Mắt trái - Chương 11 - 12
CHƯƠNG
11
Mười ba tháng Bảy âm lịch, là sinh nhật Diệu Diệu.
A Vu làm xong nhiệm vụ, thừa lúc bà Diệu không để ý,
đã chuồn ra, muốn tìm chị để chơi cùng.
Tháng Bảy mỗi năm, đất trời u ám, là ngày đám ma quỷ
cảm thấy vui vẻ, thoải mái nhất.
A Vu không đi tìm chị ngay mà ngược lại đùa giỡn khắp
nơi, đi mãi đi mãi, nó lạc đường, đến vườn tình nhân.
Chỉ thấy rất nhiều cặp tình nhân ở bên nhau, môi kề
môi, A Vu bay qua bay lại trước mặt họ, dù làm bao nhiêu mặt hề cũng đều phải
thừa nhận rằng họ hoàn toàn không nhìn thấy nó.
Đương nhiên, bà Diệu là vì có khả năng thông linh
nên mới cảm nhận được nó, còn chị có một bí mật, đó chính là mắt trái của chị
khác với người thường, có thể nhìn thấy ma quỷ.
A Vu nhảy nhót, mệt rồi, cũng chán rồi. Nó là hồn ma
không thể đầu thai, bà Diệu thông qua Câu hồn đại pháp trong Mao Sơn Thuật mới
có thể khiến hồn phách của nó nhập thành công vào vật thể, để sống được trên thế
gian.
Chỉ là, nó rất cô đơn, vì nó không tìm thấy bạn để
chơi cùng.
Từ khi chị đi học, cơ bản là nó ngủ suốt ngày đêm,
chỉ khi bà Diệu cần, mới đọc thần chú gọi nó dậy.
A Vu rất ngoan, luôn nghe theo lệnh, tuyệt đối không
cò kè trả giá, nhưng chuyện mà bà Diệu nhận lời nó lại mãi chưa thấy làm.
Nhìn mọi người đều có người chơi chung, A Vu thấy rất
đau buồn.
Nó cũng muốn tìm vợ thật nhanh, để bầu bạn cùng nó.
Bỗng, A Vu cảm thấy từ trường xung quanh rất dị thường,
nó nhìn sang, bên khu vực hồ gần trường, phát ra âm khí màu đen rất lớn.
Có đồng loại! Có đồng loại!
Cũng là một âm hồn không đầu thai được!
A Vu vô cùng hưng phấn bay nhanh tới đó.
Nhưng, đến nơi rồi, nó rất thất vọng.
Chỉ thấy bên hồ là một cô gái trẻ, trông có vẻ cùng
tuổi với chị, không hề “xứng” với nó.
Nửa mặt của cô gái rất xinh đẹp, A Vu chớp mắt, thật
mong cô ấy có thể thu nhỏ lại, để nó đưa về nhà.
Cũng cảm nhận được “đồng loại”, cô gái quay đầu,
nhìn rõ “người” tới.
A Vu rụt đầu lại, lấy hết can đảm, đang định tới
chào hỏi, tiện thể hỏi cô ấy có thể thu nhỏ lại không.
Bỗng, đôi mắt cô gái kia trở nên rất to, đồng tử dài
hẹp bỗng nứt toác, trắng đen cực kỳ rõ ràng, cứ như muốn lồi ra, vết nứt chảy
máu từ khóe môi tới tận mang tai, gương mặt trắng bệch trở nên giảo hoạt vô
cùng.
Hả.
“Á... ma!”, A Vu
sợ hãi, quay người chạy.
Là ác linh! Ác linh
tích tụ oán hận cực sâu, hung ác vô cùng!
Cô gái kia hít một
hơi thật sâu, A Vu càng chạy càng chậm, phía sau hình như có một luồng khí kéo
nó lại.
...
“Chị ơi, chị
ơi...”, A Vu bắt đầu kêu la thảm thiết.
...
A Vu hình như đang
khóc.
Diệu Diệu đã chuẩn
bị chăn gối, sắp ngủ thì thấy cả người sởn da gà.
Một cơn gió nhẹ thổi
qua, khiến cái chuông gió bên giường cô kêu “ding ding”.
Ninh Ninh đang bôi
kem dưỡng da, xong xuôi còn không quên nhấc chân lên thật cao, đạp ngay phải
cái bùa hộ thân mà bình thường Diệu Diệu ít đeo, treo lung tung. Cô nàng thưởng
thức đôi chân đẹp của mình, gần như tự so sánh mình với chị Hằng.
“Diệu Diệu, hôm nay
có phải sinh nhật cậu không?”, Hạ Thiên hỏi.
