7788 Em Yêu Anh - Chương 09 Phần 2


thế, cho dù có khô khan đến đâu, nhưng chỉ cần anh có hứng thú thì Khanh Khanh
cũng sẽ kiên nhẫn nghe anh nói về xe hơi. Cho dù là “nước đổ đầu vịt”, nghe
xong mặt cô vẫn ngây ra thì cũng coi như là đã cho anh một cơ hội thể hiện tài
năng của bản thân.


vẫn kiên trì làm “kẻ ngu muội” về xe hơi, nghe anh nói các thuật ngữ chuyên môn
giống như rơi vào màn sương mờ ảo. Nhưng vì sự thấu hiểu và ủng hộ của cô, Phí
Duật Minh cũng tỏ ra nhiệt tình hơn trong việc học tiếng Trung.

“Buổi
sáng bán được không?”.

“Cũng
bình thường, sách đắt quá, mười mấy trang đã hơn một trăm tệ”.

Khanh
Khanh lấy một miếng bánh pizza đưa lên miệng anh. Anh cắn một miếng to rồi sờ bờ
vai đang nhô lên của cô.

Hai
người hiếm khi được yên tĩnh như thế này. Khanh Khanh ăn bánh pizza, bỏ rất nhiều
thời gian vào việc ngắm nhìn Phí Duật Minh. Cô ngồi bên cạnh một lúc, sau đó ngồi
xuống thảm, ngả vào chân anh, thỉnh thoảng chỉ tay vào màn hình hỏi một câu rất
khờ khạo rồi thử dùng tay trái điều khiển chuột.

“Vì
sao anh dùng tay trái?”. Khanh Khanh nằm bò trên ghế sofa, sờ vết lõm trên cằm
anh. Đó là một trong những tiêu chuẩn của mỹ nam, nhưng đặt trên khuôn mặt của
Phí Duật Minh thì không được thích hợp cho lắm. Anh không đẹp dịu dàng, có thể
coi là vẻ đẹp lạnh lùng, nhưng tuyệt đối không phải là vẻ anh tuấn giống như
Shawn.

“Bẩm
sinh rồi, đừng sờ!”. Anh nắm lấy tay cô rồi cắn một miếng pizza.

“Vì
sao? Buổi sáng anh vẫn còn xem sẹo của em”.

“Anh
làm được, em không làm được!”.

Khanh
Khanh ngồi thẳng người ăn bánh pizza, cầm sách lên đọc. Phí Duật Minh uống cà
phê, lên mạng, một lúc rất lâu không ai nói gì với ai.

Làm
việc xong, anh ngồi xuống tấm thảm bên cạnh cô, lấy cuốn sách trên đầu gối của
cô.

“Làm
gì đấy?”.

“Không
có gì, em đọc tiếp đi”.


lại đọc tiếp nhưng rất khó tập trung, đuôi mắt cảm nhận thấy ánh mắt của anh
đang hướng về phía mình. Anh càng lúc càng tiến lại gần, làn môi mang theo mùi
vị của bít tết Ý áp sát lại. Cô ném cuốn sách sang một bên, hơi thở của hai người
hòa vào nhau, pha trộn giữa mùi thơm của thức ăn và vị đắng của cà phê.

Họ
đắm mình trong ánh nắng mặt trời ấm áp và dễ chịu, giống như một đôi tình nhân
rất bình thường. Mỗi lần được sống trong khoảnh khắc này, Khanh Khanh lại quên
đi anh không phải là người Trung Quốc, quên đi những phiền não khi giấu diếm
gia đình qua lại với anh, chỉ đắm mình trong hạnh phúc của tình yêu.

Đúng
lúc họ đang quên đi bản thân mình thì “rầm” một tiếng, cánh cửa của thư viện bị
đẩy ra, đập vào tường rồi lại bật lại.

Một
bóng người chui vào, lớn tiếng hét: “Ha ha, gotcha!”.

Hai
người đều có một khoảnh khắc trống rỗng. Nhưng người sợ hãi nhất không phải là
hai người mà là Nọa Mễ đang tươi cười bước vào.

Tình
thế trở nên rất khó xử, suốt vài giây liền hai cô gái chỉ tròn mắt nhìn nhau,
quên cả nói chuyện.

