Sẽ để em yêu anh lần nữa (Tập 3) - Chương 39 - Phần 2

Hôm đó, bà đến gặp Hiểu Đồng và dùng bé Đường uy hiếp cô. Khi Hiểu
Đồng đi ra thì ông ta lại đi vào và uy hiếp bà phải giúp đỡ ông ta nếu không
ông ta sẽ nói hết toàn bộ mọi chuyện năm xưa. Bà bị sự uy hiếp đó làm cho sợ
hãi, sợ các con mình biết được, sợ ông Vĩnh Nguyên biết được. Bất đắc dĩ bà mới
chịu giúp hắn ta.

- Tha lỗi cho mẹ có được không? - Bà Mai Hoa từ
từ đứng dậy bước đến bên Vĩnh Thành, ánh mắt tha thiết hỏi.

Vĩnh Thành nhìn người mà cậu tưởng không phải
mẹ mình hóa ra chính là người đã sinh ra cậu. Cậu những tưởng bà không yêu cậu nhưng
bây giờ cậu bỗng nhận ra bà rất yêu cậu. Cậu lao vào lòng bà nức nở gọi một tiếng:
“Mẹ”.

Vĩnh Phong nhìn hai người mà cậu thương yêu cuối
cùng cũng hóa giải mọi lỗi lầm. Một niềm hạnh phúc len lỏi vào tim nhưng sau đó
nụ cười của cậu chợt tắt khi thấy ông Vĩnh Nguyên đang từ trên lầu bước đến bên
họ. Chắc chắc ông đã nghe thấy tất cả. Cậu thảng thốt kêu nhỏ:

- Ba...

Bà Mai Hoa và Vĩnh Thành nghe thế giật mình buông nhau ra và cùng quay
lại nhìn ông Vĩnh Nguyên với vẻ mặt đầy sợ hãi. Ông Vĩnh Nguyên bình thản bước
xuống nhìn họ nói:

- Tôi đã nghe hết tất cả.

- Tôi... - Bà Mai Hoa khẽ nói nhưng không nên lời.

- Con... - Vĩnh Thành không biết sau khi đã biết được sự thật, ông
Vĩnh Nguyên còn muốn nghe tiếng con từ cậu nữa hay không.

- Mọi người ngồi xuống hết đi! - Ông Vĩnh
Nguyên đi thẳng đến sofa ngồi xuống rồi từ từ chỉ tay vào ghế ra lệnh.

Ba mẹ con bà Mai Hoa nhìn nhau lặng lẽ ngồi xuống. Ông Vĩnh Nguyên
đưa cho Vĩnh Phong một phong thư mà ông vừa lấy ra từ trong túi áo của mình, rồi
khẽ bảo:

- Con đọc cho mọi người nghe đi!

Vĩnh Phong liếc nhìn ông rồi đón nhận phong thư, cậu hít thật sâu
rồi từ từ mở ra, trong phong thư chỉ có một tờ giấy có ghi tiêu đề là: “Bản Di
Chúc”.

Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn ông Vĩnh Nguyên, ông lặng lẽ nhắm mắt dựa
người vào thành ghế. Theo bản di chúc, ông để cho Vĩnh Phong và Hiểu Đồng 10% cổ
phần của ông khi hai người lấy nhau. Số cổ phần còn lại là 15% ông để lại là
cho Vĩnh Thành. Phần bà Mai Hoa, ông để lại cho bà tất cả tài sản còn lại của
ông.

- Ba đã biết hết tất cả mọi chuyện, giờ thì con không còn là con của
ba nữa. 15% cổ phần của ba cho con, con đã bán hết năm phần, mười phần còn lại
con xin trả cho ba. - Vĩnh Thành khẽ nói. - Con sẽ dọn ra khỏi đây ngay lập tức.
- Nói rồi Vĩnh Thành khẽ đứng lên nhưng bị ông Vĩnh Nguyên giữ lại.

- Vĩnh Thành nghe ba nói hết đã.

