Viễn cổ y điện - Chương 13 + 14
Chương 13
Na Đóa cầm
trên tay cái bình gốm, rót vào trong chén trước mặt cho Ly Mang và người đàn
ông của cô chất lỏng có màu hạnh nhân hơi mờ. Loại nước uống này Mộc Thanh đã uống
qua một lần, hơi cay chát, nhưng dư vị lại ngọt, có chút cảm giác của vị rượu.
Nhưng nó không phải là rượu, mà là một loại chất lỏng của cây và vỏ cây bị cắt
chảy ra. Đàn ông nơi này ở buổi tối thích uống chút thức uống loại này.
Ly Mang đem
chất lỏng trong chén của mình uống một hơi cạn sạch sau đó đứng dậy. Lúc hắn đứng
lên rời đi, liền quay đầu lại nhìn Mộc Thanh một cái, ánh mắt hai người vừa lúc
gặp nhau. Mộc Thanh hiểu ý tứ của ánh mắt kia, là đang thúc giục cô cùng hắn trở
về, nhưng cô giống như không phát hiện rồi cực nhanh đem ánh mắt của nhìn về một
bên khác, tiếp tục thấp giọng học Do Do ngồi đối diện mình nói chuyện, vừa theo
cô bé chơi tết dây thừng. Kể từ khi Do Do học được cái này cũng có chút mê muội,
những lúc không làm gì liền lôi kéo Mộc Thanh theo cô bé chơi, tự mình cũng
nghĩ ra vài trò chơi mới, ngay tiếp theo trong khu quần cư các cô bé liền học
xong cái này và cũng bắt đầu trở nên thịnh hành.
Mộc Thanh vẫn
ngồi bên đống lửa cháy sắp hết, ngay cả Na Đóa cũng bắt đầu đuổi cô đi, lúc này
mới bất đắc dĩ đứng dậy, chậm chạp hướng về bên trong nhà lều mà đi. Cô mới vừa
rồi suy nghĩ, nghĩ ra phương pháp rất ngốc, hơn nữa không quản dùng được hay
không.
Cô vừa tới gần
màn cửa chỗ nhà lều, bên trong liền thò ra một cái tay, đem cô lôi đi vào có
chút thô bạo. Mộc Thanh thấp giọng la một tiếng, cơ hồ là lảo đảo đi vào, mắt
thấy sẽ phải ngã trên mặt đất, Ly Mang bên trong đã vững vàng ôm eo cô, đem cô
kéo vào trong ngực của mình.
Mộc Thanh
nghe thấy được hơi thở của hắn mang theo mùi rượu nhàn nhạt. Tay hắn ghìm chặt
eo cô sức lực có chút lớn, phảng phất như mang theo chút tức giận bị đè nén.
Tim của Mộc
Thanh đập bịch bịch. Nhưng cô còn chưa kịp giãy giụa, liền bị Ly Mang bế lên khẩn
cấp bỏ trên tấm da thú. Áo sơ mi của cô bỗng chốc bị đẩy lên, bộ ngực truyền đến
một trận ẩm ướt, đó là môi lưỡi của hắn cuốn lấy làm cho da thịt cô có chút
nóng lên, như là bị đem bỏ lên trên đống lửa nướng.
Mộc Thanh
giãy giụa một chút, hắn liền cúi đầu há miệng ngậm nụ hoa của cô, mang theo trừng
phạt mà hút gặm cắn, một cái tay khác cầm một bên khác dùng sức vuốt ve.
Mộc Thanh cảm
thấy một trận đau đớn đánh úp tới, đè nén hét lên một tiếng, hai tay dùng sức vỗ
vào ót hắn, kéo tóc của hắn.
Lúc này hắn
mới tựa hồ có chút thỏa mãn mà bắt đầu, ngậm lấy nụ hoa của cô động tác trở nên
mềm nhẹ và khiêu khích, đầu lưỡi ngay trên đỉnh mà liếm láp, một cái tay đã đi
xuống đưa tới lưng quần của cô.
Hắn bây giờ
đối với chuyện cởi bỏ nút đồng cùng khóa kéo đã vô cùng quen thuộc, không giống
lần đầu tiên chỉ biết dùng sức mạnh, thậm chí cào rách da thịt của cô.
Quần đã bị hắn
kéo xuống một chút.
Mộc Thanh nhịn
xuống cảm giác tê dại khác thường từ chỗ ngực truyền đến, vươn tay bắt được tay
hắn đang cởi quần cô.
“Ta đau bụng...”
