Lão bà điêu ngoa của trẫm - Chương 100 - 105
Chương
100: Không Bằng Trở Lại (1)
“Không sai!”
Nàng gật đầu, không dám ngẩng lên nhìn vào khuôn mặt của hắn, không phải nàng sợ
mà bởi vì… nhìn thấy ánh mắt đáng thương này nàng sẽ mềm lòng, từ cổ chí kim,
nam tử thân là quân vương đều cùng một dạng giống nhau, huống chi sau kinh nghiệm
chuyện này, làm cho nàng càng thêm thấy rõ nam nhân càng có quyền thế thì càng
không để mọi người vào mắt.
“Thả ta đi,
có lẽ sự gặp mặt hiện tại của chúng ta chẳng qua là một đoạn nhạc đệm nho nhỏ
do trời cao an bài, chàng cứ nghĩ như vậy để nhớ lại là tốt lắm rồi.”
Bên trong
phòng bỗng nhiên chìm vào trầm mặc, Mộ Cẩm Cẩm cũng không có ngẩng mặt lên nhìn
hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng cùng đau đớn toát ra từ đáy lòng hắn,
thời gian không biết qua bao lâu, bên tai truyền đến một tiếng thở dài bất đắc
dĩ của hắn.
“Được rồi, nếu
như đó là kết quả mà nàng mong muốn, như vậy ta… Thành toàn cho nàng!”
Sau khi nghe
được bốn chữ cuối cùng từ trong miệng hắn nói ra, Cẩm Cẩm cảm thấy trái tim
thoáng buộc chặt lại, đau quá! Cái loại đau đớn này sắp làm cho nàng không có
cách nào hô hấp được!
Hắn nói muốn
thành toàn cho nàng, ý nghĩa hẳn là hắn muốn vứt bỏ nàng, tại sao chính tai
nghe được sự thật này, lại khiến cho nàng không cách nào tiếp nhận được, cả người
từ trong ra ngoài đều cảm nhận được một cỗ lạnh buốt xưa nay chưa từng có?
Nhưng… Kết
quả như thế không phải đều là do nàng liều chết muốn có được ư, rốt cục tại thời
điểm hắn chịu thỏa hiệp trước mặt nàng, nàng thế nhưng… Lại cảm thấy mê man!
Hừ! Có cái
gì đặc biệt hơn người, làm như Mộ Cẩm Cẩm ta nghĩ muốn xuất cung, muốn rời khỏi
bên người lão công đại suất ca tất cả đều là giả vờ cho hắn nhìn hay sao?
Đem theo một
bọc hành lý nhỏ, Mộ Cẩm Cẩm mang theo thị nữ Thu Nguyệt đã cải nam trang nện bước
khoan thai chuyển động trên khắp phố lớn ngõ nhỏ trong kinh thành.
Bởi vì ra đi
trong cơn tức giận, cho nên đống ngân phiếu kia cứ nhiên bị nàng quên lãng ở Cẩm
Tú cung, bất quá… Nàng tùy tiện đem một ít trâm ngọc, trân châu trong đống đồ
trang sức đến tiệm cầm đồ, tiểu sư phụ trong đó cũng rất hào phóng cho nàng một
khoản ngân lượng cũng không nhỏ. Thật không có nhìn ra a, mấy viên trân châu
trên đồ trang sức đeo tay này lại đáng giá như vậy.
Không chỉ
như vậy, chủ quán khách sạn nàng đến còn nhường cho nàng một gian phòng khách
thượng đẳng để ở, mà giá tiền thì chỉ có mỗi ngày một lượng bạc, còn đảm bảo
cơm ngày ba bữa, có gà có cá có thịt thịnh soạn không chê vào đâu được.
Trừ những việc
đó ra, mỗi khi nàng ra đường du ngoạn, cũng gặp được không ít những người bất đồng
hảo tâm (Không quen biết mà có lòng tốt
giúp đỡ người khác). Hoàng thành từ trên xuống dưới, cũng là một nơi phồn
vinh thịnh vượng.
