Cậu Chủ Hồ Đồ - Chương 39
Chương 39:
Cậu chủ, cậu bị bắt cóc sao!?
Làn khói thuốc lượn lờ trong quán bar
khuya.
Chàng trai mặc bộ quần áo thuần một màu
ngồi trong phòng riêng hút thuốc uống rượu liên tục.
“Cẩm Ngọc, không phải cậu không thích hút
thuốc sao? Dạo này hút kinh quá. Còn chưa làm lành à?”.
“Để tớ nói nhé, cậu cũng chán đời quá đấy,
cứ cởi sạch quần áo ra, ôm cô ấy đè lên giường, nói đúng một câu anh yêu em
không phải là xong à, việc này cứ vòng vo tam quốc làm gì”.
“Ôi giời, các cậu đừng giày vò cậu ấy nữa,
cô người hầu nhà cậu ấy á, trong đầu toàn là gỗ, đầu làm từ gỗ đấy, ám chỉ rồi
công khai cách nào cũng thử hết rồi, chỉ biết phục vụ Cẩm Ngọc như cậu chủ,
chẳng biết cậu chủ nhà mình cũng có thất tình lục dục, là tên đàn ông chính
hiệu thích cô ta từ thể xác tới tâm hồn đâu!”.
Chàng trai gỡ điếu thuốc trên môi xuống,
dụi tắt, nới lỏng cà vạt, lẳng lặng tiếp tục uống rượu giải sầu, cố nuốt mọi
thất tình lục dục không thể kìm chế nổi với cô gái ngốc nghếch kia xuống.
Anh em xung quanh thấy cậu không trả lời
cũng chẳng làm chộn rộn nữa, tản ra chỗ khác ngồi chơi, chỉ cười khẽ lắc đầu
với cậu.
“Hồi trước tìm cậu đi chơi, cậu bảo mình
kết hôn rồi, đưa hết tiền cho vợ, không có tiền, giờ thì giàu rồi hả? Mời mọi
người uống rượu?”.
Chàng trai kia vẫn lờ đi, tiếp tục nhấm
nháp ly vang đỏ không trả lời.
“Vợ chạy rồi mới nhớ tới anh em, cậu được
lắm”.
“…”. Vợ của cậu chạy thật, cậu tận mắt thấy
cô lên xe người đàn ông khác, ngồi trên ghế lái phụ của gã kia, cài dây bảo
hiểm, còn cậu thì ngậm bồ hòn làm ngọt uất ức ngồi trong xe mình, không tìm ra
cớ mà nổi giận.
“Đúng đó, hồi trước cậu sống chết cũng
chẳng thừa nhận mình có tình cảm với người ta, chạy ra nước ngoài tránh cô ấy
lâu thế, rốt cuộc chịu thua, không chịu nổi mới đồng ý về nước đúng không?”.
“… Sao tôi phải yêu một người hầu hả? Với
tôi, cô ấy chỉ giống như Hắc Thủ Đảng thôi…”.
“Tớ thì tò mò lắm nhé, rốt cuộc con cún con
ấy làm gì với cậu, khiến cậu càng lúc càng thích, quan tâm hờn dỗi tới mức này
hả? Không lẽ chỉ vì bị người khác phá chuyện kết hôn giả, chứ không phải vì cậu
không chịu được việc cô ấy bị người khác cướp mất?”.
“…”.
Cậu nghĩ phải tránh xa cô, phải tránh xa cô
người hầu ấy ra, cậu còn nhớ hồi còn bé mình đã nói, cô ấy như Hắc Thủ Đảng,
chỉ là thứ thuộc về cậu, cậu sẽ không có tình cảm với Hắc Thủ Đảng, nhưng tại
sao mỗi lần đối diện với cô, cậu càng lúc càng khó kiểm soát bản thân?
Cậu cao ngạo lại tự đại, không muốn thừa
nhận mình thích một cô hầu, mà cô hầu này lúc nào cũng trong bộ dạng ngu ngơ
chẳng hiểu gì.
Cậu đã thử hẹn hò với những người khác,
cũng từng tính chuyện tìm người thay thế cô, không phải là người hầu, cậu phải
tìm một cô gái trong gia đình thượng lưu xứng đôi với mình, nhưng cuối cùng mới
phát hiện không làm được.
Cậu nghĩ rằng tìm người cứ ồn ã ríu rít như
cô là được rồi, nhưng không phải cô, cậu thấy ồn ào quá.
Cậu nghĩ rằng tìm người cứ nhõng nhẽo bám
người như cô là được rồi, nhưng không phải cô, cậu thấy phiền phức quá.
Hóa ra, cô đơn không phải vì không có người
ở bên, mà là vì người ở bên mình đâu phải người trong lòng mình.
Lúc nhìn thấy cái túi Doraemon kia, cậu đã
chịu thua rồi, tốt nghiệp xong quay về nước, ngày đầu tiên cô đã cho cậu một
đòn.
Cô đang xem mắt, lại còn không phải là lần
đầu tiên.
Cậu không hạ mình nổi, không mở miệng được,
chỉ có thể lúng túng ám chỉ rằng cô có thể có ý với mình.
Nhưng cô vẫn trả lời mình không muốn.
Thế thì kết hôn trước rồi tính, kết hôn!
Kết hôn rồi, cô không chạy được nữa…
Nhưng mà, hóa ra kết hôn rồi còn có thể ly
hôn, cô vẫn chạy trốn, lần này cậu đành chịu thua.
