Hương vị đồng xanh - Chương 02 - Phần 1

Chương 2

Nơi chốn bình
yên

Sáng sớm như thường lệ, bà nội của Việt Phương thức
dậy nấu nước châm trà để ông nội Việt Phương có thể uống vào buổi sớm. Dùng trà
sáng là thú vui tao nhã của những người dân quê. Đun nước sôi xong, bà cầm chổi
xơ dừa mở cửa sau ra ngoài quét sân, xung quanh nhà bà đầy cây cao bóng cả cho nên cứ hễ
chiều đến, trời lộng gió lá sẽ rụng đầy sân. Một đêm đến sáng, mặt sân toàn là
lá khô, đặc biệt là mùa thu, cây rụng lá nhiều.

Bà nội giật mình khi biết cửa sau nhà bà mở không
khóa, nhưng đêm qua trước khi đi ngủ bà đã khóa cửa cẩn thận trước sau rồi,
tính người già luôn cẩn thận như vậy. Giật mình hoảng hốt cho là có trộm, nhất
là khi chúng biết con trai con dâu bà ở thành phố về, biết đâu chúng mò vô kiếm
lợi.

Nghĩ vậy bà vội vã chạy đến trước cửa phòng của hai vợ
chồng ông Việt Tuyên gọi cửa ầm ầm. Hai vợ chồng giật mình chạy ra mở cửa phòng,
nghe mẹ nói rõ mọi chuyện cũng hốt hoảng lục đồ đạc xem có mất mát cái gì hay
không. Sau đó thở phào nhẹ nhõm vì họ không mất mát thứ gì hết. Người nào người
nấy đều ngạc nhiên vì không biết tại sao cửa sau nhà lại bật mở, cho đến khi
Cảnh Nhân mở cửa bước ra thông báo Việt Phương đi đâu mất rồi. Cả nhà đều trở
nên hoang mang.

- Tất cả đều tại hai vợ chồng bây hết. - Bà nội Việt
Phương bật khóc trách móc con trai và con dâu. - Tại tụi bây cứ nhất quyết bắt
con nhỏ lên thành phố, cho nên nó sợ mà bỏ trốn như thế.

Vợ chồng ông Việt Tuyên cũng không ngờ đứa con gái nhỏ
chỉ mới 9 tuổi lại gan to đến nỗi dám bỏ nhà, nghĩ lại vừa giận vừa tự trách.
Giận vì con cái ngang bướng không nghe lời, vừa tự trách bản thân không kiềm
chế mềm mỏng khuyên giải con mà cứ áp đặt ép buộc nó phải làm theo, trong khi
đã không dạy dỗ nó bao lâu nay nên mất dần lòng tin cùng sự yêu thương của nó.

Cả nhà phát hoảng tỏa ra đi tìm khắp mọi nơi. Đến nhà
của đám trẻ thường chơi chung, dỗ ngọt chúng để tìm địa điểm Việt Phương có thể
trốn, nhưng đám trẻ được căn dặn từ trước chỉ một mực bảo không biết, có chỉ
thì cũng chỉ những nơi mà bọn trẻ thường hay chơi chứ không phải là chỗ Việt
Phương đang trốn. Nhưng thật ra, người biết chỗ trốn đó ngoài thằng Bảo ra thì
chẳng còn ai biết nữa. Mà thằng Bảo là một thằng bé vốn lầm lì ít nói, miệng
kín như bưng; nó dù bị đánh chết cũng sẽ không hé lộ nửa lời.

Bà nội Việt Phương giận ba mẹ cô bé ra mặt, bà tấm tức
khóc nói:

- Nếu không tìm được cháu gái tao, vợ chồng bây cũng
đừng vác mặt về đây làm gì nữa.

Vợ chồng ông Việt Tuyên và bà Thu Hà nhìn nhau chẳng
biết nói gì. Ông Việt Tuyên cũng giận vợ, ông bỏ mặc bà, tự mình đi tìm con
gái.

