Nhặt dũng cảm lên ta làm lại - Chương 01
Chuyện về Ed
*
Những tháng năm qua
em đã ở đâu?
Sáng qua, một người bạn của tôi có chia
sẻ trên Facebook cá nhân một bức tranh biếm họa. Hai nhân vật đang ngồi uống rượu
trong quán bar đông đúc. Một người là ông già bụng phệ, đầu hơi hói. Một người là
cô gái trẻ đẹp, ăn mặc rất gợi cảm.
Người đàn ông
nói:
“Em đã ở đâu trong
suốt quãng thời gian qua thế, em yêu?”.
Cô gái mặt tỉnh
bơ, trả lời:
“Hai phần ba khoảng
thời gian ấy, có lẽ em chưa ra đời”.
Bật cười. Ra là
tuổi đời của ông già gấp ba lần tuổi xuân cô gái hiện có.
Hẳn bạn sẽ chê cười và không ngần ngại lên án cô
nàng trẻ tuổi như vậy mà lại sẵn sàng yêu một ông lão già nua, có thể còn hơn cả
tuổi bố mình.
Hãy khoan, để
tôi kể bạn nghe thêm một câu chuyện khác.
Nhân vật chính
của chúng ta bây giờ là một cô nàng hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp Đại học Ngoại
thương, từng kinh qua không biết bao nhiêu hội nghị, hội thảo quốc tế tổ chức ở
khắp nơi trên thế giới, sở hữu một blog du lịch Việt Nam bằng tiếng Anh khá nổi
tiếng với lượng người truy cập chủ yếu là du khách nước ngoài. Cũng từ trang blog
ấy, D. (tên tạm gọi của nhân vật chính) đã “gặp” và biết Ed (tên đầy đủ là Edward
Bengtson), một “gã” người Mĩ, làm trong ngành Tài chính ở đất nước cách Việt Nam
mười bốn múi giờ đồng hồ ấy. D. và Ed thường xuyên trao đổi e-mail, thi thoảng lại
ghi âm những đoạn nói chuyện để gửi cho nhau. Vì chênh lệch múi giờ, D. thường thức
dậy khi Ed bắt đầu đi ngủ hoặc ngược lại. Nhưng điều đó không có nghĩa hai người
không thể dành thời gian cho nhau. Ed dạy D. học tiếng Anh, theo cách của riêng
gã. Ed thu âm những đoạn gã đọc trong sách, hết đọc nhanh lại tới đọc chậm. Gã sửa
từng lỗi trong đoạn ghi âm D. gửi cho gã. Tỉ mẩn và kì công lắm.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người
yêu sách.]
Một ngày, gã bảo:
“Hey D., you can call me Ed” (thay vì Edward như cách mọi người thường gọi), D.
mỉm cười, khoảng cách giữa hai người đã có phần thay đổi.
Thảng hoặc, D.
gửi cho Ed một vài bức ảnh về thành phố nơi cô đang sống, về công việc cô làm mỗi
ngày. Ed kể với cô về thị trấn Salem ở tiểu bang Oregon nơi gã sống, về những ngày
lái xe đến chỗ làm, về ca phẫu thuật ở chân, về những ngày tự hâm nóng pizza và
ăn một mình, về những ngày ngồi xem phim một mình. Và Ed đã gửi e-mail cho D. như
thế này: “Wish you were here” (Ước gì em ở đây).
Những đêm không
ngủ được, Ed nhắn tin nói: “I am thinking of using your tummy for a pillow. That’s
great!” (Anh đang nghĩ đến việc gối đầu lên bụng em và ngủ. Tuyệt!).
Rồi những đêm,
D. nhắn tin cho Ed hỏi bài. Ed trả lời rất nhanh và chi tiết, không quên hỏi lại:
“Does it help?”. D. cười, “Very much. Thanks”. Ed chỉ bảo, “Anything to make you
happy”. Chỉ thế thôi, nhưng D. đã không thể giấu nổi lòng mình, hình như mình thích
người ta, thích thật chứ chẳng đùa đâu.
