Cậu Chủ Hồ Đồ - Chương 21
Chương 21:
Tổng giám đốc, xin anh đi thong thả. Hừ!
Kết hôn bí mật - dùng để chỉ những người đã
làm thủ tục kết hôn theo đúng pháp luật, nhưng ở nơi công cộng phải giấu giếm
người bạn đời và sự thực đã kết hôn, cũng là cái người ta gọi là tình ngầm hợp
pháp.
Một tuần sau khi kết hôn bí mật với cậu
chủ, cô đã quen việc cậu chủ sớm đi tối về và sự lảng tránh như có như không
của cậu ấy, cũng một tuần nay, Diêu Tiền Thụ không phải dính lấy cậu chủ cuối
cùng cũng hòa đồng được một chút với đồng nghiệp.
Hòa đồng một chút chính là chuyện chẳng
liên quan tới mình có thể thoải mái mà tán phét, nhưng ra ngoài đi ăn nhất định
phải chia đều.
Ví dụ như bây giờ, ăn xong bữa trưa, một
đám con gái trò chuyện ầm ĩ đi về phía nhà hàng, vì còn chưa tới đại sảnh,
trạng thái hoàn toàn thoải mái khiến chẳng ai kiêng nể gì, chẳng thèm giữ mồm,
giữ miệng.
“Tôi nói với các cô nhé, hôm qua tôi chạm
mặt cậu chủ nhà chủ tịch, anh ấy đẹp trai kinh khủng luôn! Cái cảm giác cao
ngạo khiến cho người ta khó thở là vũ khí lợi hại nhất, thật muốn xông lên tháo
quách cái nhẫn cưới trên tay anh ta ra. Thời kì đẹp nhất của công tử nhà giàu
mà sớm đã bị chôn vùi rồi!”.
“Đúng đó, thật không biết kiểu phụ nữ nào
khiến anh ta hồi tâm sớm như thế, tình nguyện bước vào nấm mồ hôn nhân, thật
muốn biết cái cô bị xử lý nhòe hình kia ra sao nha!”.
Diêu Tiền Thụ không còn như trước, đã quen
mấy cô bạn nói nhiều này rồi, thi thoảng còn nói chen vào, “Có khi là một đứa
con gái chẳng có tiền đồ, chẳng biết gì đã phải lấy chồng, để trong nhà làm đồ
trang trí cũng nên”.
“Phải đấy, phải đấy! Tiểu Thụ, cô cũng nghĩ
như thế hả! Tôi cũng vậy đó, không lừa cô đâu, hôm nay tôi còn thấy Quách Nhược
Nhược ở phòng thư kí lên xe riêng của cậu con trai chủ tịch kia đấy”.
“Hai người bọn họ có gian tình à? Cái cô
Quách Nhược Nhược ở phòng thư kí đó không phải là bạn gái của phó tổng Thư
sao?”.
“Nghe nói đã chia tay lâu rồi, có khi nào
Quách Nhược Nhược thấy tổng giám đốc mới có thân phận bất phàm, sắc đẹp xuất
chúng nên bỏ luôn phó tổng Thư không nhỉ?”.
“Buồn cười thế! Con bé đó đã là gì! Theo
tôi, phó tổng Thư là người đàn ông còn man hơn, còn giống người có thể giao phó
cả đời hơn cái tên cậu chủ mới sinh ra đã ngậm thìa bạc ngạo mạn được chiều
chuộng kia nhé. Tiểu Thụ, cô nói phải không? Trong hai người bọn họ cô thích
ai?”.
“À…”. Câu hỏi này là một thách thức điên
cuồng với cô. Theo lý thì cô nên kiên quyết đứng bên cậu chủ, nhưng vì quy định
của hầu nữ, cô không thể vô tư thích cậu chủ như những cô gái kia, nếu nói cô
thích phó tổng Thư, cậu chủ nhất định sẽ hài lòng với cô.
Thấy cô khó xử, đồng nghiệp huých khuỷu tay
cô, chế nhạo, “Này! Không phải cô cũng giống con bé Quách Nhược Nhược độc ác
kia, đều muốn cả hai người, muốn một chân dẫm hai thuyền chứ hả?“.