Cảm giác khó chịu của một người đàn ông cứ
nghẹn nơi cổ họng, khát khao chiếm giữ mãnh liệt ấy đè nén chẳng được mà thể
hiện ra cũng chẳng xong, không tài nào giải quyết được, cứ ấm ức trong lồng
ngực, gì mà có tình cảm thì thể xác không quan trọng, gì mà tình cảm không nên
nông cạn như thế này, cậu không tài nào không để ý, không tài nào coi như chưa
có chuyện gì xảy ra được.
Cô đã yêu gã đàn ông kia hay chưa? Cô có
nghĩ gã quan trọng hơn cậu chủ này, cô có nói với cậu rằng phải đi không?
“Cẩm Ngọc, nếu không bỏ qua được thì chi
bằng cứ quên đi”.
“Quên cái gì?”.
“Cậu đã không tài nào bỏ qua được chuyện
đó, cô ta cũng thực sự không phải là người mà cậu muốn nữa, cô ta không có tư
cách nữa. Chi bằng cậu hãy ngừng tình cảm dành cho cô ta ở đây đi, bỏ nó đi,
buông nó ra. Sẽ không còn khó chịu nữa”.
Cô ấy không có tư cách sao? Chỉ cần không
còn thích cô ấy, cô ấy có ở bên ai thì đã liên quan gì tới cậu nào?
Nửa đêm, chiếc di động đã im ắng bây lâu
bên cạnh gối Diêu Tiền Thụ đột nhiên đổ chuông.
Là di động cậu chủ đưa cho cô.
Muộn thế này, cậu chủ gọi điện cho cô làm gì?
Cô dụi cặp mắt lơ mơ vì buồn ngủ, nhận điện thoại, “A lô…”.
“Cô hầu bé nhỏ à”. Giọng nói trêu chọc vang lên từ đầu máy bên kia.
“A lô! Anh là ai! Sao lại cầm di động của cậu chủ nhà tôi”. Giọng nói xa lạ
khiến cô tỉnh cả ngủ, chuông cảnh giác kêu vang.
“Đúng rồi. Sao tôi lại cầm di động của cậu chủ nhà cô ấy à? Vì cậu chủ nhà
cô đang ở trong tay tôi”.
“… Bắt… bắt cóc! Mấy người bắt cóc cậu chủ nhà tôi à!”.
“Phải đó. Chúng tôi không những bắt cóc cậu chủ nhà cô, mà còn định đem cậu
ta bán quách đi. Chỗ này có mấy bà trả giá cao, muốn mua đêm đầu tiên của cậu
ta lắm nhé”.
“… Anh… anh lại còn biết đó là lần đầu của cậu chủ nhà tôi à!”.
“Hừ, vừa nhìn là biết cậu ta chưa từng động vào phụ nữ, mới có thể để cô
hành hạ tới mức khổ sở thế này”.
“Ý… ý anh là sao!”.
“Giờ tôi cũng không có hứng nửa đêm nói nhảm chuyện lần đầu tiên của cậu
chủ nhà cô với cô đâu. Giờ nghe theo lệnh của tôi, tôi bảo cô làm gì thì cô làm
cái đó, không thì sự trong trắng của cậu chủ nhà cô cứ thế mà đi nhé”.
“Anh đừng động vào cậu chủ nhà tôi mà, chuyện gì tôi cũng làm theo!”. Cô
tỉnh ngủ hẳn, nhảy xuống giường.
“Rất tốt, giờ cô vào phòng của cậu chủ nhà cô, mở máy vi tính của cậu ta
lên”.
“Ưm, máy vi tính của cậu chủ có cài mật khẩu”.
“Nhập ngày sinh của cô vào xem”.
@____@ Nhập ngày sinh của cô vào?
Táp táp táp, nhập vào... enter...
=口= Được rồi này!
Mật mã máy vi tính của cậu chủ là... ngày sinh của cô...
“Đã mở được máy chưa?”.
“... Mở rồi, anh muốn tôi trộm bí mật kinh doanh gì đúng không? Tôi nói cho
anh biết, tôi...”.
“Ảnh trên màn hình là ai?”.
“Hả?... Là là... là tôi...”. Một cái mặt to xấu vô cùng tận, hai mắt híp
lại thành hai cái khe nhỏ xíu, mồm thì há hốc ra, ôi mẹ ơi, ngay cả phần bên
trong răng hàm cũng nhìn thấy được! Sao cô lại như thế này chứ! Nhìn cái mặt
này, ngay cả cô cũng không chịu được, sao cậu chủ có thể bình tĩnh đối diện với
nó làm việc chứ!
“À! Đúng rồi, giờ quay người lại, tìm cái két sắt dưới gầm giường của cậu
chủ nhà cô đi”.
Hả? Xong rồi à? Không phải muốn trộm bí mật kinh doanh gì đó à? Sao chỉ bảo
cô nhìn cái mặt to như quái vật của mình một tí rồi sai cô bò xuống gầm giường
chứ...
“Mật mã cái này tôi cũng không biết!”.
“Nhập ngày sinh của cô vào”.
“...”. Có trùng hợp cũng chẳng tới lần thứ hai chứ?
Cách...
Mở... mở rồi! >口< Mẹ ơi! Cô
đã mở két sắt của cậu chủ này! Vàng bạc đồng sắt gì cũng bị kẻ khốn trộm đi
hết!
