Viễn cổ y điện - Chương 15 + 16
Chương 15
Mộc Thanh chỉ
là hơi nhấp một ngụm liền nghiêng đầu, lỗ mũi bởi mùi vị khác thường đột nhiên
kích thích thoảng qua mà nhíu lại. Ly Mang chú ý tới nét mặt của cô, cũng không
miễn cưỡng cô uống nữa, chỉ đem máu nai chuyển qua trước mặt người kế tiếp,
nhưng tầm mắt hắn thế nhưng vẫn dừng lại ở trên mặt của cô, nụ cười trong mắt
kia càng rõ ràng hơn.
Mộc Thanh là
lần đầu tiên nhìn thấy hắn lộ ra nụ cười như vậy đối với mình, ấm áp, nhưng lại
mang theo nhàn nhạt ý mập mờ không rõ. Mới vừa rồi cô cũng không có uống bao
nhiêu máu nai, lưỡi chỉ dính chút mà thôi, nhưng cô lại đột nhiên sinh ra cảm
giác có chút say rượu, phảng phất như máu động vật vừa mới vào cô miệng cô giờ
phút này cũng đã nóng rang lên ở trong cơ thể cô. Trong đầu cũng không biết vì
sao liền xẹt qua tình cảnh đêm hai người chung đụng. Cô phỏng đoán hắn hẳn là bị
cô làm ra tư thái mê hoặc, cảm thấy cô bệnh nặng mới khỏi mảnh mai không chịu nổi,
cho nên đêm qua chỉ ôm cô, nằm sấp trên người cô mà vuốt ve một trận, thấy cô
có chút ý khước từ nên cũng không có mạnh mẽ thượng cung (ép buộc cưỡng bức
trích trong câu “ Bá vương ngạnh thượng cung”).
Mộc Thanh
phát hiện thật ra thì Ly Mang không hề giống bề ngoài thoạt nhìn thô bỉ của hắn.
Ban ngày cô cảm thấy hắn rất xa lạ, nhưng ban đêm, thời điểm chỉ còn cô cùng hắn
hai người, cô cảm giác mình dần dần có chút tìm kiếm được con đường cùng hắn
chung đụng. Khi cô đối với hắn không phản ứng chút nào, thì hắn thấy không vui
nhất. Những lúc này, hắn sẽ cố ý trêu chọc thậm chí là làm đau cô, so với hờ hững,
hắn tựa hồ càng muốn thấy cô có phản ứng đối với hành động của hắn, cho dù đó
là phản ứng đối với hắn vô cùng bất mãn. Hơn nữa cô phỏng đoán, mình ở trong mắt
của hắn hẳn là vật nhỏ yếu ớt không chịu nổi, thậm chí hắn hơi chút dùng thêm
chút sức có thể bóp chết, cho nên khi hai người bọn họ dần dần đối với thân thể
nhau có chút quen thuộc, cô để ý thấy chỉ cần ở trước mặt hắn ra vẻ mảnh mai hoặc
là bộ dạng thống khổ ủy khuất, thì hắn sẽ có chút chân tay luống cuống, thậm
chí toát ra vẻ mặt bất đắc dĩ. Hắn có dấu hiệu này bởi vì mấy ngày qua cô đi tả
làm cho hữu khí vô lực cùng suy yếu càng thêm rõ ràng.
Mộc Thanh vừa
nghĩ tới mình ở trước mặt hắn giả dạng nhỏ yếu hoặc ủy khuất thống khổ lợi dụng
một người đàn ông như vậy, chỉ vì để tránh cho bị hắn cưỡng ép mà đưa đến việc
có thể mang thai, liền nhịn không được khinh bỉ mình. Trước kia cô chưa bao giờ
biết mình ở phương diện này lại vô sự tự thông như thế.
Tối nay cùng
hai đêm kế tiếp, cô không biết mình có còn vận khí như vậy hay không? Mấy đêm
này, cô đã tính ra ngày cuối cùng trong giai đoạn nguy hiểm, mặc dù khả năng thụ
thai không cao như mấy ngày hôm trước, nhưng khả năng vẫn tồn tại. Nếu như có
thể, cô thật không muốn mạo hiểm cầm tương lai và chuyện mang thai của mình đi
đánh cược.