“Tôi đâu dám!”. Cô tròn mắt như nhìn thấy
ma.
Cô đang rầu rĩ tưởng tượng cảnh tượng mình
bị cậu chủ và phó tổng kéo trái giằng phải đáng sợ thì di động trong túi đột
nhiên rung lên.
Là chiếc phó tổng Thư đưa cho cô.
Cô lập tức nhận điện thoại, đầu dây bên kia
vang lên mệnh lệnh trầm thấp của phó tổng Thư, “Các cô buôn chuyện còn chưa
xong hả? Năm phút nữa về chỗ”.
“Dạ!”. Cô quên mất phó tổng Thư vừa mới
dặn, hôm nay phải tới nhà hàng báo danh trước năm phút, không thể lề mề thêm
nữa rồi, “Vâng! Em… không… tôi lập tức đi ngay!”.
Cúp máy, đồng nghiệp quanh cô đã cười ầm cả
lên.
“Tiểu Thụ, cô mau khai ra đi! Cô thích phó
tổng Thư phải không?”.
“Hả? Không có đâu!”. Kết luận kiểu gì thế,
không thể tạo điều tiếng được, để cậu chủ biết, cô sẽ bị nghiền thành bột khoai
tây mất.
“Còn nói không à. Sao phó tổng Thư lại có
số di động của cô?”.
“... À... Cái này là vì...”.
“Cô còn dùng di động tình nhân với phó tổng Thư nữa, anh ta dùng màu đen,
cô dùng màu trắng. Cái di động đó là mua theo loại người ta dùng đúng không?
Ngày đầu tiên đi làm, tôi có thấy cô dùng đâu”.
“...”. Thật đúng là tình ngay lý gian, nhưng giờ không phải lúc chứng minh
sự trong sạch, “Được rồi được rồi, tôi mê phó tổng Thư, thầm yêu anh ta lâu
rồi, nhanh chút, nhanh chút coi, anh ta mắng tôi, giục tôi trong điện thoại
rồi! Hôm nay chúng ta phải về nhà hàng sớm năm phút đó!”.
“Oh yeah! Tiểu Thụ đã thừa nhận bên phe phó tổng bọn tôi rồi, phe cậu chủ
nhỏ các cô cách xa chúng tôi ra chút đi!”.
Xong câu chuyện tán dóc chia phe trai đẹp, mấy nữ nhân viên phục vụ lại
chỉnh tề về nhà hàng.
Thư Thành Nhạc khinh bỉ liếc mắt nhìn Diêu Tiền Thụ đang cố tỏ ra mình vô
tội, khẽ cười một tiếng, gọi cô và một nữ nhân viên phục vụ khác, “Hai người
các cô ở lại một chút. Còn lại quay về làm việc đi”.
“Gây khó dễ cho tôi à?”. Ánh mắt cô bắn ra một tia nghi vấn về phía phó
tổng Thư.
“Là có chuyện hơi bị hay cho cô”. Anh nháy mắt với cô, đằng hắng một tiếng
rồi sắp xếp.
“Chờ khi có khách đi ra từ thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, hai
người các cô phải phục vụ thật tốt với thái độ của nhân viên phục vụ chuyên
nghiệp đấy”.
Anh nói xong, bắt hai người họ đứng ở cạnh cửa chính như thần giữ cửa, bên
trái một người, bên phải một người, sau đó quay về nhà hàng.
Chưa được hai phút sau, thang máy chuyên dụng cho nhân viên kêu lên một
tiếng “ding”.
Quả nhiên cậu chủ cùng mấy vị khách ra khỏi thang máy, đi về phía nhà hàng.
Cô chột dạ vội vàng cúi đầu xấu hổ, không biết có nên giả vờ không quen
biết người quấy rối khi cô đang ngủ đêm qua không.
Cậu chủ càng lúc càng tới gần, tim cô càng lúc càng siết chặt lại, liếc
mắt, cô phát hiện phó tổng Thư đang tựa người cạnh cửa nhà hàng, chờ xem cô
diễn vở kịch mất mặt.