Chương
101: Không Bằng Trở Lại (2)
Không nghĩ tới
hoàng triều Dạ Sát so với trong trí tưởng tượng của nàng lại giàu có như vậy,
hơn nữa dân chúng nơi nơi cũng đều là những người lương thiện, tên khốn Tây Môn
Liệt Phong trước kia còn hù dọa nàng nói cái gì mà bên ngoài lòng người hiểm
ác, hừ! Trải qua mấy ngày cải trang vi hành, quả nhiên chứng minh lời tên tiểu
tử kia đều là dối gạt nàng.
“Tiểu… Ách,
công tử a, hai người chúng ta đã xuất cung hơn mười ngày, chẳng lẽ người thật
không có ý định muốn trở lại hoàng cung nữa sao?” Thu Nguyệt trên người mặc một
bộ tiểu thư đồng đi theo sau mông Mộ Cẩm Cẩm hỏi.
“Thế giới
bên ngoài tốt đẹp như vậy, ta sao phải đi về cái địa phương quỷ quái chèn ép chết
ngươi kia a, huống chi…” Cẩm Cẩm đột nhiên dừng bước lại: “Em thích lưu lại
trong cung tiếp tục làm một tiểu cung nữ ư, vô luận nhìn thấy bất kỳ người nào
có thân phận cao hơn chủ tử em cũng phải quỳ lạy liên hồi sao?”
“Làm… Dĩ
nhiên không phải là rất thích, bất quá cuộc sống trong cung cũng tốt hơn chúng
ta ở bên ngoài ngày ngày đi tới đi lui, hiện tại chúng ta còn có thể bán trang
sức vòng đeo tay lấy chút tiền, nhưng chờ đến một ngày nào đó tiền từ bán của cải
cũng tiêu hết, đến lúc đó…”
“Điểm này em
không cần lo lắng nữa.” Cẩm Cẩm cầm lấy cây quạt tre gõ nhẹ lên trán của Thu
Nguyệt một cái: “Mấy ngày qua ta ở kinh thành đi tới đi lui, đột nhiên phát hiện
làm ăn ở nơi này rất tốt, ta đang mưu tính qua ít ngày nữa sẽ đầu tư buôn bán
trong kinh thành…”
“Tiểu thư,
chúng ta là thân nữ nhi, làm sao có thể xuất đầu lộ diện?”
“Thân nữ nhi
thì sao? Ai quy định người làm được đại sự nhất định phải là những xú nam nhân
kia?” Phát hiện tâm tình của mình có chút quá khích, Mộ Cẩm Cẩm nhẹ ho khan vài
tiếng làm bộ chững chạc: “Có câu nói được lời hay không nhất thiết phải là tài
tử, thức ăn tại mồm, hôm nay ta không còn là hoàng hậu nương nương cao cao tại
thượng, dĩ nhiên muốn vì tương lai của mình mà nghĩ ra một số kế hoạch…”
Đang trong
thời điểm Mộ Cẩm Cẩm muốn tâm tình kể chuyện nhân sinh lý tưởng đời người, trước
mắt đột nhiên xuất hiện mấy nam tử hán thân hình cao lớn, một trong số những
người đó còn đứng lại đánh giá nàng một phen, Mộ Cẩm Cẩm bị mấy đại nam nhân
này làm cho không hiểu ra làm sao.
“Này! Người
nhìn cái rắm gì vậy?”
Đối phương
không để ý đến lời của nàng, quay đầu lại, mọi người đồng loạt nhìn về phía một
nam tử bạch y (nam nhân mặc áo trắng) đang đi tới: “Thiếu gia, ngài xác định
đây chính là người ngài muốn tìm sao?”
Mộ Cẩm Cẩm
nhìn theo tầm mắt mọi người, chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi vóc người thon gầy vẻ
mặt mê đắm nhếch môi hướng Mộ Cẩm Cẩm mỉm cười, nụ cười mập mờ ám muội này làm
cho toàn thân Mộ Cẩm Cẩm nổi lên một tầng da gà.