Cô dùng ngón
tay khác để vào giữa khe hở chỗ hai thân thể tiếp xúc, che ở trên bụng của
mình, khẽ nhíu mày nhìn hắn, ở bên trong tiếng nói có tia âm thanh lành lạnh mềm
nhũn, tội nghiệp mà nhìn hắn.
Đây là một
câu nói cô mới vừa cùng với Do Do học qua. Do Do hiện tại đã rất ăn ý cùng cô
rồi, hơn nữa thoạt nhìn vô cùng vui lòng làm thầy dạy cô nói. Cô chỉ vào cây,
Do Do liền dạy cô phát âm cây, cô chỉ vào chim, Do Do sẽ dạy cô phát âm chim. Mới
vừa rồi cô ở trước mặt Do Do ôm lấy bụng làm ra vẻ thống khổ, cho nên học được
những lời này.
Ly Mang sửng
sốt, động tác trên tay dừng lại, từ trên người cô khẽ khởi động thân mình, có
chút hồ nghi mà ngó chừng cô.
Trên mặt Mộc
Thanh hiện ra thần sắc càng thêm thống khổ, hai tay ôm lấy bụng, cúi đầu trong
cổ họng phát ra tiếng rên rỉ.
Ly Mang
không hề ngăn chặn cô nữa, lập tức ngồi dậy quỳ bên cạnh cô, đưa tay dò bụng
cô, xoa nắn mấy cái.
Hắn hẳn là
tin nên thần sắc thoạt nhìn có chút lo âu, chân tay mang theo luống cuống.
Mộc Thanh nhắm
hai mắt lại, tiếng rên rỉ lại càng to hơn.
Ly Mang đột
nhiên đứng lên, vén lên màn cửa ra đi ra ngoài. Mộc Thanh từ trên mặt đất bò dậy,
thò đầu ra nhìn xuống, thấy hắn vội vã đi về phía nam khu quần cư, thân ảnh cao
lớn rất nhanh biến mất ở trong bóng đêm.
Mộc Thanh
không biết hiện tại hắn muốn làm cái gì, nhưng việc mình làm bộ đau bụng lại nổi
lên hiệu dụng, ngăn trở chuyện kế tiếp hắn vốn cần làm, điều này làm cho cô tạm
thời thở phào nhẹ nhõm, may mắn người đàn ông này còn không có dã man đến cùng.
Cô không biết một chiêu này của mình có thể sử dụng tới khi nào, cô chỉ hi vọng
chờ mấy ngày qua giai đoạn nguy hiểm, đến tháng sau nếu vận khí tốt mà nói…,
nói không chừng sẽ cầm lại được la bàn bị hắn giấu đi, lúc đó có thể nghĩ biện
pháp rời đi thôi.
Mộc Thanh để
ý tốt y phục của mình, nghiêng người co rúc ở trên da thú, không nhúc nhích.
Phía ngoài
vang lên tiếng bước chân dồn dập, nghe giống như là có hai người đang hướng nơi
này mà tới. Mộc Thanh đem mình co càng chặc hơn, trong cổ họng tiếp tục phát ra
tiếng kêu rên đứt quãng.
Màn cửa bị
vén lên, có người tiến vào. Ly Mang đang nói chuyện cực kì nhanh cùng người
khác, giọng nói nghe rất là lo lắng.
Mộc Thanh đột
nhiên có chút cảm giác áy náy vì lừa gạt. Nhưng ý niệm này trong đầu chỉ là
thoáng qua. Chỉ cần nghĩ đến mình có thể bởi vì hành động của hắn mà mang thai,
cô liền hận không được cắn rớt một miếng thịt của hắn. Ban ngày thời điểm tựa
vào dưới bóng cây nhìn Do Do đuổi chim, cô đột nhiên nhớ lại một chuyện xưa mà
mình đọc trước đó, nói có một phụ nữ bị dã nhân bắt vào núi sâu sinh con, mấy
năm sau cô tìm được thời cơ trốn thoát, dã nhân kia mang đứa trẻ đuổi theo, cuối
cùng thấy không đuổi kịp vì thẹn quá thành giận mà đem đứa bé kia xé thành hai
nửa. Cô lúc ấy bị chuyện xưa tự mình nghĩ đến làm cho sợ không nhẹ, thậm chí có
loại cảm giác không rét mà run.