Phó tổng Thư cố ý à? Cố ý sắp xếp cô gặp mặt cậu chủ ở khách sạn, muốn cô
làm cậu chủ mất mặt trước mọi người như lần trước sao?
Cô không muốn khiến cậu chủ khó xử, bị người ta chê cười! Cô làm người hầu
riêng không phải là nói suông!
Tiếng giày cao gót “cộp cộp” gõ lên nền đá cẩm thạch lạnh lùng, cô chủ động
mở cửa kính ra một cách trang nhã, lịch sự cúi thấp người với khách.
“Cảm ơn ngài đã tới, ngài đi thong thả ạ”.
Ngẩng đầu lên, cô nở nụ cười tươi tắn đúng tiêu chuẩn, nhưng nhận lại là
gương mặt sững sờ của cậu chủ.
Cậu nhướn mày như nhìn thấy vật thể ngoài hành tình kì lạ nào đó.
“Tổng giám đốc? Có dặn dò gì sao?”.
Câu hỏi chuyên nghiệp của cô khiến cậu chỉ mím chặt môi lạnh lùng đáp trả.
Đôi bên yên lặng nhìn nhau một lúc, cô đang tính tránh ánh nhìn bất mãn của
cậu chủ thì một trong những vị khách quan trọng của cậu chủ bỗng nhiên lên
tiếng.
“Đây là đồng phục nữ nhân viên của khách sạn Hoàng Tước sao? Ừm, nhìn còn
đẹp hơn trong ảnh nữa, trong quảng cáo sửa cho mốt thêm một chút, để nghệ sĩ
công ty tôi mặc, đảm bảo với tổng giám đốc là sẽ có hiệu quả tốt”.
“Kiểu này tôi không thích”. Một giọng nữ lanh lảnh vang lên từ phía sau.
Diêu Tiền Thụ quay sang nhìn, chỉ thấy một cô gái mặc áo khoác thời trang,
đeo kính râm to bản, đang nhai kẹo cao su.
Cô ta nhún vai nói, “Cứ theo quy định thì đẹp cái gì, nhìn vào thấy vừa kín
lại vừa chẳng ra sao. So ra, tôi thích bộ váy cưới ngắn kia hơn kiểu đồng phục
này. Dáng người tôi đẹp, phải phô ra chứ. Cẩm Ngọc, đổi cho em”.
“... Đổi cái gì?”. Cậu chủ không rời mắt, vẫn nhìn chằm chằm vào cô hầu,
đáp lấy lệ.
“Đương nhiên là đổi ý tưởng quảng cáo rồi. Em là diễn viên chính, em không
thích thiết kế của bộ đồng phục này”.
“Hợp đồng quy định thế nào?”. Cậu chủ hỏi trợ lý đặc biệt đứng sau.
Trợ lý đặc biệt vội vàng đáp, “Trong hợp đồng quy định, ý tưởng quảng cáo
lần này và trang phục người mẫu mặc đều do khách sạn cung cấp và quyết định”.
Lúc này cậu chủ mới khẽ rời ánh mắt, nhìn cô người mẫu nhiều ý kiến kia,
“Hiểu chưa?”.
Cô ta bĩu môi, nện giày cao gót đi ra về phía cửa chính, lúc tới cửa đột
nhiên dừng lại, gỡ cặp kính râm xuống lộ ra đôi mắt đeo kính sát tròng màu xám,
đưa tay kéo tay áo Diêu Tiền Thụ, đánh giá chất liệu quần áo, một lát sau, khẽ
hừ một tiếng khinh thường, đẩy tay ra.
Lực đẩy không nhỏ khiến Diêu Tiền Thụ vốn không quen đi giày cao gót trượt
chân một cái, lảo đảo ngã về phía sau.
Cậu chủ đột nhiên hoàn hồn, chiếc nhẫn bằng bạc trên tay trái lóe lên, cậu
đang tính đưa tay kéo cô lại nhưng phát hiện có người đã đỡ lưng cho cô.