Phí
Duật Minh là người bình tĩnh nhất. Anh đỡ Khanh Khanh đứng dậy, vòng tay qua eo
cô, chủ động chào Nọa Mễ trong tư thế của một đôi tình nhân.

“Chào
cô Cầu”.

“Anh
Phí…”. Nọa Mễ không dám nhìn thẳng vào mặt anh, xoay một vòng tại chỗ rồi chuồn
ra ngoài.

“Khanh
Khanh… đến lượt chị trực rồi…”.

Cánh
cửa của thư viện lại rung lên, lúc chạy ra Nọa Mễ đã va vào cửa. Khanh Khanh
cũng không đuổi theo, đứng ngây ở đó một lúc rất lâu mới có phản ứng, hỏi Phí
Duật Minh: “Làm thế nào bây giờ?”.

Anh
không bận tâm lắm: “Không sao, có phải là chuyện xấu đâu, nói rõ ràng là được”.

“Sao
lại không sao?”.

“Dĩ
nhiên rồi. Chuyện này rất bình thường, chúng ta là người trưởng thành, nhà trường
cũng không quy định giáo viên không thể hôn phụ huynh học sinh trong thư viện”.

Anh
nói năng hùng hồn nhưng cũng có chút đạo lý.

“Em
phải nói với cô ấy thế nào?”.

“Cứ
nói thật mọi chuyện, không có gì là không thể nói. Trước tiên hãy chăm chỉ làm
việc. Mọi người đang đợi em đấy, mau đi đi, lát nữa anh đến đón em”. Anh ngồi
lên ghế sofa chuẩn bị làm việc tiếp. Khanh Khanh chạy ra rồi lại chạy vào, căn
dặn anh: “Anh xuống muộn chút nhé… không, anh đừng xuống nữa”.

Anh
chỉ mỉm cười, xua tay nói với cô “Không sao đâu”.

Phí
Duật Minh làm việc một lúc, trước khi xuống dưới anh thu dọn máy tính và đồ ăn.
Lúc chuẩn bị ra ngoài ném chúng vào thùng rác thì gặp một người trẻ tuổi trước
cửa thư viện. Người đó nghiêng người cho anh đi qua, khi anh quay lại thì người
đó đã đi mất rồi.

Phí
Duật Minh sợ Khanh Khanh không tự nhiên, cố tình đi cầu thang bên kia, vòng
đúng một vòng mới đến được khu triển lãm của khối mầm non, dừng lại trước quầy
hàng của cô.

Anh
cầm một cuốn truyện mà các cô bé thích xem, sau đó nhìn nét mặt của cô, đặt cuốn
sách ấy xuống rồi cầm cuốn sách in hình quái vật, lúc ấy cô mới gật đầu tỏ vẻ
hài lòng. Giống hệt như lúc sửa xe, anh làm việc rất cẩn thận, tỉ mỉ, lấy từng
cuốn sách xem nội dung rồi hỏi giá cả, giữ lại những cuốn sách mình thích. Lúc
Nọa Mễ lấy sách về anh vẫn còn đó, đặt một chồng sách bản quyền với những hình
vẽ ngộ nghĩnh trước mặt Khanh Khanh.

“Cái
này bao nhiêu tiền?”. Cô báo giá, anh thấy có thể chấp nhận được, liền nói:
“Tôi mua cả bộ này”.

Lúc
anh trả tiền cho Nọa Mễ, Khanh Khanh không kìm được ngăn lại: “Bộ này… dành cho
trẻ dưới hai tuổi, nếu Tiểu Hổ đọc… e rằng quá dễ”.

Vốn
dĩ Khanh Khanh có ý tốt muốn nhắc nhở anh nhưng anh lại cười rất tinh quái,
nhún vai, nói trước mặt Nọa Mễ: “Không sao, cho con tôi đọc”.

Câu
nói ấy khiến Khanh Khanh không nói được lời nào. Nọa Mễ vừa bọc sách vừa cười.
Anh chưa có con, lúc nãy hai người hôn nhau lại bị Nọa Mễ nhìn thấy, ý tứ ẩn chứa
trong câu nói ấy rất dễ khiến cho người ta hiểu lầm.