Phía sau có
người nhích tới gần, một đôi tay lạnh như băng từ sau đặt lên bụng cô, dùng sức
đè xuống. Cho dù cách y phục, Mộc Thanh vẫn cảm thấy tia lạnh lẽo. Da cô bị chạm
qua nhanh chóng nổi lên tầng da gà, Mộc Thanh không nhịn được, khẽ mở mắt ra
nhìn lén.
Cô sợ hết hồn.
Trong phòng
đã đốt cây đuốc, một người gầy trơ cả xương ngồi chồm hỗm bên người của cô, gầy
đến mỗi một cây xương của bộ ngực đều có thể thấy được rõ ràng. Mộc Thanh chỉ
có thể từ bộ ngực khô quắt chỉ còn một tầng da rủ xuống phán đoán bà ta là nữ
nhân.
Ở bên trong
khu quần cư tuổi tác như thủ lĩnh cũng không có nhiều người, nhưng cô xem người
này so với thủ lĩnh còn muốn già hơn, trên mặt hiện đầy nếp nhăn, một đôi mắt
cúi xuống đã bị mí mắt cơ hồ che kín một nửa, thoạt nhìn dị thường quỷ dị.
Mộc Thanh liền
tiếng rên rỉ cũng quên giả bộ, chỉ lăm lăm nhìn bà ta.
Lão bà nhìn
cô một cái rồi quay đầu đối với Ly Mang phía sau nói câu gì đó, giọng nói thô
ráp khàn khàn, giống như hạt cát ở bên trên thủy tinh mài qua.
Mộc Thanh
suy đoán bà ta nói vấn đề của cô không lớn, bởi vì sau khi Ly Mang nghe xong
thì vẻ mặt liền nhẹ nhõm rất nhiều.
Mộc Thanh
đang suy nghĩ có phải biểu hiện nỗi thống khổ của mình hay không, thì một lát
đã trợn mắt há hốc mồm.
Cô nhìn thấy
cái bà già kia bưng cái chén từ trên mặt đất phía sau lưng lên, bên trong chén
là một chất lỏng đen thùi không biết là thứ gì. Bà ta đem ngón trỏ của mình đưa
vào quấy, sau đó hướng lên trời cầu khẩn một hồi, cuối cùng đã đem chén đưa tới
trước mặt Mộc Thanh.
Mộc Thanh
thoáng cái liền hiểu được. Vị lão bà Ly Mang mời tới này, rất có thể chính là
Vu Y trong bầy tộc nhân ở chỗ này. Theo như hiểu biết của cô, thì bọn họ hẳn là
loại người, vừa có thể liên lạc quỷ thần, kiêm thêm y dược, thậm chí ở chỗ này
rất có thể sẽ đảm nhiệm làm bà mụ lúc các nữ nhân sinh sản.
Mộc Thanh
theo bản năng liền hướng bên trong co rụt lại, cô không dám uống này chén thuốc
này.
Bà lão nhìn
cô nhếch miệng cười, trong miệng nói câu nói. Chẳng qua là cây đuốc chiếu sáng
nụ cười của bà ấy thoạt nhìn càng thêm kinh người.
Mộc Thanh liều
mạng lắc đầu.
Ly Mang đi tới
ngồi xỗm bên người cô, thấp giọng nói với cô, nghe giọng giống như là dỗ hài tử.
Mộc Thanh thật
sự không muốn uống, nhưng một cái tay của Ly Mang đã mạnh mẽ đỡ cô ngồi dậy, một
tay kia từ trên tay lão bà nhận lấy cái chén kia, đưa đến bên miệng của cô.
May là ngửi
cũng không phải rất thối, chỉ là một loại mùi vị thảo dược nồng đậm, cô cảm
giác mình còn có thể tiếp nhận.
Mộc Thanh nhắm
mắt lại, ra lệnh mình không thèm nghĩ quá trình làm ra chén đồ này, cùng mới vừa
rồi bà lão còn đưa ngón tay vào quấy nữa, nhận lấy chén một hơi uống vào. Trong
miệng vừa nhám lại chát.
Ly Mang thoạt
nhìn có chút yên lòng rồi, tự mình đưa bà lão đi ra ngoài. Hắn trở lại rất
nhanh sau đó nằm ở bên cạnh Mộc Thanh, vừa thấp giọng nói với cô, vừa nhẹ nhàng
xoa bụng cô, giống như đang an ủi cô.
Mộc Thanh
không cần phải làm bộ đau bụng nữa, hoặc là lo lắng mình giả bộ không đủ giống.