Bà Thu Hà tức giận vô cùng, giận vì đã sinh ra một đứa
con như thế, cũng hối hận vì năm xưa đã để Việt Phương ở đây. Bà nhìn Việt Tình
đang đứng nép vào một góc, thì cảm thấy thật may mắn là bà vẫn còn một đứa con
gái biết nghe lời.

Còn Việt Tình thì vui sướng khi biết Việt Phương không
chịu về nhà, nếu như hôm nay không tìm ra Việt Phương, ngày mai họ sẽ về thành
phố mà không có con bé.

Trong khi đó, Việt Phương trốn vào trong một căn biệt
thự của một nhà giàu có sống trên thành phố. Căn biệt thự được xây để mỗi khi
họ rảnh rỗi thì về đây nghỉ ngơi thư giản, hít thở không khí trong lành ở thôn
quê, tránh xa không khí ồn ào và đầy bụi bặm của thành phố.

Bà nội của thằng Bảo vốn được thuê đến trông coi quét
dọn nhà này hàng tuần khi trước. Nay bà già yếu hay bệnh nên đã giao lại cho
một chị trong xóm, tuy vậy nhà thằng Bảo vẫn còn lưu lại một chùm chìa khóa kho
củi phía sau căn biệt thự kia, cho nên thằng Bảo đã bảo Việt Phương trốn ở đó.
Sẽ chẳng ai hay, ai biết cho đến khi ba mẹ Việt Phương trở lên thành phố.

Nhưng đó là nơi khá đáng sợ đối với một cô bé như Việt
Phương. Kho củi khá ẩn ướt, quá tối, đầy gián chuột. Tuy Việt Phương không sợ
gì những con vật này nhưng cô bé chưa từng ở một mình trong bóng tối. Bóng tối
đáng sợ đang quây chặt Việt Phương. Tiếng những con chuột kêu chít chít trong
đêm tối tạo cảm giác lành lạnh đáng sợ vô cùng.

Việt Phương co người đầy sợ hãi, nhưng giữa đêm tối cô
bé cũng không biết nên đi đâu. Nếu ra khỏi đây, người ta nhìn thấy thế nào cũng
lôi cô bé về nhà. Nhưng ở lại trong cái nhà kho này thì đáng sợ quá.

Việt Phương quyết định ban ngày thì trốn vào trong căn
nhà kho này, còn ban đêm thì cô bé sẽ ra khỏi và nằm dưới mái hiên phía sau căn
biệt thự. Ở đó vừa sạch sẽ, vừa đỡ sợ, lại có ánh đèn từ trong nhà hắt ra.

Cô bé ôm cái túi quần áo ra nằm dưới mái hiên sau của
căn biệt thự. Nền gạch lạnh lẽo, gió đêm thổi từng cơn ớn lạnh, một đứa bé tuy
sống ở thôn quê như Việt Phương mưa nắng dãi dầm nhưng việc không có một mái
nhà che mưa che gió thế này là chưa từng.

Việt Phương lôi quần áo ra vừa lót dưới nền gạch lạnh,
vừa phủ lên người cho ấm, cô bé nằm sát một góc tường hy vọng tránh được phần
nào gió lạnh. Thật may mắn, mấy ngày nay nắng ấm không có mưa, nếu không thì cô
bé càng thê thảm hơn rất nhiều. Cũng may mắn là trời lạnh giá, nên muỗi cũng
không có để mà quấy rối cô bé thêm nữa.

Thiên Phong đang mơ màng ngủ bỗng cảm thấy rất khó
chịu nên tỉnh giấc, mồ hôi trên người cậu bé trải đầy. Mở mắt ra, ánh đèn ngủ
dìu dịu nhè nhẹ len vào hốc mắt của cậu bé, Thiên Phong thở ra một hơi dài đầy
mệt mỏi. Nhìn lại căn phòng rộng rãi trống trải lẫn lạnh lẽo này, lòng cậu bé
thấy cô đơn vô cùng.