“Tự lấy ra đi”.
Hả? Đây là cái gì?
Chuỗi ảnh treo di động hiện ra trước mắt cô, toàn là ảnh cô chụp với cậu
chủ... không phải là món quà sinh nhật cô định đưa cho cậu chủ nhưng đã... ném
đi rồi sao? Tại sao lại ở trong két sắt của cậu chủ?
Còn một xấp ảnh chụp... toàn là ảnh chụp cô hồi bé xấu muốn chết, còn có...
Tấm ảnh cưới kì quái cô chụp với cậu chủ...
Cậu chủ cất những thứ chẳng đáng tiền này cùng một nơi với đống vàng bạc
sao?
“Được rồi, giờ thay quần áo ra ngoài đi, tôi ở ngoài đón cô”.
“Hả? Anh bắt cóc này, có phải anh nói thiếu câu nào rồi không? Ví dụ như
đem theo hai thỏi vàng bạc đồng sắt gì đó của cậu chủ...”.
“Không cần. Vì cô còn đáng giá hơn mấy thứ kia”.
“... Anh muốn tôi đi bán nội tạng sao?”.
“... Cô đúng là đồ ngốc chẳng biết gì cả, cậu chủ nhà cô sao không bóp cô
chết đi hả?”.
>皿< Sao tự dưng đả kích cô vậy chứ! Hừ!
Thay quần áo xong, Diêu Tiền Thụ nắm chặt túi Doraemon, chui vào một chiếc
xe ô tô đang chờ cô.
Người nọ đội mũ lưỡi trai kéo xuống thấp, không thấy rõ được khuôn mặt của
gã.
“Cậu chủ đang ở đâu? Mau để tôi nhìn thấy cậu ấy đi! Các anh vẫn chưa làm
chuyện gì bỉ ổi với cậu chủ nhà tôi chứ hả?”.
“Muốn thấy cậu chủ, cô có đem tiền đi không?”.
“Có! Tôi có đem theo thẻ ngân hàng của cậu chủ đây!”. Cô vào phòng cậu chủ
mò ra được cái thẻ.
“Hừ, thế cô có biết mật mã không?”.
“Vớ vẩn! Không phải ngày sinh của tôi à!”.
Úi chà? Hiểu rồi à? Đã biết tất cả đầu óc của cậu chủ nhà cô đều bị cô xâm
chiếm hết, nghĩ cái gì cũng xoay vòng vòng quanh cô, đơn giản ngu ngốc tới mức
đặt mật mã của tất cả những thứ quan trọng đều là ngày sinh của cô hầu khờ khạo
này chưa?
“Được, ngồi yên đó, chúng ta đi trao đổi tiền chuộc cậu chủ nhà cô”.
Chiếc xe lao đi, phóng như bay trên con đường vắng vẻ.
Đường đi của chiếc xe này hơi quen, rẽ trái rẽ phải, cuối cùng lại dừng
trước một cửa hiệu chụp ảnh.
Đó là cửa hiệu ảnh cưới cô và cậu chủ đã từng chụp…
Cánh cửa bằng kính khóa chặt, mấy ngọn đèn đặt dưới đất chiếu hắt lên tấm
ảnh quảng cáo treo trên cao, người trong tấm ảnh chụp được phóng to lên chẳng
phải là ai khác, là cậu chủ và cô đang đội tấm khăn voan màu đỏ…
Cô gái mặc bộ áo cưới truyền thống của Trung Quốc, chiếc khăn cưới phủ lên
khuôn mặt, ngón tay thon dài của chàng trai chạm vào bên má cô, như muốn nhấc
chiếc khăn lên, trong đôi mắt dịu dàng sâu thăm thẳm đó ngập tràn ý cười hạnh
phúc thương yêu với cô gái đứng bên mình.
Ánh mắt quyến rũ như thế, vẻ mặt thu hút như thế, còn khóe môi khẽ cong lên
kia đều là những thứ chưa bao giờ cô thấy ở cậu chủ.
Hóa ra lúc cô bị chiếc khăn voan mỏng che mặt, cậu chủ đã nhìn cô bằng ánh
mắt tràn ngập ý cười như thế sao?
Ẩn trong ánh mắt ấy là thứ gì? Cô lặng lẽ thầm đoán, lén chờ mong, nhưng
lại lo mình giờ đã không còn tư cách nữa.
Cô đã ly hôn với cậu chủ rồi, giờ thấy những thứ này chỉ khiến cô càng thêm
mệt mỏi.
Chiếc xe rẽ vào quán bar, cô theo gã bắt cóc đi vào một căn phòng riêng, cô
thấy cậu chủ nhà mình đang nghiêng người dựa vào ghế sofa nhắm hờ mắt, điếu
thuốc đang cháy dở vẫn còn ngậm trên môi.
Đầu tóc cậu rối bù, áo sơ mi nhăn nhúm, cà vạt lỏng lẻo, mùi thuốc lá, mùi
rượu, mùi đàn ông cứ chờn vờn quanh người cậu chẳng tan nổi, khí thế cao quý
hơn người không còn nữa, thứ mùi vị đàn ông khiêu gợi nguy hiểm cứ tỏa ra bừa
bãi. Cô chưa từng thấy bộ dạng lôi thôi chán nản hút thuốc say rượu này của cậu
chủ.