Chỉ cần chịu
đựng qua vài đêm cuối cùng này là tốt rồi. Cô tự an ủi mình như vậy.
Lễ cúng vẫn
kéo dài thật lâu, cuối cùng giữa phần tế là đem con nai treo giữa đống lửa, bà
lão quay quanh đống lửa không ngừng khiêu vũ, trên tay tế trượng đính một chuỗi
chuông gốm không ngừng phát ra tiếng vang chấn động. Nghe lâu một chút cũng thấy
một tia mùi vị mang phong cách nghiêm nghị cổ xưa. Phần tế trôi qua, tất cả đồ
vật hẳn là thuộc về thần linh, cho nên Mộc Thanh cũng không nhìn thấy bọn họ xé
ăn thịt nai, chỉ tùy ý nó bị thiêu đốt, cho đến khi co lại thành một đống nám
đen, chỉ có thể từ trên đầu thấy hai cái sừng hưu khổng lồ đã nám đen mới có thể
phân biệt rốt cuộc đây là động vật gì.
Lễ cúng tế kết
thúc. Nhưng người vẫn vây chung quanh đống lửa nói chuyện, bọn nhỏ khó được trễ
như thế mà không bị bắt đi ngủ, cũng đuổi theo chạy đi giương oai. Mỗi một
khuôn mặt đều bị lửa ánh chiếu đỏ bừng, lộ ra vẻ hết sức phấn khởi. Cho đến khi
ánh trăng lên giữa trời, đám người lúc này mới từ từ tản đi.
Na Đóa đợi đến
lễ cúng tế vừa kết thúc, liền lặng lẽ kéo Mộc Thanh, chỉ hướng nhà lều của mình
đi. Mộc Thanh có chút không giải thích được, chỉ cũng theo đi qua. Chờ vào bên
trong, Na Đóa đem cây đuốc trên tay cắm vào cái lỗ trên mặt đất, sau đó lấy ra
món đồ vật, cười mỉm mà đưa cho cô.
Mộc Thanh nhận
lấy, phát hiện là tạp dề dùng da rắn bị cắt hư làm ra. Chỉ bất quá lần trước bị
phá nát trên dưới hai tầng chỗ nối cùng với nơi khác có chút ít chỗ tổn hại,
cũng bị cô ấy dựa theo đường vân vốn có của da rắn dùng chỉ gai khéo léo khâu nối
lại, nếu như không nhìn kĩ, thì từ chính diện nhìn vào sẽ không thấy.
Mộc Thanh có
chút ngoài ý muốn. Miếng da rắn kể từ ngày Na Đóa cầm đi sau khi bị Nao Nao cắt
rách, bởi vì Ly Mang tựa hồ cũng không hỏi tới chuyện này, còn cô thì càng vứt
ra sau ót. Lúc này thấy nó đột nhiên xuất hiện, cầm ở trên tay nhất thời có
chút sững sờ.
Na Đóa đẩy
cô, ý bảo mặc lên đi. Mộc Thanh không có ý trái lại ý tốt của cô ta, liền mặc
vào trên người mình.
Da rắn rất mềm
mại, Na Đóa càng chu đáo hơn là ở thắt lưng không có vá chết, mà chừa lại một
vòng tròn khâu, dùng sợi dây nối nhau xuyên ở phía trên, hẳn là nghĩ đến căn cứ
vòng eo lớn nhỏ mà mình có thể điều chỉnh.
Na Đóa lại
đi kéo kéo quần của cô. Mộc Thanh cười làm theo ý của cô ấy bỏ quần của mình để
ở một bên. Thấy Na Đóa tường tận xem xét mình, trên mặt lộ ra ý cười thỏa mãn,
vừa chỉ chỉ quần của cô, vừa nói gì đó, trên mặt vừa hiện ra thần sắc chán
ghét, cô liền hiểu ý của cô ấy.
Na Đóa dường
như đối với việc cô vẫn mặc quần rất không ưa, cho nên hiện tại ý tứ hẳn là kêu
cô sau này giống các cô mặc loại váy này.