Bởi vì không tới một lúc, cô liền đau thật, cái loại quặn đau kia…
Một đêm này
cô đi ra chiến hào năm sáu lần. Thời điểm một lần cuối cùng, lúc cô đứng dậy
thì bị một trận hoa mắt choáng váng đầu, lòng bàn chân như nhũn ra, cuối cùng vẫn
là Ly Mang đi theo tới mới ôm được cô trở về.
Ly Mang thoạt
nhìn còn muốn đi tìm cái lão bà kia tới đây, đã bị Mộc Thanh hữu khí vô lực giữ
chặt.
Trận này đi
tả tới rất kịp thời, chính như cô muốn, nhưng cô không muốn bởi vì liên tục
tiêu chảy không ngừng đến cuối cùng mất nước mà chết.
Ly Mang đút
cô uống chút ít nước, vào ban ngày chính cô nấu lên rồi trữ lại bên trong bình
gốm, sau đó liền một tay ôm cô, một tay xoa bụng cô. Hai người cũng giằng co một
đêm, chờ trời sắp sáng, lúc này mới ngủ.
Trận đi tả
này của Mộc Thanh cho đến ngày thứ ba mới ngừng lại được. Nơi này không có
gương, nhưng cô không cần nhìn cũng biết đôi mắt của mình đã so với trước lớn
ít nhất một phần hai, ngay cả khí lực nói lời cũng bị rút cạn sạch. Lúc ban
ngày, Do Do theo ở bên người cô, Na Đóa cũng chốc lát lại xem cô, lúc buổi tối
thì Ly Mang mang đến cho cô các loại trái cây mới mẻ, Mộc Thanh phát hiện mình
lại có thêm hạng mục phúc lợi. Hắn đối với y phục cô mặc ngủ luôn luôn rất chán
ghét, lúc trước nhất định sẽ muốn cô lột sạch theo hắn một ngủ, nhưng mấy đêm
này, Mộc Thanh hơi chút kiên trì, hắn cũng không có bắt buộc, chẳng qua là ôm
cô ngủ, có khi đem tay đưa vào trong quần áo cô lục lọi mà thôi.
Nơi này thường
ngày chia muối ăn thu lấy không nhiều lắm, Mộc Thanh đi tả mấy ngày, chờ sức lực
thật vất vả mới khôi phục chút ít, đã nghĩ hẳn phải bổ sung chút ít muối trở về.
Cho nên cô uống một loại súp có hương vị quái dị nhất trong cuộc đời, trong nước
có đủ loại máu tươi động vật cùng khối tổ ong, mang nấu chín, sau đó quấy nắm lỗ
mũi uống vào. Đây là phương pháp duy nhất cô có thể ở chỗ này làm ra nước muối.
Bênh đau bụng
của Mộc Thanh rốt cuộc khỏi. Nhưng cô tính ra giai đoạn nguy hiểm còn có ba bốn
ngày mới đi qua. Cô không biết tối nay Ly Mang có thể bắt đầu hay là có thể tiếp
tục bỏ qua cho cô. Hoặc là mình làm bộ đau bụng nữa? Cô thậm chí có chút buồn bực
mà nghĩ có nên đi tìm bà lão cầu xin bà ta làm cho mình uống một chén kia nữa
hay không.
Chương 14
Đây là ngày
thứ mười ba sau khi Mộc Thanh gặp chuyện không may, cũng là ngày thứ mười cô đến
khu quần cư này. Người nơi này, trừ hài tử rất nhỏ cùng Nao Nao, vào ban ngày
cô căn bản nhìn không thấy người không có làm việc ở đây, ngay cả thủ lĩnh kia
cũng thường xuyên cùng các đàn ông đi ra ngoài. Cho nên mặc dù sáng nay lúc Ly
Mang rời đi, nhìn ý là muốn cô nghỉ ngơi thêm một ngày, nhưng cô cảm giác tinh
thần mình đã khôi phục, liền lại cùng mấy đứa trẻ đi khu đất trồng trọt.
Thời gian mấy
ngày, khu đất trồng trọt hạt kê đã no đủ rất nhiều, đưa tới bầy chim so với lần
trước cô thấy được nhiều hơn. Mộc Thanh gọi mấy nam hài bẻ chút ít nhánh cây
dây leo tới đây, chính mình động thủ dựng thẳng con bù nhìn có hai cánh tay. Vì
gia tăng hiệu quả đe dọa, cô đem lá cây so với lá cây chuối tây còn lớn hơn xé
thành giống lá cây cọ cột ở trên tay trái và trái tay phải của con bù nhìn. Gió
thổi qua, phiến lá ào ào lay động.
