Có phải anh yêu em - Chương 12 phần 1

Chương 12: Theo
anh, thế có gọi là đau đớn?

Giữa anh và em,
chỉ có đau thương.

Khi em đau nhất,
anh nào tỏ tường.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

May mà bà Lâm
được đưa đến bệnh viện ngay sau khi uống thuốc không lâu nên vẫn còn kịp, chứ
chậm một chút thôi là có khi mất mạng rồi.

Nhưng lúc này bà
vẫn rơi vào cơn mê man. Bác sỹ nói đây chỉ là tác dụng sót lại của thuốc nên
hai đứa cứ yên tâm nghỉ ngơi hoặc đi học, khi nào bà tỉnh sẽ lập tức thông báo
ngay.

Tô Mạc nhất
quyết không chịu đi, cô bắt Diệp Tử Khiêm về trường xin phép còn mình thì ở lại
chờ cho đến khi mẹ tỉnh.

Nhưng Tử Khiêm
dĩ nhiên không chịu đi, chỉ xin phép giúp cô qua điện thoại và một mực đòi ở
lại bên cô. Cũng chẳng có gì to tát, nhưng ít nhất đó cũng là một cách an ủi vô
bờ.

Hai người tựa
lưng vào nhau ngồi thần người trong phòng bệnh để chờ đợi, trông như đã hòa vào
một bức tranh yên bình phẳng lặng để rồi mãi về sau, bức tranh ấy vẫn như mới
nguyên trong ký ức Tô Mạc. Nếu có thể, cô chỉ mong thời gian ngưng đọng mãi tại
giây phút ấy, để hạnh phúc không phai, để tuổi hoa còn mãi.

Mãi đến chiều bà
Lâm mới hơi tỉnh lại, lúc đó Tô Mạc đã mệt lả, cô gục đầu lên vai Diệp Tử
Khiêm, khi ấy cậu cũng đang nửa tỉnh nửa mơ.

Căn phòng bệnh không
một tiếng động nhưng dường như Tô Mạc đã bất giác cảm thấy điều gì đó khác lạ
nên mở choàng mắt. Có lẽ linh cảm tình mẫu tử đã đánh thức cô dậy, cô chạy vội
tới bên giường với mẹ. Đôi mắt bà Lâm đang hé ra từ từ và nhìn thẳng vào Tô Mạc
trong mơ màng. Bà nhoẻn miệng cười, khuôn mặt tái xám như nắm tro đang nở nụ
cười trông hơi kỳ dị và đáng sợ. Bất giác cô thấy lồng ngực thót lên khi bà Lâm
với lấy tay Diệp Tử Khiêm và cười hiền. Bà nhẹ nhàng cất tiếng:

- Tô Mạc, con
không trách mẹ chứ?

Cả Tử Khiêm lẫn
Tô Mạc đều thất thần, bà Lâm nắm tay chàng trai chặt hơn và nhìn cậu với vẻ oan
ức và rón rén:

- Mạc, con không
trách mẹ chứ? Mẹ muốn tốt cho con thật mà!

- Mẹ? - Tô Mạc không tin vào những gì mình đang
được thấy, cố gắng kéo tay mẹ khỏi tay Diệp Tử Khiêm nhưng dù cố thế nào cũng
không được. Cô nghẹn ngào thốt lên - Mẹ, con đâu trách gì mẹ!

Mẹ cô vẫn không buồn quay sang nhìn cô mà run
rẩy nhỏm dậy ôm chặt lấy Diệp Tử Khiêm lúc này cũng đang kinh hãi không hiểu
chuyện gì đang xảy ra:

- Mạc… Mạc ơi…

- Mẹ, con mới là Tô Mạc cơ mà!

- Mạc, ngoan nhé con, đừng trách mẹ nhé! - Bà
Lâm vẫn không nghe cô gọi, cứ một mực ôm khư khư lấy Tử Khiêm như vừa bắt được
thứ gì quý giá lắm, giọng nói đầy vẻ hối lỗi đến tội nghiệp.

