủ, quần áo của em…”.

“Em muốn để nguyên mà làm cũng được”.

“… Ý của em là, em phải thay quần áo đi làm
rồi…”.

“Em muốn thay bộ người hầu vào rồi làm hả?
Thế cũng được”.

TT____TT Cậu chủ đang cố tình nói chuyện
kiểu ông nói gà bà nói vịt với em à?... Đồng… đồng phục quyến rũ gì chứ, khẩu
vị nặng quá?!

Phiên bản cao cấp của hầu nữ là gì?

Baidu một phát là biết liền.

Thời xưa có một cái tên chuyên để gọi những người ấy.

Người hầu thông phòng.

Nữ tì thời xưa, phải phục vụ chủ nhân ở trên giường. Địa vị thấp hơn thiếp,
nhưng cao hơn các a hoàn.

Nhưng, thời đại thay đổi, xã hội tiến bộ, cho tới bây giờ, hình như người
thông phòng không phải là cô, mà là… cậu chủ…

Vì yêu cầu nghiêm khắc của tổng quản bảo mẫu, cô đã thề lên thề xuống là
không bò lên giường của cậu chủ, cho nên… cậu chủ không còn cách nào khác ngoài
việc tối nào cũng tới thông vào phòng cô, chui vào chăn của người hầu là cô…

Ban ngày, dưới con mắt soi xét của tổng quản bảo mẫu, cậu chủ vắt chéo chân
uống café xem báo, cô hầu cúi thấp đầu lau nhà giặt quần áo, quan hệ trong sạch
tới mức bốn mắt chẳng gặp nhau bao giờ.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, tổng quản bảo mẫu đã ngủ say, cậu chủ thông
phòng lại lén lút chạy vào phòng của cô hầu.

“Cậu chủ! Hôm nay em có chuyện muốn nói với cậu”.

“Làm xong rồi nói”.

“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này nữa!”.

“Tại sao?”. Cậu yêu cầu nhiều quá sao? Ừm, dạo này có hơi…

“Hôm nay tổng quản bảo mẫu hỏi sao khăn giấy trong phòng em dùng nhanh hết
thế, em khó trả lời lắm!”.

Câu hỏi này thực tế quá.

“Hơn nữa… em làm việc cả ngày cũng mệt lắm, cậu đừng bắt em phải làm thêm
giờ nữa”.

“Được”.

“Hả?”. Nhanh thế à?

“Vậy thì em phải thừa nhận trước mặt mọi người rằng chúng ta yêu nhau”. Trò
cưới bí mật yêu lén lút như thế này, cậu đã không muốn chơi từ lâu rồi. Chỉ để
lại mùi trên người cô như một chú chó khiến cậu thấy vẫn chưa đủ! Giờ cậu muốn
một danh phận! Phải là danh phận khiến tất cả đám đàn ông đều tránh cô ra càng
xa càng tốt.

“… Cậu chủ, em muốn làm thêm giờ”.

Rốt cuộc cô coi cậu là gì?!

Người hầu thông phòng muốn làm thêm giờ hả? Nhưng cậu chủ không có hứng
nữa! Để cô ôm một đống khăn giấy đi báo cáo kết quả làm việc đi, hừ!

Cậu chủ bực mình.

Hôm sau cô mới nhận ra, cô còn tưởng lương tâm cậu chủ trỗi dậy, cho cô hầu
thông phòng này một ngày nghỉ ngơi gì đó, cuối cùng hôm sau khi tổng quản bảo
mẫu tay xách nách mang mấy hộp khăn giấy đưa tới phòng cô, nhân thể dặn dò, đây
là ân điển cậu chủ ban cho cô, đủ để cô từ từ dùng. Lúc ấy cô mới ý thức được chuyện
đã có chút vượt ra ngoài tầm tay.

Nhưng chuyện vượt ngoài tầm tay hơn còn ở phía sau…

“Hả! Xử xử xử xử nữ?”.

“Ê! Tiểu Thụ, cô to mồm quá!”.

“Nhưng cô vừa nói máu là cái gì gì của xử nữ…”.

“Trời đất, cô ngốc thế, chuyện này cô baidu một cái là biết còn gì nữa! Còn
mất mặt tới hỏi bọn tôi lúc ăn trưa thế này”.