Dù cố gắng nhiều lần nhưng Thiên Phong vẫn không cách
nào hòa hợp với người mẹ kế của mình. Mỗi khi nhìn thấy ba cùng vợ kế của mình
vui vẻ bên nhau thì lòng Thiên Phong lại khó chịu, có lẽ cậu ích kỷ thay cho
người mẹ quá cố của mình. Vị trí đó từng là của bà, ánh mắt cùng những lời yêu
thương của ba Thiên Phong từng thuộc về mẹ cậu; cho nên khi ông dùng ánh mắt
với nụ cười, lời nói ngọt ngào với một người phụ nữ khác khiến cậu thấy rất
chướng mắt.

Thiên Phong đặc biệt khó chịu hơn khi mà mẹ cậu chỉ
vừa mất chưa được nửa năm ba đã cưới người đàn bà đó về.

Tuy bà ta luôn đối với Thiên Phong rất tốt, nhưng giữa
bà ta và Thiên Phong đều có một khoảng cách nhất định nào đó mà vô hình trung
không thể nào kéo lại được. Thiên Phong đối với bà ta không phải ghét nhưng
chẳng thích một chút nào.

Dù sao bà ta cũng là vợ ba, cậu bé cũng chẳng muốn
phản đối; nhưng đối với hai người đó, Thiên Phong xem như hai người xa lạ sống
chung cùng một mái nhà.

Lần này Thiên Phong được nghỉ hè, ba muốn đưa cậu bé
và người vợ kế đi du lịch ở châu Âu nhưng Thiên Phong bảo rằng mình muốn về quê
chơi, vì thích phong cảnh yên tĩnh.

Ba Thiên Phong vì không thuyết phục được con trai,
cũng không muốn thất hứa với vợ kế của mình nên đành chấp nhận để Thiên Phong
một mình. Ông đã mướn người chăm sóc Thiên Phong trong lúc cậu bé ở dưới quê
này một mình.

Thiên Phong đến đây được chăm sóc lo lắng từ cái ăn
cái mặc, nhưng buổi tối người chăm sóc cậu cũng quay về với gia đình của họ, để
cậu bé một mình ở trong căn biệt thự rộng lớn thế này. Cho nên Thiên Phong, vốn
đến đây trong cô đơn lạc lõng, chưa hề bước ra khỏi căn biệt thự lần nào hết,
càng trở nên buồn bã hơn khi cứ đêm về là căn nhà chỉ còn lại mình mình.

Giật mình tỉnh giấc, Thiên Phong không ngủ được, cậu
bé ngồi dậy đi xuống nhà uống nước. Kính trong nhà là loại kính một chiều, từ
bên trong nhìn ra có thể thấy rõ, nhưng từ bên ngoài nhìn vào thì chỉ thấy một
màu tối đen.

Thiên Phong đi xuống bỗng thấy một đống gì lùng nhùng
còn nhúc nhích ở phía ngoài cánh cửa. Thiên Phong có chút sợ hãi, đứng im nhìn
cái đống lùng nhùng đó; trông nó nhỏ xíu, thỉnh thoảng lại nhúc nhích, Thiên
Phong liền đến gần hơn. Cậu bé bỗng nhìn thấy một gương mặt nhỏ nhắn có mái tóc
dài, nước da ngăm đen đang nằm co quắp thật tội nghiệp trước trời đêm lạnh giá
này.

Thiên Phong mở cửa ra ngoài, trong lòng có chút sợ
hãi, cô bé này liệu có xảy ra chuyện gì hay không? Cậu vừa được học bài cô bé
bán diêm, cô bé bán diêm vì trời lạnh mà bị chết cóng. Không biết cô bé này như
thế nào rồi, liệu có bị chết cóng hay không?