Thư Thành Nhạc!?
“Quý cô đây, cô ra tay với nhân viên của tôi có phải hơi nặng không? Cô
không thân thiện chút nào, sao làm người đại diện cho khách sạn chúng tôi được?
Không phải có người lo lót cho cô đi cửa sau đấy chứ?”. Thư Thành Nhạc liếc mắt
nhìn cậu chủ đang đứng sững bên cạnh như ám chỉ.
“Anh...”. Cô nghệ sĩ kia định nói gì thì bị quản lý ra hiệu im đi, kéo cô
ta ra chiếc ô tô đỗ bên ngoài.
“Không sao chứ?”. Thư Thành Nhạc cúi đầu nhìn Diêu Tiền Thụ còn dựa trong
lòng mình.
Cô hoảng loạn lắc đầu, cảm thấy trên đỉnh đầu có một ánh mắt lạnh lùng như
băng, là cậu chủ đang trừng mắt với cô, cô không dám ngẩng đầu lên nhìn cậu ấy
nữa rồi.
Không để ý tới đôi mắt đen lạnh lùng của cậu chủ, Thư Thành Nhạc cười cười,
khẽ nói, “Tổng giám đốc, làm quảng cáo là việc hay, nhưng chọn người đại diện
cũng giống như tuyển nhân viên, đừng nên chọn người theo chủ quan. Để khỏi
khiến hậu cung của cậu đánh chửi nhau gây phiền phức cho cậu”.
“…”.
Cậu chủ siết chặt nắm tay, đưa mắt nhìn cô hầu vẫn không chịu ngẩng lên
nhìn mình, muốn bước lại gần, rồi đột ngột dừng lại, quay người bước về phía
chiếc xe ô tô kia.
Diêu Tiền Thụ chậm rãi ngẩng đầu lên, im lặng nhìn cậu chủ ngồi trên chiếc
xe kia. Cô không thể đuổi theo, cô không thể đường hoàng mà cản trở như khi cậu
chủ đi xem mắt, cậu chủ đang nghiêm túc làm việc.
Nhưng, cô ngửi thấy - mùi nước hoa trên người cậu chủ giống mùi nước hoa
của cô gái kia.
Cô ghét mùi đó. Nồng tới mức khiến người ta không thể không chú ý, cứ thế
xộc vào mũi của người khác mà chẳng để người ta cự tuyệt, sắp làm cho cô phát
buồn nôn rồi.
Cả buổi chiều, Diêu Tiền Thụ cứ ngơ ngẩn.
Cho tới khi hết giờ làm thay đồ chuẩn bị về nhà, cô cũng chưa hồi phục lại
tinh thần.
Đồng nghiệp sờ lên trán cô, nghĩ cô khó chịu chỗ nào, “Hồi sáng còn khỏe
mà, sao tự dưng lại ngơ ngẩn ra thế?”.
“Có phải trưa nay chúng ta bức cô ấy thừa nhận mình thầm yêu phó tổng Thư,
cô ấy cuối cùng cũng nhận ra tình cảm của mình không hiện thực biết bao, không
có khả năng biết bao, không thể với tới biết bao, nên sau đó sinh buồn bã thế
này không?”.
“Ài. Đúng là cái mặt ngu ngu thất tình này”.
“Thật sự là tôi không thất tình mà!”. Diêu Tiền Thụ cãi lại, kèm theo một
tiếng thở dài thườn thượt.
“Còn nói không thất tình à, cô coi lại cái mặt đờ đẫn của mình đi. Đi nào,
về nhà làm gì, ra ngoài đập phá đi”.
“Đập phá?”. Diêu Tiền Thụ lẩm bẩm, “Không được, tôi phải về nhà mà...”. Nhỡ
cậu chủ về nhà sớm hơn cô, cô lại không ở nhà phục vụ, tổng quản bảo mẫu và cậu
chủ sẽ không bỏ qua cho cô.
“Hả, sao cô cứ làm tôi thấy giống mấy bà mẹ trẻ có gia đình thế, hẹn cô đi
chơi mấy lần, cô toàn nói phải về nhà!”.