“Ừ”, Diệu Diệu tỏ
ra lơ đãng.
“Thật hả! Vậy tớ gọi
điện cho Hiểu Vũ, bảo cậu ấy hẹn hò về sớm, mấy bọn tớ khao cậu đi chỗ nào ăn một
bữa cho đã nhé!”, Hạ Thiên nói là làm, lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Hiểu
Vũ.
“Nếu đã muốn đi ăn
một bữa linh đình thì tất nhiên người càng đông càng vui, nhớ gọi cả phòng Tiểu
Vũ luôn nhé!”, mắt Ninh Ninh sáng lên, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, vội rút
chân ra khỏi cái bùa hộ thân, chồm đến, không quên nhấn mạnh chữ “cả phòng”.
Hạ Thiên lườm cô
nàng, nhưng nể mặt năm nay Ninh Ninh “rất sạch sẽ”, nên cũng không thèm so đo với
cái thói mê trai của cô nàng nữa.
“Chị, chị... có ma,
cứu với, A Vu sợ ma! A Vu sợ ma lắm!”
Diệu Diệu cứ loáng
thoáng nghe thấy tiếng khóc của A Vu.
Thậm chí cô còn có
thể cảm nhận được toàn thân A Vu ướt sũng ở bên bờ hồ của trường, bò lết, có một
bóng đen lừ lừ theo sau nó, muốn ăn tươi nuốt sống nó.
Ma lớn ăn ma nhỏ!
Cô căng thẳng.
Cô mới vào trường
đã nghe một câu chuyện, rằng ở ven hồ của trường từng có người chết.
Nhiều năm trước, từng
có một chị tự tử vì tình.
Vì linh hồn tự sát
mà chết, ở âm gian bị khinh bỉ nhất, thường xuyên “thê thảm”, không chỉ không đầu
thai được mà ngày ngày còn bị người ta phỉ nhổ, đánh đập, kiểu hồn ma này tích
tụ oán hận quá sâu, hễ có cơ hội là đào tẩu, chạy đến chỗ xảy ra chuyện, ăn
chút “đồ” để xả cơn giận dữ, đến khi bọn chúng lại bị đầu trâu mặt ngựa tới bắt
đi.
Bây giờ...
Bình thường cô chưa
từng đi lung tung, và cho dù phải đi đường vòng, cô cũng gắng tránh chỗ ven hồ
đó.
“Diệu Diệu, cậu đi
đâu, sắp đi ăn rồi mà!”, Hạ Thiên đứng sau vội hét lên.
Cô nàng đã gọi điện
thoại rồi!
“Hiểu Vũ, hôm nay
sinh nhật Diệu Diệu, mặc kệ đấy, cậu bảo bọn Tiểu Vĩ đi chung nhé!”, bên cạnh
có người ra sức nháy mắt với mình, Hạ Thiên đành hậm hực nói, “Dù sao đi nữa
cũng phải bảo Tiểu Vĩ nghĩ cách, gọi Bạch Lập Nhân theo luôn, có người đã nôn
nóng tới mức như sói muốn vồ cừu rồi đây!”.
Diệu Diệu nhát gan,
cũng như những cô gái khác, cứ thấy ma là nhũn cả chân.
A Vu lúc mới đến
nhà, cô sợ tới mức gần như không dám bước một bước ra khỏi phòng, nhưng bao năm
rồi, nó đã như em trai cô.
Diệu Diệu vừa cuống
quýt chạy tới hồ, vừa đeo bùa hộ thân mà ban nãy cô treo lung tung trong phòng,
chạy như bay.
Diệu Diệu sinh vào
tháng Bảy âm lịch, thuộc thể cực âm, vốn dễ mời gọi “vật”.
Lúc nhỏ cô còn ngốc
nghếch chưa phân biệt rõ, tại sao cứ tới tháng Bảy là xung quanh lại có rất nhiều
thứ bay lung tung khắp nơi.
Tới lúc lớn, cô mới
vỡ lẽ, hóa ra mình có một con mắt âm dương.
Con người quả nhiên
không biết thì sẽ là hạnh phúc.
Cô chạy tới ven hồ,
trông thấy A Vu đang hôn mê trên mặt đất.
Sau đó.
Phía sau A Vu, có một
linh hồn tà ác, đang há ngoác cái miệng ra...
Quả nhiên là ma dữ!
Ma cũng chia làm
hai loại, một là bay qua bay lại, chỉ đi xung quanh nhìn ngó mà thôi, loại kia
- hung dữ tới độ “ăn” được người!
Rõ ràng, bây giờ cô
đang gặp loại thứ hai, là loại cô sợ nhất.