Khi Vĩnh Thành đã trở lại chỗ ngồi, ông Vĩnh Nguyên mới nói:

- Thật ra, ba biết con không phải là con của
ba từ lâu rồi.

Điều ông vừa nói khiến cho ba người còn lại kinh ngạc. Họ lại lần
nữa nhìn ông trân trối. Mặt bà Mai Hoa nhạt đi, môi bà run lên mấp máy:

- Ông đã biết từ lâu rồi...?

- Phải! - Ông Vĩnh Nguyên nhẹ nhàng đáp.

- Tôi... - Bà Mai Hoa bỗng nghe cổ họng nghẹn đắng, mặc cảm tội lỗi
dâng trào.

- Tôi chưa từng trách bà. - Ông Vĩnh Nguyên nhìn bà với đôi mắt rộng
lượng và trìu mến khiến bà Mai Hoa ngẩn ngơ, ông chưa bao giờ dành cho bà ánh mắt
ấy.

- Những chuyện năm xưa đều là lỗi ở tôi. Người
đáng phải hổ thẹn chính là tôi chứ không phải là bà. Bao nhiêu năm nay tôi đã
khiến bà sống trong đau khổ và hờn ghen.

- Tôi chưa từng trách ông. - Bà Mai Hoa nhìn ông Vĩnh Nguyên cảm
thán nói.

- Tôi cảm ơn bà! - Ông Vĩnh Nguyên nắm lấy bàn
tay bà Mai Hoa một cách chân thành ấm áp. Khoảng cách xa lạ mấy mươi năm qua bỗng
chốc biến mất qua cái nắm tay này.

- Hãy gạt bỏ tất cả quá khứ cùng tôi làm lại từ đầu, có được
không? - Giọng ông Vĩnh Nguyên tha thiết trầm bổng. - Cùng nhau sống hạnh phúc
và vui vẻ bên cạnh hai đứa con trai ngoan này.

Trong lúc này, lời ông Vĩnh Nguyên khiến cho
bà Mai Hoa cực kỳ xúc động. Tình yêu bao nhiêu năm nay của bà dành cho ông, nỗi
khổ tâm của bà về ông, tuy rằng chưa thực sự hàn gắn nhưng đối với bà lúc này
chỉ cần bao nhiêu đây thôi. Bao nhiêu đây thôi cũng đủ khiến bà vui sướng, cũng
đủ khiến bà hạnh phúc rồi. Bà nhẹ nhàng gật đầu, cảm nhận sự chân thành trong
cái siết tay của ông.

- Ba! Con... - Vĩnh Thành bối rối lên tiếng, cậu không biết giờ
phút này cậu nên nói gì.

- Ba
luôn luôn xem con là con trai ruột của ba, là anh trai của Vĩnh Phong.

- Ba! -
Vĩnh Thành xúc động kêu lên, chưa bao giờ cậu cảm nhận được tình yêu thương dạt
dào đến thế.

Bốn người
trong gia đình họ cùng ôm chầm lấy nhau. Cái gia đình từ trước đến nay vốn lạnh
lẽo mà nay đã có chút không khí ấm áp. Bởi vậy mới nói chẳng có hơi ấm nào bằng
hơi ấm tình thân. Một gia đình không có hơi ấm là do họ không biết chia sẻ với
nhau.

Tiếng
điện thoại bỗng vang lên cắt ngang cảnh đoàn tụ của gia đình họ. Tiếng Hạ Khanh
đầy lo lắng bên tai của Vĩnh Phong:

“Vĩnh
Phong, Hiểu Đồng đến gặp cậu đã về chưa? Sao khuya rồi mà không thấy tài xế của
cô ấy trở về. Cũng không gọi điện được.”

Một sự
hoảng hốt cực độ nổ ra trong đầu Vĩnh Phong, cậu không hề gặp cô, cũng không nhận
được điện thoại nào của cô. Trong đầu cậu vang lên hình ảnh và lời nói của Anh
Kỳ.