“Hả! Sao cô biết tôi đã...”. Cô đang rối mòng mòng, suýt nữa đã lộ ra việc
mình đã kết hôn.
“Đã cái gì?”. Mấy cô đồng nghiệp cùng trợn tròn mắt, như đã tóm được tin
vịt gì đó hấp dẫn lắm.
“Đã...”. Cô đảo mắt, bẻ câu nói sang hướng khác, “Sao cô biết tôi không
thích về nhà sớm hả! Không phải đi đập phá sao! Đi đi, đi đi! Ha ha ha ha ha,
làm sao tôi lại kết hôn rồi được! Tôi độc thân mà!”.
“Độc thân thì độc thân, cười hớn hở như thế làm gì?”. Mấy cô đồng nghiệp
nhún vai.
Diêu Tiền Thụ và đám đồng nghiệp cùng đi tới quán bar.
Gọi một ly cocktail nhiều màu sắc, vắt đôi chân dài ngồi lên chiếc ghế cao,
nâng cằm lên, mắt chăm chú nhìn lên chỗ nào cao cao, chỉ cần dáng vẻ không tệ
quá, sẽ có người tới bắt chuyện.
Cô cố gắng muốn học theo mấy tư thế gợi cảm khiêu khích như mấy cô bạn,
nhưng... vô cùng thảm hại. Cô đành bỏ cuộc, an phận ngồi bên cạnh uống cocktail
nghe tán dóc.
Có một cô đồng nghiệp thần bí rút ra quyển tuần san lá cải, đưa ngón tay
lên miệng suỵt một tiếng rồi giở đến trang có bài báo “hot”.
Cậu chủ giàu có du học về nước đêm khuya bí mật hẹn hò với nữ ngôi sao thần
tượng, người được giới mày râu bình chọn là ngôi sao muốn được hẹn hò nhất -
Vương Oánh lọt vào mắt xanh cậu chủ của tập đoàn khách sạn cao cấp.
“Oa! Đây là ngôi sao chiều nay tham quan khách sạn chúng ta mà, nghe nói
hình như tổng giám đốc muốn mời cô ta làm người đại diện”.
“Làm đại diện cho khách sạn chúng ta? Thủ thuật che mắt à? Chắc chắn là có
quan hệ đặc biệt!”.
“Tôi cũng cảm thấy thế. Dù coi vợ là con ngốc nhưng ngoại tình sau lưng vợ
mình, chắc chắn vẫn lo lắng có ngày sẽ bị lộ, cho nên mới viện cớ hợp tác công
việc ra làm lá chắn đó”.
“Thật không ngờ, con trai chủ tịch lại là loại đàn ông như thế. Anh ta
không phải nên đi trên con đường kiêu hãnh cao quý sao? Sao lại quẳng cô vợ ở
nhà đi bí mật hẹn hò đêm khuya với ngôi sao chứ? Đúng là chẳng ra sao cả! Đừng
có bênh anh ta! Đúng không, Tiểu Thụ!”.
“…”.
“Cô lại đần ra làm gì thế?”.
“Ừm? A? Không... không có gì!”. Cô không
ngẩn ra, mấy cô bạn mỗi người một câu, cô đều nghe thấy hết, chính vì quá rõ
ràng, cho nên trong lòng có chút đau đớn. Muốn đảo mắt nhìn ra chỗ khác một
lát.
Lý do ngày nào cậu chủ cũng đi sớm về muộn,
cái cớ ngày nào cũng bận rộn của cậu chủ, nguyên nhân tại sao ngày nào cậu chủ
cũng không đi làm với cô, cô biết hết rồi.
Giờ phút này, mới coi là thực sự hiểu hết.
Sao lại có chút khó chịu.
Chuyện này có gì mà khó chịu chứ. Mấy cô
bạn nói cũng chưa hẳn là đúng hết.
Cậu chủ không coi người vợ như cô là con
ngốc. Cậu ấy chỉ coi cô là người hầu riêng tiện lợi, dễ sai bảo thôi.