“Thiên linh linh địa
linh linh, âm quy âm, dương quy dương, yêu quỷ thần ma mau biến đi!”, cô lẩm bẩm,
Diệu Diệu giơ cái bùa ra, cao giọng đọc thần chú.
Trong bùa hộ thân của
cô, mẹ đã thêm vào một lời nguyền rất mạnh, ma quỷ thông thường vốn không dám tới
gần.
Nói thế nào thì nhà
cô cũng làm nghề, cứ mắt thấy tai nghe thì cô cũng học được vài chiêu.
Lúc đó, một luồng
ánh sáng bay vút về phía cái miệng rộng của con ma kia, khiến con ma kinh hãi
lui lại mấy tấc.
Gương mặt xinh đẹp
của Diệu Diệu nở nụ cười.
Cạch cạch.
Chuyện lạ xảy ra.
Bùa hộ thân trong
tay cô như ánh đèn bị chập điện, ánh sáng đó cứ chớp tắt liên tục.
Sau đó, dần dần,
ánh sáng vụt tắt.
Xung quanh lại tối
đen như mực, tháng Bảy âm lịch, thời tiết nóng nực mà lại lạnh tới thấu xương.
Diệu Diệu há miệng
trợn mắt.
Trời ạ, chuyện gì
thế này! Còn cho người khác sống không! Bùa linh mà cũng bị chập mạch?!
“A Vu, mau tỉnh dậy
đi!”, Diệu Diệu ra sức lay gọi A Vu.
Nhưng toàn thân A
Vu đều là nước, lắc thế nào cũng không tỉnh.
Khi một vong linh
toàn thân đều là nước, thì có nghĩa là từ trường của nó rất yếu, yếu tới độ nếu
không bảo vệ kỹ thì sẽ biến mất.
Bóng ma vốn bị dọa
đến đứng đờ ra, vì ánh sáng kia vụt tắt, lại bắt đầu hứng chí hành động.
Chỉ thấy Diệu Diệu đang
cuống quýt gọi A Vu tỉnh lại, thì từ cái miệng rộng ngoác kinh dị kia phun ra một
luồng khí mạnh.
Diệu Diệu choáng
váng.
Một ảo giác bắt đầu
xuất hiện, như thể có vô số bóng ma lao tới chỗ cô, bọn yêu ma cười điên loạn,
vây quanh, âm thanh của gió giống như móng vuốt nhọn hoắt cào lên mặt cô.
Xung quanh da cô
phát ra luồng khí lạnh lẽo.
Cơ thể như mất đi sự
kiểm soát, Diệu Diệu ngã lăn ra đất.
Tay chân cô không
thể nhúc nhích, cô mở to mắt, mỗi lần hít thở đều thấy rất khó nhọc.
Bóng ma ấy bay lại,
đôi môi rỉ máu rộng ngoác tới tai, mở to, rít vào một hơi.
Diệu Diệu thấy cơ
thể đau nhức vô cùng, lục phủ ngũ tạng như bị ai đó cắn gặm vậy.
Bóng ma ấy “ăn” rất
thích thú, đã hít vào bụng hai phách trong tam hồn thất phách của cô.
Người có tính cách
thẳng thắn, hồn phách cũng rất sạch sẽ, mùi vị trong sạch ấy khiến âm hồn lưu
luyến mãi không thôi, thế là nó nổi máu tham, hai bàn tay khô cằn túm lấy Diệu
Diệu, kéo cô vào nơi vực sâu âm u.
Xung quanh, toàn là
mùi máu tanh tưởi.
Chợt, cơ thể A Vu từ
từ biến mất.
Rất tốt, cuối cùng
cô đã kéo dài thời gian thành công, mẹ đã phát hiện A Vu không ở nhà, bắt đầu gọi
hồn nó về.
Nhưng...
“Đường xuống suối
vàng, cách trở âm dương, cầu Nại Hà, độ vong hồn...”
Bỗng, một tiếng hát
văng vẳng vừa lạnh lẽo lại mê hoặc lòng người chợt bay vào tai Diệu Diệu, khiến
tâm phách cô dần dà rời khỏi cơ thể, rơi xuống như sắp ngã vào một thế giới
khác...
Ai tới cứu cô, ai tới
cứu cô?
Bạch Lập Nhân từ
thư viện đi ra.
Lúc nãy cậu nhận được
điện thoại từ bạn cùng phòng Tiểu Vĩ, nghe nói hôm nay là sinh nhật Liệu Diệu
Trăn, mọi người chuẩn bị tụ tập.