Thiên Phong mở cửa ra ngoài, nhìn nét mặt trắng bệch
của Việt Phương trông chẳng khác gì một cái xác chết cả. Cậu nhóc hốt hoảng đưa
tay lay lay người Việt Phương gọi khẽ:

- Này... này...

Cả người Việt Phương lạnh ngắt nằm im không nhúc nhích
càng khiến Thiên Phong hốt hoảng hơn nữa. Gọi mãi chẳng thấy cô bé trước mặt
mình tỉnh lại, Thiên Phong sợ hãi cho rằng Việt Phương đã chết. Cậu kéo lay đến
nỗi chiếc áo khoác trên người Việt Phương cũng rời ra. Thiên Phong lùi lại vài
bước rồi ngã phịch xuống đất, cả người cứng đờ đầy sợ hãi. Thiên Phong nhớ đến
lúc mẹ mình mất, cả người bà cũng lạnh toát và trở nên trắng bệch như thế, rồi
sau đó cứng đờ ra.

Tim Thiên Phong không ngừng đập mạnh, cả người run bắn
lên, sợ hãi không ngừng tăng bao bọc lấy cậu bé. Một đứa bé giữa đêm khuya giá
lạnh, không một ai bên cạnh lại phải đối mặt với một xác chết, Thiên Phong suýt
chút nữa là “đi” ra quần nếu như...

Việt Phương nằm co người bất động ngủ, cả đêm dài
không ngủ với một đứa bé đang tuổi ăn tuổi ngủ như cô bé quả là một điều khó
khăn. Cho nên cô bé dễ dàng chìm vào giấc ngủ say đến nỗi bị người khác lay gọi
mà không hay biết. Cho đến khi, chiếc áo đang đắp trên người bị rời đi, từng
cơn gió lạnh kéo đến thổi qua da thịt, càng khiến cô bé lạnh hơn nữa. Việt
Phương khẽ run mình, giữ lấy cái áo phủ lên người.

Thiên Phong há hốc miệng, mắt nhìn về cô bé trước mặt
mình không chớp. Lúc cậu nhìn thấy Việt Phương nhúc nhích thì ra xem, ra xem
rồi thì thấy không còn nhúc nhích nữa, cho rằng cô bé kia vì lạnh mà qua đời
chỉ vài giây sau đó; Thiên Phong trong khoảng khắc đó đã ân hận vô cùng, ân hận
vì sao mình lại thức dậy quá trễ, nếu như mình thức dậy sớm chừng một tí thôi,
biết đâu bé gái kia vẫn còn sống. Còn đang sợ hãi thì Việt Phương lại nhúc
nhích, Thiên Phong thở phào nhẹ nhõm vì cô bé kia còn sống.

Thiên Phong liền bò lại gần, lần này lay mạnh Việt
Phương hơn nữa, cuối cùng cũng khiến cô bé tỉnh giấc.

Việt Phương mơ màng tỉnh giấc, hai mắt vẫn không thể
mở lên nổi, cô bé chỉ vừa mới ngủ được một tí mà. Nhưng bắt gặp cặp mắt mở to
trong ánh đèn hắt ra bên ngoài, cặp mắt to tròn đen nhánh, lấp lánh nhìn đầy tò
mò. Việt Phương giật cả mình vì đột nhiên một chú bé xa lạ xuất hiện trước mặt
mình giữa đêm khuya, trên người lại mặc một bộ đồ trắng toát. Việt Phương
thường nghe người lớn kể về chuyện ma; nào là ma thường xuất hiện ở những nơi
vắng vẻ, rình mò những người đi ngang qua đó để ám họ, ăn thịt họ; nào là ma vú
dài, ma không đầu... nhưng đều có một đặc điểm chung là mặc đồ trắng hết.