Chương
102: Không Bằng Trở Lại (3)
“Vị tiểu ca
này, tại hạ tên là Tô Nhân Phàm, là một trong Tô Thiên Tả Nhị tứ đại công tử nổi
tiếng trong kinh thành, vài ngày trước ở quán trọ Duyệt Lai vô tình nhìn thấy
tiểu ca một lần, phát hiện thấy từng hành động nhấc chân giơ tay của tiểu ca cực
kỳ giống một vị bằng hữu cũ đã qua đời của tại hạ… Chỉ tiếc…”
Nói tới đây,
bạch y nam từ còn lộ ra vẻ mặt như đưa đám: “Vị bằng hữu cũ kia sinh mệnh ngắn
ngủi, cho nên…”
“Này! Ngươi
rốt cuộc muốn làm gì? Ta và ngươi có quen biết sao? Cho dù bộ dáng ta có
giống vị bằng hữu gì gì kia của ngươi, thì ngươi muốn làm gì ta?” Ánh mắt nam
nhân này nhìn nàng thật không có ý tốt, khiến cho nàng cảm thấy lông gà lông vịt
nổi hết cả lên.
“Tiểu ca…” Đối phương vừa muốn đưa tay chạm vào nàng, Cẩm
Cẩm lập tức tránh người qua một bên.
“Này tên kia! Thiếu gia nhà ta nhìn trúng ngươi là muốn cất
nhắc ngươi, tên tiểu tử thối nhà ngươi không nên rượu mời không uống lại thích
uống rượt phạt, có thể trở thành nam nhân bên cạnh thiếu gia nhà ta, tiểu tử thối,
đây chính là do phúc phận ngươi đã tu được từ kiếp trước…”
“Làm nam nhân bên cạnh thiếu gia ngươi?” Cẩm Cẩm lập tức
lui lại ba bước lớn: “Đừng nói cho ta biết người này là đồng tính nha?” Là lạ!
Lần đầu tiên trong đời bị đùa giỡn, đối phương lại còn có loại ham mê khác người
này.
Nam tử được gọi là thiếu gia sắc mặt đột nhiên đông lạnh
lại: “Người đâu, đem vị tiểu ca này về phủ cho bổn thiểu gia, bổn thiểu gia có
đôi lời muốn trò chuyện riêng với hắn…”
“Buông tay ra… Này! Ta không phải nam nhân, buông tay ra,
bọn khốn khiếp kia…”
“Tiểu thư… Mau buông tiểu thư nhà…”
Đang trong lúc đôi bên giằng co, không biết từ chỗ nào đột
nhiên nhẩy ra một đám nam tử võ công cao cường, bọn họ giơ trường kiếm lên
nhanh chóng mà gọn gàng đem mấy tên đại hán muốn hành hung người kia đánh ngã hết
xuống đất.
“Oa! Võ công thật là lợi hại nha, vị đại ca này, mau nói
cho ta biết quyền pháp huynh vừa ra tay là loại quyền pháp gì vậy? Còn có vị đại
ca kia nữa, cái chiêu huynh vừa giơ kiếm bay múa loạn xạ có tên là gì? Còn có…”
“Hoàng thượng giá lâm…”
Đang trong lúc Mộ Cẩm Cẩm không ngừng đuổi theo người ta
bát nháo hỏi han, một tiếng hô to, khiến cho dân chúng đi lại xung quanh đồng
loạt quỳ hết xuống, ngay cả đám người vừa đánh nhau rất lợi hại kia cũng quỳ xuống
theo.
Trong lòng Cẩm Cẩm giật mình, hoàng thượng tới?
Tiếp theo, nàng nhìn thấy tám thái giám dẫn đầu đi trước
một cỗ kiệu trang trí hết sức xa hoa từ nơi xa đi tới, nam tử ngồi trong kiệu…
Không phải Tây Môn Liệt Phong thì còn ai vào đây?
Gương mặt tuấn tú khiến cho người ta đã nhìn qua thì
không thể quên được, mày rậm anh tuấn khẽ giơ lên, cái mũi cao ngạo nghễ như ngọn
núi cùng đôi môi xinh đẹp gợi cảm, không nghĩ tới nhiều ngày không thấy, tiểu tử
này cả người đều phát ra hơi thở chết tiệt mê người làm cho tim nàng đập nhanh
không ngừng.