Cô phải nhớ kĩ, trước khi ngồi ở vị trí vợ
của cậu chủ, cô là người hầu của cậu chủ, là người làm.
Chủ là chủ, hành tung của chủ chẳng cần báo
cáo cho người hầu.
Dù cậu ấy bí mật hẹn hò đêm khuya với người
nào đó, trên người toàn mùi nước hoa, thậm chí luyện hôn với người khác, cô
cũng không có tư cách hỏi tới.
“Tiểu Thụ! Hoàn hồn đi!”.
Tiếng gọi của mấy cô bạn kéo cô trở lại
hiện thực, “Hả? Gì thế?”.
“Cho dù cô thích phó tổng, nhưng cũng đừng
thờ ơ với chuyện của anh chàng tổng giám đốc thế chứ, không nhắc tới phó tổng
Thư là cô ngẩn ra thế à?”.
Đối với chuyện của cậu chủ, vốn dĩ cô nên
có hứng thú, nhưng giờ cô không khơi lên được chút hứng thú nào.
Di động trong túi rung lên, cũng không kéo
nổi hồn cô về, cô nhận điện thoại, trả lời cứng ngắc: “Xin chào, số máy bạn gọi
hiện đang bực mình tức giận, xin hãy gọi lại sau”.
Cúp máy “cụp” một tiếng, khiến các chị em
tròn mắt nhìn cô.
“Tiểu Thụ! Cô giàu quá trời! Hai cái di động cơ à!”.
“Hai cái đều là loại di động mới vừa tung ra thị trường đó”.
“Tôi xem, tôi xem nào, đây là loại di động thân gập, hai màn hình Nhật Bản
mới sản xuất đó! Tôi sùng nhãn hiệu này cực!”.
Gập? Hai màn hình, Nhật Bản mới sản xuất? Mẹ ơi! Thế thì không phải cái phó
tổng Thư đưa cho cô, mà là cái cậu chủ tặng cho cô rồi!
Cô vừa nói gì với cậu chủ nhỉ? Tôi đang bực mình tức giận, còn bảo cậu chủ
gọi lại sau! Cô chết chắc rồi, dám tỏ ra giận dỗi trước mặt cậu chủ, còn dám
ngắt điện thoại của cậu ấy nữa!
Diêu Tiền Thụ đứng phắt dậy, giật lại di động, bấm một dãy số, kích động
gọi đi.
Đám chị em chả hiểu mô tê gì, quay sang nhìn nhau, nhìn cô cầm di động chạy
ra cửa.
“Cậu… cậu chủ! Nãy không phải em cố ý cúp máy của cậu đâu”.
“Hả? Em ở đâu ạ? Em với bạn…”.
“Bạn gì ạ, là bạn bình thường thôi”.
“Không có nam, chỉ có nữ thôi ạ”.
“Giờ ạ? Nhưng… nhưng em với bạn…”.
“Ngoại tình gì ạ, thật là không có nam mà! Cậu tin em đi mà!”.
“Vâng… vâng ạ! Em qua tìm cậu”..
Cúp di động, Diêu Tiền Thụ hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ánh mắt sáng lấp
lánh của các chị em.
“Hả? Sao các cô lại nhìn tôi thế?”.
“Tiểu Thụ! Hóa ra cô có bạn trai rồi!”.
“Bạn… bạn trai?! Không phải mà, cậu ấy không phải bạn trai của tôi!”.
“Cô đừng có nói thế, chúng tôi nghe hết rồi. Anh ta hỏi cô đang đi với ai,
là nam hay nữ, thế còn không phải bạn trai à?”.
“Đấy là bạn trai à?”. Cô không hiểu.
Lần nào cậu chủ gọi điện cũng chỉ nói có ba câu.
Ở đâu?
Đang đi với ai? Nam hay nữ?
Qua chỗ tôi.
Bạn trai… là loại động vật thích dùng kiểu
nói mệnh lệnh này sao? Hừ! Coi cô là loại ngu đần chưa từng đọc ngôn tình chắc?
Nhất định cậu chủ có chuyện gì muốn sai bảo
cô rồi!