Tô Mạc cố nén nước mắt, cổ họng cô bắt đầu khàn
đi:

- Mẹ, mẹ đừng như thế nữa mà! Con sai rồi! Con sai thật rồi! Mẹ đừng thế này nữa
được không?

Tiếng khóc của
cô rền rĩ khắp phòng bệnh, khiến ai nghe được cũng thấy cay cay sống mũi.

Diệp Tử Khiêm
chỉ biết đứng nhìn người con gái ấy vỡ òa trong nước mắt mà chẳng thể làm gì
hơn.

Cậu thấy thật
chua xót, nhưng mọi thứ vượt quá khả năng của cậu. Người đàn bà đang ôm chặt
lấy cậu đáng ra phải đau đớn nhất, ấy thế mà lại mỉm cười mãn nguyện nhất. Nụ
cười rạng ngời ấy có phần không ăn nhập với gương mặt xám xịt nhàu nhĩ, trông
thật éo le.

Có ai đó nói
rằng sống trên đời không thể nào thoát khỏi lưới nhân quả. Vậy phải chăng hiện
tại, người mẹ khốn khổ kia đang gánh quả báo trên mình?

Bà Lâm đã bị
điên. Bác sỹ nói nguyên nhân có thể là do não bộ đã chịu kích động quá mạnh,
vượt quá sức chịu đựng của hệ thần kinh nên rối loạn. Khi áp lực tâm lý quá
lớn, con người dễ sinh ra phản ứng như vậy, lại thêm tác dụng phụ của thuốc ngủ
nên bà Lâm giờ đây đã thành kẻ mất trí, đến nỗi không nhận ra con gái mình là
ai. Bà cứ cười hềnh hệch ngây dại, chốc chốc lại mím môi than khóc.

Dĩ nhiên bệnh
này cũng có lúc nọ lúc kia, có lúc bà vẫn nhận ra đâu mới là con gái mình.
Nhưng lần nào cũng vậy, luôn coi Tô Mạc như một đứa trẻ con khờ dại, ôm cô vào
lòng và hát ầu ơ. Còn không thì gặp ai cũng nhận là con gái, lúc phát hiện ra
không phải thì vừa đánh vừa mắng người ta không thương tiếc.

Cả Diệp Tử Khiêm
lẫn y tá đều từng dính đòn. Sau cùng bác sỹ không chịu đựng được nữa bèn bảo Tô
Mạc gấp rút làm thủ tục để chuyển mẹ đến bệnh viện tâm thần. Tô Mạc không bao
giờ chịu đưa mẹ đến những nơi như bệnh viện tâm thần và cũng chẳng gánh nổi
tiền viện phí cao ngất nên cô đành đưa mẹ về nhà. Cô định xin nghỉ học tạm thời
để chăm sóc mẹ và tìm một công việc kiếm sống. Nếu mẹ đỡ, cô sẽ quay lại trường
học.

Dù đã dự tính
trong đầu là vậy nhưng cô cũng thầm hiểu khả năng mình quay lại trường để tiếp
tục đi học gần như là con số không. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng
không thể bỏ mặc mẹ, và cho dù bệnh tình mẹ cô có nặng đến mức nào thì vẫn còn
có thể loáng thoáng nhận ra cô đôi lúc.

Ít nhất, cô chưa
bao giờ chịu trận đòn nào khi mẹ nổi cơn điên. Nhận ra điều này, mọi vật bỗng
trở nên lấp loáng trước mắt cô.

Nhưng cô phải
gạt sạch nước mắt để cho đôi chân thật vững vàng. Cô thay mẹ thu dọn đồ đạc
trong bệnh viện, nhân lúc mẹ không lên cơn mà gọi tắc xi đưa về nhà.

Hôm nay, Diệp Tử
Khiêm không đến bệnh viện. Nói chính xác là cô không hề kể cho cậu biết hôm nay
hai mẹ con cùng ra viện, chỉ bảo cậu tạm thời đừng đến.

