Cậu Chủ Hồ Đồ - Chương 20

Chương 20:

Cậu chủ, cậu đừng về nhà
cùng em được không!?

Trong phòng thay đồ sau giờ làm, bầu không khí đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn
lại một mình Diêu Tiền Thụ.

Cô ngồi trên băng ghế dài, cởi giày cao gót, nhìn bàn chân bị nổi đầy những
mụn nước đỏ.

Hóa ra không thể đi xe của cậu chủ, con gái đi giày cao gót làm việc lại
khổ cực như thế, đáng thương như thế.

Thế thì xem ra chuyện cậu chủ long trọng phát cho cô đôi giày da đế bằng
của hầu nữ rõ là đáng yêu. Đối với cậu chủ mà nói, cô có khí chất của phụ nữ
hay không chẳng có ý nghĩa gì.

Cô đi đôi giày đế bằng vào, đang tính mở cửa phòng thay quần áo đi ra thì
di động đột nhiên kêu “bíp” một tiếng.

Là tin nhắn cậu chủ gửi tới cho cô. Nhất định là kêu cô nhanh lượn tới chỗ
cậu, cùng về nhà ăn cơm. Số di động của cô chỉ mình cậu chủ biết, trừ cậu ấy
ra, sẽ không có ai nhắn tin cho cô.

Cô lấy di động ra, mở hộp tin đến.

“Bận. Tối nay cô về trước đi. From cậu chủ”.

Cô cầm di động đờ người ra nhìn màn hình, lâu sau mới khẽ thì thầm.

“… Bận như thế sao?”.

Không phải tới đây làm việc là có thể gặp được cậu chủ, ở bên cậu chủ sao?
Tại sao cảm giác còn xa cách hơn ở nhà vậy?

Cô ủ rũ thay quần áo ra khỏi khách sạn, bên ngoài bầu trời đầy sao, ngẩng
đầu nhìn phòng làm việc trên tầng cao nhất, ánh đèn trên cao sáng lấp lánh.

Cậu chủ rõ ràng còn đang trong phòng làm việc. Cậu chủ sợ bị người khác
phát hiện, phải giấu giếm quan hệ giữa bọn họ, cho nên mới bảo cô đi trước,
không muốn về nhà với cô đúng không?

Cậu chủ cũng không về nhà, còn làm việc khổ cực trong phòng. Cô thân là
người hầu đúng nghĩa thì sao có thể về trước? Nhỡ cậu chủ cần gì, không tìm
được người giúp thì sao? Đúng! Đúng lúc cậu chủ cần nhất, cô nhất định sẽ chạy
tới đầu tiên, cho nên cô không thể đi được!

Quay người chạy vào phòng thay quần áo, cô lại mặc bộ quần áo nữ nhân viên
phục vụ nghiêm chỉnh, vào một căn phòng trống trong nhà hàng, định luyện tập
cách bày bàn ăn châu Âu một chút.

Ít nhất… không thể để cậu chủ bị phó tổng Thư đâm chọc soi mói, nói cậu chủ
dùng người không khách quan, cho một người chẳng biết gì vào khách sạn làm mất
mặt chứ?

“Khoảng cách giữa các đĩa phải bằng nhau”.

“Nĩa trái dao phải, bộ đồ ăn khai vị ở ngoài cùng, sau đó là bộ đồ ăn
chính, đồ ngọt để ở trên cùng”.

“Thìa uống canh đầu tròn, dĩa ăn đồ ngọt hình vuốt”.

“Ly đựng vang trắng, ly đựng vang đỏ, ly nước lọc, ly champagne…”.

“Ai ở trong ấy?”.

Có tiếng mở cửa, cô quay lại nhìn, chỉ thấy Thư Thành Nhạc đang đứng cạnh
cửa, nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt dò hỏi.

“Không phải hết giờ làm rồi sao? Không về nhà còn ở đây làm gì”.

“Tôi…”.

“Muốn trộm bộ đồ ăn của khách sạn bán lấy tiền trả nợ à?”.

“Không có! Tôi chỉ muốn làm quen cách sắp xếp mấy thứ này, để khỏi bị ăn
mắng và trừ tiền…”.