Hết màn kể lể
chuyện tình yêu, hãy trở về… và nghĩ đến tuổi tác của hai người.
D. năm nay hai
mươi lăm, nói trẻ không trẻ, nhưng nói già chưa già. Còn Ed, gã “trẻ con” và lãng
mạn vậy thôi, năm nay tính ra cũng đã bước sang tuổi năm mươi bảy. D. giật mình,
hơn cả tuổi của bố mẹ cô nữa. Ed bảo, “I wish I were not much older than you” (Anh
ước không già hơn em nhiều đến thế này). D. thở dài, biết làm sao được.
Đâu phải đến tận
bây giờ D. mới biết tuổi của Ed, chỉ là hai người cứ cố gắng lờ đi, đến một lúc
chẳng thể lờ đi được nữa. Đó là khoảnh khắc D. cần xem xét nghiêm túc về mối quan
hệ của hai người. Ed bảo, “If I were younger, I would ask you to date” (Nếu anh
trẻ hơn, anh có lẽ đã đề nghị em hẹn hò). Ừ, nhưng nào ai có thể cưỡng lại được
thời gian. Một vết mờ hằn giữa hai người, Ed dần dần biến mất, D. vờ như không biết
điều ấy.
Nhưng dường như
không thể. Đến một ngày, cả hai đều nhận ra mình cần đối phương biết bao. Rằng tuổi
tác sẽ chẳng là gì nữa nếu người ta cần nhau nhiều đến thế.
Có lẽ, đến một
ngày nào đó, Ed cũng sẽ hỏi D., em đã ở đâu trong suốt những năm tháng qua, để gã
phải đợi lâu như thế. D. cũng sẽ cười và bảo, hai phần ba khoảng thời gian ấy, có
lẽ cô chưa ra đời.
Nhưng lần này,
hẳn tôi sẽ không cười nữa. Bởi tôi, chính là nhân vật chính trong câu chuyện ấy.
Ed đang hoàn tất những thủ tục cuối cùng, sang Việt Nam, rồi chúng tôi sẽ cùng bay
về Mĩ. Sẽ chẳng có múi giờ nào ngăn cách giữa chúng tôi nữa, sẽ chẳng có phần mềm
ghi âm nào cần thiết để chúng tôi có thể nói chuyện với nhau nữa. Bởi Ed sẽ ở đây,
trong chưa đầy một tháng nữa.
Tôi biết bạn sẽ
nhếch mép cười và cho rằng tôi nông cạn. Tôi hiểu cả sự bất bình của bạn khi thấy
tôi tin vào mối quan hệ bắt nguồn từ những cuộc nói chuyện của thế giới ảo. Nhưng
bạn biết đấy, khi tôi chia sẻ những suy nghĩ của mình trên blog du lịch bằng tiếng
Anh, khi Ed vào và chia sẻ những điều rất thật, tôi biết điều chúng tôi đang có
không chỉ là một mối quan hệ ảo nữa.
Tình yêu, trong
cuộc đời này, quan trọng nhất là đúng thời điểm. Bởi có những tình yêu chúng ta
chỉ gặp một lần trong đời. Nếu không dũng cảm đưa tay ra nắm lấy, bạn có lẽ chẳng
bao giờ có thể chạm vào và níu giữ được nó. Ed hơn tôi hơn ba mươi tuổi. Nhưng để
so sánh với những gã trai tôi từng gặp trước đây, với những ngọt ngào họ từng mang
đến, tôi tin rằng ở cạnh Ed, tôi sẽ nhận được sự nồng ấm hơn thế, rất nhiều.
Có thể, chúng
tôi sẽ làm đám cưới. Có thể không. Tình yêu thật sự, vốn dĩ chẳng cần những minh
chứng một cách hình thức, bạn nhỉ? Và có lẽ một ngày nào đó, nếu Ed có hỏi thật
rằng, thời gian qua không biết tôi đã ở đâu, thì tôi sẽ không ngần ngại mà bảo:
“Quan tâm làm gì những ngày trước, vì bây giờ, em đã ở đây rồi!”.