“Tôi có baidu mà, tôi baidu cụm người hầu thông phòng, nhãn hiệu khăn giấy
nào tốt hơn, làm sao ngăn được nhu cầu quá lớn của đàn ông… nhưng mà… nói thế
thì, tôi không phản bội cậu chủ phải không?”.

Nghĩ lại lúc ở bên cậu chủ, làm chuyện đó cũng chẳng phải việc đơn giản,
cũng đâu phải ôm nhau ngủ một giấc là xong, hôm đó cùng phòng với phó tổng Thư,
cô say như chết, nằm xụi lơ như con sâu lông, căn bản là không có khả năng làm
chuyện có lỗi với cậu chủ!

Phó tổng Thư lại đùa cô rồi! Lần này còn đùa cả cậu chủ nữa sao?

Cậu chủ đã biết rồi sao? Sao không nói cho cô biết? Đúng rồi đúng rồi, cậu
ấy cũng là lần đầu tiên, một chú chim non chờ cô tới nói cho cậu ấy biết về bí
mật cơ thể.

Chỉ cần không có lỗi với cậu chủ, cô có thể an tâm yêu cầu cậu chủ trả lại
vị trí làm việc cũ của mình, tiếp tục nhận trách nhiệm làm người hầu riêng,
chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của cậu chủ rồi!

Dẫu sao đó mới là thiên chức của cô!

Ấn số di động của cậu chủ, cô bất giác thấy vui vẻ.

Cậu chủ nhận điện thoại, cô đang định mở miệng nói thì đã bị đầu bên kia
tranh nói trước.

“Hết giờ làm chưa?”.

“Vâng ạ, cậu chủ, em...”.

“Tôi có chuyện muốn nói với em”.

“Dạ?”. Tâm linh tương thông à?

“Tối nay ăn cơm với nhau đi”.

“Hả?”. Ăn cơm hộp à?

“Đi nhà hàng”.

“Hả?”. Quán mì à?

Nhà hàng J bên Lâm Hồ cảnh trí tuyệt vời, dòng người xếp hàng ngoài cửa dài
dằng dặc, nhà hàng nổi tiếng đông khách như thế, thảo nào cậu chủ nhất quyết
đòi ăn ở đây. Nhưng hàng người này dài quá, khó lắm mới tìm được chỗ đậu xe,
còn phải xếp hàng chờ ăn, Diêu Tiền Thụ túm lấy tay cậu chủ.

“Nhiều người quá, cậu chủ, hay là chúng ta đổi sang chỗ khác đi?”.

Cậu chủ không đáp, thản nhiên choàng cánh tay qua vai cô thay câu trả lời,
chen ngang qua hàng người tới trước quầy tiếp tân.

“Hai người”.

“Thưa anh, giờ chúng tôi đang phát số xếp hàng, tôi có thể đưa số cho anh
trước”.

Cậu chủ im lặng rút ví da ra, đẩy chứng minh thư tới trước mặt nhân viên
tiếp tân.

“A... anh, anh là...“.

“Đối chiếu với giấy phép kinh doanh chút đi”. Cậu chủ thản nhiên nói.

“Giấy phép kinh doanh?”. Nhân viên tiếp tân ù ù cạc cạc quay đầu lại nhìn
giấy phép kinh doanh được đóng trong khung tím xám treo trên tường - đại diện
pháp nhân: Ái Tân Giác La Cẩm Ngọc...

=口= Đại… đại diện pháp nhân? Ông... ông chủ?
Ai dám để cậu xếp hàng chứ!

“Thật xin lỗi, để anh chờ lâu, tôi xin xếp chỗ cho anh ngay...”. Ông chủ
đột nhiên tới kiểm tra việc kinh doanh, ai mà chịu được chứ!

“Phòng riêng ngắm cảnh Lâm Hồ”.

“Vâng vâng vâng”.

Dưới ánh mắt oán hận của mọi người, Diêu Tiền Thụ chen ngang vào trong nhà
hàng.

Cậu chủ lén đầu tư vào nhà hàng này, rõ ràng là bị cô và tổng quản bảo mẫu
giám sát rất chặt chẽ, rốt cuộc cậu chủ đã làm bao nhiêu chuyện hai người họ
không biết rồi?