“Cậu chủ... cậu chủ! Cậu chủ, cậu không sao chứ?”. Cô nhào về phía trước,
bỏ điếu thuốc trên môi cậu xuống, đỡ cằm để cậu nhìn thẳng vào mình, “Bọn họ có
làm gì cậu không? Cậu chủ, cậu nhìn em đây này!”.
Cậu nheo đôi mắt mơ màng nhìn thẳng vào cô, rượu sặc lên trong cổ họng, ho
khan liên hồi.
“Cậu chủ, cậu có sao không? Để em giúp cậu”.
Cô đặt tay lên lưng cậu, nhưng lại bị cậu chủ choàng tay qua ôm lấy vai đầy
khao khát, cả người nồng nặc mùi rượu hét to lên với mọi người trong phòng.
“Tất cả các cậu nghe rõ cho tôi, cô ấy...”.
Cậu siết chặt tay lại, kéo cô lại sát bên mình, ngang ngược tuyên bố, “Cô
ấy là vợ tôi!”. Không phải người hầu, không phải vợ cũ, cô ấy là vợ của cậu, là
của riêng mình cậu!
Cô sững sờ, nhìn chằm chằm vào cậu chủ mà chẳng biết nên phản ứng ra sao...
cậu ấy uống say rồi đúng không? Say tới mức mất trí rồi đúng không?
“Vợ cái gì hả? Hồi trước đưa ảnh cho bọn tôi xem, không phải cứ cứng mồm
bảo cô ấy chỉ là người hầu nhà cậu thôi à?”.
“Cô ấy là vợ của tôi... vợ, là vợ!”. Cậu cứ nhắc đi nhắc lại liên tục không
biết chán, vừa lẩm bẩm, vừa ôm siết cô vào trong lòng mình chẳng cho cô cự
tuyệt.
“Được rồi Cẩm Ngọc, ai cũng biết đây là vợ cậu rồi, cũng chẳng ai muốn cướp
đâu, cứ nhắc đi nhắc lại mãi không thấy phiền hả!”.
“Này, cậu chủ nhà cô gọi cô đấy, cô cũng nên thưa lại một tiếng chứ”. Anh
chàng đội mũ lưỡi trai nhắc một câu, đẩy cô vào trong lòng cậu chủ.
Cậu chủ dựa cả người vào cô, phần mặt lởm chởm râu áp vào má cô ngứa ngứa,
khóe môi cứ khẽ chạm vào cổ và mặt cô.
“Cậu chủ. Cậu say rồi, chúng ta về nhà nhé?”.
Cậu mím môi nhìn cô chăm chú, “Em muốn tôi về nhà với em à?”.
Cậu ấy không muốn sao? Không muốn về nhà với cô sao? Lại không thích cô xen
vào chuyện của người khác rồi sao? Giờ cô không còn là người hầu riêng của cậu
chủ nữa, không thể xen vào cuộc sống hàng ngày của cậu chủ nữa...
“Được! Vợ bảo về nhà rồi. Tôi muốn về nhà với vợ tôi! Mấy cậu tránh ra đi”.
“Hả?”. Sao thấy cậu chủ lúc say rượu... thẳng thắn tới mức đáng yêu...
giống như một cậu nhóc học sinh ngốc nghếch khờ khạo vậy nhỉ?
Cậu bướng bỉnh đứng dậy, an tâm dựa hẳn vào người cô, để mặc cô đưa mình ra
ngoài.
Tới cạnh cửa cô mới nhìn rõ mặt của người đội mũ lưỡi trai - không phải bắt
cóc sao? Là anh bạn học lần trước chơi bóng rổ với cậu chủ đây mà?
Anh ta bảo cô mở máy vi tính, mở két sắt của cậu chủ, đưa cô đi xem ảnh ở
cửa hiệu chụp ảnh cưới là vì cái gì?
Bỗng nhiên anh ta cúi xuống nói thầm bên tai cô, “Này, cô hầu nhỏ, lần đầu
tiên của Cẩm Ngọc nhà chúng tôi đấy nhé, cô chăm sóc cho nó phải nhớ thương
hương tiếc ngọc. Nhưng mà, chưa biết chừng khẩu vị nó nặng, thích cô mạnh mẽ
một chút. Ha ha ha!”.
Cái kiểu ám chỉ trắng trợn thế này cô nghe hiểu hết, mặt đỏ bừng bừng, đỡ
cậu chủ nói cảm ơn mấy anh bạn, vội vàng chạy ra ngoài.
>//////< Cậu chủ, mấy anh bạn của cậu chẳng nghiêm chỉnh gì cả, sao
có thể xúi giục khiêu khích em xơi tái lần đầu tiên quý giá quan trọng của cậu
chủ chứ!
Lần mò về được đến nhà, cậu chủ vẫn mơ màng dựa vào cô, cô không làm sao đỡ
cậu chủ lên phòng được, đành phải kéo cậu vào căn phòng nhỏ của mình, đưa cậu
nằm lên giường mình.
Cô cởi mớ quần áo nồng nặc mùi rượu của cậu, từ áo khoác tới áo sơ mi, một
chiếc nhẫn bạc đơn giản được lồng qua sợi dây bạc đeo ở cổ cậu chủ đột nhiên
xuất hiện trước mặt cô.