Ừ thì cô đơn!
Mười chín tuổi, buồn đến tê lòng khi mối
tình đầu ra đi. Tôi dùng tiền tiết kiệm mua vé tàu lên Sapa. Phố núi đón tôi dịu
dàng, dang tay ôm trọn niềm đau và nỗi cô đơn của tôi vào lòng. Đất trời bảng lảng
sương trắng, vẳng xa xôi tiếng sáo da diết buồn. Hai lăm tuổi, vượt cả ngàn dặm
để theo đuổi và nắm giữ hạnh phúc của mình, tôi có ngờ đâu một buổi sáng nọ giữa
năm dài tưởng đâu luôn là hạnh phúc, tôi lại tìm thấy mình trong mớ bùng nhùng có
tên gọi “cô đơn”, để rồi sau đó là những tiếng thở dài không dứt.
Mười chín tuổi,
tôi tự thấy mình lạc lõng bởi tình yêu (tôi từng cho là) quan trọng nhất của cuộc
đời đã rời bỏ tôi mà đi. Hai lăm tuổi, vẫn là cảm giác lạc lõng ấy, nhưng không
phải xuất phát từ trạng thái “bị đá” nữa, mà lạ lùng thay, tôi chơ vơ giữa một mối
quan hệ hạnh phúc, giữa một cuộc hôn nhân dường như chẳng có gì để thở than, phàn
nàn.
Bạn tôi bảo, tuổi
tác thường khiến người ta có những cách nghĩ khác nhau về cùng một khái niệm, phạm
trù đơn giản trong cuộc sống. Tôi gật gù. Mười chín tuổi, tôi còn quá trẻ để biết
cách mỉm cười đối diện với cảnh đổ vỡ. Hai lăm tuổi, những thăng trầm trong cuộc
sống chưa nhiều nhưng cũng đủ để tôi học được cách làm lành với chính mình, hệt
như cách Elizabeth Gilbert đã “Làm lành với hôn nhân”.
Cách đây không
lâu, trong khoảng thời gian chồng tôi đến cơ quan làm việc, tôi ngồi thừ trước tấm
gương rộng, hết nhìn ra ngoài cửa sổ lại nhìn chính mình trong gương, rồi tự hỏi:
“Sao mình chẳng thể tìm thấy một mối liên quan nào hữu hình giữa mình và những thứ
xung quanh mình?”, “Sao mình cứ cảm thấy trống vắng là lạ?”, “Sao Ed không dẫn mình
đến bar mỗi cuối tuần?”, “Sao Ed chẳng bao giờ về nhà sớm hơn thường lệ?”... Cứ
thế, đến hết buổi chiều, chồng tôi trở về. Tiếng động cơ ô tô nhỏ dần rồi tắt hẳn
trong ga-ra, một nụ hôn vào gáy từ phía sau. Tôi vào bếp và nấu nướng. Vợ chồng
nói chuyện, như thể những mẩu độc thoại hồi chiều của tôi chưa từng tồn tại. Rất
nhiều ngày trôi qua như thế, tôi nhìn ra hàng cây trụi lá trước nhà. “Chắc tại mình
đang dần quen với cảm giác này!” – tôi độc thoại – “Nhưng cảm giác này là cảm giác
nào mới được chứ? Lạc lõng? Cô đơn? Chán nản?... Gì thế chứ? Mình đang hạnh phúc
cơ mà, Ed yêu mình lắm cơ mà...”. Rồi tôi thiếp đi trong tiếng thở đều đều của người
nằm bên cạnh. Mùa đông ở Oregon không có tuyết, nhưng trong phòng vẫn cảm giác lạnh
lẽo đến gai người.