Tuy biết là người lớn kể thế để dọa trẻ con nhưng đám
nhóc tụi bạn và cô bé, chẳng đứa nào không sợ đến muốn xỉu cả. Mặc dù sợ nhưng
vẫn ham nghe kể chuyện ma lắm, co người vào nhau mà nghe, nghe xong rồi khóc
thét lên, chẳng đứa nào đi nổi nữa chứ đừng nói là tự về nhà. Xong chú Nhân của
Việt Phương cứ lại tay bồng tay bế, không thì cầm đèn soi tỏ con đường đưa từng
đứa về, trong khi Việt Phương trùm mền kín mít đến không thở nổi vì sợ.

Nhiều lúc cả bọn cũng tò mò, muốn biết hình thù con ma
ra sao, có giống như ở trên tivi hay không, có giống người hay không? Thậm chí
còn liều lĩnh chờ đến 12 giờ trưa - cái giờ mà người lớn bảo là giờ linh, không
cho con nít lang thang ngoài đường mà phải ở nhà đi ngủ, bởi vì nếu lang thang
bên ngoài, sẽ bị ma bắt - tụi nó đi gọi hồn ma.

Có rất nhiều cách gọi hồn ma. Chơi cầu cơ, chơi cầu
hồn... Có nhiều loại ma được tụi nó chọn là ma lon, ma lá và ma dao.

Tụi nó cứ đến 12 giờ trưa là đến trước một ngôi mộ mà
vừa có người chết đặt lên đó một con dao, một chiếc lá, một cái lon. Rồi thắp
nhang cầu khấn, nếu con ma nó linh sẽ nhập vào trong thứ mà chúng đặt lên mộ
sau đó sẽ đuổi bắt tụi nó. Mỗi loại ma có một cách đuổi bắt đáng sợ. Nếu là ma
dao thì khỏi cần bàn, nếu bắt được thì nó sẽ chém không thương tiếc, nếu là ma
lá thì cũng cứa tụi nó chảy máu chứ chẳng chơi. Cho nên cả bọn thường chọn chơi
ma lon, bởi vì cùng lắm nó chỉ gõ sưng mắt cá mà thôi.

Tuy lần này cũng mang đầy tâm trạng lo lắng nhưng mà
chẳng đứa nào chịu rời đi trước cho đến khi con ma xuất hiện. Mặc dù mặt đứa
nào đứa nấy xanh lè xanh lét vì sợ hãi.

Tiếc là cầu bao nhiêu lần vẫn chẳng có ma xuất hiện.
Cho nên mãi đến bây giờ Việt Phương chưa bao giờ thấy ma cả.

Bây giờ đột nhiên thấy một thằng nhóc trông có vẻ
giống ma, cũng có vẻ giống người sừng sững trước mặt mình. Nhất là căn nhà này,
tuy có người thường xuyên quét dọn và mở đèn nhưng ít khi thấy có người ở. Mà
ma thường sống ở những căn nhà bỏ hoang.

Nghĩ đến đây, cả người Việt Phương cứng ngắt, tim ngừng
đập; chỉ sau vài giây, cô bé đã hét lên trong sợ hãi, âm thanh có thể nói là
khá vang dội:

- Ma...

Thiên Phong nghe tiếng hét cũng hoảng hốt lúng túng
chạy đến bịt miệng Việt Phương lại.

- Suỵt... anh là người, không phải ma. Anh sống ở nhà
này. Đừng la nữa!

Đôi mắt ngân ngấn nước mắt của Việt Phương chớp chớp
nhìn Thiên Phong thật lâu, cảm thấy hơi thở của Thiên Phong nóng ấm phả lên mặt
mình, mà bà nội cô bé đã nói ma thì không có hơi thở, và ma rất lạnh không có
ấm như Thiên Phong lúc này. Việt Phương cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Việt Phương vào nhà, cô bé mới cảm thấy ấm áp, không
lạnh lẽo như bên ngoài. Cô bé ngồi co ro trên bộ ghế sofa mà đoán chừng là rất
đắt. Mặc dù bên trong ấm hơn, nhưng cả đêm ngoài trời lạnh khiến cô bé vẫn chưa
lấy lại được sự ấm áp hoàn toàn. Muốn co chân lên, quặp người cho ấm nhưng ngại
không dám co chân lên vì sợ bẩn. Cô bé chỉ dùng tay ôm lấy người, răng cắn
chặt, người run run.