Tuy Diệp Tử
Khiêm không chịu nghe theo nhưng sau mấy lần cô nổi cáu, cậu cũng qua ít hơn.

Hôm nay trên lớp
có bài kiểm tra, cô biết chắc Diệp Tử Khiêm không tới nên mới nhân cơ hội để
tránh cậu.

Tô Mạc nợ cậu
nhiều quá, mà những thứ ấy cô lấy gì trả nổi. Thế nên hãy để mọi chuyện chấm
dứt từ bây giờ. Dù sao cô cũng nghỉ học rồi, mọi mối liên quan với cậu cũng sẽ
cắt đứt từ đây.

Dù cô vẫn mắc nợ
cậu rất nhiều, dù trong lòng cô cũng không nỡ.

“Nhưng Tô Mạc
không đủ đẹp, không đủ tốt đâu, chỉ là một đứa quèn, chẳng đủ hay ho đâu. Thế
nên, quên tôi đi nhé hoàng tử.”

Sau khi sắp xếp
cho mẹ đâu vào đấy, cô dành ít thời gian đến trường làm thủ tục thôi học. Nhà
trường cũng hiểu tình cảnh gia đình cô nên đồng ý. Mọi thủ tục đã xong, thầy
hiệu trưởng đột nhiên rút từ trong ngăn kéo ra một xấp tiền và đưa cho cô. Cô
bàng hoàng đứng tại chỗ không nói nên lời. Thầy hiệu trưởng nói:

- Nhà trường vừa
thực hiện một đợt quyên góp, cũng không nhiều lắm, nhưng em cứ cầm lấy đi.

Toàn thân cô
cứng đờ, chỉ có bàn tay cảm thấy nóng rát khi đón lấy xấp tiền.

Ừ thì cô lúc nào
cũng vô tư, lúc nào cũng tưng tửng nhưng không có nghĩa cô thích phô diễn mọi
thứ trong lòng ra cho cả thiên hạ trông thấy để rồi đón lấy sự cảm thông rẻ mạt
này.

Thấy thái độ cô
có gì đó không ổn, thầy hiệu trưởng hồ như cũng đoán ra được điều gì bèn vội
giải thích:

- Em yên tâm,
nhà trường không công khai danh tính của em đâu, chỉ là quyên góp nặc danh
thôi. Em đừng lo nữa, cả trường không ai biết chuyện gia đình em đâu.

Tô Mặc mím môi
và thốt ra hai chữ “cám ơn”. Quả thực những gì nhà trường làm cho cô thực sự ân
cần.

- Không cần phải
cám ơn chúng tôi đâu. - Thầy hiệu trưởng xua tay cười và nói đầy ẩn ý - Diệp Tử
Khiêm nhắc chúng tôi đấy. Nếu không nhà trường đã nói thẳng chuyện nhà em ra,
dù làm vậy sẽ quyên góp được nhiều hơn. Nhưng mà thôi, tốt nhất nên nghĩ đến
cảm giác của em trước.

Những lời phân
trần của thầy khiến Tô Mạc càng thêm rối như tơ vò.

Cô không nhớ
mình đã ra khỏi phòng giáo vụ bằng cách nào, chỉ biết vừa ló mặt ra cửa đã gặp
ngay Diệp Tử Khiêm đang đứng chờ cô.

Cậu tựa lưng vào
tường, đôi mắt mơ màng như đang ngủ, chẳng rõ đang theo đuổi những suy nghĩ gì
trong đầu. Thấy cô xuất hiện, cậu tỏ ra sốt sắng:

- Nghe nói cậu
định nghỉ học?

- Ừ! Không phải
nghe nói, mà là đúng như vậy thật. - Tô Mạc cố tình đáp thật nhạt nhẽo để kiếm
cớ bỏ đi nhưng Từ Khiêm đã giữ cô lại.