“Xì”. Cô người hầu nịnh nọt mềm yếu chỉ nghe lời cậu chủ này mà lại có thời
gian rảnh, trốn đi lén học. Không ngờ cô ta còn có chút tính cách không chịu
thua mà mình thích, anh khẽ cười đi vào phòng, đưa mắt nhìn cái bàn mới được cô
bày một nửa, rồi lại nhìn cô lúng túng đứng bên cạnh vò gấu áo.

“Không được vò gấu áo”.

“Hả?”.

“Thói quen xấu, phải sửa”.

Cô vội vàng thả tay ra, để bên người theo đúng quy định.

Thấy cô cũng vâng lời, Thư Thành Nhạc thỏa mãn gật đầu, nhưng vẫn không
quên dạy bảo, “Sau này cô phải nhớ cho kĩ, giờ thứ cô đang mặc là đồ của nữ
nhân viên phục vụ, không phải của người hầu, những động tác đầy tình ý này dùng
với đàn ông ấy, đừng có bày ra với khách”.

“… Khách cũng có đàn ông mà”.

Anh nhướn một bên mày lên, “Tôi cảnh cáo cô, mấy kiểu à ơi câu kéo đó,
không được phép dùng ở chỗ này, nghe rõ chưa?”.

“… Ừm, không dùng thì không dùng”.

Cô chu miệng ra, lúc ngước mắt lên đã phát hiện phó tổng Thư đang thản
nhiên cởi áo vest ngoài ra, tiếp đó tháo đồng hồ đeo tay, cởi cúc tay áo, ngay
cả tay áo cũng xắn cao lên.

“Phó… phó tổng Thư, anh muốn làm gì đấy! Trưa nay tôi đã nói với anh rồi,
tôi không phải hạng con gái tùy tiện như thế, từ nhỏ trong mắt tôi chỉ có một
mình cậu chủ, chỉ nghe lời mỗi cậu ấy. Anh lại không chịu phục vụ cậu chủ với
tôi, cậu chủ cũng không đồng ý cho anh theo đuổi tôi, vậy là hai ta đã không
thể với nhau rồi, anh… anh không thể cưỡng ép!”.

Anh thở dài một hơi, túm cô gái bên cạnh đang tính chạy trốn quay lại bên
bàn, “Ai muốn cưỡng ép cô. Tôi mặc kệ cậu chủ nhà cô nghĩ như thế nào. Tôi chỉ
không muốn trong nhà hàng của tôi xuất hiện kẻ không chuyên nghiệp, làm mất mặt
tôi. Qua đây tôi phụ đạo!”.

“… Hả?”. Không phải định làm gì cô, không phải làm khó dễ cô? Mà là muốn
dạy cô sao?

“Còn ngây ra đó làm gì?”. Anh cầm bộ đồ ăn bị cô bày bừa trên bàn, sắp lại
vị trí một lần nữa.

“Vâng!”.

Thực ra, phó tổng Thư cũng không tồi tệ, thiếu đạo đức như cô tưởng!

Anh tay cầm tay dạy cô hai tay bưng bốn đĩa như thế nào, cách gấp khăn đơn
giản, cách bày bàn ăn cơ bản.

“Nhớ được thứ tự bữa ăn của khách, sẽ xếp rất dễ thôi. Từ ngoài vào trong.
Đầu tiên là ăn khai vị, cho nên dao nĩa của món khai vị sẽ ở ngoài cùng, sau đó
là bữa chính. Dụng cụ ăn đồ ngọt bày ở phía trên. Khi dọn đĩa của món chính, cô
phải giúp khách lấy dĩa và thìa dùng trong món ngọt để sang hai bên. Hiểu
chưa?”.

“Cái dao như lá kia dùng làm gì?”.

“Đây là loại dao chuyên để ăn cá, là loại dao dùng khi ăn salad cá. Nếu
chúng ta phải dùng tới loại dao này thì có nghĩa là hôm nay món khai vị sẽ có
loại cá đó. Trước đó cô phải hỏi khách có kiêng kị gì không”.