Các đứa trẻ
cũng chỉ nhìn cô bận rộn, đưa cho cô cành cây, chờ nhìn thấy đồ bộ dạng kì quái
có vẻ giống con người kia cắm ở trong đất, chung quanh quả thật không có bầy
chim đậu xuống nữa, thoáng chốc liền vui vẻ, tự mình động thủ làm rối rít học
làm ra bù nhìn kia, rồi ở trong đất dựng Đông một cái Tây một cái, thoạt nhìn rất
là thú vị.
Bầy chim hẳn
là do chưa từng thấy qua bù nhìn, nên hiệu quả đe dọa thật là không tệ, vì thế
hôm nay đuổi chim so với vài ngày trước thì dùng ít sức hơn. Mấy ngày nữa, chờ
bầy chim phát hiện những thứ này đối với chúng cũng không có tính chất uy hiếp
thực tế, thì đoán chừng cũng đã đến thời điểm thu hoạch.
Các đứa trẻ
bởi vì phát hiện đồ vật hết sức mới mẻ mà bọn họ chưa từng thấy, tinh thần lộ
ra vẻ không tệ, hoặc giả là bị cha mẹ của mình dạy dỗ qua, cho nên hôm nay cũng
không có chạy nhảy trên đường như ngày thường.
Mộc Thanh ngồi
chốc lát, đứng dậy đi theo hướng Nam.
Cô vẫn cố chấp
cảm thấy, hiện tại cô hẳn là đang ở bên trong rừng rậm nguyên thủy nơi cô gặp
chuyện không may trước kia, chỉ cần cô đi về phía Nam, là có thể tìm được đường
trở về. Mấy ngày trước lúc cô còn bảo trì thân thể khỏe mạnh, bởi vì nơi này
cũng không có người cố ý đi xem cô, Ly Mang tựa hồ cũng cảm thấy cô sẽ không trốn
chạy khỏi mình, cho nên trừ cùng Na Đóa đi ra ngoài làm việc tay chân hoặc là
đuổi chim, cô cũng đi về phía nam trong rừng dò xét đường về, hi vọng có thể
tìm được dấu vết người bên ngoài lưu lại. Nhưng mà vẫn luôn thất vọng, trước mặt
cô trừ rừng rậm vẫn là rừng rậm, nhìn không ra có dấu hiệu nửa điểm mà văn minh
hiện đại từng có.
Mộc Thanh có
đôi khi cũng sẽ toát ra một cái ý niệm trong đầu, giống như cô sẽ vĩnh viễn
không đi ra khỏi cánh rừng rậm này, không thể quay về thế giới cô quen thuộc nữa.
Trước kia bởi vì yếu tố nghề nghiệp nên ít nhiều gì cô cũng biết một chút, hiện
tại cho dù là bộ lạc dân bản xứ nguyên thủy nhất trên địa cầu, thì đã bị ngoại
giới phát hiện từ lâu và quấy nhiễu qua. Trong rừng rậm nơi này, một đoàn người
sinh sống thời gian lâu dài như vậy, làm sao có thể đến bây giờ cũng chưa từng
có bất kì trao đổi cùng bên ngoài, còn sử dụng công cụ sau thời kì đồ đá mới
có? Hơn nữa, cô phát hiện có phụ nữ sử dụng phương pháp sản xuất thô sơ chế ra
thuốc màu có thói quen bôi mặt mũi mình, nhưng mà một vài người thì lại không
có, từ chuyện này nói rõ các cô có thể không phải tới từ cùng một tộc đàn. Mấy
trăm người của một bộ lạc nguyên thủy, còn có đồng thời tồn tại những bộ lạc
khác, mục tiêu lớn như vậy nhưng cho tới bây giờ lại không ngoại giới phát giác
liên lạc qua, chuyện này thật sự là không thể tưởng tượng nổi. Lại nghĩ tới lúc
cô mới tới gặp phải quái điểu lớn hơn hình tượng chim thủy tổ chỉ ở sách giáo
khoa mới có thể nhìn thấy, những con nai đầu to đến không hợp lẽ thường, bốn
phía là loài dương xỉ cao lớn điên cuồng lan tràn..., còn ngày đó nghĩ đến cảnh
tượng quỷ dị cô gặp phải sét đánh, cô có một loại cảm giác hoang đường, giống
như mình bây giờ là xuyên qua thời không, bị sét đánh đến thời tiền sử.