Cậu lạnh lùng
nói:

- Cậu có thể
đừng tỏ thái độ dửng dưng như vậy được không? Việc gì cũng có cách giải quyết,
tại sao đến mức phải nghỉ học? Cậu học đâu có kém, không dưng bỏ cuộc ngay lúc
này, cậu thật sự nỡ làm vậy sao?

- Có gì đâu mà
không nỡ? - Tô Mạc thản nhiên đáp - Đã đến nước này rồi, còn có thứ gì không
vứt bỏ được?

- Cậu… - Diệp Tử
Khiêm tỏ ra nóng nảy nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn. Cậu muốn giữ chặt lấy cô
bằng cả ánh nhìn lẫn bàn tay, tưởng rằng chỉ cần như vậy là đủ để giữ cô mãi
mãi.

Hai người nhìn
nhau trong im lặng, hai bàn tay lưu luyến chạm vào nhau dù thật chẳng hợp với
khung cảnh là cửa phòng ban giám hiệu.

Cuối cùng Tô Mạc
vẫn là người phá vỡ sự im lặng, giọng nói của cô vẫn lạnh lùng như hơi băng
trên mặt hồ mùa đông thấm sâu vào tận xương tủy, khiến trái tim chàng trai như
vừa có mảnh băng xuyên vào.

- Nếu không có
việc gì thì tớ về trước đây.

- Khoan đã! -
Diệp Tử Khiêm vẫn ngang bướng nắm chặt tay cô, cậu nhìn chằm chằm vào cô, đôi
mắt dữ dằn như muốn lao vào ăn thịt.

Tô Mạc cũng đáp
lại cậu bằng ánh mắt nhạt nhòa, không vui, không buồn, không ghét cũng chẳng
yêu. Ánh mắt vô nghĩa đó lại khiến cậu bại trận, mí mắt cụp xuống ỉu xìu như
một con sói vừa đánh nhau thua, giọng nói của cậu bỗng chốc nghe thật tội
nghiệp:

- Đừng như thế
nữa có được không. Chúng ta cùng nhau nghĩ cách đi mà, thế nào cũng giải quyết
được thôi.

Cậu lầm bầm mấy
câu ấy trong miệng, tuy trong bụng cũng không dám tin tưởng vào những gì mình
nói lắm nhưng ngoài miệng vẫn chắc như đinh đóng cột. Nhưng trông cậu thành
khẩn và chân thật lắm, đến giờ phút này có mấy ai chân thành với Tô Mạc như
người con trai này?

Tô Mạc nghĩ ngợi
một hồi rồi vòng tay tặng cậu một cái ôm khó hiểu. Mặc cho sau lưng là cửa
phòng ban giám hiệu, cô vẫn vô tư ôm lấy cậu. Cái ôm khiến Diệp Tử Khiêm sững
sờ, cậu mở to mắt để chắc chắn những gì mình đang thấy không phải ảo giác.
Nhưng chưa kịp đưa tay ôm lại thì cô đã buông cậu ra.

- Cảm ơn. - Lời
đáp của cô cụt lủn nhưng nó nặng nề như trăm lời nghìn chữ, đè nén suy nghĩ
Diệp Tử Khiêm khiến cậu mãi mới định thần được.

- Có… Có gì đâu
mà phải cảm ơn. - Diệp Tử Khiêm lắp bắp và hướng ánh mắt xuống dưới chân để che
nỗi ngại ngùng đang lan hồng trên mặt.

Tô Mạc nhìn cậu
một hồi rồi chậm rãi đáp:

- Cảm ơn cậu đã
giúp tôi bảo toàn chút danh dự còn sót lại.

- Hả?

- Vụ quyên góp
nặc danh là ý tưởng của cậu đúng không?

- Đúng. - Diệp
Tử Khiêm hào hứng trả lời, dường như không hề nhận ra nụ cười cay đắng trên mặt
cô. Cậu bắt đầu kể công ra rả - Vì cậu cần khoản tiền đó nên tớ chỉ biết làm
thế này thôi, không làm tổn thương cậu nhất có thể. Tuy về sau vẫn có thể khiến
cậu tự ái, nhưng dù sao cậu vẫn cần tiền lúc này đúng không?