Thiên Phong thấy vậy liền lấy cho Việt Phương một
chiếc chăn phủ. Việt Phương cũng chẳng nghĩ gì vội trùm nó lên người cho ấm, nhưng
thấy vẫn chưa đủ, Việt Phương liền nói:

- Cho em xin ly nước nóng đi!

Thiên Phong liền cầm ly đến bình phích điện nhấn nút
lấy cho Việt Phương ly nước nóng, nhưng suy nghĩ, cậu bé liền chế thêm chút
nước đun sôi để nguội rồi đem đến cho Việt Phương. Việt Phương cầm lấy ly nước
uống liền một hơi rồi mới ngượng ngượng nhìn Thiên Phong nói:

- Cám ơn anh!

- Em là ai? Sao lại ở nhà anh như thế? - Thiên Phong
nhìn Việt Phương chăm chú, trông Việt Phương không giống trẻ con bụi đời.

- Em... - Việt Phương cắn môi, cô bé không biết nên
nói gì, có nên nói sự thật mình bỏ nhà đi hay không? Cuối cùng Việt Phương
quyết định nói. - Em đang trốn người xấu.

- Người xấu? Là ai?

- Nói chung là người xấu. - Việt Phương chỉ nói mấy từ
ngắn gọn chứ quyết không chịu nói thêm, sau đó nhìn Thiên Phong bằng ánh mắt
cầu xin đầy tội nghiệp. - Anh cho em trốn ở đây ít bữa thôi! Em bảo đảm sẽ
không làm gì hết, em không phải ăn trộm, em sẽ ngoan. Em xin anh! - Việt Phương
cầu xin, chỉ sợ Thiên Phong gọi ba mẹ cậu bé xuống đuổi cô bé đi thì khổ. Ngoài
chỗ này ra, không còn chỗ nào mà Việt Phương có thể trốn được.

Thiên Phong nhìn ánh mắt và bộ dạng co rúm đáng thương
của Việt Phương thì thở dài rồi gật đầu.

Nhưng sáng hôm sau, chị Nga, người trông nhà, cũng là
người chăm sóc Thiên Phong trong thời gian cậu bé ở đây đến đem đồ ăn sáng cho Thiên
Phong đến nhìn thấy Việt Phương đang nằm ngủ trên sofa thì hốt hoảng nói:

- Trời ơi, bé Phương! Em ở đây à? Người nhà em tìm em
khắp nơi kìa.

Việt Phương nghe tiếng chị Nga thì giật mình tỉnh giấc
rồi chạy đến năn nỉ chị:

- Chị, chị đừng nói cho ba mẹ em biết em ở đây nha
chị! Nếu không ba mẹ em sẽ bắt em lên thành phố đó chị. Em không muốn rời khỏi
đây đâu, em thích sống ở đây thôi. Nha chị...

Chị Nga cũng biết Việt Phương, chị vốn thích chú Nhân
của cô bé. Biết Cảnh Nhân cũng không muốn Việt Phương về lại thành phố, cũng
không nỡ để cô bé rời xa mình nên cuối cùng nói:

- Vậy cứ ở đây đến nào ba mẹ em về thành phố thì ra.

Nhưng một tiếng nói đầy giận dữ đã vang lên sau lưng
hai chị em.

- Em không chấp nhận cho con bé đó ở đây. Chị mau đuổi
con bé đó về nhà đi!

Việt Phương và chị Nga, cả hai đều giật mình quay đầu
lại nhìn thấy Thiên Phong đang từng bước đi xuống cầu thang, trên người vẫn là
bộ đồ pijama màu trắng tinh. Dù vừa ngủ dậy nhưng ánh mắt của Thiên Phong vẫn
sáng rực và trong suốt, nét mặt thì đầy tức giận.