Mộc Thanh hé
miệng cười cầm tay cô ấy, tỏ vẻ lòng biết ơn của mình. Mặc như vậy lộ ra ít nhất
hai phần ba bắp đùi quả thật so với quần cụt thì mau lạnh rất nhiều, nhưng cô
hiện tại đã mất quần lót, cởi quần cũng cảm giác nơi đó một mảnh trống rỗng, huống
chi là trên người tạp dề dài như vậy, càng không có cảm giác an toàn. Cô sau
này vẫn là mặc quần của mình, về phần tạp dề, ít nhất phải đợi đến lúc cô chuẩn
bị tìm được quần lót của mình về hoặc là tìm đến được vật thay thế ương đối.
Mộc Thanh
nghe thấy tiếng người ở phía ngoài dần dần hơi nhỏ xuống, sợ phụ thân Do Do sẽ
trở về, liền cầm quần của mình làm bộ trở về, lúc này màn cửa bị vén lên, người
khom lưng tiến vào là Ly Mang.
Ly Mang hẳn
là đang tìm Mộc Thanh, cho nên thời điểm khi hắn gặp cô, trên mặt lộ ra vẻ mặt
cao hứng. Sau đó ánh mắt của hắn rơi trên người của cô, nhìn xuống phía dưới. Đầu
tiên là lộ ra chút kinh ngạc, tiếp theo đó là ngó chừng không buông.
Mộc Thanh thấy
ánh mắt hắn nhìn soi mói nên hơi có chút mất tự nhiên.
Nơi này các
nữ nhân ở mùa nóng bức bởi vì đem phần lớn da thịt thân thể lộ ra dưới ánh mặt
trời thời gian lâu, cho nên da mỗi người thoạt nhìn đều mang theo màu rám nắng.
Nhưng cô không giống, giờ phút này hai chân cô bị ánh lửa chiếu rọi dưới váy ngắn,
tỏa ra một tầng màu sắc mật ong nhàn nhạt, đem trọn đoạn chân lộ ra bên ngoài
vô cùng trơn bóng mà thon dài.
Màu mật ong
là một loại màu da hấp dẫn tình dục, nhất là loại da vốn trắng nõn bởi vì ánh lửa
chiếu rọi mà phát ra ánh sáng màu mật ong như màu hổ phách.
Tới nơi này
đại đa số ban đêm, cô mặc dù cùng hắn cũng khỏa thân đối mặt, nhưng khi đó dù
sao ánh sáng cũng tối, không sáng ngời giống như bây giờ, hơn nữa điều làm cô
khó chịu chính là không có thói quen, bởi vì chỗ kín của cô dưới cái váy ngắn,
giờ phút này không có bất kì bảo vệ nào.
Cô đứng khép
hai chân thật chặc, ngẩng đầu thấy hắn vẫn nhìn mình chăm chú như vậy, ngay cả
ánh mắt cũng dần dần nóng lên, tựa hồ bị lây nhiễm bởi ánh lửa đang cháy, tim
cô đập đột nhiên tăng nhanh chút ít, nhất thời cảm giác không biết như thế nào
cho phải.
Na Đóa cũng
hẳn là chú ý tới dị thường ở giữa hai người, thấp giọng nở nụ cười ha hả, từ
phía sau Mộc Thanh nhẹ nhàng đẩy một cái. Mộc Thanh thấp đầu, thừa cơ khom lưng
ra khỏi nhà lều của cô.
Cô đi rất
nhanh, nhưng hắn ở phía sau lập tức liền chạy tới, theo sát khoảng cách ở phía
sau cô một bước. Rất nhanh về đến nhà lều, bên cạnh đã không có người, ánh lửa ở
giữa giải đất cũng chiếu không tới nơi này, thoạt nhìn rất là tối.
Lúc này Ly
Mang lại liền khẩn cấp lấy tay từ dưới cho vào váy của cô, nắm lấy cái mông
tròn đầy đặn của cô.
Mộc Thanh cứng
người lại, dừng bước, theo bản năng có chút hoảng sợ quay đầu lại nhìn hắn.
Ly Mang thoạt
nhìn đối với việc mới vừa rồi đánh lén mình thành công rất là thỏa mãn, dù
trong ánh sáng lờ mờ vẫn thấy được ánh mắt lấp lánh của hắn.