Sáng hôm sau,
tôi tỉnh dậy từ rất sớm. Tôi nướng bánh mì, chuẩn bị bữa sáng cho Ed. Lúc kiễng
chân giúp Ed chỉnh lại chiếc cà vạt, tôi nói, “Hôm qua, em đã chính thức dịch xong
đống bản thảo phải hoàn thành của tháng này. Em muốn đi đâu đó nghỉ ngơi một chút!”.
“Ừ, để vài ba
ngày nữa, anh thu xếp công việc rồi đưa em đi!” – Ed cúi người, hôn lên trán tôi.
“Không cần đâu.
Em sẽ tự bắt xe lên Portland rồi bay tới Chicago. Em sẽ bay về vào Chủ nhật” – tôi
trình bày kế hoạch của mình, rành mạch và chậm rãi, không trông đợi một sự phản
đối hay đồng tình.
Hôm đó là thứ Ba. Và
vé máy bay khứ hồi đã được tôi đặt trước, trong đêm.
“Em cảm thấy buồn chán
đến thế sao?” – Ed nhìn tôi, mắt anh đột nhiên sâu thăm thẳm như một đại dương.
Tôi gật, và nghĩ anh
có thể hiểu và thông cảm cho quyết định này của tôi, sau rất nhiều ngày thấy tôi
vật vờ với đống bản thảo cần dịch, với công việc nội trợ, với những người hàng xóm
mỗi lần gặp mặt chẳng bao giờ nói với nhau nhiều hơn ba câu.
Chồng tôi không phản
đối. Anh chỉ thở dài. Hoặc, đó chỉ là tưởng tượng của tôi.
“Anh sẽ gọi cho em sau,
khi em tới nơi” – anh nói trong lúc khởi động ô tô.
Ngoài trời rất nhiều
gió, tôi chợt nghĩ, không biết Ed có còn lo lắng tôi bị gió thổi bay mỗi khi ra
đường, như những ngày đầu tiên chúng tôi quen nhau không nữa.
Rất nhiều lúc trong
cuộc đời này, tôi cảm thấy biết ơn chính mình khi quyết định cưới một người đàn
ông Mĩ – một người thương yêu tôi hết mực, và cũng là một người rất “Mĩ”, nghĩa
là độc lập, và luôn tôn trọng quyền riêng tư của người khác. Tôi tự hỏi, nếu giây
phút ấy anh bảo tôi đừng đi, tôi có chấp nhận ở nhà không. Tôi không biết nữa. Chỉ
nhớ, buổi sáng muộn của ngày hôm ấy, tôi đã xách theo chiếc va-li nhỏ và ra khỏi
nhà. Đoạn đường từ Salem đến Portland không xa, đống quần áo mang theo cũng không
nhiều. Nhưng chẳng hiểu sao chiếc va-li vẫn cứ nặng trịch. Chắc tại nỗi cô đơn...
Chicago là một thành
phố phát triển. Song hơn một ngày ở đây lại khiến tôi có cảm giác nó giống hệt phố
núi Sapa, nơi tôi đã đến năm mười chín tuổi. Những mảnh đất xa xôi, những con người
xa lạ, giọt nước mắt vô tình rơi trên má trong lúc lững thững bước đi trên đường.
Chỉ có điều, nếu như Sapa cho tôi cảm giác êm ái và dịu dàng để khóc một trận thật
to, thật đã thì Chicago cứ lặng lẽ dõi theo, bỏ mặc tôi trong nỗi cô đơn của mình.
Bỏ đồ đạc vào khách
sạn, tôi đến bar nhạc Jazz. Tôi không thích những điều ồn ã, tôi mê đắm những điều
nhẹ nhàng. Người đàn ông ngồi bên cạnh hỏi, “Em đi một mình?”. Tôi toan gật, nhưng
rồi lại lắc, “Chồng tôi vừa ra ngoài nghe điện”. Nói rồi, tôi đứng dậy ra về. Chẳng
hiểu sao lại thấy nhớ Ed nhiều đến thế. Chắc tại nỗi cô đơn.