Nọa
Mễ không nói gì nữa, đợi Phí Duật Minh đi xa, cô mới chạy đến bên cạnh Khanh
Khanh thì thầm, nói rất nhiều câu khiến Khanh Khanh rất ngại, muốn sa sầm mặt
xuống nhưng lại không làm được. Hai người đang cười nói thì có người đập một
cái rất mạnh trước quầy hàng, cuốn sách ở ngoài cùng rơi xuống. Khanh Khanh ngoảnh
đầu lại, cả cô và Nọa Mễ đều sững người.

Đứng
trước mặt họ là Shawn với một bên mắt thâm tím.

Phí
Duật Minh quay một vòng mang sách ra xe, lúc quay lại thì triển lãm đã sắp kết
thúc. Phụ huynh đứng ở đại sảnh và hành lang đang chuẩn bị ra về. Giáo viên ở
các quầy sách bắt đầu dọn dẹp đồ đạc. Anh vòng về phía quầy sách của khối mầm
non, người phụ trách nhà sách và Nọa Mễ đang đứng cạnh quầy sách phân loại,
đóng sách vào thùng.

Anh
tưởng rằng Khanh Khanh vẫn đứng trước quầy thu dọn, vốn định ngồi đợi trên xe
nhưng lại nghĩ quay lại đón cô thì tốt hơn, vì thế anh lại gần hỏi Khanh Khanh
đi đâu. Nọa Mễ ấp a ấp úng nói hình như cô đi lên tầng.

Phí
Duật Minh lên tầng tìm một vòng, thư viện giống hệt với lúc anh vừa rời đi: Áo
khoác, túi xách của cô vẫn còn đó, ở chỗ uống nước là hai chiếc cốc họ đã dùng.
Anh đi xuống dưới vẫn không thấy cô ở khu triển lãm, hỏi Nọa Mễ thì cô ấy nói
cô đã đi ra ngoài. Anh đành phải đến lớp mẫu giáo nhỡ tìm.


triển lãm sách nên hành lang của khối mẫu giáo bị chặn bởi mấy tấm ngăn màu
vàng sáng. Phí Duật Minh bước qua, đi men theo thứ tự lớp học qua lớp mẫu giáo
nhỏ rồi dừng lại trước cửa phòng học của lớp mẫu giáo nhỡ. Các phòng học đều bị
khóa.

Đi
qua lớp mẫu giáo nhỡ là hành lang hình chữ U, có một cánh cửa kính bị khóa
thông sang sân vận động. Hàng ngày cứ đến thời gian vui chơi là bọn trẻ lại đi
cửa này ra ngoài hoạt động. Anh đi vào hành lang hình chữ U, trước mắt là phòng
học của lớp mẫu giáo lớn và khu hoạt động trong phòng, hành lang và sân vận động
không một bóng người.

Phí
Duật Minh lấy điện thoại gọi điện cho cô, đợi một lúc lâu mà không thấy ai nghe
máy. Lúc ấy anh mới nhớ ra cô không mang điện thoại theo mà để nó trong túi
xách. Anh đang chuẩn bị quay người đi ra thì vô tình nhìn thấy một góc sân vận
động qua tấm cửa kính.


đó có hai chiếc cầu trượt hơi lớn đặt song song, đều là mô hình tòa lâu đài, kết
cấu phức tạp, ở giữa được nối bằng cầu treo. Thân cầu rất cao, có thể nhìn thấy
khoảng trống màu xanh ở phía sau, cách mấy hàng rào bằng gỗ thấp là mấy cành
hoa đã héo, có một người trẻ tuổi đứng giữa những cành hoa ấy, quay lưng về
phía hành lang. Người trẻ tuổi ấy có mái tóc vàng óng đến chói mắt, mặt sau của
chiếc áo phông có in một tấm hình. Phí Duật Minh lập tức nhớ ra người đó chính
là người đã đi vào thư viện, khóe mắt của anh ta có vết thâm tím, mặt trước và
mặt sau chiếc áo phông in hình giống nhau. Trước mặt anh ta còn có một người
khác, hoàn toàn bị che khuất, hình như hai người đang tranh chấp. Trong lúc hai
người giằng co, Phí Duật Minh nhìn thấy đuôi váy màu sắc tươi sáng, màu sắc đó
anh chỉ nhìn thấy trên người Khanh Khanh.