Mộc Thanh cảm
giác được hắn cũng không có ý buông tay, liền khẽ uốn éo người cầm cổ tay của hắn
muốn đẩy ra. Nhưng hắn chẳng những không có thu tay lại, ngược lại còn dùng sức
hơn để mà vuốt ve. Sau đó hắn đột nhiên ngưng động tác trên tay.
Mộc Thanh biết
hắn nhất định là đột nhiên nhớ tới mình hôm nay cũng không giống như bình thường
là mặc quần lót bất ly thân, cho nên lúc này mới nhất thời trố mắt.
Phía sau
vang lên một trận tiếng nói, đó là người ở bên cạnh bọn hắn muốn trở về.
Cô thừa cơ bỏ
rơi tay của hắn, nhưng còn không có đi được một bước, thì hắn đã đem cô bế lên,
khom lưng nhanh chóng vào nhà lều của bọn họ.
Mơ hồ trong
tiếng thở của hắn có chút hào hển nghe hết sức rõ ràng.
Cô bị hắn đặt
ở trên tấm da thú kia.
Mộc Thanh
không dám phát ra tiếng vang quá lớn, cắn môi cùng hắn dây dưa một hồi, nhưng rất
hiển nhiên, cùng hắn so khí lực mà nói…, cô vĩnh viễn không phải là đối thủ của
hắn.
Y phục và
váy của cô rất nhanh đã bị cởi ra.
Thời điểm hắn
nằm ở trên người cô, trên da của Mộc Thanh có xúc cảm ẩm ướt. Hắn và cô chung sống
chừng mười ngày, đại khái đã biết cô ưa thích sạch sẽ hơn so với người khác, mà
trên người mình bị dính máu nai cho nên mới vừa rồi rất có thể đã đi đến bên
dòng suối tắm rửa qua.
Thành thật
mà nói Mộc Thanh cũng không ghét hắn mang cho của mình loại này cảm giác ẩm ướt
lành lạnh này. Nếu như mấy ngày nữa, trong hoàn cảnh sinh hoạt phụ thuộc ở tại
đây, cô hẳn là sẽ theo hắn, nhưng hiện tại, nếu như có thể cô vẫn là nghĩ hết sức
để tránh khỏi.
“Mấy ngày nữa.
Hôm nay không được.”
Mộc Thanh
giơ tay lên giữ đầu của hắn, nhìn vào ánh mắt hắn, khiến giọng nói của mình tận
lực ôn hòa đi.
Cô biết hắn
nghe không hiểu lời nói của mình, cô cũng không biết nên dùng tiếng nói của bọn
họ để biểu đạt ý tứ này như thế nào. Nhưng mà tiếng nói cô mềm mại, giọng nói
nhu hòa, giọng điệu mang theo chút năn nỉ, cô cảm thấy hắn biết ý của cô.
Hắn sửng sốt,
yên lặng nhìn Mộc Thanh.
Mộc Thanh
hít một hơi thật sâu, dùng sức đưa người từ trên mình đẩy xuống. Hắn không có
phản kháng, chẳng qua là thuận theo ý của cô nằm ngửa xuống.
Mộc Thanh lập
tức bò dậy ngồi xuống trên đùi của hắn, đưa tay đi qua dò vào chỗ bị da thú che
lại vào ban ngày của hắn.
Hắn giống
như là rất giật mình, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ trầm trầm, rồi thở hào
hển mấy lần muốn đứng dậy đem cô áp chế, nhưng đều bị cô kiên quyết nhấn trở về.
May là mới vừa
rồi hắn đã tắm rửa xong, điều này làm cho thời điểm Mộc Thanh cúi người xuống ở
trong lòng cảm thấy thư thái chút ít.
Hắn chịu đựng
không được cô hấp dẫn như vậy, không bao lâu liền phóng ra ngoài, hai người đều
có chút thở gấp gay gắt.
Mộc Thanh lấy
giấy chùi chính mình dùng phiến lá làm ra dọn dẹp dấu vết trên mình hai người.
Hắn vẫn nằm ở
nơi đó im lặng không lên tiếng mà nhìn cô bận rộn, thình lình đưa tay kéo cô nằm
chết dí trên khủy tay của mình.