***

Có những tiếng nói rì rầm bên tai khiến Hiểu Đồng tỉnh giấc.
Đầu óc còn đang choáng váng và mơ hồ, nhưng Hiểu Đồng lại cảm thấy một sự lạnh
lẽo từ nền nhà làm đầu óc cô trở nên tỉnh táo hơn, cô nhớ lại sự việc vừa xảy
ra. Vốn định mở mắt, cô lại cảm thấy hai tay bị trói chặt ra phía sau và phía
sau lưng mình còn có một cơ thể khác đang nằm bất động như một cái xác khiến Hiểu
Đồng lạnh cả sống lưng, cô tiếp tục nhắm nghiền mắt.

Nhưng nằm
chưa được bao lâu, mà những kẻ kia vẫn không có động tĩnh gì, vậy mà người ở
phía sau cô lại có dấu hiệu rục rịch. Hiểu Đồng biết người đó là Anh Kỳ, cô muốn
ra hiệu cho Anh Kỳ cứ tiếp tục giả ngất nhưng không tài nào làm được.

Quả
đúng như dự đoán của Hiểu Đồng, Anh Kỳ vừa tỉnh lại đã hét toáng lên:

- Bọn
khốn kiếp, các người là ai? Dám bắt cóc tôi, các người có còn muốn sống nữa
không?

Hơi hé
mắt quan sát, Hiểu Đồng thấy có hai tên đang giữ cô và Anh Kỳ. Hai kẻ này đều
có bộ mặt dữ dằn, tên đầu trọc còn đầy sẹo trên người.

- Mau
thả tôi ra, có ai không, cứu tôi với! - Anh Kỳ tiếp tục gào thét.

- Im miệng
đi, cô có gào bể họng thì cũng không ai đến cứu cô đâu, đây là một nơi cực kỳ vắng
vẻ. - Tên đầu trọc hét lên lấn át tiếng gào của Anh Kỳ. Anh Kỳ vội vàng im lặng,
Hiểu Đồng có thể cảm nhận được sự sợ hãi của Anh Kỳ. Cả người cô cũng sợ hãi vô
cùng, nếu là lúc bình thường có lẽ cô đã không run sợ như vậy. Bây giờ cô đang
có thai, dù thế nào cô cũng muốn bảo vệ đứa con này.

- Các anh cần tiền phải không? Các anh cần bao nhiêu cứ
nói, tôi sẽ cho người đem tới? - Anh Kỳ tiếp tục lên tiếng nhưng lần này cô
dùng giọng lưỡi mềm mỏng hơn.

Hai tên
này không hề đả động tý nào, hay nói đúng hơn là chúng không thèm để ý đến lời
đề nghị hấp dẫn của Anh Kỳ. Hiểu Đồng lo sợ vô cùng, cô biết bọn họ không phải vì
tiền mà vì mục đích trả thù nên cho dù Anh Kỳ nói khản cả cổ thì bọn chúng cũng
không thèm nghĩ tới, cuối cùng còn chuốc họa vào thân...

Quả như
suy nghĩ của Hiểu Đồng, Anh Kỳ cứ nói luyên thuyên khiến hai tên kia bực mình. Tên
đầu trọc tức giận ra lệnh cho tên kia:

- Dạy
cho nó bài học thế nào là sự im lặng!

Tên kia
nghe vậy thì hùng hổ xông đến bên Anh Kỳ. Anh Kỳ nghe thấy thì sợ hãi kêu lên:

- Đừng
mà. Xin các người! Có ai không, cứu tôi với!

“Bốp...”

Này thì
kêu này...

“Bốp...”

- Á...

- Còn
dám kêu nữa à...

“Bốp...”

Tên này
tát Anh Kỳ liên tiếp mấy cái, Hiểu Đồng nghe thấy thì chịu không nổi bèn mở mắt
tức giận nạt lớn:

- Thôi
đi, ngừng tay đi! Muốn cái miệng quạ của cô ta không nói nữa thì cứ lấy giẻ
nhét vào miệng là được rồi, cần gì đánh cho thêm đau tay.