Ed gọi điện, đưa tôi
địa chỉ một quán cà phê nằm bên bờ Tây thành phố. Tôi gọi taxi, thong dong đến nơi.
Người phụ nữ lạ mặt đột ngột xuất hiện, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Lí do rất
đơn giản và chẳng có gì để phàn nàn: quán đã kín chỗ. Tôi cắm cúi đọc cuốn sách
mang theo, người phụ nữ ấy đọc tin trên iPad.
Một lúc sau, chị ta
ngẩng mặt lên và hỏi, “Những lúc cảm thấy cô đơn, chị thường làm gì?”.
Chúa ơi, có phải ai
sống trên đất Mĩ đều cảm thấy cô đơn không?
“Tôi không thường cảm
thấy cô đơn. Nhưng mỗi lần rơi vào cảm giác tồi tệ ấy, tôi thường đến một mảnh đất
xa lạ, nơi chẳng ai biết tôi là ai cả, làm vài điều điên rồ chẳng ai bận tâm, bỏ
lại đó những điều chẳng muốn nhắc đến nữa”.
“Tại sao phải đến một
nơi xa lạ? Chị không thể làm những điều ấy ở chỗ của mình sao?”.
“Tôi không chắc, có
lẽ bởi chưa thử”.
“Sáng nay tỉnh giấc,
tôi đột nhiên thấy cô đơn kinh khủng. Ngay cả khi chồng tôi vẫn đang nằm bên cạnh,
đặt tay lên bụng tôi dịu dàng”.
“Tôi cũng thế!
Tôi đến từ Portland. Chồng tôi rất tốt, anh ấy chẳng làm gì sai cả. Chúng tôi yêu
nhau, rất nhiều. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, tôi thấy cô đơn, rất nhiều!” – tôi thở
dài. Đó là lần đầu tiên tôi NÓI CHUYỆN với một người Mĩ thực sự, về một điều gì
đó không phải là “Xin chào”, “Chị khỏe không?”, “Chúc mọi người một ngày vui vẻ”.
“Đó là lí do chị
bay đến đây? Mọi thứ có khác không?”.
“Tôi không chắc.
Có lẽ tôi chưa thấy”.
“Những điều chị
có thể làm ở đây, chị đều có thể làm ở Oregon. Tôi hoàn toàn chắc chắn về điều đó.
Quan trọng là chị có muốn làm điều gì đó để thay đổi không. Như là kéo chồng chị
ở nhà thêm một chút vào buổi sáng thứ Hai, thay vì miễn cưỡng để anh ta đi làm và
hai vợ chồng sống như trầm cảm cả tuần sau đó. Cuối tuần, hai người có thể đi chơi
đâu đó thật xa. Cuộc sống yên bình quá dễ khiến người ta có cảm giác cô đơn. Chị
biết đấy! Chúng tôi mới kết hôn được ba năm thôi, nhưng mọi thứ cứ rệu rã. Tôi vừa
đọc báo thấy nhiều cặp vợ chồng đi vòng quanh thế giới. Chắc tối nay tôi sẽ đề nghị
chồng tôi bán nhà và xe ô tô để bắt đầu vòng quanh thế giới như họ”.
Cuộc nói chuyện
giữa tôi và người phụ nữ ấy không kéo dài lâu. Điện thoại tôi rung nhẹ, Ed nhắn
tin thông báo tuyết bất ngờ rơi ở Oregon. “Và anh chẳng thích phải ngủ một mình
chút nào! Đột nhiên, anh hiểu ra cảm giác của em những lúc ở nhà một mình và chờ
đợi anh. Về đi em, anh sẽ đưa em đi chơi, và hứa sẽ không bao giờ để em phải cô
đơn nữa...”.