Phí
Duật Minh bắt đầu đi men theo hành lang chữ U quay về, nhảy qua tấm chắn tìm cửa
thông sang sân vận động. Nhưng mấy cửa ra đều bị khóa, anh đành phải đi vòng ra
ngoài trường.

Phí
Duật Minh đi vòng ra ngoài nên để lỡ một chút thời gian. Khi đi qua vườn hoa
anh chạm mặt với người trẻ tuổi lúc nãy. Chiếc áo khoác màu đen trên tay anh ta
xòa xuống đất, trên mặt có vết thâm tím, sắc mặt thảm hại, ánh mắt hỗn loạn,
mép cũng bị rách, anh ta đang lấy vạt áo để lau. Họ đi lướt qua nhau, chỉ nhìn
nhau một cái thoáng qua. Vốn dĩ Phí Duật Minh nên đi tiếp nhưng anh không kìm
được đứng lại. Lúc anh ngoảnh đầu, anh chàng kia cũng đứng lại, nhấc chiếc áo
lòa xòa dưới đất vắt lên người. Phí Duật Minh rất ít khi kích động như thế này.
Anh đi tới lôi cổ anh ta lại, gần như kéo lệch người anh ta. Anh giơ nắm đấm,
chỉ muốn giáng xuống nhưng nghĩ lại lại buông tay ra. Đối phương không kịp trở
tay ngã lăn ra đất.

Phí
Duật Minh chạy thẳng đến trước tòa lâu đài hơi rồi mới dừng lại. Lúc đầu anh
không dám khẳng định, xuyên qua khe hở nhìn thấy chiếc váy theo phong cách
Gypsy mới biết chắc chắn đó là Khanh Khanh.

Chiếc
dây chuyền trên cổ cô không còn nữa. Lúc ăn sáng anh còn ngồi nghịch, hỏi cô là
có nặng không. Cô lắc đầu, mỗi khi cô cử động sợi dây chuyền lại kêu leng keng.
Cô mỉm cười xoay người trước mặt anh, hỏi anh giống cái gì. Lúc ấy cô rất vui,
khoa chân múa tay, đuôi váy tung bay, cười tươi đến nỗi để lộ hàm răng trắng
bóng, hai lúm đồng tiền cũng rất đáng yêu. Lúc xoay đến chóng mặt cô lại ngồi
xuống ghế sofa, hỏi anh có giống Esméralda trong Nhà thờ Đức Bà Paris không.

Anh
biết Hugo, đọc qua The Hunchback of Notre Dame(*), nhưng không thể nói cô có giống
Esméralda không. Trong mắt anh cô chính là cô. Anh thích cô, cho dù cô thế nào
anh vẫn thích cô. Nhưng khoảnh khắc này, Khanh Khanh nhảy múa phát ra tiếng cười
khúc khích trước mặt anh không còn nữa.

(*) Thằng gù nhà thờ Đức
Bà (ND).


đang đứng ngây người trước cầu trượt, một bên tóc rối bời, quần áo xộc xệch,
trên mặt có một vết xước dài, dưới đất là sợi dây chuyền đã đứt, những hạt đá,
ngọc trai bắn tung tóe. Cô che mặt, tay không ngừng lau môi, mu bàn tay xuất hiện
vết máu. Cô ngả người vào cầu trượt, không nhìn thấy anh.

“Khanh
Khanh!”.

Anh
gọi một tiếng, nhận ra người cô đang run lên. Cô từ từ quay mặt lại, sau khi nỗi
sợ hãi qua đi là vẻ mặt không chân thực. Anh bước lại đỡ lấy cô, ôm cô rất chặt,
đến nỗi người cô run lên, cuối cùng đã bừng tỉnh trong nỗi hoảng hốt.

Càng
nhìn gần anh càng không biết trút giận đi đâu. Môi cô bị rách, vẫn còn máu tụ ở
vết thương, mép sưng đỏ vì lau quá mạnh nhưng cô vẫn lấy tay che đi.