Đây không phải là chiếc nhẫn bạc cô tặng cậu chủ sao? Không phải cậu ấy bảo
đã ném đi rồi sao? Sao lại ở đây? Sao cậu ấy lại đeo trước ngực như bảo bối,
giấu chiếc nhẫn đi như cô hồi ấy...
“Cậu chủ...”. Cô muốn hỏi cậu chủ, cậu chớp chớp mắt, kéo tay cô ngã lên
giường, áp vào ngực mình.
“Em đã nhận lời với anh ta chưa? Sao em lại tránh tôi?”.
“Cậu chủ... cậu đang nói gì thế?”.
“Tôi không muốn quên”. Cậu lẩm bẩm nói bên
tai cô, “Tôi không muốn dừng lại, tôi không muốn bỏ qua, tôi không muốn...”.
Vừa nói, tay cậu vừa cởi quần áo cô ra...
Cô lại càng hoảng, vặn vẹo mình đẩy cậu ra,
“Cậu chủ, cậu say rồi”.
“Tôi muốn em”.
“Cậu chủ…”.
“Tôi muốn làm chuyện đó với em!”.
“Em không thể…”. Giờ cô đâu còn tư cách làm
chuyện đó với cậu chủ.
“Sao lại không được? Tôi thích, tôi sẽ làm
với em!”.
“Đấy không phải là thích! Cậu chủ, cậu chỉ
say rượu rồi muốn làm bậy thôi…”. Cô kiên trì trấn an cậu như trấn an người
say.
“Vậy em nói cho tôi biết thế nào là thích
đi?”. Đôi mắt đen của cậu bỗng nhiên nhìn sâu vào mắt cô.
Cô bị ánh nhìn chăm chú của cậu chủ làm
giật mình, nhìn đôi môi mỏng của cậu khẽ khàng mở ra.
“Tôi mười ba tuổi ghét quy định của hầu nữ
có tính không?”.
“Tôi mười bốn tuổi muốn hôn em có tính
không?”.
“Tôi mười sáu tuổi muốn ôm em có tính
không?”.
“Tôi mười tám tuổi muốn đưa em bỏ trốn với
tôi có tính không?”.
“Tôi hai mươi tuổi ở Anh nhớ em có tính
không? Tôi hai mươi tư tuổi quay về tìm em kết hôn có tính không?”.
“Tôi hạ mình tới mức ngày nào cũng đòi năm mươi
tệ để tiêu có tính không? Nếu những thứ này mà cũng không tính, vậy hãy quên
đi”.
“... Sao em lại khóc? Tôi nói nghe lạ lắm
sao?”.
Cô lắc mạnh đầu, khiến nước mắt rơi xuống.
Sao lại lạ chứ, vốn dĩ đâu có gì lạ. Nếu
cậu chủ không nói cho cô hay những điều này, không cẩn thận dạy dỗ mình, cô
ngốc như thế, khờ như thế, sao có thể hiểu được tình yêu thầm lặng thực sự hóa
ra lại sâu như thế, nặng như thế, cứ nằm im trong góc tối nhất sâu nhất, lặng
thầm vươn những cái rễ dài nhỏ ra, cô nghĩ cái hạt chẳng nảy mầm, nhưng sâu
trong lòng đất, hạt giống đã tỏa rễ cắm sâu vào trong đất, điên cuồng lớn lên.
Cậu chủ năm mười ba tuổi kéo cô vào góc bắt
gọi mình là Cẩm Ngọc, cô bị cậu chủ dọa, lưỡi líu lại, nói chẳng ra lời, khóc
chạy tìm tổng quản bảo mẫu mách tội, cậu đành thất bại không làm nữa.
Cậu chủ năm mười bốn tuổi nhếch môi muốn
lại gần, cô nghĩ cậu chủ cũng muốn ăn cốc kem trong tay mình, múc một miếng to
đút vào miệng cậu chủ. Cậu mắng ầm lên rồi gạt hết mấy thứ đồ ngọt trong tay cô
xuống, cô vừa khóc vừa chạy đi mách tổng quản bảo mẫu.
Trong mắt cậu chủ năm mười sáu tuổi đã toàn
những điều cô không hiểu được, cậu thích giở trò trêu trọc, cố tình kéo cái nơ
con bướm trên bộ đồng phục người hầu của cô, thích ép cô giữa hai cánh tay
mình, nhìn cô cuống cuồng dậm chân, nhìn cô nức nở chạy đi mách tổng quản bảo
mẫu.
Cậu chủ năm mười chín tuổi nói muốn đi Anh,
tim như thiếu một mảng cô cũng nghĩ rằng chẳng quan trọng, nhưng lại dùng cả
năm năm để vá lại vết thương không lớn cũng chẳng nhỏ đó. Cô cũng học được cách
sống không có cậu chủ, nhớ nhung cũng chẳng nói ra lời.
Cô chẳng ngờ rằng năm cậu chủ hai mươi tư
tuổi về nước sẽ kết hôn với mình.
Cô đã không để ý, cô đã quên phát hiện ra
những kí ức sâu thẳm trong góc nhỏ đó, những lần ngập ngừng kì lạ đó rốt cuộc
là gì. Cô chưa từng cố gắng làm những gì cô nên làm, chưa từng đáp lại những gì
cô đã được nhận, thậm chí chưa từng cố gắng làm bất cứ điều gì. Cậu cũng chẳng
để bụng, thay cô làm hết những thứ cô nên làm, vượt qua khoảng cách thân phận
của cả hai, cả quy định hầu nữ đã thành thâm căn cố đế, đợi tới khi cô quay đầu
lại thì nhận ra cái cây sau lưng mình đã đơm hoa kết trái, rủ xuống trĩu cành
trước mặt cô từ khi nào. Cô chỉ cần đưa tay kiễng chân là có thể dễ dàng hái
được.