Tôi gọi điện xin
đổi chuyến bay ngay sau đó. Bên ngoài cửa sổ máy bay, bầu trời vẫn ảm đạm xám ngắt,
nhưng một điều gì đó thật tươi sáng như một hạt mầm mới hé mở trong lòng tôi. Có
lẽ, năm hai lăm tuổi, tôi đã không chỉ biết cách làm lành với nỗi cô đơn, mà còn
biết kéo người đàn ông của mình cùng rơi vào nỗi cô đơn ấy. Mà hai người, thì chẳng
bao giờ là cô đơn cả, đúng không?
Câu chuyện của mùa
Cuối tháng trước, Ed nhận được lời mời
làm việc của một công ty đầu tư tài chính đặt trụ sở ở Portland đúng lúc hợp đồng
ràng buộc giữa anh và công ty cũ vừa kết thúc. Trước đó, chúng tôi đã nghĩ đến một
kì nghỉ dài hơi ở châu Âu, nhưng có lẽ ý tưởng ấy phải tạm gác lại. Cơ hội kiếm
tiền không phải lúc nào cũng đến, nhất là khi nước Mĩ cũng giống hàng trăm các quốc
gia khác trên thế giới ở khoản tỉ lệ thất nghiệp đang không ngừng tăng cao, bạn
biết đấy. Không suy tính nhiều, chúng tôi rao bán nhà rồi dọn dẹp vài thứ cần thiết,
chất lên nóc xe của Ed, rời Salem vào một ngày mưa tầm tã...
*
Căn hộ công ty
Ed tìm giúp nằm không quá xa trường Cao đẳng Nghệ thuật Pacific Northwest. Tôi đã
dành hàng giờ đồng hồ để ngắm những con đường sạch bóng, những bức tượng được đặt
trang trọng ở vài góc phố, trên những bức tường người ta trang trí bằng những bức
tranh nghệ thuật. Portland nhộn nhịp, nhưng vẫn thấm đẫm dịu dàng, lãng mạn, khác
hẳn một Portland ồn ào tôi từng biết hồi ngồi trong cửa kính ô tô ra sân bay Portland
để tới Chicago. Ed bảo, thành phố này có lẽ hợp với tôi hơn. Tôi thích mê những
buổi chiều lững thững đi bộ ra công viên, bắt gặp cả một nửa thành phố đang sử dụng
xe đạp như một phương tiện đi lại.
Buổi tối, tôi
níu tay Ed, hỏi: “Em có thể mua một chiếc xe đạp được không?”.
Ed chưa bao giờ
từ chối tôi điều gì. Lần này cũng thế, Ed chỉ nhéo mũi tôi và đùa, “Đường ở Portland
nổi tiếng là không có điểm cuối. Em chớ đi xa quá kẻo lạc, lại tốn công anh đón
về!”.
Trong lúc Ed đang
bận rộn với công việc mới, tôi tha thẩn trên chiếc xe đạp, khám phá từng ngóc ngách
của thành phố. Nào là chợ nông sản buổi sớm, nào là cửa hàng sách cổ nằm khuất dưới
những tán cây, nào là anh chàng bán bia đon đả mời khách, nào là những cửa hàng
thực phẩm di động trên vỉa hè... Portland cuốn tôi đi, khiến tôi quên mất rằng mình
còn cả tá e-mail cần check, cả đống dự định cần hoàn thành.
Trở về nhà, tôi
tá hỏa phát hiện ra hơn hai tuần bận rộn chuyển nhà và dọn dẹp, một núi công việc
đang chờ tôi với những cái hạn đang đến gần.
Thấy tôi bần thần
người trong bữa cơm tối, Ed ân cần hỏi, “Em sao thế? Portland làm gì khiến em buồn
rồi sao?”.
“Không! Chỉ là
vài ngày nữa em phải có bài nộp rồi, trong khi đầu em chẳng có lấy một ý tưởng nhỏ
nào!” – tôi thở dài.
“Từ hồi chuyển
đến đây, đầu óc em toàn Portland, không cả có chỗ cho anh, lấy đâu chỗ cho ý tưởng
viết bài chứ!” – Ed châm chọc.