Ý nghĩ như vậy
làm cho cô vô cùng hoảng sợ, thậm chí là tuyệt vọng. Cho nên khi ở trong đầu nhảy
ra một lần, cô liền ép mạnh chính mình không suy nghĩ thêm nữa. Điều duy nhất
có thể làm, chính là một lần lại một lần tự nói với mình, đây bất quá là do cô
suy nghĩ lung tung, nơi này vẫn là cái thế giới kia cùng song song tồn tại ở
trên địa cầu của cô, là nơi va chạm của kinh độ và vĩ độ cho nên cô nhất định
có thể trở về.
Mộc Thanh lần
này lại thất vọng tiếp, tâm tình so với mấy ngày hôm trước trầm trọng hơn. Cô
theo dấu hai lần trước dùng mũi nhọn của đá sắc bén khắc dấu vết ở trên vỏ cây,
dọc theo hướng nam liền đi về phía trước một hồi, nhưng giống như lúc trước, vẫn
không có chút thu hoạch nào.
Cô biết mình
cần phải trở về, thừa dịp còn có thể nhìn thấy dấu vết mới vừa rồi vẽ ra mà trở
về. Trong rừng rậm ánh sáng biến mất rất mau, một khi tối xuống, cô sẽ bị lạc ở
chỗ này.
Mộc Thanh vội
vã trở lại nơi trồng trọt, phần lớn bọn trẻ cũng đã đi trở về, chỉ có Do Do một
mình ở chỗ này đợi cô, thần sắc rất là lo lắng. Nhìn thấy cô xuất hiện, Do Do lộ
ra nụ cười mừng rỡ, hướng cô chạy tới.
Mấy ngày hôm
trước Mộc Thanh hữu khí vô lực, nên không có tắm rửa qua, hôm nay lại ra không
ít mồ hôi, vì vậy liền cùng Do Do chỉ xuống phương hướng dòng suối. Thấy Do Do
gật đầu, dẫn cô đi đến chỗ cố định của các phụ nữ thường đi tắm, chính là dòng
suối lần đầu tiên cô bị dẫn đến. Thời điểm cô đi qua, xa xa đã nghe tiếng cười
nói, đã có vài phụ nữ khác sau một ngày làm việc tay chân trở về, đang tắm rửa
trong đó.
Do Do rất
nhanh nhảy phịch xuống nước, các phụ nữ không ngừng nói chuyện đáp lời với cô
bé. Mộc Thanh đến địa phương hẻo lánh, cởi quần áo rồi lội nước đi xuống.
Sáng nay cô phát hiện bộ ngực mình có dấu vết đêm qua bị Ly Mang để lại, trên
da thịt trắng noãn có vài vệt đỏ sẫm, thoạt nhìn rất là chói mắt, cô sợ bị mấy
người phụ nữ nhìn thấy chê cười, cho nên đưa lưng về phía những người khác,
nghĩ vội vã tắm rửa rồi lên bờ trở về.
Mộc Thanh
đang ở trong nước chà xát mái tóc dài, thì thình lình nghe phía sau mình phốc một
tiếng, bọt nước tung tóe một mảnh rất lớn. Quay đầu lại, liền nhìn thấy Dĩ Gia
đang đứng trên bờ, mới vừa rồi hòn đá kia chính là hắn quăng tới. Giờ phút này
hắn hai tay ôm ngực, cười hì hì nói chuyện cùng mấy phụ nữ ở trong nước, nhưng
ánh mắt lại thỉnh thoảng quét về phía cô. Mấy phụ nữ vừa hướng hắn hắt nước xua
đuổi, vừa cười khanh khách, hoàn cảnh rất là náo nhiệt.
Mộc Thanh đã
có chút thói quen cùng các phụ nữ nơi này tắm rửa, nhưng chuyện này cũng không
tỏ vẻ cô giống các cô ấy, có thói quen vừa để thân thể trần truồng vừa cùng người
đàn ông khác đùa giỡn. Cô nghiêng đầu, đem thân thể của mình trầm ở trong nước.
Mộc Thanh
nghe Dĩ Gia cùng các phụ nữ trong khe nước nói giỡn một hồi, tiếng nói biến mất
dần, cô quay đầu nhìn lại bắt gặp hắn rốt cuộc đã rời đi, lúc này mới khẽ thở
phào nhẹ nhỏm.
Người đàn
ông này thoạt nhìn là người có tướng mạo anh tuấn nhất trong khu quần cư, nhưng
Mộc Thanh đối với hắn không có hảo cảm. Không biết có phải nguyên nhân do lần
trước núp ở bụi cỏ bị hắn phát hiện, lúc đó hắn còn lộ ra nụ cười u ám hay
không? Cô đến nay nhớ tới nó vẫn cảm giác không thoải mái.