“Đó
là ai?”. Anh cố kìm nén nỗi tức giận, chỉ muốn chạy ngay đến cầu thang đánh cho
thằng ấy một trận tơi bời. Nhưng anh có tức đến đâu thì việc đầu tiên cần làm
là bảo vệ cô.

“Khanh
Khanh, chuyện gì vậy?”.


im lặng một lúc rất lâu. Anh nâng cằm cô lên, muốn giúp cô lau vết máu trên
mép, nhưng vừa chạm vào, ánh mắt của cô thay đổi đột ngột, hai tay bưng mặt, gục
đầu lên vai anh khóc nức nở.

“Không
sao, không sao...”.

Phí
Duật Minh nhận ra có thể mình nói quá to khiến cô sợ hãi. Anh thử hạ giọng dỗ
dành cô nhưng cô càng khóc to hơn. Anh ngăn không cho cô lấy tay che miệng
nhưng cô không chịu nghe lời.

“Khanh
Khanh... hãy nhìn anh... Khanh Khanh... để anh xem nào...”.

Cho
dù cô khóc thế nào thì anh vẫn kiên quyết nâng cằm cô, nắm chặt tay cô, không để
cô dụi mạnh lên đôi môi đã bị thương. Đôi mắt đen láy của cô đẫm nước mắt. Đôi
mắt ấy ẩn chứa sự hoảng loạn, ấm ức, và có rất nhiều lời muốn nói với anh nhưng
lại không kịp nói. Anh vừa chạm vào là cô lại lùi ra sau, nước mắt lại trào ra,
khóc đến nỗi không thành tiếng, vẫn còn bặm môi. Vết sưng đỏ rất nghiêm trọng,
mép cũng bị rách, nước mắt chảy qua vết thương rồi chảy xuống tay anh.

Phí
Duật Minh không có giấy ăn, giữ chặt lấy cô không cho cô chạy trốn. Anh cúi đầu,
hôn lên vết thương của cô. Ban đầu anh thấy mùi máu tanh, sau đó mới là sự run
rẩy không thể khống chế được của cô. Anh nhẹ nhàng liếm vào chỗ sưng đỏ, làm sạch
những vết bẩn dính trên đó. Anh cảm thấy hai hàm răng của cô đập vào nhau, tay
bám chặt vào cổ tay anh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Phí
Duật Minh cảm thấy đau lòng, sau đó là xót xa, sau nữa mới là tức giận. Cô
không vùng vẫy nữa, từ từ đón nhận nụ hôn của anh. Từng giọt nước mắt dính vào
mặt hai người, kèm theo tiếng nghẹn ngào của cô, đến tận khi không còn chút sức
lực nào nữa thì mới nói chuyện. Nói được vài câu lại nghẹn ngào gục đầu lên vai
anh.

“Đừng
nói vội... sau này hãy nói... đừng khóc nữa”.

Anh
cởi áo khoác, khoác lên vai cô, dịu dàng vỗ về. Anh vuốt ve bím tóc rối bời, áp
mặt vào trán cô, nhẹ hôn lên tóc, chờ cho tâm trạng của cô bình tĩnh trở lại.


vốn thấp bé, phải kiễng chân lên mới với tới người anh. Mặt cô đỏ ửng vì lạnh,
nhịp thở hỗn loạn, nước mắt dính vào áo sơ mi của anh. Anh vòng tay, ôm chặt cô
trong chiếc áo khoác, truyền hơi ấm từ cơ thể mình sang người cô, miệng khẽ nói
“Không sao, không sao”.

Một
lúc sau, Khanh Khanh không khóc nữa, thò đầu ra khỏi chiếc áo khoác, mắt vẫn đẫm
lệ.

“Khóc
đủ chưa?”. Phí Duật Minh kéo tay cô đặt vào túi áo rồi cúi đầu hỏi.

“Vâng”.
Khuôn mặt của cô trở nên rõ nét hơn, mặt vẫn còn dính nước mắt nhưng không còn
yếu đuối nữa. Cô ngả đầu vào vai anh, đưa tay lau mặt.

Phí
Duật Minh nắm tay cô đi về. Khi đến trước cầu thang, anh lại dặn dò cô: “Sau
khi đi vào không được khóc nữa, em là cô giáo, nghe rõ chưa?”.

