Mắt trái - Chương 32
CHƯƠNG
32
Lúc sắp chạng vạng, cuối cùng anh đã lái xe đến nơi.
“Xuống thôi”, anh quay sang người ngồi bên ghế phụ,
dịu dàng đưa tay ra.
Đây là lần đầu anh trốn làm.
Chuyện hôm nay, anh và cô đều không thể bình tĩnh chờ
đến khi tan sở được.
Thế là anh đưa cô ra ngoài.
Nắm tay anh, Diệu Diệu cũng xuống xe.
Xe đi được hai, ba tiếng đồng hồ đã đến bãi câu cá nổi
tiếng.
Gió biển thổi đến, phớt qua gương mặt vẫn còn chút
hoảng loạn của cô, thổi tung mái tóc, chiếc váy dài màu đen và cả áo sơ mi nam
rộng thùng thình, thổi qua hai ống tay áo xắn cao của cô, khí chất vốn dĩ tuyệt
đẹp trong gió biển lại mang tới ảo giác không nhuốm bụi trần.
Có một kiểu phụ nữ, vẻ ngoài đỏ rực kiêu sa, nhưng
khi bỏ bớt lớp ngụy trang bên ngoài, bên trong thực sự là trong sáng, dịu dàng
và ngọt ngào.
Anh im lặng nhìn cô, ánh mắt bị thu hút rất lâu.
“Đỡ hơn chưa?”, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô,
xoay người cô lại, dịu dàng ôm vào lòng.
Diệu Diệu vẫn đờ đẫn.
Từ công ty ra, anh giúp cô rửa mặt, rồi mặc áo sơ mi
mới của anh cho cô, cô vẫn giữ trạng thái tinh thần ngơ ngẩn đó.
“Đừng”, Diệu Diệu theo bản năng, lắc đầu.
Người kia dù thế nào cũng là bố dượng anh, là bố ruột
của Bạch Lập Nhân, cô không muốn làm to chuyện.
Không muốn làm họ khó xử.
Hơn nữa lúc anh đến kịp, cô cũng chưa bị xâm hại thực
sự, cho dù báo cảnh sát thì kết cuộc chẳng qua cũng chỉ đến đó mà thôi.
Anh vuốt tóc cô, “Anh đã đặt hai phòng, tối nay
chúng ta ở lại đây nhé”.
Anh có sự chu đáo của anh, tình hình này anh không
yên tâm đưa cô về nhà.
“Nghe nói chỗ này trước đây có sương mù dày đặc, nên
được gọi là Vụ Thành.” Biết rõ cô không lắng nghe lời mình nói, anh vẫn dịu
dàng, “Sáng mai dậy sớm một chút, chúng ta cùng đi xem mặt trời mọc nhé”.
Anh nắm tay cô, chậm rãi hướng ra bãi cát, “Hải sản ở
đây rất ngon, chúng ta ra bãi cát ngồi một chút, bảy tám giờ tối khi du khách vắng
bớt, chúng ta sẽ đi ăn nhé”.
Cô gật đầu, hai người cùng ngồi xuống một tảng đá
to.
Trước mắt là những con thuyền ngoài khơi xa, những
dãy núi chập chùng, biển xanh trải rộng, bãi cát mịn màng, những cơn sóng xô bờ.
Trên bãi cát, những tán dù to nhiều màu sắc trở
thành tiêu điểm thu hút, rất nhiều trẻ em mặc quần bơi, mang theo phao bơi, ván
trượt, dưới sự chỉ dẫn của phụ huynh, tự do đùa giỡn, hò hét vui vẻ.
Còn anh, vẫn ôm vai cô, như lời an ủi thầm lặng,
không rời nửa bước.
Cứ thế, hai người đều lặng im, mặc cho mặt trời từ
đường chân trời dần dần chìm xuống đại dương.
Ánh nắng nhòa nhạt, trong sáng, đẹp đẽ.
Họ ngồi trên tảng đá, lặng nhìn biển khơi.
Tâm trạng họ theo tiếng sóng vỗ, dần bình thản, gần
nhau lại.
“Thật tiếc là không mang theo máy ảnh”, anh cười, cảm
thán, “Nhưng phong cảnh đẹp nhất là ở trong mắt chúng ta chứ không phải trên những
tấm hình”.
Rất lâu rồi, trong lòng chưa có cảm giác bình yên thế
này.