- Haha...
Con bé này nói đúng đó, lấy miếng giẻ nhét vào miệng con bé kia cho tao! - Tên
đầu trọc lại ra lệnh.

Nhưng
tên đàn em ngó tới ngó lui cũng không tìm đâu ra một miếng giẻ nào. Thấy hắn ta
khổ sở tìm kiếm, Hiểu Đồng bèn lên tiếng nhắc.

- Lấy tất
của anh ra mà nhét vào miệng cô ta.

Tên này
à một tiếng rồi lập tức cởi giầy ra, tháo tất ra rồi quấn tròn lại, sau đó nhét
vào miệng Anh Kỳ. Anh Kỳ đầy phẫn nộ đưa mắt oán trách Hiểu Đồng.

- Em
gái, cảm ơn em! - Tên này nhìn Hiểu Đồng vui vẻ cất tiếng, nếu cô không nhắc nhở
giúp hắn, không chừng đại ca sẽ nổi giận mất.

- Không
có gì, em cũng rất ghét sự ồn ào của cô ta. - Hiểu Đồng cười vui vẻ đáp, ánh mắt
liếc nhìn Anh Kỳ khiêu khích. Anh Kỳ tức tối trong lòng, muốn lên tiếng chửi mắng
Hiểu Đồng nhưng rất tiếc, miệng cô ta bị nhét chiếc tất dơ bẩn hôi rình của tên
kia nên không tài nào thành tiếng. Nhưng Khi quay mặt đi thì Hiểu Đồng cảm thấy
rất có lỗi với Anh Kỳ, muốn bọn chúng không đụng đến mình và cái bào thai chỉ
có cách làm hài lòng bọn chúng mà thôi, đồng thời cũng là giúp Anh Kỳ thoát khỏi
nguy hiểm.

- Haha...
cô em này được lắm! - Tên đầu trọc phá lên cười vui vẻ, rồi hắn lại nghiêm sắc
mặt nói: - Nhưng đáng tiếc, trước sau gì tụi anh cũng phải xử em.

Nghe
tên đầu trọc nói, mặt Hiểu Đồng biến sắc, còn Anh Kỳ thì sợ hãi. Bặm môi cắn chặt
răng, Hiểu Đồng quyết định lên tiếng phủ đầu trước, cô đanh mặt ra lệnh.

- Gọi
cô ta ra đây!

Hai tên
này đang cười, bỗng nghe thấy Hiểu Đồng nói vậy thì im bặt nhìn cô dò xét đầy
thâm hiểm. Lát sau, tên đầu trọc hắng giọng hỏi:

- Cô ta
là ai?

- Là chủ
của các người, là người đã sai các người đến bắt cóc tôi, Vũ Quỳnh.

Lần này đến lượt hai tên kia biến sắc, Anh Kỳ cũng một
phen kinh ngạc, cô nhìn về phía Hiểu Đồng giãy giụa như không tin. Hai tên bắt
cóc quay lại nhìn nhau thì thầm.

- Tốt
nhất là gọi cô ta đến gặp tôi sớm, nếu không thì các người sẽ hối hận. - Hiểu Đồng
tiếp tục đe dọa, cô nhìn bọn họ với ánh mắt tự tin vô cùng.

Tên đầu
trọc hất đầu về phía cửa, tên kia hiểu ý liền đi ra ngoài. Tên đầu trọc ở lại
nheo mắt nhìn Hiểu Đồng, nhưng cô đã ngồi thẳng lưng, khóe môi giễu cợt không hề
lo sợ. Điều này làm tên đầu trọc chột dạ vô cùng, hắn chưa bao giờ gặp một cô
gái có thái độ như thế, cộng thêm lời đe dọa của cô bất giác khiến hắn rùng
mình.