Chương 103: Không Bằng Trở Lại (4)
Vốn đã đẹp trai đến chết người, hơn nữa hắn còn là hoàng
đế đại nhân cao cao tại thượng, nam tử ưu tú như vậy, khó trách những nữ nhân
kia đối với hắn khăng khăng một lòng như thế.
Không đợi cỗ kiệu Tây Môn Liệt Phong đi tới chỗ mình, Mộ
Cẩm Cẩm liền chuẩn bị chuồn đi mất, nhưng nàng mới vừa xoay người, mấy tên thị
vệ mặc áo giáp, nhìn từ đầu tới đuôi cũng đến mấy trăm người, bọn họ dàn đứng
thành hai hàng dài, khí thế ngút trời, uy phong lẫm liệt, cho dù ai nhìn qua,
cũng sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi.
Nàng vốn định nhấc chân bỏ chạy lấy người, nhưng khi chân
của nàng mời vừa nhón lên nửa bước thì đám người trước mặt đột nhiên quỳ hết xuống
đất hô to: “Hoàng hậu nương nương thiên thiên tuế.”
Mộ Cẩm Cẩm bị tràng diện này làm cho sợ đến lùi lại vài
bước, “Phanh!” Phía sau lưng của nàng đụng mạnh vào cỗ kiệu đã đi tới.
“Này này! Ai là hoàng hậu nương nương a, các người nhận lầm
người rồi, tránh ra! Mau tránh ra…”
“Cẩm Nhi…”
Tiếng nói trầm thấp từ tính truyền đến từ phía sau nàng,
Tây Môn Liệt Phong ngồi ở trong kiệu ưu nhã sải bước đôi chân dài đi tới trước
mặt nàng: “Vẫn còn tức giận trẫm sao?”
Mộ Cẩm Cẩm tức giận dùng cây quạt trong tay đập lên đầu hắn:
“Tây Môn Liệt Phong, ngươi rốt cuộc là có ý gì, ban đầu mọi người chúng ta
không phải đều đã nói rõ rồi ư, từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt, ngươi đi đường
dương quan của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta, nhưng hiện tại…”
Cánh tay nàng vung lên chỉ chỉ đám thị vệ đang quỳ trên mặt
đất: “Cái này là cái gì? Phô trương dọa người a?”
“Trẫm khi nào nói muốn ân đoạn nghĩa tuyệt với nàng?” Hắn
nghiêng người dâng lên một nụ cười mê hoặc: “Trẫm chẳng qua là đáp ứng để nàng
xuất cung, còn chưa có nói qua cái gì mà ân đoạn nghĩa tuyệt như vậy nha.”
“Có cái gì khác nhau sao?” Mộ Cẩm Cẩm bị nụ cười tự tin
trên mặt hắn làm cho toàn thân không được tự nhiên, người này lại muốn giở quỷ
kế gì đây?
“Đương nhiên là có khác nhau.” Hắn tiện tay đem cái mũ trên
đầu nàng dỡ ra, một đầu tóc đen nhánh như thác nước đổ xuống, bàn tay to không
kìm chế được vươn ra, hắn vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng vuốt vuốt cái trán ấm áp của
nàng, mười mấy ngày không gặp, hắn bị một người ném ở lại trong cung hứng chịu
hết mọi nỗi khổ tương tư.
Mộ Cẩm Cẩm không giải thích được nhìn chằm chằm vào khuôn
mặt nhu tình như nước của hắn, hành động khẽ vuốt này, cảm giác được thương yêu
này đã lâu nàng không được cảm thụ qua, kể từ sau khi xuất cung, mỗi đêm khuya
khi yên lặng một mình cũng đều suy nghĩ đến hắn, nhưng sau khi tỉnh lại, mới biết
mình bởi vì tùy hứng mà rời bỏ nam nhân mình yêu.