Trên tay Mộc
Thanh còn cầm phiến lá chưa kịp vứt bỏ, có chút vội vàng không kịp chuẩn bị khẽ
a một tiếng.
Đại khái có
lẽ hắn cảm thấy phản ứng của cô rất là buồn cười, nên từ trên tay cô lấy phiến
lá ném xa xa ra ngoài, sau đó ôm cô thấp giọng mà nở nụ cười
Chương 16
Mộc Thanh tựa
lên cằm của hắn, lúc hắn cười, cô cảm thấy lồng ngực của hắn hơi hơi rung động.
Một cánh tay
của hắn từ cổ cô hạ xuống vắt qua ôm lấy cô áp sát vào bên cạnh thân người hắn,
một cái tay khác ôm lấy eo ếch của cô, từng chút từng chút một khẽ nhẹ nhàng vuốt
vuốt tấm lưng vì cử động vừa rồi mà đổ mồ hôi ẩm ướt của cô.
Thật ra thì
Mộc Thanh cảm thấy hai người dính sát như vậy rất nóng nực, nhưng dường như hắn
rất thích cho nên cô cũng không đẩy hắn ra.
Cô nhắm hai
mắt lại giả vờ ngủ say, cố gắng hết sức không nghĩ về một màn vừa rồi nữa.
Từ sau khi
cô tỉnh lại phát hiện mình lọt vào trong bẫy thú, sau đó bị cái gã đàn ông bên
cạnh giờ phút này đang ôm mình, xem như là con mồi mà mang về đây, cô liền phát
hiện tất cả đều vượt qua khỏi nhận thức và phạm vi khống chế của cô. Cô đối với
việc này cảm giác vô lực sâu sắc, nhưng lại không thể làm gì. Giống như hành động
mới vừa rồi của mình. Đây thật ra cũng không phải là kế hoạch cô lập ra trước,
trước một giây lúc bị hắn ôm vào trong nhà lều, cô căn bản cũng không nghĩ tới
kế tiếp chính mình lại có hành động lớn mật như thế. Chỉ là lúc hắn ngăn cô lại,
trong đầu cô đột nhiên lại nhảy ra ý niệm to gan này. Sau đó cô hầu như là
không chút do dự liền đi làm, mặc dù đó là lần đầu tiên trong đời cô làm chuyện
như vậy vì một người đàn ông.
Cô suy đoán
Ly Mang có phải cũng là lần đầu tiên gặp phải một người khác giới lại đối xử với
hắn như thế hay không? Bởi vì ban đầu hắn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, thậm chí
không thua gì lần đầu tiên hắn nhìn thấy đồ vật trong ba lô kia của cô. Nhưng
ít ra, cuối cùng hắn xem như là rất hài lòng, mà cô cũng đạt được mục đích của
mình.
Cô dán khuôn
mặt có chút nóng lên của mình vào chỗ hõm vai hắn mà cọ xát, tìm cái vị trí thoải
mái dễ chịu nhất cuộn mình lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Đến lúc qua
nửa đêm, cô bị một trận lần mò nơi ngực đánh thức, phát hiện mình không biết
lúc nào đã đổi thành tư thế đưa lưng về phía hắn ngủ. Một cái tay của hắn từ
sau lưng cô đưa qua, đang phủ lên nơi đẫy đà của cô.
Hắn hẳn là cảm
giác được cô tỉnh lại, đưa tay từ dưới ngực cô chuyển qua chỗ bụng dưới, dùng sức
kéo cô về hướng mình, hai người áp sát nhau thật chặt chẽ. Mộc Thanh lập tức cảm
thấy vật cứng rắn của hắn dán thật chặt vào phía sau của cô, sau đó cô đã bị lật
người lại mặt hướng về phía hắn.
Ly Mang tìm
kiếm được tay cô, cầm nó đưa đến chỗ cứng rắn của hắn, sau đó đè xuống.
Mộc Thanh cơ
hồ thở dài gần như là không nghe thấy. Cô vốn còn đang cho rằng một đêm này có
thể yên ổn đến hừng đông chứ.
Cô đành thuận
theo ý hắn.
Hô hấp của hắn
lại lần nữa dồn dập lên.