Lát sau cánh cửa mở ra và quả nhiên Vũ Quỳnh bước vào. Hiểu
Đồng không thèm nhìn Vũ Quỳnh lấy một giây, ánh mắt lạnh băng, thản nhiên như
không. Người bất ngờ nhất là Anh Kỳ, cho tới khi Hiểu Đồng nói cô vẫn không tin
người bắt mình lại chính là Vũ Quỳnh. Nhưng cô gái kiêu kỳ, nét mặt giương
giương lóe lên sự hiểm độc đang đứng trước mặt cô chính là chị họ của cô - Vũ
Quỳnh.

“Bốp...
bốp... bốp...”

Tiếng vỗ
tay của Vũ Quỳnh vang lên. Cô ta nhìn vào Hiểu Đồng với đôi mắt phẫn nộ nhưng vẻ
mặt làm ra vẻ khâm phục. Lườm Hiểu Đồng một cái rồi mới ngồi vào ghế, hất mặt hỏi
ngay không rào trước đón sau:

- Sao
cô biết kẻ chủ mưu là tôi?

- Dễ
đoán mà... - Hiểu Đồng nhếch môi đáp.

- Tôi đang lắng nghe đây. - Vũ Quỳnh giả vờ nghiêng người
một cách giả tạo: - Nói đi, vì sao cô biết người đó là tôi?

- Mùi
hương trên người cô. - Hiểu Đồng đáp gọn.

- Mùi
hương ư? - Vũ Quỳnh nhăn mày nhìn chằm chằm vào Hiểu Đồng hỏi lại.

- Đúng
vậy, chính mùi hương trên người cô khiến tôi nghi ngờ. - Hiểu Đồng nhìn thẳng
Vũ Quỳnh đáp, rồi từ từ kể: - Còn nhớ khi chúng ta gặp lại nhau trong buổi tiệc
của Anh Kỳ hay không, tôi đã bị cô và Anh Kỳ vu oan là ăn cắp. Nhưng mà cô thâm
hiểm lắm, muốn vu oan tôi nhưng lại đổ tội danh chủ mưu cho Anh Kỳ nên cô cố
tình để lại vết sơn móng tay lên cái xoắn tay nhỏ của tôi. Cái vệt màu đen rất
rõ rệt trên nền trắng của cái xoắn tay rất dễ nhận ra. Lúc đó tôi đang tức giận
vì bị vu oan nên nhất thời cạn nghĩ. Nhưng sau đó, tôi đã suy xét lại, một người
như Anh Kỳ lúc nào cũng chau truốt kỹ lưỡng, không thể đi gặp mọi người với cái
móng tay mới sơn thì làm sao để lại dấu vết lộ liễu trên túi của tôi được. Suy
xét lại, tôi nhớ lúc đó tôi ngửi thấy mùi nước hoa hơi nồng nhưng tôi không biết
đó có phải là mùi nước hoa của Anh Kỳ hay không. Tôi vẫn chưa dám chắc lắm cho
đến khi tôi gặp lại cô và Anh Kỳ ở trong siêu thị.

Trong sắc mặt đăm chiêu của Vũ Quỳnh, như đang
cố nhớ lại lần gặp của hai người ở siêu thị. Hiểu Đồng không để cô chờ đợi thêm
liền nói:

- Lần
đó Anh Kỳ tức giận với cô vì việc nước hoa, cô ấy đã nói cô ấy chỉ xài loại nước
hoa có tên là Strawberris Champagne, tôi đã đi xem thử và rõ ràng đó là mùi
hương nhẹ chứ không nồng như mùi nước hoa trên xoắn tay của tôi. Nói thật, lúc
đó tôi cũng xém chút tin rằng cô đã thật sự trở nên tốt hơn và quên đi sự việc
này nếu không có chuyện cô vào nhà tôi.

Vũ Quỳnh
thất sắc khi nghe Hiểu Đồng nhắc đến. Lần đó cô ta cho người vào nhà Hiểu Đồng
để tìm một vật và cô ta cũng từng bước vào trong căn nhà đó nhưng họ làm việc rất
gọn ghẽ, hầu như không xê dịch bất cứ thứ gì, vậy thì làm sao Hiểu Đồng lại biết.