Nhưng có được quá dễ dàng, khiến cô hoài
nghi rằng thứ trong tay mình là giả, là không thực.
Phía sau lưng cô là ảo giác, không chút
chân thực, cậu chủ không thể đơn giản bảo cô kết hôn, cậu ấy làm thế là để kế
thừa khách sạn, nhất định là như thế phải không?
Cô tìm trăm phương nghìn cớ, nhưng đều
không phải cái cớ thực sự trong lòng cậu chủ.
Cậu chủ đã hỏi cô bao nhiêu lần, có phải cô
phá quy định lén động lòng với mình không, bấy nhiêu lần cô thề thốt phủ nhận,
cô chỉ muốn kết hôn giả, cô sợ tổng quản bảo mẫu phát hiện, cô sợ mình không
bước qua được cánh cửa trong lòng mình. Người không muốn công khai quan hệ của
hai người không phải là cậu chủ, mà là cô...
Cậu chiều theo ý cô.
Chờ cô tiêu hóa hết đám quy định hầu nữ cô
vẫn nghe theo như thánh chỉ, chờ cô tiêu hóa hết sự tự ti vớ vẩn của mình, chờ
cô tiêu hóa hết những khúc mắc và khoảng cách giữa hai người.
Kết hôn với cậu, không nhất định phải yêu
cậu...
Cho nên không có áp lực, không chịu trách
nhiệm với cậu cũng chẳng sao, chỉ cần kết hôn với cậu trước, để cậu an tâm
trước là được rồi.
Kết hôn với cậu, không được để người khác
phát hiện...
Cho nên không cần sợ bị người ta biết, cậu
cũng có thể phối hợp với cô trốn trốn tránh tránh, chỉ cần lén để cô ở bên cạnh
mình, để cậu có thể danh chính ngôn thuận mà ôm một cái, hôn một chút là được
rồi.
Hóa ra tấm ảnh trong ví tiền không phải để
trừ tà. Hóa ra cái túi Doraemon kia là vì nhớ cô nên mới mua, hóa ra kể mấy mẩu
truyện cười nhạt nhẽo kia là muốn chọc cho cô cười, hóa ra ăn cái bánh gato cô
ăn dở là để nói rằng hai người vô cùng gần gũi, hóa ra bảo cô đi làm là muốn
kéo cô đến nơi mình có thể vươn tay ra là chạm tới. Hóa ra cậu nói vứt nhẫn đi
rồi là vì sợ cô đòi lại.
Sự dịu dàng của cậu chủ đã sắp nhấn chìm cô
rồi.
Cậu cố gắng học làm một người chồng tốt mẫu
mực, lương đưa cho vợ, chờ cô tan làm, nhưng cô làm vợ mà chẳng phát hiện ra.
Hoài nghi, ngờ vực, lúc nào cũng lấy cái cớ
“kết hôn giả” ra để phá tan bầu không khí vợ chồng cậu vất vả dựng lên.
Còn vô liêm sỉ khốn nạn đòi ly hôn...
Cô lảng tránh như thế không biết đã tổn
thương cậu bao nhiêu, khiến cậu phải chán nản thất vọng bao nhiêu?
Ngón tay run rẩy chạm lên gương mặt đỏ lên
vì say rượu của cậu chủ, cậu không né tránh, nghiêng gương mặt anh tuấn dịu
dàng dụi khẽ vào lòng bàn tay cô. Đẹp như một con mèo đang thả lỏng mình làm
nũng với chủ. Đôi môi khẽ mở phả luồng hơi quyến rũ vào lòng bàn tay, mắt cô
chẳng thể rời xa được hai cánh môi đỏ thắm đó.
Biết rõ cậu đang quyến rũ mình, nhưng trong
giây lát, cô đột nhiên rất muốn hôn cậu chủ. Vội đưa môi lại gần cậu, rồi lúng
túng dừng lại khi đã gần tới nơi, môi chu ra, hơi thở dồn dập, lồng ngực ngứa
ngáy khó chịu...
“Em muốn hôn tôi sao?”. Cậu cụp mắt nhìn
lên đôi môi của cô, hỏi thẳng.
“... Em... có được không?”.
“Tới đây”.
“... Cậu đồng ý nhanh quá... có cần suy
nghĩ thêm một chút không?”.
“Nghĩ xem có phải mở miệng ra không à?”.
“Không cần. Cậu nhắm mắt lại là được rồi,
em muốn thử cảm giác tự mình mở nó ra như thế nào”.
“... Ừ...”.
Đôi môi mỏng nhẹ nhàng khép lại, mím thành
một đường vòng cung khiêu gợi, cô nhắm mắt dùng đầu lưỡi vẽ lên viền môi dịu
dàng xinh đẹp kia.
Môi hôn lúng túng, khiêu khích, muốn xông
vào trong đường vòng cung khép kín kia, nhưng không tài nào bắt được đôi môi ấy
mở ra.