“Ừm… thế cái kia là cái gì? Hai cái này đều là dao dùng trong món chính,
phân biệt sao được?”.

Thư Thành Nhạc cầm lấy con dao có răng cưa, “Đây là loại dao dùng để ăn
thức ăn trong các món sườn, khá tiện để cắt. Nhưng loại dao này rất sắc, để
tránh làm khách bị thương, chúng ta sẽ không mang loại dao này lên từ đầu, cần
chờ tới khi khách đã ăn món khai vị xong mới mang lên”.

Anh giới thiệu rành mạch rõ ràng, khiến cô không thể kìm được, im lặng nhìn
anh với ánh mắt sùng bái.

“Sao thế?”.

“Không ạ. Chỉ thấy phó tổng biết nhiều quá…”.

Anh nhìn cô, cười khẽ, cô thấy cặp kính trên sống mũi cao thẳng của anh hơi
trễ xuống, nhưng hai tay hãy còn cầm bộ đồ ăn làm mẫu cho cô.

Cô kiễng chân lên, vô thức đưa tay đẩy cặp kính sắp trượt xuống lên, làm
lọn tóc mềm mại trước trán anh rủ xuống mắt.

Anh ngẩn ra vì động tác bất ngờ của cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô đầy ngụ ý.

“Khiêu khích tôi à?”.

“Hả?”.

“Nếu không thì cô định làm gì?”. Lần trước giúp anh xoa, lần này giúp anh
đẩy kính lên, còn lần sau? Có phải tính liếm anh, nếm thử mùi vị của anh không?

Phát hiện hành động của mình có phần không đứng đắn, Diêu Tiền Thụ tránh xa
khỏi người Thư Thành Nhạc, quên mất lời nhắc nhở của phó tổng Thư, sự xấu hổ
khiến hai tay cô bất giác kéo kéo gấu áo.

Lúc này, Thư Thành Nhạc lại chẳng bảo cô thả tay ra, khóe môi còn cong nhẹ
lên, ngay cả ánh mắt cũng đầy ý cười, cứ kệ cho cô lo lắng hành hạ gấu áo của
mình.

“Được rồi. Hôm nay cũng muộn rồi. Về nhà đi”.

“Hả? Về… về nhà?”. Nhưng mà, chắc cậu chủ vẫn còn đang bận. Cô vẫn chưa
muốn về, “Vậy phó tổng Thư đi thong thả”.

Anh nhìn cô kì lạ, “Cái gì mà đi thong thả? Cô cũng đi cùng đi”.

“Nhưng tôi còn muốn tiếp tục…”.

“Thể hiện cố gắng thái quá trước mặt cấp trên, giả tạo quá”. Ai bắt cô ngày
đầu tiên phải cố gắng hết sức chứ.

“… Ừm…”. Sao anh biết cô muốn thể hiện năng lực của mình trước mặt cậu chủ
chứ. Không hổ danh là phó tổng đại nhân.

“Hơn nữa, không có tôi dạy cô, đêm nay cô cũng chỉ lại làm bừa thôi. Hôm
nay tôi không muốn làm thêm giờ, mệt rồi, về nhà. Hiểu chưa?”.

“…”. Tự nhiên lại nói cô chỉ biết phá hoại, hừ. Có lẽ cậu chủ cũng nghĩ như
thế nhỉ, nếu để cô ở bên cạnh, cô nhất định sẽ líu ríu quấy rối không gian làm
việc yên tĩnh của cậu ấy, “Ừm… về nhà, về nhà thôi”.

“Mười phút. Bãi đỗ xe”. Anh nói gỏn lọn, cầm áo vest định đẩy cửa ra ngoài.

Cô còn chưa hiểu ra vấn đề, “Phó tổng Thư, mười phút cái gì ạ?”.

“...”. Anh quay người trợn mắt nhìn cô, sao lại có người chậm hiểu thế chứ,
không lẽ anh phải nói huỵch toẹt ra, chẳng giấu giếm gì cô ta mới hiểu được à,
“Sau mười phút nữa, gặp ở bãi đỗ xe!”.