Đoán được
suy nghĩ của Vũ Quỳnh, Hiểu Đồng khẽ cười nói tiếp:

- Muốn
người ta không nhận ra thì cô phải thay đổi mùi nước hoa đi, nó quá nồng. Chính
vì vậy, nó làm tôi nhớ lại và bắt đầu đề phòng. Cô tưởng rằng kế hoạch của cô
hoàn hảo à, cô giả vờ hướng thiện, giả vờ giúp đỡ bọn tôi để chuyển hướng nghi
ngờ sang Anh Kỳ nhưng thật đáng tiếc, chính mùi nước hoa trên người cô đã bán đứng
cô và tôi bắt đầu nghi ngờ cô.

- Khoan
đã, cô bảo Vũ Quỳnh cố ý hại cô nhưng lại muốn đổ tội cho tôi. Như vậy thì chỉ
cần dùng son môi của tôi là được rồi, cần gì phiền phức cầm theo sơn móng tay
cơ chứ? - Anh Kỳ bỗng lên tiếng thắc mắc.

- Bởi
vì hôm đó màu son môi của cô ta và cô giống nhau. - Hiểu Đồng không nhìn Anh Kỳ
nhưng nhìn thẳng Vũ Quỳnh, quan sát sắc mặt của cô ta đáp. - Sau đó rất nhiều sự
việc xảy ra, trong cuộc thi, cô cố ý cắt nát váy áo của Đình Ân để chúng tôi hiểu
lầm là Anh Kỳ vì muốn thắng mà dùng thủ đoạn như thế. Rồi cô cố tình bắt cóc
Đình Ân, sau đó đến báo cho tôi biết, cô chọn rất đúng thời điểm, làm như vô
tình va vào tôi. Nhưng thật ra cô đã theo dõi tôi từ lâu rồi, đúng không? Sau
đó cô châm lửa đốt nhà, giả vờ để tên đàn em lại, cố tình để hắn lại thông báo
cho chúng tôi rằng Đình Ân vẫn còn ở trong nhà. Mục đích duy nhất là muốn chúng
tôi nghi kỵ Anh Kỳ và gây hiểu lầm giữa tôi và Vĩnh Phong.

Vũ Quỳnh
trừng mắt nhìn Hiểu Đồng lòng tràn đầy tức giận, không ngờ kế hoạch của cô lại
bị vạch mặt như thế. Hiểu Đồng khẽ mừng thầm trong lòng, cô biết là mình đã đi
đúng hướng, chỉ cần một chút nữa thôi thì tính mạng của cô và Anh Kỳ sẽ được bảo
đảm cho nên cô tiếp tục công kích.

- Nhưng
vì có sự nghi ngờ cho nên khi mọi người đều khẳng định Anh Kỳ là chủ mưu thì
tôi lại phủ nhận.

- Nhưng
tôi vẫn chưa thể hiểu, làm sao cô có thể đoán ra là tôi đang cố tình đổ vạ cho
Anh Kỳ, chứ không phải là do Anh Kỳ sai tôi đi làm? - Vũ Quỳnh nghiêng đầu hỏi
Hiểu Đồng, ánh mắt cô ta gườm gườm trông đáng sợ.