Nói thật là cậu thấy
rất vô vị, dù sao cậu và Liệu Diệu Trăn cũng không thân, và chẳng muốn thân.
Nhưng gần đây cậu
có một suy nghĩ, cần “sự ủng hộ” của Tiểu Vĩ, cũng cần sự “cổ vũ” của mấy cô
gái, đặc biệt là, cậu “nhắm trúng” Liệu Diệu Trăn rồi.
Bố mẹ Tiểu Vĩ đều
xuất thân từ địa chủ, tiền xài bao nhiêu cũng không hết, chỉ biết để dành trong
ngân hàng. Mà không thể phủ nhận là Liệu Diệu Trăn thực sự quá xinh đẹp, có thể
dễ dàng khiến đàn ông dậy lên thèm muốn.
Cậu nhìn đồng hồ
đeo tay, sắp không kịp rồi, vì muốn để mọi người có ấn tượng đẹp, nên cậu chuẩn
bị đi đường tắt đến chỗ hẹn ở ngoài trường.
Đi ngang hồ.
Bỗng cái mũi thính
của cậu ngửi thấy mùi thối rữa rất buồn nôn.
Cậu ngờ vực ngước lên,
nhận ra ven hồ tối om kia, có một bóng màu vàng thiên nga đang nằm thẳng đờ ở
đó.
Cậu nhìn kỹ, là Liệu
Diệu Trăn đang “ung dung” nằm hình chữ “Đại[1]” bên hồ.
[1] Chữ “Đại”: 大.
Tắm ánh trăng? Bệnh
à, tưởng mình là công chúa chắc!
“Liệu Diệu Trăn, cậu
quá đáng thật, một đám người hẹn nhau để chúc mừng cậu, còn cậu thì trốn ở
đây!”, chơi xỏ người ta hả?!
Giọng cậu cố hết sức
khách sáo.
Rất kỳ quặc, hơn
năm nay, cậu đã rất cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng vẫn rất không thích Liệu
Diệu Trăn.
Có thể, trên đời
này có một dạng người, gọi là kẻ thù bẩm sinh.
Khung cảnh vắng lặng
như chết xung quanh, một giọng nói bỗng vẳng vào tai, khiến sức mạnh nãy giờ
đang kéo Diệu Diệu phăng phăng xuống dưới bỗng khựng lại.
Bỗng, mắt trái của
Diệu Diệu trông thấy xung quanh hồ trở nên vàng rực rỡ.
Âm hồn đang định tiếp
tục nuốt sống cô bị bỏng đến tê dại.
“Này, Liệu Diệu
Trăn”, Bạch Lập Nhân lại tiến tới.
Hơi nóng xung quanh
quá mạnh.
Không chịu nổi nhiệt
độ đó, âm hồn ấy bốc khói, rồi hét lên thảm thiết, bay biến vào không trung.
Diệu Diệu thở hắt
ra, trán rịn mồ hôi.
Tốt quá, tốt quá.
“Bạch...”, bằng một
giọng cực khẽ, cô cảm kích gọi.
Đồ thần kinh!
Bạch Lập Nhân cuối
cùng thấy có gì đó không ổn, lại tiến gần cô hơn, “Rốt cuộc là cậu đang tắm
trăng đó hả? Hay là không khỏe?”. Nếu không khỏe thì cậu sẽ báo bạn cô đến đón.
Bỗng, vì cậu đến gần,
Diệu Diệu cảm thấy trong cơ thể lạnh lẽo mất đi hai phách của mình, như có một
luồng sáng rực rỡ, ấm áp tràn vào.
Dễ chịu quá.
Dương nam.
Bạch Lập Nhân có bề
ngoài lạnh lẽo, kỳ cục kia lại là dương nam có chính dương cực thịnh!
Một suy nghĩ xuất
hiện trong đầu cô.
Được cứu rồi! Được
cứu rồi!
“Rốt cuộc cậu bị
sao vậy? Mọi người đều đang chuẩn bị chúc mừng sinh nhật cậu đấy!”, Bạch Lập
Nhân cố nén cơn bực bội.
Cậu cần bữa tiệc
sinh nhật này, nhân lúc bầu không khí vui vẻ thì sẽ “tự nhiên” và “vui vẻ” đề
xuất ý kiến của mình.
Nên, không cho cô bệnh! Nếu có thể, cần thì cậu cũng
sẽ vác cô đến bữa tiệc!
Sinh nhật? Ha ha, có lẽ, đó là ngày sinh nhật thê thảm
nhất trong đời cô.
Cô đã mất đi hai phách, có lẽ dù hôm nay sống lại,
thì cũng khó mà qua khỏi tiết ma quỷ trong năm nay.