“Hả? Không phải về nhà sao?”. Đi bãi đỗ xe làm gì?

“...”. Anh hít sâu, “Tôi rất rỗi, muốn đưa cô về nhà, có… được… không?!“.
Ba tiếng cuối cùng, anh rít qua kẽ răng.

“... Ấy… được… được rồi”. Vì nếu nói không được, có lẽ sẽ bị đè xuống đất
cho ăn đòn mất. Ánh mắt của phó tổng Thư đáng sợ thật.

Đúng là đủ rồi. Hiếm lắm anh mới có tâm trạng vui vẻ muốn đưa con gái về
nhà, cô ta lại còn tỏ ra miễn cưỡng thế cơ chứ!

Trong bãi đỗ xe ở tầng ngầm, Thư Thành Nhạc tựa người bên cạnh cửa xe, ngậm
chặt điếu thuốc lá, nheo mắt lại, lần thứ năm nâng tay lên xem đồng hồ.

Hai mươi phút trôi qua, cô người hầu thích làm bộ làm tịch kia còn chưa
tới, đúng là đã hiểu thấu cái câu rất rỗi của anh rồi.

Tiếng giày da đế bằng gõ trên nền đất “bộp, bộp” vang lên, từ xa tới gần
vang vọng khắp bãi đỗ xe.

Anh vứt điếu thuốc xuống, dẫm chân dụi tắt, định ra vẻ khó chịu, vừa ngước
mắt lên, hình ảnh một nàng búp bê hầu nữ đã đập vào mắt, đột nhiên, anh không
thể cáu được.

Đôi giày búp bê bằng da đen bóng đế bằng, tất chân dài có ren đính ở phần
đầu ống, váy phồng dài quá đầu gối, chỗ thắt lưng còn có một cái nơ bướm to tới
mức khoa trương, ngay cả trên đầu cũng cột băng đô hai màu trắng đen.

Nếu giờ anh mà nổi nóng với cô ta, thì đúng là như người lớn bắt nạt trẻ
con, ông chú kì quái đang chà đạp Loli bé nhỏ…

“Xin lỗi nhé, phó tổng Thư, quần áo này của tôi mặc vào còn rắc rối hơn
đồng phục, cho nên… cho nên…”.

“… Cậu chủ nhà cô đúng thật là…”. Quá khốn nạn, quá biết hưởng thụ rồi! Nếu
trong nhà có một đống cô bé ăn mặc như thế này thì còn hơn rượu thịt ê hề ấy
chứ.

“Lên xe, về nhà”. Anh tức giận mở cửa xe, nhét cô nàng ngốc nghếch ăn mặc
kiểu hầu nữ vào.

Anh ngồi vào ghế lái, đang tính cài dây an toàn thì phát hiện bộ dạng của
cô như một học sinh tiểu học đi chơi xuân vui vẻ ngó nghiêng cái xe, “Cô vui
cái gì thế hả?”.

“Tôi thấy xe anh không sao thì cảm thấy trong lòng rất đỗi vui mừng thôi!”.
Xem ra không bao lâu nữa cô có thể trả hết nợ cho anh rồi.

“Cài dây an toàn vào”.

“Không sao không sao, cảnh sát sẽ không
phát hiện ra tôi đâu, tôi có mang cái này”. Cô vỗ vào cái túi Doraemon, dây đeo
chéo giống như dây an toàn vắt ngang ngực, phía trên túi còn có mấy chữ to nạm
thủy tinh chói cả mắt - Phục vụ cậu chủ, sứ mệnh quang vinh mà thần thánh.

“Thế nào! Rất thông minh phải không? Dù sao
còn lâu mới hết tắc đường, đi với tốc độ rùa bò thế này còn cần cài dây an toàn
làm gì chứ!”.

Chẳng ra sao cả! Thư Thành Nhạc cau mày phủ
định.

Cô ngồi trên xe anh, thế mà còn muốn phục
vụ cho cái tên cậu chủ bạo ngược kia à? Còn sứ mệnh quang vinh mà thần thánh
nữa chứ. Hừ!