Cô mơ mơ màng màng bị cậu chủ kéo vào phòng ăn, tấm gỗ dày bắc ngang qua
mặt hồ, cá chép dưới hồ bơi lội, bầu không khí rất tuyệt vời. Tất cả nhân viên
phục vụ nữ đều mặc đồng phục trắng đen, bên quầy bar phục cổ mang màu sắc của
Anh, chiếc đồng hồ quả lắc kềnh càng đánh từng nhịp từ tốn, mỗi một hộp giấy
trên bàn đều là Doraemon ngây thơ, sự đối lập giữa nó với bầu không khí chung
quanh khiến trong lòng Diêu Tiền Thụ run rẩy sợ hãi.

“Hộp giấy ăn này là…”.

Nhân viên phục vụ mỉm cười thân thiện quay đầu lại đáp, “Đây là sở thích
mới của ông chủ nhà hàng, hôm qua anh ấy ra thông báo mới, đổi toàn bộ hộp khăn
giấy trong nhà hàng”.

Khẽ siết chặt tay cậu chủ, cậu quay đầu nhìn cô làm như chẳng có việc gì,
chỉ hừ lạnh một tiếng trong cổ họng.

=_=||| Cậu chủ, cậu lặng lẽ trút hết mối hận với em trong tim mình vào nhà
hàng này sao?

Cửa phòng riêng được nhân viên phục vụ mở ra, một không gian lãng mạn lung
linh được tạo nên bằng những bức tường kính hiện ra trước mắt cô…

Khác với những căn phòng ngoài kia dùng ván gỗ dày để lát sàn, toàn bộ gian
phòng này đều là kính, ngẩng đầu là bầu trời đêm đầy sao, dưới chân là nước hồ
xanh biếc được ngọn đèn hắt lên.

Bộ đồ ăn bằng bạc dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng cao quý khiến cô cảm thấy
thế giới người giàu thật đáng sợ.

Cậu chủ… cậu muốn chơi trò gì đây? Bán phá giá cho cô hết những thứ từ lãng
mạn tới rẻ tiền à?

Chiếc ghế dựa bọc nhung được cậu chủ kéo ra, dẩu dẩu môi chẳng chút galant
với cô, cô cũng rất vui vẻ thức thời mà ngồi xuống.

Cậu chủ kéo chiếc ghế đối diện ra ngồi, cầm thực đơn nhanh nhẹn gọi món.

Champagne sủi bọt thơm thơm, phô mai hải sản làm món khai vị, bít tết sốt
vang đỏ đặc chế, pudding chanh nướng.

Từ khai vị tới món ngọt, món nào cũng theo phong cách chính thống của nước
Anh, không khí có, lãng mạn có, nến có, hoàng tử đẹp trai có, nhưng cô bé Lọ Lem
thông minh e thẹn lại không có.

“Cậu chủ, đây là nhà hàng của cậu, cho nên chúng ta ăn ở đây không tốn tiền
đúng không?”.

“… Không”.

“Cậu chủ, không phải cậu ghét ăn đồ Âu à? Em nghĩ cậu sẽ gọi một bát mì gì
đó để ăn cơ”.

“… Ăn của em đi!”.

“Cậu chủ, cái này dai quá, em không cắt được, cậu cắt giúp em chút đi?”.

“…”. Cậu hít vào một hơi, đón lấy cái đĩa, giúp cô gái ngồi đối diện cắt
nhỏ miếng bít tết, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cô gái kia chẳng thèm nhìn xem
cậu dịu dàng chăm sóc quan tâm cô thế nào, mà cúi đầu ngắm lũ cá chép đỏ trong
hồ.

Cậu hừ một tiếng bực bội gõ tay lên mặt bàn, ý bảo cô đừng cố ý ngó lơ nhân
vật chính là mình đây. Cô gái giật mình, ngẩng đầu lên tựa cằm lên mặt bàn, mặt
mày xám xịt.

“Cậu chủ, thực ra em vẫn chưa nói cho cậu biết, em hơi say sóng…”.

“…”.

“Muốn nôn quá…”.

“…”.

“Ọe…”.

Kiếp này ai dám nói với cậu lãng mạn với phụ nữ là đòn hiểm nhất, cậu sẽ
lật bàn lên.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.