Cô nghe thấy tiếng cười trầm khe khẽ trong
cổ họng của cậu chủ, không chịu để cậu khinh thường, đầu lưỡi cô chuyển động
xung quanh như muốn cố chui vào.
Chẳng biết sao cậu đột nhiên hé môi ra một
chút, để đầu lưỡi chẳng hề phòng bị của cô chui vào miệng mình rồi cắn nhẹ lên
nó để nó không thể nào nhúc nhích được, cái lưỡi nóng bỏng được cậu giấu kín trong
miệng quấn lấy đầu lưỡi mẫn cảm kia, kéo nó vào sâu trong miệng mình, để cô
không còn cách lui lại được nữa.
Kĩ thuật dụ địch của cậu chủ xảo trá quá!
Không phải đã nói lần này để cô nếm thử mùi
vị tự mình dùng nụ hôn cuồng nhiệt mở miệng của đàn ông ra à?
“Tôi có thể làm chuyện đó với em không?”.
Câu hỏi trắng trợn nhảy ra khỏi miệng cậu chủ.
“Cậu chủ! Người ta đang tập trung mà, cậu
nói thế ghét quá!”. =3=
Cậu chủ liếm liếm môi, ngồi khoanh chân
trên giường, ngây thơ vô tội nhìn cô, “Vậy tôi chờ em tập trung rồi làm”.
>////< Không phải như thế! Đó không
phải là cái chính được không? Cái chính là, “Không phải là lần đầu tiên của cậu
chủ sao? Em đã bị động vào...”. Cô làm sao nuốt xuôi được cậu chủ trong sáng
thuần khiết đây.
“Em bị Hắc Thủ Đảng động vào bao nhiêu lần
thì tôi vẫn muốn em”.
=口= Cậu chủ, câu này của cậu đâu tính
là an ủi người ta được... chẳng có tý giá trị an ủi gì hết! Quan hệ giữa cô và
cậu chủ Hắc Thủ Đảng là trong sáng nhất thuần khiết nhất hoang sơ trong lành
nhất nhé! Nhưng mà, có phải là cô nghĩ nhiều không nhỉ... vẫn cảm thấy cậu chủ
cố ý ám chỉ phó tổng Thư là... chó...
“Cậu chủ thực sự không sợ bị thiệt sao...”.
“Bị thiệt?... Thế thì làm thêm lần nữa bù
cho tôi đi”.
“Hả?”. Làm gì có chuyện tính số lần như
thế! Cậu chủ!
Cô được ôm ngồi giữa hai chân cậu, ngẩng
đầu đón nhận đôi môi của cậu chủ. Đầu lưỡi xảo quyệt liếm lên mí mắt của cô.
Chẳng thèm che giấu hơi thở khàn đục gấp gáp của mình, tay cũng ngang nhiên đẩy
lớp áo trên ngực cô ra.
Ngón tay trượt vào dây áo lót, đẩy chúng
trượt xuống vai cô, đôi mắt tràn ngập khát vọng, say mê nhìn chằm chằm vào bầu
ngực trong bàn tay mình, “Đáng yêu quá”.
>/////////< Đáng yêu cái gì, đừng
nhìn thẳng vào ngực của em như thế! Cậu chủ!? Cậu quên cậu là người kín tiếng
à? Mấy câu khiến người ta thấy khó xử này cậu cứ giữ trong lòng, đừng có nói
ra! Chẳng hợp với hình tượng của cậu tẹo nào!
“Tôi có thể hôn lên đó không?”.
Cậu ngẩng đầu ngơ ngác hỏi ý cô, nhưng cũng
chỉ là hỏi cho có lệ thôi, bởi chỉ lát sau, cậu đã cắn lên thứ đáng yêu trước
ngực cô, sỗ sàng mút mạnh vào khiến cô phải khẽ rên lên, bụng dưới nóng lên khó
chịu tới mức khiến cô muốn lùi lại, nhưng bàn tay cậu không cho phép mà trượt
xuống thắt lưng, nâng mông cô lên áp sát vào mình.
“Có cảm giác không?”.
“...”.
“Cảm thấy rồi à? Thế đó là cái gì?”.
Đoạn đối thoại quen thuộc, khiến mặt cô đỏ bừng bừng lên, đương nhiên cô
biết cậu chủ đang nói cái gì... cậu chủ có phản ứng với cô... phản ứng của đàn
ông...
Cô ngượng ngùng ngồi im giữa hai chân cậu chủ, không dám động đậy, lại càng
không dám giãy giụa lung tung nữa, hai tay ôm riết lấy lưng cậu chủ, vội vã
tránh đôi con ngươi đen láy nóng rực đang say sưa nhìn mình của cậu chủ, xấu hổ
nâng hai chân lên, không biết nên để ở đâu.
“Để ở đây”.
Cậu chỉ cho cô cách để chân, kéo hai chân cô quấn chặt vào bên sườn mình,
động tác ngọt ngào nóng bỏng khiến cô càng cảm giác được phản ứng đàn ông của
cậu chủ mãnh liệt hơn.
“Tôi vẫn luôn muốn làm như thế, em có biết không? Giống như cầm thú, để em
quấn chặt lấy lưng tôi, nằm trên giường của tôi, cứ muốn bắt nạt hành hạ em lại
muốn vuốt ve em, tới giờ chẳng biết đã bao nhiêu lần, tôi vẫn muốn như thế...”.