“Tôi không muốn cảnh sát nghĩ chất lượng
dây an toàn tôi chọn quá tệ!”. Anh trợn mắt, đưa tay gỡ cái túi tầm thường này
ra, tiện tay quăng ra ghế sau, cài dây an toàn cho cô, “Tôi không thích loại
con gái làm gì cũng lười. Hiểu chưa?”.

“Ờ… ừm”. Anh thích hay không thì liên quan
gì tới cô? Cô chớp mắt nghi hoặc.

Xe khởi động lăn bánh, trong giây lát,
trong xe im ắng.

Diêu Tiền Thụ lúng túng liếc trộm Thư Thành
Nhạc đang lái xe, kính anh phản quang ánh sáng đèn đường.

Thấy cô nhìn mình đầy vẻ đề phòng, Thư
Thành Nhạc cười khẽ, nói, “Cô sợ ngồi xe của đàn ông lắm à?”.

“Không, không có mà. Tôi bình thường vẫn
ngồi xe của cậu chủ mà”.

“Thế ngoài cậu chủ nhà cô ra thì sao?”.

“À…”. Hình như lần nào đi xem mắt, ngồi xe
của đàn ông cô cũng rất… sợ.

“Trong thâm tâm cô không coi cậu chủ nhà cô
là đàn ông à?”.

“Không phải! Cậu chủ nhà tôi rất là man
đó!”. Gợi cảm tới mức khiến người ta không hít thở bình thường được! Sao lại
không phải đàn ông chứ! Mỗi lần ở bên cậu chủ, cô cũng khó thở, tim đập mạnh
như tất cả những đứa con gái mộng mơ hâm mộ cậu chủ, bị hormone nam tính của
cậu ấy hấp dẫn vô cùng, về điểm này, cô đúng thật là người hầu không làm trọn
trách nhiệm, chìm đắm trong hormone cậu chủ phóng ra.

“Thế cô vợ cậu chủ rất man nhà cô cưới về
như thế nào?”.

“Sặc! Ấy… chuyện… chuyện này…”.

Thấy mắt cô láo liên, mập mà mập mờ, Thư
Thành Nhạc nheo mắt dò hỏi, “Đừng nói với tôi cô căn bản chưa thấy cô chủ của
mình… hay nên nói, cô gái kia căn bản chưa từng tồn tại?”.

Đây là cái bẫy, bẫy to đó!

Chẳng trách phó tổng Thư đột nhiên tốt tính
muốn đưa cô về nhà, hóa ra là muốn khai thác thông tin từ cô.

“Cô chủ nhà tôi… đương nhiên là tôi thấy
rồi! Cô ấy với cậu chủ kết hôn rồi, theo lẽ thường phải sống cùng nhà với nhau
chứ. Tôi về nhà còn phải phục vụ cô ấy đấy”.

“À? Thế hả?”. Anh kéo dài giọng nghi ngờ,
“Thế cô nói cho tôi nghe chút coi, cô ấy là người như thế nào?”.

“Cô ấy… cô ấy… cô ấy…”.

“Không nói được à?”. Lần trước xem chương
trình phỏng vấn của đài truyền hình thấy quái quái, hơn nữa tự dưng còn làm
hiệu ứng làm mờ hình ảnh, anh cảm thấy có chỗ kì lạ, cậu chủ kia sao lại không
muốn cô vợ của mình xuất đầu lộ diện, trong chuyện này nhất định có âm mưu gì
đó.

“Sao lại không nói được chứ!”. Bị Thư Thành
Nhạc từ từ áp sát, Diêu Tiền Thụ quýnh lên, lớn giọng nói bừa, “Cô chủ nhà tôi
là một đại mỹ nhân đó! Cô ấy quen cậu chủ ở nước Anh, đã yêu nhau ở nước ngoài
lâu rồi, lần này cùng về nước với cậu chủ! Cô ấy đoan trang đứng đắn, nhã nhặn
lịch sự vô cùng, đối xử với người hầu bọn tôi vừa tốt vừa thân thiện, bình
thường đều ở nhà ít khi ra đường, đúng là tiêu chuẩn cao nhất của một người vợ
hiền nha! Cậu chủ nhà tôi thích cô ấy muốn chết luôn đó!”.