Việt Phương bị Thiên Phong đuổi thì tức giận, đứng vụt
lên khỏi ghế sofa hỏi:

- Tại sao? Chẳng phải anh đã nói là sẽ cho em trốn ở
đây vài bữa hay sao?

- Anh đổi ý rồi. Anh không muốn cho một kẻ dối trá như
em ở đây.

- Em không phải là kẻ dối trá! - Việt Phương bặm môi
giậm chân, trợn mắt nhìn Thiên Phong tức giận đáp.

- Thế ai đã bảo mình đang trốn kẻ xấu? - Thiên Phong
nhìn Việt Phương không chớp mắt, cậu bé đi đến trước mặt Việt Phương, nét mặt
nhìn Việt Phương đầy giận dữ. - Ba má mình mà cho là kẻ xấu hay sao?

- Ba má em đúng là kẻ xấu mà. Họ đòi dẫn em đi khỏi
đây, em không muốn đi. - Việt Phương ấm ức, đôi mắt đỏ hoe, mếu máo đáp.

Chị Nga thấy vậy cũng bèn lựa lời nói với Thiên Phong:

- Phong à, tại bé Phương mấy năm nay đều sống ở đây
quen rồi. Bây giờ ba má nó bắt nó lên thành phố, nó không thích nên mới trốn
như thế thôi. Nếu được thì em cho con bé ở đây vài bữa thôi, đợi ba má nó về
thành phố rồi thì chị đưa nó về lại nhà.

- Không được. Con cái thì phải ở với ba má. Ba má em
ấy muốn em ấy về thành phố là tốt cho em ấy thôi. Ở nông thôn thế này thì có gì
mà tốt đâu. Em không muốn giúp em ấy làm những chuyện khiến ba má em ấy buồn
đâu. - Thiên Phong vẫn một mực lắc đầu không chịu cho Việt Phương trốn ở nhà
mình. Cậu bé cho rằng, con cái được sống chung với ba mẹ, nhận được tình yêu
thương của ba mẹ mới là điều hạnh phúc nhất mà ai cũng đều mong có được, vậy mà
con bé này có được thì lại không chịu nhận. Thiên Phong luôn khao khát có được
mái ấm hạnh phúc, một mái ấm có đầy đủ ba lẫn mẹ, chỉ tiếc là mẹ cậu bé đã mất.
Còn ba cậu bé giờ đây đã không còn thuộc về riêng một mình cậu nữa, mối bận tâm
của ba cũng đã không còn xoay quanh mình cậu bé, mà bây giờ trong lòng ông đang
hướng về người phụ nữ kia. Và nếu một mai họ có với nhau một đứa con thì cậu sẽ
trở thành người xa lạ ngay chính trong ngôi nhà của mình. Tuy Thiên Phong chỉ
mới 13 tuổi nhưng những điều mà bà con dòng họ rỉ tai nhau về gia đình cậu khi
ba Thiên Phong cưới vợ mới, Thiên Phong đều hiểu được.

- Tui không thích ở với ba má tui đó. - Việt Phương
thấy Thiên Phong một mực không chịu cho trốn ở nhà mình mà còn lên giọng kiểu
dạy đời thì khó chịu vô cùng, bực không chịu nổi thì quát lên. - Không cho ở
thì thôi. Tui đi trốn chỗ khác.

- Chưa từng thấy đứa con nào bất hiếu như em. - Thiên
Phong lạnh lùng nhìn Việt Phương nói. - Em có đi học hay không? Cô giáo trên
trường có dạy em là phải luôn hiếu Thảo nghe lời ba má, đừng để ba má buồn. Em
trốn đi như vậy, ba má em sẽ lo lắng và vất vả đi tìm em, em không thương ba mẹ
hay sao chứ?

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3