Lời thổ lộ thẳng thắn khiến cô không thể trốn tránh được, chỉ có thể siết
chặt cánh tay đang ôm lấy cậu chủ, cảm giác lưng cậu khẽ run lên.
“Suy nghĩ rất xấu xa đúng không?”.
... Không trong sáng chút nào... nhưng cô chẳng ghét nổi, “Là sau mười tám
tuổi?”.
“Trước mười tám tuổi”. Nói chính xác thì từ lúc cô cảm thấy bộ đồ người hầu
vừa nhỏ lại vừa chật, đầu óc và cơ thể của cậu đã bắt đầu không còn nghe lời
nữa, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng bắt đầu vương tạp niệm, tràn ngập những khát
khao...
“... Cậu chủ, vị thành niên mà nghĩ những thứ đó không tốt đâu...”.
“Là tại em xấu xa, là tại em quyến rũ để tôi nghĩ như thế”. Mấy động tác
híp mắt cười làm nũng, cau mày liếm môi bĩu môi chớp mắt nữ tính quyến rũ lan
tràn như thế, cậu thấy rồi mà vẫn chưa xông lên phạm tội với trẻ em cũng đã là
tự chủ lắm rồi, còn bảo cậu điên rồ tĩnh tâm hoàn toàn không có phản ứng sao?
“Em đâu có? Cậu chủ, cậu đổ oan cho em rồi, em thấy áp lực lớn lắm...”. Cô
chớp mắt ngây thơ.
Xem đi! Cô lại thế nữa rồi! Cậu thở hổn hển. Cứ nghĩ cô chưa trưởng thành,
cậu phải nén lại phản ứng đàn ông cho cô một đường sống à? Tiếc là giờ cô đã
trưởng thành rồi, cậu có suy nghĩ xấu xa cỡ nào, làm chuyện cầm thú cỡ nào cũng
được!
“Tôi còn chưa đè em. Em đã muốn bị tôi đè thế sao?”.
Đã thế thì, ào một cái, cậu đè cô xuống dưới người mình.
TT_____TT Cậu chủ, tuy em đã lớn, nhưng cậu như thế... em thấy áp lực còn
lớn hơn nữa!
Cứ như thế, cô bị cậu chủ kéo ngã xuống giường, sức nặng của cậu ép sát lên
người cô, tóc mai bị vén lên, những nụ hôn khẽ khàng rơi trên trán, tư thế khóa
chân không còn tiện nữa, nhưng cậu vẫn kiên trì để hai chân cô kẹp chặt lấy
thắt lưng của mình.
Cô xấu hổ ôm lấy cái gối nhích về phía đầu giường.
Cậu vừa cởi áo sơ mi ra vừa cúi người xuống, hai tay chống bên đầu cô, phủ
cả người lên cô.
“Đừng thích gã họ Thư kia được không?”.
Cậu hỏi cô, cầu xin cô như thế khiến cô thấy đáng yêu tới chết đi được...
rất muốn... rất muốn giở trò bắt nạt cậu ấy một chút.
Cô mím môi lại, cố ý không trả lời.
“Thích tôi”.
“...”.
“Nói em thích tôi...”.
“...”.
“Tôi ra lệnh cho em thích tôi! Em có ghét tôi cũng chẳng quan tâm”.
“Được... thích cậu”.
“...”. Câu nói khẽ khàng khiến cậu bỗng nhiên sững người lại, động tác
khiêu gợi ngừng lại, ánh mắt quyến rũ người khác ngây ra.
“Em nghe lời cậu chủ... thích cậu”.
Câu nói khẽ khàng khiến hô hấp cậu càng dồn dập, cậu không thể kìm chế được
nữa, yêu thương hôn lên môi cô, đưa tay giật cái gối cô đang ôm trước ngực ra.
Giờ phút này, không thứ gì được tồn tại giữa hai người họ, quy định của hầu nữ,
quy củ của gia đình giàu có, kết hôn ly hôn gì chứ, cậu chỉ cần ôm cô, yêu cô,
bắt nạt cô.
“Thả ra... không được ôm gối”.
“Đừng mà... để em ôm đi, em không biết phải làm sao cả... xấu hổ lắm...”.
“Không được ôm gối, ôm tôi”.
“...”.
“Ôm tôi”.
Ôm cậu, ôm lấy cậu chủ, cô sẽ không phải lo lắng điều gì nữa, cậu chủ sẽ
dạy cô phải làm như thế nào, sẽ không cười khiến cô xấu hổ, sẽ không buông cô
ra...
Cô thả gối ra, ôm lấy tấm lưng nóng rực của cậu chủ... ngón tay chuyển nhẹ
từ vai tới eo, khiến cậu rên lên khe khẽ.
Bắt đầu từ đó, động tác của cậu chủ bắt đầu trở nên gợi cảm lại mờ ám
hơn...
“Cố chịu nhé... nếu mạnh quá, em phải nói...”.
“Hả?”. Cái gì mà mạnh quá?
“Đã nhịn lâu rồi... tôi sợ không khống chế được...”.
“Hả?”. Cái gì không khống chế được?
“Nhưng mà... nếu thấy dễ chịu, kêu to lên một chút cũng được...”.
“Hả hả?”. Rốt cuộc thứ bí ẩn gì mà có thể ra vào thoải mái, thuận tiện điều
khiển từ xa như thế chứ?
“Bây giờ... tôi cũng có thể biến thành dã thú rồi đúng không?”.