Trừ phi...
“Bạch… Lập… Nhân... cậu có, chuẩn bị, quà tặng, cho
mình không?”, Diệu Diệu còn nằm trên đất, gắng sức hỏi đứt quãng.
Ngón tay cô vì được ánh sáng ấm áp đó chiếu rọi,
hình như có thể động đậy được rồi.
“Được thôi, cậu cần gì?”, còn có người nào mặt dày
như thế không?
Bạch Lập Nhân hoàn toàn bó tay, nhưng vẫn giả tạo hỏi
với vẻ kiên nhẫn.
Nếu cô đã dám đòi, thế thì chỉ cần không quá đáng, cậu
sẽ tặng cô.
“Tớ cần, tớ cần...”, Diệu Diệu cố gắng ngoắc ngón
tay.
“Cậu muốn gì?”, cô nói quá khẽ, Bạch Lập Nhân đành
cúi người xuống.
“Tớ muốn mượn cậu một hơi thở!”, mục tiêu đã đến gần,
khao khát được sống khiến Diệu Diệu cố nén lại đạo đức quan và sự mắc cỡ, với tốc
độ sấm rền không kịp bịt tai, vòng tay ôm lấy cổ cậu.
Bạch Lập Nhân kinh ngạc, người mắc bệnh sạch sẽ nhăn
mày, đang định đẩy cô ra.
Tốc độ Diệu Diệu càng nhanh, dùng toàn bộ sức lực
còn lại, giữ chặt gáy cậu, nhanh chóng áp đôi môi lạnh lẽo của mình lên đôi môi
mỏng của cậu.
A a a a a a!
Cô nhanh chóng luồn lưỡi mình vào miệng cậu, bắt cậu
há ra, để cô thuận lợi… thuận lợi… ra sức rồi ra sức, hít vào một hơi của cậu.
Cô thuộc cực âm. Giữa trời đất, cực âm cực dương, vốn
là sự kết hợp hài hòa mà đất trời tạo ra.
Khí “hài hòa” khiến toàn thân cô ấm trở lại, cũng
phát sáng theo, giữ lại ba hồn năm phách còn lại của cô, không để những yêu ma
khác phát hiện dễ dàng, cô đã “không hoàn chỉnh” nên rất dễ bị bắt nạt, rất dễ
bị nhập vào.
Bạch Lập Nhân trừng mắt, trọng lượng và cảm giác ướt
át từ môi truyền tới rất chân thực, chân thực tới độ khiến cậu thấy dạ dày cuộn
lên, trào tới tim, còn Liệu Diệu Trăn thì như một con đỉa bám chặt lấy cậu, ra
sức cưỡng hôn, dù cố gắng thế nào cũng không hất ra được.
Đáng ghét hơn là, thậm chí cậu còn cảm giác được một
cách buồn nôn, trong miệng toàn nước bọt của Liệu Diệu Trăn.
Giận dữ, ghìm chặt vai cô, dùng vũ lực, đẩy mạnh ra.
“Rầm” một tiếng.
Diệu Diệu mặt nghiêng sang bên, lại ngã xuống đất,
phần eo dội lên cơn đau đớn, người “trộm hương” là cô, bị “người bị xâm phạm”
kia, vật một cú qua vai, ngã nhào.
Cậu đã nuốt phải nước bọt của cô!
Nghĩ một lần là buồn nôn một lần, đánh răng ít nhất
mười lần, vứt đi ít nhất năm cái bàn chải, Bạch Lập Nhân bực bội tới độ gần như
mất ngủ suốt đêm.
Sáng hôm sau, Kỷ Tiểu Vĩ, bạn cùng phòng có mối quan
hệ khá tốt với cậu, thấy cậu lại ở lì trong phòng vệ sinh, còn liên tục đánh
răng súc miệng thì không kìm được, chọc, “Có cần mua nước súc miệng cho cậu
không?”.
Cậu đã mua từ lâu rồi!
Nhưng, cậu thực sự không muốn làm trò vui cho bạn bè
nữa, dù sao tối qua lúc cậu thông báo cho bọn họ tới đón Liệu Diệu Trăn, ánh mắt
mọi người nhìn hai người họ đã thấy mờ ám lắm rồi.
Mà hôm nay giờ tự học buổi tối, Liệu Diệu Trăn lại cứ
chủ động lại gần.
“Cậu muốn làm gì?”, Bạch Lập Nhân ngầm nổi giận,
nhưng vì nghĩ đến hình tượng hơn năm nay khó khăn lắm mới xây dựng được, nên
không dám tỏ rõ vẻ ngạo mạn.