Ông trời ơi, ông đang bận cái gì đó? Cũng
không mở to mắt nhìn cô đáng thương bao nhiêu, khổ sở cỡ nào, tự thổi mình
thành một con thú hiếm trong sách đỏ, cô cũng chê mình không đủ tiêu chuẩn…

Nhưng nếu để tổng giám Thư biết cậu chủ
cưới một cô gái mềm yếu, nịnh nọt, ngay cả việc dọn bàn cũng dọn lộn xộn chẳng
ra sao, hình tượng uy nghiêm của cậu chủ sẽ bị hủy hoại chỉ trong giây lát.

Diêu Tiền Thụ hao tâm tổn trí đem cô chủ
tưởng tượng thành một cô gái gần như hoàn mỹ, nhưng phó tổng Thư không thèm để
ý tới, “Hừ. Tôi thực sự không tưởng tượng được cục băng kia sẽ thích một cô gái
như thế nào”.

“Đó là vì cậu chủ nhà tôi chỉ yêu một người
lại si tình, trong mắt chỉ có duy nhất cô chủ nhà tôi, anh cũng không biết ánh
mắt cậu ấy nhìn cô chủ say đắm thế nào đâu, với cậu chủ nhà tôi, sự tồn tại của
cô ấy là đặc biệt đó!”.

“Đối tượng lợi dụng tiện nhất thì có”. Anh
cười nhạt, chọc thủng huyễn tưởng tuyệt vời của cô ngay lập tức.

“…”.

“Để có được sự đồng ý của chủ tịch, để mau
chóng thừa kế gia sản, tùy tiện cưới một cô gái về che mắt mọi người”. Thư
Thành Nhạc kết luận chắc chắn.

“... Cậu chủ không phải…”.

Cô há miệng phản bác, muốn bênh vực cậu
chủ, nhưng có chút lực bất tòng tâm.

Xe dừng lại, cô mới phát hiện đã tới cửa
nhà, cô vội vàng muốn xuống xe thoát khỏi cảnh khốn đốn này, lại bị Thư Thành
Nhạc kéo lại.

“Cô chột dạ? Muốn trốn hả?”.

Vừa nghe thấy thế, cô ngồi lại trong xe,
ngẩng đầu nhìn trời vờ như không có chuyện gì, “Tôi không có. Tôi đâu có chột
dạ?”.

Anh khẽ cười, cũng không vạch trần, móc thứ
gì đó trong túi quần ra nhét vào tay cô.

“Đây là cái gì?”. Cô tập trung nhìn, đó là
một chiếc di động khá to. Cô nhìn phó tổng Thư nghi hoặc.

Anh hất cằm, “Không phải di động của cô bị
hỏng à?”.

“Vâng… bị hỏng rồi”.

“Dùng cái này trước đi”.

“Hả?”.

“Hả cái gì? Tôi sợ không tìm được cô, cô ôm
nợ chạy luôn”.

“Nhưng… nhưng mà, di động của anh tặng tôi
rồi, anh lấy gì dùng?”. Như thế được sao?

Anh bực bội hừ một tiếng, dù sao anh cũng
có hai cái di động cho công việc và cá nhân, vứt cho cô cái cá nhân, chẳng ảnh
hưởng gì, “Không phải tặng. Màu cái di động này tôi không thích, không cần
nữa”.

Cô lật máy nhìn, máy màu trắng rõ ràng rất
đẹp rất hợp mắt lại là loại đang mốt, có lẽ phó tổng Thư không thích màu trắng
nhỉ.

“Ngày nào cô cũng phải bật máy, đừng để tôi
không tìm được cô, nghe chưa?”.

“… Vâng, khi nào nhận tiền lương, nhất định
sẽ báo cho anh biết, anh không cần lo đâu!”.

Anh uể oải đáp lời.

“Tôi về nhà đây. Phó tổng Thư, chào anh”.

Cô xuống xe, nhìn phó tổng Thư quay đầu xe,
biến mất trong màn đêm.