Chương 104: Không Bằng Trở Lại (5)
“Cẩm Nhi, trẫm biết vì sự hồ đồ nhất thời của mình mà đem
nàng nhốt vào lãnh cung chịu không ít ủy khuất, thậm chí trong cơn tức giận trẫm
còn nói ra những lời ngu xuẩn muốn chém đầu nàng, nàng tức giận, là chuyện trẫm
dự liệu được, cho nên lúc nàng nói muốn xuất cung, trẫm không có nhiều lời ngăn
cản, kể từ sau khi nàng rời cung đi, trẫm đa đem tất cả phi tần trong hậu cung
đuổi về nhà…”
Nói tới đây, hắn nhìn thấy được rõ ràng một tia kinh ngạc
trên gương mặt nàng: “Cẩm Nhi…” Hắn cưng chiều nhéo khuôn mặt non nớt của nàng:
“Nàng nói đúng, nếu như muốn quan tâm một người, nên để cho người đó có cảm
giác an toàn tuyệt đối, trẫm biết nàng không muốn ở lại bên cạnh trẫm vì lo lắng
một ngày nào đó trẫm sẽ thay lòng đổi dạ, cho nên nàng mới băn khoăn bỏ đi, trẫm
quyết định cho nàng một lý do chân chính an tâm, những phi tần kia ở lại bên cạnh
trẫm cũng không nhận được bất kỳ hạnh phúc nào, cho nên không bằng đem các nàng
đồng loạt đưa về quê hương với gia đình để tìm kiếm một vị hôn phu tốt nhất cho
bọn họ…”
“Ngươi…” Mộ Cẩm Cẩm khiếp sợ. trời ạ! Hắn điên rồi sao?
Trong hậu cung nữ nhân tươi trẻ xinh đẹp kiều mị như vậy, hắn lại đem các nàng…
Hỏng mất! Nàng cảm giác mình nhanh tiêu đời! Nam nhân này
làm sao có thể vì nàng làm ra quyết định kinh hãi thế tục như thế này?
“Ban đầu trẫm đáp ứng để nàng xuất cung, mục đích là muốn
cho nàng ra ngoài giải sầu, giải buồn, thuận tiện bớt giận, vì an toàn của nàng
trẫm còn đặc biệt sắp xếp các cao thủ đại nội võ công cao cường tới bảo vệ
nàng…”
“Ngươi nói cái gì? Cao thủ đại nội?” Mộ Cẩm Cẩm bị làm
cho hồ đồ.
“Nếu không nàng cho rằng một cây trâm nho nhỏ có thể tùy
tiện bán được với giá trên trời sao? Còn có gian quán trọ kia, người ta tại sao
lại muốn đem gian phòng tốt nhất để lại cho nàng ở? Tại sao mỗi ngày còn đưa đồ
ăn thức uống miễn phí cho nàng, khi nàng gặp nguy hiểm, tại sao lại có thể đột
nhiên xuất hiện một đám người tới cứu cái mạng nhỏ của nàng…”
“Ngươi nói là… Tất cả đều do ngươi an bài?” Mộ Cẩm Cẩm đột
nhiên cảm giác trời rung đất chuyển, mấy ngày vừa qua tiêu dao tự tại, toàn bộ
đều do hắn ở dau lưng giở trò quỷ.
Đối mặt với chất vấn của nàng, Tây Môn Liệt Phong chẳng
qua là nhẹ nhàng cười một tiếng: “Bởi vì trẫm không muốn nàng gặp phải bất kỳ một
việc ngoài ý muốn nào a…”
“Hừ! Nói đi nói lại, Mộ Cẩm Cẩm ta bất quá chính là một
con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, tự cho là rất cao ngạo rời đi hoàng cung
có thể độc lập sinh tồn, nhưng kết quả lại như vậy, tất cả đều nằm trong kế hoạch
của ngươi…” Thật là nghìn nghìn vạn vạn không cam lòng, nàng cảm giác mình giống
như Tôn Ngộ Không trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của Phật Như Lai, thật buồn
bực.
Chương 105: Không Bằng Trở Lại (6)
“Cẩm Nhi…” Hắn đem nàng kéo vào trong ngực của mình: “Chẳng
lẽ nàng cứ định tức giận cho đến khi tóc chúng ta bạc trắng hết, hàm răng rụng
đầy đất mới cam tâm sao? Cho dù trẫm van xin nàng, trẫm vì nàng phế đi tam cung
lục viện, chém đầu cha con họ Chu, thanh trừ đám quan tham kết bè kết đảng
trong triều chống lại nàng, nàng cũng không cho trẫm thêm một lần cơ hội sao?”