Đám bạn học cười trộm, tự động nhường một chỗ trống,
Diệu Diệu mang theo cảm giác xấu hổ vô cùng, đành mặt dày ngồi xuống cạnh cậu.
Cô biết, đám bạn đang nghĩ gì, hôm qua Ninh Ninh còn
vì chuyện này mà suýt nữa khiêu chiến, nhưng cô hoàn toàn không có lựa chọn nào
khác.
Hôm nay là ngày Mười bốn âm lịch rồi, cái đám bay lượn
ngoài kia mỗi lúc một nhiều, cho dù một hơi khí dương của Bạch Lập Nhân tạm thời
bảo vệ được hồn phách của cô, nhưng khó mà đảm bảo sẽ không gặp lại “thế lực
ác”.
Cô hiện giờ, chắc chắn rất dễ bị đám ma quỷ đeo bám.
Nên cô đành thầm rơi nước mắt, chấp nhận sự cổ vũ của
bạn cùng phòng, cùng Ninh Ninh “đấu tranh công bằng”.
“Cậu đừng hờn dỗi nữa, được không?”, Diệu Diệu ấm ức
tới độ sắp ói máu rồi.
Nếu không vì cái tên “vàng lấp lánh” kia, cô thèm
vào mà bất chấp sĩ diện đeo bám cậu ta.
Cô cũng rất tổn thương, đúng không?!
Nếu ánh mắt có thể đông cứng người khác, thì Diệu Diệu
đã bị đóng băng tới ngàn năm rồi.
“Được rồi, hôm qua là mình có lỗi với cậu, lợi dụng
cậu!”, Diệu Diệu xin lỗi chân thành.
Mọi người xung quanh đang dỏng tai lên nghe, Bạch Lập
Nhân vẫn đọc sách, gương mặt lạnh nhạt.
Vẫn đang giận? Có nhầm không? Dù cô thật sự cưỡng
hôn cậu ta, nhưng chuyện này chẳng phải con gái thua thiệt nhiều hơn hay sao?
“Giận đủ chưa? Có phải nụ hôn đầu đâu, tha thứ cho
mình đi, đừng so đo nữa!”, Diệu Diệu xuống nước, nói với âm lượng mà đám bạn
không nghe thấy.
Đại lão gia vàng lấp lánh ơi, sau này cô không dám đắc
tội nữa.
Bạch Lập Nhân cứng người, tỏ điệu bộ cứng ngắc kỳ quặc.
“Nghe nói, cậu mong bọn Ninh Ninh chụp mấy tấm hình,
để làm album quảng cáo sản phẩm?”, Diệu Diệu chủ động nhắc.
“Ừ”, Bạch Lập Nhân bực bội.
“Cậu thấy mình có được không? Nếu được thì mình làm
công cho cậu!”, Diệu Diệu vỗ vỗ ngực, chủ động đề nghị.
Ánh mắt Bạch Lập Nhân lóe sáng.
Từ nhỏ tới lớn, Diệu Diệu chưa từng lợi dụng ai, một
khi bất cẩn “lợi dụng” rồi, cô sẽ đền bù gấp mười lần, nếu không lương tâm sẽ
không yên.
Để bản thân ngủ ngon, cô nói: “Mình không cần lương,
xem như nghĩa vụ phải giúp, mình càng không yêu cầu phải hẹn hò như Ninh Ninh,
thuần túy chỉ là giúp đỡ bạn bè thôi!”.
Bạch Lập Nhân cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng cô, giọng
trở nên rất khách sáo, “Chúng ta đã học năm ba rồi, tôi có chút ý tưởng muốn tạo
nền tảng cho sự nghiệp sau này, tôi và Tiểu Vĩ sẽ đăng ký một nhãn hiệu mới, từ
đó sẽ lập một công ty nhỏ, tôi phụ trách quản lý, sản xuất, khai thác, tài
chính, Tiểu Vĩ lo kinh doanh tiêu thụ, bây giờ chúng tôi sẽ làm vài album quảng
cáo trước, bọn tôi hiện nay cần một vài bạn có ngoại hình xinh đẹp để làm mẫu”.
“Chỉ cần không quá hở hang thì mình đồng ý”, Diệu Diệu
rất nghĩa khí.
Nếu đã thế thì Bạch Lập Nhân không khách sáo nữa, định
lợi dụng cô tới cùng, “Sản phẩm kỳ đầu tiên của bọn tôi có một series, rất hợp
với hình tượng của cậu, cần cậu giúp đỡ”.
“Được thôi, không vấn đề gì”, Diệu Diệu nhận lời
ngay.