“Em không đùa
đâu!”.
“Anh cũng đâu
có đùa! Khi mà đầu óc em chỉ toàn hình ảnh thành phố này, tại sao em không thử viết
về nó? Tại sao cần một nghĩ một ý tưởng khác trong khi em đã có một ý tưởng tuyệt
vời và quan trọng hơn là, em rất thích nó chứ?! Anh nói có đúng không?”.
Tôi cảm ơn Ed
bằng cách “thưởng” cho anh một chút rượu vang trong phần tráng miệng. Ed bật cười.
*
Sắp đến Noel,
ngày lễ quan trọng nhất trong năm của thành phố. Khắp nơi, cửa hàng, cây cối được
trang trí với những gam màu ấm cúng, rộn ràng. Tôi ngồi uống trà ở một góc quán
nhỏ gần phố The Pearl. Quán cà phê khi nào cũng thơm mùi gừng. Nhạc phát ra từ chiếc
loa trong quán thường là những bản country từ những năm 90 của thế kỉ trước, một
không gian không thể hoàn hảo hơn cho việc viết lách. Tôi mở laptop, lạch cạch gõ
những dòng đầu tiên. Vài ba người trò chuyện xung quanh, đôi ba người xì xụp bên
cốc cà phê tỏa khói, chẳng ai chú ý đến việc tôi đang ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa
sổ, không ngừng đăm chiêu, nheo mắt lại, cố gắng thoát khỏi trạng thái bí từ. Portland
đẹp quá, nhưng người ta đã viết rất nhiều về nó, một cú nhấp chuột google đã ngay
lập tức rơi vào ma trận những bài viết của các nhà báo lữ hành. Tôi thì chưa đủ
độ ngấm, vốn từ lại đang rất... khiêm tốn.
Tôi xóa dòng chữ
vừa gõ, đóng máy tính và quyết định đạp xe về nhà, trong lòng còn nguyên nỗi bức
bối không sao thốt ra lời. Chưa đi được bao xa, tôi bất ngờ bắt gặp Ed đang đứng
trên vỉa hè, nói chuyện thân mật với một người phụ nữ tóc vàng. Có lẽ đó là Lisa,
người đồng nghiệp nữ thường giúp đỡ Ed trong việc làm quen môi trường mới, người
mà Ed đôi ba lần nhắc đến trong những cuộc nói chuyện, nhưng tôi mải nghĩ về những
con phố, mải lo lắng những deadline nên không thực sự để tâm. Hai người tỏ ra rất
vui vẻ, Ed nhìn người phụ nữ ấy bằng ánh mắt rất dịu dàng. Tôi đến gần, đánh tiếng
để Ed nhận ra sự có mặt của tôi.
“Hai người nói
chuyện vui vẻ quá nhỉ!”.
Nói rồi, tôi đạp
xe đi thẳng.
Tôi cứ đạp miết,
đạp miết. Đường ở Portland đúng là không có điểm dừng, các con phố thông nhau tạo
thành những vòng tròn bất tận. Hoặc, chúng có thực sự là những vòng tròn hay không,
tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết đôi chân mỏi nhừ không thể tiếp tục những vòng
quay cũng là lúc bóng tối đổ xuống khắp mọi nơi, tôi dựng xe trước nhà chờ xe bus
rồi bước vào, ngồi tránh gió. Tôi mở điện thoại, một cuộc cuộc gọi nhỡ và một tin
nhắn. Đều của Ed. Anh bận đến mức chỉ có thể bấm số gọi tôi một lần sao? Tôi bướng
bỉnh để mặc tin nhắn của Ed trong hộp thư đến.
Hơn một tiếng
sau, tôi cảm thấy hoang mang tột độ. Con đường không tên, những người xa lạ. Tôi
mở tin nhắn, Ed kêu tôi gọi lại cho anh ngay khi nhận được tin nhắn ấy. Tôi rụt
rè bấm số, cố làm ra vẻ cứng rắn dù trong lòng đã bắt đầu thấy sợ.