Bị hắn ôm vào trong ngực Mộ Cẩm Cẩm không nhịn được ngẩng
khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Ngươi chém Chu Bách Xuyên cùng Chu Liên Nguyệt?” Mặc
dù nàng chán ghét hai người kia, tuy nhiên cho tới bây giờ cũng chưa từng có ý
nghĩ muốn bọn họ chết.
“Chu Bách Xuyên thân là tể tướng đương triều, chẳng những
tham ô nhận hối lộ, hơn nữa còn kết bè phái với một đám phản nghịch triều đình
lập lên một triều đình nhỏ, cái lão gia hỏa này mơ ước một ngày kia có thể tự
mình xưng đế, mà Chu Liên Nguyệt ở trong hậu cung đối xử tàn nhẫn với hạ nhân,
trẫm tra ra nàng đã hại chết chín mạng người, đối với nữ nhân như vậy, chẳng lẽ
trẫm còn muốn lưu nàng lại nhân gian tiếp tục làm loạn sao?”
Gương mặt tuấn tú của hắn tỏa ra vài phần băng lạnh, một
Tây Môn Liệt Phong lãnh khốc như vậy khiến cho lòng người không khỏi sinh ra vô
số sợ hãi, mặc dù hắn mới được hai mươi bốn tuổi, nhưng Mộ Cẩm Cẩm không cách
nào phủ nhận, khi nam nhân này xử lý chuyện triều chính vĩnh viễn luôn tỏ ra tỉnh
táo cùng cơ trí khiến cho người ta cảm thấy vô cùng tín phục.
Mình đang ở cổ đại, nhưng lại được một quân vương anh
minh thần võ này yêu mến, thậm chí vì nàng, hắn phế tam cung lục viện, giết nịnh
thần, giết ác phi, dù có là lòng dạ sắc đá cũng sẽ bị loại cưng chiều bá đạo
này làm cho tâm động.
Tây Môn Liệt Phong yêu nàng, trừ bỏ thân phận cùng lập
trường kia, lấy góc độ một nữ nhân nhìn nam nhân, nàng biết hắn là rất yêu
thương nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vùi thật sâu vào trong ngực hắn, nàng
đem sức nặng trên thân thể hoàn toàn trút xuống trên người của hắn, tham lam hấp
thụ lấy hơi thở đã từng quen thuộc phát ra trên người hắn, một mùi vị khiến
nàng rung động, nàng biết - cuộc đời này, mình sẽ không chạy trốn người nam
nhân vừa bá đạo vừa nhu tình này nữa.
“Liệt Phong, có lẽ cho tới bây giờ chàng cũng không biết,
kể từ khi rời khỏi hoàng cung, ta cũng vẫn giống như trước kia mỗi ngày đều nhớ
đến chàng.”
Mấy câu nói rầu rĩ truyền tới từ trước ngực của hắn, Tây
Môn Liệt Phong cũng không có nói thêm câu nào, hắn chẳng qua là càng dùng sức
đem nàng ôm chặt trong ngực của mình.
Trên con đường thật dài, dân chúng hai bên bị cảnh tượng
này làm cho cảm động đồng loạt hoan hô.
Thu Nguyệt cũng bị làm cho cảm động đến nước mắt ngắn
dài, thái giám Tiểu Đức Tử thì len lén toét miệng lên, mà Tô Nhân Phàm bị đánh
đến miệng chảy cả máu thì kinh ngạc chằm chằm nhìn người đã bị hắn nhắm trúng
kia, hơn nữa còn tưởng lầm một cô gái tuyệt sắc thành nam nhân… trời ạ! Hắn rốt
cuộc chọc tới hạng nhân vật gì a?
Kết sau đó, hoàng thượng mang theo hoàng hậu của mình bãi
giá hồi cung, cả kinh thành cùng rối rít tán dương gia thoại truyền kỳ lãng mạn
này…
HẾT