Sắc trời dần
tối, các phụ nữ rối rít từ trong nước đứng lên để lên bờ, mặc lại váy của mình
rồi lục tục rời đi, Mộc Thanh và Do Do cũng cùng nhau lên bờ.
Cô đưa tay lấy
quần áo mình cởi ra đặt ở trên tảng đá liền giật mình.
Quần lót của
cô không thấy.
Cô nhớ được
rất rõ ràng mình cởi ra, sau đó giặt sạch rồi vắt khô liền bày quần áo bên trên
tảng đá. Hiện tại quần áo cũng vẫn còn, nhưng quần lót thì không thấy, mà trên
tảng đá lưu lại một vết nước đọng nhàn nhạt.
Phản ứng đầu
tiên của cô chính là mấy người phụ nữ tắm mới vừa rồi có ai cầm nhầm đi rồi
sao? Nhưng rất nhanh liền hủy bỏ ý nghĩ này. Các phụ nữ nơi này không có thói
quen mặc quần lót, hơn nữa trừ Nao Nao cùng người phụ nữ giám sát cô tắm đối với
cô có chút địch ý ra, thì những người phụ nữ khác đối với cô cũng coi như là tốt,
nên sẽ không cầm trộm quần lót mà các cô ấy không dùng được.
Cô liền giũ
quần áo của mình lần nữa, vẫn tìm không được.
Cô nghĩ tới
Dĩ Gia. Mới vừa rồi hắn tựa hồ đứng tại vị trí cách nơi này không xa. Chẳng lẽ
là hắn thừa dịp người khác không chú ý nên thuận tay cầm đi?
Mộc Thanh
không dám hoàn toàn khẳng định, nhưng đây cũng là một loại khả năng. Nếu quả thật
là hắn cầm đi, mục đích hắn làm như vậy rốt cuộc là cái gì?
Do Do thấy
cô kinh ngạc không nói, thì nhẹ nhàng chọc dưới bắp đùi cô, nói một chuỗi, vẻ mặt
thoạt nhìn rất là mong đợi còn có bộ dạng khẩn cấp phải đi về. Lúc này Mộc
Thanh mới kịp phản ứng, bỏ xuống ý niệm không vui mới vừa rồi trong đầu, vội vã
mặc lại quần áo của mình, cùng Do Do trở về.
Cô rất nhanh
biết nguyên nhân mới vừa rồi Do Do thúc giục cô. Buổi tối nơi này sẽ có cử hành
một hoạt động tương tự với lễ bái.
Sự náo nhiệt
của đêm hôm nay cùng với đêm Ly Mang bị chọn làm hạ nhiệm thủ lĩnh giống nhau.
Ở trước nhà liều của thủ lĩnh chính là trung tâm khu quần cư, đang đốt lên một
đống lửa rất lớn, trước đống lửa bày đặt một dãy đồ gốm khổng lồ, có chậu, cũng
có loại tương tự với bình cổ dài, trong chậu đầy ắp các loại trái cây và gạo
kê, cùng chất lỏng màu hổ phách giống như rượu đổ đầy ở trong bình. Trên mặt đất
ở giữa là một con nai khổng lồ bị trói bốn vó. Con nai vẫn còn sống nó đang
không ngừng giãy giụa, phát ra tiếng kêu to ô ô.
Mấy cái chậu
gốm so với mấy cái thường dùng để đựng cơm đựng nước cô thấy ngày thường chẳng
những lớn hơn rất nhiều, hơn nữa có vẻ rất là tinh xảo, thân chậu điêu khắc các
loại hoa văn trang sức sức. Cả nam nữ già trẻ của khu tụ cư, toàn bộ mọi người
cơ hồ đều phóng mạnh về hướng đống lửa quỳ xuống, làm thành một vòng tròn khổng
lồ. Đang đứng ở giữa vòng tròn, là bà lão đêm đó trị bệnh cho Mộc Thanh. Trên
tay của bà ta cầm một đồ vật thật dài giống như là cành cây khô, trên đầu cây
điêu khắc thành hình dạng đầu chim, mỏ dựng thẳng hướng về bầu trời, phía dưới
rủ xuống một chuỗi chuông gốm, kịch liệt đong đưa theo thân thể bà ta, khiến
chuông gốm không ngừng phát ra tiếng.