Nhưng vào lúc
cô đang tính có thể thành công lập lại chiêu cũ, đột nhiên hai người đều dừng lại
một chút, đình chỉ động tác.
Bên tai của
bọn vang lên một trận âm thanh tiếng tù và trầm thấp u u. Màn đêm yên lặng bỗng
chốc bị âm thanh này phá vỡ.
Chỗ xa xa
bên ngoài khu quần cư này bị đào ra một đường mương rất sâu, hơn nữa thoại nhìn
thì có vẻ là mới đào không bao lâu. Vào ban ngày, ở mấy cửa ra vào sẽ đặt cái
thang là một dạng thanh gỗ ngang bên trên để cho người qua lại, đến khi trời tối
thì sẽ thu vào. Thiết kế như vậy, có chút giống như sông đào bảo vệ thành ở cổ
đại. Hơn nữa vào ban đêm, những người đàn ông nơi này sẽ thay nhau gác đêm. Nếu
vạn nhất có tình huống gì ngoài ý muốn, thì bọn họ sẽ thổi tù và để đánh thức
toàn bộ người trong quần tộc. Điểm này là vài đêm trước Mộc Thanh được Ly Mang
dẫn đi vệ sinh mới phát hiện được.
Lúc này đột
nhiên vang lên tiếng tù và, hẳn là đã xảy ra biến cố gì đó.
Mộc Thanh
còn đang bị vây trong sự sửng sốt, thì Ly Mang đã nhanh chóng đứng lên thu thập
xong, quơ lấy vũ khí trên mặt đất. Hắn vén màn cửa lên đang muốn đi ra bên
ngoài, rồi lại quay đầu lại nhìn xuống Mộc Thanh, thấy cô vẫn ngồi ở đó ngơ
ngác nhìn hắn như vậy, liền xoay người trở lại ôm cô đặt lên mảnh da thú, lại cực
kì nhanh chóng cúi người hôn lên trán cô một cái, thấp giọng nói câu nói gì đó,
lúc này mới bước nhanh ra khỏi phòng.
Cái trán bị
hắn hôn qua có chút nóng lên, dường như còn giữ lại độ ấm trên đôi môi của hắn.
Nghe khẩu khí vừa rồi của hắn, có lẽ có ý an ủi bảo cô đừng sợ gì đó.
Mộc Thanh
không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, dựng thẳng lỗ tai lên nghe tiếng bước
chân có chút dồn dập lộn xộn truyền đến, một vài phụ nữ và trẻ con dường như
cũng bị đánh thức, cô loáng thoáng nghe được tiếng nói của bọn họ.
Ly Mang vừa
đi ra ngoài, cô liền mặc quần áo của mình vào lại, một mình nằm xuống trong chốt
lát, rồi có chút kềm nén không được đứng dậy ra nhìn ra bên ngoài, trông thấy mọi
người đã tản đi chút ít rồi, chỉ còn lại mấy người đang đứng ở nơi ấy bàn luận
về cái gì đó. Cô nghe không hiểu, nên liền lui về bên trong nhà lều.
Mộc Thanh mơ
mơ màng màng, chờ đến lúc trời sắp sáng, nhưng Ly Mang vẫn không trở lại.
Cô cảm giác
mình dường như đang lo lắng cho hắn.
Phát hiện
này làm cho cô có chút không quen.
Cô nghĩ
một lát, cảm thấy cái loại lo lắng này của cô càng nhiều thì cũng chỉ vì hắn
là một người thân thiết nhất với cô ở chỗ này, là người duy nhất cô có thể dựa
vào. Sự hiện hữu của hắn trực tiếp quyết định tình hình sinh hoạt kế tiếp của
cô trước khi cô rời khỏi nơi đây thôi. Cho nên cô mới lo lắng cho an nguy của hắn,
chứ ngoài ra không còn nguyên nhân nào khác.
Vì nghĩ như
vậy, cô mới cảm thấy có chút thoải mái, nhìn thấy cái mảnh váy đêm qua bị Ly
Mang cởi xuống vẫn còn nằm trên mặt đất, liền nhặt lên lộn lại rồi đặt ở trên
da thú, sau đó cô bò dậy khỏi mặt đất, đi về hướng nhà lều của Na Đóa.