- Vì một
câu nói của Vĩnh Phong. - Hiểu Đồng đáp nhẹ như không. - Vì Vĩnh Phong đã nói một
câu: “Anh Kỳ không xấu như vậy đâu”. Và tôi tin như vậy. Bởi vì hơn ai hết tôi
biết Vĩnh Phong yêu mình nhiều thế nào. Anh ấy tuyệt đối sẽ không để Anh Kỳ làm
hại tôi hay người thân của tôi, cho nên nếu không rõ ràng tâm tính Anh Kỳ, anh ấy
sẽ không lên tiếng bênh vực. Cô biết rõ, Vĩnh Phong sẽ không nghĩ rằng Anh Kỳ
nham hiểm như vậy nên chắc chắn anh ấy sẽ lên tiếng bênh vực Anh Kỳ. Từ đó sẽ dần
hình thành mâu thuẫn giữa tôi và Vĩnh Phong. Nhưng bởi vì tôi quá hiểu Vĩnh
Phong nên mâu thuẫn của chúng tôi dễ dàng được giải quyết. Cô lại tiếp tục ép
buộc tôi rời xa Vĩnh Phong bằng cách báo cho bà Mai Hoa biết bé Đường là con của
Triệu Vĩnh Nguyên. Giấy xét nghiệm ADN có được là do cô đột nhập vào nhà tôi lấy
trộm tóc bé Đường đi xét nghiệm có đúng không?

Vũ Quỳnh
không trả lời câu chất vấn của Hiểu Đồng. Cô ta im lặng một lát, rồi lên tiếng:

- Sao
cô biết người gửi giấy xét nghiệm là tôi chứ không phải người khác hay Anh Kỳ?

- Bởi vì nếu là Anh Kỳ, cô ta sẽ đem nó uy hiếp tôi trước.
Nhưng tờ giấy đó được gửi trực tiếp cho Vĩnh Thành... Cô quả là người thủ đoạn.
Cô lợi dụng mối quan hệ bạn bè giữa mẹ cô và bà Mai Hoa nên biết rõ Vĩnh Thành
không phải con ruột của Triệu Vĩnh Nguyên. Âm thầm cho người làm xét nghiệm ADN
chứng thực quan hệ rồi gửi đến cho Vĩnh Thành để anh ấy biết sự thật thì sẽ rút
lui khỏi Nguyên Thành Phong, và cũng biết tôi sẽ vì vậy mà không rời xa Vĩnh
Thành. Vậy thì Vĩnh Phong sẽ có thể nắm lấy Nguyên Thành Phong một cách dễ dàng
và bên cạnh Vĩnh Phong chỉ có Anh Kỳ. Điều cô không ngờ là Vĩnh Phong lại vì
tôi mà từ bỏ sự nghiệp, còn bị Anh Kỳ bám theo. Có phải vì điều này khiến cô tức
giận nên mới bắt cóc tôi và Anh Kỳ hay không?

- Đúng
vậy, tất cả những việc tôi làm đều là vì Vĩnh Phong. - Vũ Quỳnh lặng lẽ buông
thõng một câu, ánh mắt có phần buồn bã.

Anh Kỳ
nãy giờ lắng nghe, cơn giận lên đến đỉnh đầu, tức giận nhìn Vũ Quỳnh mắng:

- Tôi
thật không ngờ chị lại là hạng người như vậy, cả chị em mà chị cũng hại hay sao?

“Bốp...”

Vũ Quỳnh
dang tay tát mạnh vào mặt Anh Kỳ.

- Chị
em...? Haha... Kể từ lúc gia đình tao suy sụp thì gia đình mày thế nào hả? Ngoảnh
mặt làm ngơ, quay lưng bỏ đi. Tao phải sống trong nhà mày, phục dịch mày, xem sắc
mặt mày mà sống. Mày thấy tao vui vẻ lắm hay sao mà xưng chị em với mày chứ. Mày
nói đi, có lúc nào mày xem tao là chị em chưa? Tao còn thua con ở của mày nữa. Ngày
nào cũng phải vì mày chạy từ sáng đến tối, đổi lại chỉ là mấy câu mắng chửi. Vậy
thì bây giờ mày có tư cách gì trách tao? - Vũ Quỳnh đem bao kìm nén bất mãn
trong lòng nói ra.

Anh Kỳ
trước những lời trách mắng của Vũ Quỳnh thì im lặng. Cô biết mình cũng có phần
quá quắt và tệ bạc.