Diêu Tiền Thụ lấy di động cậu chủ tặng ra,
rồi lại nhìn chiếc di động bên tay trái do phó tổng Thư tặng, trong đầu toàn
dấu chấm hỏi.

Đây là cái người ta gọi là - ngàn vàng tan
hết lại quay lại sao?

Hay nên nói, gần đây đang mốt trò tặng di
động?

Nhưng mà, phó tổng Thư không nói không thể
nhớ số của người khác, cô có thể dùng di động này ghi số của người khác, không
cần lãng phí đầu óc đi nhớ số nữa. Phó tổng Thư đúng là người tốt.

Cô vào nhà, cậu chủ không ở nhà, cô không
cần phục vụ bèn tắm rửa sớm rồi lên giường ngủ, ngày mai còn phải đi làm nữa.

Đương lúc mơ màng, cô nghe tiếng cửa phòng
mình khẽ vang lên, ánh sáng bên ngoài hắt vào phòng. Có ai đó đi vào phòng, tới
bên giường cô.

Mùi nước hoa bay vào mũi, cô nhăn mũi xoay
người, kéo chăn lên che mũi mình.

Nhưng người đó không chịu để cô quay lưng
về phía mình, đưa tay phá cô.

Ngón tay có vết chai di chuyển trên mặt cô,
vén tóc mái của Diêu Tiền Thụ, lướt qua mũi, cuối cùng cọ nhẹ lên môi cô vô
cùng thân thiết, đầu lưỡi Diêu Tiền Thụ nếm thấy vị chan chát của kim loại, cái
lạnh xẹt qua trong lòng.

“Ừm, Hắc Thủ Đảng, mày đừng có nghịch”.

“…”.

“Còn chạm vào miệng tao là tao cắn đó.”.

“…”.

“Mùi nước hoa phụ nữ trên người mày hôi
chết đi được”.

“…”.

Mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng, cô sắp xếp
xong xuôi mới gõ cửa phòng cậu chủ, nhưng phát hiện cậu chủ đã không còn ở
trong phòng từ lâu. Cô vội vàng chạy đi báo cáo cho tổng quản bảo mẫu biết cậu
chủ đã đi đâu mất, nhưng tổng quản bảo mẫu lại nói với cô như thế này.

“Cậu chủ? Sáng sớm đã đi rồi”.

“Cậu chủ, cậu ấy… đi rồi?”.

“Phải! Cậu chủ mới tiếp quản khách sạn, lại
muốn làm cho mấy vị giám đốc không vâng lời phải phục cậu ấy, nhiều việc bề bộn
lắm! Tiểu Tiền này, không phải ta nói cô đâu nhé. Ta phát hiện gần đây cô càng
lúc càng chẳng ra gì. Làm gì có người hầu nào ngủ nhiều hơn cả cậu chủ chứ. Cậu
chủ vất vả như thế, đi sớm về khuya, bận bịu tới mức quên cả chăm sóc bản thân,
cô làm việc ở khách sạn phải chăm sóc tốt cho cậu chủ, có nghe không hả?”.

“… Con còn không được chạm mặt, chăm sóc
cái khỉ gì chứ”.

“Cô lẩm bẩm gì đó?”.

“Không ạ, tổng quản bảo mẫu, con đi làm
đây”.

Cô bực bội tránh những lời dặn dò dài dòng
của tổng quản bảo mẫu, lấy túi rồi đi làm bằng tàu điện ngầm.

Chen chúc trong tàu điện ầm ĩ, rung rung
lắc lắc, khiến tâm trạng vốn dĩ đã bất an của cô lại càng hoang mang hơn nữa.

Tại sao cậu chủ không chịu đi làm cùng với
cô? Tại sao phải đi trước? Cô khó coi như thế à? Cậu ấy sợ người ta phát hiện
quan hệ giữa hai người đến thế sao? Tại sao lúc về lại có mùi nước hoa phụ nữ
nồng nặc trên người? Cô thực sự là vợ của cậu ấy sao? Cô có thể mở miệng hỏi
sao? Cô có tư cách à?

Hôn nhân bí mật chết tiệt, chẳng vui chút
nào!

Báo cáo nội dung xấu