Tĩnh lặng đến mức anh cảm thấy, thiên trường địa cửu
như vậy cũng chưa chắc là không thể.
Chân trời góc bể không nằm ở một góc nào đó trên
trái đất, mà là trong tim chúng ta.
Có lẽ, hôm nay nếu chịu đựng hơn nửa tiếng nữa, anh
mới thực sự hối hận.
Không kìm được, anh lại ôm cô chặt thêm, để cho cô cảm
giác rằng chắc chắn đã an toàn.
Còn về chuyện hôm nay, cả đời này, anh cũng sẽ không
nhắc lại, nhớ lại.
Vì cảm giác tức ngực ấy, anh không dễ chịu hơn cô
chút nào.
Anh hiểu, có lẽ không biết bắt đầu từ bao giờ, anh
đã chìm đắm thật rồi.
“Dãy đá bên kia có thể bắt cua nhỏ đấy, chúng ta đi
nhé”, bỗng anh tinh nghịch kéo tay cô, hướng về dãy đá kia.
“Đừng mà, em sợ cua cắp lắm, em không to gan lắm
đâu”, nỗi sợ hãi cuối cùng bị trời xanh mây trắng xóa nhòa, cuối cùng cô cũng nở
nụ cười.
“Vậy để anh bắt cho em chơi”, anh xắn ống quần lên.
Lúc nhỏ anh chưa từng bắt cua, bắt còng, hái hoa cho
đám con gái chơi, vì anh luôn biết cho dù thời thơ ấu ấy quý giá biết bao thì
cũng sẽ có ngày, bọn họ cũng trưởng thành, trong mắt họ cuối cùng sẽ chỉ chú ý
tới những thứ tầm thường.
Đây là lần đầu, anh thật lòng mong muốn giản dị, chọc
cho một người cười mà thôi.
“Này, đừng mà anh”, cô theo sau anh.
Nhưng anh đã quyết chí ngồi xuống, nhanh tay nhanh mắt
chụp lấy một con cua nhỏ, nó hoảng loạn vùng vẫy trong tay anh.
“Coi chừng nó cắp anh đó, mau buông nó ra đi”, Diệu
Diệu vỗ vào tay anh, nụ cười càng nở rộ.
“Làm sao cắp anh được? Chúng ta bắt thêm mấy con, tối
nay nướng cua là được!”
“Anh tàn nhẫn quá, nhỏ thế này mà anh cũng ăn được hả?”
Anh nhướng mày.
“Có gì mà anh không ăn được? Cho dù là em, nướng lên
chiên lên xào lên, anh cũng ăn được hết!”
Biết rõ anh chỉ đùa chơi, không có ý đó, nhưng Diệu
Diệu vẫn nóng rực người.
“Tiết Khiêm Quân, anh đúng là háo sắc!”, cô ngồi xổm
xuống, vơ lấy một nắm cát ném về phía anh.
Cát nóng ấm theo cổ anh, chui tọt vào áo pull của
anh.
Anh nhảy nhổm lên, không khách sáo cũng chụp một nắm
cát ném cô, “Em nghĩ bậy kìa!”.
Diệu Diệu giật mình, vội vàng né tránh.
Trên bãi cát lốm đốm ánh sao, in rõ bóng đôi tình
nhân thân mật đang chạy đuổi nhau.
Trong màn đêm, bên bờ biển mờ sương, không khí tràn
ngập mùi vị ẩm ướt, nồng nàn của biển.
Anh tóm được cô, hai người cùng lăn ra bãi cát.
Mặt cô đỏ bừng, mặc cho anh từ từ chống người ngồi dậy,
mặc cho anh dần dần áp sát cô, mặc cho anh cúi xuống, đôi môi mỏng áp lên đôi
môi đỏ của cô, mặc cho anh luồn đầu lưỡi nóng ấm vào miệng cô, nuốt mất hơi thở
của cô.
Trên bãi cát, hai người như một đôi cá hôn nhau đến
không thể tách rời, ngay cả tóc của anh và cô đều toát ra hương vị nồng nàn của
biển.
Giữa những ngón tay siết vào nhau, con cua nhỏ trong
lòng bàn tay anh len lén bò đi... Thời gian, như ngừng lại lúc này.
Chỉ là, cảnh đêm nay, mãi mãi chỉ có thể viết vào
trong ký ức.