Sắc trời vừa
mới tờ mờ sáng, ngày thường thì đa số mọi người đều chưa thức dậy vào lúc này.
Nhưng hôm nay có chút khác thường, trên đường cô đi qua nhà lều của Na Đóa, gặp
phải vài phụ nữ đã ở một bên trên tay vừa làm việc, vừa nói chuyện. Mặc dù Mộc
Thanh nghe không hiểu, nhưng lại nổi lên cảm giác, các cô ấy có lẽ vẫn đang bàn
luận về chuyện phát sinh đêm qua, sắc mặt có một chút vẻ lo lắng không che giấu
được.
Mộc Thanh
chưa từng mong mỏi mình có thể hiểu được các cô ấy đang nói gì giống như bây giờ,
vậy thì cô cũng không cần phải suy nghĩ lung tung đầu đầy câu hỏi thế này.
Nhưng cô chỉ có thể từ trong thần sắc của các cô ấy để suy đoán ra, đêm qua hẳn
là xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, cho nên mấy người đàn ông, bao gồm cả Ly
Mang ở bên trong, mới đi suốt đêm không về.
Cô bước đi
nhanh hơn.
Na Đóa ngồi ở
trước đống lửa vừa nấu bữa ăn sáng, vừa nói chuyện cùng một người phụ nữ ngồi
bên cạnh cô ấy. Người phụ nữ này ở nhà lều bên cạnh cô, cũng coi như là tương đối
quen thuộc với Mộc Thanh. Thoạt nhìn thần sắc cô ấy rất bi thương, còn bộ dáng
của Na Đóa thì như đang khuyên nhủ cô ấy.
Mộc Thanh
không thấy cha của Do Do, có lẽ hiện tại hắn đang cùng đi chung với Ly Mang. Cô
yên lặng ngồi xuống trước đống lửa, thêm củi vào đống lửa.
Trên mặt Na
Đóa mặc dù vẫn mang theo nụ cười, nhưng lúc lơ đãng trong ánh mắt vẫn toát ra một
tia lo lắng, giống như những người phụ nữ khác ở chỗ này. Ngay cả cái vạc nấu
canh trên đống lửa trước mặt cô ấy sôi rồi cũng không hay biết, cho đến khi sôi
sùng sục tràn cả ra ngoài phát ra tiếng vang xùy xùy, lúc này cô ấy mới có chút
luống cuống tay chân mở nắp vạc ra.
Tâm tình Mộc
Thanh đột nhiên trở nên trầm trọng. Cô lại suy đoán lần nữa, Ly Mang cùng mấy
người đàn ông khác trong bộ lạc rốt cuộc đi làm gì vào tối hôm qua? Là theo dõi
kẻ thù, hay hoặc giả là đuổi theo dấu vết của con mồi?
Mặt trời dần
dần lên cao, những người đàn ông còn lại trong khu quần cư ăn cơm sáng xong, từng
người đều tản đi, các phụ nữ tốp năm tốp ba tụ lại chung một chỗ nói chuyện
cũng từ từ đi làm chuyện của mình. Mộc Thanh cùng mấy đứa nhỏ vẫn cùng nhau đi
trông coi cây trồng.
Ngày hôm đó
Mộc Thanh vẫn luôn chú ý động tĩnh phương hướng khu quần cư, hi vọng có thể
nghe được thanh âm gì đó. Nếu như bọn người Ly Mang trở lại, cô tin rằng chỗ đó
nhất định sẽ có động tĩnh. Nhưng cuối cùng cô rất thất vọng, vì một ngày dài dằng
dặc đã qua nhưng Ly Mang vẫn chưa trở về.
Vào lúc ăn
cơm tối, thoạt nhìn Na Đóa vẫn có chút bộ dạng lo lắng, nhưng thần sắc so với
lúc sáng cũng đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Có lẽ cô ấy nhìn ra được Mộc Thanh
không yên lòng, nên vỗ vỗ tay cô, nở một nụ cười an ủi với cô.
Màn đêm
buông xuống.
Đây là đêm đầu
tiên Mộc Thanh sống ở đây mà không có Ly Mang.