- Cho
nên tao muốn lấy lại những gì từng thuộc về tao. Tao sẽ cho những kẻ từng khinh
thường tao biết mặt. Tao sẽ không từ bỏ thủ đoạn loại bỏ những chướng ngại cản
trở tao. - Vũ Quỳnh cười độc ác nói.

- Ngay
cả việc hại Vĩnh Thành đúng không? - Hiểu Đồng đưa mắt tức giận phán xét Vũ Quỳnh.
- Vĩnh Thành đã làm gì mà cô lại nỡ đối xử với anh ấy như thế, chẳng phải các
người chơi chung từ nhỏ sao? Cô muốn hất Vĩnh Thành ra khỏi công ty nhưng không
cần phải dùng thủ đoạn bỉ ổi đến thế, hại anh ấy bị tù mới cam tâm.

- Tôi
không hại Vĩnh Thành. - Vũ Quỳnh buông một câu rồi thở dài.

- Cô
không hại anh ấy. Chẳng phải cô đã gửi cho ông tôi các giấy tờ cho thấy Vĩnh
Thành đã làm chuyện phi pháp sao? - Hiểu Đồng ánh lên vẻ hoài nghi nhìn Vũ Quỳnh.
- Nếu không vì vậy thì làm sao ông tôi có thể nhanh chóng đá được Triệu Vĩnh
Nguyên ra khỏi chiếc ghế chủ tịch cơ chứ? Là ai đã sai cô làm vậy?

- Im đi!
- Vũ Quỳnh nạt ngang. - Biết quá nhiều sẽ không tốt cho cô đâu.

- Vũ Quỳnh!
Đừng sai lầm nữa, nếu cô muốn tốt cho Vĩnh Phong thì dừng tay đi. Nếu cô nghe lời
tên kia, chắc chắn Nguyên Thành Phong sẽ bị hắn phá hoại, bây giờ là Vĩnh Thành
nhưng sau này là Vĩnh Phong. Hắn đang lợi dụng cô đó, có biết không? Chẳng phải
cô yêu Vĩnh Phong hay sao, chẳng lẽ cô nỡ đứng nhìn anh ấy bị người ta hại. - Hiểu
Đồng cố gắng hét lên.

- Cô im
đi, chẳng có ai hại Vĩnh Phong đâu. Sau này Vĩnh Phong sẽ có tập đoàn Nguyên
Thành Phong và khi hai người ra đi thì tôi sẽ là người ở bên cạnh anh ấy. - Vũ
Quỳnh cười đắc ý nói.

- Cô có
biết, Nguyên Thành Phong đang bị cô hại thảm thương lắm hay không hả? Cổ phiếu
suy sụt nhanh chóng và có nguy cơ sụp đổ. - Hiểu Đồng gằn giọng nói.

- Cô
nói dối. - Vũ Quỳnh hét lên.

- Nếu
cô không tin thì đi điều tra đi, xem tôi nói có đúng không? Vĩnh Thành bị nghi
ngờ buôn bán hàng lậu và bị cảnh sát điều tra, vì vậy cổ phiếu bị rớt giá thê
thảm. Cho dù sau này Vĩnh Phong có tiếp quản đi chăng nữa thì nó cũng chỉ là đống
gạch vụn thôi. - Hiểu Đồng cố gắng hét lên buộc Vũ Quỳnh nhận ra vấn đề.

- Được,
tôi sẽ cho người đi điều tra. Cô cứ chờ đi, nếu tôi biết cô nói dối thì... - Vũ
Quỳnh nghiến răng nói và nhìn Hiểu Đồng và Anh Kỳ. Cả hai người đều run lên trước
cái nhìn đó.

- Yên
tâm đi. - Vũ Quỳnh thấy hai người như vậy thì khẽ cười nói. - Bây giờ hai người
vẫn còn giá trị lợi dụng nên chúng tôi sẽ đối đãi tốt.

Vũ Quỳnh
nói rồi liền khoát tay bảo tên đầu trọc theo mình, để tên còn lại làm gác cửa.

Báo cáo nội dung xấu