Mộc Thanh dần
dần có chút hiểu, đây là một hoạt động cúng tế bọn họ dùng tế phẩm thức ăn thịnh
soạn cùng thành kính hướng thần linh cầu cho bộ lạc thịnh vượng. Cho nên khi cô
nhìn thấy người khác cùng Na Đóa, Do Do bên cạnh cô tứ chi vũ động theo bà lão
cùng vẻ mặt lớn tiếng cầu khẩn thành kính quỳ xuống, cô cũng yên lặng quỳ xuống.
Bà lão cầu
khẩn kéo dài trong một thời gian ngắn, rồi bắt một nắm trái cây và gạo kê ném
vào trong đống lửa, sau đó từ bên eo của mình rút ra một thanh đao màu nâu
xanh, giơ lên cao trên đỉnh đầu.
Cây đao này
toàn thân phát sáng, trơn bóng rọi người. Mộc Thanh trong nháy mắt có ảo giác,
cho rằng đó là một thanh đao bằng sắt. Nhưng rất nhanh cô cũng biết là mình
đoán sai rồi, đây không phải là thép, đây là một thanh đao dùng ngọc thạch mài
chế ra.
Ly Mang từ
trong đám người đứng dậy đi về phía đống lửa, đến trước mặt bà lão, hắn quỳ xuống
hai tay nhận lấy ngọc đao, sau đó đến đó trước mặt con nai khổng lồ. Kèm theo một
tiếng kêu thê lương của nai, đao trên tay hắn đã đâm thật sâu vào cổ con nai,
sau đó hắn rút đao ra, một đường máu đỏ sậm phun cao tung tóe ra ngoài, ánh lửa
chiếu đến, nhìn giống như là một đường màu hồng lưu động.
Tiếng rên rỉ
của nai rất nhanh đã bị tiếng hoan hô vang lên bốn phía che mất. Máu nai được hứng
vào bên trong cái bình gốm cực lớn, bà lão giống như ngày đó cho Mộc Thanh uống
thuốc, đem tay mình đưa vào quấy rồi cầu khẩn một phen.
Ly Mang đang
cầm bình máu tươi này, đến trước mặt thủ lĩnh. Thủ lĩnh uống một ngụm, Ly Mang
chính mình cũng uống một hớp, sau đó theo thứ tự đi xuống, từng người quỳ có thể
uống đến một ngụm máu tươi từ trong thân thể con nai mới vừa rồi.
Mộc Thanh quỳ
gối trong đám người, ánh mắt theo thân ảnh Ly Mang từ từ di động. Sau đó ánh mắt
của cô dừng lại, cô nhìn thấy Dĩ Gia.
Thời điểm Ly
Mang đem máu nai đưa tới trước mặt Dĩ Gia, trên mặt Dĩ Gia lộ ra tia bất mãn mà
cười, nhẹ nhàng hớp một ngụm, tiếp theo ánh mắt của hắn xuyên qua đám người,
nhìn về phía Mộc Thanh.
Mộc Thanh đã
có thể kết luận rồi, Dĩ Gia chính là người lấy đi quần lót của mình. Bởi vì
trong ánh mắt hắn quăng tới tràn đầy ranh mãnh, hoặc là nói có vui vẻ khi khiêu
khích.
Ly Mang dường
như cũng cảm thấy có cái gì khác thường, nên quay đầu cực kì nhanh nhìn về phía
Mộc Thanh.
Mộc Thanh đã
sớm thu hồi ánh mắt. Giờ phút này chẳng qua là mặt kéo căng, không chút biểu
tình liền nhìn chăm chú vào con nai đang nằm trên mặt đất trước mặt cô.
Nó sắp chết,
chỉ còn khẽ co quắp, một đôi mắt tròn trịa phảng phất đang cùng cô nhìn nhau.
Cuối cùng Ly
Mang đã tới bên cạnh cô.
Bên người cô
Na Đóa, Do Do và những người khác cũng mặt đầy thành kính mà uống một hớp máu
nai. Đến phiên cô, Ly Mang đem cái bình gốm đưa đến trước mặt cô.
Cô do dự,
giương mắt nhìn Ly Mang. Trên người của hắn bị máu nai phun tung toé, xem giống
như là mấy đóa hoa đang nở.
Ánh mắt Ly
Mang nhìn xuống cô, trong mắt mang theo một tia ôn hòa vui vẻ không dễ thấy.
Mộc Thanh
hít vào một hơi thật dài, đưa tới khẽ liếm một ngụm.
Máu nai vẫn ấm
áp, mang theo một mùi vị nồng đậm máu tanh.