“Thế thì tốt, hoan nghênh cậu tham gia vào kế hoạch
lập nghiệp của tôi!”, chỉ chần chừ một giây, rồi Bạch Lập Nhân giơ tay ra với
cô.
Tốt quá! Cái mạng của cô được giữ rồi, trước khi hai
phách của cô “mọc” lại, cuối cùng đã có một lý do rất chính đáng, để đi theo đại
lão gia “vàng lấp lánh” kia rồi!
Cô nắm chặt tay Bạch Lập Nhân một cách kiên định.
Về sau, Diệu Diệu nhớ lại, thấy mình lúc đó thật sự
quá ngốc nghếch, quá ngây thơ.
Tay chạm tay chỉ hai giây mà thôi, Bạch Lập Nhân rụt
ngay lại, ở một góc cô không nhìn thấy, rút khăn ra lau sạch những ngón tay vừa
bị người khác chạm vào.
CHƯƠNG
12
Sáu năm nay, cô rất sợ gặp phải ma, hơn nữa ma cũng
đặc biệt thích đeo bám cô.
Cũng may, cô có hai vũ khí bí mật.
Diệu Diệu bất giác sờ lá bùa luôn đeo trên cổ.
“Chị Diệu Diệu, người trong album này là chị sao, chụp
đẹp quá!”, Tiểu Ứng cầm album quảng cáo mấy năm trước của công ty, kêu lên.
Chị Diệu Diệu trước kia, có mái tóc học sinh rất
ngây thơ, chị Diệu Diệu bây giờ đã nhuộm tóc thành màu nâu hạt dẻ, gợn sóng,
hơi rối nhưng trông càng cuốn hút, quyến rũ hơn xưa nhiều.
Diệu Diệu thở dài.
Hai năm cuối đại học, mọi người làm gì cũng có
nhau, nhưng gần tốt nghiệp, rất nhiều vấn đề thực tế bắt buộc họ phải suy nghĩ.
Tiểu Vĩ và Hiểu Vũ sắp chia tay. Hạ Thiên có con đường
mà cô muốn đi. Ninh Ninh không thể níu kéo Bạch Lập Nhân cứ luôn thoắt gần thoắt
xa, chuẩn bị ở lại Thượng Hải.
Chỉ còn lại cô.
“Chị Diệu Diệu, năm đó rốt cuộc chị đã lợi dụng sếp
cái gì, mà để anh ấy lợi dụng chị ra nông nỗi này?”, mới nửa ngày thôi mà Tiểu Ứng
hoạt bát đã từ cách xưng hô “thư ký Liệu” sang “chị Diệu Diệu”, khá là thân thiết.
Nói đến đây, cô cũng ngờ vực.
Chỉ là nuốt của cậu ta một hơi thôi mà? Lúc đó cô
cũng gặp báo ứng, rất buồn nôn vì bất cẩn nuốt nước bọt của cậu ta, mà cô đã
thành tâm thành ý xin lỗi rồi còn gì...
Rất nhiều lúc, cô nghi ngờ Bạch Lập Nhân vẫn vì chuyện
năm nào mà cố ý chơi xỏ cô.
“Chị Diệu Diệu, thực ra...”, Tiểu Ứng do dự, rồi vẫn
dè dặt dò đoán, “Chị có từng suy nghĩ sẽ đến công ty khác làm việc chưa? Dù gì
với năng lực của chị, em nghĩ không nên cứ ở lại mãi một nơi”.
Hai năm trước thật sự rất gian khổ, không có bất cứ
nhân viên nào, chỉ có cô và vài người bạn cùng phòng, còn có Bạch Lập Nhân và
Tiểu Vĩ.
Mỗi lần nhận “nhiệm vụ”, cô giả làm thư ký, Ninh
Ninh giả làm nhân viên kinh doanh, bọn Hiểu Vũ cũng có “chức năng” khác, rồi mời
thêm vài người bạn, cùng bàn chiến thuật, cứ thế vượt qua phong ba hết lần này
tới lần khác.
Năm thứ ba trong công ty, sắp gần ngày tốt nghiệp
chia tay nhau, cuối cùng Bạch Lập Nhân và Tiểu Vĩ do vô vàn điều phải suy nghĩ,
cùng quyết định kết thúc làm việc ở văn phòng Thượng Hải, về lại Ôn Châu để
phát triển sự nghiệp.
Lúc đó công ty đã có một số lớn tiền vốn, thế là sau
khi về Ôn Châu, họ chính thức kết thúc công việc làm công cho nhãn hiệu khác,
bước vào trận chiến thực sự.