“Vâng!”.
Cô gật đầu, giấu mặt trong cổ áo, chớp chớp đôi mắt sưng đỏ. Dáng vẻ ấy khiến
anh trào dâng niềm xúc động muốn bảo vệ cô suốt đời.

Phí
Duật Minh vừa lên cầu thang, Khanh Khanh liền nắm chặt tay anh.

“Sao
thế?”.

“Anh
không được đánh nhau!”.

“Yên
tâm, anh không đánh nhau”, Phí Duật Minh giúp cô kéo cổ áo hai bên cho đều,
“Lát nữa em lên tầng lấy đồ, anh lái xe đến trước cửa chờ em”.

“Không
đánh nhau thật chứ?”. Cô vẫn bán tín bán nghi, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Không
đánh, anh đâu có biết là nên đánh ai, em có nói cho anh biết hắn tên là gì
đâu”. Anh vuốt tóc cô, khẽ hôn vào khóe mắt cô. Khóe mắt vẫn còn mằn mặn, anh
gượng cười, khuôn mặt căng thẳng trở nên dịu dàng: “Vào đi, đừng sợ”.

Trước
đại sảnh chỉ có một hai người. Khu triển lãm của khối tiểu học đã trống trơn, Nọa
Mễ cũng không còn ở đó. Phí Duật Minh đưa Khanh Khanh đến cửa cầu thang mới ra
ngoài lấy xe.

Khanh
Khanh lên tầng, thay chiếc áo khoác của anh trong thư viện, tết lại tóc, mặc áo
khoác của mình, đeo túi xách, quàng khăn che đi nửa khuôn mặt. Lúc cô đi xuống,
anh đang đợi ở đại sảnh, tay cầm cốc nước nóng. Cô cầm chiếc cốc về xe, súc miệng,
dán băng urgo. Động tác của anh đơn giản mà dứt khoát, nhẹ nhàng không làm đau
cô. Sau khi làm xong tất cả, anh giúp cô chỉnh lại ghế ngồi.

“Về
nhà... phải nói thế nào?”. Cô không nghĩ ra được cách gì, nằm xuống ghế, đắp áo
khoác của anh, bắt đầu nghĩ lung tung.

“Không
sao, nói là bê sách không cẩn thận bị ngã, qua một đêm là sẽ khỏi thôi. Ngày
mai nghỉ ngơi, thứ hai sẽ không còn nhìn thấy rõ nữa đâu. Em đừng liếm, để vết
thương mau đóng vảy, nghe rõ chưa?”.

“Vâng”,
cô xoay người, im lặng nhìn anh lái xe, không còn nghĩ đến chuyện sau này nữa.

Phí
Duật Minh đưa cô về nhà, lúc cô xuống xe vẫn còn dặn dò cô lát nữa về nhà nên
nói thế nào. Trên đường về anh vẫn có chút không yên tâm, gặp đèn đỏ lại gọi điện
cho cô. Khanh Khanh đang đọc sách trong phòng, giọng nói vẫn có chút ấm ức
nhưng đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Đèn
giao thông chuyển màu, anh nhớ cái tên đó rồi tiếp tục lái xe, nghe nhịp thở
yên tĩnh của cô ở đầu dây bên kia.

“Em
đọc sách đi, anh cúp máy đây, liệu mà nói nhé, đừng sợ”.

“Vâng”.


nhấn nút tắt màu đỏ rồi đặt điện thoại xuống giường, tìm khăn quàng vào cổ. Rõ
ràng biết không ích gì nhưng cô vẫn thử che đi vết tích trên mặt.

Sau
khi buổi triển lãm kết thúc, bảo vệ dọn dẹp, cầm chìa khóa đi kiểm tra quanh
hành lang, đi đến cuối hành lang của khối mẫu giáo thì nhìn thấy một người đàn
ông tay cầm mũ bảo hiểm, ngả người vào cửa kính nhìn thẳng ra sân vận động, sắc
mặt u ám.

Bảo
vệ lại gần và hỏi: “Anh làm gì đấy, muốn tìm ai?”.

Người
đó tỏ ra rất vô lễ, không nói gì mà đẩy bảo vệ ra, quay người đi ra ngoài.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3