“Ed, tới đón em!”.
“Anh tưởng em
đang giận chứ!?”.
“Anh nói chuyện
thân mật với người phụ nữ ấy ngay trước mắt em, hỏi sao em có thể không giận chứ?”.
“Nhưng đó chỉ
là một người đồng nghiệp. Bọn anh có cuộc hẹn gặp đối tác để bàn công việc, sau
đó anh nhờ cô ấy...”.
“Anh thôi đi!
Em không muốn nghe nữa!”.
“Không muốn nghe
thì em cũng nên về nhà đi chứ! Có biết là bụng anh đang rất đói không hả?”.
“Tới đón em! Em
không biết đường về”.
“Miêu tả chỗ em
ngồi cho anh nghe”.
Sau khi nghe tôi
hồ hởi “thuyết trình”, Ed ngay lập tức biết nơi tôi đang ở, anh chỉ tôi đường trở
về rồi thủng thẳng: “Em tự mình bỏ đi, cũng nên tự tìm đường trở về chứ! Về mau
đi! Anh sẽ chuẩn bị bữa tối”.
Tôi đạp xe ngược
chiều gió, cảm thấy vừa mệt vừa tủi thân. Giá như tôi không giận Ed. Hoặc, giá như
tôi có thể kiếm ra ý tưởng nào đó để viết vào buổi chiều, hẳn tâm trạng tôi cũng
không tệ đến thế. Giá như...
Chiếc xe ô tô
đang chạy ngược chiều nháy đèn liên tục khiến tôi chói mắt, phải cho xe dừng lại.
Ed mở cửa ô tô, bước ra giục tôi lên xe ngồi cho ấm. Anh chất xe đạp của tôi vào
cốp xe rồi lái thẳng về nhà. Suốt cả quãng đường, Ed không nói thêm bất cứ lời nào.
Ed giận, tôi thở dài. Tự nhiên chuyện trở nên phức tạp quá...
*
Chờ đón tôi ở
nhà là một bàn tiệc với rượu và hoa hồng Ed đã chuẩn bị sẵn.
“Một tháng kể
từ ngày chúng ta dọn đến Portland, anh vẫn yêu em và chưa từng thay đổi!”.
Tôi càng bất ngờ
hơn khi Ed rút từ ngăn kéo bàn ra một món quà nhỏ, bên trong là một cuốn sách ảnh
về thành phố nơi chúng tôi đang sống và một cuốn sổ được sản xuất bằng giấy tái
chế, sản phẩm đặc trưng của thành phố này.
Hóa ra Ed nhờ
Lisa dẫn tới cửa hàng quà lưu niệm nổi tiếng của thành phố. Cô ấy sinh ra và lớn
lên ở đây, dĩ nhiên rành thành phố hơn cả hai chúng tôi. Tôi đã đỏ mặt khi nhớ lại
thái độ của mình lúc gặp Ed và Lisa đang đứng nói chuyện. Tôi nghĩ, có lẽ mình sẽ
mời cô ấy đến nhà, như một lời cảm ơn và một lời xin lỗi.
Ed đã đúng khi
nói rằng chỉ cần thực sự để ý, tôi sẽ nhận ra những điều đáng giá đang ở xung quanh
mình.
*
Thời hạn nộp bài
đang tới gần. Tôi thôi ngồi bất lực trong phòng, ra ngoài mua vài món đồ trang trí.
Noel sắp đến. Và ý tưởng về một câu chuyện nào đó hẳn sẽ đến, khi tôi biết tận hưởng
hạnh phúc mình đang có. Đó có thể là một bài viết về thành phố đang dang rộng đôi
tay bao bọc chúng tôi, một tản văn về những hiểu lầm giữa hai vợ chồng... Hoặc,
đơn giản chỉ là một câu chuyện không tên của mùa. Sao cũng được, miễn sao luôn có
Ed.