- Thế nên mới
bảo là cảm ơn. - Tô Mạc cười xòa một cách tự nhiên.

Thấy thế, Diệp
Tử Khiêm chau mày và sốt sắng:

- Tô Mạc, cậu
đừng như thế nữa được không!

- Thế tớ nên
cười thế nào? Diệp Tử Khiêm ạ, tớ thực sự cảm ơn ý tốt của cậu. Nhưng làm ơn
đừng xen vào chuyện của tớ nữa được không, cậu cứ như thế tớ thấy rất mệt mỏi.
- Dường như cô cũng đang trút hết sức lực để nói ra câu này. Tô Mạc hít một hơi
dài rồi lững thững bỏ rơi cậu thêm một lần nữa.

Những làn gân
xanh run lên phập phồng trên hai bên thái dương Diệp Tử Khiêm như thể sắp nổ
tung, rạch toác lớp da trắng trẻo trên khuôn mặt cậu.

Bên ngoài cửa
phòng ban giám hiệu, chẳng có mấy học sinh qua lại nhưng không ít giáo viên đã
bắt đầu để mắt tới cả hai. Song dù sao cả hai cũng là học sinh giỏi nổi tiếng
trong trường, một người thì gia thế lẫy lừng không ai dám đắc tội, một người
thì gia cảnh khốn đốn không nỡ đắc tội. Nên mặc dù những gì cả hai biểu hiện ra
bên ngoài đã quá mức cho phép, các giáo viên vẫn chỉ biết đứng nhìn mà không ai
tỏ thái độ hay lên tiếng ngắt quãng.

Bóng hình Tô Mạc
đang khuất khỏi tầm mắt của Diệp Tử Khiêm. Cậu bàng hoàng tỉnh lại và co chân
đuổi theo, miệng không ngớt lặp đi lặp lại một câu duy nhất nhưng vì quá nhỏ
nên tất cả mọi người đều không ai nghe thấy. Nhưng sau đấy, tiếng nói ấy lớn
dần và trở nên đanh thép tựa một lời thề:

- Tô Mạc, tớ
thích cậu!

Đây không phải
lần đầu cậu thốt ra câu ấy nhưng chưa khi nào cậu lại nói ra trước mặt bàn dân
thiên hạ thế này.

Tô Mạc hiểu mình
không nên bị mấy chữ ngắn ngủi đó ràng buộc nên cô sải bước thật nhanh.

Nhưng tiếng gọi
trong tim bỗng vang lên mãnh liệt khiến cô chẳng thể nào rời bước.

Diệp Tử Khiêm rõ
ràng là một chàng trai kiêu ngạo, cao sang. Nhưng tại sao vì cô, chỉ vì cô mà
cậu dám vứt bỏ sự kiêu ngạo của mình để trở nên hèn mọn như thế?

Không, cô không
xứng! Cô không xứng với điều đó!

Tô Mạc đang tự
hành hạ mình bằng những suy nghĩ ấy, tiếng gọi sau lưng vẫn vang lên mỗi lúc
một hớt hải. Cô trông thấy rõ chàng trai đang mắm môi mắm lợi, vừa bất cần vừa
tủi nhục:

- Tô Mạc! Tớ yêu
cậu! Thật đấy!

Đột nhiên cô
muốn cười biết mấy, cô chỉ muốn ngoảnh lại để hỏi người con trai đang nói lời
yêu thiết tha kia: “Diệp Tử Khiêm, chúng mình mới ngần này tuổi đầu, làm sao
hiểu được những thứ sâu sắc như tình ái?”

Nhưng cô không
tài nào thốt nên lời.

Hình ảnh Ôn Tư
Niên lại hiện về trong đầu cô, mang theo cả lời thề lấy chàng năm mười ba tuổi.
Chúng kéo xệch hai khóe môi cô xuống và rồi lùi vào trái tim cô để gặm nhấm.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.