Diệu Diệu nhớ nhà, không ở lại Thượng Hải làm việc,
nên lại lập tức bị bọn họ kéo vào công ty mới.
Vì mấy năm tiếp xúc, họ phát hiện ra cô rất có khả
năng chịu khổ.
Thế là, tháng Bảy, Tám nóng nực nhất, cô chạy đi chạy
lại giữa công ty và bên nguồn cung cấp nhân lực, dưới trời nắng nóng, suốt cả
ngày.
Công ty lúc đó chỉ là một căn nhà của dân ở, lầu một,
hai là xưởng, trên sân thượng là văn phòng của mọi người, lúc đó cô và Bạch Lập
Nhân mồ hôi mồ kê đầm đìa, làm việc dưới trời nóng gay gắt, không điều hòa, chỉ
có một cái quạt.
Chuyện gì cũng đâm vào làm, Tiểu Vĩ nóng tới mức chẳng
thấy tăm hơi đâu, Bạch Lập Nhân thì nóng nảy, cô gần như “được được được” làm hết
mọi việc, thậm chí nếu có chút rảnh rỗi hiếm hoi cũng bị Bạch Lập Nhân đuổi tới
xưởng trông chừng công nhân đang làm việc.
Năm thứ tư, tình hình công ty dần dần được cải thiện.
Nhưng, cô không muốn ở lại cái công xưởng nhỏ đó nữa.
Thế giới ngoài kia rất rộng, cho dù anh là đại lão
gia ánh vàng lấp lánh, cũng không thu hút nổi bước chân cô, cô muốn ra thế giới
ngoài kia nhìn ngắm, thử thách.
“Liệu Diệu Trăn, cậu yên tâm ở lại đi, tôi và Tiểu
Vĩ quyết định, cho cậu 3% cổ phần.”
Năm thứ năm.
Công ty không ngừng lớn mạnh, con số trên chi phiếu
càng làm càng đẹp, nhưng cô không hề nhận được xu nào trong phần lời đó.
Bạch Lập Nhân nói, mọi tiền vốn bắt buộc phải dùng
thận trọng, nên họ đã chuyển xưởng, mở rộng kinh doanh.
Cô nhìn thấy ý chí của họ, nhưng không thấy tương
lai của mình, thế là Diệu Diệu lại tranh đấu, muốn thôi việc.
“Liệu Diệu Trăn, có phải cậu luôn xem mắt thất bại,
không gặp được người đàn ông thích hợp? Lo lắng sau này phải sống đơn độc tới
già mà không có nổi một mái nhà che mưa?”
Cô mới đưa đơn xin thôi việc, một câu của Bạch Lập
Nhân đã chọc trúng vào nỗi lo bấy lâu nay của cô. Mấy năm nay, Diệu Diệu quen
khá nhiều bạn trai, nhưng không gặp được người nào ổn, thế là “lâm môn” mãi vẫn
chưa vào được.
“Cậu ở lại đi, lỡ cậu không lấy được chồng, đến khi
cậu già thì tôi sẽ mua nhà cho cậu.”
Tuy cái tên đáng ghét Bạch Lập Nhân kia không nói sẽ
đợi cô “già” tới mức nào, càng không nói nhà mua cho cô sẽ lớn đến đâu, nhưng cậu
ta thực sự thông minh, đã vẽ ra một cái bánh to, nhắm vào giá nhà của Ôn Châu,
cô hận mình lại bị lôi lại một cách kém cỏi.
“Chị sẽ tiếp tục ở lại đây, thí mạng cho sếp!”, gắng
nhịn không thổ huyết, Diệu Diệu tuyên thệ với người mới đến.
Có lẽ là, vẻ mặt cô quá giả tạo, Tiểu Ứng dè dặt xác
nhận lần nữa, “Chị Diệu Diệu, chị thực sự không vì yêu sếp mới ở lại đó chứ?”.
Lại hỏi thế!
Diệu Diệu nghiêm túc nói với cô nàng, “Tiểu Ứng, em
nghe rõ đây - Điều thứ nhất trong quy định của công ty, không cho phép tình yêu
công sở!”. Cô nghi ngờ cái điều thứ nhất này, Bạch Lập Nhân đề ra căn bản là để
phòng bị cô.
Dù sao, sự tích cô cưỡng hôn anh cũng không tốt đẹp
gì mấy.
Nhưng, lời nói
trong lòng cô, là...
“Cho dù đàn ông trên
cõi đời này có chết hết, chỉ còn lại mình Bạch Lập Nhân, Liệu Diệu Trăn tôi đây
cũng tuyệt đối, tuyệt đối không làm bản thân ấm ức!”

